☻๑۩۞۩๑☻ (¯`•♥ߣög'š £ëë ¥σüñg♥•´¯) ☻๑۩۞۩๑☻

Người chưa xa mà lòng đã xa ... mắt nhìn nhau chẳng nói một lời...

Subscribe to RSS feed

e sẽ lại 1 lần nữa yêu chị nha!!!

heart trong e lại xuất hiện cám jác đó rùi!!!=.= e hok hỉu nữa...e chia tay bạn gái cũng hok vì lý do j hết...nhưng e hok thể tiếp túc yêu 1 ai khác nữa...e nhớ chị lắm!!!(-o-)
nhưng e cũng hiểu mún chị chấp nhận e thì hok hề dễ tí nào hết...nhưng e vẫn sẽ theo đuổi...dù j thì cũng hok wen ai nữa nên e sẽ dùng mọi thời gian còn ở đây để học để chơi và để yêu chị lần nữa thế thui!!!>.<)heart flirt love

noh ss!w !

nhớ e... người nào đó...trong lòng a lúc này hok hỉu mình sao nữa...a nhớ e... thật nhớ e....

bùn làm sao!!! chán làm sao!!!

sao lúc nào ta cũng có cái cảm jác thiếu cái j đó bên minh vậy!!! nhớ e ư, điều đó là tất yếu rùi... nhưng ta luôn cô đơn... cuộc sống 1 mình đã wá wen vs ta rùi...bông nhiên thay đổi...bông nhiên ồn ào thật là khó có thể thix nghi đc điều đó!!! nhưng vì j mà ta phải thế??? ta hok bít điều đó!!!...ta nhớ e ...ta nhớ cảm jác trc kia...e bên ta lúc đó ta hok bùn nữa...nhưng rùi lại xa e...rùi lại bùn...chu kỳ đó sao cứ phải lập đi lập lại vậy?...ta đợi e mãi ở đây...ta sẽ hok xa e đâu...



....xong hok hỉu j hết...whistle

viết j đó cho hum nay coi!

Uhm lâu rùi hok viết blog bên opera nhỉ? toàn wa 360 viết thui! hum nay viết cái j jờ...? cũng trả bít! thui kệ viết đại ha!
Như mọi ngày dậy sớm để đi học!(tối wa vừa lo lắng zừa zui nữa! hihi có nhìu truyện mà mình khó đoán đc ha?)ngày học cũng bt à! nhưng hum nay thì bùn ngủ nhìu hơn! thức khuya wá mà!
CHiều nay thì đi học TD, tay vẫn còn đau mà đánh bc hăng máu gớm! tự nhiên hum nay thấy mình đánh xuất thân lun! giao banh như phim! bt hok bao jờ đc như thế cả! hehehe!
Tối, có hẹn với bé lớp 11A12 đi chơi, cũng zui ghê, dù mới wen wa mạng thui, nhưg anh em nói chuyện cũng đc! nhỏ đó cũng xinh xinh...(thui mà wan tâm chi! 1 chỉ ngĩ tới 1 mà thui!!! ^^!). Wa uống trà sữa, nc lung tung, T dắt theo nhỏ bạn cũng đc, nhìn wen wen hóa ra chơi vs e mình... Toàn người wen hok!=> đi xem hang đá! hix sao nhìu ng` cũng rảnh thiệt làm hang đá đẹp wá trùi lun, chụp đc mấy tấm hình coi cũng đc! đi khắp xóm rùi zề! kết thúc buồi tối lạnh tí, nhưng cũng zui hơn 1 tẹo! thế đc rùi đừng có tham làm wá nha H!!


Nụ cười



Một nụ cười không làm mất mát gì cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều. Nó làm giàu có những ai đón nhận nó mà không làm nghèo đi người sinh ra nó.
Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng ký ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời. Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng cần đến nụ cười, và người dù nghèo hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười làm cho trở nên giàu có.
Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đình, gầy dựng thiện ý trong làm ăn, và làm lớn mạnh mối tương giao trong tình bạn, mang đến sự thư giãn những khi ta mỏi mệt, niềm hi vọng những khi tuyệt vọng và ánh sáng những khi ta tăm tối trong muộn phiền.
Nụ cười, cũng như tình yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi vì, khi đó, nó chỉ là cái gì đó khiên cưỡng và vô nghĩa. Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Không hề gì, bạn cứ trải lòng mình ra và tặng họ nụ cười của bạn. Họ là những người không còn nụ cười để cho, vì lẽ đó, họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết.
Hãy tươi cười với mọi người. Chúng ta chẳng những không mất gì cả, mà trái lại, sẽ nhận được rất nhiều.

