Skip navigation.

Những chuyện vặt vãnh ở trên Đời

kỹ sư xây dựng

Vẫn hát lời tình yêu

Vẫn hát lời tình yêu

Phường An Hòa thị xã Rạch giá vào tháng 11 dương lịch.
Buổi chiều trời vẫn con thật nắng
Gió biển thổi vào mà cũng không mát và cũng không làm người sống ven biển gần cửa con sông cái lớn đổ ra biển (Vịnh rạch giá)
Những người đang kéo lưới gần bờ nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo bà ba nâu,xõa tóc,chân đất chạy ra bãi biển….chị chạy thật xa …lội vào những con sóng cho nước ngập đến tận cổ
Có người kéo lưới nhìn thấy nước mắt chị đầm đìa….Chị khóc thật sự….Ở tuổi trên bốn mươi… còn khóc và chạy ra biển hẳn là có một nỗi đau to lớn lắm
Chẳng ai biết nhỉ?
Hôm nay chồng cũ của chị đến mời chị đi dự đám cưới của Anh ( Hai người bỏ nhau hơn một năm rồi- Anh ấy đã xinh con gái với một người đàn bà khác…rồi mới làm đám cưới)
vẫn biết cái mâm bát hạnh phúc nó rơi xuống vỡ hết..các mảnh lìa ra…Thế mà hôm nay nhận được tin này..chị không chịu nổi
Lúc này mới thật đau đớn
Chị lội ra thật xa
Nhìn vào bờ
Những cây dừa ,những mái nhà trở nên bé tí
Ở ngoài biển
Giữa tiếng sóng gầm gào
Chị thấy chợt thấy mình bé nhỏ
Nỗi đau cũng thật là bé nhỏ…
( Nhỏ thật so với nỗi đau của những người đàn bà mất chồng mất con qua mấy cơn bão dữ)
Chị như thấy đôi mắt đứa con trai lớn của chị …Nó trên hai mươi tuổi nhìn chị vừa đau đớn vừa dò hỏi
Nó đấy - kết quả của hạnh phúc một thời của chị, Chị đã vượt qua bao nhiêu gian khó ..để nuôi nó nên người
Ngâm mình thật lâu dưới biển
Hạ hỏa
Chị từ từ đi vào bờ
Giời xẩm tối
Bên bờ biển chị thấy những đôi trai gái đi dạo….

Chúng nó đang hát bài hát …như nỗi lòng của chị


Như sau:
Đừng xa vội xa em
Vội sớm câu vĩnh biệt
Giận chi giận chi em?
Lời nói êm gió thoảng.

Lòng em còn yêu anh
Còn nhớ mong khắc khoải
Một mai đành xa anh
Khổ đau anh có biết?

Trời xanh còn âm u
Ngày bão giông nắng lửa
Biển xanh thật êm ru
Còn thét vang sóng đổ

Tình em dành cho anh
Còn mãi như hơi thở
Đừng xa vội xa nhau.
Để mai ta hối tiếc........
(Nhấn vào ảnh ca sĩ Mỹ Linh để Nghe hát)

Đã biết em để mất anh rồi
Tiếng chim ngừng hát bên trời.
Đã biết sông mùa lũ dâng tràn
Cuốn đi bờ bãi ngút ngàn tình yêu.

Đã biết nhau để mãi xa rời
Lá xanh rụng giữa xuân ngời.
Đã biết yêu là vẫn thế rồi
Trái tim còn mãi hát lời tình yêu.
-------------------------
Chị thẫn thờ đi từng bước trở về nhà

Sẽ là như vầy:
Mấy hôm nữa Chồng cũ của chị làm đám cưới…Chị sẽ không đến dự
Chị sẽ để………. cho niềm vui của Anh ấy trọn vẹn
Thế thôi

Bó giò

Bó giò

Tay tài xế hôm nay lại đi lấy hàng. Đường xá ở cái nước châu Âu này thoáng thật
rộng nhé, sạch nhé,giữa đường không có xe máy nhé
Sau các lùm cây ở các ngã 3 ngã 4 không có ANH HÙNG NUP nhé
Thế là hắn cứ giữ nguyên chân ga mà vù
sướng thế
Vừa lái Hắn vừa huýt sáo mồm bài ….Tôi người lái xe


Hắn mới sang bên này được mấy hôm. Sang chơi với thằng cậu ( Hắn có vợ chồng thằng cậu ở bên này từ những năm 8x..lại còn vợ chồng con bé nhà chị vợ hắn nữa.học hết đại học lại học xong thạc sĩ ở bên này- chúng cũng vẫn chưa thi được vào doanh nghiệp nào- bây giờ hành nghề rửa bát thuê…Hic lao động là vinh quang…lao động trí óc hay chân tay(lương thiện) mà ra xiền đều khuyến khích cả)
Hắn sang đây.Chữ nghĩa đếch biết…Chỉ học mấy tiếng “bồi” dễ học ,dễ phát âm đại loại như..

Nee ..
Ja..
Goedemorgen…
Dit item hoeveel geld?

Lại nhớ đêm hôm qua
Hắn nằm ghếch chân ở Tầng 1 nhà thằng cậu.và bật TiVi …chẳng biết người ta nói gì …Hắn nghe như vịt nghe sấm
May mà thằng cậu hắn xuống dịch cho một đoạn
Chuyện rằng
Ở một nước phía Nam gần xích đạo người ta đương tổ chức hội nghị qui hoạch đô thị (Hội nghị to lắm)
Hắn nhìn thấy mấy tay trạc tuổi hắn đeo kính viễn,thắt caravat lên đọc bài diễn văn phát biểu
Thấy mọi người nghe vỗ tay ào ào
Chắc hay lắm…
Bây giờ ở Nước ấy họ ham học lắm…Thằng bạn cùng đơn vị với hắn cách đây hơn 20 năm giờ làm chủ tịch hội đồng quan trị một doanh nghiệp cũng thấy đi học suốt
Nó học lớp thạc sĩ đâu như mười tám tuần( mỗi tháng học một tuần học phí cả khóa là 30 000 đô)
Tay tài xế bảo
-Học làm đếch gì..trên 50 tuổi rồi học rơi mẹ nó hết chữ.
Thằng kia bẩu:
-Cứ học 10 chữ rơi 9 cũng được. các xếp đua nhau học
Tay tài xế im không nói gì được
Lại nói chuyện mấy bài phát biểu kia. Hắn nghe thấy hay và hào hùng lắm
Này nhá
Qui hoạch vùng
Qui hoạch thành phố vệ tinh
Nhiều thứ nữa
Nói thật
Đứa nào mù về xây dựng (Mà lại có kiến thức về văn) sẽ nhận xét ..Những bài viết ấy sang sảng hào khí
Thể chính luận
Chẳng khác gì….. Bài cáo bình ngô một thời .
Tay tài xế nghe xong.Bảo thằng cậu tắt TIVI ra làm điếu thuốc lào….Hắn ngửa cổ nhả khói lên giời
Xong thủng thẳng nói một mình
-Qui hoạch bó giò
Thằng cậu thấy anh rể nói vậy lại hỏi
-Anh mới sang mà đã nhớ nhà kia à? ( Quê tay tài xế ở một làng làm giò nổi tiếng - Ở vùng Hà nội mới mở rộng đến)
Tay tài xế không trả nhời
Hắn tưởng tượng đang lấy dao cắt một nhát vào cái giò xào ở quê nhà ,mà Hắn..vẫn gói
Lát giò thứ nhất
-Hắn thấy trên những khu nhà thấp tầng quê hắn…Người ta đang đập đi xây trên diện tích đất ấy những ngôi nhà cao 21 tầng…lừng lững…ngạo nghễ . Đền bù chỉ có 5 tầng trên 21 tầng . Hệ số buộc giò 21/5 …chặt quá chảy cả nước mỡ

