Skip navigation.

ஜ♥๑۩۞۩๑(¯`•♥Happy birthday to me.1.12.1992.♥•´¯)๑۩۞۩๑♥ஜ

ஜMichael Jackson will live forever through the thing that he put all of his life energy into: his musicஜ

Happy birhday to me.1/12/1992.

Lại được thêm 1 xuân.Hy vọng sinh nhật năm sau sẽ là lúc mình đang học một trường đại học nào đó như mong đợi.....


Đêm ngập tràn niềm vui

Mình nắm tay quên đi buồn phiền

Và cùng ngồi bên ánh trăng đêm tuyệt vời

Đường đời mình chung bước đi

Dù gian khó ta vẫn luôn cười

Hát lên khúc ca tình yêu rộn ràng






Từng ngọn nến vẫn mãi chiếu sáng suốt đêm dài

Cùng mơ ước sẽ cố giữ hết suốt cuộc đời

Đừng vội buồn em ơi hãy cố quên

Và luôn giữ cho bao niềm vui

Hãy hát vang bài ca yêu dấu

Mình luôn giữ nhé tình bạn hôm nay





Từng ngọn nến vẫn mãi thắp sáng trong đêm thâu

Sinh nhật trong vòng tay ấm áp

Giữ cho yêu thương đừng quên nhau nhé

Hãy giữ trong tim ngày hôm nay



Happy birthday to me...
Chúng ta có thể căn cứ vào 31 từ này để làm 1 bài bói vui nhé, bạn hãy lấy ngày sinh nhật của mình và tra với bảng trên, theo quy tắc 31 từ là 31 ngày và 12 từ đầu tiên là tháng. Sinh nhật của bạn nói lên điều gì nào?

1. mother: người mẹ, tình mẫu tử
2. passion: tình cảm, cảm xúc
3. smile: nụ cười thân thiện
4. love: tình yêu
5. eternity: sự bất diệt, vĩnh cửu
6. fantastic: xuất sắc, tuyệt vời
7. destiny: số phận, định mệnh
8. freedom: sự tự do
9. liberty: quyền tự do
10. tranquility: sự bình yên
11. peace: sự hoà bình
12. blossom: sự hứa hẹn, triển vọng
13. sunshine: ánh nắng, sự hân hoan
14. sweetheart: người yêu dấu
15. gorgeous: lộng lẫy, huy hoàng
16. cherish: yêu thương
17. enthusiasm: sự hăng hái, nhiệt tình
18. hope: sự hy vọng
19. grace: sự duyên dáng
20. rainbow: cầu vồng, sự may mắn
21. blue: màu thiên thanh
22. sunflower: hoa hướng dương
23. twinkle: sự long lanh
24. serendipity: sự tình cờ, may mắn
25. bliss: niềm vui sướng vô bờ
26. lullaby: bài hát ru con, sự dỗ dành
27. sophisticated: sự tinh vi
28. renaissance: sự phục hưng
29. cute: xinh xắn đáng yêu
30. cosy: ấm cúng
31. butterfly: bươm bướm, sự kiêu sa



Vĩ cầm im lặng .

