My Opera is closing 3rd of March

Điền ĐôngPhương

"Dạy cho con tiếng nói thật thà... Mẹ mong con chớ quên màu da... Con chớ quên màu da... Nước Việt xưa..." (TCS)

Đi Trong Lửa Đạn (trang 2)

Trận Kampong Trach
Đầu tháng 6/1972, đơn vị tôi đang làm nhiệm vụ ngăn chận đường dây xâm nhập của quân cộng sản Bắc Việt qua ngã từ Hà Tiên đến Thất Sơn, dựng hàng rào kẻm gai dọc theo kinh Tám Ngàn từ Vàm Rầy (ở khoảng giữa đường từ Rạch giá đi Hà Tiên) thẳng đến quận Tri Tôn thuộc vùng núi Thất Sơn, Châu Đốc.
Hôm đó tôi đi ca nô ra thăm chi đội đang bảo vệ căn cứ hoả lực đóng ở Vàm Rầy, mục đích là để thăm người bạn kết nghĩa cũng là Chi Đoàn Phó của tôi, Nghê Thành Thân.

Tôi xin nói thêm một chút về Nghê Thành Thân, con người của một thời lừng lẫy.
Hai chúng tôi cùng tuổi, nhưng vì tôi trước Thân một khoá nên coi như là niên trưởng! Lời hứa giữa hai chúng tôi là, nếu một trong hai người chết đi, thì người còn sống sẽ đùm bọc gia đình của người đã ra đi!
Thân rất đặc biệt, là con một của ông chủ rạp hát duy nhất ở Cà Mau, tốt nghiệp quân trường với danh vị Thủ Khoa khoá 15 Sĩ Quan Căn Bản Thiết Giáp, ngày đáo nhậm đơn vị thì chính ông Bố dẫn con trai đến trình diện Trung Đoàn Trưởng với lời “gửi gắm” xin cho con mình ra phục vụ đơn vị nào… dữ nhất! Ông Bố chịu chơi này cũng chính là người đã nhiều lần đến quân trường để đứng từ bên ngoài dỡ hàng rào kẻm gai lên cho con mình đang là Sinh Viên Sĩ Quan chui “lỗ chó” để “dù” về Sài gòn rồi hai cha con đi nhậu trong đêm, sáng trở lại quân trường! Cũng chính ông đã nhiều lần lặn lội, vượt qua nhiều trạm của Việt Cộng để thăm con trong vùng hành quân, lần nào cũng xách theo một giỏ xách đầy… rùa! Vì ông biết chúng tôi khoái nhậu rùa, nhưng không dám chở rùa trên xe vì sợ… xui!
Có lẽ Thân cũng là người duy nhất mà khi còn ở cấp bậc Thiếu uý đã có được 4 anh dũng bội tinh với nhành dương liễu, Bronze Star của Hoa Kỳ, chưa kể những anh dũng bội tinh với sao vàng, sao bạc! Một con người mà ai cũng quý mến, trong giai đoạn cuối của cuộc chiến, danh tướng Nguyễn Khoa Nam mỗi khi có dịp họp với các đơn vị thì bất kể các tư lệnh Sư Đoàn. Trung Đoàn Trưởng… ông luôn kéo Thân lên ngồi bên cạnh ông, dù lúc đó Thân chỉ là Đại úy!

Trở lại hôm đó, khi hai anh em uống gần hết hai hũ Ngũ Gia Bì, thì Thân trầm ngâm một lát, rồi nói với tôi:
-Trong vòng nửa tháng nửa, tôi sẽ chết… anh Điền!
Tôi biết Thân đang nói chuyện nghiêm túc, nên hỏi:
-Tại sao anh biết?
Thân đưa tay vào ngực áo, móc ra tượng Phật làm bằng nanh heo rừng:
-Tượng Phật báo!
Tôi thấy lòng mình chùn xuống, không thể uống hết phần còn lại của ly rượu, tôi đứng lên đi xuống ca nô trở về căn cứ!
[/SIZE][/FONT]