Lát giò thứ 2
-Hắn thấy ở trường tiểu học phường nhà hắn.vào đầu năm học hết chỗ…Mấy đứa cháu nội cháu ngoại hàng xóm đi học ngày xưa lớp 1 có 30 đứa một lớp nay 60 đứa một lớp hệ số buộc giò 60/30…các cháu rồi lại lẫn chữ o thành chữ a mất thôi…

Lát giò thứ 3
-Hắn nhìn thấy trong bệnh viện nọ người đông như kiến…hắn tuy chưa lần nào nắm viện nhưng vẫn biết rằng: ngày xưa nhân viên bệnh viện suốt ngày ngồi ngắm mấy cây phi lao trồng ở ngoài sân BV ..nay làm không hết việc

Lát giò thứ 4
-Hắn thấy từ ngày quê hắn được về thủ đô..cứ sáng sáng.Người nội thành đổ ra ngoài thì ít còn người 4 phương 8 hướng chạy vào nội đô thì nhiều…Sáng sáng người xe ken nhau sin sít một m2 mặt đường mấy người.lát giò hắn nhìn thấy sao giống như lát giò mỡ nhà hắn gói thế

Hắn đã nhìn kỹ rồi…Không thấy đứa nào quê nhà hắn phát biểu trên diễn đàn ấy…Sao chúng “bó giò “ giỏi thế nhỉ?(Đúng là họ thật THÔNG MINH hơn người)
May mà thằng Em nó tắt đèn bảo anh rể đi ngủ sớm
Hôm nay hắn ra đường nhìn quanh

Mấy tay phát biểu hay hay ấy biết bao giờ qui hoạch được thủ đô ở nước xứ nhiệt đới đẹp như thế này nhỉ??
Chắc đến mùa quít năm 3050???
Lúc ấy thì hắn cũng bốc hơi rồi nhỉ?????

Bắc Tiến

Bắc… Tiến

Ngày chủ nhật tại một nơi gần biên giới Đức Áo (Đâu như thị trấn Traustein)

Người ta thấy một chiếc xe tải nhẹ đang xếp hàng hóa lên xe.Mấy tay người việt đến đây lấy hàng quần áo (Đánh từ Thổ nhĩ kỳ chuyển qua đướng biển về cảng Trieste của nước Ý)

Để bán dịp giáng sinh.
Người Việt thì thầm với nhau:Hàng quần áo ở đây rẻ và chất lượng hơn hàng tàu
Trong lúc chờ lấy hàng
Tay tài xế râu bạc,mặt mũi nhàu nhĩ giở tờ báo ra xem :
Hắn phì cười (Chẳng biết có rung rốn không???)
Tờ báo ấy nó “bịa” như thế này:
“ Có một tay biên tập trẻ viết báo để đăng vào dịp đồng bào miền trung bị bão lụt…Tay ấy đánh máy ….Hành động nghĩa cử…Dưng mà nó lại là người Thọ Xuân Thanh hóa
Nó viết là “hành động nghỉa cử” không tự tin hắn đi hỏi các xếp tòa soạn báo ấy ai cũng bảo hắn viết đúng
Tự nhiên hắn nhớ ra: Mấy đứa trả nhời ấy toàn dân Thanh hóa
---------------------------------------------------
Lại nhớ
Năm 1996 Tay tài xế ấy là việc với một người tên là Lai người Thanh hóa
Tay Lai này khoe:
Năm 1993 Họp hội đồng hương Thanh hóa bên thị trấn Đông Anh (Hà nội) họ thống kê đồng hương Thanh Hóa có 800 người.
( Tay ấy cũng năm ấy về hưu chứ không giờ họp hắn lại khoe bây chừ họp đồng hương Thanh Hóa tại Hà nội mở rộng…Có một Ông người Thanh Hóa bây giờ Làm bí thư….)
Cũng năm 1996 Cơ quan tay tài xế kia sát nhập. Xếp mới là người Nghệ Tính…
sau hai đời xếp thay nhau ..Cơ quan ấy các cán bộ từ phó phòng trở lên và nhiều nhân viên có quê gốc là dân “Cu đơ Bánh đa kẹp lạc”
Một lần Tay tài xế nói đùa với một tay cùng cơ quan…
-Híc Các Bác Bắc Tiến giỏi thế nhỉ?
Tay kia không trả lời ngay và hắng giọng hát:
“ Giữa…Mạc Tư Khoa ớ con nghe nghe câu hò xứ Nghệ…”
Sau đó nó nói
-Này nhé Giữa Mạc Tư Khoa nó còn bẩu “ Mi ra cho chi choa”…Hà nội của chúng mày bây giờ là ……cái đinh….Nhá
--------------------------------------
Tay tài xế ấy gấp tờ báo.Hàng đầy rồi..Hắn nổ máy đánh xe chạy…Hắn dự định tẹo nữa vào thị trấn
Sẽ tạt qua nhà hàng ăn uống của một Em người Hà nội ..”Bắc Tiến” lấy chồng người Đức

-Ăn một bát phở Hà nội chính hiệu để cho nguôi ngoai nỗi nhớ quê xa
Ngoài trời
Tiết giời bắt đầu sang đông…Tuyết đã rơi….Lành lạnh


Cuối thu ở châu Âu


Cuối thu ở châu Âu

Tháng mười ở Việt Nam chỉ có đêm là lạnh,
Ban ngày thời tiết vẫn nóng..Trong nhà vấy thấy cánh những chiếc quạt trần quay tít
Trên những cây bàng trước ngõ vẫn còn xanh lá .Hình như năm nay đông về muộn,âm lịch muộn một tháng cơ mà
Ở một nước xa xôi ở trung âu
Hình như bên đó đã vào cuối thu

Trên cánh rừng ngoại ô thành phố,lá vàng đã rụng đầy.Không khí thật trong lành và thanh thoát
Hôm nay chủ nhật vào một ngày đầu tháng 11 dương lịch