good


Một cây bàng và một người con gái, đều chung tình yêu với cậu sinh viên chơi vĩ cầm có giọng hát trầm mặc... Tiếng Vĩ Cầm im lặng một buổi chiều cuối Thu vang lên trên căn phòng nhỏ yên tĩnh và cũng câm lặng trong những khoảng khắc riêng tư. Cuộn len đan dở rơi xuống sàn nhà bằng gỗ, hờ hững lăn một vài vòng buồn tẻ và rồi cũng chết lặng trong cái im lặng dang dở của căn phòng. Đôi tay buông lơi trên đôi mũi kim đan mệt mỏi và hoài nhớ, chiếc khăn đan lặng lẽ như một tiếng thở dài. Chiều đang xuống, êm đềm trên những căn nhà của con phố nhỏ. Hàng cây cuối Thu se sắt và rơi rụng những chiếc lá đỏ nâu như những giọt nước mắt âm thầm. Khu vườn xào xạc tiếng gió, đó là bài ca của mùa Thu – bài ca với những tiếng Vĩ Cầm im lặng vang lên từ quá khứ, từ một cõi mơ xa vời… Ngày trước, cách đây hơn hai năm, cũng một buổi chiều cuối Thu trong trẻo như buổi chiều này, căn gác của ngôi nhà cũ kỹ trước mặt tôi có đón một người chủ mới. Đó là một cậu sinh viên năm thứ 3 của học viện âm nhạc nào đó - một chàng trai cao dỏng, mái tóc rối bù nhưng không theo kiểu của một người nghệ sỹ mà theo kiểu của một người lười chải tóc, gội đầu, gương mặt bất cần giống như cái cách mấy gã gió lang bạt thỉnh thoảng có ghé qua chỗ tôi, vài cái áo kẻ tối màu, mấy cái quần bò rách gối, cậu ta chỉ giống nghệ sỹ khi chơi Vĩ Cầm. Thế nhưng chàng trai Vĩ Cầm mà tôi kể thường thì không kéo đàn bằng vĩ. Cậu ta gẩy nó bằng tay như một chiếc Guitar và hát theo điệu nhạc với một chất giọng khàn đặc biệt, lạnh lùng và buồn bã. Đôi khi, cậu ta có nhìn ra ngoài ban công và huýt sáo với mấy con chim xanh thỉnh thoảng đến làm tổ trên những cánh tay của tôi, nhưng chưa bao giờ nói chuyện với tôi cả. Tuy nhiên, tôi rất thích kể từ ngày cậu ta đến sống ở căn gác tẻ nhạt ấy. Cậu ta làm tôi ưa thức khuya để nghe cái tiếng Vĩ Cầm gẩy và tiếng hát khẽ khàng như sợ đánh động bà hàng xóm nặng 71kg có cái cổ họng “thôi rồi” ở tầng ba nhà bên cạnh. Thỉnh thoảng bà ta cảm thấy mình bị làm phiền và dội thẳng một xô nước lớn xuống cái mái ngói nâu đỏ đầy rêu nhà cậu sinh viên này. Mấy anh rêu cũng được vài lần sung sướng thế! Mỗi lần như vậy, tôi lại bật cười khi nghe tiếng cậu lẩm nhẩm một mình: “Tốn nước quá bác ơi!”. Tưởng rằng cậu ta không chú ý đến tôi nhưng hơn ba tháng sau, cậu có hát một bài hát nói về cây bàng mùa Thu với những lá rơi màu đỏ thẫm rất buồn. Tôi đã nhìn thấy cậu vừa gảy đàn, vừa viết lời hát và thỉnh thoảng có nhìn về phía tôi. Điều đó làm tôi rất vui thích. Có thể lắm chứ, cậu ta tặng bài hát đó cho cây Bàng bạn mình!? Cho đến giờ tôi vẫn còn nhớ được một câu trong bài hát đó. Giá những chiếc lá còn lại trên cánh tay tôi còn xanh và đủ sức lực, tôi đã hát lại cho các bạn nghe. Chỉ tiếc là đến chúng cũng sắp lìa tôi mà đi rồi. Quay trở lại chuyện cậu sinh viên. Một đêm nọ, một đêm giữa mùa Xuân im lặng, mưa khẽ rơi, cô hoa Sưa cuối phố đã đánh rơi những bông trắng đầu tiên, tôi vẫn thức và nghe chàng trai Vĩ Cầm của tôi chơi đàn với một niềm thích thú vô hạn! Bỗng nhiên, tôi phát hiện ra cái điều mà suốt một thời gian dài, mải quan tâm đến cậu chàng luộm thuộm, tôi đã không để ý đến, không nhận ra: Gác hai của căn nhà ngay gần cạnh tôi mặc dù đã tắt đèn nhưng có một cô gái vẫn ngồi im bên cửa sổ, lắng nghe tiếng Vĩ Cầm và giọng hát trầm mặc của cậu sinh viên nọ. Điều đó trong khoảnh khắc đã làm tôi rất không hài lòng, giống như phải chia sẻ số nước ít ỏi trong một ngày khô nóng với ai đó. Nhưng thoáng chốc, khi bất chợt nhìn thấy giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gò má của cô, sự ích kỷ của tôi tan nhanh như một giọt nước trên lá bốc hơi trong nắng chiều giữa mùa Hè. Vì thực ra, bài hát lúc ấy cậu ta hát là một bài hát thật buồn. Bài hát về một thánh đường, về một người con gái ra đi… “Người tôi yêu giống như bài ca, mà lời xa dở dang chưa hát, bỗng nay nhạt nhoà thiên thu…”. Thế là đêm đó, chúng tôi thức thật khuya nghe cậu hát đi hát lại những giai điệu này. Tiếng Vĩ Cầm lẫn vào mưa và vương lên những bông hoa Sưa rơi trắng đêm… Có một ngày, khi mùa Hè đã đến từ rất lâu, trong một buổi chiều tắt nắng, tôi mỉm cười ngắm cậu sinh viên ấy nhoài người ta ban công, ngơ ngẩn nhìn theo bóng chiếc áo trắng của cô gái đó. Đêm đến, cậu ta hát “… dấu phố em qua, hàng cây xưa hé nụ - một loài hoa thơm dấu vết ngây thơ một tình yêu, em nhớ chăng…”, còn tôi, lắng nghe và lén nhìn sang cửa sổ nhà cô gái nọ, vẫn đang im lặng nhìn về phía bên này… Thấm thoắt chàng trai Vĩ Cầm của tôi cũng đã ở đây được gần một năm. Cậu ta và cô gái ngồi bên cửa sổ vẫn chưa một lần nói chuyện. Có phải với nhau, họ đặc biệt đến nỗi không dám ngước mắt nhìn nhau mỗi khi đi qua đường, không dám mỉm cười chào