BABY'S DIARY

Đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "Cuộc sống muôn màu"

Cầu trượt

Em thích chơi cầu trượt
Cùng với chị Nghé nè
Môt, hai, ba...tuột tuột
Vèo một cái...hay nhe !

Mẹ ơi chuẩn bị nè
Một, hai, ba... xuất phát
Thổi tu huýt cái quét
Khương Duy sẳn sàng bay...

Chơi cầu trượt rất hay
Vì được nhiều vận động
Leo, bò, đi và chạy...
Nên sức khỏe dẻo dai...

Em xin cảm ơn ai
Đã tặng cho cầu trượt
Cảm ơn Người tiếp bước
Cho em...một tương lai

Con có laptop mới

Com có cái laptop mới nè, con thích lắm vì là laptop riêng của con nhưng con biết đó là đồ chơi...không phải đồ thiệt:D

Đi cầu Hàm Luông ngày khánh thành 24-4

Đi siêu thị

Cuối tuần Ngoại thích bế Khương Duy đi Siêu thị cho em ngắm nhìn











Duy giống Mẹ nên rất thích thú nhồi bông



















Nghe nhạc là Khương Duy vừa cười vừa múa hai tay

Rất ham chơi

Càng ngày Khương Duy càng ham chơi nhé.
Sáng sớm là phải thức dậy ra sân tập thể dục với Ngoại nè và ngắm hoa kiểng...


Trưa là phải chơi banh nè

Rồi cả lúc ngủ cũng phải ôm banh ngủ nữa chứ

Buổi chiều thì đi chơi cùng các anh chị lớn hơn, đặc biệt anh Bo và Chị Sue rất thích Khương Duy nhe !

Buổi tối thì cùng thi Lật với chị Nghé...mà Khương Duy thua chắc

Đi chích ngừa với chị Nghé ọ

Sáng nay, mẹ chở bà ngoại bồng tôi, còn ông ngoại chở chở mợ Hai bồng chị Nghé ọ đi chích ngừa. Đây là lần đầu tiên chị Nghé đi chích ngừa, cũng như tôi những lần trước chị Nghé ngủ li bì tư lúc đi cho đến lức về, bị tiêm kim vào mà cũng ngủ, chỉ trở mình ẹo một cái nhu là chiêm bao vậy.

Thằng Tôi hôm nay diện bộ cánh mới màu trắng mà bà Nội mua cho lúc về quê nội chơi hai tuần trước, mặc thêm chiếc áo len sooc caro màu đỏ đô chị Trà mua cho khi đi Đà Lạt, tôi thấy mình lớn hẳn ra. Đây là lần tôi thứ 4 tôi đi chích ngừa và lần này tôi hoàn toàn tỉnh táo, không mê ngủ nữa. Khi lên xe, bà ngoại ẳm tôi áp sát vào vai, tôi thọc hai bàn tay vô miệng và nhai nhai rất sành điệu, mắt tôi nhìn xung quanh, đường phố xe cộ buổi sáng đông đúc quá làm tôi choáng ngợp nhưng tỏ vẻ rất thích thú ngắm nhìn. Khi chở tôi, Mẹ tôi chạy xe rất cẩn thận chứ không chạy nhanh như mọi khi chạy một mình, tôi đánh giá là từ khi có tôi, mẹ tôi trở nên khác hẳn, đặc biệt là chu đáo hơn, siêng năng hơn, cẩn thận hơn trước đây rất nhiều. Trước đây mẹ có biệt danh là: Lười, Rùa, Gà...có nghĩa là lười biếng, chậm chạp và hay đi ngủ sớm, song hiện nay nếu ai nói mẹ như thế là tôi sẽ phản ứng ngay đấy vì mẹ đối với tôi rất tuyệt vời: siêng năng, nhanh nhạy và thức khuya để chăm sóc giấc ngủ cho tôi...