Thành phố thật im lặng
Có một người phụ nữ á đông vừa mới ngủ dậy chị mặc thêm một chiếc áo dài,quấn khăn vào cổ và mở cửa sổ trên tầng gác cao và phóng tầm mắt thật xa.Chị nhìn thấy cây cối và những mái nhà lặng lẽ trong sương
Chợt nhớ mình chưa ăn sáng
Chị lặng lẽ ra ngoài đường, chị đi đến một chỗ người ta bán đồ ăn Việt quê hương của chị
Vào một nhà hàng người việt.Chị gọi một đĩa bánh cuốn..(những người Việt ở trong nước cũng không thể biết là tận nơi xa xôi như thế ở đấy cái gì cũng có từ lọ mắm tôm đến cái bánh đa nem)
Trong lúc chờ đợi
Chị ngắm nhìn người đàn ông nguyên là đại úy quân đội ở quân khu thủ đô đã đi sang châu âu đã hơn hai mươi năm - Chị nhìn đôi bàn tay đã quen cầm súng ấy bây giờ đang dùng dao thớt thật diệu nghệ -(Bây giờ cũng chẳng ai hỏi nguyên cớ gì động lực gì có thể biến một tay đại úy tiểu đoàn trưởng thành một đầu bếp chuyên nghiệp?? lâu lắn rồi)
---------------------------------------
Ăn sáng xong chị ra về,
Tiện đường ,chị rẽ vào một cửa hàng sách

Ở đấy chị mua mấy cuốn sách của nhà văn mới được giải thương nôben Herta Müller



Ngày trước còn trẻ học trong trường đại học chị cũng đã được đọc và nghiên cứu về đất nước Romania và người lãnh đạo của đất nước này là Ông Nicolae Ceauşescu.Lúc đó chị cũng thử viết một bài luận phân tích nguyên nhân cái chết của vợ chồng Ông Nicolae Ceauşescu vào ngày 25/12/1989 (tập bản thảo đấy-giờ vẫn nằm trong ngăn kéo của tủ sách ở nhà chị)
Hôm nay chị lại mua cuốn sách của nữ nhà văn Đức người gốc romani này (hơn chị vài tuổi)
Chị nghĩ
Chị đọc xong .
Nếu thấy hợp
Chị sẽ mua một vài cuốn gửi về nước cho nhà xuất bản ngoại văn ở trong nước. Độc giả quê hương chị sẽ được đọc những tác phẩm này
Thế thôi
Đơn giản vậy
Ý nghĩ của chị …sao giống khung cảnh mùa thu đến thế

Chợ Vòm

Chợ Vòm

Chiều thu.
Người ta nhìn thấy một người đàn Ông tóc bạc trắng ngồi trong một ngôi nhà cách thành phố hà đông 1km trên đường đi thị trấn Văn điển
Mọi người đều không biết Ông đang nghĩ điều gì?
Ông có 3 đứa con
Hai giai một gái
Vợ Ông mất khi đứa con trai út của Ông cũng đã 20 tuổi.
Như người khác thì thường an phận tuổi già,chăm con gà,trông cháu.Ông ở với thằng con trưởng (Trước khi nó chuyển ngành cũng là trung tá quân đội) đứa con gái của Ông bà lấy chồng cũng được phân nhà ngay sát cạnh nhà ấy- Đứa cháu ngoại cũng đã tốt nghiệp đại học-Đi làm
Thế nhưng Ông lại muốn lấy vợ
Có một lần con dâu của Ông đến nhà người bạn của chồng nó kể:
- Ông thích lấy vợ lắm- Ông là thiếu úy chuyên nghiệp quân y sĩ về hưu-dưng Ông vào làng gần đấy tán một Em (bằng tuổi chồng nó) ở đấy Ông xưng là đại tá về hưu- Em kia cũng chưa lấy chồng gần 50 có Ông đại tá về hưu vợ chết sướng quá theo luôn
Sau mấy hôm ở với Ông “bà mẹ kế của chồng” sang nói nhỏ với con dâu trưởng
- Híc ..Tớ đếch chiều được bố chồng cậu…Ông ấy như “thanh niên”
----------------------------------------------------------------------------------------------
Thằng con giai út của Ông từ ngày mẹ nó chết nó cũng chẳng học hành để có nghề ngỗng chi cả.Vốn nó khéo tay hàng xóm thỉnh thoảng vào phố thấy nó ngồi kẻ biển với đóng khung quảng cáo cho một cửa hàng tư nhân ở Phố Hàn thuyên đối diện với cửa Hàng cà fê Mai
Bố lấy vợ
Anh,Chị cũng yên bề gia thất
Thằng ấy có mấy đứa bạn cùng học lớp 10 buôn bán ở Nga
Thế là nó bảo Anh trưởng nó vay cho mấy chục triệu sang Nga làm ăn
Đâu như phụ giúp mấy thằng bạn có cửa hàng bán quần áo ở Mát
Cách đây mấy năm
Nó cũng về nước một lần. Nó hoàn vốn vay cho Anh ruột nó…Nó khoe với Bố nó là Con dâu út của Ông là mắt xanh mũi lõ
Ông bố chẳng nói gì..Vì ông không giúp được ngay cái nhà Ông đang ở xây riêng đây là thằng con trưởng Ông nó bỏ tiền ra xây…
Ông lo cho vợ kế của Ông cũng đã đủ mệt- Bà ấy dạo này quặt quẹo Ốm suốt- lần nào ốm cũng phiền đến con dâu Ông
--------------------------------------------------------------------------------------
Tự nhiên mấy hôm nay thằng cháu ngoại Ông lướt mạng sau đó về nói với Ông
Ở Nga họ dẹp chợ vòm rồi
Dân buôn bán nhỏ rồi,cửu vạn người Việt nam ấy nhốn nháo chạy tứ tung
Ông nghe và thừ người ra



Thằng con Ông không có nghề ngỗng gì.Không biết hơn chục năm ở bên ấy ..Nó có mánh khóe gì không ? và có biết mà dạt ra chỗ khác kiếm ăn không?
Chứ bây giờ ở nhà kinh tế cũng khó khăn. Giá vàng ,giá đô,giá đất là những thứ đắt và thứ rẻ như mớ rau ,con cá cái tăm cũng tăng giá đến chóng mặt…
Với Lương thiếu úy chuyên nghiệp về hưu như Ông sống thật khó
Hế thằng út của Ông không sống được ở bên ấy mà kéo cả gia đình có cô vợ mắt xanh mũi lõ và mấy đứa cháu nội tóc vàng về thì ….không biết là sau sẽ thế nào?
Ông thừ người…
Ông ra bàn thờ Bà vợ cả của Ông
Ông thắp hương và khấn
- Bà ơi Bà phù hộ cho mấy đứa người Việt Nam ở chợ Che ki Zốp hay chợ Vòm gì đấy nghĩ ra kế sách để sống và tồn tại bên ấy…Bà nhé ..
( Ông nghĩ thế này:
không biết có đúng không? Cái thằng út của Ông tha phương cầu thực bên ấy..có nhẽ kiếm miếng cơm vẫn còn dễ hơn anh chị nó đang kiếm ăn ở nhà bây giờ….)


