^ _ ^ Happy new year ( * - * ) ^ _ ^ ( * - * ) Hạnh Phúc khi có anh ! ! !

Subscribe to RSS feed

Sticky post

. . . . . . . . . . luu anh . . . . . . . . . .

]^_^ Hom nay di ngang qua trang blog cua anh chi Phuoc the la hoc duoc cach lam cai slide nay hihi...thay no dep the la minh lam mot cai dem ve ne.Tu khi lam blog minh lai co them niem vui moi,la duoc hoc hoi va lam quen voi tat ca moi nguoi, vi vay minh rat mong duoc lam quen voi tat ca cac ban,va cac ban neu co ghe tham blog minh thi hay nho de lai hinh nhe du la da quen hay chua quen nhe hihi...[/COLOR] [/SIZE][/FONT]
[/ALIGN][/COLOR]

..................... Lạnh ....................

Giáng sinh lạnh lẽo.
Ngỡ như là đã có sự thay đổi mới ... nhưng không . Tất cả chỉ là ngộ nhận, ai cũng cho rằng mình là người qua trọng hơn, kết quả là chỉ còn ta với ta.
Biết rằng ta không chờ đợi điều gì lung linh , nhưng sao vẫn thấy lẻ loi giữa chốn đông người .
Cần một người hiểu , sao không ai hiểu .
Thật là bực bội, bức xúc vô cùng. Ta ghét, ta hờn, ta giận, ta rưng rưng ...

P/s: Quên đi ...



..................... Ánh mắt , Nụ cười ....................

Bắt gặp nơi đó một ánh mắt , một nụ cười làm cho ai đó xao xuyến . Một cảm giác mà đã hơn một năm qua nó chưa gặp lại . Nụ cười ấy dường như là rất quen , rất thân thương và cũng rất bí ẩn . Muốn được nhìn lâu ... lâu hơn nhưng không thể .Nụ cười ấy không thể nào dành cho nó , nó biết thế mà . Chỉ là nó thích cái ánh mắt cái nụ cười ấy mà thôi .

P/s: Nếu có thể , hãy cho nó gặp lại một lần .

............... [ 23 ] . [ 06 ] ..................

Hôm nay , ngày cuối cùng nó ngồi lại đây , nơi mà gắn bó với nó hơn một năm nay. Vui có , buồn có . Đúng là không có gì có thể làm cho ta hài lòng hết tất cả . Tuy là ra đi để đến một nơi có nhiều cơ hội hơn nhưng nó vẫn không thấy vui vẻ gì . Tâm trạng nó giờ đây đang rất rối , nó không biết mình chọn lựa con đường ấy có thật sự đúng không, nơi ấy có mang lại cho nó những cái mà nó mong muốn hay lại làm cho nó càng chán nản và thất vọng hơn . Còn nơi đây , cái nơi mà nó có thể tự do tự tại làm theo những gì nó thích nhưng bên cạnh đó là những con người với những suy nghĩ khác nhau . Mõi nơi điều có những cái tốt và cái xấu của nó , thế mới thấy không có gì là hoàn hảo cả . Giờ nó đành làm theo những gì nó nghĩ hiện giờ , còn con đường phía trước ra sao chỉ có nó mới có thể làm thay đổi .
Tất cả điều phụ thuộc vào nó cho dù vui hay buồn . Hãy tiến đến con đường phía trước . Tiến lên !

.............. Con Thuyền Tình Bạn ...............

- Một tình bạn sẽ chẳng thể bền vững nếu như thiếu đi những chia sẻ, đồng cảm và hiểu nhau… cũng như 1 chiếc thuyền không thể đối mặt với phong ba, bão táp nếu thiếu đi bất kỳ một mảnh ghép nào, dù là một mảnh ghép rất nhỏ.



Có đôi khi ngồi buồn, tôi chợt hỏi - đâu là định nghĩa của tình bạn?

Tình bạn (friendship) - nếu dịch sát nghĩa từ tiếng Anh, theo như tôi hiểu, là con thuyền của tình bạn.

Mỗi chiếc thuyền lớn là một sự gắn kết của biết bao mảnh ghép nhỏ bé. Nếu không có sự liên kết bền chặt thì những mảnh ghép mãi mãi chỉ là những miếng gỗ vô dụng không hơn không kém… Và tình bạn cũng như con thuyền kia, cũng được xây dựng từ những mảnh ghép của sự thông cảm, hiểu biết và chia sẻ. Nếu lỡ một ngày nào đó, một trong hàng ngàn, hàng vạn mảnh ghép nhỏ bé đấy mất đi, hay mai một, đấy là lúc khai tử cho một tình bạn.

