Posts tagged with "Nguyen Nguyen An"
Sunday, 6. September 2009, 01:17:01
Chu Vuong Mien, tap van, Nguyen Nguyen An
CHU VƯƠNG MIỆN VỚI
NIỀM KHẮC KHOẢI TÂM LINH
Tạp văn Nguyễn Nguyên An
Nhà thơ Nguyễn Đức Tùng – Vancouver – Canada vừa viết trên Tạp chí Sông Hương số 246 (2009) Mục Tác giả tác phẩm và dư luận: “Khoảng từ năm 1970, xuất hiện nhiều tác giả trẻ, một số mặc áo lính, trên các báo, nhất là ở các địa phương. Một số chưa có thời gian để in tác phẩm của mình. Tôi nhớ những tên tuổi như Y Uyên, Ngô Kha, Luân Hoán, Trần Hoài Thư, Trần Dzạ Lữ, Chu Vương Miện… Bắt đầu thành một dòng chảy khác, mà người chinh phục tôi nhất là Phan Nhật Nam.”. Với riêng tôi, tôi yêu Ngô Kha & Chu Vương Miện (CVM).
CVM tên thật là Nguyễn Văn Thưởng, sinh năm 1941 tại Kiến An (miền Bắc), anh cầm bút từ những năm 1960, thơ anh đã đăng trên nhiều Tạp chí tại Sài Gòn: Thời Nay, Bách Khoa, Văn Học, Tiền Phong. Trước 1975, đã có 5 tác phẩm được ấn hành:
Đêm đen 20 tuổi (thơ) 1964
Tiếng hát Việt Nam (thơ) 1965
Trường Ca Việt Nam (thơ) 1967
Lời Phản Kháng (thơ) 1967
Phía Mặt Trời Mọc (tập truyện) 1969
Được ghi tên trong từ điển văn học của Thanh Tùng, Khai Trí xuất bản năm 1973 tại Sài Gòn. Ra hải ngoại anh tiếp tục viết thêm những tác phẩm:
Đất Nước (thơ) 1985
Bằng Hữu (thơ) 1987
Văn Học Dân Gian (truyện) 1988
Tác Phẩm, Tác Giả (biên khảo) 1988
Đất Nước (thơ, tái bản) 1997
Văn Học Dân Gian (thơ, tái bản) 1999Read more...
Thursday, 16. July 2009, 07:14:05
Tho, Nguyen Nguyen An
THƠ NGUYỄN NGUYÊN AN
MẮC CẠN
Tặng Trần Thị Thúy
Giá như mười năm trước
Anh không đến nơi nầy
Tình không vương tay lưới
Trong mắt nàng thơ ngây
Em Digan rám nắng
Nhen lửa trên đồi dương
Mắt mướt màu biển mặn
Nở một đoá vô thường
Một bên xanh đầm phá
Một bên thắm biển xanh
Một bên em Quảng Ngạn
Nổi bão dậy anh rồi
Read more...
Thursday, 2. April 2009, 05:17:15
Gioi Thieu, thanh tinh, Nguyen Nguyen An
Giới Thiệu
Cầu Vòng Cõng Những Cơn Mưa
Tập Thơ của Thanh Tịnh Đông Hưng
Tiếng thở dài của tâm hồn đa cảm
Nguyễn Nguyên An Biên Soạn
Gặp Thanh Tịnh Đông Hưng (TTĐH) trong buổi ra mắt nhóm bloggers Huế, tôi mến cái chất lảng đảng thơ của một nhà doanh nghiệp; thơ kéo anh ra khỏi toan tính đời thường và chắp đôi cánh cho anh bay giữa mênh mông chữ nghĩa để lang thang với cuộc chơi trần thế không bận bịu điều gì. Anh ký tặng anh em Huế tập thơ CẦU VỒNG CÕNG NHỮNG CƠN MƯA (CVCNCM) do Trung tâm xuất bản Giao Thông Vận Tải Miền Trung ấn hành tháng 12 năm 2008, tôi mừng anh đôi dòng cảm nhận.