nhau mà chỉ len lén quay lại khi người kia đã bước vào nhà. Họ, một người vẫn cứ lặng lẽ ngồi bên khung cửa mở thâu đêm, bồi hồi nghe tiếng Vĩ Cầm và trìu mến nhìn về phía gác hai của ngôi nhà bên này; một người vẫn nhoài ra trên cái ban công gỗ rêu mục cũ kỹ, ngẩn ngơ nhìn theo một bóng dáng quen thuộc. Còn tôi, chẳng thế làm gì giúp họ. Tôi chỉ là một cây Bàng… Một buổi chiều Thu rất êm, tôi nhìn thấy cô gái đó ngồi im bên cửa sổ, chăm chú đan một chiếc khăn mà tôi đoán là để tặng cho cậu sinh viên của tôi, vì màu của nó hợp với cả hai chiếc áo khoác mà cậu thường xuyên mặc. Hôm đó, tôi đã rất vui. Có lẽ đó sẽ là món quà đầu tiên và cũng sẽ là khởi đầu cho một mối tình siêu lãng mạn. Mấy chiếc lá xào xạc nói cười và khoe với tôi về những gì chúng nhìn thấy: “Chị ấy đang đan!” “Chị ấy vẫn cứ ngồi đan thế!” “ Sắp được một hình vuông!” “Giờ là hình chữ nhật rồi đấy!”… Và thế là cô gái ngồi đan. Mấy làn gió đi qua khung cửa sổ, tò mò nán lại, nghiêng ngó một vài mũi kim, gật gù rồi hài lòng bay tiếp. Thế nhưng, vài ngày sau, khi tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa hơi mệt mỏi và bất an, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trung tuổi, mặc toàn đồ đen, gương mặt buồn rầu với đôi mắt đỏ hoe và nhiều ánh nhìn đau đớn đang thu xếp lại đồ đạc trong phòng cậu sinh viên Vĩ Cầm. Qua mấy lời trao đổi và những giọt nước mắt vỡ oà khi bà nói chuyện với bác chủ nhà, tôi bàng hoàng nghe tin cậu ấy đã qua đời trong một tai nạn giao thông trên đường về nhà. Làm sao, làm sao tôi có thể diễn tả với các bạn cảm giác của tôi lúc đó, khi cậu bạn thú vị nhất mà tôi từng biết lại không còn trên đời khi vẫn còn quá trẻ!? Làm sao tôi có thể đếm hết được những giọt nước mắt mà tôi đánh rơi trong đêm, làm sao có thể nói bằng lời nỗi nhớ tôi dành cho cậu!? Và tôi cũng không thể thốt lên cái cảm xúc khi nhìn cô gái ấy cầm chiếc Vĩ Cầm sót lại vì cậu sinh viên của tôi đã để quên ngoài ban công đêm qua, với bàn tay run rẩy và nỗi đau ngập tràn trong đôi mắt. Tâm hồn tôi – tâm hồn của một cây Bàng dường như tan nát khi nghe tiếng gảy Vĩ Cầm vụng về phía bên này khung cửa. Tôi đã nhìn thấy nước mắt cô rơi trên chiếc khăn len đan dở. Những giọt nước mắt sáng lên, lấp lánh trong ánh nắng cuối chiều. Và đêm ấy, phía bên ngoài khung cửa sổ vẫn để ngỏ, gió mùa se sắt thổi về… … Đây là mùa Thu thứ hai kể từ khi chàng trai Vĩ Cầm của tôi từ giã cuộc đời. Những ngày như thế này, tôi vẫn thấy cô gái đó ngồi lặng lẽ bên khung cửa để ngỏ, buồn bã đưa một vài đường kim rồi để mặc tay mình ngủ quên trên chiếc khăn đan dở, cô nhìn ra ngoài, phía căn gác bên kia đường như chờ đợi một ánh sáng lạ kỳ nào đó sẽ mang thương nhớ quay về. Chiều qua, tôi có gặp lại người phụ nữ từng đến thu dọn đồ đạc của chàng trai Vĩ Cầm. Trông bà có vẻ mệt mỏi với khuôn mặt vẫn còn hằn rõ nỗi đau mất mát. Bà đến gõ cửa căn nhà của cô gái nọ. Cô đã trao lại cho bà cây Vĩ Cầm mà cô gìn giữ suốt hai năm nay, hẳn vì đó là kỷ vật quan trọng nhất của cậu sinh viên đó - người rất thân yêu của bà. Khi người phụ nữ kia ra về, cô gái lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên khung cửa sổ, chậm rãi đưa vài đường kim đan rồi mặc cho cuộn len khẽ rơi xuống sàn nhà bằng gỗ, cô nhẹ thở dài và nhìn về căn gác bên kia. Tôi biết cô có nghe thấy, như tôi đang nghe thấy, tiếng Vĩ Cầm êm đềm vang lên từ quá khứ, giọng hát khàn khàn đầy cá tính và hơi trầm mặc, bài hát về một thiên đường đã xa vời… Vậy là, tôi - một cây Bàng và người con gái đó đã cùng rất yêu thương một người với hai thứ tình cảm khác nhau. Giờ đây, khi người đó không còn, chúng tôi vẫn sẽ còn lưu giữ tiếng Vĩ Cầm của cậu, để chúng mãi mãi thật đặc biệt và mãi mãi vang lên, im lặng đến sống động trong trái tim mình! … Tôi biết có những điều đến rồi ra đi nhưng cũng có những điều đến rồi ở lại mãi mãi. Tôi có biết một bí mật nho nhỏ về ánh mắt bên kia con phố nhiều ngày nay nhìn về phía khung cửa sổ nơi cô gái của tôi đang ngồi.Và tôi cũng biết một điều rất quan trọng nữa: Ngày mai, tất cả những gì của ngày hôm nay sẽ chỉ còn là “ngày hôm qua”; ký ức theo thời gian chỉ còn là một cậu gió với ước mơ rong chơi, thật đáng yêu, đáng nhớ nhưng như một lẽ dĩ nhiên sẽ lùi sâu vào quá khứ. Khi bạn bước chân đi, bạn chỉ có thể không ngã, không va vấp khi đôi mắt bạn nhìn về phía trước, thế nên hãy cố giữ cho đôi mắt bạn luôn nhìn về phía trước. Còn tôi, thật tiếc, tôi không thể đi, vì tôi chỉ là một cây Bàng. Nhưng “ngày hôm qua” của tôi sẽ ngưng đọng lại trong những mùa thay lá. Và tôi có thể khẳng định với bạn một điều vô cùng tất nhiên, tôi – và loài cây nói chung đều có một ngày mai! Còn đây là thông điệp cuối cùng: Làm ơn, hãy bảo vệ Môi trường!!!

