VÔ NGÃ

ngàn năm chỉ một chữ ngờ_thế gian học đến bây giờ chưa xong !

Subscribe to RSS feed

Sticky post

NGÀY HẠNH PHÚC !

Cũng là nôn nao chờ đợi,
Cũng nghe một chút bồi hồi,
Một ngày vui riêng đã tới
Âm thầm hạnh phúc mênh mang.

Bên thềm Xuân cũng vừa sang
Rộn ràng ngày thêm tuổi mới
Tương lai dẫu còn diệu vợi
Mà lòng phơi phơi men xuân.

Hòa chung điệp khúc lâng lâng
đất trời nở ngàn hoa thắm.
Nắng vàng bừng lên sưởi ấm
Muôn tim rạng rở yêu thương.

Niềm vui ngây ngất lạ thường
Xin mời nâng ly uống cạn
Cùng nghe hạnh phúc miên man
Mong đời ta bước sang trang...

Sticky post

TIỄN ÔNG GOETZ

,


(nguồn :Google)


Thế là ông phải xách va li
"Thí tốt" người ta đuổi ông đi.
Ông còn nấn ná làm chi nữa,
Chớ có học theo thói ở lì.

Cái ghế họ ngồi rất khó cưa,
Dẫu người hâm mộ chẳng ai ưa.
"Chiến thuật" họ dùng không thay đổi,
Thắng họ kể công_Bại đỗ thừa.

Có lẻ do ông chẳng thức thời
Ông chưa tường tận cái "luật chơi".
"Sao xẹt" đã đành ông chẳng ngó,
"Sao vua" ông gạt_đúng gan trời !

Dẫu có tài năng , có giỏi giang
Ông cũng chào thua thói ngang tàng.
Lúc "lên đồng" đá Tây còn ngán
Buồn thua tan tác Asian.

Ông có biết đâu cái sự tình,
Khiến người hâm mộ mất niềm tin.
Khán đài trống vắng từ dạo ấy,
Khi trận cầu kia đã...lập trình !

Tôi biết rằng ông sẽ rất buồn,
Bao người hâm mộ nhớ ông luôn.
Chúc ông sớm có nơi trọng dụng
Đừng có như ai cứ hát tuồng.

Sticky post

HỌC.COM !

,

Cái học ngày nay khó quá trời,
Thôi về "mần ruộng" nhé con ơi !
TẠI CHỨC Quan ĐÀ (*) không cần ngó,
TRƯỜNG NGOÀI...Xếp ĐỊNH (**) chả thèm chơi .
Cơm cha áo mẹ đành bỏ xó,
Đèn sách bao năm phí cuộc đời.
Từ nay nhắn nhủ: con, cháu, chắt
Đường vào công lập gắng mà bơi....

(*)Đà Nẳng
(**)Nam Định

Sticky post

VÔ Ý !

Ai đem CAY ĐẮNG vứt bên đời,
Vô tình dẫm phải khổ thân tôi.
Những giọt thời gian không rửa hết,
Gậm nhấm lòng ta rách tả tơi.

Đã thế ai đem cái XÁC XƠ,
Ném bừa trong gió_chẳng đâu ngờ,
Một đêm lặng gió rơi vào mộng,
Để giấc chiêm bao cứ vật vờ.

Nhất quyết tìm mua lấy NIỀM VUI,
Để giữ trên môi mãi nụ cười.
Họ gói nhầm cho niềm đau khổ,
Đành giấu trong tâm cả cuộc đời.

NẮNG !

Ai ra tắt nắng dùm tôi,
Để cho cái nóng nó trôi về nguồn !
Nắng gì dỡ dỡ ươn ươn,
Không thèm thiêu cháy nổi buồn trong tôi.
Lại làm dịu ngọt bốc hơi,
Còn trơ cái đáy lòng tôi cộc cằn.
Nắng hun nóng cái hung hăng,
Làm quên hết cách nói năng dịu dàng.
Đêm nằm cái nóng chàng màng
Lăn qua lộn lại...bỏ nàng một bên.

Dòng sông nắng uốn cong vênh
Để cho nước lũ tràn lên đôi bờ.
Ta đem nắng bỏ vào thơ,
Nắng làm thi hứng trơ trơ mất rồi !
Ai ra tắt nắng dùm tôi,
Để tình thơ lại bồi hồi đam mê.

SOẠN LẠI VẦN THƠ.

