Skip navigation.

Posts tagged with "Truyện ngắn"

Lời nói muộn màng

Lời nói muộn màng




Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy_Linh nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản

Cả hai im lặng một lúc lâu

- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??


- .....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.


Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"Các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá_Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi


1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:


- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị ô-tô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

"Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!! "

11h58
Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

Em mãi mất anh...

Sáu năm trước, tôi là sinh viên Văn khoa năm hai, nghỉ hè đi làm thêm cho một quán ăn của người bạn Hàn Quốc. Quán đối điện cơ quan anh và bữa trưa của anh thường ở đó.

Anh là rung động đầu đời của tôi bởi sự chững chạc của một người từng trải. Anh lớn hơn tôi gần một con giáp nhưng hài hước, trẻ trung không khác gì sinh viên.

Thời gian của tôi khá thoải mái. Chỉ có anh luôn tất bật với công việc của một kỹ sư năng động. Tôi gọi anh là “robot sắt”, mình là “robot cao su” vì cái tính thích mộng mơ. Thiên sứ tình yêu của chúng tôi là những bức thư điện tử (email), mỗi ngày đều viết email cho nhau. Tôi luôn hồi hộp khi nhận email của anh, dù rằng nó đến thường nhật. Có khi chỉ là một câu “chúc ngủ ngon”, có khi vừa gặp nhau xong về lại viết.

Mỗi buổi hẹn, tôi luôn chọn nơi yên tĩnh để mặc sức líu lo đủ thứ chuyện ở giảng đường, anh hào hứng lắng nghe, chỉ kết luận một vài ý khi cần. Do đặc thù của công việc nên anh không có nhiều thời gian cho riêng tư. Nếu không là ngày chủ nhật, anh chỉ dành cho tôi không quá hai tiếng.

Tôi phàn nàn thì anh bảo: “Trong công việc anh là một mắt xích trong guồng quay, anh buộc phải quay theo nó”. Với anh, không để tình cảm ảnh hưởng đến công việc cả hai. Với tôi, anh phải dành nhiều thời gian cho tôi mới chứng minh được tình yêu thật sự. Tôi đã làm tổn thương anh vì ý nghĩ trẻ con ấy.

Một ngày chủ nhật, anh đón tôi ở trường. Lần đầu được đến công viên Đầm Sen, tôi thích thú đi bộ hàng giờ không biết mệt, anh cũng hào hứng trò chuyện dí dỏm. Chưa hết buổi sáng thì anh có điện thoại, chắc chắn anh phải đi. Tôi ỉu xìu, phụng phịu. Anh trầm tư: “Đã có nhiều người con gái đến với anh nhưng rồi đã lần lượt ra đi chỉ vì anh không thể dành nhiều thời gian cho họ. Anh sợ rồi em cũng như người ta”. Tôi tỏ vẻ người lớn: “Em sẽ không như họ”. Thế nhưng, tôi đã không giữ được lời hứa.

Mùng một Tết, anh đến nhà tôi dùng cơm, tôi nói sẽ tạo một bất ngờ nhưng không cho anh biết cụ thể. Valentine năm đó nhằm mùng hai Tết, với tôi đó là điều đặc biệt. Tôi đến nhà anh mà không báo trước, đinh ninh anh sẽ dành cho tôi đóa hoa thật xinh, nhưng cửa khóa. Gọi điện thoại, anh bảo đang chúc Tết ở nhà thầy giáo và không thể về ngay.

Không chờ anh nói hết tôi cúp máy và chạy như bay trên đường. Hôm đó tôi đã viết bức email cuối cùng và tuyên bố chấm dứt. Khác với định liệu của tôi, anh điềm tĩnh: “…Anh không biết hôm đó là ngày lễ và càng không hiểu thiện ý của em, anh xin lỗi! Sự thật là từ trước tới nay trong sổ tay của anh không có ngày này (robot sắt mà). Tuy nhiên, anh mong em suy nghĩ thật chín chắn trước khi quyết định”.

Dù yêu anh nhưng tôi vẫn không bỏ được tính tự ái trẻ con. Lần gặp nhau cuối cùng anh nói: “Một mai, em sẽ lập gia đình và làm vợ, dù là với ai một người vợ đúng nghĩa phải biết nhường nhịn, chia sẻ có lồng chữ hi sinh”.