Khi ca nô về gần đến căn cứ thì Thiết Đoàn Trưởng gọi, bảo tôi chuẩn bị 10 phút sau sẽ có trực thăng đến bốc tôi lên Hòn Sóc gặp ông.
Tại Hòn Sóc, tôi nhận lệnh thu xếp tất cả các thứ để ngay chiều hôm đó đưa chi đoàn đến Tô Châu, Hà Tiên để trình diện Bộ Chỉ Huy Tiền Phương Quân Đoàn 4 đang ở đó! Nhiệm vụ của chúng tôi sẽ là đi Kampong Trach để giải vây cho Lữ Đoàn 4 Kỵ Binh (gồm 3 thiết đoàn) và Liên Đoàn 7 Biệt Động Quân (gồm 3 tiểu đoàn). Cả 2 đại đơn vị này đã bị bao vây từ nhiều ngày qua ở Kampong Trach, ngoài những tổn thất về người và vũ khí, còn có 6 xe M113 bị bắt sống, thực phẩm đạn dược thả dù tiếp tế nếu rơi ra ngoài phòng tuyến khoảng 50 mét là coi như bỏ, không lấy được…

Chẳng lẽ lời báo trước của Nghê Thành Thân sẽ là sự thật?!

Vì quá gấp rút, chỉ có 2 chiếc GMC dùng để chở anh em ở hậu cứ lên công tác và hơn 40 lao công đào binh (đến để làm hàng rào ngăn chận) cùng một số dụng cụ, nên tôi cho lệnh ném bỏ mấy ngàn cọc sắt và khoảng 500 cuộn kẽm gai còn lại xuống lòng kinh Vàm Rầy, nơi rộng và sâu nhất.
Khi đơn vị đang vượt kinh ở cầu Lỳnh Quỳnh, thì tôi đến gặp Nghê Thành Thân:
-Tình hình cũng… không có gì! Tôi đưa chi đoàn đến Tô Châu, còn anh thì dẫn anh em hậu cứ với đám lao công đào binh về nghỉ một thời gian, coi sắp xếp lại hậu cứ giùm tôi…
Thân nhìn tôi đăm đăm:
-Nhưng tại sao đi gấp quá vậy? Không có cả thời giờ để chở cọc sắt kẽm gai về nửa…
-Thì tới Tô Châu mới nhận lệnh, bây giờ chưa biết…
Thân đưa “cặp mắt Đại Hàn” nhìn thẳng tôi, rồi với cái nhếch mép cười cố hữu :
-Tôi không thể bỏ anh trong trận này được anh Điền…
Sau đó mặc tôi nói gì thì nói, Thân quyết không về hậu cứ. Chiều hôm đó, tại Tô Châu, tôi đã nói cho Thiết Đoàn Trưởng và Đại úy Phước nghe về điềm báo của Thân để nhờ hai người này thuyết phục Thân về hậu cứ, nhưng vô hiệu!

Sau đó tôi đưa đơn vị qua khỏi Thạch Động khoảng 2 cây số và qua đêm ở đó.
[/SIZE][/FONT]

Sáng hôm sau, trong khi chờ Biệt Động Quân đến tùng thiết, thì đơn vị tôi và 2 chi đoàn của anh Cứ và Ron nhận tiếp tế nhiên liệu, riêng đạn dược thì chất vào xe đến mức tối đa. Đến trưa thì trung tướng Ngô Quang Trưởng, tư lệnh Quân Đoàn 4 cùng với tướng Ánh, chỉ huy trưởng Không Quân vùng 4 đáp trực thăng xuống gặp tôi. Sau khi bắt tay tôi và các sĩ quan trong chi đoàn, vị tướng được xếp vào hàng đầu của QLVNCH bỗng ngồi xuống, tay cầm cây viết vẽ xuống đất để nói về tình hình chung cả nước, rồi nói về mặt trận mà chúng tôi sẽ phải đối mặt. Ông cũng cho biết là lực lượng đi giải toả chỉ có chúng tôi là Thiết Đoàn 2 Kỵ Binh (gồm 3 Chi Đoàn) và tiểu đoàn 58 Biệt Động Quân mà thôi, rồi ông kết luận:
-Vùng I là mặt trận Quảng Trị, vùng II là Kontum. Vùng III là An Lộc… Còn vùng IV là trận này!
Nói xong ông quay sang nhìn tôi:
-Các anh là lực lượng trừ bị cuối cùng của vùng IV, nếu các anh thành công, thì vùng IV yên. Nếu các anh thất bại thì vùng IV sẽ như 3 vùng kia.
Nói xong ông đứng lên, tôi cũng đứng lên theo và nhìn thẳng vào khuôn mặt khắc khổ của vị tướng mà tôi hết lòng ngưỡng mộ. Ông nhìn tôi một lúc rồi nói:
-Tôi biết chi đoàn của anh “chì” lắm, cố gắng nghe anh Điền! Tôi sẽ xử dụng tối đa hoả lực phi pháo để yểm trợ cho các anh…
Tôi đáp:
-Trình trung tướng, tinh thần chiến đấu của anh em cao. Trung tướng yên tâm…