Hôn ngày 23 hoặc không bao giờ...

- Hạnh phúc thật sự của em...có lẽ không có mặt anh. - Là sao vậy? - Uhm, có lẽ anh nợ em một lý do và lý do này không bao giờ anh nói đâu.
Đôi bàn tay từ từ duỗi ra, buông nhẹ trên bàn phím. Tiếng gõ lách cách bỗng im bặt. Mắt cô ngày càng đỏ ngầu, đôi môi rớm máu. Là do cô cắn chặt. Thực ra cô đã đoán được quyết định này của chàng trai từ tối hôm qua, 23/8. Loạng choạng đứng dậy uống một cốc nước lạnh buốt. Rùng mình. Tối hôm qua cô cũng rùng mình như thế, rùng mình vì đứng ngoài trời thu se lạnh đợi chàng.
* * *
Ngày 23, đúng ghế đó, đúng phòng chiếu đó, đúng rạp phim đó, đôi bạn trẻ trao nhau một nụ hôn. Tối 23/8 cũng vậy, những người bán nước trước cổng rạp Quốc Gia vô cùng ái ngại cho một cô gái bé nhỏ. Cô đến từ rất sớm, lặng lẽ đứng đợi mặc cho bao cặp đôi đến rồi đi, mặc cho cái rét đầu thu mơn man da thịt khiến cô rùng mình không biết bao lần. Còn 3 phút, cô chuẩn bị quay đi thì chàng trai xuất hiện với nụ cười gượng gạo trên môi. Cả hai nhìn nhau rồi cùng vội vã bước lên cầu thang cho kịp giờ chiếu. Chàng trai hỏi vài câu rồi cả hai cùng im lặng. Fantastic Four không hấp dẫn chút nào. Vì cái kết lãng nhách hay vì tâm trạng cả hai không dành cho bộ phim. Mỗi người đều theo đuổi những ý nghĩ riêng và không ai hiểu ai. Chàng trai đưa cô gái về nhà, cả hai gần như im lặng suốt chặng đường.
* * *
Đôi bàn tay cô khẽ nhúc nhích. Cô muốn hỏi tại sao chàng lại quyết định như vậy. Cô muốn nói nhiều, nhiều hơn thế. Rồi cô nhận ra giữa hai người đã xảy ra bao chuyện không hay. Môi cô lại rớm thêm chút máu. Cô từ từ xóa những ký tự vừa gõ rồi sign out khỏi Yahoo. Đưa đôi bàn tay bé nhỏ ra không gian bao la. Trời mây vần vũ, tối tăm. Vẫn không một hạt mưa nhỏ xuống.
* * *
Thu lu ngồi ôm gối trong một góc tường. Bộ quần áo quá rộng bị gió đánh kêu phần phật. Cô không thể nói với chàng trai “Em yêu anh”. Cứ hững hờ để chàng trai cất bước ra đi để rồi giờ đây gặm nhấm nỗi buồn một mình giữa cái lạnh đầu thu buồn thảm. Đầu óc chao đảo, mụ mị, cô từ từ đứng dậy và bước đi theo sáng mờ mờ. Dường như một con đường mở ra trước mắt cô, con đường nhỏ đầy sỏi đá và gai hoa hồng. Cứ mỗi bước chân, một giọt máu của cô lại nhỏ xuống tạo nên một vệt sáng trên con đường tăm tối. Đi trong vô thức, hay nỗi đau đớn khôn cùng khiến cô quên đi tất cả nỗi đau khác. Con đường gai góc dẫn cô đến một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ mộc mạc. Ngôi nhà tồi tàn lắm. Hàng rào đã đổ đứt quãng. Những thanh gỗ mục nát vương vất lộn xộn đè lên mấy khóm hoa gầy guộc, xơ xác. Đường vào nhà cỏ mọc um tùm, che khuất ánh sáng mờ mờ phát ra từ khung cửa sổ. Cô bỗng khựng lại trước một cây hoa mộc trổ bông trắng cành, tỏa mùi hương dìu dịu khắp không gian. Nó quá lạc lõng so với khung cảnh nơi đây. Cô gái cúi xuống chạm môi vào những cánh hoa bé nhỏ. Bỗng nhiên, một chú mộc tinh tí hon bay ra hốt hoảng :
- Dù muộn phiền đến đâu cũng hãy ở bên bạn bè người thân. Đừng tìm đến sự giúp đỡ ở nơi đây. Chị sẽ mất nhiều, nhiều lắm. Đó là sự đánh đổi không công bằng.
- Cám ơn mộc tinh dễ thương. Chị không tìm sự đánh đổi. Chị tìm cơ hội cho riêng mình.
Và cô gái lại dứt khoát bước đi. Chú mộc tinh tốt bụng cố níu áo nhưng không thể được nên đành lặng lẽ nấp sau vòm hoa, lặng lẽ nhìn theo.

