Sn a Trang o D&D éy. Dạo nài vip lém ùi!hihi. Nhưng bùn mỗi cái có 4 đứa chơi với nhau đi. còn lại toàn tầm cỡ đầu trâu mặt ngựa. Nghĩ cũng thấy duyên..! 4đứa tự ngồi, tự ăn uống, tự hát hò mặc họ hun nhau và bia bọt..hihi.tự nhiên mất đi không khí vui tươi thoải mái và những kái "rất vô tư" của bọn tớ như mọi khi^^ Nhưng dù sao cũng zuii và chúc a Tr lun được hạnh phúc như thế!!!!!
Buồn chán! thất vọng và mệt mỏi... Đến h fút này những gì quí giá thuộc về tớ đã gần như mất hết rồi Một năm đã sắp trôi qua, ngoảnh mặt lại thấy những gì tớ đã có được...không đếm nổi vì tớ k nỡ đếm con số quá ít ỏi như vậy. và những điều tồi tệ xảy ra với t thì sao? nhiều lúc buồn chán đến mức kiệt sức không đủ bản lĩnh và sự vững vàng tồn tại trên cõi đời này nữa... Đt vừa mất chưa được mấy hôm thì bị lừa mất xe máy.MỖi khi nghĩ đến thì lòng lại nhói đau, đau một chút vì mất tài sản lớn(đvới mình), đau 1 nửa vì mất 1 người bạn và đau toàn phần vì mất lòng tin vào những người sống quanh mình...lợi dụng tc trước kia để lừa m` chắc là do ông trời đã hoá nhầm kiếp cho nó, đáng nhẽ k nên làm người,còn đâu nhân cách nữa. Mấy ngày hnay m đã qua suy sụp rùi, chuyên tình cảm chưa đủ hay sao mà liên tiếp có những tháng ngày đen tối cứ bám vây đến m nvậy chứ! .............hum nay...1 ngày đầy tâm trạng....mình thấy buồn...m thấy nhớ a! mặc dù giờ đây a k còn là của m`...
Ngày hôm qua, một ngày trời đất như u ám mờ mịt trong cuộc đời tớ...may rằng nó đã qua đi, tớ thật dũng cảm đã vượt qua được ngày dài đen tối ấy! Hôm nay tớ vẫn buồn nhưng t biết 1 ngày mới đã bắt đầu lại với t để t quên đi tất cả, để t trở về với cuộc sống bt của t. Những ngày qua t đã sống và yêu trong hạnh phúc và nước mắt...tình cảm của tớ đã trao cho a nhưng không được đền đáp lại 1 cách xứng đáng. T đã có bao nhiêu chuyện k vui, có nỗi đau, có tuyệt vọng nhưng lần đầu tiên trong đời...1 sự tội tệ hơn cả sự tuyệt vọng nữa!t vẫn muốn nghe a giải thích, t muốn những gì anh giải thích là sự thật. Nhưng t ko làm được, a đã làm t quá đau khổ mà t chỉ biết nằm khóc, t chảng làm được gì vì dù sao t vẫn tôn trọng a! giờ t phải làm sao để đối mặt với những ngày tháng tiếp theo...Lòng t thấy trống trải khi không có a, nhưng a đã để lại cho t 1 vết thương trong lòng quá lớn. t k hối hận đã nhận lời yêu a mà chỉ hối hận khi tin a!cuộc đời t chưa bao giờ hận 1 người như thế! Những gì t đã nhìn thấy, mỗi khi nghĩ lại t chỉ thấy đau xé lòng. Thượng đế đã sinh ra 1 người để t phải yêu như vậy nhưng cũng quên không cho anh ta 1ty chân thành và chung thuỷ đvới t. có lẽ a ko fải dành cho t. t đã nhầm!nhưng trong 2tuần qua..quãng thời gian tuy ngắn ngủi nhưng t nhận ra rằng t da y a đến nhường nào.thực sự rất y a! Nên h t mới hận a nthế! Dù thế nào, dù bây giờ y ai..t vẫn sẽ chúc và mãi mãi mong rằng a y đc ng thực sự tốt, mong rằg a luôn mang được hạnh phúc cho người mình yêu, t sẽ mãi nhớ về a...