Đêm qua soạn lại vần thơ,
Mắt mờ hay nét chữ mờ thời gian!
Nhẩn nha lần giở từng trang
Còn đây vết tích ngỗn ngang cõi lòng.
Bài thơ còn thiếu đôi dòng,
Bao năm chưa thể viết xong một vần.
Phải chăng vì nghĩa vì ân?
Phải chăng vì nổi phân vân tình đời.
Lạc loài ba chấm chơi vơi
Bài thơ hay chính cuộc đời của ta.

NGÀY CỦA MẸ...người ta !

Thiên hạ tưng bừng lễ báo ân,
Những bó hoa thơm đẹp vô ngần,
Bao món quà xinh dầy ý nghĩa
Với những lời yêu kính Mẫu Thân.

Xin chúc mừng cho những người con,
Hưởng trọn niềm vui Mẹ đang còn.
Tạo hóa thưởng ban quà cao quý
Nâng niu , gìn giữ trọn lòng son.

Giờ chỉ âm thầm gọi : Mẹ ơi !
Hai tiếng thiêng liêng nhất trên đời
Trời không cho nữa đành câm nín
Từ lâu hoang lạnh giữa bờ môi.

Sáng nay thiên hạ họ xôn xao,
Họ đón niềm vui mới dạt dào.
Ai biết có người đang lặng lẽ
Nén một niềm đau lại dâng trào.

NỔI LÒNG CON .

Biết là đã mấy mươi năm,
Mà sao nhắc đến lệ thầm mặn môi.
Lòng đau nguyên vẹn Mẹ ơi !
Vết hằn xuyên suốt cuộc đời của con.

Cả đời Mẹ cứ héo hon,
Cái nghèo đăng đẳng mõi mòn lời ru.
Vật vờ như kiếp phù du,
Ngọn đèn hiu hắt... thiên thu tắt rồi .
Nổi đau để lại bên đời
Nén lòng mà chẳng thể vơi được nào.
Cảnh nghèo Mẹ cứ khát khao,
Nếp nhà tươm tất mưa rào chẳng lo....
Thế mà vừa lúc ấm no,
Sắp thành hiện thực ước mơ Mẹ hiền.
Bất ngờ...Mẹ lại quy tiên,
Giấc mơ ai xé, niềm riêng bẽ bàng.
Trách ông Trời quá phủ phàng,
Đến hôm nay vẫn bàng hoàng lòng con.
*************
Thắp lên mấy nén hương thơm,
Mơ hình bóng Mẹ vẫn còn đâu đây !

(ngày giỗ MẸ lần thứ 22 : 26/2/ â l nhằm ngày 30/3/2011 )

50% CUỘC ĐỜI !


Ngày này năm nớ nó nằm nôi,
Nhắc những ngày nao...nhớ ngậm ngùi.
Nam nhi nặng nợ nhà, non nước,
Nặng nghĩa nặng nhân nó nên người.

Nhanh nhỉ ! năm này nó ngũ niên,
nhiều năm nung nấu nổi an nhiên.
Nhoc nhằn,nhẫn nhuc nhiều nông nổi,
Ngán ngẩm ,ngó nghiêng...nó nhắm nghiền...

Nằm nghe nhạc nhẹ nó nôn nao,
Nốt nhạc ngân nga nổi ngọt ngào.
Ngũ niên náo nức như người nhỏ,
Ngóng ngày nổi nến nó nao nao.



Sinh nhật năm này không bánh trái,
Ai rũ lòng thương tặng tí mồi.
Vài chai rượu đế ta đãi khách,
Bia chi lạt lẽo uống không trôi !

CHIỀU CUỐI NĂM.

Chỉ còn một tiếng chiều rơi,
Ngày mai thêm một tuổi đời rồi đây !
Mơ gì trong mộng đêm nay,
Mơ đi cho hết đắng cay phận người.
Để bình minh đến vui tươi,
Ngập tràn hy vọng, tiếng cười giòn tan.
Ngày mai thời khắc sang trang,
Chào năm mới đến _huy hoàng núi sông.
Chiều nay nghe ấm trong lòng,
Lâng lâng uống cạn hương nồng giao hoan.
Uống cho quên hết bẽ bàng,
Cho đôi môi bỗng khẽ khàng hát lên.
Hòa chung tấu khúc bồng bềnh,
Thế gian tình thắm bên thềm mùa xuân.
Muôn lòng rộn rả vui mừng,
Kìa bao ánh mắt rưng rưng đón chờ
Mong sao trọn vẹn niềm mơ,
Mùa xuân mang đến bất ngờ hoan ca !
Chúc cho tất cả mọi nhà,
NIỀM VUI_HẠNH PHÚC chan hòa nơi nơi !

