The course of true love never did run smooth!

Welcome to Wu668's blog - Nhai biên ấp thạch xưng tri kỷ - Đài lý tầm thi kiến cố nhân

Chuyện cuối tuần - A Lưu


A Lưu là tiểu đồng nhà ông Chu Nguyên Tố. Nó rất ngây ngô, không được việc gì cả, mà ông Chu Nguyên Tố vẫn nuôi nó suốt đời.

Lúc ông bảo nó quét nhà, nó cầm cây chổi quanh quẩn suốt buổi mà không sạch được một cái buồng con. Ông giận mắng thì nó quăng chổi xuống đất, lẩm bẩm nói:

- Ông quét giỏi thì ông phiền tôi làm gì!

Khi ông đi vắng, sai nó chực ngoài cửa, dù khách quen đến nó cũng không nhớ được tên ai. Có hỏi thì nó nói:

- Người ấy lùn mà béo. Người ấy gầy mà lắm râu. Người ấy lớn tuổi và chống gậy.....

Đến lúc nó liệu chừng không nhớ xuể thì nó đóng cửa lại, không cho ai vào nữa.

Trong nhà có một ít đồ cổ như chén, lọ. Khách đến chơi, nó đem bày ra cho xem. Lúc khách về, nó gõ các thứ ấy và nói:

- Những cái này bằng đồng mà sao nó đen sì thế này?

Nói rồi nó chạy đi lấy cát, lấy nước để đánh cho trắng!

Nhà có cái ghế gãy chân, ông sai nó đi chặt cành cây có chạc để sửa ghế thì nó cầm búa, cầm cưa đi khắp vườn. Hết ngày, nó về chìa ra 2 ngón tay làm hiệu mà nói:

- Cành cây có chạc đều chĩa trở lên cả, không có cành nào mọc chúc xuống đất.

Cả nhà ai nghe cũng phải phì cười.

Trước sân có vài cây mới trồng. Ông sợ trẻ láng giềng đến nghịch hỏng, sai nó trông nom giữ gìn, đến lúc nó vào nhà ăn cơm, thì nó nhổ cây lên mà cất đi một chỗ.

Công việc nó làm, nhiều chuyện đáng bật cười như thế cả.

Ông Nguyên Tố là người viết chữ đẹp, mà vẽ lại rất giỏi. Một hôm, ông hòa phấn với mực để vẽ. Thấy A Lưu đứng gần đó, mới nói đùa:

- Mày có vẽ được không?

A Lưu đáp:

- Khó gì mà không vẽ được.

Ông bảo vẽ, thì A Lưu vẽ nét đậm, nét nhạt, nét xa, nét gần như người xưa nay vốn đã biết vẽ.

Ông thấy vậy thử luôn mấy lần, lần nào A Lưu vẽ cũng được như ý cả.

Từ lúc đó, ông dùng đến A Lưu luôn. Sau A Lưu nổi tiếng là một danh họa.

Lời bàn: Gỗ mục vứt đi, người kiếm củi vẫn nhặt. Đá cuội tuy xấu, người thợ ngọc vẫn dùng. Trong trời đất không có vật gì là bỏ đi, huống chi con người tinh khôn hơn vạn vật lại không được một điều gì khả thủ ư?

A Lưu tưởng là người bỏ đi, thế mà được nổi tiếng về nghề họa, cũng là nhờ ông Nguyên Tố có lượng bao dung, biết dụng nhân như dụng mộc vậy.
[/SIZE]

Phan Đình Phùng - vị lãnh tụ phong trào yêu nước cuối thế kỷ XIXNguyễn Văn Xiển xin tiền Tôn Thất Thuyết như thế nào

Write a comment

You must be logged in to write a comment. If you're not a registered member, please sign up.

May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31