Im Lặng Đêm Hà nội

Im Lặng Đêm Hà nội

Mười giờ tối.
Người phụ nữ buông bút trên tập bản thảo..Chị vẫn đang viết dở những điều Chị cho là cần thiết.
Đã từ lâu rồi Chị thấy người ta viết những điều mà người đọc xong lại quên đi hoặc không thèm đọc. Cái tác phong viết ấy
Ví dụ như:
Công Vinh được đá chính
Công Vinh khoác áo dự bị
Công Vinh về nước
Của một số người cầm bút viết để nộp cho đủ bài để cơ quan đánh cái gọng vó vào bảng chấm công…Giống như ở quê chị thời bao cấp,nghe tiếng kẻng mọi người vác cuốc ra đồng bổ vài nhát để đội trưởng của hợp tác xã chấm điểm rồi họ lại nháo nhào về….lo việc riêng của gia đình
Thế
Mấy ngày nay chị đang muốn viết về góc khuất của làng quê ngoại thành khi đô thị hóa,khi thôn xã được lên phường.Khi thành phố trực thuộc tỉnh được sang ngang thành quận
Buổi sáng chị làm một cuốc xe từ nội thành ra thị trấn văn điển -Ngược đường 70 Vào Thành phố Hà đông
Chị không thể tưởng tượng nổi
Đường đông nghèn nghẹt toàn ô tô tải trọng lớn ken nhau,bụi bay mù mịt giống hệt bụi chị đã nhìn thấy tại công trình chính nhà máy thủy điện sơn la ở Xã ít Ong huyện Mường la.Khi chi đi thực tế trên ấy
Hôm nay Chị đã tận mắt thấy con đường từ sân vận động Hà đông vào đến Đa sĩ,Mậu lương giống như đường Hồ chí Minh (12a ) Đoạn từ Thạch thành (Thanh Hóa) vào đến Nghĩa đàn (Nghệ an) Của Thời chống mỹ cứu nước…Bụi bậm bùn đất và ổ gà sau mỗi trận bom của không quân Mỹ - Chị nghe Cha chị kể lại như thế
Chị thấy thấp thoáng sau những nền đất đương đổ dở là những túp lều “môi giới bất động sản dựng lên vội vã”
Đóng vai một người mua đất chị vào hỏi
Thế là Chị biết ở đây “đất hơi” đương có giá từ 13-14 triệu??sôi động lắm
Nào ai biết cái vốn đổ vào bất động sản là vốn vay hay vốn tự có??Bao nhiêu người nhu cầu thật,và bao nhiêu người mua để buôn??
Và chiếm bao nhiêu trong tổng số tiền đang lưu thông…? Và người dân sẽ làm gì khi ruộng đất không còn?
Chị đang trăn trở điều đấy…Chữ Chị viết chi chít dập dập xóa xóa trong tập bản thảo…thật lâu vẫn chưa xong
Khuya rồi
Chị dừng bút
Chị ra ngoài sân
Trời lạnh rồi,đã vào 10/10 âm lịch đêm se se lạnh.Mùi mấy cây hoa sữa trồng dưới nhà thơm ngào ngạt.Vẫn còn trăng lưỡi liềm đấy
Trên tầng trên
Bản nhạc pianô “ Thư gửi EliZơ” cũng vừa dứt…Con bé nhà trên ấy mới tròn 15 tuổi ,Tối nay độc tấu mấy bản nhạc nước ngoài để mừng Bố Mẹ nó mới quay lại ở với nhau sau mấy năm ly thân
Ừ chỉ những người đã từng qua đổ vỡ mới biết giá trị của những ngày hạnh phúc bên nhau
Đứa con gái nhà kia cũng cảm thấy điều ấy
Chị như nhìn thấy nó vừa đánh đàn nước mắt vừa rơi lã chã trên bàn phím của chiếc đàn dương cầm..và bàn chân nhấn chiếc bàn đạp của chiếc pia nô cũng không được tự tin
Thế
Chị quay vào nhà
Đứa con gái mấy tuổi của chị sau khi đánh vần xong mấy chữ cái.Ngồi vẽ tranh và nó lăn ra ngủ lúc nào không biết
Chị bế nó vào giường.

Giắt màn xong chị lại ra bàn viết
Nhìn tập bản thảo…chị không viết thêm được nữa. Chị đành viết một bài thể loại “truyền thống” để mai nộp cho đủ gọng vó trong bản chấm công như đồng nghiệp đã
Bâng khuâng
Chị mở một bản nhạc
Người hát hình như cũng đã từng tàn vỡ hạnh phúc như chị- Cô ấy hát hay và đằm thắm quá
Bài Im lặng đêm Hà nội của Nhạc sĩ Phú Quang

Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn trong căn pḥòng nhỏ
Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương
Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm

Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về

Chỉ còn mênh mông gương hồ,
Hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ

Chỉ còn mênh mông gương hồ,
Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau
Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu
Anh đi có đôi lần nhìn lại
Chỉ còn em còn em im lặng đến tê người

(nhấn chuột vào ảnh trên nghe bài hát do ca sĩ Thanh Lam thể hiện)
Chị mơ ước một ngày nào đó
Đứa Con gái nhỏ nhắn của chị đang nằm trong màn kia.Sẽ độc tấu một bản nhạc tình yêu bằng đàn OOC Gan để chúc mừng hạnh phúc của Mẹ nó
Thế
Trăng tháng 10 chưa đến rằm
Chưa tròn hẳn....nhưng đẹp quá

Phố chợ- Xã Mễ sở-Huyện Văn Giang-Tỉnh Hưng yên

Phố chợ- Xã Mễ sở-Huyện Văn Giang-Tỉnh Hưng yên



Và câu chuyện ít người ở đây biết
Nhà văn liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý sinh ngày 19-4-1941 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức yêu nước, quê quán thôn Phú Thị, xã Mễ Sở, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Thuở nhỏ chị theo gia đình lên Thái Nguyên tham gia kháng chiến. Sau ngày giải phóng Thủ đô, chị về Hà Nội học phổ thông cấp 2 tại trường Trưng Vương, sau đó học Trung cấp Mỏ tại Quảng Ninh rồi theo học khóa báo chí do Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức. Tốt nghiệp, chị về làm phóng viên Báo Phụ nữ Việt Nam từ 1961 đến 1968.
Tháng 4-1968, chị gửi lại con nhỏ mới 16 tháng tuổi cho thân mẫu nuôi dưỡng, lên đường vượt Trường Sơn vào chiến trường làm phóng viên Tạp chí Văn nghệ Giải phóng thuộc Ban Tuyên huấn khu 5. Ngày 8-3-1969, trên đường công tác, chị hy sinh trong một trận càn của lính Nam Triều Tiên tại thôn Thi Thại, xã Duy Thành, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam giữa tuổi 28 phơi phới thanh xuân đang tràn đầy sức viết và khát vọng sáng tạo.
Nhà văn liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý được truy tặng giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2007.
Trong số báo này, An ninh Thủ đô trân trọng giới thiệu bài viết “Dương Thị Xuân Quý” cùa nhà văn Nguyên Ngọc, in trong cuốn sách này.