Cánh cửa lâu ngày không được động đến kêu lên ken két ghê người. Làn gió lạnh buốt chợt luồn qua khe hở theo bước chân cô ùa khắp căn phòng. Một bà già ngồi quay lưng phía cửa chậm rãi ném từng que củi khô cong queo vào lò sưởi đang bập bùng cháy. Ngoài chiếc bàn nhỏ kê cạnh giường, căn nhà hoàn toàn trống rỗng.
- Lại một trái tim tan nát vì tình yêu. Giọng nói lạnh lẽo cất lên.
Một khuôn mặt băng giá. Cô không thể đoán được tuổi, chỉ biết rằng năm tháng và những nỗi đau chồng chéo lên nhau khiến gương mặt, giọng nói cũng như tâm hồn của bà già bị biến dạng.
- Cô cần biết lý do tại sao chàng trai rời xa cô. Hơn thế nữa, cô muốn có cơ hội tìm đến tình yêu vĩnh cửu.
- Và cháu sẽ mất gì?
- Nàng tiên cá vì quá yêu hoàng tử nên sẵn sàng đánh đổi giọng hát trong vắt để có đôi chân và gần chàng. Nàng sẽ trở thành một người bình thường nếu hoàng tử trao cho nàng nụ hôn tình yêu. Nhưng trái tim nàng sẽ tan vỡ, nàng sẽ chết khi hoàng tử trao nụ hôn cho người con gái khác. Và Andecxen đã để một kết thúc không có hậu. Nàng tiên cá có thể trở lại là mình như ngày xưa nếu đâm chết người mình yêu. Nhưng nàng không làm vậy và trở thành phù du bay khắp không trung. Buồn thê thảm phải không? Nàng tiên cá ngốc nghếch. Đánh đổi cả cuộc đời để chẳng được điều gì cả. Thế nào? Cô nghĩ kĩ đi.
- Cháu nhắc lại, cháu sẽ mất gì?
- Cô không phải công chúa thủy cung, không có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không có giọng hát khiến chim trời ngừng bay. Nhưng cô do cha mẹ sinh ra, yêu thương và chăm sóc nên mặc dù rất nhỏ bé nhưng bóng dáng, giọng nói, nụ cười và đôi tai thường nghe những lời chân thành của cô đều đáng quý. Ta phải nói rằng nếu cô mất những thứ đó, cô không chết nhưng sống cũng như chết vì cô không thể nghe được ai nói, cô không thể nói cho người khác hiểu. Và chẳng ai biết rằng cô đang tồn tại trên đời.
Cô nhẹ nhàng gật đầu.
- Cô sẽ hôn chàng trai. Nếu tình yêu của chàng đủ lớn thì hình bóng, thính giác, tiếng nói, nụ cười và tất cả mọi thứ trên thế gian sẽ trở lại với cô. Còn nếu không ta e rằng cô không khác gì nàng tiên cá đâu. Cô có hai lần.
Ngay khi đổ chất lỏng nhờ nhờ, tai tái vào miệng, cô thấy giông bão ù ù bên tai, người nhẹ bẫng như một đám mây. Bà già đứng trước mặt cô, đôi môi mấp máy liên hồi. Cô muốn hỏi nhưng không thể cất tiếng và cũng không thể nghe được bất cứ điều gì, muốn gào thét nhưng từng lời nói như chặn ngay cổ họng. Ứ đọng khiến cô đau đớn khôn cùng. Ngã vật xuống sàn, đôi bàn tay nắm lấy thớ gỗ mục nát của ngôi nhà hoang vắng.
* * *
Đã từ lâu hai người chỉ gặp nhau vào ngày 23 hàng tháng. Vậy nên một tháng dài trôi qua, cô chỉ biết lang thang trên những con đường quen thuộc cố tìm về ký ức mới đây thôi mà đã xa xôi lắm. Rồi ngày 23/9 cũng đến trong mòn mỏi. Cô hồi hộp chạy ào đến rạp Quốc Gia. 23/9 lạnh hơn 23/8. Cô gái mặc quần bò, áo sơ mi có điểm hoa mà chàng trai cho là đẹp nhất. Mặc dù bộ đồ này không hợp lắm so với tiết thu lành lạnh nhưng cô gái muốn chàng trai vui lòng.
- Anh yêu à, mình vào thôi.
Tiếng nói của cô rơi tõm vào không gian. Khuôn mặt chàng trai không biến sắc vì chàng không thể thấy, không thể nghe cô nói. Chàng cứ đợi mà không biết rằng cô đang kề bên. Chàng trai không ngừng nhìn đồng hồ và chỉ bước lên bậc cầu thang khi thời gian còn ba phút. Cô vẫn bước song song cạnh chàng.
Chàng trai nhìn sang ghế trống bên cạnh khẽ thở dài. Vậy là cô ấy không đến. Cô nhẹ như đám mây, trong như sương khói không đủ lấp đầy chỗ trống bên cạnh. Cô run run, dịu dàng nhìn thẳng vào mắt chàng. Chàng trai thoáng cảm nhận được nét gì đó thân quen nhưng giây phút đó trôi qua nhanh chóng. Trước mắt chàng là hình ảnh hai nhân vật đang hôn nhau say đắm giữa không gian lãng mạn trên màn ảnh. Trái tim đập thình thịch, cô gái bối rối đặt bàn tay bé nhỏ, gầy guộc lên tay chàng trai. Chàng trai giật mình quay sang chiếc ghế trống bên cạnh. Tất cả chỉ có vậy. Cô lấy hết can đảm cúi sát vào gương mặt chàng chuẩn bị cho một nụ hôn định mệnh. Cô như nghẹt thở vì hồi hộp. Bỗng nhiên cô thấy đôi mắt bình thản của chàng. Cô vội vàng rụt lại. Hết phim. Chàng trai phóng xe trên những con đường hai người đã từng đi, đến những nơi hai người từng đến. Còn cô lặng lẽ bước trên con đường lộng gió và u ám của tiết thu se lạnh. Một cơ hội đã tuột khỏi tầm tay.
* * *
Thêm một tháng nữa cô gái sống trong cái lạnh của mùa thu và giá buốt tâm hồn. Cô mòn mỏi đợi chờ ngày 23/10. 23/10 lạnh hơn 23/9. Chàng trai lại đứng ở cổng rạp chờ cô gái. Lần này chàng mặc thêm chiếc áo khoác mỏng, trông ấm áp hơn nhiều. Còn cô vẫn mặc chiếc quần bò và áo sơ mi có điểm hoa, bộ đồ mà chàng cho là đẹp nhất. Cô lạnh lắm nhưng vẫn cố vì cảm giác đó là điều duy nhất cô có thể khiến chàng trai vui. Hai người ở ngay cạnh nhau mà chàng trai vẫn chờ đợi. Có lẽ không bao giờ cô ấy đến nữa. Có thể cô ấy đã quên rồi. Có thể cô ấy đã về bên người yêu cũ. Họ có 3 năm bên nhau cơ mà. Cô ấy yêu anh ta hơn. Họ hạnh phúc là mình cũng vui rồi”. Chàng trai nghĩ thế và rảo bước vào rạp. Cô run cầm cập đi bên.

