Skip navigation.

Nguồn Cội

mảnh vườn văn học không bờ bến...Liênlạc:KheKinhKha@yahoo.com

Posts tagged with "nguyen van tai"

Thơ Tuyển

Thơ Nguyễn Văn Tài
TẢN MẠN CHIỀU CUỐI NĂM

Chiều cuối năm buồn theo lá bay
Nghe thời gian nặng xuống vai gầy
Một năm qua rồi
Một năm nữa
Lớp lớp phong sương phủ tím mặt mày.

Từ chiếc đồng hồ gây sợ hãi
Từ cái kim giây không quay ngược bao giờ
Thương tiếc những điều ta nếm trải
Không thể đưa vào trong ý thơ.

Chiều cuối năm buồn như nhớ em
Một đời- ba vạn sáu ngàn đêm
Ta đã muộn màng trong hạnh phúc
Ngày sau cát bụi biết đâu tìm.

Chiều cuối năm
Ừ ! đã hết năm
Bồi hồi tự vấn với thâm tâm
Ta vẫn là người luôn đến trễ
Chậm chân hoài trên bến đỗ không tên.

Tây Ninh 12.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển


Thơ Nguyễn Văn Tài
Đoản Khúc Cho Tình Muộn

Mình yêu nhau đến bao giờ
Da khô, tóc rụng, mắt mờ rồi em !
Bờ môi- lần chạm đầu tiên
Thoáng vương một nét buồn trên nụ cười.

Mình yêu nhau đến cạn đời
Xót xa- đời đã chôn vùi tuổi xuân
Mấy hồn nhiên, mấy bâng khuâng
Héo hon từ cuộc dỡ dang với tình.

Mình yêu nhau- Ừ thôi đành
Dẫu sao trời vẫn còn xanh trên trời
Ta còn mấy giọt thơ rơi
Vắt trong huyết quản thay lời cầu hôn.

Tình ơi ! dẫu nhạt màu son
Vẫn còn nhau giữa tâm hồn hồng tươi.

Tây Ninh 12.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Thuyển

,

Thơ Nguyễn Văn Tài

VỀ MỘT LOÀI HOA TÔI YÊU

Ngại gì hoa giữa bùn nhơ
Sen là sen chẵng bao giờ hóa thân
Nên tin yêu lúc nghĩ rằng
Hoa thường nở giữa tâm hồn bạn tôi
Nên đôi khi trước cuộc đời
Lòng rung động phút gặp người nâng hoa.

Ao gần, phiêu bạt đồng xa
Ngàn lau-lách vẫn là hoa tuyệt trần
Nghe hương thơm tỏa bao lần
Tôi niên thiếu đã mơ gần bên hoa
Ngại gì hoa giữa phôi pha
Sen là sen của bài ca mọi ngày.


Nguyễn Văn Tài
( Hội VHNT Tây Ninh )

Read more...

Thơ Tuyển

PHẬT BẠN
Thơ Nguyễn Văn Tài

Lòng không còn gì để buồn nữa
Trầm luân nhân thế đã xong rồi
Nhiều lúc lặng ngồi trên bậc cửa
Thầm hiểu ra nhiều chuyện trên đời.

Từng nếm mùi phản bội trước mặt
Từng thấm đòn đánh lén sau lưng
Bạn ta giờ hiền như ông Phật
Quyết lòng nêu nghĩa khí anh hùng.

Phật đã một đời thương chúng sinh
Chốn bon chen nổi đám nổi đình
Phật cũng một thời yêu lận đận
Đớn đau bầm dập trái tim mình.

Nhớ bạn- đêm vùi trong sách phật
Thích Ca, La Hán cả Quan Âm…
Thấy bạn phi thường- Ta đốn mạt !
Hạt cát phù vân chốn bụi trần.

Chợt hiểu học thầy hay học bạn
Ngàn xưa câu nói vọng phân vân…

Tây Ninh 11.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển

Thơ Nguyễn Văn Tài
Thiếu-Phụ-Hương

Và trên mái tóc người thương
Ta tìm lại được làn hương ngọt ngào…

Tình như tình thuở tình đầu
Lối thiên-đường ấy ta vào tuổi yêu
Bao óng mượt- mấy mỹ miều
Ta vời vợi- Ta chắt chiu vào hồn
Diệu kỳ thay ! một nụ hôn
Tiêu tan mất chuyện…trời vuông, đất tròn…
Lạ thường em, thiếu-phụ-hương
Ta chơi vơi gọi ngông cuồng : Tóc em !

Thiếu-phụ-hương ơi ! đêm đêm…
Dỗ dành ta chết im lìm dưới sương.