Dương Thị Xuân Quý
Dương Thị Xuân Quý đến chiến trường vào đúng cái thời thật gay go, đen tối: sau Xuân Mậu Thân. Tôi chỉ gặp chị một lần, hôm họp anh em viết văn ở căn cứ Quảng Đà. Chúng tôi họp, bom B52 nổ rền đâu đó sườn núi bên kia. Quý đến muộn một chút.
Chị vừa bị sốt rét rừng, gượng dậy mà đi. Thật tình hôm đấy tôi mong chờ chị đến. Đã nghe tên, quý mến, mà chưa được gặp người. Một cô gái bước vào. Tôi biết ngay là Quý, không rõ vì sao. Chị gầy và xanh quá. Nói là còm cõi cũng không đáng. Duy có đôi mắt, tất cả là ở đây. Đôi mắt vừa đằm thắm, vừa rắn rỏi, vừa thông minh.
Hay đúng hơn, nhìn vào đôi mắt ấy, anh bỗng hiểu rằng trước mặt anh là một con người có thể lặng lẽ suốt đời đi đến mục đích đã tự khẳng định của mình, bất chấp tất cả, không gì ngăn trở được. Suốt buổi họp, Quý không nói một câu nào. Chị chỉ lắng nghe, đôi mắt thông minh quan sát, nhận xét, suy nghĩ. Chị tự cho mình là người mới đến chiến trường, chưa có kinh nghiệm gì, chưa từng trải, phải học hỏi nhiều. Tôi hỏi:
- Quý bớt sốt chưa?
- Đỡ, anh ạ.
- Cháu thế nào?
- Em chưa được tin.
Quý có một nỗi đau, mà tất cả chúng tôi kính trọng: Hai anh chị đi chiến trường, gửi đứa con duy nhất tại Hà Nội.
Dương Hương Ly có câu thơ:
“... Và em gọi đó là hạnh phúc!”
Chúng tôi đều hiểu: ở đây, chiến trường, cái gì chúng tôi khó một, thì Quý khó gấp mười. Giọt máu của chị, một nửa cuộc đời chị, người mẹ, bây giờ thăm thẳm cách xa, một dải Trường Sơn đằng đẵng.
Và chị bảo đó là hạnh phúc.
Lúc này, vì mới vào, vả lại còn yếu, Quý chưa được xuống đồng bằng. Chị vui vẻ lẳng lặng nhận nhiệm vụ “trông nhà” cho anh em đi hoạt động - nghĩa là giữ cơ quan.
Mà thế nào là “trông nhà” những ngày ấy, các bạn có hình dung được không? Lúc này bọn Mỹ càn phá hết sức ác liệt. B52 ngày nào cũng đánh bom vùng căn cứ. Bọn Lữ đoàn 101 Mỹ sục sạo khắp các vùng núi, hang cùng ngõ hẻm.


Hình ảnh cuối cùng của Dương Thị Xuân Quý, tại căn cứ A7 miền tây Quảng Nam, tháng 12-1968

Để bảo tồn lực lượng, ngay trên núi, chúng tôi tránh ở tập trung, phân tán cơ quan thành từng bộ phận nhỏ, thường chỉ năm ba người, đóng rải rác ra mỗi bộ phận một cụm núi cách nhau có khi nửa ngày, một ngày đường, thường gần một con suối rất nhỏ, tốt hơn cả là suối nhỏ đến nỗi không có ghi trên bản đồ quân sự chi tiết nhất.
“Cơ quan” là một căn lều cất trong rừng, cách đó không xa là khu rẫy, nơi chúng tôi trỉa lúa trồng ngô, kiếm cái ăn, giải quyết cái nhiệm vụ mấy năm trước đồng chí Tư lệnh quân khu đã nói: “Phải tồn tại đã”.
Mỗi cơ quan có năm, ba người đi hoạt động đồng bằng, thường chỉ một người “trông nhà”; tôi đã sống những ngày như vậy, tôi biết, một mình thui thủi trong một khu rừng, một cụm núi, hàng tháng trời không thấy bóng, không nghe tiếng nói, bước chân con người, tự nấu lấy mà ăn, sốt rét nằm vùi một mình, tỉnh dậy cầm cái rựa, cái niết ra rẫy chặt cây, xới cỏ, đêm phải ngủ ngay chòi rẫy để đuổi khỉ rừng ra phá lúa, phá dưa (mà cái bọn khỉ mới láu lỉnh ghê gớm, biết mình chỉ có một người, nhất là con gái, chúng quay lại bắt nạt)...
Thế đấy, “giữ nhà”! Hàng tháng, hai tháng, ba tháng, Quý đã nhận cái công việc hậu cần ấy ngay từ buổi mới vào miền Nam. Cô gái Hà Nội, mấy tháng trước đây còn nhí nhảnh ở phố Hàng Bông! Tôi có nhận xét: Sức chịu đựng, khả năng thích ứng của phụ nữ bao giờ cũng lớn hơn bọn đàn ông chúng ta.
Thỉnh thoảng Quý lại ra đi một chuyến, kiếm cái ăn dự trữ cho anh em nay mai về họp hành, sơ kết, tổng kết, chị vào rừng hái trái xoay, sốt rét thế mà cũng một gùi oằn vai, đi ba ngày núi, xuống vùng bán sơn địa Tí, Sé đổi gạo cõng về. Gạo đổ vào kho, để dành. Còn mình thì ăn rau rừng...
Hôm gặp tôi, Quý đưa cho tôi một cái truyện ngắn:
- Anh đọc hộ, em mới viết xong.
Đó chính là truyện ngắn “Hoa rừng”. Quý viết trong những ngày “giữ nhà” một mình, chắc là vừa đuổi khỉ vừa viết.
Cho tôi nói điều này: Thật bất công nếu không gọi chị là một người Anh hùng!
Được đi đồng bằng chuyến đầu, chị lao xuống vùng sâu, rất sâu. Quả thật lần đó bàn chuyện chuyến đi của Quý, tôi rất ngại. Dẫu sao chị chưa quen chiến trường. Kinh nghiệm cho tôi biết những anh em mới vào chiến trường thường dễ hy sinh, và thường hy sinh ngay trên đường đi khi chưa kịp đến điểm công tác.
Trên đường đi, anh bị ba cái bất lợi lớn: Một là chưa hiểu quy luật hoạt động của thằng địch tại chỗ, hai là chưa thuộc địa hình, có bất trắc dễ chạy bậy, ba là cũng chưa quen dân, chưa hiểu nên nương tựa vào đâu lúc cần. Đáng lý ra Quý chưa nên đi sâu quá như vậy... Nhưng chẳng ai ngăn nổi Quý.
Chị đâm sâu xuống tận vùng biển Bình Triều, Bình Dương, rồi vượt qua vùng Hội An sông nước mênh mông, để ra vùng đông Duy Xuyên. Đây là địa bàn của bọn Nam Triều Tiên. Quý đến Xuyên Tân thì gặp càn. Chị ở hầm bí mật. Với Nam Triều Tiên, có một kinh nghiệm, chúng nó càn rất lì, rất dai. Chúng có thể nằm im, mai phục một chỗ, tuyệt không động tĩnh, một tuần, hai tuần. Quý nằm hầm hai ngày, một đêm. Đêm thứ hai, thấy yên tĩnh quá, chị ngoi lên. Một loạt đạn Nam Triều Tiên quật ngã chị.
Quý chết ở vùng sâu, lúc ấy anh em chúng tôi, đồng nghiệp đồng chí của chị, đều ở xa. Không ai nghe được lời nói cuối cùng của chị khi ngã xuống. Riêng tôi, tôi cứ tin lời cuối cùng của chị là một tiếng gọi:
- Con!...
Nguyên Ngọc
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tưởng nhớ X.Q thân yêu (*)

I
Thôi em nằm lại.
Với đất lành Duy Xuyên
Trên mồ em có mùa xuân ở mãi...
Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên
Trời chiến trường không một phút bình yên.

