Con thương yêu của Mẹ !
Khi con nhìn mẹ, mẹ thấy hình ảnh của chính mình trong ánh mắt con thật lung linh, rạng rỡ. Con là phép mầu biến mẹ thành một bà tiên...Rồi chính bà tiên ấy muốn mang hạnh phúc đến cho con trong cuộc sống này.
Khi con nhìn mẹ, mẹ thấy mình trở nên mạnh mẽ biết bao. Chính con đã mang đến cho mẹ một sức mạnh phi thường có thể chịu đựng mọi khó khăn, thử thách tưởng chừng không thể vượt qua được.
Khi con nhìn mẹ, mẹ thấy trái tim mình dạt dào cảm xúc. Chính con là hạt mầm yêu thương gieo vào lòng mẹ và tinh yêu ấy ngày càng lớn dần lên theo năm tháng.
Khi con nhìn mẹ, mẹ trở thành người phụ nữ tuyệt vời nhất trong ánh mắt bé thơ. Và chính con là hoài bão, hy vọng lớn nhất để mẹ tự tin vững bước trên đường đời.Con yêu của Mẹ, từ ánh mắt lấp lánh ngây thơ của con trẻ như muốn nói lên bao điều lớn lao.Mẹ cùng con cảm nhận mọi điều xảy ra xung quanh con. Mẹ sẽ thay con viết những dòng nhật ký ghi lại những kỷ niệm thời thơ ấu cho đến ngày con khôn lớn. Khi nào con lớn lên, khi đủ sức con hãy viết tiếp cuộc đời mình bằng nghị lực và niềm tin mà cha mẹ, ông bà, người thân...đã hun đúc cho con từ tấm bé.
Như thế con nhé... !
Càng ngày Khương Duy càng ham chơi nhé. Sáng sớm là phải thức dậy ra sân tập thể dục với Ngoại nè và ngắm hoa kiểng... Trưa là phải chơi banh nè Rồi cả lúc ngủ cũng phải ôm banh ngủ nữa chứ Buổi chiều thì đi chơi cùng các anh chị lớn hơn, đặc biệt anh Bo và Chị Sue rất thích Khương Duy nhe ! Buổi tối thì cùng thi Lật với chị Nghé...mà Khương Duy thua chắc
Là khi con theo Mẹ trong bụng để đi bảo vệ luận văn tốt nghiệp ( có ba hộ tống) Là sau khi sinh con Mẹ đã lãnh 2 bằng tốt nghiệp: bằng làm Mẹ và bằng Ths Và Mẹ hạnh phúc vì có con niềm vui luôn luôn được nhân đôi, nhân ba...
Lần đầu tiên nghe con trở đạp Em quặn lòng nhưng náo nức yêu thương Tháng thứ tám mang thai, em mệt Da xanh gầy, đôi mắt cũng to hơn.
Từ nay trong em có hai trái tim Tim của mẹ đập dồn mong đợi Trái tim con mong manh êm ái Anh đếm thầm trong mỗi đêm sâu.
Ơi người thương sắp đến ngày làm mẹ Anh nhìn em như mới gặp lần đầu Dẫu yêu nhiều chưa hiểu hết em đâu Trong đáy mắt có gì như ánh lửa.
Em nhẹ bước đi nâng niu gìn giữ Cắt áo mềm may mũ bé cho con Anh quên đi bao nỗi lo buồn Nghe con khỏe ngày thêm đạp mạnh.
Anh mong đợi ngày cha con gặp mặt Con thân yêu người bạn nhỏ của cha Mẹ là cây con là trái là hoa Trong gian khổ con là mầm xanh biếc.
Buổi ra đời thấy trời cao có ngợp Con hãy nhìn vào mắt mẹ con ơi Đời chông gai vẫn mong con ra đời Bài thơ đẹp cha dành cho buổi ấy.
Mẹ bấm ngón tay mong con lắm đấy Cha chờ con càng yêu mẹ của con Thay đổi đời cha sinh nở đời con Mẹ là bến của mênh mông biển thắm Mẹ là mái che đời cha mưa nắng Con là cánh buồm cha gửi đến mai sau.
Sáng nay, mẹ chở bà ngoại bồng tôi, còn ông ngoại chở chở mợ Hai bồng chị Nghé ọ đi chích ngừa. Đây là lần đầu tiên chị Nghé đi chích ngừa, cũng như tôi những lần trước chị Nghé ngủ li bì tư lúc đi cho đến lức về, bị tiêm kim vào mà cũng ngủ, chỉ trở mình ẹo một cái nhu là chiêm bao vậy.
Thằng Tôi hôm nay diện bộ cánh mới màu trắng mà bà Nội mua cho lúc về quê nội chơi hai tuần trước, mặc thêm chiếc áo len sooc caro màu đỏ đô chị Trà mua cho khi đi Đà Lạt, tôi thấy mình lớn hẳn ra. Đây là lần tôi thứ 4 tôi đi chích ngừa và lần này tôi hoàn toàn tỉnh táo, không mê ngủ nữa. Khi lên xe, bà ngoại ẳm tôi áp sát vào vai, tôi thọc hai bàn tay vô miệng và nhai nhai rất sành điệu, mắt tôi nhìn xung quanh, đường phố xe cộ buổi sáng đông đúc quá làm tôi choáng ngợp nhưng tỏ vẻ rất thích thú ngắm nhìn. Khi chở tôi, Mẹ tôi chạy xe rất cẩn thận chứ không chạy nhanh như mọi khi chạy một mình, tôi đánh giá là từ khi có tôi, mẹ tôi trở nên khác hẳn, đặc biệt là chu đáo hơn, siêng năng hơn, cẩn thận hơn trước đây rất nhiều. Trước đây mẹ có biệt danh là: Lười, Rùa, Gà...có nghĩa là lười biếng, chậm chạp và hay đi ngủ sớm, song hiện nay nếu ai nói mẹ như thế là tôi sẽ phản ứng ngay đấy vì mẹ đối với tôi rất tuyệt vời: siêng năng, nhanh nhạy và thức khuya để chăm sóc giấc ngủ cho tôi...