CVCNCM gồm 52 bài thơ, in trên giấy trắng, dày gần 100 trang khổ 18x18cm, gồm những thơ tự sự về mẹ, về đời, gia đình, bản quán, bằng hữu và những mảnh tình vắt lên quãng đời dày dặn 46 năm sóng gió của anh. Bên ngoài TTĐH có vẻ lì, trong thơ lại uyển chuyển sâu lắng, đôi khi thoảng mùi THIỀN : “Đen trắng âm dương/ Sanh tử khôn lường/ Giận ghét yêu thương/ Chỉ khúc vô thường...” (Một Nửa). TTĐH nguyên vẹn tâm hồn đa cảm với đời, nhẩt là da diết với em gái đồng quê: “Trông mưa - nắng đốt mắt vàng/ Lúa vừa ngậm chẹn lụt tràn đồng sâu/ Mảnh mai thân gái dãi dầu/ Ngực tròn chấm nước phèn nâu nhặt mùa...” (Em gái đồng chiêm trũng). Viết về mẹ, anh dụng công với bút lực cô đặc: “Vết chân chim vẽ quầng mắt mẹ/ Trắng mái đầu lặng lẽ thời gian/ Nước mắt, khăn tang.../ Phận thiếp với chàng/ Đèn dầu canh khuya nửa đời hoang lạnh/ Mẹ là cha đũa lẻ cong oằn/ Nứt nẻ khô cằn tiếng ầu ơ/ Kết sợi thương đau tơ lòng xây tổ/ Bên ráo con nằm mái dột mẹ nghiêng” (Mẹ ).Read more...
Saturday, 31. January 2009, 05:57:50
Tho, khe kinh khga, m.loanhoasuu, Nguyen Nguyen An
...
Xuân Và Thi Nhân
Nguyễn Nguyên An
Đỗ Thị Minh Giang
Khê Kinh Kha
M. LoanHoaSửuRead more...
Sunday, 28. December 2008, 04:50:14
Nguyen Nguyen An
ĐIẾU VĂN BA TÔI
CỤ ÔNG NGUYỄN VĂN CHẤT - MẤT NGÀY 21/12/2008
HƯỞNG THỌ 82 TUỔI
AN TÁNG VÀO LÚC 26/12/2008
TẠI NGHĨA TRANG GIA ĐÌNH
THÔN CHÂU CHỮ - THUỶ BẰNG , TP HUẾ
Nguyễn Nguyên An
Thưa ba,
Cuộc đời trăm năm có biết bao nỗi đau sinh ly tử biệt! Nhưng không nỗi mất mát nào lớn hơn nỗi mất cha. Cho dù ba đã bước vào tuổi thượng thọ vẫn để lại trong chúng con một thương tổn sâu sắc, không gì bù đắp được.
Ba chúng tôi sinh năm Đinh Mão (1927). Ông nội tôi mất khi ba tôi mười ba tuổi, để lại cho bà nội ba con trai, hai con gái còn nhỏ dại. Bà nội một mình gồng gánh bươn chải nuôi các con. Bà sắm một gánh bún bò, chập tối bà cất gánh lên vai, kĩu kịt chạy rong khắp các ngõ hẻm, công viên rài rạc hai chân để bán cho những cậu ấm cô chiêu, khách giang hồ, gái lầu xanh thèm ăn khuya, kiếm tiền nuôi con. Ba tôi lóc cóc xách một chiếc đèn lồng đi trước, bà nội gánh gánh bún chạy sau, nội vừa chạy vừa rao: "Bu…bún… Bo... bò… đây! Ai bún… khôông?…". Ba tôi đang tuổi ăn, tuổi ngủ, vừa đi cầm đèn cho mẹ vừa ngủ gục trong tâm, nhiều hôm vấp đá, tét móng chân. Bà nội tôi biết thế, nhiều đêm thương con, nội bảo ba tôi nằm ngủ trên ghế đá trong công viên, nội gánh vào bán một vài hẻm phố rồi chạy ra lúc hai ba giờ sáng, gọi ba tôi thức dậy, hai mẹ con lên ga bán tàu về khuya… Đến năm ba tôi mười bốn, ba đã lọ mọ thức dậy giữa canh khuya một mình, một chiếc rựa cùng mo cơm muối, luồn rừng, lội suối kiếm củi, đốt than, chiều chiều gánh một gánh ứ hự về đứng bán ở chợ Bến Ngự, lấy tiền giúp mẹ nuôi các em... Read more...
