Skip navigation.

Nguồn Cội

mảnh vườn văn học không bờ bến...Liênlạc:KheKinhKha@yahoo.com

Posts tagged with "Hoai Khanh"

Thơ Hoài Khanh

,


THƠ HOÀI KHANH

Trông Theo

Bến sông nầy, bến sông nầy
Sương khuya phủ xuống hàng cây gục đầu
Người đi chừ biết về đâu
Nầy cơn gió cũ, này câu giã từ
Lối đi vàng nhạt mùa thu
Mghe lau lách động niềm u uất buồn
Mắt người mang cả quê hương
Lòng ta mang cả đoạn trường tháng năm
Trăng chia niềm nhớ thì thầm
Lệ chia niềm nhớ ướt dầm núi sông
Lớn lên vì một tấm lòng
Để bao nhiêu hận buột vòng sơ sinh
Bao nhiêu tuổi bấy nhiêu tình
Bao nhiêu nguyện ước giận mình bấy nhiêu
Nhưng thôi...buồn đã ra nhiều
Trong ta là mấy vạn chiều rưng rưng

Read more...

Thơ Hoài Khanh

,



THƠ HOÀI KHANH

Trông Theo
(nguon: TQBT25)


Bến sông nầy, bến sông nầy
Sương khuya phủ xuống hàng cây gục đầu
Người đi chừ biết về đâu
Nầy cơn gió cũ, này câu giã từ
Lối đi vàng nhạt mùa thu
Mghe lau lách động niềm u uất buồn
Mắt người mang cả quê hương
Lòng ta mang cả đoạn trường tháng năm
Trăng chia niềm nhớ thì thầm
Lệ chia niềm nhớ ướt dầm núi sông
Lớn lên vì một tấm lòng
Để bao nhiêu hận buột vòng sơ sinh

Read more...

Thơ Hoài Khanh

,



Ngồi Lại Bên Cầu
người em xưa trở về đây một bận
con đường câm bỗng ánh sáng diệu kỳ
tôi lẫn trốn vì thấy mình không thể
mây của trời rồi gió sẽ mang đi

em - thì vẫn nụ cườI xanh lá biếc
màu cô đơn trên suối tóc la đà
còn gì nữa với mây trời đang trắng
đã vô tình trôi mãi bến sông xa

thôi nước mắt đã ghi lời trên đá
và cô đơn đã ghi dấu trên tay
chân đã bước trên lối về hoang vắng
còn chăng em nghĩa sống ngực căng đầy

quá khứ đó dòng sông em sẽ ngủ
giấc chime bao nguyên vẹn có bao giờ
ta sẽ gặp trong ý tình vũ bão
con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ

rồi em lại ra đi như đã đến
dòng sông kia cứ vẫn chảy xa mù
ta ngồI lại bên cầu thương dĩ vãng
nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu

Nguồn: Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến I (Thư Ấn Quán,2006)