Chúng tôi trở thành bạn thân. Thi thoảng gặp nhau anh vẫn bảo: “Em có chắc rằng mình đã quyết định đúng?”. Tôi vẫn không hiểu anh cho tới khi tôi lập gia đình. Tôi đã chọn người đàn ông sẵn sàng dành cho tôi hàng đống thời gian chỉ để lang thang. Chồng tôi có thể tôn vợ thành nữ hoàng và cũng sẵn sàng di vợ dưới gót chân.

Anh lập gia đình, vợ anh trạc tuổi anh, một phụ nữ có chữ “hy sinh”. Con đường anh đi luôn đúng. Chỉ có tôi là không. Cuộc hôn nhân của tôi đổ vỡ ngay những năm đầu, một mình nuôi con, tôi tìm vui trong sự nghiệp. Anh sắp lên chức “bố” lần hai. Gặp nhau, anh vẫn gần gũi thế, vẫn nụ cười ấy, ánh mắt ấy nhưng giờ đây không thuộc về tôi nữa. Mãi mãi không!

Ngày xưa Đại ca và Công chúa

Ngày xưa, đại ca và công chúa…


TTO - Tôi gặp anh khi học lớp luyện thi vào lớp mười trường chuyên trong thị xã. Chúng tôi hoàn toàn thu hút nhau bởi hai môn học: Văn và toán.

Vốn có năng khiếu học văn từ nhỏ, vì thế bài làm của tôi luôn cao điểm và đuợc cô giáo đọc cho cả lớp nghe. Ngược lại, môn toán chỉ trung bình. Còn anh là cây toán của lớp, phần lên bảng sửa bài khó luôn dành cho anh. Đương nhiên, chúng tôi luôn “theo dõi” nhau.

Còn nhớ năm đó tôi mười lăm tuổi, anh mười sáu. Cái tuổi theo tôi là trong sáng nhất trong đời. Tôi và anh đã để tim mình rung động. Không phải dạng tình yêu sét đánh, mà là nể tài của nhau. Chúng tôi được cô chủ nhiệm giao phó là phải kèm cặp nhau cho khá đều hai môn.

Tôi rất mắc cỡ nên lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng. Còn anh luôn chọc ghẹo tôi bằng những câu hỏi bắt bí hoặc tỏ ra giống thầy giáo khi kèm tôi học. Tôi tức lắm. Tôi biết anh mến tôi, nhất là khi vô tình anh nhìn thấy tôi khóc vì điểm kém, anh tỏ ra rất lo lắng. Từ đó, anh quan tâm tôi nhiều hơn nữa.

Do rất mê truyện nhưng không có tiền mua vì vậy tôi hay ra tiệm thuê và đọc tại chỗ. Lần ấy, khi đang chúi mũi và quyển “Tứ quái TKKG” thì tôi nghe giọng anh (anh không thấy tôi), bà chủ nói có người thuê rồi, muốn đọc liền thì xin xem chung rồi chia tiền ra trả. Anh khều tôi và từ đó chúng tôi gọi nhau là …“Đại ca Tarzan” và “Công chúa Gaby” như những nhân vật trong truyện.

Cả hai đứa tôi đều thi đậu trung học phổ thông và học chung trường, anh học khối A, tôi khối C. Nhà chúng tôi ngược đường nhưng anh lúc nào cũng chờ tôi ở ngã ba gần nhà. Anh nhìn tôi thật lạ khi tôi mặc áo dài lần đầu vào năm lớp mười, phần tôi thì e thẹn và sung sướng (vì cảm thấy mình giống người lớn).

Tôi biết mình có cảm tình với anh, nhưng tôi giấu biệt. Tôi định khi nào thi xong Đai học tôi sẽ nói cho anh biết. Trong khi anh luôn kín đáo kẹp ảnh của anh vào quyển truyện tứ quái cho tôi muợn thật nhiều lần. Tôi xem truyện xong rồi trả lại như không có chuyện gì xảy ra.

Ba năm trung học trôi qua thật đẹp. Tôi chưa dám chắc tình cảm của mình và cho rằng tôi chưa chín chắn nên vẫn im lặng dù tôi thương nhớ và quan tâm anh nhiều. Vì thế tôi lần lựa mãi mặc cho anh chờ tôi trả lời qua những lá thư tỏ tình xúc động.