Tự TÌNH.

Xin đừng gọi tôi là thi sĩ
Tôi chỉ viết những điều từ trong suy nghĩ
và một phần ích kỷ ,
Trong cuộc đời bình dị của riêng tôi.
Có đoạn lắng sâu ,có chỗ bồi hồi
Như nhịp sống muôn đời vẫn thế.
Có lúc miên man vô hồi kể lể,
Có lúc lặng thầm hoang phế con tim.
Có lúc như lang thang lặng lẽ đi tìm,
Nơi dĩ vãng có nửa hồn ta tan vỡ.
Khoắc khoải ,đăm chiêu trước từng món nợ,
Mà một phần đời đã lỡ mượn vay.
Bối rối từng đêm biết tính sao đây?
Ta chẳng muốn kéo dài thêm mộng mị.
Càng không muốn cái miệng đời dị nghị,
Nên ước ao cũng giản dị mà thôi !
Biết làm sao nghịch cảnh cứ pha phôi,
Đành chôn kín trong vần thơ lặng lẽ

OAN KHÚC MÙA ĐÔNG !

Đâu cứ phải Thu đi nên mùa Đông mới đến,
Bởi mùa Đông cuộc đời đã ngự từ lâu.
Đừng ngỡ trái tim vẫn máu đỏ tươi mầu
Mà phán xét theo những điều quy cũ.
Đã từ lâu đâu còn là giấc ngủ,
Suốt những đêm dài mộng mị miên man.
Bỏ mặc con tim trong thế kỷ băng hàn
Và những giọt yêu thương đang dần hóa thạch.
Cứ để thời gian và muôn chiều thử thách ,
có đủ phép mầu để khuất phục giá băng?
Nhở bằng không, ở cõi vĩnh hằng
Ta lặng lẽ nở nụ cười hạnh phúc.
Ta bằng lòng dù đó là địa ngục,
Bởi năm tháng cuộc đời nào có khác gì đâu !

NữA ĐÊM...

Nữa đêm trời đổ mưa rào,
Cái hơi lành lạnh chen vào cô đơn.
Con tim nũng nịu dỗi hờn,
Để cho giấc ngũ chập chờn trôi qua.
Vậy mà ác mộng không tha,
Sáng nay thức dậy mắt hoa, quay cuồng...
Bao giờ mưa rửa sầu tuôn,
Cho ta một giấc mộng thường ấm êm.
Cô đơn_mấy lượt chăn mền,
Vẫn còn giá lạnh ở bên trong lòng.
Xá gì cái lạnh mùa đông,
Ta mơ chỉ một giọt nồng ái ân.

BẤT CHỢT MÙA ĐÔNG.

Nơi tôi ở mùa Đông không muốn đến,
Tháng mười hai nắng vẫn chói chang.
Chút hơi sương như e ấp vội vàng,
Chợt tan biến khi nắng xuyên cành lá.
Bổng dưng hôm nay có gì là lạ,
Từng cơn gió bấc lạc loài trên phố,
Các cô gái hôm qua còn vai trần áo hở,
Sáng nay bổng dịu dàng e ấp làm sao.
Những chiếc áo len tươi tắn đủ màu
Mới có dịp trình làng khoe sắc.
Cái nắng Miền Tây cũng không còn gay gắt,
Những cơn mưa phùn ngơ ngác bay bay...
Lâu lắm rồi Đông mới ghé về đây,
Bất chợt đến với Miền Tây nắng gió..
Để kẻ đang yêu có thêm cái cớ
Xiết chặt vòng tay cho hơi ấm ngập tràn.
Kẻ cô đơn vùi trong nổi nhớ miên man,
Mượn chút hơi men cho ấm lòng băng giá.
Mùa Đông như vị khách tuy quen mà lạ,
Chợt đến, chợt đi cho nắng gió ghen hờn.

LÃNG...!

Đã bao nhiêu tháng, nhiêu ngày,
Mà ta lãng đãng như ai bỏ bùa.
Lơ thơ ngọn gió cuối mùa,
lúc lay ngọn cỏ, lúc lùa vườn hoang.
Ngày Thu thì đã sắp tàn,
Mà sao vẫn cứ mênh mang nổi lòng.
Rồi mai về lại mùa Đông,
Có ai làm ngọn lửa hồng tim ta ?
Hay là lại đợi Xuân qua,
Để ta chết lịm xót xa lặng thầm.

Tường trình : CUỘC HỘI NGỘ SAU 26 NĂM...