Chàng trai thở dài nhìn chiếc ghế trống ở bên. Cô gái nắm chặt tay chàng. Lần này cô can đảm hơn. Đây là cơ hội cuối cùng nên cô quyết tâm không bỏ lỡ. Đôi mắt trong veo của cô dịu dàng nhìn chàng thật lâu, mỉm cười với chàng, vuốt mái tóc chàng. Chàng trai cảm nhận được những cử chỉ yêu thương đó nhiều hơn ngày 23/9. Có lẽ lúc này chàng dần nhận ra tình cảm của mình dành cho cô gái. Tình yêu ư? Giống lắm. Cô gái nhắm mắt, tay lồng vào bàn tay đang đeo đôi nhẫn đính hôn, đôi nhẫn mà chàng dự định sẽ tặng cô một chiếc. Run run, cô đặt bờ môi mình lên bờ môi chàng. Một luồng điện nhẹ lướt qua tim chàng. Ngọt ngào quá, chàng trai mơ hồ không hiểu....

Cuộc sống lúc nào cũng có hai sự lựa chọn đối nghịch nhau. Sự lựa chọn này có thể đưa ta đến tận cùng hạnh phúc nhưng cũng có thể đẩy ta xa dần nó. Bạn chọn cho mình kết thúc nào?

Run run, cô đặt bờ môi mình lên bờ môi chàng. Một luồng điện nhẹ lướt qua tim chàng. Ngọt ngào quá, chàng trai mơ hồ không hiểu. Chàng thấy mắt mình từ từ tối lại. Tối lại không phải vì hết phim, không phải vì chàng nhắm mắt mà vì gương mặt cô gái dần dần hiện ra. Chàng trai quá bất ngờ trước điều kỳ diệu này. Hai người mỉm cười dắt tay nhau ra khỏi rạp.

Run run, cô đặt bờ môi mình lên bờ môi chàng. Một luồng điện nhẹ lướt qua tim chàng. Ngọt ngào quá, chàng trai mơ hồ không hiểu. Dường như hình bóng đang trở lại với cô. Đôi mắt cô sáng hơn. Đôi tai lờ mờ nghe tiến động xung quanh. Cổ họng cô đỡ bỏng rát hơn. Nhưng rồi bỗng nhiên tất cả tối sầm lại. Từng cơn giông bão lại vây quanh cô. Cô từ từ tan ra. Cô cảm nhận được từng thớ thịt bị giằng xé quăng quật giữa không trung. Cô sắp biến thành sinh vật phù du lang bạt giữa không gian. Chàng trai có yêu cô nhưng tình yêu đó không đủ lớn để cảm thông và bao dung, không đủ lớn đưa cô trở lại cuộc sống.

- Này, cô gái, hãy đâm thẳng vào trái tim chàng trai. Cô sẽ sống, cô sẽ lại là người.
Cô đã nghe thấy tiếng. Lắc đầu. Con dao rơi xuống đất khô khốc. Cô nhẹ bẫng, nhẹ hơn đám mây và ngày càng bé nhỏ hơn. Cô giang tay bay vút lên bầu trời và khuất xa, khuất xa. Để rồi hàng tháng, ngày 23, chàng trai lại âm thầm đến đúng rạp đó, phòng chiếu đó, ngồi ghế đó. Lúc nào chiếc ghế bên cạnh chàng cũng trống. Cảm giác mất mát cứ lớn dần trong tim.

NGỐ

Hình trai hè zề nè!!

chụp zới Hòa Hiệp nè sắp chơi tró chơi lớn kiếm kho báu với Lương Thế Thành và Thanh Ngọc2 ông LTT với Bá thắng đang làm gì thế?buổi túi trong trại nè
to be continued<--

Vườn kỷ niệm

Ngày xưa, xưa ơi là xưa , chắc chắn một điều là mọi người vẫn còn nhớ như in ngày ấy ở trong trí nhớ cuả mình. Vì từ ngày xưa ấy cho đến hôm nay chúng ta vẫn luôn nhắc về nó như một miền nhớ thân yêu.
Vào một ngày chia theo thì quá khứ, khi bước đi sau cơn mưa, bầu trời trong xanh hiện lên một sắc cầu vồng gợi nhớ về một câu chuyện đời rất thực.