Sunday, 14. December 2008, 07:07:43
Gioi Thieu, Nguyen Nguyen An

Vững khoẻ giọng văn Mang Viên Long
Nguyễn Nguyên An
Chỉ mới đọc truyện ngắn “Ông ngoại tôi” trong tập truyện ĐIỀU BẤT NGỜ ĐÃ ĐẾN (2008) của Mang viên Long, tôi đã bị cuốn vào giọng văn vững khoẻ và thâm hậu của anh.
Truyện “Ông ngoại tôi”, đơn giãn ở cái điều ngoại của nhân vật “TÔI” đi tập kếp về thăm nhà cũ năm 1975. “Tôi đứng im, nhìn mọi người, với nhiều câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu: Tại sao ông ngoại về, bà ngoại và mẹ tôi lại khóc? Tại sao ông ngoại tóc không bạc, không có râu? Tại sao ông ngoại mặc đồ xanh bộ đội. Tại sao ông ngoại có súng?...”. Truyện này, TÔI trong cái nhìn non xanh của đứa trẻ lên sáu, cho ta thấy một ông ngoại bận rộn với việc công vẫn tranh thủ về với gia đình sau mấy chục năm xa cách, ông vẫn một cán bộ tốt của Cục Quân y, một người chồng tốt của vợ, người cha tốt của các con và người ông đáng kính của cháu. Ông còn lên trại cải tạo bảo lãnh cho con rễ. Bà ngoại của TÔI mừng quá: “bà tôi bỗng cạo tóc sạch nhẵn. Tôi lấy làm lạ hỏi bà – bà đáp: “Bà đã nguyện cầu từ nhiều năm rồi, Trời Phật cho gặp lại ông mạnh giỏi, bà xin cạo đầu và ăn chay”. Chỉ chừng đó thôi, người đọc thấy lòng thuỷ chung son sắt, nỗi đợi chờ dẳng dói, đắng cay của một người vợ có chồng tập kết.
Không khí buồn buồn bao trùm truyện “Dì Lucica” vẫn nổi lên một vẻ đẹp thánh thiện, xao lòng của nữ tu trẻ; vẻ đẹp ấy lại là ánh sáng lấp lánh trong nỗi buồn mênh mang của nhân vật, đang thực thi nhiệm vụ ngoài ý muốn, không biết sống chết ra sao: Read more...
Wednesday, 26. November 2008, 07:39:24
Nguyen Nguyen An

Trở lại Xứ Thanh
Ghi chép của Nguyễn Nguyên An
Đầu tháng 5 tôi ra Thanh thăm ông cậu để ông chuẩn bị rủ bụi trần về với tổ tông, đỡ phiền con cái sau hơn hai năm nằm liệt. Tôi mua vé TN2 giá rẻ. Thời gian gần đây Tổ cung ứng bán một suất cơm 15.000đồng cho khách đi tàu. Trước bữa ăn, Trưởng tàu Đinh Hữu Tường cho nhân viên thông báo thực đơn trên loa, mới đi đăng ký, khách ăn cơm cần thêm gì để phục vụ tận tay! Hộp cơm tạm được, tiền nào của nấy. Một anh bộ đội Cục hậu cần phàn nàn: "Cơm không no! Đắt quá!". Tôi biết, tiền ăn một bữa của bộ đội cao hơn tiền suất cơm, đơn vị cải thiện tốt còn khá hơn. Thời lương thực, thực phẩm đi thang máy, tạm bằng lòng suất cơm tàu chợ xuyên Việt vậy.