6g55 Hòa mở cửa xe bước xuống...hai mươi sáu năm vẫn không hề thay đổi,chỉ già dặn hơn một chút...hai người bạn sau phút sửng sờ đã ôm chầm lấy nhau sung sướng...hỏi han vài phút lại cùng nhau trực chỉ TP Vĩnh Long.

Read more...

"OFF" QUA ĐT

Chiều nay cũng một buổi chiều,
Mà sao lại có thật nhiều niềm vui.
Được nghe giọng nói tiếng cười,
Những người "hàng xóm" tuyệt vời làm sao !
Huynh Rồng cười nói ào aò,
Cúc Hương, Kim Thúy ngọt ngào vui ghê.
Lần đầu tiên mới được nghe,
Từ khi hội tụ Làng Giề đã lâu.
ÚT Trà nhỏ nhẹ làm sao !
Hoa Ti Gon cũng xiết bao thân tình.
Chờ xem cho rõ dáng hình,
ai ai chắc cũng xinh xinh thôi mà.
Mới nghe giọng nói từ xa,
Mà sao như đã thiết tha lắm rồi.
Hướng về nơi có cuộc vui
Trong lòng Hổ cũng bồi hồi lắm đây.
Tiếc rằng bỏ lỡ dịp này,
Biết bao giờ mới có ngày như ri!
Cả đêm có ngủ nghê gì,
Năm canh thao thức nghĩ suy bao điều.
Để mai sẽ nói thật nhiều,
Alô!...nó trốn mất tiêu hết rồi !
Xúc động hòa lẫn niềm vui ,
Chỉ còn lại những tiếng cười giòn tan.

CHIỀU THứ SÁU !

Đâu phải chỉ lần này thôi,
Bao chiều thứ sáu đã trôi qua thềm.
Một mình tôi cứ lặng im,
Đan xen rối rắm nổi niềm bâng quơ.
Bên ngoài phẳng lặng như tờ ,
Bên trong bảo tố bất ngờ nổi lên.
Một dòng nhật ký buồn tênh,
Nén lòng tôi viết lên trên cuộc đời.
...Rồi chiều thứ sáu vẫn trôi,
Mặc cho ta cứ bồi hồi lòng đau.
Trời ơi ! biết đến khi nào,
Cái chiều thứ sáu ngọt ngào trong tôi.
* *
*
Xin đừng trách cứ ai ơi!
Những vần lục bát của tôi.vô hồn.

GỞI T.T.KH .

Nữ sĩ áo đen , Hồn ở đâu ?
Ngày xưa Bà khóc lỡ duyên đầu.
Đất trời thương xót hoa tim vỡ,
Mãi đến hôm nay chẳng vơi sầu.

Bao nhiêu năm ấy bà thương nhớ,
Một bóng tình quân chẳng tao phùng.
Lòng riêng_đày rẫy niềm đau đớn,
Dạ người_Bà chỉ mới hình dung!!!

Bà vững lòng tin ở người ta,
Rằng tình xưa đó chẳng phôi pha?
Bà chắc tim mình không hoang tưởng,
Tự mình tô điểm mộng tình xa !

Thắp một nén hương ta khẩn cầu,
Hồn Bà vương vấn cõi trần gian ?
Đừng thêm lần nữa hoa tim vỡ,
Mãi mãi duyên tình thôi trái ngang.

Đoc dòng thơ cũ thêm tê tái,
Giọt tình đăng đắng nổi buồn thương .
Lòng riêng Hậu bối luôn ám ảnh,
Ngàn xưa hiện hữu giấc mơ buồn

TIN NÓNG !

Trời đất hỡi ! bao ngày chờ đợi,
Đến hôm nay phấn khởi quá chừng !
Bà con ơi , đón tin mừng,
"Luân phiên cúp điện" (*)sẽ dừng lại ngay .
Tin tốt lành ngất ngây cả xóm,
Kể từ nay điện đóm như xưa.
NHÀ ĐÈN thì bảo có mưa,
Các hồ thủy điện nước vừa dâng lên !!!
Phần nhiệt điện cũng thêm nhà máy
Sữa chữa xong, đã chạy êm ru,
Từ nay hết cảnh tối mù,
Từ nay hy vọng doanh thu tăng đều bigsmile
Xin cảm ơn thật nhiều ông (**) nhé !
Mong từ nay ông sẽ chăm lo
Việc mà cả nước giao cho,
Là đừng cúp điện tối mò như xưa !

(*)Thứ Năm, 01/07/2010, 18:03 (GMT+7)
EVN yêu cầu: dừng ngay cắt điện luân phiên!
(**)Ông Điện .
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29