Ai đó nói với em rằng …



DL

Tặng những ai thích chocolate vị rượu …

•Anh đưa em về nhé !
•Em muốn về một mình !
•Nhưng muộn rồi, em về một mình anh không yên tâm
•Nếu về cùng anh, em không biết mình sẽ có những hành động gì, hãy để em còn chút kiêu hãnh được không


Trong ánh mắt chàng trai nhìn cô gái dâng lên một nỗi buồn mênh mang.

Trời nổi gió, cô gái với đôi mắt trống rỗng quay người bước đi thẳng.

Con phố dài thơm mùi lá ẩm, hai ánh đèn xe máy di chuyển chầm chậm sát lề đường, một xa, một gần.

Đèn đường vàng sẫm với vô số con thiêu thân lao về vùng ánh sáng.

Tiếng lá vỡ giòn tan. Tiếng rao đêm khiến lòng người xao xác.




•Anh nói anh yêu em chưa nhỉ ?
•Chưa.
•Thế giờ anh nói rồi đấy.
•Khi yêu ai, em thích nói em yêu người đó trước chứ không thích người đó nói yêu em trước. Anh rút lại câu nói đó đi.
•Vậy thì em cứ giữ cái châm ngôn bất hủ ấy của em đi, anh cũng là người không bao giờ thích rút lại lời mình đã nói.


