Đâu phải lần đầu tiên, Chiếc đòn gánh giữa hai đầu đất nước, Phải oằn mình chống chọi với thiên tai. Trời miền Tây đang ngập nắng ban mai, Mà trước mắt ta một quần trời u ám. Lướt trang tin,lòng càng thêm sầu thảm. Bốn mốt (41) người bỏ mạng giữa dòng trôi. Họ là những người mới thoát chết hôm qua thôi, Họ đã kiên cường vượt qua cơn bảo. Rồi cơn lũ không thể nào dự báo, Hung hãn_tràn dâng_điên cuồng_tàn bạo. Nhấn chìm_cuốn trôi nhà cửa con người. Còn lời nào nữa, miền Trung ơi! Lòng quặn thắt chỉ chực rơi nước mắt. Cả buổi trời cứ lặng yên dằn vặt, Chỉ có tấm lòng thôi_thương lắm miền trung. Hỡi bạn bè ơi! chia sớt nổi đau cùng, "MỘT CON NGỰA ĐAU CẢ TÀU BỎ CỎ" "MỘT MIẾNG KHI ĐÓI BẰNG MỘT GÓI KHI NO" Hãy xoa dịu nổi âu lo của miền đất khổ.
Ngày mai hai mươi tháng mười, Xin dành những đóa hoa tươi thắm này:
Thay cho ý tốt lời hay, Chúc cho PHỤ NỮ một ngày thật vui. Cảm ơn người mẹ của tôi, Các cô các bác trọn đời lo toan, Vì con_vì cả nước non, Hy sinh cả quãng đời còn thanh xuân. Cảm ơn các chị chung lưng, Việc nhà, chuyện nước cũng từng như ai. Cảm ơn em cháu miệt mài, Lòng nhân góp những bàn tay cho đời. Cánh đàn ông chúng mình ơi! Vui cùng "những đóa hoa đời" đáng yêu.
Cùng các chị các em và các cháu! Năm nay Cọp bận nhiều quá không có thời gian hái hoa rừng đem đến tận nhà mọi người để chúc mừng được. vậy mọi người thông cảm cho Cọp đươc làm nhiệm vụ ngay tại nhà mình vậy!
Ta trốn vào đâu nữa bây giờ, Tình đời đen bac cả trong mơ !?!? Thực tại đã đành bao cay đắng, Hư ảo mà sao lắm ơ hờ. Cứ ngỡ trăm lòng chung một hướng, Thì ra tấc dạ chỉ ngu ngơ. Lặng lẽ đường trần ta rảo bước, Nhìn phía trời xa vẫn mịt mờ...
Bao lần thức trắng đêm thâu, Mà ngày xưa biết tìm đâu bây giờ? Thưa dần cả những giấc mơ, Hoàng hôn buông xuống thẩn thờ, miên man... Cõi lòng trống rổng, thênh thang, Trái tim thì đã bỏ hoang lâu rồi! Nhắm mắt đếm thời gian trôi, Mặc cho thế sự tình đời đảo điên. Dằn lòng với nổi niềm riêng, Dù cay dù đắng cũng miền dấu yêu. Cho bao nhiêu? nhận bao nhiêu? Thì đời ta vẫn trăm chiều trái ngang. Đành thôi! số kiếp lỡ làng, Cho nên dù lắm bẽ bàng lòng ta, Cho đù lắm lắm xót xa, Chỉ riêng một chữ vị tha trong lòng. "Cuộc đời sắc sắc không không" Từ đây dù đục , dù trong chẳng màng. Mặc ai say đắm địa đàng, Sẵn sàng dâng cả thế gian cho người.
Quê tôi vùng đất bình yên, phù sa châu thổ cuối miền Hậu Giang. Quanh năm ngập sóng lúa vàng, Cá tôm biển bạc, ngút ngàn trùng khơi.
