Skip navigation.

Những chuyện vặt vãnh ở trên Đời

kỹ sư xây dựng

Hà nội đêm mùa đông










Ngứa mồm tự hỏi Mình: Ai có “Nhân Thân Tốt” ???

Ngứa mồm tự hỏi Mình: Ai có “Nhân Thân Tốt” ???




Đình chùa Xâm động-Vân Tảo-Thường tín (Hà tây cũ) mùa đông năm 2009

Đình chùa Xâm động-Vân Tảo-Thường tín (Hà tây cũ) mùa đông năm 2009







Câu truyện về bó Hoa


Ở gần nhà Mình có một Cô giáo. Cô ấy cũng hơn bốn mươi tuổi rồi
Mình biết cô giáo ấy dạy học ở một huyện ngoại thành
Ngày 20/11 năm nọ
Hôm ấy Mình nghỉ ở nhà
Mình thấy mấy đứa học sinh của Cô ấy đến thăm Cô giáo nhân ngày 20/11.
(Nhìn cách ăn mặc và mấy cái xe đạp chúng nó đi-
Mình biết ngay là Bố Mẹ chúng nó làm nông nghiệp Giống như Vợ chồng nhà Mình)
Chúng nó bẽn lẽn,lễ phép hỏi thăm Mình nhà cô giáo của chúng nó
Thế rồi Chúng nó vào nhà Cô giáo ấy
Tiếng cười đùa nhí nhảnh của Chúng nó còn vọng sang đến nhà Mình
Cô giáo hạnh phúc quá
-------------------------------------------
Chừng tiếng sau bọn trẻ con chào Cô giáo rồi ra về
Buổi chiều Mình dắt xe đi ra phố
Mình nhìn thấy bó hoa chúng nó tặng Cô giáo hồi sáng… bây giờ nằm gọn trong thùng rác trước cửa
Hôm ấy vẫn là ngày 20/11

Bến đò Sông Hồng (Thắng Lợi,Văn giang,Hưng Yên-Ninh sở,Thường tín,Hà Tây cũ)

Bến đò Sông Hồng (Thắng Lợi,Văn giang,Hưng Yên-Ninh sở,Thường tín,Hà Tây cũ)







Nhà thờ xứ Bằng sở-Sở Hạ-Ninh Sở -Thường tín-Hà Tây cũ

Nhà thờ xứ Bằng sở-Sở Hạ-Ninh Sở -Thường Tín-Hà Tây cũ




Chớm đông – Hà nội 2009

Chớm đông – Hà nội 2009
Vào một sáng trên tờ lịch ghi là ngày nghỉ của tháng 11 Năm 2009
Tay kỹ sư lại đi công trường.
Đông về rồi đấy
Đường vắng hơn mọi hôm
Gió mùa đông bắc thổi nhà nhẹ
Trên những con đường cây bàng lá đỏ có những vết sâu ăn lá rụng lỗ chỗ..Lá vẫn chưa rụng hẳn
Sáng ra cửa
Thấy mấy cái ao quanh nhà đã cạn nước…Mùa này trên cánh đồng quanh nhà đã gặt xong ruộng họ để ải nên nước cũng kiệt trên những con mương dẫn nước
Tiết giời lành lạnh
Khí hậu khô khô…chợt se lòng
Lại nhớ những người con sinh thành nơi Miền Bắc giờ lưu lạc nơi một vùng đất Phía Nam,nơi chỉ có hai mùa mưa nắng,và triều cường
…Nỗi nhớ Mùa đông của họ chỉ có thể viết được thành thơ…thành nhạc
Tay kỹ sư vừa đi vừa nhớ Một Bài thơ của Nhà thơ Thảo Phưong ( Mới mất thánh 10 Năm Ngoái)
Có nhan đề : Không đề gửi mùa đông
Đang đi , Hắn dừng lại…Hắn giơ máy ảnh
Chụp ảnh hai Ông cháu nọ dưới một cây bàng lá rụng
Mùa đông đấy- Ông và Cháu Hắn đặt tên bức ảnh với những từ như thế
( cũng có thể hắn sẽ gửi bức ảnh này đi triển lãm ảnh về chủ đề Mùa đông?)
Hắn chợt nhớ đến Ông Cụ thân sinh ra Hắn (Ông cũng ra đi hai năm trước vào một ngày mùa đông)
Hắn thấy mình cũng như một chiếc lá đỏ trên cây bàng kia
Một mùa đông nào đó …chiếc lá trên cây kia sẽ rụng …về cội?
Se lòng…Hắn nghe lại bài hát
Tiếp tục đi làm
Thế
Sáng mùa đông đấy