Người ta thường nói, khi tình yêu mới đến giống như việc bạn đang nhấm nháp một ly rượu vang và đoán vị của nó, còn khi tình yêu đi thì nó lại giống như việc bạn cảm nhận một mùi hương nước hoa, chỉ có thể cảm thấy và biết rằng nó sắp tan ra cùng không khí. Cùng là về mùi hương nhưng cách cảm nhận thì hoàn toàn khác biệt.



Tình yêu của hai người có vị đào thơm ngọt, một chút quế cay nồng, hương thảo mộc bình dị, mùi hoa cam man mác, mùi gỗ trầm ấm áp và chút màu mè của xạ hương. Có thể hơi quá khi so sánh một tình yêu hoàn toàn bình thường với thứ rượu vang ngâm trong thùng gỗ sồi lâu năm. Nhưng nếu bạn là tôi, khi bạn nắm giữ một tình yêu trong tay thì nó vô cùng quý giá, vì vậy so sánh nó với một thứ vang hảo hạng để dễ đánh giá cảm xúc chẳng phải là vấn đề quá to tát. Tình yêu mà … một phạm trù tâm lý khó hiểu của con người.

Giống như một bài văn với kết cấu ba phần đầy đủ: Mở bài, thân bài và kết luận. Tình yêu cũng vậy.


Mở bài … Giới thiệu khái quát về nội dung – Hoa mười giờ màu hồng tím.

Trong mắt anh, cô không phải là mẫu người con gái anh hằng mơ ước, cô không thật xinh nhưng cô đặc biệt, cô không hiền nhưng cô cá tính, cô có mái tóc dài và anh thích cô vì cô không muốn thay đổi mình vì bất cứ ai. Trong mắt cô, anh cũng không phải là hình bóng lý tưởng mà cô đề ra, anh không thích màu vàng, anh không thích nhạc của Secret Garden, anh cũng không thích lang thang đâu đó chụp ảnh với cô, anh chỉ đơn giản là một chàng trai hài hước và thông minh.

Cái mở bài của họ cũng có những cảm xúc lần đầu tiên, cái nhìn đầu tiên, cái nắm tay đầu tiên và … những điều bí ẩn chưa được khám phá.

•Em ăn không ? – Anh huơ huơ miếng pizza đầy hấp dẫn trước mặt.
•Em không thích ăn, em chỉ thích uống, để hết coke lại cho em.
•Uống coke nhiều gây nghiện đấy.
•Khi đấy hẵng hay, còn bây giờ, nó làm em thấy bình tĩnh – Cô tiếp tục mút.
•Sao em lại cần bình tĩnh – Anh nhíu mày hỏi.
•Vì ngồi trước anh làm em thấy hồi hộp không nuốt được – Cô nói thật, mặt đỏ ửng.
Đó là lần hẹn hò đầu tiên của hai người, một xấu hổ chỉ biết uống và một không biết nói gì chỉ biết ăn. Hai người tập trung vào “chuyên môn” từ đầu đến cuối.

•Em về đây, bye !
•Chờ đã – Chàng trai vẫn chưa đi – Lần sau em không phải uống nhiều coke như thế nữa đâu – Chàng mỉm cười
•Chưa biết được nhưng em sẽ suy nghĩ – Cô vừa chạy vào nhà vừa nói vọng ra.
Ánh đèn xe máy đi xa dần. Buổi hẹn hò đầu tiên của hai người lần đầu tiên hẹn hò.


Đừng bao giờ gặp một người nào đó là đặc biệt lần đầu tiên ở quán pizza, nó làm bạn “phát ốm” vì đau một bộ phận nào đó trên cơ thể như bụng hoặc viêm họng chẳng hạn.






Thân bài … Phân tích chi tiết – Đóa hồng nở rộ.

Con chuồn chuồn có đôi cánh trong vắt lam nhạt nằm im lìm trong chiếc hộp màu xám bị ghim chặt.