Ai về nơi ấy mà chơi, nhìn xem cảnh vật CHÙA DƠI lạ lùng. Hàng nghìn con cứ ung dung, Treo mình ngắm nghía, đếm từng khách du. Lắng lòng trước cõi chân tu, Biết bao lữ khách luyến lưu ngày về.
Thăm CHÙA CHÉN KIỂU đê mê, Nhìn ngôi chánh điện bốn bề gốm hoa. Công lao bao vị sư già, ấm lòng phật tử gần xa viếng chùa.
Về đây chuyện lạ có thừa, Cháy hơn thế kỷ vẫn chưa lụi tàn, ấy là cặp nến"kỳ quan" Nơi CHÙA ĐẤT SÉT bàng hoàng khách thăm. Khói nhang nghi ngút hương trầm, Hàng nghìn tượng đất âm thầm thôi miên.
Dạo quanh cảnh vật chùa chiền, Lòng ai cứ ngỡ cõi thiền là đây!
Có ai về với Miền Tây, Ghé thăm đất SÓC đong đầy tình thân. Trãi bao mưa nắng thăng trầm, Quê tôi đẹp mãi nghìn năm không mờ! **** **** ****
2_LỄ HỘI OÓC OM BÓC.
Khi mùa lúa chín vàng mơ, Sóc Trăng rộn rả đón chờ ngày vui. Hàng năm vào giữa tháng mười(1), Lễ óoc om bóc của người Khe mer. Tưng bừng là hội đua ghe, Khắp miền Tây cũng kéo về chung vui. Lập lòe ĐÈN GIÓ trên trời, Lung linh ĐÈN NƯỚC như lời tạ ơn. Cúng trăng CỐM DẸP ngọt thơm, Cầu cho mùa tới vui hơn mùa này. Cầu dân tình Sóc sà bai(2). Cả ba dân tộc(3) chung vai nhọc nhằn. Sam ma ki(4) xây dựng Sóc Trăng, Ấm no hạnh phúc như hằng ước ao.
Chia tay dư vị ngọt ngào, Hẹn mùa lễ hội năm sau lại về.
KHLAPHNUM
(1)Tháng âm lịch (2)Sóc sà bai: mạnh giỏi (3)ba dân tộc: Kinh, Khmer, Hoa. (4)Sam ma ki: đoàn kết.
3_HÀNH TRÌNH SÓC TRĂNG.
Ai xuôi sông HẬU ghé vào, CÙ LAO DUNG vẫn một màu xanh xanh. Bốn bề trời nước bao quanh, Bao nhiêu vết tích chiến tranh phai rồi.
Thuyền theo dòng nước êm trôi, Ghé qua KẾ SÁCH ,bãi bồi phù sa. Vườn cây trĩu quả mượt mà, Sầu riêng ,Măng cụt,nhãn,xoài,chôm chôm.
Rẽ về LONG PHÚ chiều hôm , Thăm vùng đất mặn vuông tôm bốn bề. Sớm mai đến Cảng TRẦN ĐỀ , Xem đoàn thuyền cá trở về đầy khoang.
VĨNH CHÂU thẳng lối ta sang, Con đường nhựa mới giữa ngàn lúa xanh. Dừng chân trên cầu Mỹ Thanh, Chiếc cầu mới của quê mình người ơi! Làng nghề hành tím lên đời, Nhãn thơm , muối trắng một thời là đây.
Lần theo điệu hát " À Day" "Dù Kê" trỗi nhạc mê say ngọt ngào(*) Đi qua vùng đất BÃI XÀU, Lắng nghe sự tích thấm vào lòng ta.(**) MỸ XUYÊN miền đất thiết tha, Nhiều ngôi chùa cổ đậm đà nhân gian.