Không đề

Gửi Mùa Đông
Dường như ai đi ngang cửa
Hay là ngọn gió mải chơi
Chút nắng vàng thu se nhẹ
Chiều nay -
Cũng bỏ ta rồi
Làm sao về được mùa đông
Chiều thu - cây cầu
Đã gãy...
Lá vàng chìm bến thời gian -
Đàn cá - im lìm - không quẫy
Ừ, thôi...
Mình ra khép cửa -
Vờ như mùa đông đang về
...
Thơ Thảo Phương- Sài Gòn, 15-8-92


Thư của Ban Biên Tập Báo Văn Nghệ


Vẫn hát lời tình yêu

Vẫn hát lời tình yêu

Phường An Hòa thị xã Rạch giá vào tháng 11 dương lịch.
Buổi chiều trời vẫn con thật nắng
Gió biển thổi vào mà cũng không mát và cũng không làm người sống ven biển gần cửa con sông cái lớn đổ ra biển (Vịnh rạch giá)
Những người đang kéo lưới gần bờ nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo bà ba nâu,xõa tóc,chân đất chạy ra bãi biển….chị chạy thật xa …lội vào những con sóng cho nước ngập đến tận cổ
Có người kéo lưới nhìn thấy nước mắt chị đầm đìa….Chị khóc thật sự….Ở tuổi trên bốn mươi… còn khóc và chạy ra biển hẳn là có một nỗi đau to lớn lắm
Chẳng ai biết nhỉ?
Hôm nay chồng cũ của chị đến mời chị đi dự đám cưới của Anh ( Hai người bỏ nhau hơn một năm rồi- Anh ấy đã xinh con gái với một người đàn bà khác…rồi mới làm đám cưới)
vẫn biết cái mâm bát hạnh phúc nó rơi xuống vỡ hết..các mảnh lìa ra…Thế mà hôm nay nhận được tin này..chị không chịu nổi
Lúc này mới thật đau đớn
Chị lội ra thật xa
Nhìn vào bờ
Những cây dừa ,những mái nhà trở nên bé tí
Ở ngoài biển
Giữa tiếng sóng gầm gào
Chị thấy chợt thấy mình bé nhỏ
Nỗi đau cũng thật là bé nhỏ…
( Nhỏ thật so với nỗi đau của những người đàn bà mất chồng mất con qua mấy cơn bão dữ)
Chị như thấy đôi mắt đứa con trai lớn của chị …Nó trên hai mươi tuổi nhìn chị vừa đau đớn vừa dò hỏi
Nó đấy - kết quả của hạnh phúc một thời của chị, Chị đã vượt qua bao nhiêu gian khó ..để nuôi nó nên người
Ngâm mình thật lâu dưới biển
Hạ hỏa
Chị từ từ đi vào bờ
Giời xẩm tối
Bên bờ biển chị thấy những đôi trai gái đi dạo….

Chúng nó đang hát bài hát …như nỗi lòng của chị


Như sau:
Đừng xa vội xa em
Vội sớm câu vĩnh biệt
Giận chi giận chi em?
Lời nói êm gió thoảng.

Lòng em còn yêu anh
Còn nhớ mong khắc khoải
Một mai đành xa anh
Khổ đau anh có biết?

Trời xanh còn âm u
Ngày bão giông nắng lửa
Biển xanh thật êm ru
Còn thét vang sóng đổ

Tình em dành cho anh
Còn mãi như hơi thở
Đừng xa vội xa nhau.
Để mai ta hối tiếc........
(Nhấn vào ảnh ca sĩ Mỹ Linh để Nghe hát)

Đã biết em để mất anh rồi
Tiếng chim ngừng hát bên trời.
Đã biết sông mùa lũ dâng tràn
Cuốn đi bờ bãi ngút ngàn tình yêu.

