Friday, 16. May 2008, 13:18:45
Mình nghĩ được đi du lịch vào mùa hè là tuyệt nhất

, những phút giây vui nhộn

, những sự cố ngoài ý muốn

và vô số chuyện vui khác mà bạn gặp phải trong suốt hành trình đi. Và mình mới sưu tầm đước một số chuyện này vui lắm

.
Chuyện thứ nhất:
Đợt đó tớ đến Khu du lịch Gáo Giồng (Đồng Tháp). Sau một đêm chiến đấu hết mình với... muỗi, bọn tớ tung tăng dạo quanh ao đầm sen mênh mông trong khu du lịch trên mấy cây cầu gỗ. Lần đầu tiên thấy sen nhiều mà đẹp đến vậy, ai cũng thích mê, đua nhau hái, bất chấp cái bảng cấm to đùng. Tớ còn mạnh miệng tuyên bố: “Sen quá trời, hái mấy cũng đâu ai biết!”.
Vừa hái, bọn tớ vừa rượt đuổi nhau chạy chí chóe trên cầu. Bỗng “rắc” một cái, cây cầu dưới chân bọn tớ gãy đôi ra và... tất cả rơi tõm xuống đầm. Nước tuy không sâu nhưng đầy bùn và bọn tớ thì lóp ngóp thấy thương trong đám sình lầy. Mắt kính cận rớt đâu mất tiêu, trời đất trước mắt tớ mờ ảo, lẫn lộn lung tung cả lên. Mọi người trên bờ hè nhau kéo từng đứa lên. Tuy không ai hề hấn gì nhưng quá tiếc cái mắt kính mới mua, tớ lại tiếp tục tình nguyện chui xuống mò mẫm trong đống sình đen thui, trên đầu thì nắng chang chang! May mà cuối cùng thì vật cũng hoàn cố chủ! Chỉ tội có bạn “biếu không” cho thổ địa đôi dép mới mua, tiếc hùi hụi!
Về nhà, tớ còn bị ba mẹ chọc quê: “Ai biểu hái sen làm chi, cái đầm nó hái luôn cặp kính!” Thôi thì, đừng ai dại dột coi thường cái biển cấm như tớ nữa nhé!
Chuyện thứ hai:
Lần đó tớ được đi Huế, đoàn ở khách sạn ngay thôn Vĩ Dạ. Cả ngày đi chơi mệt phờ, đến tối bọn tớ tụ lại một phòng để chuyện ma. Đèn tắt phụt, câu chuyện vang lên đều đều thật rùng rợn. Cả bọn ngồi sát vào nhau, run cầm cập. Chỉ có tên Mạnh hùng hổ đi vào đi ra cái cửa phụ ở lan can của phòng khách sạn: “Xạo quá trời, ma đâu mà ma!”. Đang kể tới đoạn cao trào nhất thì... “khào, khào”, tiếng cào cửa vang lên mồn một. Sợ cứng người, cả đám không ai dám quay lại, thì thào: “Mày làm hả Mạnh?”. Chưa hết câu, Mạnh đã vọt lên giường bọn tớ ngồi thu lu, mặt cắt không còn giọt máu: “Ma, ma... tụi bây ơi, nó cào cửa ngay sau lưng tao!”. Ngay lập tức, không hẹn mà gặp, đám con gái ôm chặt nhau: “Đất cố đô linh thiêng lắm, con ma xứ Huế đó!”. Suốt đêm, chẳng đứa nào dám về phòng. Chỉ có 3 giường nhưng 12 đứa nhét vào, chao ơi là chật!

Sáng hôm sau, chuyện ma này trở thành tin nóng sốt của cả đoàn. Vừa nghe lọt tai hết đầu đuôi, bỗng dưng một cô trong đoàn cười ngất: “Ban đêm tối hù, mấy đứa còn nói chuyện lào xào làm chi. Sẵn có cây gãi lưng trong phòng, cô lấy nó quào cửa ra hiệu cho ngủ đó!”. Hơ hơ, một kỉ niệm thật đáng nhớ với con ma đất cố đô!