Chưa chi nắng trốn vội vàng, Ta về Thành Phố SÓC TRĂNG ban chiều. Nam Thanh nữ tú dập dìu, Phồn hoa ,đô hội mỹ miều thanh tao. Hơn mười năm ấy là bao, Đường thêm dài rộng, nhà cao thêm tầng.. Dòng sông giữa phố tưng bừng, Tháng mười lễ hội đón mừng mùa vui..(***)
NGÃ NĂM, THẠNH TRỊ xa xôi Ngày đêm ra sức xây đời ấm no, Đường quê thay những con đò, Đưa ta đến với vườn cò TÂN LONG. Đi qua đồng lúa mênh mông, Niềm vui chưa thỏa, chạnh lòng hương quê.
Ghé qua MỸ TÚ đường về, Nghe hương bánh PÍA đê mê lòng người. Mùi sầu riêng lẫn ngọt bùi, Tạo nên đặc sản của người Sóc Trăng.
Một ngày nên nghĩa kim bằng, Chia tay xin nhớ SÓC TRĂNG quê mình. Thời gian chưa trọn ân tình, Hẹn ngày tái ngộ Ta, Mình thâm giao. KHLAPHNUM.
(*) À Day: điệu dân ca khmer; Dù Kê: một thể loại ca diễn của dân tộc khmer tương tự như cải lương hoặc hát chèo của việt nam. (**)Sự tích BÃI XÀU: tục truyền rằng nhà NGUYỄN trên đường trốn chạy Tây Sơn đã dừng quân tại nơi này để nấu ăn trước khi tiếp tục lên đường. Nhưng chẳng may đang nấu thì có tin quân Tây Sơn đã đuổi đến nơi nên quân nhà NGUYỄN phải chạy tiếp mà cơm chưa kịp chín. Tiếng cơm sống người khmer gọi là :"bai xau", và sự tích đó đã trở thành địa danh của vùng đất. Theo thời gian,người Việt di cư đến sinh sống và địa danh đó được đọc trại ra thành : bãi xàu.Vùng đất đó chính là TT Mỹ Xuyên(Sóc Trăng) ngày nay. (***)Lễ hội OOC-OM BOOC: còn gọi là lễ đưa nước, lễ cúng trăng của người khmer để tạ ơn trời đất, mừng vụ mùa kết thúc thắng lợi và cầu cho mùa tới được dồi dào no ấm. lễ hội thường diễn ra vào giữa tháng mười âm lịch.
CẦN TÌM NHÀ TRỌ CHO CON GÁI HỌC TẠI TRƯỜNG ĐH HỒNG BÀNG 215 ĐIỆN BIÊN PHỦ QUẬN BÌNH THẠNH,AI CÓ CHO THUÊ HOẶC BIẾT NƠI CHO THUÊ XIN LIÊN LẠC QUA SỐ :01215919409. XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN.
Việc tìm nhà trọ đã hoàn thành ,một lần nữa xin gởi lời cảm ơn đến bạn bè gần xa đã nhiệt tình giúp đỡ, cung cấp các trang web cũng như trực tiếp liên lac bằng ĐT.Hy vọng sự kết nối này sẽ là tiền đề để các mối quan hệ trên opera ngày càng thiết thực và hiệu quả hơn.
Mặc dù tác giả chỉ là một "tay ngang" tập tành viết những câu thơ về thể loại chuyện muôn thuở của thế gian nhưng cũng muốn lưu lại các "tác phẩm" của mình trên blog và để các bạn ghé thăm có nơi để mà giải trí nếu như vắng mặt chủ nhà. Thực ra, bài này đã từng đăng trên blog này một năm trước nhưng vì một số lý do đã phải rút xuống, nay sau thời gian chỉnh lý lại xét cần cần được lưu giữ trên blog và cũng muốn cho bà con thưởng lãm một tác phẩm "văn học" nên chủ nhà quyết định "tái bản" lần thứ hai.Mong rằng các bạn không đi sâu về các vấn đề riêng tư mà hãy bình luận như một chuyện thời sự nếu muốn.
1_ Hai mươi năm trước khi vừa lớn, Chập chửng vào yêu với dại khờ, Chỉ mới "gặp" nàng qua giọng nói Mà lòng tôi đã dám yêu cơ.!
