King-Zing forever in love

Hãy khóc trên vai anh như thuở ban đầu

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "Tình yêu"

Bởi vì em yêu anh

Hình ảnh về những tháng ngày hạnh phúc, rồi dáng anh trong chiếc áo ba lỗ ngồi tuyệt vọng đau khổ trên nền nhà buổi chiều “ba mặt một lời” đó dần hiện rõ trong đầu em. Em chợt nhận ra, em đã tìm thấy người đàn ông của cuộc đời mình.

Em không thể ra đi, không thể mất anh được. Em không thể vứt bỏ và trốn chạy hạnh phúc của mình.
Từ khi có anh, em mới biết thế nào là tình yêu. 25 năm qua em đã đi tìm anh, mất 1/3 cuộc đời để tìm kiếm anh, tại sao bây giờ có được anh rồi, em lại ra đi? Em không thể ngu ngốc thế được. Anh là lẽ sống của em. Mất anh, em mất đi suối nguồn yêu thương. Mất anh, em đánh mất cả tương lai và hiện tại.

Nếu anh không yêu em thì em nhất định không níu kéo. Bởi người không thuộc về mình, dù có trăm phương nghìn kế cuối cùng cũng sẽ ra đi. Nhưng anh đã ngàn lần xin em cho anh thêm một cơ hội, để anh được chứng minh tình yêu mãnh liệt của anh. Em sẽ là tội nhân với chính bản thân, sẽ gây ra sai lầm lớn nhất cuộc đời nếu để mất anh.

Không gặp nhau mỗi ngày, không được nghe giọng nói, tiếng cười, không được cảm nhận hơi ấm cơ thể anh qua cái ôm siết chặt và nụ hôn đắm đuối - đó là điều đáng sợ hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Cho anh thêm một cơ hội, nghĩa là em đang cho mình thêm một cơ hội đến bến bờ hạnh phúc. Em tha thứ tất cả cho anh. Sẽ cùng anh vượt qua thử thách nghiệt ngã này. Sẽ cùng anh thực hiện giấc mơ màu hồng mà 2 đứa đang ấp ủ.

Anh đã chịu khổ nhiều rồi. Đến khi gặp em, anh mới có được hạnh phúc. Sao em có thể cắt đứt hi vọng và niềm tin của anh? Em thật đáng trách. Em yêu anh nhiều vậy mà vẫn đành lòng làm cho người mình yêu đau khổ. Em đã nhẫn tâm quá, lại còn cư xử rất lạnh lùng.

Là đấu sĩ trong trận chiến với cuộc đời, lẽ ra em nên và phải học cách chịu đòn, chấp nhận đau thương. Vậy mà em lại trốn chạy như một kẻ hèn nhát, bỏ lại anh một mình chiến đấu trong tuyệt vọng và đớn đau.

Em đã hứa sẽ nâng đỡ tinh thần anh, sẽ bảo vệ trái tim anh, sẽ lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh. Vậy mà chỉ khó khăn trước mắt đã vội vàng rút chạy, phũ phàng để anh lại sau lưng. Em thật tệ quá phải không? Em hứa sẽ không thế nữa. Bởi vì em yêu anh.

Thế là hết

[/ALIGN]

Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Đàn chim bỏ đi, mỏ cắp theo mùa
Giùng giằng lá giữa hai phiến gió
Trong mắt chiều ngấn ướt một cơn mưa

Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Một vệt sông tối sẫm bóng dài
Con đò ấy chẳng thể nào cập bến
Để rồi chìm trước một ban mai

Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Lúc chia tay bạn nghẹn nửa môi cười
Trái đất nghìn triệu năm xưa cũ
Cũng chưa hiểu hết mình ...biết bao sự sinh sôi

Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Cổ tích ngày xưa xin buộc cọng rơm vàng
Kỷ niệm gửi vầng trăng cất giữ
Trôi qua đời những bong bóng thời gian....