Đến cuối năm thứ nhất tôi nhận thư anh, bảo rằng mẹ bệnh rất nặng, mẹ muốn anh cưới vợ lúc bà còn sống. Anh nói sẽ cưới một người mà mẹ ưng (nếu tôi không chịu) vào tháng hè. Tôi nghĩ anh vì quá yêu tôi nên dọa thế thôi, không ngờ…

***

Khi tôi về thăm nhà thì anh đã cưới người con gái khác thật. Tôi biết anh không yêu người ta, bởi ánh mắt anh nhìn tôi như hờn giận nhưng đầy trìu mến. Tôi gắng mỉm cười chúc anh và vợ hạnh phúc.

Giờ đây tôi trách mình thật nhiều vì đã mất anh, mất tình yêu trong sáng đầu đời, tự an ủi mình là tại hai đứa có duyên nhưng không nợ. Chúng tôi vẫn thư từ với nhau như hai anh em. Vẫn dành cho nhau một tình cảm tinh khôi trong góc nhỏ tim mình. Vì nhau, chúng tôi sẽ sống tốt…

Lời em chưa nói

TTO - Tôi rời khỏi VN gần 10 năm. Khi đó tôi đang là sinh viên năm cuối, trong tâm hồn tràn đầy nhiệt huyết, niềm tin và vừa bắt đầu yêu.

So với bạn bè cùng khoa, tôi không đẹp, lại rất giản dị và bộc trực. Còn anh thì rất đẹp trai, và luôn luôn đứng đầu bảng điểm của khoa. Anh ít nói, nhưng giọng của anh rất nhẹ nhàng. Tôi yêu anh lúc nào cũnng không biết nữa.

Ngày đó là mùng 2 tết, tôi vừa cùng vài cô bạn thân đi chùa về, điện thoại reng. Tôi bắt điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng tim tôi đập mạnh vô cùng. Anh mời tôi đi chơi. Từ hồi trung học cho đến lúc đó, tôi cùng bạn bè đi cắm trại Đầm Sen không biết là bao nhiêu lần rồi, nhưng đêm hôm đó công viên này đẹp lạ thường. Bên cạnh tôi có anh cùng sánh bước. Chúng tôi nói rất nhiều chuyện, ngoại trừ câu nói “tôi thích bạn”. Tôi muốn cầm tay anh, tôi đưa tay gần tay anh rồi lại thôi, vì e ngại, vì mình là con gái mà.

Vài tháng sau đó, tôi nhận được visa đi nước ngoài. Trước ngày tôi ra đi, tôi cùng nhóm bạn bè thân đi hát karaoke. Anh đã chọn bài Right here waiting for you. Có lẽ trong số bạn bè không ai hiểu… nhưng tôi hiểu. Ngoài mặt tôi cười rất vui cùng bạn bè, nhưng trong lòng tôi đang khóc. Khóc thật nhiều vì tôi hạnh phúc và vì sắp phải xa anh.

Bốn năm qua nhanh, dù ở nơi xứ người lạnh lẽo, nhưng trong tôi vẫn luôn ấm áp. Anh thường xuyên viết email động viên tôi. Ngày sinh nhật tôi, anh luôn nhớ và tặng thiêp cho tôi với rất nhiêu lời chúc may mắn. Vậy đó, câu nói Em yêu anh, tôi vẫn chưa dám nói. Tôi không dám nói không phải vì vẫn còn e thẹn, tôi hiểu tình cảm của anh dành cho tôi, nhưng tôi không muốn tạo một sự ràng buộc cho anh. Tương lai của tôi vẫn còn chưa định được. Trong khi đó, anh đã hoàn tất khóa cao học.

Năm năm nữa trôi qua, tôi vẫn không có quyết định gì, vẫn còn chưa nói được với anh câu nói mà tôi thường chỉ nói cho chính mình nghe “Em yêu anh”. Tôi vẫn tất bật với những lo toan trong cuộc sống, những trách nhiêm với mẹ và các em tôi.

Đó có lẽ là những lời biện hộ, nhưng trong tận đáy lòng chính là tôi đã không đặt hết niềm tin ở anh. Tôi lo sợ, nếu chúng tôi tiến đến hôn nhân, anh có thể bỏ tất cả những thành đạt của anh để làm lại từ đầu nơi xứ người không, anh có còn yêu tôi không… Và tôi đã để anh chờ đợi mãi…

Hôm đó, tôi nhận được email của anh, ngày đó là sinh nhật của tôi. Chín năm trôi qua, anh vẫn luôn nhớ ngày này. Tôi nhận được thiệp sinh nhật và những lời chúc thật tốt đẹp của anh. Nhưng khác với những lần trước... Anh báo tin sẽ kết hôn trong tháng tới.