Cũng như những chiếc thuyền lớn, thường xuyên cần được tu sửa, tình bạn cũng cần những lúc “refresh” như vậy. Đấy là khi bạn đã quá mệt mỏi với biết bao lo toan, suy nghĩ giữa những bon chen của cuộc sống và dường như cảm thấy không còn thời gian dành cho những người bạn của mình. Đừng vội trách bạn không chia sẻ, không quan tâm để rồi sẽ làm cho mình xa bạn hơn thôi. Hãy tạm quên đi tất cả và nhấn F5 cho tình bạn của mình. Đừng để những mối mọt phiền muộn, hiểu lầm làm hư mục, rạn nứt tình bạn.

Nếu có người từng ví tình yêu như những chuyến tàu, sẽ đi ngang qua cuộc đời ta hoặc đưa ta đi đến những chặng dừng khác nhau… thì tình bạn chân thành sâu sắc sẽ như những chiếc thuyền vững chắc, cùng ta vượt qua tất cả bão tố, sóng gió của cuộc đời…

…. Luôn luôn thầm lặng và bền bỉ …

.................. [ 13] . [02] ....................

Trời ơi !cry tứt quá đi ah irked , viết cả trang tâm sự về ngày Sinh nhật hôm qua zậy mà vừa post lên lỗi mạng thế là mất tiêu hết , đành post lại , hết cả hứng chẵng còn muốn viết gì luôn .
Tóm lại là năm nay thiếu vắng , buồn cũng có mà vui cũng có nói chung là buồn vui lẫn lộn. Biết được một tin làm nó đau nhói ,sao người ta lại có thể dễ dàng quên và dễ dàng chấp nhận như zậy chứ irked nhưng đáp lại nó còn có những người bạn thân thương bênh cạnh .

K/P : Cảm ơn các bạn nhé !
















..................... Thương thương ...................



Biết nói gì đây cho sự việc này , thương cảm , chua sót , căm ghét và suy ngẫm ...
Chị nói em chưa bước vào nên em chưa biết được cảm giác nó thế nào , nhưng em cũng hiểu và biết được phần nào mà chị . Nói là nói thế để an ủi chị thôi chứ thật ra em biết khó mà thực hiện được .

Nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má chị em cũng không thể dằn được nước mắt mình , nhà mình sao ai cũng dễ rơi lệ thế hả chị . Em thương và mong chị hạnh phúc chị àh , nhìn thấy chị như thế em cũng xót xa lắm , nhưng biết làm sao được em chỉ có thể ở bên chị lắng nghe mà thôi .

P/s : Chị àh , chị hãy cố lên , cả nhà luôn bên chị và ủng hộ chị mà .

................... Ngày lặng ....................

Từng ngày , từng ngày cứ thế trôi qua , âm thầm và lặng lẽ . Dạo này mưa suốt nhỉ , nó có nhiều kỷ niệm với mưa mà nó không quên, mưa luôn làm cho tâm trạng của con người ta như lắng xuống , cô đơn lại càng cô đơn .
Không chỉ riêng nó có cảm nhận đó mà tôi và biết bao người khác cũng đang có cái cảm giác ấy , cảm giác của sự cô đơn trống vắng , cần một cái gì đó nổi loạn chẳng hạn để thay đổi cái sự phẳng lặng này chăng ? Khoảng thời gian này nó đang rơi vào trạng thái đống băng , mà đã bị đống băng thì cần thời gian để tan chảy nhỉ . Không biết đến khi nào mới thấy lại nó của ngày xưa đây .

Nó từng nói nó muốn làm một cái gì đó thật khác, phải chăng nó muốn nổi loạn thật, nổi lọan mà nổi loạn như thế nào đây ? thay đổi là thay đổi làm sao ? Trời ơi ! cái con bé này chẵng biết nó sẽ biến hóa như thế nào nữa , mong là mình còn nhận ra được nó .
Trống vắng, cái cảm giác ấy nó không thể lý giải được đó là gì . Nó chỉ biết rằng nó thật không muốn , không thích cái cảm giác ấy chút nào . Thật mệt mõi với cái suy nghĩ ấy , thật sự mệt mõi .
Giờ đây nó mong muốn được như ngày xưa biết bao , muốn làm gì thì làm không lo âu suy nghĩ về đều gì đó xa xôi , thật ngây ngô và bay bỏng . Còn bây giờ thật không hiểu sao nó lại lấy đâu ra quá nhiều cái để nghĩ , quá nhiều cái để suy tư , và quá nhiều cái hối tiếc về bản thân nó , đồng thời cũng là nỗi thất vọng không thể nào thay đổi được .