Từ ấy mong chờ buổi hoàng hôn, Nhấc máy "a lô" dạ bồn chồn. "Dạ nghe" hai tiếng sao êm ả, Lòng tôi lúng túng, nghẹn lời luôn.
Qua hết mùa xuân ,lại sang hè, Vẫn chưa gặp mặt, chỉ được nghe Giọng nói của em qua điện thoại, Muốn nói lời yêu lại e dè.
Rồi một mùa thu nắng nhạt nhòa, Có người khách lạ ở phương xa, Đến trọ cùng tôi căn phòng nhỏ Huynh đệ tương giao cũng đậm đà.
Lòng người ai lấy thước mà đo Nông cạn hiểm sâu biết đâu dò. Chợt hiểu: mình nuôi ong tay áo Tình địch kề bên chẳng nghi ngờ.
Bởi tiếng yêu em thốt muộn màng, Lòng đành đau xót ,mộng tình tan. Nhìn ai vui vẻ bên người ấy, Chợt hiểu thì tôi đã mất nàng.
Mùa đông năm ấy lòng băng giá, Dẫu nắng phương nam vẫn chan hòa, Dẫu trong vườn vẫn đầy hoa lá, Dẫu lũ chim trời vẫn hoan ca.
Nén chặt trong lòng một nổi đau, Tôi thường tự hỏi bởi vì sao? Một tấm chân tình đành dang dỡ, Biết gửi niềm tin ở nơi nào!
Tận đáy lòng tôi vẫn yêu em, Chiêm bao tình mộng vẫn êm đềm, Tỉnh giấc phủ phàng đau lặng lẽ Đơn phương ảo ảnh chỉ buồn thêm.
Chẳng lẽ tình yêu phải thế sao? Cứ phải tuôn ra tiếng ngọt ngào? Cứ phải lả lơi lời ong bướm? Chót lưỡi đầu môi để gửi trao?
Dù cõi lòng đau vẫn gượng cười, Vẫn thường gặp gỡ ,vẫn vui tươi. Khí tiết bề ngoài trang hảo hán, Thâm tâm lặng lẽ lệ lòng rơi.
Nhưng ngày buồn cũng chẳng tày gang, Đến lúc người kia phải lên đàng. Từ đó một đi không trở lại, Có kẻ buồn đau chẳng dám than.
Hắn lộ nguyên hình tên họ Sở, Quyến rũ em trong buổi qua đường. Khổ nổi em tôi còn ngây dại, Chắc là đau lắm, thấy mà thương.
Tôi vẫn chờ em, vẫn đợi em Một kẻ chung tình chẳng bon chen. Đã lỡ yêu rồi yêu mãi mãi, Chẳng dám so đo ,nệ sang hèn.
Rồi đến mùa xuân mới trở về, Lòng em như chợt tỉnh cơn mê. Hớn hở vườn xuân khoe sắc thắm, Thoang thoảng hương thơm tựa vỗ về.
Một buổi chiếu kia chẳng ai ngờ, Ngay cả lòng tôi chẳng dám mơ Em bảo:"tình anh em vẫn biết, Và đã từ lâu vẫn mong chờ".
"Duyên ai nấy gặp" người xưa đã Đúc kết từng câu để cho đời. Ông tơ bà nguyệt đâu lầm lỗi, Trắc trở bao lần vẫn đẹp đôi.
Hương vị tình yêu quá ngọt ngào, Thực tại mà như giấc chiêm bao. Lâng lâng tựa buổi đầu gặp gỡ, Hân hoan hạnh phúc cứ dâng trào.
Rồi một ngày vui pháo rợp trời, "Men tình chếnh choáng khắp nơi nơi. Một chuyến xe hoa về cõi mộng," Cho mối lương duyên đẹp rạng ngời.
Thuyền về bến cũ,như mong uóc Thắm lại tình xưa , ngỡ phai tàn. Trãi bao sóng gió tình thêm đẹp Đường lên hạnh phúc đã thênh thang.