Tây Ninh.11.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển



Thơ Nguyễn Văn Tài
Lời Ru Trên Vai Em

Ngược xuôi, xuôi ngược dòng đời
Mấy yêu thương đã cạn lời- phù du
Trên đường đến chốn nghìn thu
Vai em- điểm tựa. Buồn ru nổi buồn.

Thôi quên đi những giận hờn
Thôi quên đi những dị-thường-thế-nhân
Ta là của một tiền-căn
Em từ trong một định- phần. Thế thôi !

Lên cao, xuống thấp- chơi vơi…
Bờ vai em ngát hương người tình chung
Ôi ! ta tỉnh mộng anh hùng
Bon-chen, bát nháo tạm dừng từ đây.

Đất trời trên một bờ vai
Và ta an phận đêm nầy cùng em
Ngỡ ngàng áo nhuộm sương đêm
Ngờ đâu nước mắt tận niềm ái ân.

Tây Ninh 11.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển Nguồn Cội

THƠ NGUYỄN VĂN TÀI
Cho Cành Trinh-nữ Xưa
1.

Muộn màng ta nói yêu nhau
Khi bờ mắt đã hằn sâu vết buồn
Nhẹ nhàng trao một nụ hôn
Ta run rẩy với người thương cuối đời.

Đừng sầu muộn nữa em ơi
( Cành trinh- nữ của một thời xa xưa )
Ta giờ dẫu cạn ước mơ
Vẫn còn đây một bài thơ tương phùng.

2.

Đi trong gió núi mưa rừng
Trôi trong bão sóng giữa trùng khơi xa
Lòng ta- em vẫn là hoa
Hoa đơn sơ
Hoa ngọc ngà
Hóa thân.

Lạ lùng !
Ta chốn khô khan
Bổng vươn lên nở muôn ngàn thắm tươi
( Màu trinh nữ tím- em ơi )
Nhuộm đời nhau giữa cuộc đời trắng- đen.

Tây Ninh 10.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển Nguồn Cội

,

Thơ Nguyễn Văn Tài
RỰC RỠ DƯỚI HIÊN ĐỜI

1.
Tội tình gì những kẻ yêu nhau
Sao đạo lý chực chờ trói giữ ?
Ai nói tình yêu là bất tử
Sao đan tâm giữa cuộc- phụ phàng ?

Con thuyền nào chấp nhận sang ngang
Sao quay quắt mơ về bến cũ ?

Em ạ ! đêm nay ta tạm trú
Trải lòng yêu dưới bóng hiên đời
Mầm hạnh phúc nhỏ nhoi vừa nhú
Sao ngại ngần run sợ xa xôi ?

Em từng một thời xuân ủ rủ
Ta cũng buồn tuổi mộng trùng khơi.
2.
Có lẻ mình yêu nhau đã muộn
Một tình yêu lạ với bao người
Em yếu đuối
Còn ta nặng vướng
Giữa vòng đời khắc nghiệt, chua cay…

Mà mặc kệ
Đêm nay tình vẫn nở
Rực rỡ dưới hiên đời
Ta mặc kệ
Gió mưa bay…

Tây Ninh 10.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển MÙA THU VÀNG

,


THƠ NGUYỄN VĂN TÀI

VIẾT TRONG CHIỀU THU XÁM

Đời chẳng cho ta làm dũng-tướng
Thôi đành lủi-thủi chốn văn chương
May ra nhận chút tình nhân thế
Ảo ảo, hư hư cũng đỡ buồn.


Thì dẫu đứng sau hàng thi-sĩ
Thơ tình- mơ bẻ gãy gươm đao
Câu văn- mơ ấm lòng tri-kỷ
Mộng ước- chờ trao bậc văn-hào.

Ừ nhỉ ! Ta chỉ là kẻ-sĩ
Mà niềm liêm-sĩ vẫn chưa xong
Em ơi !
Có trách hờn, cứ trách…
Vì muôn nẻo phù-vân
Ta sống có một lòng.

Em ơi !
Một buổi chiều thu xám
Ta thấy mình trôi ở cuối dòng.

Tây Ninh 10.2009

Read more...

Thơ Tuyển Nguồn Cọi

,

Thơ Nguyễn Văn Tài
TÂY NINH, MÙA THU VÀ EM


Mùa thu về nữa rồi em
Bâng khuâng một sắc vàng trên núi rừng
Quê hương từ thuở kiêu hùng
Thu mang huyền sử vô cùng trong thu.

Anh từ hơi thở chiến khu
Lớn lên cả một mùa thu trong đời
Em từ hạnh phúc sinh sôi
Cho anh viết mãi những lời thu xưa.

Giữa trời thu lất phất mưa
Giọt mưa rơi- một vần thơ quê mình
Mùa thu, em và Tây Ninh
Anh mang vào cuộc hành trình trăm năm.

Read more...