Chiều hôm đó, đoàn xe chở tiểu đoàn 58 Biệt Động Quân đến, và người bước xuống xe đầu tiên lại là Trung Tướng Ngô Quang Trưởng! Sau khi xuống xe, ông đi thẳng đến một cây thốt nốt rồi đứng đó nhìn đoàn quân ít ỏi chuẩn bị thi hành một nhiệm vụ quá lớn! Sau khi đến nói chuyện với người bạn cũ là đại úy Măng, tiểu đoàn trưởng TĐ 58 BĐQ, tôi trở lại chi đoàn, thì tướng Trưởng từ cây thốt nốt đi nhanh về phía tôi, khi đến gần tôi ông không chào đáp mà chỉ bắt tay tôi với lời dặn dò “Cố gắng nghe anh Điền”, rồi lại quay về đứng bên cây thốt nốt!

Tối hôm đó, tôi họp các chi đội trưởng. Nghê Thành Thân đã có một câu “động viên” mà cho đến giờ phút này, vẫn còn đầy đủ giá trị: “Trận này coi bộ khó nuốt... Nhưng có tướng Trưởng đích thân điều động, thì khỏi lo!”.
[/SIZE][/FONT]

Ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu nhập trận, đoàn quân đi như gió bảo. Chiếm từng cụm vườn, từng khu xóm… hướng về Kampong Trach.
Đến trưa thì chạm súng, phải đến chiều hôm đó mới thanh toán xong những ổ kháng cự.
Rồi hai ngày sau đó, chúng tôi bị cầm chân ở khu vực gần ngôi chùa nằm cách Kampong Trach khoảng 5 cây số, vì cộng quân gài chốt ở khắp nơi.
Đến ngày thứ 6 thì chúng tôi bám sát được ngôi chùa. Chi đoàn của đại úy Ron bên cánh trái, của đại úy Cứ phía sau, cứ thế chúng tôi phối hợp với Biệt Động Quân tiếng dần về hướng Bắc.
Hôm đó, trong khi chờ BĐQ thanh toán ngôi chùa nằm sát con lộ, tự nhiên tôi linh cảm một cái gì hắc ám từ cánh đồng trống mênh mông bên phải, nhìn về hướng Thất Sơn. Đó là cánh đồng lầy ngút ngàn trông như biển khơi, tôi liền điều động một chi đội cùng với Nghê Thành Thân án ngử về hướng đó. Khoảng một giờ sau, có lẽ tức qúa, vì trong khi anh em đang chạm súng rầm rầm mà tôi lại bố trí Thân và một chi đội hướng ra đồng trống, Thân bỏ xe đi bộ tới gặp tôi:
-Ở đó trống quá có gì đâu Đông Phương?
Tôi giải thích:
-Anh nằm ngoài đó án ngữ rồi quan sát về phía Bắc giùm để trong này được yên tâm, chứ ở đây rậm quá…
Thân quay trở lại xe, khoảng nửa giờ sau thì y như rằng, một tiếng nổ ầm ngay ngoài đồng trống (họ đánh kiểu “đội mồ”) bắn trúng xe của Nghê Thành Thân. Không còn nghe tiếng Thân trên hệ thống truyền tin nửa, tôi liền lệnh cho chi đội của thiếu úy Hạnh bỏ vị trí để đến tiếp cứu Thân bằng mọi giá.
Chỉ trong khoảnh khắc, ổ B-41 đó bị diệt, Thân vô sự, nhưng phải dùng xe của chi đội khinh kỵ vì xe của Thân đã bị tê liệt!

