LUẬN THƠ KIỀU- KIỀU GẶP KIM TRỌNG !!
Sunday, May 18, 2008 7:47:00 AM
http://www.3c.com.vn/Story/vn/hotrokhachhang/ebooks/ebksachnoitieng/2006/12/4553.html
245.. Chàng Kim từ lại thư song,
Nỗi nàng canh cánh bên lòng biếng khuây.
Sầu đong càng lắc càng đầy,
Ba thu dồn lại một ngày dài ghê.
Mây Tần khóa kín song the,
250.. Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao.
Kể từ khi gặp nàng Kiều, nhớ nàng canh cánh bên lòng biếng khuây. Buồn sao càng lắc càng đầy, một ngày thương nhớ như dài ba thu. Nhìn người người chẳng thấy đâu, nha kia chỉ thấy mây trôi kín tường.
Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao,
Mặt mơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng.
Buồng văn hơi giá như đông,
Trúc se ngọn thỏ, tơ chùng phím loan.
255.. Mành Tương phất phất gió đàn,
Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.
Trông người chẳng thấy người đâu, trăng kia thiếu tháng đã lên đỉnh đầu, đèn dầu cũng cạn cả dầu, mặt mơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng. Đương mùa thu nóng càn khôn, mà sao đông lạnh ập vào phòng thư. Bút kia để ngọn dáo toanh, đàn kia cũng kệ đến trùng dây thanh. Mành tương phất phất gió đàn, hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.
Vì chăng duyên nợ ba sinh,
Thì chi đem thói khuynh thành trêu ngươi.
Bâng khuâng nhớ cảnh, nhớ người,
260.. Nhớ nơi kỳ ngộ vội dời chân đi.
Một vùng cỏ mọc xanh rì,
Nước ngâm trong vắt, thấy gì nữa đâu !
Gió chiều như gợi cơn sầu,
Vi lô hiu hắt như màu khảy trêu.
Phải chăng duyên nợ ba sinh, thì sao đem thói khuynh thành trêu ngươi. Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người. Nhớ nơi kỳ ngộ đã vội dời chân. Để giời tiếc ngẩn tiếc ngần, đọng trong trí nhớ chỉ vùng cỏ xanh. Gió chiều như gợi cơn sầu, cỏ lau hui hắt thêm phần ngán thay.
245.. Chàng Kim từ lại thư song,
Nỗi nàng canh cánh bên lòng biếng khuây.
Sầu đong càng lắc càng đầy,
Ba thu dồn lại một ngày dài ghê.
Mây Tần khóa kín song the,
250.. Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao.
Kể từ khi gặp nàng Kiều, nhớ nàng canh cánh bên lòng biếng khuây. Buồn sao càng lắc càng đầy, một ngày thương nhớ như dài ba thu. Nhìn người người chẳng thấy đâu, nha kia chỉ thấy mây trôi kín tường.
Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao,
Mặt mơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng.
Buồng văn hơi giá như đông,
Trúc se ngọn thỏ, tơ chùng phím loan.
255.. Mành Tương phất phất gió đàn,
Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.
Trông người chẳng thấy người đâu, trăng kia thiếu tháng đã lên đỉnh đầu, đèn dầu cũng cạn cả dầu, mặt mơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng. Đương mùa thu nóng càn khôn, mà sao đông lạnh ập vào phòng thư. Bút kia để ngọn dáo toanh, đàn kia cũng kệ đến trùng dây thanh. Mành tương phất phất gió đàn, hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.
Vì chăng duyên nợ ba sinh,
Thì chi đem thói khuynh thành trêu ngươi.
Bâng khuâng nhớ cảnh, nhớ người,
260.. Nhớ nơi kỳ ngộ vội dời chân đi.
Một vùng cỏ mọc xanh rì,
Nước ngâm trong vắt, thấy gì nữa đâu !
Gió chiều như gợi cơn sầu,
Vi lô hiu hắt như màu khảy trêu.
Phải chăng duyên nợ ba sinh, thì sao đem thói khuynh thành trêu ngươi. Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người. Nhớ nơi kỳ ngộ đã vội dời chân. Để giời tiếc ngẩn tiếc ngần, đọng trong trí nhớ chỉ vùng cỏ xanh. Gió chiều như gợi cơn sầu, cỏ lau hui hắt thêm phần ngán thay.





La Van Hailahai # Sunday, May 18, 2008 8:04:20 AM
Đời sau xin giữ xin cường tinh thông