Romeo và Juliet
Wednesday, 7. October 2009, 10:54:57
Vào một ngày năm 198x. Trong một ngôi nhà nhỏ tại thành phố Miền trung vang lên tiếng khóc của trẻ con
Một bé gái mới chào đời
Mọi người chuyền tay nhau sung sướng,thì nhân gian vẫn bảo
-ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng
Hạnh phúc thật lớn lao.Người cha cô bé một họa sĩ không có tên tuổi mang bức vẽ ra bờ biển
Anh vẽ hình người cha nô đùa với đứa con gái trên bãi cát trắng..
Hạnh phúc có được thật là lớn lao
Anh mang bức tranh về nhà treo vào bức tường nơi vợ anh đang ở cữ. Cho con bú xong chị mãn nguyện ngắm cục vàng thành quả của tình yêu đôi lứa giữa chị với chồng
Anh mở cái dàn A Kai cũ có điệu nhạc nổi tiếng
Thế rồi Anh đi bán bánh mỳ dạo trong thành phố ven biển Miền trung . (Những năm đói kém ấy.Ăn chưa đủ mà đã nói chi đến bán tranh để kiếm sống)
Chị vợ ở nhà trông đứa bé,Những lúc nó ngủ chị dọn dẹp nhà cửa nấu ăn và ngắm tranh đợi anh về
Thấm thoắt đã 22 năm kể từ ngày ấy
Cô con gái chị đã lớn và trưởng thành.Cháu đi học chuyên nghiệp tận TP HCM
Thỉnh thoảng cháu về nhà chơi.
Chị vẫn nhìn thấy con chị đọc những vở kịch của Sếch pia trên chiếc giá sách cũ đầy bụi bậm (Chị chẳng nói gì)
--------------------------
Sau bão số 9
Một hôm vợ chồng chị thấy cháu về nhà mặt buồn buồn. Cháu về dự đám tang bạn trai bị nạn trong cơn bão
Thế rồi
Cháu hy sinh thân mình vì tình yêu (Do quá đau buồn)
Đưa tang cháu xong
Anh chị về nhà thắp hương trên bàn thờ cháu và ngồi lặng lẽ
Bức tranh hạnh phúc -Anh vẽ năm nào giờ đã trở thành hoài niệm.Anh nhìn lên tường cặp mắt anh trở nên đục và vô hồn
“ Lá xanh rụng xuống-Lá vàng trên cây”
Trẻ cậy cha già cậy con-Con chết đi vợ chồng già trông vào ai
Chị đờ đấn
Đọc quyển bi kịch của Sếchxpia (Mà con chị đang đọc dở)
Chị khóc,Chị trách mình
Đã quên không dạy con cứng rắn trước những biến cố của cuộc sống.
Đau đớn quá
Nỗi đau này đáng ra tránh được
Nhưng muộn mất rồi


Vuốt nước mắt
Chị ra ngoài nhà cùng bà con chòm xóm hối hả khắc phục hậu quả cơn bão
Chị hy vọng
Cuộc sống lại sinh sôi trên đống đổ nát kia
Ghi chú Truyện Romeo và Juliet :
Romeo và Juliet được viết vào khoảng 1594-1595, dựa trên một cốt truyện có sẵn kể về một mối tình oan trái vốn là câu chuyện có thật, từng xảy ra ở Ý thời Trung Cổ. Câu chuyện bắt đầu tại thành Verona, hai dòng họ Montague và Capulet có mối hận thù lâu đời. Romeo-con trai họ Montague và Juliet-con gái họ Capulet đã yêu nhau say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên tại buổi dạ tiệc tổ chức tại nhà Capulet (do là dạ tiệc hoá trang nên Romeo mới có thể trà trộn vào trong đó). Đôi trai gái này đã đến nhà thời nhờ tu sĩ Laurence bí mật làm lễ cưới. Đột nhiên xảy ra một sự việc: do xung khắc, anh họ của Juliet là Tybalt đã giết chết người bạn rất thân của Romeo là Mercutio. Để trả thù cho bạn, Romeo đã đâm chết Tybalt. Mối thù giữa hai dòng họ càng trở nên sâu sắc. Vì tội giết người nên Romeo bị trục xuất khỏi Verona và bị đi đày biệt xứ. Tưởng như mối tình của Romeo và Juliet bị tan vỡ khi Romeo đi rồi, Juliet bị cha mẹ ép gả cho bá tước Paris. Juliet cầu cứu sự giúp đỡ của tu sĩ Laurence. Tu sĩ cho nàng uống một liều thuốc ngủ, uống vào sẽ như người đã chết, thuốc có tác dụng trong vòng 24 tiếng. Tu sĩ sẽ báo cho Romeo đến hầm mộ cứu nàng trốn khỏi thành Verona. Đám cưới giữa Juliet và Paris trở thành đám tang. Xác Juliet được đưa xuống hầm mộ. Tu sĩ chưa kịp báo cho Romeo thì từ chỗ bị lưu đày nghe tin Juliet chết, Romeo đau đớn trốn về Verona. Trên đường về chàng kịp mua một liều thuốc cực độc dành cho mình. Tại nghĩa địa, gặp Paris đến viếng Juliet, Romeo đâm chết Paris rồi uống thuốc độc tự tử. Romeo vừa gục xuống thì thuốc của Juliet hết hiệu nghiệm. Nàng tỉnh dậy và nhìn thấy xác Romeo bên cạnh đã tuyệt vọng, Juliet rút dao tự vẫn. Cái chết tang thương của đôi bạn trẻ đã thức tỉnh hai dòng họ. Bên xác hai người, hai dòng họ đã quyên mối thù truyền kiếp và bắt tay nhau đoàn tụ từ đấy.

























