Hôm đó chúng tôi lại bị cầm chân!
Ngày hôm sau, trận đánh quyết liệt nhất mở màn, khi cộng quân lùa những đàn bò chạy về phía chúng tôi, rồi họ chạy theo sau với mục đích dùng biển người để cướp sống xe, trong khi đạn pháo của họ bắn chận phía sau.
Mấy chục khẩu pháo gần Thạch Động được chúng tôi đều chỉnh bắn thật gần, và bắn tối đa. Khi chúng tôi trụ lại được trước sức tiến công của địch quân, thì những chiếc oanh tạc cơ của Đệ Thất Hạm Đội được lệnh xuất kích.
Vào thời điểm đó, Quốc Hội Mỹ đã cấm quân đội Mỹ không được hoạt động ở Kampuchia, mỗi khi chúng tôi hành quân vượt biên thì dừng lại ở biên giới cho 2 viên cố vấn Mỹ xuống rồi sau đó chúng tôi mới vượt biên giới qua Miên. Cho nên khi những oanh tạc cơ của Đệ Thất Hạm Đội đến thì họ không liên lạc qua vô tuyến, mà chúng tôi sẽ thả những trái khói màu để đánh dấu đơn vị bạn, và những oanh tạc cơ đó cứ dội bom về hướng Bắc của những trái khói màu đó khoảng 500 mét trở lên là được! Họ dội đủ thứ bom, từ bom napalm cho đến bom CPU… Và sau đó chúng tôi đã phản công. Cộng quân rút lui.

Qua ngày hôm sau, tiếp tục chạm súng.
Anh em bên Biệt Động Quân có vẻ nhụt chí, khiến cho Nghê Thành Thân phải tức giận nhảy xuống khỏi xe, rồi cùng với một đại đội trưởng của họ là trung uý Gia xông thẳng vào phòng tuyến địch để họ phải tiến lên theo… Thật ra Thân không phải rời xe để đánh như Bộ Binh như vậy, nhưng trong cơn cuồng nộ của bom đạn, Thân đã quên mình, quên cả tượng Phật…
Hôm đó Chi đoàn tôi tịch thu được 6 máy truyền tin, 4 khẩu đại liên , một số B-40, B-41 và AK.
Buồn cười cho ông thiết đoàn trưởng của tôi là trung tá Nguyễn Hữu An, ông lấy máy chụp ảnh ra bảo đại úy Trạng chụp ảnh tôi và ông đang đứng trước đống chiến lợi phẩm, sau trận đánh mới biết cái máy ảnh không có phim trong đó!

Trong số những chiến lợi phẩm tịch thu được, có những quyển nhật ký. Qua những quyển nhật ký đó chúng tôi biết được họ thuộc Công Trường 9 Cộng Sản Bắc Việt, cộng với 2 trung đoàn 51 và 52 Đặc Công, có một bộ phận của Sư Đoàn 320 mà họ tự nhận là “Sư Đoàn Thép” (Tôi không tin, vì lúc đó Sư Đoàn 320 đang tham chiến ở mặt trận KomTum ngoài vùng II), Có những câu nhật ký mà tôi còn nhớ rõ qua cách đọc rất tếu của Thiếu uý Phúc (Là người mang bút hiệu “Nguỵ Sài Gòn” đang quậy tùm lum trên các báo chí hải ngoại đấy!) : “Đoàn xe bọc thép của quân ngụy sài gòn mang hình đầu ngựa phun lửa, trong ba ngày đầu đã tỏ ra hung hăng tàn ác… Nhưng những chiến sĩ anh hùng của ta quyết giáng cho chúng những đòn trừng trị đích đáng….”, rồi Phúc kết luận “Sắt thép gì gặp mình cũng thành chuột lắt hết!”. Cũng vui!

Hôm sau lại chạm súng lớn, chúng tôi bị tổn thất khá nặng. Phải rút về biên giới để tái tiếp tế, tái trang bị.
Nhìn những anh em bị thương nằm ngồi la liệt để chờ tản thương, bắt dầu là Đại uý Măng tiểu đoàn trưởng 58 Biệt Động Quân, rồi đại úy Ron chi đoàn trưởng chi đoàn ½… Chi đoàn tôi đã bỏ 2 xe, phải đôn khinh kỵ lên làm xạ thủ đại liên, lính Biệt Động Quân thì trở thành khinh kỵ. Cũng được tăng cường thêm một số… “tân binh” đang thụ huấn ở Trung Tâm Huấn Luyện Chi Lăng ra!

