Linh tinh về nắng
Tuesday, November 24, 2009 3:12:57 AM
Ngày đông có nắng.
Những ngày đông thường u ám với những đám mây đen vần vũ, cả bầu trời đen ngòm, hay lục lờ lờ màu sữa, rồi những cơn mưa phùn dai dẳng, bẩn thỉu và đem theo cái lạnh như cứa vào da thịt người ta.
Nhưng lại có những ngày đông nắng ấm. Nắng mùa đông khác nắng mùa hạ nhiều lắm. Mùa hạ thì chẳng ai thích nắng cả, may ra có những tia nắng sớm là còn chút dịu dàng, hay người ta thích nắng để phơi phóng thóc lúa hay quần áo. Nhưng nắng mùa đông thì lúc nào cũng được chào đón. Chính bởi thế mà cũng là nắng mà con người ta phân biệt yêu ghét, để rồi nó lại đem cho ta những xúc cảm khác nhau.
Mùa đông tiết trời bao giờ cũng lạnh hơn, cái nắng đên đem lại một cảm giác ấm áp và sạch sẽ, một không gian sáng sủa và một bầu không khí trong lành.
Kể cũng lạ kỳ, nắng vốn là ánh sáng trắng, nhưng ai ai cũng tả nắng màu vàng, nắng vốn không có mùi, có vị nhưng có người lại tả là nắng mật ong, sao mà ngọt ngào thế.
Nhiều bữa, nhìn lên trời, qua những đám mây thấy từng chùm nắng chiếu xuống, chúng đan vào nhau như là những sợi chỉ vàng của một người đang dệt vải. Nắng chiếu vào những bức tường vàng vàng của những lớp học làm như chúng đang được sơn bằng một thứ ve có màu sắc thật sáng sủa.
Đôi khi thấy nắng nghịch ngợm, như chơi ú tìm trên những tán lá. Nói chung thì nói đến nắng luôn có cảm giác trẻ trung, tươi mới và cả nhựa sống nữa.
Cũng có khi nắng là những hoài niệm. Những hoài niệm bâng khua không rõ ràng. Như bài "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư chẳng hạn:
"Mỗi lần nắng mới hắt bên song
Xao xác gà trưa gãy não nùng
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng
Chập chờn sống lại những ngày không...
...
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong nắng trưa hè trước giậu thưa."
Hay hình ảnh nắng trong bài "Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử:
"Chị ấy năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang"
...
Người ta cảm nhận nắng những nét bên ngoài luôn là sự sống động, sự nhanh nhẹn, trẻ trung, tươi mới...nhưng khi đi vào thơ lại trở lên thi vị và sâu sắc.
Con người đôi khi cũng như nắng, nhìn vẻ bề ngoài họ có vẻ vô lo, vô tâm, lúc nào cũng hớn ha hớn hở vui tươi cười nói, nhưng có khi lại là những con người sâu sắc đến lạ kỳ.
Những ngày đông thường u ám với những đám mây đen vần vũ, cả bầu trời đen ngòm, hay lục lờ lờ màu sữa, rồi những cơn mưa phùn dai dẳng, bẩn thỉu và đem theo cái lạnh như cứa vào da thịt người ta.
Nhưng lại có những ngày đông nắng ấm. Nắng mùa đông khác nắng mùa hạ nhiều lắm. Mùa hạ thì chẳng ai thích nắng cả, may ra có những tia nắng sớm là còn chút dịu dàng, hay người ta thích nắng để phơi phóng thóc lúa hay quần áo. Nhưng nắng mùa đông thì lúc nào cũng được chào đón. Chính bởi thế mà cũng là nắng mà con người ta phân biệt yêu ghét, để rồi nó lại đem cho ta những xúc cảm khác nhau.
Mùa đông tiết trời bao giờ cũng lạnh hơn, cái nắng đên đem lại một cảm giác ấm áp và sạch sẽ, một không gian sáng sủa và một bầu không khí trong lành.
Kể cũng lạ kỳ, nắng vốn là ánh sáng trắng, nhưng ai ai cũng tả nắng màu vàng, nắng vốn không có mùi, có vị nhưng có người lại tả là nắng mật ong, sao mà ngọt ngào thế.
Nhiều bữa, nhìn lên trời, qua những đám mây thấy từng chùm nắng chiếu xuống, chúng đan vào nhau như là những sợi chỉ vàng của một người đang dệt vải. Nắng chiếu vào những bức tường vàng vàng của những lớp học làm như chúng đang được sơn bằng một thứ ve có màu sắc thật sáng sủa.
Đôi khi thấy nắng nghịch ngợm, như chơi ú tìm trên những tán lá. Nói chung thì nói đến nắng luôn có cảm giác trẻ trung, tươi mới và cả nhựa sống nữa.
Cũng có khi nắng là những hoài niệm. Những hoài niệm bâng khua không rõ ràng. Như bài "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư chẳng hạn:
"Mỗi lần nắng mới hắt bên song
Xao xác gà trưa gãy não nùng
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng
Chập chờn sống lại những ngày không...
...
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong nắng trưa hè trước giậu thưa."
Hay hình ảnh nắng trong bài "Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử:
"Chị ấy năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang"
...
Người ta cảm nhận nắng những nét bên ngoài luôn là sự sống động, sự nhanh nhẹn, trẻ trung, tươi mới...nhưng khi đi vào thơ lại trở lên thi vị và sâu sắc.
Con người đôi khi cũng như nắng, nhìn vẻ bề ngoài họ có vẻ vô lo, vô tâm, lúc nào cũng hớn ha hớn hở vui tươi cười nói, nhưng có khi lại là những con người sâu sắc đến lạ kỳ.









khongvinhlinh # Wednesday, November 25, 2009 4:19:25 AM