Thuở xưa, khi chưa có loài người mà chỉ mới có muôn thú thôi, có một mảnh đất phủ đầy cỏ, và người ta gọi mảnh đất ấy là thảo nguyên xanh. Cũng có người lại bảo rằng đây là thung lũng cỏ xanh, chẳng biết nên gọi làm sao cho đúng. Thôi thì kêu là một mảnh đất xanh đầy cỏ cho vừa lòng tất cả vậy.
Trên mảnh đất ấy, chỉ có cỏ và cỏ thôi, chứ lúc ấy chưa có gì hết. Cỏ trải dài từ nơi này qua nơi khác, xanh và xanh. Mà bởi chỉ có cỏ nên muôn loài có vẻ như ngày càng cảm thấy chán cảnh vật ấy. Chẳng có gì là mới mẻ, ngày hôm nay cỏ vẫn giống như ngày hôm qua. Cỏ đồi bên này có mất đi một chút thì tìm sang đồi bên cạnh. Quẩn quanh chỉ là cỏ và cỏ, một màu xanh xanh xanh mà thôi. Ở trên cao chỉ có mỗi ông Mặt Trời điểm màu vàng vàng vàng hằng ngày. Muôn loài thốt lên rằng, cuộc sống thật tẻ nhạt làm sao, khi mà ngày hôm nay cũng chỉ giống nhau vào mai kia mốt nọ. Muôn thú nhìn cảnh như thế nên đâm ra chẳng còn muốn nhìn gì nữa, chị Thỏ vẫn là chị Thỏ, anh Gấu cứ là anh Gấu, chẳng ai thay đổi. Chị Bò cái cùng lũ con cũng vậy,ngày nào cũng gặm cỏ hoài mà không biết chán, lũ con chị cũng quẩn quanh như mẹ chúng nó. Muôn thú nhìn nhau ngán ngẩm, thế là chúng sống thờ ơ với nhau dù rằng chúng biết cảm giác hôm nay cũng giống như cảm giác cuả ngày mai chẳng có gì là thay đổi. Vậy nên muôn loài mạnh ai nấy sống, coi như không có gì xảy ra, thờ ơ và dửng dưng. Cuộc sống ấy tẻ nhạt như mảnh đất chỉ mỗi màu xanh ấy vậy! Buồn thật buồn vì cảnh vật chẳng có gì khác hơn, muôn thú cũng chỉ có thế.
Rồi một ngày nọ, từng cơn gió to thật là to thổi ào ào hối hả, bầu trời thì tối sầm, muôn vật tỏ ra sợ hãi vô cùng. Sau cơn gió ầm ào ấy trời đổ mưa như trút nước, nước lênh láng chảy dài quẩn quanh thung lũng xanh tươi ấy, những hạt mưa to liên miên không ngớt gieo xuống những hạt nặng nhọc. Muôn thú có vẻ thích thú với cơn mưa lắm, nhưng mưa một ngày lại đến hai ngày, rồi ba ngày. Thế thì chán lắm, mưa hoài hà, muôn thú than thở. Mưa thế này, thung lũng ngập trong nước mất. Mưa xuống thì tránh mưa nên bụng ai cũng đói meo, cũng teo tóp lại, ba ngày rồi chứ ít ỏi gì, mưa quá làm sao đi kiếm ăn đây.
Mặc cho muôn thú than thở, trời vẫn cứ mưa, đến ngày thứ tư thì mọi nơi hầu như đã ngập nước hết cả rồi. Từng đoàn từng đoàn dẫn dắt nhau đến nơi cao hơn để tránh mưa, cả bọn tạm lánh vào một cái hang chật chội.Lố nhố cả bầy thú trong cái hang bé xíu ấy không phải là một cảnh tượng dễ chịu chút nào. Cùng ở một chỗ chật hẹp, lại đói, đâm ra cáu bẳn khó chịu, từ xưa đến giờ anh Sư Tử hiền ơi là hiền, bây giờ trời thì mưa mà bụng thì đói mà lũ bê con cứ chạy nhặng xị, bực mình anh chỉ khe khẽ nhe răng. Thế mà chúng vẫn chẳng chịu yên cho, anh đâm bực, gầm một tiếng. Cả bọn trong hang cứ trợn mắt nhìn rồi hốt hoảng đổ dồn về hẳn một phía. Ui cha! Hôm nay chúng bắt đầu biết sợ Sư Tử rồi đấy. Sư Tử thì hài lòng, thì ra mình cũng có uy lắm, thế cho tụi nó biết, đừng có mà không biết tôn trọng người khác, ở đây chật chội thì phải biết nhường nhịn và đừng có làm ồn ào, chỉ càng đói thêm và xì-trét nữa.