•Em có bao nhiêu con – Anh chăm chú xem hết chiếc hộp này đến chiếc hộp khác một cách tò mò.
•Không nhiều, tầm hơn 80 con, nhưng nó là cả một công trình đấy – Cô nhoẻn miệng cười tự hào trước ánh mắt trầm trồ của anh.
•Em sưu tầm làm gì mà nhiều thế - Chàng trai cầm chiếc kính lúp cô đưa cho để nhìn rõ hơn những đường vân trên cánh.
•Trước là để tìm hiểu, còn giờ thì là để sưu tập.
•Em giết chúng à ? – Chàng trai buột miệng nói. Cô cau mặt.
•Đừng bao giờ hỏi em thế ! - Cô lạnh lùng nói và đi thẳng ra cửa.
Chàng trai đặt chiếc kính lúp xuống bàn, khẽ khép cửa phòng, những tiêu bản chuồn chuồn ngâm acetone nằm im lìm dễ vỡ. Cô là một người nhạy cảm nhưng không hề dễ vỡ. Anh nhận thấy mình và cô khác nhau nhiều quá. Anh yêu cô nhưng cô quá thông minh, cô quá mạnh mẽ và anh cảm thấy mệt mỏi vì sự thông minh cũng như cảm giác không đủ vững chãi để làm chỗ dựa cho người mình yêu.


Giai đoạn hai thường khiến bạn cảm thấy ngọt ngào trọn vẹn và cũng mệt mỏi thực sự khi nhận ra những điều bí ẩn mà giai đoạn một chưa kịp tìm hiểu hết. Nó có thể dẫn đến một kết thúc có hậu hoặc là sự bắt đầu cho một câu chuyện tình dang dở.


Kết luận … Tổng kết lại toàn bài – Hoa quỳnh nở muộn.

Khi xem phim, bạn có đồng ý rằng những cái kết không có hậu thường làm bạn ám ảnh và cảm thấy tiếc nuối tràn trề, nhưng chính điều đó khiến bạn cảm thấy bộ phim trở thành khó quên. Nếu Rhett không ra đi liệu Scarlett có nhận ra rằng cô đã yêu anh hơn tất cả mọi thứ trên đời.

•Chúng ta chia tay đi ? – Ánh mắt chàng buồn rười rượi, bên ngoài cửa sổ gió thổi xôn xao tán cây, nắng vàng đậu nhẹ lên mặt bàn gỗ nâu.
Cô gái ngạc nhiên, mở to mắt, cái cách anh nói chia tay với cô bất ngờ như cách anh nói anh yêu cô, cả hai đều được thốt ra vào một buổi chiều ít nắng, chỉ có gió thổi man mác và những tán cây rung rinh. Cô biết điều đó sẽ đến, một ngày nào đó, không phải hôm nay.

Khi người ta yêu nhau, con người có thể sẵn lòng bỏ qua những thói quen xấu của nhau nhưng con người cũng ích kỷ không muốn thay đổi mình theo một hướng tạm gọi là tích cự.

•Anh nghĩ đến lúc ấy rồi à, không ngờ trong câu chuyện này, em luôn là người chậm hơn anh.
•Anh yêu em. Nhưng …
•Nhưng em quá kiêu ngạo khi nghĩ đến việc mình phải thay đổi để trở nên dịu dàng hơn trong mắt anh, dù em cũng muốn điều đó, nhưng em xin lỗi. Em đã làm anh tổn thương.
•Không, anh yêu em vì em cứ là như vậy, lý do chỉ là chúng ta giống như hai con phố nhỏ, chỉ giao nhau ở một ngã tư chứ không thể hòa vào làm một con đường lớn – Tay chàng trai mân mê chiếc cốc thành những đường viền nhỏ.
Cô gái lấy tay di di những vòng xoắn bằng dòng nước đang bốc hơi ngoài thành cốc.

•Anh đưa em đi ăn pizza một lần cuối cùng được không ?
•Đừng nói thế, chúng ta vẫn là những người bạn, chúng ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào.
•Không với tư cách là hai người còn yêu nhau cơ.
Anh mỉm cười, cô cũng mỉm cười, hai người ngồi đúng chỗ lần đầu tiên họ hẹn hò. Nhưng lần này anh không ăn và cô không uống.

•Em chưa nói yêu anh bao giờ đúng không ?
•Chưa.
•Anh là mối tình đầu của em, có lẽ vì vậy em đã không biết quý trọng tình yêu đó – Vài sợi tóc buông dài trên gò má trắng nhợt.
•Anh đưa em về nhé !
...

Một đóa quỳnh thơm nở muộn màng và trắng xóa trong đêm, thứ tình yêu đầu tiên đến với con người trong trắng nhưng cũng rất dễ tàn. Bạn biết mùi hương lẩn khuất đâu đó nhưng đừng có tìm kiếm chúng mà chỉ nên ghi nhớ chúng.