Xuống Ga Thanh Hóa vào giữa khuya, tôi thấy nhà ga khang trang trong không khí bình yên. Trước đây, người chờ tàu nằm lăn lóc ngoài ga, nhiều thanh niên bặm xị hành nghề tẩm quất và một số quái ga lén lút hoạt động! Bây giờ, tôi an nhiên lên xe tắc xi đến bến xe nội tỉnh, bến xe vắng tanh chìm trong nhờ nhờ ánh điện? Chả bù hơn hai mươi năm trước, bến xe nhốn nháo suốt ngày đêm. Một anh lơ mời tôi lên xe: "Chú ngủ luôn trên xe, đừng xuống bến, bọn nghiện xin đễu". Tôi vật vã bởi cái nóng, mùi hôi và muỗi. Lát sau, tôi thấy mấy chú nhóc đạp xe đạp lượn vào bến nghiêng ngó. Trong tôi, vẳng lời chú em từng ra Thanh bán bún: "Em bán một ngày lời hai trăm ngàn, nhưng sợ bọn nghiện. Mở quán, chúng lừ đừ vào toa-lét chích, em dặn nhân viên không xuống toa-lét, lỡ chúng lên cơn chúng chích cho một kim thì tiêuRead more...
Friday, 14. November 2008, 06:52:37
Tuy But, Nguyen Nguyen An

Về Quê Bùi Giáng
Tùy Bút Nguyễn Nguyên An
Cuối tháng tám, tôi có dịp về quê Bùi Giáng, thôn Thanh Châu, xã Duy Châu, huyện Duy xuyên, tỉnh Quảng Nam, nơi nhà thơ sinh ra và lớn lên. Hiện nay, những người thân ruột của "Trung niên thi sĩ" không còn ai. Chỉ còn ông Bùi Vinh, 69 tuổi, hội viên Hội Cây kiểng xã Duy Châu, một người tộc họ Bùi có anh em xa với Bùi Giáng. Và một bà chị của Bùi Giáng là bà Hai Thầm ở Buôn Mê Thuột.
Bùi Giáng con ông Bùi Thuyên, bà con thường gọi ông Cửu Tý. Sinh thời ông Cửu Tý nổi tiếng thông minh, đối đáp giỏi. Một lần ông Cửu Tùng thấy Cửu Tý đi ngang, cười nói: "Huyên thuyên xấp xí, Cửu Tý nói điên". Ông Cửu Tý ứng khẩu: "Túi bụi, tùng bùng, Cửu tùng bú c…". Dân làng rất phục ông Cửu Tý bởi ông có lòng thương người, nhưng ông sống rất ngông, nên bà con gọi ông "dại chữ".Read more...
Friday, 14. November 2008, 04:39:17
Tho, nguyen mien thao, M.LoanHoaSu, Chu Vuong Mien
...
Thơ Tuyển Nguồn Cội Có Những Nỗi Niềm
Nguyễn Miên Thảo
Châu Thu Hà
Chu Vương Miện
M.LoanHoaSử
Nguyễn Nguyên An
Read more...
Monday, 10. November 2008, 05:48:31
Tho, Chu Vuong Mien, Ho Chi Buu, Nguyen Nguyen An
...
Thơ Tuyển Nguồn Cội Chút Lòng Hắt Hiu
Chu Vương Miện
Nguyễn Nguyên An
Hồ Chí Bửu
Đỗ Thị Minh Giang
Read more...
Monday, 10. November 2008, 04:41:05
Truyen Ngan, Nguyen Nguyen An

Tình Của Huế
Truyện ngắn của Nguyễn Nguyên An
Hồng làm lễ tân ở khách sạn Nhật Hạ khá lâu. Ngày ngày vẫn cái dáng gầy gầy như có thể bay được và đọng chút buồn ở đôi mắt của Hồng dễ thu hút đàn ông trung niên! Hồng nghĩ mình ốm lắm nhưng không thích mập; mập đi đứng núng na núng nính, bất mệt đi! Khi làm việc, thi thoảng Hồng hát khẽ. Không biết đây là ưu hay khuyết? Hồng mặc kệ. Đang vẩn vơ suy nghĩ, tiếng một anh xích lô ở ngoài đường kéo Hồng về thực tại:
- Còn phòng không?
Như quán tính, Hồng trả lời vọng ra:
- Còn chứ.
Ngoài cửa một ông khách bước vào, hỏi:
- Phòng thế nào hả em?