Sau bữa đó, hôm sau là ngày thứ năm rồi, mà trời vẫn mưa, bây giờ trong hang tối, muôn thú nằm bẹp dưới đất, chúng đói khát rã rời. Muôn thú bắt đầu biết nhớ, à, bây giờ nhớ cái lũng cỏ xanh nhàm chán kia, sao nó xanh nhàm chán kia, sao nó xanh tươi quá. Thế là cả bọn cùng nhao nhao lên, chị Thỏ nói rằng mình nhớ những bụi cỏ sau nhà, nhớ mấy củ cà-rốt đo đỏ cuả mình. Anh Gấu thì nhớ con suối cạnh nhà, hằng ngày đến bắt cá, nhớ tiếng suối róc rách nè, nhớ từng bậc đá ở con suối nè, nhớ những lần lang thang dọc bờ suối nè, nhớ những ngày oi ả ra suối tắm nè. Chị Bò cái và mấy chị cùng hội thì mơ màng, ái cha, tui nhớ cảnh Mặt Trời mọc mỗi buổi bình minh tui gặm cỏ quá, nhớ cảnh Mặt Trời lặn nữa chứ. Thế mà cứ tưởng các chị chỉ gặm cỏ thôi chứ biết gì là thiên nhiên kia chứ.
Các chị nhao nhao cả lên, chị thì nói nhớ những cánh bướm hay chao nghiêng xung quanh chị những buổi sớm mai, chị thì nhớ và thèm những cọng cỏ xanh ngọt ngào đẫm sương đêm mỗi sáng. Mà sao các chị nhớ đến việc ăn không thế nhỉ. Anh heo rừng có vẻ cũng tâm đắc cùng các chị, anh nhớ những lần lùng sục khắp thung lũng, nghe những hương thơm lạ, anh bây giờ muốn hít một mùi hương cũng không được. Sư Tử thì có vẻ trầm ngâm, nhớ những lúc nằm dài dưới gốc cây yên lành mà tắm nắng, nhớ tiếng gió vi vu theo tán lá mỗi ban trưa… Rồi cả bọn ngồi thần thừ, chúng nhớ mông lung đủ thứ chuyện mà trước cơn mưa chúng cho là cảnh vật thật đáng chán biết bao.
Sang ngày thứ sáu, muôn thú đói lắm rồi, đói đến hoa cả mắt, thấy mấy chị Bò cái vẫn còn ngồi nhiều chuyện, anh Sư Tử ngán ngẫm, bọn này chẳng chịu để dành hơi trong bụng để vưọt qua cơn đói gì cả.
Đám bê con thì cứ quẩn quanh chân mẹ chúng mà rút rút đầu vào bầu sữa. Chợt tiếng bác Dê la lớn, hay là các chị phụ nữ nói chung, các chị Dê cái Bò cái, các chị cho chúng tôi một chút sưã cho ấm bụng chờ hết cơn mưa nhé. Một chút sữa cũng là quá đủ, mà trong hang hình như số chị Bò chị Dê cũng vượt trội cánh đàn ông. Thế là cả bọn hí hửng, được cứu rồi, có đồ ăn treo trước mắt mà chả cha nào để ý đến. Rồi muôn thú xúm vào, khổ thân các chị, mấy ngày trước các chị còn khoẻ không chịu xin sữa, đợi các chị đói meo bảo là xin, cũng may là các chị vẫn còn để cho, không thôi chết cả lũ (sau ngày hôm nay mới biết, tấm lòng các chị phụ nữ là cao cả lắm, đức tính hi sinh cũng từ đây đấy, các chị đói và mệt nhưng vẫn vắt hết sữa trong người mà nuôi tất cả đấy).
Buổi sáng hôm ấy, đã là ngày thứ bảy, hình như bên ngoài ngớt mưa. Nghe văng vẳng đâu còn có tiếng chim nữa cơ. Anh Sư Tử thính tai, khẽ khàng nói, hình như hết mưa rồi!
Ôi! cả bọn đang mệt nhoài, chập chờn ngủ cũng ùa nhau tỉnh dậy xem có thật mưa đã dứt rồi không. Cả bọn bước ra nhìn xung quanh, mưa đã dứt hẳn, nước cũng từ từ rút hết. Trên cao, Mặt Trời đang cười kia kìa, mà còn có một vầng sáng gì lạ lắm ở gần Mặt Trời nữa. Cả bọn hớn hở nói cùng nhau rằng mấy hôm nay mưa, Mặt Trời cũng mắc mưa, nên vắt chiếc khăn lau khô chúng ta đấy. Nào cùng chạy đến cho nó khô ráo vậy, khi chúng chạy ùa về phía trước thì chúng thấy trên những mảng cỏ xung quanh bây giờ lác đác mấy "cái gì đó" trông giống giống Mặt Trời, chắc là lũ con Mặt Trời đấy!