Tôi khóc thật nhiều, nhiều lắm vì nhận ra rằng mình đã mất anh. Tôi có thể làm gì, khóc, hối hận, và… chúc anh thật hạnh phúc.

Hôm nay, trời vào thu se lạnh. Sinh nhật em năm nay sẽ trống vắng. Ước gì thời gian quay trở lại…

Vết sẹo

TTO - Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày.

Hai năm sau cha tôi tục huyền với người phụ nữ con nhà gia thế, một phụ nữ đẹp mới 27 tuổi. Chúng tôi gọi người này là “má”. Cha đi làm từ sáng đến tối, giao phó toàn bộ việc chăm nom con cái cho má tôi. Má làm trăm thứ việc không mấy khi ngơi tay. Chị em tôi no đủ, sạch sẽ, nhà cửa chúng tôi gọn gàng, bữa cơm dọn lên lúc nào cũng nóng sốt.

Cha tôi chung sống với má sau được ba năm thì đau nặng rồi mất. Lúc sắp ra đi, cha không còn nói được chỉ nhìn má tôi rồi khóc. Má lúc đó trẻ quá, đẹp quá lại chẳng phải má ruột của chúng tôi...

Cha vừa nằm xuống được mươi ngày đã có người đến đòi xiết nhà, xiết đồ. Gia đình nhà má khăng khăng bắt má về gả chồng. Rồi một ngày kia má kêu bán nhà, trả hết nợ rồi lặng lẽ dắt díu chúng tôi đi. Đó là năm 1978. Chúng tôi ở đậu nhà người chị họ xa của má, gọi là dì tư Tím. Dì làm nghề ướp cá, bán cá, dì góa bụa và nghèo khó. Căn nhà của dì không khác hơn cái chòi canh dưa là mấy, vậy mà còn chứa thêm má và bốn đứa chúng tôi. Dì tư Tím đem biếu ba con gà mái dầu cho một người quen để xin cho má một chân hộ lý trong bệnh viện đa khoa.

Hằng ngày, má dậy từ 3g30 sáng, vào bệnh viện nấu nước, châm nước cho những bệnh nhân dậy sớm rửa mặt, pha sữa, pha trà để kiếm thêm chút tiền còm mua sách vở cho chị em tôi đi học. Sáu giờ má tất tả về nhà lo cho chúng tôi ăn sáng và đến trường. Bảy giờ má trở lại bệnh viện lau cầu thang, lau sàn, cọ rửa nhà vệ sinh, thay trải giường cho người bệnh, gom rác đem đi đốt… Sau năm giờ chiều, má còn nhận giặt thuê quần áo cho những bệnh nhân khá giả. Đến tám giờ tối má mới về đến nhà, mệt rã rời.

Hôm nào mưa gió má về sớm hơn. Má mua về cho chị em tôi mỗi đứa một trái bắp nướng hay một túi đậu nành rang thơm giòn. Mấy chị em nằm bên má trên một manh chiếu rách, nghe má kể chuyện đời xưa. Thằng út Tài sợ lạnh cứ ôm chặt má mà khen sao má ấm quá. Thằng Thành nhõng nhẽo đòi má gãi lưng. Cũng có khi má dạy chúng tôi những bài hò, bài vè để cả nhà thành một “dàn đồng ca” rất ăn ý, rất vui nhộn, mặc ngoài kia gió thổi mưa tuôn…

Mỗi năm vào ngày giỗ mẹ tôi, má làm một mâm cơm tươm tất. Rồi má thắp mấy nén nhang thơm, gọi hết bốn chị em tôi lại bên bàn thờ mà nói: “Đây là mẹ ruột của các con, người đã sinh ra và nuôi nấng các con. Tuy mẹ các con mất rồi nhưng ở trên trời mẹ các con vẫn luôn phù hộ cho các con mạnh khỏe”. Vào ngày giỗ ba, má cũng làm như vậy. Ngày ấy cũng như mãi tới bây giờ cũng vậy, tôi vẫn tin ba mẹ tôi ở trên trời nhìn thấy chúng tôi.