Một ngày trời thu thật đẹp, hnay t cùng lớp xăng dầu đi dã ngoại.hihi.(thực ra cũng chỉ có 5người chơi với nhau ở lớp đó tổ chức đi.hehe=> t và ny Liên là fần tử ăn ké và ăn bám ^^. Mới đầu t cũng k định đi vì mún cho mấy đứa chơi thân với nhau đi cho thoải mái, m chen vào làm người thừa thấy vô duyên wa', tối wa đi hát cùng đã thấy duyên lem' rui`.hi. với cả hnay cũng là ngày " kẹt đèn đỏ" của t nên t cũng ngại đi nữa^^. Nhưng lúc a vừa từ nhà m đi, a nt bảo gét t..làm t hãi..suy nghĩ 1 lúc rùi cũng qd gọi điện bảo a đợi=> lần này m đi chơi là vì a!^^.sợ a dỗi lém.he Lần đầu tiên được mở mày mở mặt. mang tiếng đất và người Thái Nguyên nhưng chưa bao giờ bước chân tới địa phận Võ Nhai.hihi.nghe danh hang Phượng Hoàng đã lâu giờ mới được chiêm ngưỡng... Cũng vì thế, toàn hội ngố tàu với nhau, chẳng bít gì. Cái đầu làm thiệt kái thân nên mới xảy ra cơ sự đau đớn...hí hửng đếm từng bậc để nuôi 1 hy vọng là sẽ đến 1 kái hang đầy nước(mà nta gọi là hang nước) thế mà rùi đi mãi đi mãi, leo mãi leo mãi, gần đến nơi rùi...xong!mới vỡ ra 1 điều thú vị...he.chúng mình đang đi lên hang khô, k có nước^^.vui fải bít.bó tay lun!lúc đấy chỉ mún xỉu.mún mọc thêm đôi cánh thiên thần để... bay!!!hi. m chỉ thương a, lúc leo lên gần đến nơi, m mới nhớ ra wên dt ở ngăn ngoài xe(đã bị mất 1 lần ở đấy).lúc đấy k bít làm sao,đang cuống thì a đòi chạy xuống lấy,t chẳng mún a xuống tí nào, a đang mệt lử nvậy, từ hwa còn chưa có gì vào bụng.t còn đòi đi theo mặ dù m còn mệt hơn a nhưng a cú făm făm chạy đi...lúc đấy thương a thế.thương thực sự lun. chỉ mún làm gì đó đền đáp cho a!lúc a chạy lên đến nơi, mồ hôi ướt nhèm, chỉ mún...Tất kả cũng chỉ vì t đoảng, làm khổ a, xl a nhìu lém! Ngồi măm2 no nê xong, mặc dù chưa đi đến hang nhưng tất kả quyết định đi xuống vì mục tiêu trước mắt là tới được hang nước.hè.Chân cẳng run cầm cập và cuối cùng mục tiêu đã hiện ra . Ui đúng là danh bất hư truyền. Đẹp, mát, vui, thích!!!vừa xông fi vào cả lũ đã tranh thủ xí xớn làm mấy kiểu trong máy a. cũng may mắn thiệt, đang ngồi thơ thẩn nhìn xuống dòng nước trong veo, bỗng gương mặt t sáng bừng, nói chung tất kả kái j thuộc bộ fận trên con người t cũng loé sáng khi thấy tờ gì xanh xanh màu lá cây,có hình Bác Hồ kính yêu với nụ cười hiền hoà đang mỉm cười nhìn t, cộng với dãy số 100000 mà ngày xưa t đi học, cô giáo dạy t đọc là "một trăm nghìn" còn theo fong cách teen bjo gọi là 100k y'. nhẹ nhàng trôi theo dòng nước..