Hôm sau lại tiến vào vùng lửa đạn, lại bị cầm chân. Có những cảnh tôi không quên được, như khi hay tin chuẩn úy Kỳ, một thiếu sinh quân tài hoa vừa bị thương, tôi chạy đến để gặp Kỳ thì nhìn thấy cảnh Kỳ đang nghiến răng dùng lưởi lê tự chặt vào phần xương dưới ống quyển còn dính lại để cho bàn chân rời hẳn đi cho đỡ khó chịu…

Buồn nhất là khi tôi được báo tin người anh cả, tướng Ngô Quang Trưởng vừa lên đường ra đảm nhận chức vụ Tư Lệnh Quân Đoàn I với mặt trận Quảng Trị… Hôm sau thì trung tá An, thiết đoàn trưởng, rời đơn vị và Thiếu tá Nguyễn Văn Việt Tân lên thay thế ông!

Khi nghe người tạm thay thế tướng Trưởng là tướng Hoàn bảo chúng tôi khi chúng tôi bị địch phản công, rằng “Các anh có toàn quyền quyết định, cố gắng làm sao để bảo toàn lực lượng…”!
Bảo toàn cái gì, điều tiên quyết để bảo toàn là phải bắt tay cho được Lữ Đoàn 4 Kỵ Binh và Liên Đoàn 7 Biệt Động Quân, cho họ có thể nhận tiếp tế rồi cùng nhau đánh trở ra. Vì nếu chúng tôi vào bắt tay được với họ thì tình thế sẽ khác đi. Chúng tôi, một lực lượng chỉ bằng 1/3 của họ mà đánh vào được, thì bắt buộc họ cũng sẽ phải đánh ra được… Dĩ nhiên trong tình thế đó, thì tinh thần của đối phương sẽ xuống… Như thế mới là bảo toàn!
Mà sau hơn một tuần giao tranh, tôi tin chắc là chúng tôi sẽ vào được, nếu quyết tâm! Cứ tận dụng khả năng di động, càn lướt qua các tuyến chống cự của họ mà đi, chứ nếu cứ dừng lại để thanh toán từng mục tiêu như mấy ngày qua, thì biết đến bao giờ mới bắt tay được, mà còn bị tiêu hao từng ngày… Đúng ra đó là giải pháp mà các đơn vị đang bị bao vây phải làm để phá vỡ vòng vây, chứ không phải án binh bất động để chờ chúng tôi như vậy!
[/SIZE][/FONT]

Nghĩ sao làm vậy! Tối hôm đó tôi họp các chi đội trưởng để nói về ý định của mình, rồi căn dặn:
“Chỉ còn 4 cây số nửa thôi là bắt tay được với Lữ Đoàn, phải cán lên đầu nó mà tràn vào, không cần dừng lại đánh đấm gì cả, xe nào bị bắn hư thì cứ bỏ, không cần kéo theo… Ngày mai chúng ta phải vô tới Kampong Trach!”.
Sau khi các chi đội trưởng đi khỏi, tôi gọi 3 đệ tử ruột của tôi là Mảnh, Được và Ba đến: “Nếu anh có chết, thì tụi em cố đem xác anh về cho chị Ba!”. Những người em đã từng yêu cầu tôi đặt tên cho họ là toán “Lôi Hổ” đó đã nhìn tôi buồn bả …