Từ ấy đi về luôn có đôi, Quấn quít như sam chẳng xa rời.. Tháng ngày son trẻ luôn ngây ngất, Nắng gió ghen thầm, mây lãng trôi.
Chẳng biết bao mùa xuân đã qua, Thế gian tình vẫn mãi hoan ca. Hai mầm xuân hé chào dương thế, Cất tiếng bi bô rộn cửa nhà.
Như dòng sông cần mẫn ngày đêm Mang phù sa lặng lẽ bồi thêm, Bến bờ hạnh phúc vươn xa mãi, Hai mươi năm lẻ vẫn êm đềm. ************
Vừa đang lúc vườn xuân hoa nở, Sắc hương khoe rực rở ban mai, Ngỡ rằng tình thắm không phai Hai mươi năm ấy dễ ai đổi dời. Nhưng phút chốc nụ cười đâu mất, Giữa lòng ta chất ngất niềm đau, Ta buồn chẳng hiểu vì sao? Ai đem tiếng oán gieo vào tình ta.! Ai gây nổi xót xa uẩn khúc, Cướp trên tay hạnh phúc tình yêu, Vườn tình phút chốc tiêu điều, Cánh hoa tơi tả, liêu xiêu lá cành. Anh có tội tình chi em hỡi? Mà lòng em vội vả đổi thay, Những lời ân ái lâu nay, Thành lời đay nghiến,đắng cay nảo nề. Em quên cả lời thề năm ấy, Cắt phăng đi mái tóc anh yêu. Lòng càng sầu thảm bao nhiêu, Thì càng cảm giác tình yêu dối lừa. "Không chanh lấy khế làm chua" Tình anh thay thế "tình xưa " lấp đầy? Bởi đúng lúc người xưa tìm lại, Em vội vàng "sa thải" tình anh. Cuốn theo từng giọt mong manh, Si mê hào nhoáng, long lanh tình đầu. Tim anh bổng chơi vơi, lạc lõng, Kể từ khi ước vọng tan tành. Niềm mơ cuộc sống an lành, Gia đình hạnh phúc giờ đành lìa xa. Hai mươi năm bổng nhạt nhòa, Em quên tình nghĩa mặn mà rồi sao? Thà chấp nhận đau thương lặng lẽ, Để niềm vui con trẻ vuông tròn. Trái tim anh dẫu mỏi mòn, Nửa hy sinh , nửa sắc son đợi chờ. Bởi ai biết , ai ngờ nhân thế, Bởi nợ duyên nào đễ chia lìa, Xưa nay quen chậu :lia thia, Quen hơi chồng vợ ai chia được nào. Nhưng có một niềm đau sâu thẳm, Đành lặng câm dồn nén trong tim, Mai sau dù có đoàn viên, Cũng không xóa được ưu phiền vương mang.
LỜI CUỐI. "Kiếp sau xin chớ làm người" Mong sao tránh khỏi cảnh đời đau thương. Cố không tạo nghiệp tơ vương Tránh xa vinh nhục ,con đường trần gian. Vì đâu nên cảnh lỡ làng, Vì sao mà phải vương mang tội tình? Kiếp này trả nợ ba sinh, Từ trong tiền kiếp ân tình trót vay. Cam tâm với nổi đau này, Thân trai sơ xuất trách ai bây giờ. Cúi đầu chấp nhận tội đồ, Lặng căm quì trước bàn thờ gia tiên. Khấu đầu trước bậc tiền hiền, Con gây trọng tội tổ tiên đau lòng. Từ đây con chẳng dám mong, Ngẩng nhìn tiền bối,dù trong suối vàng. Từ đây cách biệt đôi đàng, Nợ duyên khép lại, muộn màng tình thâm. Mấy ai sống được trăm năm, Một mai hết kiếp cũng nằm xuống thôi. Xác thân trả lại đất trời, Nay ta nhắn nhủ mấy lời thiêng liêng: Hãy xem như một lời nguyền, Dù cho dư dả bạc tiền ,đô la. Cũng đừng chôn xác thân ta, Đừng xây phần mộ xa hoa làm gì. Xin đừng cúng kiến lễ nghi, Để hồn về cõi từ bi vĩnh hằng. Xác thân xin hóa tro tàn, Rồi đem rắc xuống giữa làn nước trong Mỹ Thanh tên gọi dòng sông, Trôi theo con nước vào lòng biển khơi. *** Một lòng ta đã quyết rồi, Xin đừng làm trái những lời của ta. Để ta thanh thản đi xa, Hồn tan theo gió , chan hòa trong mây. #########.