Đúng là lâu lém rùi t mới thấy xiền rơi..keke.tưởng m bị nhầm nên chưa dám hét lên mặc dù lúc đấy sốc lắm rùi, hay tưởng là tờ bị rách nta vứt đi, hay là bị đứa nào nó lừa,...nhìn kỹ lại thì k fải, đúng là xiền thật.100% thật.hihi..t quay ngoắt sang bảo a, rùi a cũng vội vàng xuống nhặt(gớm hám xiền có khác j m đâu.he). Chắc mấy đứa đang tắm bên kia bị rơi cứ thấy đi tìm, mà nó cũng bít tỏng là bon t nhặt được rùi nhưng bọn nó k sang xin nên bọn t cũng ứ giả.hi Bjo mới bắt đầu zui...cầm đèn pin soi vào tận bên trong tối om, đầy nước, cứ phải bám vào mép đi vì sợ nước ở giữa sâu!may mà có a đỡ mình.đi vào trong tối kinh, chẳng thấy gì, đèn pin thí quá yếu.lội đi lội lại khám phá được lúc thì đến giờ đông khách, nta đã bật đèn trong hang, eo, nhìn đẹp kinh!tranh thủ làm mấy pô ảnh cho bằng bạn bằng bè.hi. a K, S và a với sự hiếu kỳ của tuổi mới lớn cởi hít áo nhảy tõm fát xuống bơi(năn nỉ mãi k nghe.hic).nước thì lạnh nthế, lội còn lạnh, đằng này các ông ý còn bơi. mấy đứa cg t nhìn mà cũng thấy sướng.he.ước j` được như anh ý^^.theo quy luật, xong xuôi tất kả lại về, thế là fải về thật, tất kả lại cuộc hành tình đi về. Đến nơi, t, S và a còn tạt té ăn sữa chua NGọc Hoan. ăn xong 2cốc run cầm cập.hic. về đến nhà trọ, mọi người tắm rửa xong lại lên đường Bắc Kạn city.fục sát đất.đúng là kái hội ham chơi. mồm kêu mệt mà đứa nào cũng vẫn cứ máu.chỉ đi chơi là giỏi. t lặng lẽ về nhà, đi ăn kem cùng hội bạn, về đến nhà mệt lử, từ hwa cũng chưa đc hột cơm nào vào bụng. đói khát hoa mắt. nhưng k sao, đc đi chơi là vui rùi.hi.thế là 1 ngày đã hết, một ngày CN vui vẽ và cũng đầy ý nghĩa...Nhưng đến giờ t vẫn áy náy chuyện có 1 em trai nhỏ2 bán mấy chai nước giữa đường chúng t leo lên, xa lắm mà cũng mệt lắm, bên canhj 1 chiếc ba lô rất cũ, lúc bon t lên, em y nhìn ánh mắt thương hại như mún chung t mua júp 1 chai nước nhưng t k để ý với cả đoàn đã có nước rùi, lúc xuống, nhìn thấy bọn t, e lại đứng dậy k nói j, bt t k để ý những ngf bán nước ven đường hay trong những lúc thế này nhưng hnay sao tự dưng t có cảm giác thấy rất tội nghiệp cho cậu bé ý, khách lên thì ít, ai cũng có chai nước trên tay, mà ngồi đó vắng vẻ, với 1 cậu bé quá ít tuổi nthế, còn đang ham chơi mà kiên trì ngồi bán nước nvậy t thấy thương lắm, cứ cầm cỏ nghịch, cả ngày em ý nvậy đấy.T định bảo anh hay là mua cho em ý chai nước, mà t lại k mang xiền theo, định vay a 10k nhưng ngại wa.hi, đi được 1 đoạn t vẫn quay lại nhìn e, và e cũng vẫn đang nhìn theo bọn t. về đến nhà t vẫn thấy day dứt..Thực sự, hnay tuy mệt nhưng đúng là 1 ngày ý nghĩa đvới t...