Cả bọn đứng tụ tập quanh Mặt Trời và chiếc khăn lông bảy màu to lớn, chúng lên tiếng hỏi Mặt Trời lúc có mưa biến đi đâu. Mặt Trời chẳng nói chỉ cười khà khà, cả bọn nghĩ bụng chắc là lão ấy ngủ với đám mây chứ đi đâu. Sư Tử hỏi cái khăn lông bảy màu mua ở đâu đẹp thế, Mặt Trời cười lớn, bảo rằng đây là cầu vồng, từ hôm nay, hễ khi mưa xuống, sau cơn mưa sẽ có cầu vồng hiện lên. Mặt Trời còn hỏi tất cả rằng cầu vồng có đẹp lắm không? Muôn thú nhìn mà không chạm vào được nên cũng tiếc lắm. Chỉ có bác Dê già là lẩm nhẩm, cầu vồng là ánh sáng cuả Mặt Trời, vì không thể chạm vào nên ta chỉ đứng xa ngắm nhìn, vì đứng xa ngắm nhìn, vì đứng xa một chổ ngắm nhìn nó lung linh nên khi nào ta cũng thấy nó đẹp, caí đẹp là cái ta không thể cảm nhận bằng tay mà bằng tâm hồn mình.
Cả bọn nghe bác Dê nói, cũng cho là tạm hiểu và cũng thấy có lý. Nhưng bác Dê lại hỏi Mặt Trời những "cái" trông giống bác Mặt Trời là "cái gì", mà sao hôm nay lại có, có phải con bác Mặt Trời không. Bác Mặt Trời bảo chỉ cười, nói rằng chẳng hề biết đến hoa ấy đâu, nhưng mà "cái ấy" gọi là bông hoa, và chắc là hoa dại ấy, rồi hướng ánh nhìn về những bông hoa tấm tắc khen, khen hoa giống ta quá, rực rỡ quá, hoành tráng quá (bác Mặt Trời cố ý nhấn mạnh ưu điểm cuả minh với muôn loài). Mấy chị Bò cũng quẩn quanh ngắm hoa ra chiều thích thú, Bác Dê lại vẫn trâm ngầm, thôi ta kêu là Hoa Hướng Dương, vì nó giống bác Mặt Trời, vì sau cơn mưa nó tràn lên sức sống, nó mang nhiều sức sống quá, màu vàng cuả nó cũng giống bác Mặt Trời nữa. Thế là cánh đồng hoa ấy có cái tên Hoa Hướng Dương, muôn thú thì có vẻ hạnh phúc hơn nhiều, thấy xung quanh mình cảnh vật đồi khác, rực rỡ hơn và thân thương hơn, chứ chằng còn nhàm chán nữa.
Buổi tối hôm ấy, muôn thú cùng nhau ăn mừng, bên ánh lửa ngồi cạnh nhau. Muôn thú gợi lại cho nhau những kỉ niệm ít ỏi chúng có với nhau những ngày mưa (và cả những kỷ niệm mà chúng nhớ được về những ngày tháng trước khi có trận mưa dữ dội kia nữa chứ), dẫu là ít ỏi vậy thôi chứ thực ra là nhiều lắm, chúng không sống thờ ơ với nhau như dạo trước nữa, kỉ niệm mới, kỉ niệm cũ cứ dâng dấy trong mắt chúng theo từng ánh lửa đêm. sau, thung lũng cỏ xanh vẫn như xưa, chỉ đổi khác rằng có thêm nhiều loài "hoa" (như lời bác Mặt Trời nói) mới mọc lên đẹp cho thung lũng, muôn thú gắn bó với nhau hơn, từ thung lũng mọc lên một khu vườn, gần cái hang mà muôn thú tránh mưa. Khu vườn ấy mọc rất nhiều hoa, có hướng dương nè, có cúc nè, có hoa mắc cỡ nè, nhiều nhiều hoa lắm, có hoa vừa đặt tên và có cả những hoa chưa kịp đặt tên. Muôn thú nhất trí đặt tên cho khu vườn ấy là vườn kỉ niệm để gợi nhớ những ngày thuộc về hôm qua hôm kia, thuộc về kí ức.