Tin đến chiều nay, vui ngất ngây, Chẳng lẻ chiêm bao giữa ban ngày. Cứ ngỡ "keo" này thua đã rõ, Ngờ đâu hạnh phúc quá tầm tay! Niềm vui choáng ngợp lòng con trẻ, Sung sướng ai hơn Bố Mẹ này. Bao ngày khắc khoải mong tin đến, giờ đây trời đất cũng cùng say.
Đang chuẩn bị mọi thứ cho con đi học Cao Đẳng thì bất ngờ chiều nay nhận được giấy báo trúng tuyển vào khoa Tài chính ngân hàng của trường ĐHQT HỒNG BÀNG, cả nhà vui quá đang chuẩn bị ăn mừng.Tranh thủ có máy rảnh thông báo vài hàng cho mọi người ngay để chung vui với nhà Cọp.
Con gái đi thi, Bố cũng đi, Một quãng đường xa có xá gì! Bước đến trường thi con hăm hở, Ghé quán cà phê Bố ngồi lì. Bên trong, đề khó con căng thẳng, Ngoài đây, khấn vái Bố thầm thì. Cầu thêm may mắn cho con gái, Tự tin, bình tỉnh ,trọn bài thi.
Bao ngày thấp thỏm đợi trông, Chiều nay tin đến nức lòng Mẹ Cha. Nào mời cô bác gần xa, Nâng ly vui cửa ,vui nhà chút coi! Số là cháu nó đậu rồi, Kỳ thi tốt nghiệp cuối đời học sinh. Cảm ơn Tiên Tổ anh linh, Ơn Thầy Cô đã chân tình bảo ban. Mười hai năm đã sang trang, Dù chưa có được huy hoàng lắm đâu. Xem như bước ngoặc ban đầu, Mà đời nâng bước con vào tương lai. Cố lên vì một ngày mai, Mong con vững bước đến ngày vinh quang.
Hơn một năm trước trong một lần ta lang thang trên mạng vô tình lọt vào một blog opera của một cháu gái, đọc những dòng tâm sự của cháu ấy tôi bổng chợt nhớ đến một nhu cầu xã tress của mình. Thế là mừng như bắt được vàng tôi vội xây cho mình một căn nhà riêng trong thế giới opera này..
comment entry "gởi người bạn thơ mới quen" 1_ Chưa một lần tôi đến nơi này, Cố hình dung mãi"gió lắc lay". Thôi hẹn một ngày ta hội ngộ, Mồi ngon, cạn chén sẽ cùng say.
Để thay đổi không khí ,hôm nay mình trích đăng vài mẩu truyện vui được lượm lặt ghi lại theo lời kể trong cuộc họp của " ủy ban thường...nhậu" nên không rõ nguồn ,xuất xứ thế nào nhưng thôi miễn nó vui là được rồi.
Một chiều về lại dòng kênh, Lênh đênh từng mãng lục bình nổi trôi. Lòng ta một thoáng bồi hồi, Bao nhiêu năm đã xa rời chốn đây? Bao lần con nước rong đầy, Hàng dừa rợp bóng bao ngày đứng trông? Ta vô tình quá phải không? _không!Ta vẫn nhớ vẫn mong tháng ngày. Mà dòng đời, có ai hay, Cứ cuồn cuộn chảy đẩy ngày sang đêm. Ngày qua ngày , chất chồng thêm, Chôn sâu dĩ vãng êm đềm ngày thơ. Sóng xô xa mãi bến bờ, Mà lòng ta có bao giờ dám quên. Tiếc rằng đời mãi lênh đênh, Như Phiêu Bồng Thảo dập đềnh ngoài kia. Ngày đi ta đã nguyện thề, Một ngày no ấm quay về chốn đây. Dốc lòng chung sức đấp xây, Quê hương yêu dấu càng ngày khang trang. Tình quê canh cánh vương mang, Cố hương tạc dạ dù ngàn dặm xa.