Có một sáng người ta đưa má về. Chân má bị phỏng nước sôi do một bệnh nhân chạy vấp vào má. Vết phỏng rất lớn. Do ăn uống thiếu thốn, sức đề kháng yếu nên chỗ phỏng trên chân má rất lâu không lành, cứ sưng lên đau nhức. Má mất ngủ nhiều, ốm rạc như con cò. Chị hai khóc, năn nỉ má cho đi đổ nước thay má mà má không cho đi. Rồi má nén đau, cố lê chân đi làm trở lại. Về sau vết bỏng ở chân má làm sẹo, một sẹo lồi nhăn nhúm chạy từ cổ chân đến hết mu bàn chân trái. Dáng má đi không còn tự nhiên nữa.

Dì tư Tím mua được một căn nhà ở gần chợ, bán rẻ căn nhà lá cho má con tôi. Năm đó chị hai tôi thi đậu vào Trường cao đẳng Sư phạm Cần Thơ. Thương má cực nhọc, chị định bỏ học đi làm thuê. Má cương quyết không cho. Chưa bao giờ má cương quyết như vậy. Thắp nén nhang trên bàn thờ ba, má khấn (cốt cho chị hai nghe): “Con gái lớn của mình định bỏ học. Khi về nơi chín suối, em biết nhìn anh sao đây…”.

Chị hai khóc, xin lỗi má rồi chấp nhận đi học. Hai năm sau tôi cũng vào đại học và cũng được má sắp soạn vali quần áo cho tôi rồi đưa đi. Mở cái vali ra nhìn mà thương má đứt ruột: ngoài quần áo, má còn bỏ vào kim chỉ, dầu gió, tem thư, bông băng thuốc đỏ, thuốc cảm… Dường như má có thể gói trọn sự thương yêu của má vào trong từng thứ một. Bốn năm, chị em tôi ra trường lênh đênh tìm việc thì cũng là lúc thằng Thành vào Đại học Luật TP.HCM và năm sau nữa là thằng Tài vào Đại học Y Cần Thơ. Làm sao đong được sự vất vả, cực nhọc của má lúc ấy. Lưng má còng đi, tóc đã lốm đốm bạc, da tay chai sần.

Nhiều năm trôi qua má lần lượt dựng vợ gả chồng cho ba đứa con lớn. Thằng Tài vẫn ở với má và chưa có gia đình riêng. Giờ nó là bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện mà xưa má làm hộ lý. Nó tâm sự rằng hễ đi trực đêm mà nghe tiếng rao “nước sôi đây” là giật mình thảng thốt tưởng như tiếng má, nghẹn thắt cả lồng ngực. Những ngày rảnh rỗi, chị em tôi dẫn lũ con về với má cho má vui. Đám trẻ quấn quít với má không rời nửa bước. Đứa nhổ tóc sâu, đứa bóp tay, đứa bóp chân cho bà. Một lần bé Du con tôi xoa vào vết sẹo trên chân má mà nói: “Bà ngoại ơi, con bị phỏng tay có một chút đã đau ghê. Ngoại phỏng nhiều vậy chắc là khiếp lắm…” Má tôi cười: “Lâu quá, ngoại quên mất rồi”.

Một chiều mưa tôi về thăm má, nằm bên má tâm sự chuyện chồng con. Mưa ầm ào, mưa tầm tã, tôi kêu lạnh má liền kéo mềm đắp cho tôi, tôi thì lại đắp cho má y như lúc tôi còn nhỏ ngủ chung với má vậy. Chân tôi lạnh tôi tìm hơi ấm nơi chân má. Tôi chạm vào vết sẹo trên cổ chân má, cái vết sẹo đã thành thân thuộc với tôi vậy mà tự nhiên tôi rơi nước mắt. Nghĩ lại, tôi có chồng có con, vợ chồng tôi luôn quấn quít đầm ấm… Còn má, má chỉ được hạnh phúc làm vợ trong ba năm lẻ. Trong những năm tháng dằng dặc sau này, chắc cũng có lúc má khát khao một hạnh phúc riêng tư, cũng có lúc má cô đơn, mệt mỏi mà không có ai chia sẻ. Má ơi, sự lựa chọn của má sao nghiệt ngã quá vậy!

Đã bao lần má kể cho các con tôi nghe những câu chuyện cổ tích về công chúa, về hoàng tử, về các cô tiên xinh đẹp… Một ngày kia con tôi lớn lên, tôi sẽ kể cho các con tôi nghe về “Bà Tiên” của chị em tôi, bà tiên tóc bạc, dáng đi hơi khập khiễng vì một vết sẹo dài… Truyện cổ tích má viết cho chúng tôi bằng cả sự nhọc nhằn, sự đau đớn, bằng nước mắt, mồ hôi và bằng cả cuộc đời của má.
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31