Con yêu bố mẹ

Mẹ yêu.
Đã bao nhiêu lần con muốn gọi mẹ như thế, nhưng sao không lần nào con nói được với mẹ, ba tiếng thiêng liêng ấy mà có lẽ ai cũng muốn nhưng không mấy ai làm được. Rất nhiều lần con muốn nói, muốn ôm cái thân hình bé nhỏ, gầy guộc của mẹ để nói rằng con yêu mẹ nhiều lắm, nhiều hơn tất cả những gì con có trên đời này. Nhưng cứ đứng trước mẹ, con như nghẹn lời, như đứng trước một điều vô cùng thiêng liêng và cao cả, con đã không cất tiếng...
Giờ này, con biết mẹ đang vất vả lắm, đang đội cái nắng chói chang để làm việc, ở một nơi rất xa con không thể nhìn thấy mẹ. Con thương mẹ nhiều lắm, và càng thấy mình thật bất hiếu, bất hiếu với cha, với mẹ, chẳng tròn trách nhiệm với em gái bé bỏng của con.
Cha mẹ nuôi con bao năm. Con biết, từ ngày con còn bé xíu, con đã biết theo cha mẹ đi làm, con biết người ta phải làm thế nào để có từng viên gạch, viên ngói. Còn hiểu cả ngôi nhà mà chúng ta đang ở, đều một tay bố mẹ mà nên.
Con biết cha lăn lộn với đời, bao năm đi biền biệt, chẳng mấy khi cha mẹ được ở gần nhau. Mới được hơn ba năm đây thôi, cả nhà mình mới được sống với đúng nghĩa là một tổ ấm, vì trước kia, cha luôn đi vắng. Cha phải bươn trải với đời để mang được từng đồng tiền lẻ về nuôi cái gia đình thân yêu của cha, có mẹ và chúng con.
Con không thể nào quên, cái ngày cha còn đi bán kem để kiếm từng đồng nuôi sống gia đình. Vậy mà con, một hôm trời mưa, cha mang kem về ko bán được, con lại vô tư mà cười nói, mà ăn no nê thỏa thích, chẳng hay, cha đang nhỏ lệ.
Ngày cuối năm hai mươi tám tháng Chạp, con và mẹ chở những gánh củi còn chưa ráo xương mà mà đã bỏ bao mồ hôi để đánh về, mang đi chợ bán, lấy tiền tiêu tết cho chúng con. Bao năm cha lăn lộn, hết Bắc Giang, Tuy Hòa, cha vào Sài Gòn, ngần ấy năm, con lớn lên không có cha bên cạnh. Nhưng con luôn thấy sự hiện diện của cha trong mỗi bước đi. Mẹ là người trực tiếp nâng bước con đi, cha là người luôn dõi theo con từng bước.
Khó khăn lắm, cha mẹ nuôi con ăn học xong được hai năm ra trường. Cha mẹ có biết, hơn hai năm đó, con thấy nó dài như hai mươi năm vậy. Mỗi lần về, con lo lắm. Thấy mẹ tươi cười, vì được gặp con, nhưng con biết, trong bố mẹ vẫn có một nỗi lo, ngày mai lấy tiền cho con đóng học, dù chưa một lần cha mẹ thể hiện điều ấy. Nhưng con đủ lớn để biết, đủ lớn để hiểu lòng cha mẹ. Con đã sống một cuộc sống "Sinh viên" thực sự, tiết kiệm từng đồng. Chưa bao giờ con biết tự mua cái gì cho mình cả, ngoài những thứ mẹ mua cho, con chưa bao giờ tự mình mua sắm.
Hơn hai năm, con mong được ngày ra trường, dù con được nhà trường mời học thêm nữa. Nhưng con hiểu, tay cha đã chai sạn, mắt mẹ đã thâm quầng vì con. Con không muốn học thêm nhiều nữa, con sẽ đi làm, để không để cho mẹ phải khổ nữa. Con hứa sẽ là đứa con ngoan.
Thế rồi con cũng có công việc và cuộc sống của riêng mình, con đã tự biết nuôi thân và giúp đỡ được cha mẹ phần nào, dỗ dành em gái nhỏ. Nhưng sao mẹ lại quyết định đi làm xa như thế? Con khuyên mẹ cũng không được, đành để mẹ đi, vì con biết là, mẹ đi, ở nhà cha và em gái sẽ vất vả, và mẹ sang đó cũng đâu sung sướng gì.
Vậy là mẹ đi đã được hơn bốn tháng. Con muốn nói chuyện với mẹ thật nhiều, nhưng dường như với mẹ thời gian để ngủ cũng không còn nhiều. Thấy mẹ như vậy, con đã nhiều đêm rơi nước mắt mẹ có biết không? Con thương mẹ một mình thân gầy nơi đất khách, làm việc cật lực suốt ngày đêm, còn con thì không thể làm gì hơn cho mẹ. Con thương mẹ những bữa cơm một mình. Cứ mỗi lần ngồi xuống mâm cơm một mình, con lại trào nước mắt. Vì đã mấy năm nay, mẹ phải ăn cơm một mình.
Con thương cha, vì hôm nay ngoài trời ba mươi sáu độ, cha một mình đi tỉa vãi đồng xa mà không biết đến khi nào mới xong.
Con thương em gái, nhiều lần phải nghỉ học để phụ giúp cha làm việc nhà, việc đồng áng, gián đoạn việc học hành.
Mẹ à, mẹ hãy nhanh về với cha, với chúng con mẹ nhé. Cha và chúng con mong mẹ từng ngày. Con hứa, mẹ về con sẽ béo hơn, sẽ khỏe hơn và ngoan hơn nữa. Con sẽ không để mẹ đi thêm một lần nào nữa. Mẹ và cha cũng không còn trẻ nữa, cũng đến lúc cha cần được nghỉ ngơi và mẹ cần một nàng dâu và một đứa cháu nội. Con sẽ cưới một người vợ hiền, một cô dâu thảo cho mẹ. Mẹ nhé.
Mong mẹ ở nơi xa hãy giữ gìn sức khỏe, để con lại được thấy mẹ như ngày nào khi con được về gặp mẹ. Mẹ nhé. Con yêu cha mẹ, yêu em gái và cái gia đình nhỏ của chúng ta, cha mẹ ạ.