Súng nổ gấp,
Anh lên đường đuổi giặc
Lấy nỗi đau vô cùng làm sức mạnh vô biên
Bước truy kích đạp trăm rào gai sắc
Ôi mũi lê này hôm nay sao sáng quắc
Anh mất em như mất nửa cuộc đời
Nỗi đau anh không thể nói bằng lời
Một ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháy...
Những viên đạn quân thù bắn em, trong lòng anh sâu xoáy
Bên những vết đạn xưa chúng giết bao người.
Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi,
Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc
Nhưng em ạ, giây phút này chính lúc.
Anh thấy lòng anh tỉnh táo lạ thường
Nhằm thẳng quân thù, mắt không giọt lệ vương
Anh nổ súng...

II
Hạnh phúc là gì?
Bao lần ta lúng túng
Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi chưa ra
Cho đến ngày cất bước đi xa,
Miền Nam gọi, hai chúng mình có mặt...

Nhớ chăng em, cái mùa mưa đói quay đói quắt
Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng
Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng
Môi tái ngắt, mái tóc mềm đẫm ướt
Bao dốc cao em cần cù đã vượt
Và mỗi lần ngồi nghỉ, em nhìn anh...
Em nói tới tương lai tươi thắm ngọt lành
Em nói tới những điều em định viết,
Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép
Con sông Giằng gầm réo miên man,
Nước lũ về... Trang giấy nhỏ mưa chan
Em vẫn viết: lòng dạt dào cảm xúc...
Và em gọi đó là hạnh phúc...

Nhớ chăng em ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân?
Em lên đường phơi phới bước chân
B52 bom nghìn tấn dội
Kìa dáng em băng rừng bước vội
Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi
Thôn Sáu Bình Dương bãi cát sóng dồi
Nắng long lanh trong mắt người bám biển
Giặc mới lui càn khi em vừa đến,
Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng
Quanh những bờ dương bị giặc san bằng
Đã lại mở những chiến hào gan góc
Những em bé, dưới mưa bom vẫn đi làm đi học
Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn
Trong một góc vườn cháy khét lửa Napan
Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc.
Và em gọi đó là hạnh phúc...

Như trời biếc gặp mưa xuân
Như chim én say trời
Em mải mê đi, đi giữa bao người
Xuyên Thọ, Xuyên Châu, Xuyên Hà, Xuyên Phú
Những mảnh đất anh hùng quyến rũ
Phút giây đầu đã ràng buộc đời em
Như tự lọt lòng từng biết mấy thân quen
Em nhỏ giao liên, mẹ hiền trụ bám
Cô du kích dịu dàng dũng cảm...
Sông Thu Bồn hằng xáo động tâm tư
Em đã đến tắm mình trên sóng nước...
Sông kể em nghe chuyện đôi bờ thuở trước
Em bàng hoàng kinh ngạc những làng thôn
Và kêu lên khi được thấy cội nguồn
Mỗi sự tích trên đất này thắng Mỹ
Em đã gặp bao anh hùng dũng sĩ...
Đã cùng họ sẻ chia
Cọng rau làng bèo miệng hố bom đìa
Phút căng thẳng khi vòng vây giặc siết
Nỗi thống khổ ngút ngàn không kể xiết
Của một thời nô lệ đau thương!
Em lớn lên bên họ can trường
Giữa bom gào, đạn réo
Em đã thấy được những tâm hồn tuyệt vời trong trẻo
Những con người như ánh sánh lung linh.
Nơi em ra đi giản dị hiểu mình.
Để làm nên những buổi mai đầy nắng
Em bối rối và sững sờ đứng lặng
Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên!
Thức dậy bao điều cao quý trong em
Thức dậy bao điều mới mẻ trong em
Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc
Và em gọi... đó là hạnh phúc!

III
Em ra đi chẳng để lại gì.
Ngoài ánh mắt cười lấp lánh sau hàng mi
Và anh biết khi bất thần trúng đạn
Em đã ra đi với mắt nhìn thanh thản...
Bởi được góp mình làm ánh sáng ban mai
Bởi biết mình có mặt ở tương lai.
Anh sẽ sống đẹp những ngày em chưa kịp sống,
Sẽ yêu trọn những gì em chưa kịp yêu,
Em trong anh là mùa xuân náo động
Từ phút này càng rực rỡ bao nhiêu...
-1969- (Bùi Minh Quốc)




Kim sơn – Bài viết kỷ niệm ngày thành lập HVKTQS 28/10/1966

Kim sơn – Bài viết kỷ niệm ngày thành lập HVKTQS 28/10/1966


Một buổi chiều mùa thu đầu đông năm 199X
Người Ta thấy một người đàn Ông đi xe Uóat vào thị trấn Kim sơn của Tỉnh Ninh bình
Trông dáng phong trần của Ông,với bộ quần áo vương bùn đất mọi người nghĩ ngay là Ông từ vùng đắp đê lấn biển mạn .Cồn thoi hay ở mấy xã Kim Hải,Kim Trung,Kim đồng không thì chí ít cũng ở mạn nông trường rạng đông bên nghĩa hưng sang
Người đàn Ông tần ngần đi ngắm phong cảnh ở Thị Trấn Phát Diệm





Cùng học lớp sĩ quan với Ông năm xưa có hai tay người ở đây
Sau khi tốt nghiệp một lên biên giới –Quân Khu 2,Người kia vào quân khu 5
Hôm trước 30 năm thành lập học viện Ông không về dự được vì họ đăng báo mời họp lại là đăng trên Báo Quân đội nhân dân. Có người gửi cho Ông quyển kỷ yếu