Notice me, take my hand

Why are we strangers when

Our love is strong

Why carry on without me


Everytime I try to fly, I fall

Without my wings, I feel so small

I guess I need you, baby

And everytime I see you in my dreams

I see your face, it's haunting me

I guess I need you, baby


I make believe that you are here

It's the only way I see clear

What have I done

You seem to move on easy


And everytime I try to fly, I fall

Without my wings, I feel so small

I guess I need you, baby

And everytime I see you in my dreams

I see your face, you're haunting me

I guess I need you, baby


I may have made it rain

Please forgive me

My weakness caused you pain

And this song's my sorry


At night I pray

That soon your face will fade away


And everytime I try to fly, I fall

Without my wings, I feel so small

I guess I need you, baby

And everytime I see you in my dreams

I see your face, you're haunting me

I guess I need you, baby

Hãy chú ý đến em đi và hãy nắm tay em.
Tại sao chúng ta lai trở nên xa lạ đúng lúc tình yêu đang sâu đậm
Tại sao anh lại nóng nảy khi không có em bên cạnh?
Mỗi lần em định bay lên em lại rơi xuống
Không có đôi cánh em cảm thấy như mình bé lại.
Em nghĩ là em thực sự cần anh, anh à.
Và mỗi khi nhìn thấy anh trong những giấc mơ
Hình ảnh thân thương ấy cứ ám ảnh trong tâm trí em
Em nghĩ là em đã cần anh, anh à.
Em tin rằng anh vẫn còn đó đâu đây.
Đây là cách duy nhất em có thể nhìn thấy anh rõ nhất.
Những điều em làm thì dường như lại làm anh xa dần em dễ dàng hơn
Mỗi lần em cố gắng.....................................................
.................................................đã cần anh, anh à.
Có thể em đã gây ra những cản trở
Hãy tha thứ cho em
Những lỗi lầm của em đã mang đến cho anh nhiều đau khổ.
Gửi anh bài hát này như một lời xin lỗi đến anh.

Em cầu nguyện hằng đêm
Cầu cho hình ảnh của anh sẽ mờ dần trong tâm trí em.

Và mỗi lần em định bay lên em lại rơi xuống
Không có đôi cánh em cảm thấy như mình bé lại.
Em nghĩ là em thực sự cần anh, anh à.
Và mỗi khi nhìn thấy anh trong những giấc mơ
Hình ảnh thân thương ấy cứ ám ảnh trong tâm trí em
Em nghĩ là em đã cần anh, anh à.

Chốn bình yên nhất là vòng tay mẹ


Mẹ à!



Vậy là ngày cuối cùng tháng của niềm vui, của nước mắt, của nụ cười, của những chông chênh chống chếnh niềm hư ảo, của nắng, của mưa, của những kỷ niệm một thời bão nổi sắp đi qua.



Mẹ à!



Con vốn không biết nhiều về sự tích về Bồ tát Mục Kiền Liên, Bà Thanh Đề hay sự tích ngày xá tội vong nhân.



Con vốn không cắt nghĩa được sự Trung hiếu, Đức hỉ xả hay Tâm từ bi.



Con vốn không hiểu nhiều, đôi khi quên ngay những thứ con vừa nghe qua.





Nhưng ngày Vu Lan, giữa lung linh ánh đèn, giữa lảng bảng hương trầm, giữa tiếng chuông chùa kinh kệ, được cài trên áo bông hoa hồng màu đỏ là một điều gì đó con luôn muốn tìm về.

… Năm nay, trên áo Mẹ hoa chuyển màu sắc trắng. Nhưng, cho đến khi ra đi, với Ngoại, Mẹ vẫn là đứa trẻ. Đứa trẻ “ngoại tứ tuần”. Thì con, đứa trẻ ngoài 20 vẫn làm Mẹ lo lắng, không có gì là lạ. Mẹ nhỉ? …






Con chưa bao giờ đo được lòng thế nhân. Nhưng lại luôn giữ một niềm tin về lòng người, dòng đời, để rồi cứ mỗi lần niềm tin ấy làm con đau. Con lại tìm về với Mẹ, tham vọng chút bình yên. Có phải vì thế con làm Mẹ luôn lo lắng, khắt khe.



Và có phải vì những vết thương sau những lần vấp váp, mà Mẹ luôn muốn con đi đúng lịch trình của những ga tàu trước mắt? Đều đều những vòng quay?



Có phải vì thế mà Mẹ tức giận khi con dừng lại, ngẩn ngơ thơ thẩn ngắm nhìn quang cảnh? Thời gian không đợi chờ ai?



Có phải vì thế Mẹ lo lắng khi một đoạn đường nào đấy, con băng nhanh như gió? Không (hay vờ như không) nhận ra có một người Mẹ muốn con gặp trên chặng đường đi.