Đến trạm xá khá sớm, mẹ nộp sổ cho tôi và chị Nghé ọ để chờ bác sĩ gọi tên. Ngoại đặt tôi lên cân được 7,8 kg, trừ quần áo, phụ kiện còn chắc 7,6 kg. Ôi, thế mới biết vì sao ai cũng gọi tôi là Bé Bột vì chưa được 4 tháng nhưng tôi có dáng vẻ của một bé 5-6 tháng rồi. Vui thật đấy,mọi người trong xóm khen tôi mát sữa làm mẹ tôi hãnh diện vô cùng... Tôi nhìn xung quanh quan cảnh trạm xá thấy nhiều anh chị babies quá chừng đủ mọi lứa tuổi từ sơ sinh cho đến 9-10 tháng, mỗi người một vẻ trông vui ghê: bé thì ốm, bé thì ú, bé da đen, bé da ngâm, bé da trắng, bé tóc quăn, bé tóc xửng, bé tóc lưa thưa, riêng tôi thuộc dạng ú và trọc đầu. bigsmile

Khoảng 30 phút sau tôi được gọi vào trước chị Nghé, lần này bị chích vô đùi, tôi đang tỉnh táo nên tôi kêu hứ..hứ, dù đau lắm nhưng tôi nhất định không khóc để chứng tỏ mặt nam nhi của mình chứ ! Xong, Mẹ chở tôi và bà ngoại về trước, ông ngoại chở chị Nghé ọ về sau. Chị Nghé ọ cũng cừ lắm nhe, chích ngừa ko khóc, thực ra chị Nghé bị chích hơn 100 mũi thuốc từ khi còn trong bệnh viện do mới sinh mấy bữa chị đã bị nhiễm trùng sơ sinh phải điều trị cả tháng trời. Tội nghiệp thật đó...sad

Khi về đến nhà ông Ngoại chơi với tôi và chị Nghé, chúng tôi chơi chung, chụp hình chung, tôi cười nắc nẻ với ông ngoại làm ông ngoại vui quá chừng, sau đó ông ngoại về quê với bà cố. Thương ông ngoại bị mất vợ (bà ngoại) từ khi tôi chào đời đến nay, bà ngoại dành nhiều thời gian cho tôi nhất ! lol
[/FONT][/COLOR][/ALIGN]

Cô hàng xóm

Tôi có một người bạn gái (30 tháng tuổi) rất có duyên thường sang nhà tôi chơi. Nhà tôi ở đối diện nhà cô ấy. Tôi biết là tôi nhỏ hơn tuổi hơn bạn nhưng tôi không thích gọi là chị mà chỉ thích gọi nickname cô áy là Sue. Mỗi sáng Sue chuẩn bị đi nhà trẻ là tôi đi tắm nắng. Sue cũng ở với Bà Ngoại, và gọi Ngoại tôi cũng là Ngoại Năm. Sáng nào Sue cũng xin Bà Ngoại cho Sue hôn Khương Duy một cái rồi mới đi học, chưa hết cô ta còn xin sờ "con cò bé bé" của tôi một cái nữa mới chịu. Mắc cỡ dễ sợ luôn...

Sue có một người chị gái (chị họ) tên là Ty (20 tháng tuổi) không kém phần xinh xắn cũng rất thích tôi và hay gọi tôi là Em bé. Mỗi lần tôi khóc là Ty thường kêu bà Ngoại: Bé khóc kia Ngoại và đòi dẫn sang nhà tôi để dỗ dành...Biết vậy nên mỗi khi có Ty ở nhà tôi khóc rất to...


Buổi chiều khi mát, Bà Ngoại tôi luôn đội mũ, quấn khăn và ẳm tôi ra trước nhà ngồi xích đu. Vào thời điểm đó, nhiều người hàng xóm đi làm về đều nghé mắt nhìn tôi và nói vài câu chuyện với hai bà cháu tôi, đặc biệt là xem mặt tôi và thường khen tặng: Bé thấy ghét quá !, bé xổ sữa quá, bé đẹp trai nhất xóm...Những câu như vậy làm tôi sung sướng và hãnh diện vô cùng...

Ở khu nhà nơi tôi ở, buổi chiều có nhiều anh chị baby thường xuyên tụ tập vui chơi, có người tự đi được, có người ngồi trên xe đẩy được cha hoặc mẹ đẩy đi dạo mát, hóng gió. Cha mẹ hoặc ông bà có dịp huyên thuyên kể chuyện con mình, trao đổi kinh nghiệm nuôi dạy trẻ hoặc đôi khi tám vài câu chuyện phím nào đó. Riêng tôi thì được bồng trên tay, là baby bé nhất...Thế nhưng, tôi cũng ọ ẹ vài câu góp vui.

Tôi mong sao chóng lớn để chạy nhảy, vui đùa cho thỏa thích ![/SIZE]
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31