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi dàn hàng ngang tiến vào những cụm vườn phía trước, không có tiếng súng bắn trả. Chúng tôi tiến sâu hơn, vừa tiến vừa tác xạ và bộ chỉ huy thiết đoàn ở phía sau cũng tiến theo, chi đoàn của anh Cứ đi song song bên cánh phải. Vì những hố bom B52 dày đặc nên việc di chuyển hơi khó khăn, đến một ngôi chùa kế tiếp buộc chúng tôi phải thu hẹp đội hình để tránh những hố bom, thì từ trên sát nóc của ngôi chùa, một loạt đạn đại liên bắn thẳng xuống xe tôi, trúng vào phía sau lưng ghế tôi ngồi. Bằng động tác phản xạ, tôi phóng qua bên kia pháo tháp rồi nhảy xuống đất vừa núp vào thân xe vừa khoát tay bảo tài xế cứ tiếp tục chạy tới và tôi chạy theo bên hông, ngay sau đó chi đội của thiếu uý Phúc từ phía sau lập tức diệt ngay ổ súng.
Trở lên xe thì chiếc ghế tôi ngồi vẫn còn đang bốc khói, đó là chiếc ghế của phi công trực thăng mà từ lâu chúng tôi lấy từ một chiếc trực thăng bị bắn rơi, đạn không xuyên qua được, nhưng người ngồi ngay sau ghế tôi là thiếu uý Quyền, tiền sát viên Pháo Binh thì bị bứt luôn hai chân! Sở dĩ họ chỉ nhắm bắn vào xe tôi là vì trong khi những xe khác chỉ có một ăng ten thì xe tôi có đến 5, họ biết ngay đó là xe chỉ huy…
Qua khỏi ngôi chùa khoảng 300 mét thì nhiều loạt đạn từ phía sau bắn rượt theo, có lẽ họ vừa hoàn hồn vì không ngờ chúng tôi lại cán lên đầu họ mà tiến. Còn hơn 2 cây số nửa là đến Kampong Trach, chi đoàn của anh Cứ bên cánh phải vừa bị bắn cháy 2 xe và anh đang dàn hàng ngang chuẩn bị thanh toán mục tiêu. Quyền Thiết Đoàn Trưởng bảo tôi án ngử chờ anh Cứ, tôi hét vào máy:
-Sắp vào đến nơi rồi mà ở đó thanh toán là sẽ bị cầm chân. Tôi đề nghị bỏ nó đi, cứ cán qua đầu nó mà tiến!
Thiếu tá Việt-Tân đồng ý, thế là chúng tôi tiếp tục tràn lên. Từ những phòng tuyến, cộng quân đã bắn trả theo kiểu chỉa súng lên trời mà bắn chứ không dám ngóc đầu lên để nhắm bắn vì lưới lửa của chúng tôi dày đặc.
Tràn qua hết phòng tuyến này đến phòng tuyến khác, còn một cây số nửa là sẽ bắt tay đơn vị đầu tiên ở bên trong. Chúng tôi yêu cầu họ trú ẩn cho đến khi chúng tôi vượt qua khỏi họ, vì chúng tôi không thể ngưng tác xạ. Quả thật đối phương đã bất ngờ, họ không làm gì được. Trong niềm vui đang dâng tràn tôi đã đứng lên chộp lấy một trái xoài chín khi xe tôi đang tiến dưới bóng một cây xoài.
Và cuối cùng, mấy chiếc M113 của đơn vị bạn hiện ra lù lù phía trước. Chiếc xe đầu tiên mà tôi gặp là xe của Đứa, người bạn thân khi 2 chúng tôi còn là chi đội trưởng. Sau khi bố trí đơn vị, tôi cặp sát vào xe của Đứa. Đứa đang đứng dưới đất chờ tôi. Hai anh em tay bắt mặt mừng bất kể những quả đạn pháo của họ đang nổ chụp ngay trên đầu!

Khoảng nửa giờ sau, một chuyện vô cùng ấn tượng, là khi tôi và Đứa vẫn còn đang đứng nói dóc, thì một chiếc C130 từ hướng Kampong Trach rà sát ngọn cây bay về hướng Hà Tiên sau khi thả đồ tiếp tế xuống cho các đơn vị trong Kampong Trach, thì cả một vùng chung quanh tôi rộ lên những tiếng súng nhỏ, súng đại liên bắn lên chiếc máy bay. Với số lượng tiếng súng nổ như thế, ít lắm cũng phải có cả ngàn tay súng! Nhìn chiếc máy bay khổng lồ bay sát ngọn cây trong rừng đạn bắn lên như thế, ta mới thấy được sự hy sinh của những người phi công như thế nào. Tôi chợt nhớ lại hình ảnh mấy chiếc trực thăng bị bắn rơi mà tôi vừa đi ngang qua lúc nãy…

