Skip navigation.

^ _ ^ Happy new year ( * - * ) ^ _ ^ ( * - * ) Hạnh Phúc khi có anh ! ! !

STICKY POST

. . . . . . . . . . luu anh . . . . . . . . . .

]^_^ Hom nay di ngang qua trang blog cua anh chi Phuoc the la hoc duoc cach lam cai slide nay hihi...thay no dep the la minh lam mot cai dem ve ne.Tu khi lam blog minh lai co them niem vui moi,la duoc hoc hoi va lam quen voi tat ca moi nguoi, vi vay minh rat mong duoc lam quen voi tat ca cac ban,va cac ban neu co ghe tham blog minh thi hay nho de lai hinh nhe du la da quen hay chua quen nhe hihi...

............... giờ là kỹ niệm ................

Đã lâu lắm rồi mới có dịp đi chơi như thế này, và cũng thật vui khi không khí thân thiết của những người bạn thật làm người ta quý mến, không suy tư không lo nghĩ gì khác chỉ có việc vui chơi tận hưởng niềm vui. Mong rằng chúng ta sẽ mãi là những người bạn thân thiết của nhau , và còn những chuyến đi chơi như thế này bạn nhé :D



Read more...

. . . . . . . . . . [16] . [09] . . . . . . . . . .

Thế là đã đi làm rồi đấy nhé,công việc mới , môi trường mới , vẫn còn chưa thích nghi nhưng vui, rồi sẽ thich nghi thôi hjhj .
Hôm nay có cảm giác lạ lạ , thèm thèm một cái gì đó thật là khó chịu hjx hjx . . . hình như là thèm Kẹo thì phải :D ,nhưng người cho kẹo đã đi xa mất rồi :cry: :cry: :cry: hok còn ai mua kẹo cho mình nữa :cry:
Có ai mua kẹo cho tui hok ? :frown: tui cho . . . ăn chung :D :D :D

........................ [12].[05] .............................

Thế là thời gian làm việc ở Samil
vina cũng đã gần 3 năm chứ ít gì , khoảng thời gian
qua quả thật là đã học hỏi được nhiều kinh nghiệp trong công việc cũng như trong cuộc sống lắm , mới bước ra đời đã chôn chân tại nơi này ,tuy chẵng có để lại những niềm vui khôn ngui nhưng đã giúp tui nhận ra không có cái gì tồn tại mãi mãi được nếu ta không ngừng phấn đấu ( hay là chịu đựng nhĩ ) . Mà cũng nhờ thế mà mới biết được sự phấn đấu có ý nghĩa như thế nào , bởi zậy nên phải quyết phấn đấu thôi .

P/s : bắt đầu lại , ko chịu thua đâu ,chào mi !

BẠN SẼ KHÔNG CÚP MÁY TRƯỚC CHỨ ...???

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt.

Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến. Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi.

Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt ! ". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt ! "Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.

Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, " Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm . Những người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ?"

Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.



Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

........................ Ngày hôm qua .............................

Một ngày thật là đáng nhớ :smile:
Cũng là một ngày đầy xui xẽo nữa chứ :rolleyes:
Đi chơi gì đâu mà gặp toàn những chuyện gì đâu không àh , nhưng mà vui :D . Nói là đi câu cá mà vào đến nơi câu cá thì chỉ có hồ mà hok có cần câu , cá chắc cũng hok có lun quá :zzz: làm chẵng câu được con cá nào , ăn thì kêu hết món này đến món kia mà hok có, món mà mọi người thik thì lại không có món không thik lại có chán cái quán đó ghê lun .
Về nhà thì lại làm Gà ăn nữa chứ cái tên xìtrum đó thiệt là nhún có con Gà mà cũng không xong nữa hjxhjx
Nhưng mà đúng là vui thiệt , mong được những chuyến đi chơi như zậy nhiều hơn p:
[

P/S : Nhớ ngày hôm qua p:

[01] . [04] Ngày của sự thật !




Ngày của sự thật .... !:frown:
Một sự thật làm kết thúc tất cả
Tại sao ? sự thật lun hoàn toàn khác với những gì mình nghĩ , niềm tin đặt không đúng chỗ rồi sau, để bây giờ sự thật lại phũ phàng như thế ?

Mệt mõi . . . . .

Chán nãn . . . . . .

Và cảm thấy như con rối mà không hề hay biết :cry: :cry: :cry:




P/s : Tạm biệt, hẹn ngày không gặp lại .

........................ [23].[02] .............................

bùn ...
một ngày đầy tâm trạng :worried:
lần đầu tiên trong đời bị đối xử như zậy hjx hjx :frown:
mà lại bị chính người mà nó yêu thương gây ra nữa chứ hzzai :cry:


P/s : một ngày dài :cry: :cry: :worried: :cry: bun` !

........................ pix pix ....! .............................




iu iu ...

P/s : iu các bạn lắm lắm :D & ko quên iu ấy ! p: :love:

. . . . . . . . . . cach xa . . . . . . . . . .

và rồi ngày ấy cũng đến , ngày mà nó đã hằn mong đợi bấy lâu nay, ngày ấy đã đến, có lẽ bây giờ chỉ còn chờ xem tiến triễn của bước tiếp theo sẽ như thế nào thôi. Nhưng mà ... những điều ấy , những điều mà nó hằn mong ấy lại có vẽ không đến với nó,không như mong đợi, có một cái gì đó, cái gì đó khó chịu, hình như ... đang dần cách xa, mọi thứ có vẽ như đang dần phai nhạt và điều ấy thật không hay chút nào, bùn lắm nhưng biết làm sao bây giờ đây, có lẽ nó đã phai mờ đi trong tâm trí ấy, không còn cảm giác như ngày xưa.

Ôi ! bây giờ đây sao nó thèm được cảm giác như ngày xưa ấy, thèm được nghe những cái thoáng qua ấy, có lẽ bây giờ điều đó đã không trở lại với nó nữa chăng .
Có cái gì đó trong tâm trí ấy , bùn uh ?
thật bùn ....
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30