Thơ Tuyển Mùa Thu Vàng

,

Thơ Nguyễn Văn Tài
NGỒI GIỮA CHIỀU THU

Hỏi rằng lá rụng về đâu ?
Trăm năm
Vàng vọt một câu trả lời
Hiện sinh
Tiền kiếp
Luân hồi
Hồn cây cỏ
Thoáng ngậm ngùi cỏ cây.

Lối nào ?
Ẩn sĩ qua đây
Bút sa
Một nét tàn phai giữa trời.
Rơi…
Rơi…
Rơi…
Lá rơi rơi
Và ta
Một cái xác ngồi
Trầm tư.

Trung thu 2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển Nguồn Cội

,

THƠ NGUYỄN VĂN TÀI

TÀO LAO TRÊN BẾN CHIỀU

Ghé đây một lát thôi mà
Vẩn vơ, rồi chúng mình qua kiếp người
Ví dầu mai mốt chia phôi
Người xuống đất, kẻ lên trời cũng vui.

Bồi hồi- giọt nắng chiều rơi
Vấn vương- cánh lục bình trôi giữa dòng
Bọt bèo chìm nổi long-đong
Khi tan lúc hợp, lòng-vòng bến mê.

Xót thương cái trượng-phu-hề !
Chưa chi, đến tuổi-về-quê mất rồi
Buồn cười sau một cuộc chơi
Chỉ còn lại chúng mình nơi…( nơi nầy ! )

Chiều chiều
Hai bóng người say
Tào lao !
Rồi cạn một ngày trần gian.

Tây Ninh 9.2009
NGUYỄN VĂN TÀI

Read more...

Thơ Tuyển Nguồn Cội

,


THƠ NGUYỄN VĂN TÀI

KHÚC PHÂN BÀY

Có thể mãi mãi là bí mật
Một tình yêu ta đáp lại cho người
Bao mộng mị và bao điều có thật
Bụi thời gian lớp lớp sẽ chôn vùi.

Đừng giận nhé ! ơi tình xưa nghĩa cũ
Thôi đừng buồn sâu thẳm giữa tim ta
Chùm kỷ niệm của một thời lưu giữ
Sẽ rụng rơi theo dòng lệ nhạt nhòa.

Có thể mãi mãi là bí mật
Một ngày xưa người bối rối ngoại tình
Ta hạnh phúc vì biết mình chân thật
Cùng ngoại tình- cho tình mãi trường sinh.

Ai kết án
Ai ngậm ngùi
Ai oán trách ?
Xin một lần rộng lượng kiếp phù-sinh.

Tây Ninh 9.2009
NGUYỄN VĂN TÀI

Read more...

Thơ Tuyển Nguồn Cội

,

THƠ NGUYỄN VĂN TÀI

THẦM THÌ VỚI CỬU-LONG

1.
Cứ hiền dịu nhé ! Cửu Long
Ta đâu phải kẻ bạc lòng cố hương
Ngày về thấm lệ trên sông
Dòng đời xin nhuộm xuống dòng sử-thi
Cứ nhè nhẹ mà trôi đi
Cứ chầm chậm với những gì ngày xưa
Ngọt ngào như mỗi giọt mưa
Khi rơi xuống hóa vần thơ sông Tiền.
2.
Ghé dùm ta một bến riêng
Vùng thương nhớ đó vợ hiền hát ru
“ Anh về học lấy chữ Nhu
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ…” *
Ghé dùm ta một bến mơ
Ngày gian khó đó cánh cò hóa thân
“ Cánh cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo nuôi chồng, tiếng khóc nỉ non…” *
3.
Cứ là vậy nhé ! Cửu Long
Cứ bao dung những tấm lòng thương quê
Cứ bao dung những chuyến về
Cho sông lắng đọng bốn bề phù-sa
Bốn bề- cây trái bao la…
Ta cùng sông
Sông cùng ta
Thầm thì …!

Tây Ninh- Tiền Giang 8.2009

* Ca dao

Read more...

Thơ

,


THƠ NGUYỄN VĂN TÀI

Đoản Khúc Tình


Cuối cùng
Tôi đến với đời em
Bằng tất cả những gì có được
Lời thề hẹn ngày sau như tháng trước
Khúc thương yêu ru thường nhật trong lòng.

Cuối cùng
Tôi ngồi trước dòng sông
Sông rộng quá ! thuyền tình bơi ngược sóng
Mơ ước lớn mà trời cao lồng lộng
Gió mưa ơi ! đừng dông bão đôi mình.

Nửa đời
Được nâng niu và quý trọng thâm tình
Tình còn đợi ủi an thời bạc tóc
Tình tròn vẹn, sẽ chia thời khó nhọc
Ôi ! trăm năm nồng đỏ máu tim người.

Read more...