Vậy là Ông biết có 1 tay cùng học mới ở quân khu 2 về Huyện đội thị trấn này
Sau khi tham quan phong cảnh,ngắm mấy con kênh,mấy nhà đan chiếu…Hàng phố lúc về chiếu
Ông đến Huyện đội hỏi rõ họ tên tay kia
Hắn xuống
Đeo quân hàm thiếu tá ( Hắn châm mấy năm…Tầm này bạn Ông nhiều người đã thượng tá
Người đàn Ông vẫn nhớ
Hắn hát hay lắm,đánh bòng chuyền giỏi lắm….Ngày ở trường tại sân trên đồi 41 Một mình Hắn chấp mấy đứa
Mấy chục năm
Thế là buổi chiều ra quán rượu
Người đàn Ông là khách phải uống với cả Huyện đội bạn của Ông chỉ mỗi người đôi chén
Mớ có mấy tiếng với rượu kim sơn
Men Rượu
Men Tình (Đồng đội)
Ông say không biết giời đất gì nữa
Đêm ấy
Trong căn phòng tầng hai của trụ sở huyện đội.Người đàn Ông tỉnh rượu Ông nhớ rằng trong lúc Uống rượu mấy anh bạn của bạn Ông cũng từ chiến trường về hỏi
-Thế lứa sĩ quan ở trường cùng học với có nhiều người hy sinh ở chiến trường không?
Ông chỉ biết trả lời theo những điều Ông đã đọc trong cuốn kỷ yếu :
là có hai cậu khóa 12 cùng tiểu đoàn với Ông là liệt sĩ là
Nguyễn Xuân Đỏ và Vũ quốc Thất ( Trong đó Vũ quốc Thất là anh hùng quân đội)

Lúc đó Ông không biết
Khóa sau Ông có một người tên là Trần Bá Toàn vào mặt trận 579 Cũng đã trở thành liệt sĩ
Vì lúc đó Chưa có In tơ nét . Nên Ông chưa đọc bài của tay Nguyên khóa sau ( Nó Kém Ông mấy tuổi và là Em họ Ông Thịnh cùng lớp với Ông)
Thế
Hình như bây giờ
Cái thằng Nguyên ấy đang tổ chức tìm mộ Liệt sĩ nguyễn Bá Toàn thì
phải???
Trong danh sách của khoa cũng không ghi Toàn là liệt sĩ?


Thằng Nguyên ấy (chú Em ấy) xem ra thật có tình
---------------------------------
Hôm nay
Đêm đã gần về sáng.Trong trụ sở của huyện đội .
Gió từ con sông Vạc thổi vào lành lạnh Ông đắp chiếc chăn mỏng lên bụng và thiu thiu ngủ
Ừ bạn bè mấy chục năm giời mới gặp lại
Thật buồn và thật nhớ những con người mãi mãi ra đi vì sự bình yên của đất nước

Bài viết nhân ngày 20/10/2009

Bài viết nhân ngày 20/10/2009


Hôm nay ngày 20/10
Sẩm Tối người ta vẫn thấy một người đàn bà lúi húi bên chiếc bàn cân của mấy con mẹ thu mua đồ nhựa,giấy vụn,sắt vụn
Nhà chị ở gần chùa hương
Hàng năm cứ sau tết là chị lại chống đò đưa khách thập phương tới thăm chùa
hết mùa lễ
Chị lại lên Hà nội làm nghề buôn đồng nát (Ấy là nói theo cách của Chị chứ giờ Ta gọi cho mô đen là từ ngoại thành vào nội thành)
Chồng chị mất sớm
Nhà có 2 đứa con gái đi lấy chồng
Đứa con trai út đang đi học
Chị mới xin được cho đứa con gái thứ 3 học xong y tá vào bệnh viện tỉnh HT
Đi làm mấy tháng rồi nhưng làm không có lương…(Chắc chỉ được chia luơng dịch vụ)
Cứ vào ngày chủ nhật
Những nhà neo người thường thuê chị lau sàn nhà và dọn vệ sinh cứ được hai nhà như thế là chị được 60000 đồng
Hôm nay là ngày 20/10 họ bảo là ngàu của phụ nữ việt nam
Trên phố hoa hoét nhiều lắm


Khối đứa được nịnh đầm ( Lũ trẻ sướng thế không biết????)
“Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên bới rác sớm khuya như mình…”
Chị lẩm bẩm khi thấy người ta kể chuyên trên phố như thế

Nhưng chị nào có biết
Hàng ngày chị còn mải bới đống rác này với đống rác kia

Tối cân cho cửa hàng thu mua đồng nát là mệt rồi
về nhà cũng chỉ cơm với tý dưa tí rau
Chứ làm gì có bún ốc,với tào phớ mà sợ béo hở giời




Cái “con mẹ béo phì” trong tranh kia …còn xa với chị lắm
Chị đếm đống tiền lẻ
Cho vào cái ruột tượng,quấn cẩn thận quanh bụng … rồi nằm ngủ
Trong mơ
Chị mơ thấy
Mấy năm nữa chị sẽ hoàn lại số vốn..mới bỏ ra xin việc cho con
Chị ngủ.
Mới có gần 8 h tối
ừ hôm nay ngày 20/10/2009 đấy

Sốt xuất huyết

Sốt xuất huyết


Hôm qua Chủ nhật sang Văn lâm - Hưng yên đi làm lại thấy thiếu một người Bác kỹ sư già móc điện thoại gọi bạn:
-Bác hôm nay đi đâu mà không thấy?
Lại được nghe
-Tôi bị sốt xuất huyết đang nằm bệnh viện Thanh Nhàn bệnh nhân đông như họp chợ ..Tôi bị giảm tiểu cầu
Quái
Cuối thu rồi mà muỗi ở đâu ra ,à lắm thế? Cái lũ muỗi này gớm thật -..Chúng “kích cầu” giúp mấy “bà bán cơm” và mấy “mẹ bán thuốc” quanh bệng viện đây…à quên và cho “mấy tay trông xe máy quanh bệnh viện” mà vốn chỉ có mấy cuộn dây thừng
Chẳng nói đâu xa
Dãy nhà Bác ở hôm qua hôm kia cũng có hai đứa bị sốt xuất huyết cấp cứu.Trong đó một đứa bệnh nó chạy vào cả thận… mặt to như cái đĩa tây…với lại thằng ấy không mua bảo hiểm y tế tự nguyên nên giờ mỗi ngày tốn có hơn 2 triệu tiền thuốc (Mà nó nằm đấy hơn chục ngày nay rồi)