A bỗng dưng đến với e! ko 1 lý do, e cũng k hiểu những gì đang diễn ra giữa a và e nữa. Hnay, e rất vui nhưng xen vào đó e thấy thoáng bùn và lo lắng cùng với nỗi sợ hãi...Vì đến giờ phút này đây thực sự e vẫn chưa hiểu được a!..đối với a e nằm ở vị trí nào?h trong e la 1 mớ bòng bong. nhưng e vẫn mỉm cười khi nghĩ về a! chắc e và a sẽ mãi mãi là bạn nếu hnay a ko đưa e về...E thấy khó hiểu và k thể giải thích nổi hành động của a!Từ ngày mai, chẳng biết bao h m mới gặp lại nhau. E y a nhưng e k mún là ny của a!1 lý do đơn giản rùi a sẽ bít!ngày hnay, ngày cuối cùng a o Tn, và e k bjt được rằng cũng sẽ là ngày cuối cùng hay mới là bắt đầu của a và e...
những ngày gần đây, 1 chuỗi những nỗi buồn...m đã có lỗi với nhiều người, có lỗi với anh, với những người bạn. m thấy đau khổ và buồn chán rất nhiều. Mùa thu, đáng nhẽ ra là cái khoảnh khắc đẹp nhất mà mình đã chờ đợi trong suốt 1 năm, chỉ thoáng lướt qua nhẹ nhàng nhưng nó đem về cho m nhiều cảm xúc hơn bao giờ hết...
Ngày 01-10-09...m đã chủ động từ bỏ tình bạn giữa m và 2 người!Thời gian bên nhau ít nhưng m, T, S và H đã có rất nhiều kỷ niệm vui, t tin chắc rằng các b cũng nghĩ giống t. Nhưng đúng là cuộc vui nào cũng đến hồi kết thúc, ở bên nhau vui vẻ chẳng bít được bao nhiêu mà rắc rối và sự buồn phiền lại đến quá nhiều. Có nhiều thứ không giải thích được nhưng t hiểu những gì đang diễn ra, những gì đang gây bất lợi và khó dễ cho t và cả các b nên t đã quyết định đúng đắn. Những lúc bên các b, t nhận được rất nhiều tc tốt đẹp và sự trân trọng mà các b dành cho t. Không biết được rằng các b nghĩ về t như thế nào, t đã làm các b buồn nhiều hay phật lòng điều gì chưa, các b thấy t đối xử với các b có tồi không nhưng có 1 điều chắc chắn mãi mãi không thể thay đổi là t yêu quí các b vô cùng. Ngày hôm nay, t đã bít 1 điều, 1 điều mà t chưa hề nghĩ tới và cũng không thể tưởng tượng được...Nó làm tổn thương t và t thấy rất buồn,đây cũng chính là tác động lớn làm t nhận ra m đã là người vô duyên trong thời gian ngắn ngủi qua.Hoá ra những gì đang diễn ra không như t nghĩ, hoá ra trên đời này không phải ai cũng đối với m thật lòng, sự giả dối quá nhiều khiến con người ta lẫn lộn trong 1 mớ bòng bong. giờ t đang ở trong tình trạng nthế, nta có thể bỏ rơi m, lừa dối m bất cứ khi nào nta cần, khi nta mún đạt được lợi ích cá nhân của mình bất kể người đó là ai...Khi t nt cho T vít nên những j t đã suy nghĩ, t mún rời xa các b ý và T đã đồng ý. t hiểu về T thêm được phần nào và t đã cố gắng wên...Dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi. Chỉ mong rằng các b hãy mãi nhớ lấy những kỷ niệm của bọn mình. Sau này mỗi người đi trên 1 con đường chắc gặp nhau sẽ khó nhưng đã là ban thì kiểu gì cũng có duyên!t hy vọng 1 ngày gặp lại các b sẽ trưởng thành và chín chắn hơn! đúng với những gì t đang mong muốn ở các b. Những hình ảnh thân thương về các b t sẽ mãi giữ trong lòng...