Có một chuyện buồn cười là chiều hôm đó, họ vào hệ thống truyền tin nội bộ của chi đoàn tôi, rồi điều động như thể họ đang tiến sát để… diệt gọn chúng tôi vậy. Thế là mấy chi đội trưởng Nguyên, Hạnh, Diện, Phúc, Lộc được dịp chửi, nói tếu… cho đến khi họ im, và chúng tôi phải tay đổi tần số truyền tin.
Tôi vẫn tưởng đêm đó sẽ là đêm không ngủ, vì chắc chắn họ sẽ “dàn chào” chúng tôi. Nhưng không hiểu sao họ đã im lặng, có lẽ vì tổn thất của họ đã quá lớn.

Ngày hôm sau, chúng tôi án ngử hai bên trục lộ để yểm trợ cho các đơn vị bên trong triệt thoái về Hà Tiên, tôi cũng đã gửi những thương binh, tử sĩ của đơn vị tôi theo họ về trước, vì chúng tôi còn phải ở lại.
Cuộc triệt thoái đã diễn ra êm thắm vì cộng quân đã rút đi trong đêm đó.

Sau đó đơn vị tôi cũng trở về nội địa, giữ quốc lộ 4 từ Trung Lương đến Bắc Mỹ Thuận, cũng là để nghỉ dưỡng quân. Trong một tối nhậu ở quán của Mỹ Tiên tại Trung Lương, Thân đã ra vườn mận phía sau quán cởi bỏ cái tượng Phật, không đeo nó nửa. Mỹ Tiên đã phải cầm đèn đi ra tìm, nhưng không gặp.
Nhưng có điều là sau đó một tháng thì Thân bị thương, ở Kampong Trabek, một mảnh đạn ghim vô ngực, phải về nằm bệnh viện, bỏ lỡ dịp đi giải toả quận Kiên Lương và nhà máy xi măng Hà Tiên ngay sau đó. Khi đơn vị tôi đánh bật địch ra khỏi quận Kiên Lương, chiếm lại nhà máy xi măng thì Thân mới trở ra đơn vị…
[/SIZE][/FONT]

Trong cuộc triệt thoái này, có một chuyện đau lòng mà tôi muốn nêu ra đây để nhắc nhớ hai vị niên trưởng của chúng tôi là Đại tá Của (tư lệnh Lử Đoàn 4 Kỵ Binh) và đại tá Tất (Liên Đoàn Trưởng Liên Đoàn 7 Biệt Động Quân):
Là các vị đã nhẫn tâm hy sinh tiểu đoàn 94 Biệt Động Quân của thiếu tá Ngọc !
Tiểu đoàn này đang trấn giữ phía Bắc Kampong Trach, không hay biết gì về cuộc triệt thoái của các vị cả! Khi các vị đã an toàn về đến nội địa rồi, thì tiểu đoàn này bị cường tập, tiểu đoàn phó là đại úy Lâm tử trận. Mãi đến ngày hôm sau, thiếu tá Ngọc và khoảng 10 anh lính còn sống sót mới thất thểu ra đến xe tôi. Hình ảnh thiếu tá Ngọc đứng bên xe tôi không nói một lời, nặng nề đưa tay dở cái nón sắt lên rồi buông rơi nó xuống đất, ngồi bệt xuống, gục đầu trong khổ đau, bi hận… đã khiến cho anh em chúng tôi cảm thấy mình bị phản bội. Bị phản bội bởi ngay chính cấp chỉ huy của mình, những người mà chúng tôi vừa vào sinh ra tử để cứu họ…
Không cần thiết phải hy sinh một tiểu đoàn như thế!
Và ít nhất các vị cũng phải cho chúng tôi biết là tiểu đoàn 94 còn trong đó, để chúng tôi không lầm họ với địch quân mà phải bắn vào họ khi thấy họ xuất hiện từ xa… Sao các vị vô trách nhiệm đến thế?

Các vị đừng bao giờ nhắc đến những chiến công của các vị nửa, mà hãy đếm xem đã có bao nhiêu con người đã phải chết tức tưởi vì các vị!
[/SIZE][/B][/I][/FONT]
Điền ĐôngPhương - Mùa Hè 1972

Chuyện Ngắn Về Các Bà MẸ.*