Thế
Hôm trước có một nhà cạnh nhà có người bị sốt xuất huyết ấy có một đứa con giai học lớp 6 bị cúm đưa đi BV Bạch Mai. Ở đấy họ xét nghiệm xong rồi đưa thẳng vào phòng cách ly hơn chục ngày.Gia đình không được bén mảng tới
Hàng xóm biết chuyện có hỏi,Mẹ nó bảo Chẳng biết là loại cúm gì?
Nay thằng con ra viện rồi.
Con Mẹ nó được thể nói rằng:
-Hic Hà nội cứ sợ H1N1 thế mà đã thấy lây chết nhiều đâu….Chỉ có sốt xuất huyết đầy Hà nội đấy thôi..Xem ra sốt xuất huyết còn lo hơn H1 N1
Khiếp sốt
Bác kỹ sư già lại phun thuốc muỗi lần nữa (Cho nó chắc-bác mới phun thuốc diệt muỗi cách đây hai tháng)
Thế nhưng
Bên kia hàng rào nhà Bác…có cái kho của một cơ quan.
đận này chẳng biết họ bận gì mà mấy tháng nay không dọn vệ sinh bên ấy cây cỏ mọc um tùm .. hế ai vô ý đi gần… lũ muỗi bay ra đốt lấy đốt để
Cũng chẳng quen ai bên ấy để thỉnh cầu họ dọn vệ sinh môi trường được trong lành
Chỉ thấy mấy thằng (thuê sân đánh ten nít bên ấy) hàng ngày đi qua đấy
Chúng nhìn vào trong và bảo:
-Vẫn thấyTrưởng kho,thủ kho, nhân viên bảo vệ của cái kho gì gì đấy ngồi quanh ấm chè và xem phim Hàn quốc trên tivi có nối truyền hình cáp,ngày này qua ngày kia
Và việc dọn cỏ hay vệ sinh trong kho…không phải việc của mấy đứa ấy
Mới nghĩ đến đấy
Bác kỹ sư cúi xuống nhìn cánh tay, bắp chân của mình trên đám da dẻ dăn deo kia nổi lên thật nhiều đường gân tính mạch xanh xanh
Bác hy vọng:
- Chỉ mong lũ muỗi nó chê… thịt mình tanh tanh để nó đừng có đốt….
Bác sợ vào bệnh viện lắm



Ngoại ô Hà nội

Ngoại ô Hà nội

Vào một ngày mùa thu. Tại cổng nghĩa trang tại một ngôi làng ngoại thành (thuộc tỉnh Hà tây cũ) giáp thủ đô Hà nội
Có mấy người đi vào nghĩa trang

Họ đến viếng mộ Ông Tiến sĩ Bác sĩ đang nằm trong đấy dưới mấy thước đất-Ngày này trong lý lịch của Ông là ngày sinh nhật
Hôm ấy..Ở thế giới thực trên dương gian
Người ta chào đón
Ngày giải phóng Thủ đô và ngày ký ức cầu Long biên


Nhưng ở đây nơi Ông nằm và những người nằm bên cạnh (chắc có lẽ trong số đó có nhiều người đã đi trong đoàn quân tiến về thủ đô cách đây 55 năm -Thật là yên lặng)

Có nhẽ Ông và những người khác có nghe thấy tiếng ầm ì của máy múc,xe đổ cát đương làm khu đô thị mới ngay bên cạnh đấy

Đô thị mới xây nhanh quá.Mới sát nhập về thủ đô mà đã lấn hết ruộng lúa và sắp nuốt chửng nghĩa trang này rồi
Khu nghĩa trang chở nên trũng so với địa hình xung quanh

Bức tường đá bằng cốt 0.0 cao đến thế kia cơ mà - Bằng đầu người chứ chả không à?
Mọi người để đồ lễ ở cách mộ Ông mấy bước chân và vái. Nước ngập thế không vào tận nơi được …Chắc Ông cụ nằm dưới đất cũng không trách đâu nhỉ?
Sau khi thắp hương và cầu khẩn xong
Có một người đàn ông trong đám người đi thăm ấy nói chuyện với người quản trang của Nghĩa trang
Người quản trang bảo :
-Làng giờ hết đất lúa rồi
-Họ đền bù một sào (360 m2) là 42 triệu mấy trăm nghìn .Sau khi san nền và làm cơ sở hạ tầng xong họ bán lại cho người có ruộng được đền bù là 10% trong số diện tích mất đất (cứ một sào được mua 36 m2 với giá là một triệu 2/1m2) thế là những người có suất đấy buôn đi bán lại
Và thế là xung quanh làng có đầy trung tâm môi giới buôn bán nhà đất-Buôn nước bọt
Cái ruộng dưới ảnh đây cũng đã được đền bù rồi

Chắc chắn cái nghĩa trang này mới xây được 10 năm rồi cũng phải cải tạo lại (Tôn lên cao-Hoặc di dời đi chỗ khác)
Đô thị mới ảnh hưởng đến cuộc sống của người đương sống và chỗ nằm của những người đã chết
Thật chứ lỵ
Trên đường về
Người đàn ông nhìn ngôi làng nhà ngói nhà xây bây giờ họ xây san sát

Lại nhìn vào trong ngôi chợ đông đúc
Hàng ngày có thêm nhiều người người bây giờ không có ruộng ra đấy ngồi bán hàng
kiếm sống

Nào có phải riêng chố này
Tại một xã ngoại thành của thành phố Hà đông cũ
Rất nhiều công trình xây dựng cũng đang mọc lên và cũng ngần ấy người không có đất phải tìm kế khác sinh nhai




Hình như Ông có nghe đến ai nói đến mùa lúa hay mùa gặt thì phải

Vâng những hình ảnh đồng lúa và mùa gặt bây giờ đã trở thành hoài niệm
Thực sự xa lắm rồi
Phải thích nghi thôi
Biết làm thế nào bây giờ

Viết đến đây Người đàn Ông buông bút
Ông đi nghỉ
Mai Ông sang Hưng yên đi kiếm cơm sớm.Ông cũng phải thích nghi cuộc sống mới sau khi đã rời quân ngũ
Nhiều người lính cũng giống ông như thế
Hôm nay Trời Hà nội có tý gió mùa đông bắc
Thật dịu
Nhẹ lòng
Tối nay chắc có nhiều người thức làm thơ đây.Mai tha hồ đọc
Thế thôi
Ông buông màn và không nghĩ nữa.

Hình nộm

Hình nộm

Cánh đồng lúa đương chín,lũ chim sẻ ờ đâu bay về mổ thóc,cứ thế này thì công sức mấy tháng giời của Mẹ con nhà nọ là đổ xuống sông xuống bể
Thế nhưng chúng cũng tinh, cứ thấy bóng người là bay mất,không thể nào mà bấy được
Thế là
Mẹ con nhà chị làm mấy hình nộm cắm giữa ruộng

Lũ chim cũng ngu
Nhìn thấy “Hình nộm” sợ quá bay mất
Nhà ấy năm ấy thóc mất ít hơn hẳn so với nhà kia.Sau vụ thu hoạch đó xung quanh các gia đình bắt chước nhà Mẹ con nhà nọ cũng làm con bù nhìn đặt giữa ruộng
Lũ chim sợ quá bay hết lên rừng
Tiếng lành đồn xa

Ở một nước bên Tây
Sau khi sang tham quan ruộng nhà nọ về
họ cũng làm mấy hình nộm đặt ở gần đường. Mấy tay lái xe mới nhìn.. phát khiếp
Tai nạn giảm hẳn
Hôm trước xem tờ báo
Thấy mấy tay buôn trứng gà ở nước nọ tận châu Nam cực cũng “dốt”
-Giá như nó làm mấy hình nộm bằng rơm ..cứ tối đặt ở mấy lùm cây ở gần mấy cái nhà trọ và quán cà fê đèn mờ.. để đuổi "chim bướm".Thì làm gì đến nỗi bị tù 9 tháng...
-Giá như chúng chỉ làm mỗi nghề buôn trứng thì vợ con nó đâu có đứt bữa đến ..9 tháng giời...

Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30