Mà theo tôi thì không phải là không thể thay đổi được , tôi cũng đã từng động viên , an ủi , khích lệ vân vân và vân vân ...nhưng mà vẫn không có khả quan cho mấy . Tôi biết không phải nó không thấu hiểu những điều ấy mà tại vì nghị lực trong con người ấy không đủ lớn để nó tiến lên, không đủ tự tin để nó bước và không đủ tình yêu đế nó quyết tâm . Nói tóm lại là nó còn thiếu nhiều lắm , khi nào đủ chắc nó sẽ không cần ai an ủi nữa bigsmile
Phải làm sao cho nó thấy rằng mọi người xung quanh luôn luôn ủng hộ và khích lệ nó đây ? Hãy cố lên nhé còn biết bao niềm vui đang chờ đợi ở phía trước kìa , miễm cười và bước lên nhé em yêu .


P/s : vui lên đi cho đời bớt khổ nhé wink

................. Trung Thu .................

Trung thu này mang nhiều kỷ niệm , vui thật vui khi bên ta còn có những người bạn luôn gắn bó cùng ta , luôn bên cạnh ta những lúc thế này . Thấy rằng ta không cô độc ta còn có những người bạn cùng những kỷ niệm thân thương .
Thành quả mà cả nhóm hì hục làm là cái trái tim đèn cầy này , nhìn thik ghê , nhưng mà chỉ chụp được có mõi tấm này , vừa xong thấp nến lên là mọi người xung quanh xúm lại , mấy cô chiu bên cạnh thấy thế liền xong vào xin ké , hjx thế là tụi nó tranh thủ chụp còn cả bọn đứng ngó , xót ...

























P/s : Nhớ mãi , nhớ mãi trung thu này bigsmile

..................... 7 ngày yêu ....................


Em thích anh!
- Biết
- Thế anh có thích em không ???
- Không rõ
- Mình chơi một trò chơi nhé!
- Trò gì?
- Trò chơi 7 ngày
- Luật chơi thế nào?
- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

- Thế thua thì sao?
- Vĩnh viễn biến mất!
Ngày thứ nhất........
“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”
“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”
11pm
“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”
Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.
Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.



Ngày thứ hai.........
- Đi“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”
-Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?
- Mang thức ăn sáng cho anh.
- Ai nhờ thế?
- Không ai cả.
- Cứ để đấy!
- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.
- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?
- Đi học
- Đi bằng gì?
- Bằng chân
- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức
-Hì hì..........
11pm
“Ngủ ngon….xxx” “G9”

Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.
Vui!
Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh

Ngày thứ ba.........
“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”
- Mua gì đấy?
- Ăn đi rồi biết.
- Đã ăn chưa?
-Ai? Àh….chưa!
- Ăn cùng đi
- Hì hì…
- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!
“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”
11pm
“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:15pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:30pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
00:00
-Alo
- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..
- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?
- Vì em lo cho anh
- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
-Em xin lỗi!
Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.
Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.



Ngày thứ tư
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Vào đi!
- Anh ăn đi!
- Ừh!
- Chở đi học nhé!
- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
- Ờ….
“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh”
11pm
“Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?
Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!

Ngày thứ năm..........
“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)
“Ngủ ngon em nhé!”…..
Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.
Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.



Ngày thứ sáu......
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.
- Hì hì…..
- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!
- Ngày lặng ???
- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.
- Để làm gì?
- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
- …..
- Thôi anh ăn sáng đi!
- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?
- Hì hì….
- Đồ ngốc!

- Em ôm anh được không?
- Ờ…..
- Thế anh có cảm nhận được gì không?
- Không rõ….
- Chắc là chưa đủ
- Sao?
- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.
- Ờ…..
11pm

“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”
Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???
Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!



the last day......
“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”
- Sao? Kế hoạch thế nào?
- Hì hì
- Đi xem phim nhé!
- Xem phim???
- Ừh!
- Tại sao lại xem phim?
- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.
- Ờ…

- Ăn tối nhé!
- Ăn tối???
- Ở đâu?
- Nhà em
- Nhà em?
- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò
- Thế có ăn được không đấy?
- Hì hì…. không chết đâu mà sợ

- Có ngon không ?
- Tạm được
- Thế là không ngon àh?
- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.
- Ờ….Anh có thể…..
- Có thể gì chứ?
- Cầm tay em một lần được không ?
- Ờ ….
- Có cảm nhận được gì hay không?
- Không rõ
- Có thể trả lời khác đi được không?
- Không biết nữa
- Có thể ôm em một lần được không?
- Ờ…
- Có cảm nhận được gì hay không ?
- Uhm….
- Lại là không rõ đúng không?
- Ờ…
- Thôi trể rồi, anh về đi.
- Ờ….
“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x”♥


P/s:Lãng mạn
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29