Đã biết nhau để mãi xa rời
Lá xanh rụng giữa xuân ngời.
Đã biết yêu là vẫn thế rồi
Trái tim còn mãi hát lời tình yêu.
-------------------------
Chị thẫn thờ đi từng bước trở về nhà

Sẽ là như vầy:
Mấy hôm nữa Chồng cũ của chị làm đám cưới…Chị sẽ không đến dự
Chị sẽ để………. cho niềm vui của Anh ấy trọn vẹn
Thế thôi

Bó giò

Bó giò

Tay tài xế hôm nay lại đi lấy hàng. Đường xá ở cái nước châu Âu này thoáng thật
rộng nhé, sạch nhé,giữa đường không có xe máy nhé
Sau các lùm cây ở các ngã 3 ngã 4 không có ANH HÙNG NUP nhé
Thế là hắn cứ giữ nguyên chân ga mà vù
sướng thế
Vừa lái Hắn vừa huýt sáo mồm bài ….Tôi người lái xe


Hắn mới sang bên này được mấy hôm. Sang chơi với thằng cậu ( Hắn có vợ chồng thằng cậu ở bên này từ những năm 8x..lại còn vợ chồng con bé nhà chị vợ hắn nữa.học hết đại học lại học xong thạc sĩ ở bên này- chúng cũng vẫn chưa thi được vào doanh nghiệp nào- bây giờ hành nghề rửa bát thuê…Hic lao động là vinh quang…lao động trí óc hay chân tay(lương thiện) mà ra xiền đều khuyến khích cả)
Hắn sang đây.Chữ nghĩa đếch biết…Chỉ học mấy tiếng “bồi” dễ học ,dễ phát âm đại loại như..

Nee ..
Ja..
Goedemorgen…
Dit item hoeveel geld?

Lại nhớ đêm hôm qua
Hắn nằm ghếch chân ở Tầng 1 nhà thằng cậu.và bật TiVi …chẳng biết người ta nói gì …Hắn nghe như vịt nghe sấm
May mà thằng cậu hắn xuống dịch cho một đoạn
Chuyện rằng
Ở một nước phía Nam gần xích đạo người ta đương tổ chức hội nghị qui hoạch đô thị (Hội nghị to lắm)
Hắn nhìn thấy mấy tay trạc tuổi hắn đeo kính viễn,thắt caravat lên đọc bài diễn văn phát biểu
Thấy mọi người nghe vỗ tay ào ào
Chắc hay lắm…
Bây giờ ở Nước ấy họ ham học lắm…Thằng bạn cùng đơn vị với hắn cách đây hơn 20 năm giờ làm chủ tịch hội đồng quan trị một doanh nghiệp cũng thấy đi học suốt
Nó học lớp thạc sĩ đâu như mười tám tuần( mỗi tháng học một tuần học phí cả khóa là 30 000 đô)
Tay tài xế bảo
-Học làm đếch gì..trên 50 tuổi rồi học rơi mẹ nó hết chữ.
Thằng kia bẩu:
-Cứ học 10 chữ rơi 9 cũng được. các xếp đua nhau học
Tay tài xế im không nói gì được
Lại nói chuyện mấy bài phát biểu kia. Hắn nghe thấy hay và hào hùng lắm
Này nhá
Qui hoạch vùng
Qui hoạch thành phố vệ tinh
Nhiều thứ nữa
Nói thật
Đứa nào mù về xây dựng (Mà lại có kiến thức về văn) sẽ nhận xét ..Những bài viết ấy sang sảng hào khí
Thể chính luận
Chẳng khác gì….. Bài cáo bình ngô một thời .
Tay tài xế nghe xong.Bảo thằng cậu tắt TIVI ra làm điếu thuốc lào….Hắn ngửa cổ nhả khói lên giời
Xong thủng thẳng nói một mình
-Qui hoạch bó giò
Thằng cậu thấy anh rể nói vậy lại hỏi
-Anh mới sang mà đã nhớ nhà kia à? ( Quê tay tài xế ở một làng làm giò nổi tiếng - Ở vùng Hà nội mới mở rộng đến)
Tay tài xế không trả nhời
Hắn tưởng tượng đang lấy dao cắt một nhát vào cái giò xào ở quê nhà ,mà Hắn..vẫn gói
Lát giò thứ nhất
-Hắn thấy trên những khu nhà thấp tầng quê hắn…Người ta đang đập đi xây trên diện tích đất ấy những ngôi nhà cao 21 tầng…lừng lững…ngạo nghễ . Đền bù chỉ có 5 tầng trên 21 tầng . Hệ số buộc giò 21/5 …chặt quá chảy cả nước mỡ