Đợi ông khách đến giữa phòng tiếp tân. Hồng ấp úng:
- Anh lấy một phòng nhé… mà anh ở mấy người để em sắp xếp?
- Ba người.
- Dạ. Phòng em giá hai trăm ngàn một ngày. Anh lên xem phòng với em.
Người khách đồng ý cùng sánh vai Hồng đi lên cầu thang. Vừa đi Hồng vừa giới thiệu: "Khách sạn em gần trung tâm, đầy đủ tiện nghi…". Đến tầng ba, Hồng hỏi trổng:
- Thuỷ ơi? Phòng xong chưa? Có khách!
Hồng dẫn người đàn ông vào xem phòng. Ông lại bảo:
- Thế không có phòng ba người hả em?
Hồng nhanh nhẩu một cách nghề nghiệp:
- Em ghép cho anh. Có gì em chuyển ngay bây giờ.Read more...
Sunday, 2. November 2008, 06:54:34
nguyen mien thao, M.LoanHoaSu, le ngoc thuan, Thơ
...
Thơ Tuyển Nguồn CộiNỖI NIỀM
Nguyễn Miên Thảo
Lê Ngọc Thuận
M. LoanHoaSử
ĐỔ Thị Minh Giang
Nguyễn Nguyên An
Read more...
Sunday, 2. November 2008, 05:20:08
Truyen Ngan, Nguyen Nguyen An

Hai Lần Khóc...
Truyện ngắn của Nguyễn Nguyên An
Đi qua buồng bà nội, Ngân nghe nội bảo với mẹ:
- Mấy hôm rày anh chị có điều chi giấu tôi. Tôi hỏi chồng chị, chồng chị ấm ớ không nói, rồi xách xe đi làm. Có gì chị nói toạt cho tôi nghe xem nào?
Giọng mẹ Ngân thiếu tự nhiên:
- Chẳng qua tính anh ít nói thế. Mẹ yên tâm đi!
Câu chuyện của nội và mẹ ám ảnh tâm trí Ngân. Nội đi chùa, bố mẹ đi làm, để lại cho Ngân một mình với ngôi nhà yên lặng. Ngân cảm thấy có một nỗi buồn vô cớ ngự trị…Tiếng huýt gió của đám bạn ngoài cổng làm Ngân giật mình. Ngân biết đám bạn cùng lớp của Ngân đến đây để phá vườn cây của Ngân mà thôi! Tuy vậy, Ngân vẫn cố vui vẻ chạy ra mở cổng đón cả bọn. Các bạn Ngân ào vào nhà như một cơn gió rộn ràng, làm mọi thứ phải nhúc nhích cả lên. Ngân cũng bị vui lây, lăng xăng làm theo yêu cầu của các bạn. Nhỏ Tuyết liếc ngang liếc dọc rồi hỏi:
- Này Ngân, ba mẹ bạn đi làm rồi chứ? Bọn mình ở chơi không việc gì, đúng không?
- Tất nhiên rồi! Read more...
Monday, 23. June 2008, 03:18:40
Nguyen Nguyen An

Cảm nhận những bài thơ của
BƯỚM SÁU CÁNH
Post trên NGUỒN CỘI
Nguyễn Nguyên An
Một
Bướm một cánh, hai, ba… sáu cánh, thậm chí một trăm cánh
đều là BƯỚM
đều khoe sắc làm rạng rỡ trời thơ TÂN HÌNH THỨC
anh là người, tôi là người chúng ta sẽ chết
anh làm thơ, tôi viết thơ, chúng ta tồn tại
cùng mặc khải nỗi đau mình, vén mình sẻ chia với nỗi đau nhân loại
cùng phủi bụi trần về với đất đai… CƯỜIRead more...
Saturday, 7. June 2008, 08:02:38
Tho, Nguyen Nam An, tran sao huy, Khaly Cham
...
TRĂM HOA ĐUA NỞ 4
Thơ Tuyển Nguồn Cội
Trần Huiền Ân
Khaly Chàm
Trần Huy Sao
Nguyễn Nam An
Nguyễn Nguyên An
Lưu Thái Dzo
Read more...
1 2 Next »
Showing posts 1 -
15 of 20.