Đến trạm xá khá sớm, mẹ nộp sổ cho tôi và chị Nghé ọ để chờ bác sĩ gọi tên. Ngoại đặt tôi lên cân được 7,8 kg, trừ quần áo, phụ kiện còn chắc 7,6 kg. Ôi, thế mới biết vì sao ai cũng gọi tôi là Bé Bột vì chưa được 4 tháng nhưng tôi có dáng vẻ của một bé 5-6 tháng rồi. Vui thật đấy,mọi người trong xóm khen tôi mát sữa làm mẹ tôi hãnh diện vô cùng... Tôi nhìn xung quanh quan cảnh trạm xá thấy nhiều anh chị babies quá chừng đủ mọi lứa tuổi từ sơ sinh cho đến 9-10 tháng, mỗi người một vẻ trông vui ghê: bé thì ốm, bé thì ú, bé da đen, bé da ngâm, bé da trắng, bé tóc quăn, bé tóc xửng, bé tóc lưa thưa, riêng tôi thuộc dạng ú và trọc đầu.
Khoảng 30 phút sau tôi được gọi vào trước chị Nghé, lần này bị chích vô đùi, tôi đang tỉnh táo nên tôi kêu hứ..hứ, dù đau lắm nhưng tôi nhất định không khóc để chứng tỏ mặt nam nhi của mình chứ ! Xong, Mẹ chở tôi và bà ngoại về trước, ông ngoại chở chị Nghé ọ về sau. Chị Nghé ọ cũng cừ lắm nhe, chích ngừa ko khóc, thực ra chị Nghé bị chích hơn 100 mũi thuốc từ khi còn trong bệnh viện do mới sinh mấy bữa chị đã bị nhiễm trùng sơ sinh phải điều trị cả tháng trời. Tội nghiệp thật đó...
Khi về đến nhà ông Ngoại chơi với tôi và chị Nghé, chúng tôi chơi chung, chụp hình chung, tôi cười nắc nẻ với ông ngoại làm ông ngoại vui quá chừng, sau đó ông ngoại về quê với bà cố. Thương ông ngoại bị mất vợ (bà ngoại) từ khi tôi chào đời đến nay, bà ngoại dành nhiều thời gian cho tôi nhất !
Mai xa quê nội đi rồi Trong lòng bé cứ bồi hồi nhớ thương... Thương sao thương quá con đường Thương cây dừa nhỏ trong vườn cây xanh Thương giàn bông giấy trước sân Quỳnh Anh đẹp quá quấn xung quanh rào.
Nhớ ông bà Nội biết bao Chiều chiều cứ đẩy xe vào xe ra Rồi còn nói chuyện ê..a Để cho bé đỡ nhớ ba mỗi chiều Ông bà thương bé rất nhiều Yêu chìu, nựng nịu, nâng niu suốt ngày.
Bé về ghi khắc không phai Quê cha đất tổ thương hoài ngàn năm...
Nhà Nội tôi ở một huyện vùng biển (Bình Đại)của tỉnh Bến Tre, công việc chính của ông bà tôi là nuôi tôm công nghiệp trên những ao vuông trong khu đất nhà. Ông bà nội tôi tuy khá bận trộm coi sóc công việc nhưng luôn dành thời gian để vui đùa cùng tôi. Tôi thích giọng điệu cũng như nét mà ông bà nội nói chuyện với tôi, nên mỗi khi nghe ông bà gọi tới tên là tôi hớn hở cười bắt chuyện ngay. Ông nội tôi tuy lớn tuổi nhưng đôi bàn tay lao động nhiều rất rắn chắc, nên khi ông bồng tôi trên tay tôi cảm thấy rất vững vàng. Ông để cho tôi chống đôi bàn chân xuống gạch và tập đứng cho thẳng hai đầu gối, tôi thích thú nảy người chồm về phía trước, đầu lắc lư, cười nắc nẻ. Bà nội thường vỗ tay hát "thùng phình thùng phình" cho tôi nghe thế là tôi càng khoái chí cười típ mắt...
Ông bà tôi bảo nhau rằng tôi là một đứa " đười ươi, hột é" ( ngụ ý tôi là đứa bé hay cười, tính tình rất dể chịu và vui vẻ...). Tôi cũng luôn cố gắng thể hiện mình là một em bé dễ thương để vui lòng ông bà và những người xung quanh.
Buổi tối tôi thường xem tivi cùng ông bà nội, vẫn thói quen thích nằm lên bụng ba tôi nên khi về quê tôi tiếp tục nàm trên võng với ông bà nội cho đến khi buồn ngủ. Về quê, không khí mát mẻ hơn thành thị nên tôi ngủ ngon và say hơn, thế nên ông bà khen tôi ngoan, ngủ nhiều chóng lớn.