Lát giò thứ 2
-Hắn thấy ở trường tiểu học phường nhà hắn.vào đầu năm học hết chỗ…Mấy đứa cháu nội cháu ngoại hàng xóm đi học ngày xưa lớp 1 có 30 đứa một lớp nay 60 đứa một lớp hệ số buộc giò 60/30…các cháu rồi lại lẫn chữ o thành chữ a mất thôi…

Lát giò thứ 3
-Hắn nhìn thấy trong bệnh viện nọ người đông như kiến…hắn tuy chưa lần nào nắm viện nhưng vẫn biết rằng: ngày xưa nhân viên bệnh viện suốt ngày ngồi ngắm mấy cây phi lao trồng ở ngoài sân BV ..nay làm không hết việc

Lát giò thứ 4
-Hắn thấy từ ngày quê hắn được về thủ đô..cứ sáng sáng.Người nội thành đổ ra ngoài thì ít còn người 4 phương 8 hướng chạy vào nội đô thì nhiều…Sáng sáng người xe ken nhau sin sít một m2 mặt đường mấy người.lát giò hắn nhìn thấy sao giống như lát giò mỡ nhà hắn gói thế

Hắn đã nhìn kỹ rồi…Không thấy đứa nào quê nhà hắn phát biểu trên diễn đàn ấy…Sao chúng “bó giò “ giỏi thế nhỉ?(Đúng là họ thật THÔNG MINH hơn người)
May mà thằng Em nó tắt đèn bảo anh rể đi ngủ sớm
Hôm nay hắn ra đường nhìn quanh

Mấy tay phát biểu hay hay ấy biết bao giờ qui hoạch được thủ đô ở nước xứ nhiệt đới đẹp như thế này nhỉ??
Chắc đến mùa quít năm 3050???
Lúc ấy thì hắn cũng bốc hơi rồi nhỉ?????

Bắc Tiến

Bắc… Tiến

Ngày chủ nhật tại một nơi gần biên giới Đức Áo (Đâu như thị trấn Traustein)

Người ta thấy một chiếc xe tải nhẹ đang xếp hàng hóa lên xe.Mấy tay người việt đến đây lấy hàng quần áo (Đánh từ Thổ nhĩ kỳ chuyển qua đướng biển về cảng Trieste của nước Ý)

Để bán dịp giáng sinh.
Người Việt thì thầm với nhau:Hàng quần áo ở đây rẻ và chất lượng hơn hàng tàu
Trong lúc chờ lấy hàng
Tay tài xế râu bạc,mặt mũi nhàu nhĩ giở tờ báo ra xem :
Hắn phì cười (Chẳng biết có rung rốn không???)
Tờ báo ấy nó “bịa” như thế này:
“ Có một tay biên tập trẻ viết báo để đăng vào dịp đồng bào miền trung bị bão lụt…Tay ấy đánh máy ….Hành động nghĩa cử…Dưng mà nó lại là người Thọ Xuân Thanh hóa
Nó viết là “hành động nghỉa cử” không tự tin hắn đi hỏi các xếp tòa soạn báo ấy ai cũng bảo hắn viết đúng
Tự nhiên hắn nhớ ra: Mấy đứa trả nhời ấy toàn dân Thanh hóa
---------------------------------------------------
Lại nhớ
Năm 1996 Tay tài xế ấy là việc với một người tên là Lai người Thanh hóa
Tay Lai này khoe:
Năm 1993 Họp hội đồng hương Thanh hóa bên thị trấn Đông Anh (Hà nội) họ thống kê đồng hương Thanh Hóa có 800 người.
( Tay ấy cũng năm ấy về hưu chứ không giờ họp hắn lại khoe bây chừ họp đồng hương Thanh Hóa tại Hà nội mở rộng…Có một Ông người Thanh Hóa bây giờ Làm bí thư….)
Cũng năm 1996 Cơ quan tay tài xế kia sát nhập. Xếp mới là người Nghệ Tính…
sau hai đời xếp thay nhau ..Cơ quan ấy các cán bộ từ phó phòng trở lên và nhiều nhân viên có quê gốc là dân “Cu đơ Bánh đa kẹp lạc”
Một lần Tay tài xế nói đùa với một tay cùng cơ quan…
-Híc Các Bác Bắc Tiến giỏi thế nhỉ?
Tay kia không trả lời ngay và hắng giọng hát:
“ Giữa…Mạc Tư Khoa ớ con nghe nghe câu hò xứ Nghệ…”
Sau đó nó nói
-Này nhé Giữa Mạc Tư Khoa nó còn bẩu “ Mi ra cho chi choa”…Hà nội của chúng mày bây giờ là ……cái đinh….Nhá
--------------------------------------
Tay tài xế ấy gấp tờ báo.Hàng đầy rồi..Hắn nổ máy đánh xe chạy…Hắn dự định tẹo nữa vào thị trấn
Sẽ tạt qua nhà hàng ăn uống của một Em người Hà nội ..”Bắc Tiến” lấy chồng người Đức