Em đến với tôi nhưng lòng không đến, giữa cõi tình đời lạc lối yêu đương. Dẫu tuổi xuân đang ở cuối con đường, Mà mật ngọt vẫn vương đầy trong nhụy. Lũ bướm ong đâu ngại điều phi lý, Khi giữa tình đời ích kỷ lên ngôi. Nếu cứ song song trên muôn dặm đường đời, Thà trọn kiếp cứ âm thầm cô lẻ. Thì em ơi! phí hoài chi tuổi trẻ, Sống trên đời này là để yêu thương. Nếu xem anh là vật cản trên đường, Anh xin lỗi! hãy tìm ra lối rẽ. Dù trái tim anh bị trăm lần vò xé, Nhưng cõi lòng đà giác ngộ nghĩa yêu, Lý trí kết tinh từ cay đắng thêm nhiều, Đủ chống chọi với phong ba tình ái. Đã từ lâu những điều ngang trái, Cũng dần quen trong tâm trí của anh. Những vết thương đau rồi cũng sẽ lành, Nhưng nó chai hằn, mong manh dễ vỡ. Rồi mai kia cửa tim yêu lại mở, Chắc không còn bở ngỡ trước tình yêu. Cảm giác yêu lãng mạng bớt đi nhiều, Bởi mất mát và không còn trẻ nữa. Anh phân vân giữa hai điều chọn lựa: _Sống vì yêu ? hay trách nhiệm con người?
Hàng năm vào ngày 4 hoặc 5/4 dương lịch nhân dân tỉnh Sóc Trăng và một số tỉnh ở miền nam nô nức chào đón lễ Thanh Minh, mục đích chính là thể hiện tấm lòng nhớ cội nhớ nguồn. hoạt động chính là tu sữa lại mồ mã ông bà rồi sau đó tập trung toàn thể con cháu trong dòng tộc mang theo bánh trái rượu thịt ra mộ cúng vái ông bà phù hộ cho
Đã bao lần ta đến rồi đi, Đà Lạt ơi! đong đầy nổi nhớ. Chạm dốc đèo Pren lòng vui hớn hở, Như kẻ tha phương về lại quê nhà. Ta không thể nào như Mi mô sa, Lạc bước đến đây dừng chân ở lại. Nhưng giữa lòng ta tình yêu còn mãi, Miền đất trong lành rực rỡ ngàn hoa. Bờ Hồ Xuân Huong còn dấu chân ta? Tiếng "khóc" Cam Ly có còn vọng lại? Hồ Than Thở còn nhiều ngang trái? Đồi Thông ơi! vẫn mãi chung tình? .... Ta phải chia tay trước lúc bình minh, Khi Đà Lạt vẫn chìm trong giấc ngũ. Thời gian qua mau,ngày vui chưa đủ, Sợ sáng rõ rồi chẳng nở dời chân.
Xe đổ dốc đèo PREN lòng bịn rịn vô chừng, Hàng Thông buồn đứng nhìn theo ngơ ngác, Sương chẳng cho về, dỗi hờn man mác, Chắn lối về xuôi, trắng xóa lưng đèo.
Ta phải về thôi! nổi nhớ mang theo, Cuộc chia tay nào lòng không khắc khoải! Đà Lạt ơi! biết bao giờ thăm lại, Những ngày tháng đồng bằng chan chứa cao nguyên. KHLAPHNUM 10/2008.(COMMENT trong blog ONLY ĐALAT)