Vườn kỉ niệm ấy tồn tại mãi đến ngày hôm nay. Ngày nay, trong mỗi chúng ta cũng có một khu vườn kỉ niệm cho riêng mỗi người, nơi đó chúng ta cũng gieo trồng nhiều những bông Hoa Hướng Dương, hoặc những bông hoa hồng để giúp ta gợi nhớ những ngày bình yên, tươi đẹp, hay những ngày mưa trong cuộc đời mình. Để một lúc nào đó, khi bất chợt nhìn ánh cầu vồng, ta nhớ về một khu vườn đầy những kỉ niệm vui có, buồn có đó... Khu vườn ấy mang nhiều màu sắc âm thanh và mãi mãi sống trong lòng chúng ta, bởi vì kỉ niệm không phải nhất thiết phải là kỉ niệm vui hay buồn, đơn giản vì chúng ta không có chúng lần thứ hai, ta chỉ biết đơm thêm vào khu vườn ấy những bông hoa khác mà thôi. Và vì thế, hãy nhớ nâng niu những kỉ niệm cuả chúng ta và trồng thêm vào khu vườn cuả chính mình những bông hoa cuộc đời. Khi biết nhớ, biết yêu những điều đã qua cũng chính là lúc ta thắp lên trong ta nghị lực cho ngày mai.
Có một khu vườn ngự trị trong lòng mỗi người. Nơi đó thấp thoáng những phiền muộn cũng như những hạnh phúc, vì nó là một khu vườn nên người ta hay cứ ngắm nhìn nó, khu vườn ấy chính là kỉ niệm, là nhớ đến và nghĩ về…
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31