-Ăn một bát phở Hà nội chính hiệu để cho nguôi ngoai nỗi nhớ quê xa
Ngoài trời
Tiết giời bắt đầu sang đông…Tuyết đã rơi….Lành lạnh


Cuối thu ở châu Âu


Cuối thu ở châu Âu

Tháng mười ở Việt Nam chỉ có đêm là lạnh,
Ban ngày thời tiết vẫn nóng..Trong nhà vấy thấy cánh những chiếc quạt trần quay tít
Trên những cây bàng trước ngõ vẫn còn xanh lá .Hình như năm nay đông về muộn,âm lịch muộn một tháng cơ mà
Ở một nước xa xôi ở trung âu
Hình như bên đó đã vào cuối thu

Trên cánh rừng ngoại ô thành phố,lá vàng đã rụng đầy.Không khí thật trong lành và thanh thoát
Hôm nay chủ nhật vào một ngày đầu tháng 11 dương lịch

Thành phố thật im lặng
Có một người phụ nữ á đông vừa mới ngủ dậy chị mặc thêm một chiếc áo dài,quấn khăn vào cổ và mở cửa sổ trên tầng gác cao và phóng tầm mắt thật xa.Chị nhìn thấy cây cối và những mái nhà lặng lẽ trong sương
Chợt nhớ mình chưa ăn sáng
Chị lặng lẽ ra ngoài đường, chị đi đến một chỗ người ta bán đồ ăn Việt quê hương của chị
Vào một nhà hàng người việt.Chị gọi một đĩa bánh cuốn..(những người Việt ở trong nước cũng không thể biết là tận nơi xa xôi như thế ở đấy cái gì cũng có từ lọ mắm tôm đến cái bánh đa nem)
Trong lúc chờ đợi
Chị ngắm nhìn người đàn ông nguyên là đại úy quân đội ở quân khu thủ đô đã đi sang châu âu đã hơn hai mươi năm - Chị nhìn đôi bàn tay đã quen cầm súng ấy bây giờ đang dùng dao thớt thật diệu nghệ -(Bây giờ cũng chẳng ai hỏi nguyên cớ gì động lực gì có thể biến một tay đại úy tiểu đoàn trưởng thành một đầu bếp chuyên nghiệp?? lâu lắn rồi)
---------------------------------------
Ăn sáng xong chị ra về,
Tiện đường ,chị rẽ vào một cửa hàng sách

Ở đấy chị mua mấy cuốn sách của nhà văn mới được giải thương nôben Herta Müller



Ngày trước còn trẻ học trong trường đại học chị cũng đã được đọc và nghiên cứu về đất nước Romania và người lãnh đạo của đất nước này là Ông Nicolae Ceauşescu.Lúc đó chị cũng thử viết một bài luận phân tích nguyên nhân cái chết của vợ chồng Ông Nicolae Ceauşescu vào ngày 25/12/1989 (tập bản thảo đấy-giờ vẫn nằm trong ngăn kéo của tủ sách ở nhà chị)
Hôm nay chị lại mua cuốn sách của nữ nhà văn Đức người gốc romani này (hơn chị vài tuổi)
Chị nghĩ
Chị đọc xong .
Nếu thấy hợp
Chị sẽ mua một vài cuốn gửi về nước cho nhà xuất bản ngoại văn ở trong nước. Độc giả quê hương chị sẽ được đọc những tác phẩm này
Thế thôi
Đơn giản vậy
Ý nghĩ của chị …sao giống khung cảnh mùa thu đến thế

Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30