Nếu em là anh...


Nếu em là con trai, và anh là con gái, em sẽ khen anh xinh đẹp mỗi ngày, dù sự thật có phải thế hay không. Và em sẽ phùng mang trợn mắt với ai dám chê bai anh của em.

Em sẽ luôn nắm tay anh ở chỗ đông người, không phải vì sợ anh lạc mất, mà để mọi người nhìn vào trầm trồ rằng "hai đứa nó đang yêu nhau đấy".

Em sẽ ngồi im nhìn anh khóc và làm nhiệm vụ tiếp tế khăn giấy cho anh mỗi khi chúng mình xem phim buồn, dù em thấy cái cảnh ấy chả có gì đáng rỏ nước mắt cả.

Em sẽ dắt anh đi ăn kem, ăn chè, ăn tất tật những thứ mà con gái đứa nào cũng thích và con trai đứa nào cũng ghét. Em sẽ ngồi ăn chung chứ không ngồi nhìn dù cái món ấy chả có gì ngon lành, vì em biết anh không thích phải ăn một mình.

Em sẽ cố gắng dùng hết nơron phân biệt của con trai để nhận ra hôm nay anh mặc một cái áo mới hay cắt tóc ngắn lên 2 cm, dù đa số trường hợp, sự cố gắng này là vô ích.

Em sẽ khen tóc anh dài ra thấy rõ khi anh hỏi, dù thật ra nó chẳng khác cái gì cả. Vì em biết anh mong tóc dài lắm lắm.

Em sẽ hồ hởi thức dậy vào lúc 4 h sáng để kêu anh dậy làm việc dù lúc đó em có dậy cũng chẳng biết làm gì.

Em sẽ lắng nghe anh huyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời, về đủ thứ người mà em chưa một lần nghe tên chứ đừng nói biết mặt, bằng tất cả khả năng tập trung của một thằng con trai.

Em sẽ luôn thật lòng. Nếu một buổi sàng thức dậy, không thấy có anh trong tim nữa, em sẽ gọi điện cho anh và nói: "Này anh, mình xa nhau thôi!".

Em sẽ không bao giờ hứa hẹn những điều xa xôi về năm, mười năm nữa. Em chỉ hứa những điều em làm được vì em biết con gái không thích hứa lèo.

Em không bao giờ thề thốt sẽ làm tất cả vì anh. Nhưng em sẽ làm như thế.

Nếu em là con trai, còn anh là con gái, thì sẽ như thế. Vậy em đang là con gái, và anh đang là con trai, thì sẽ như thế nào?

***********************************
Xin lỗi em yêu nhiều nhé. Anh ko biết là khi yêu, những điều con gái mong muốn chỉ đơn giản như vậy. Anh sẽ làm những điều em muốn cho em mỗi ngày, em nhé.

Hãy nắm chặt tay em...


Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.

Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”

------------------
Hãy nói "Chắc chắn anh sẽ ở bên em". Với một tình yêu chân thành, bạn nhé.
Anh cũng sẽ ở bên em, bất kể thế nào, anh cũng sẽ vẫn ở bên em, vẫn là một bờ vai cho em tựa mình để khóc. Vì một điều đơn giản thôi cún à - Anh yêu em.