Và có phải vì thế nên Mẹ cứ giục con lập gia đình để có người bên con mà lo lắng. Kỳ vọng rằng con sẽ sống chỉnh chu hơn…?



Và có phải vì con luôn sống theo cách của riêng một đứa dở người lớn, dở trẻ con, nên chưa khi nào Mẹ hết lo lắng.


Đôi khi vì những lo lắng ấy mà giận Mẹ lắm!



Mẹ không hiểu rằng nhiều khi cuộc sống vượt khỏi sức chịu đựng và bản năng sống của con… Mẹ không hiểu rằng đôi khi con muốn vượt khỏi cái nguyên tắc cá nhân vốn có … Nhưng con luôn dừng lại, lằn ranh giới. Đôi khi là chênh vênh. Chỉ bởi luôn nhớ rằng, trên ngực con có diễm phúc Hoa hồng màu đỏ? Và con vẫn còn một nơi để gọi Bình yên!





Đôi khi thế này,



Đôi khi thế khác,





Nhưng … Đứa trẻ ngoài 20 … cũng tạm hiểu rằng…



Mẹ hiểu,



Mẹ biết,

...



Và rằng



Những khắt khe muốn làm con bớt yếu đuối…



Không phải Mẹ không tin lòng của thế nhân mà bởi Mẹ muốn con lựa chọn để tin. Sức người có hạn…



Không phải Mẹ không tin con có thể đi vững trên đôi chân của chính mình, mà bởi lòng Mẹ chẳng bao giờ muốn con vấp váp. Dẫu vấp váp sẽ trưởng thành. Nhưng không có vấp váp nào không để lại dấu tích… Mà không phải vết thương nào cũng liền sẹo theo thời gian…



Và rằng, những yêu thương bao la của Mẹ so với những thứ cỏn con… Sẽ chẳng khi nào so sánh nổi. Quá khập khiễng và buồn cười.





Thế nên, con trẻ con mà, làm sao mà suy nghĩ chỉnh chu, thấu đáo như Mẹ được. Ai cũng có một thời nông nổi cần đi qua. Rồi sẽ đến lúc con chỉnh chu, và thấu đáo không được như Mẹ, nhưng theo cách của riêng con.



Và rằng, Mẹ nhé! Hãy luôn ôm con. Dẫu lúc đó con khóc hay con cười. Hay chỉ đơn giản là muốn được ôm. Lớn rồi mà còn mè nheo, nhõng nhẽo, bác sẽ mắng con thế. Nhưng kệ Bác Mẹ nhỉ? Bác chỉ là Bác thôi mà. Trong vòng tay Bác, con cũng đâu có bình yên. Có những thứ con quy về cảm giác, chẳng thể diễn tả được bằng lời. Chỉ biết rằng, bình yên nhất, trong vòng tay mẹ.



Mẹ à! Rồi đây, những đoạn đường con đi càng ngày càng xa tầm mắt Mẹ. Những nơi con bước đến có thể chưa một lần mẹ đặt chân qua. Có hề gì đâu Mẹ nhỉ? Ai cũng có một thời tuổi trẻ cần đi qua.



Có hề gì đâu, khi muôn nẻo đường đời, con vẫn luôn tìm về với Mẹ. Để ngủ thật ngon. Để ăn thật no. Đôi khi có cả giận dỗi một tẹo. Để khóc tỉ tê. Để cười khoái trá. Và để rồi… Lại đi… Thích nhất là ôm bụng Mẹ và được Mẹ xoa đầu, dễ ngủ như bi ý.



Mùa thu, nhưng với phố núi nhà mình thì có thể gọi là đầu đông được rồi mẹ nhỉ? Cái rét những hôm mưa nhớ Mẹ đến nao lòng. Ôm điện thoại nửa đêm buôn chuyện với em, rồi hẹn hò, cuối tuần về với Mẹ. Lại chuẩn bị được nghe Mẹ mắng rồi. Nhưng có hề gì đâu. Vì sau khi nghe mắng, lại được ăn thật ngon, ngủ thật say. Hợp đồng tác chiến, trêu Mẹ giận một tẹo, rồi đi dỗ dành, rồi được ôm bụng và được mẹ xoa đầu. Nửa đêm, Mẹ kéo chăn, sáng ra có người “hét” dậy.


Em, anh và đêm mùa xuân

,

Mùa Xuân - mùa khởi đầu của một năm, như buổi sáng khởi đầu của một ngày mới với nhiều hy vọng, niềm vui và hạnh phúc...


* Em...

Chiều Sài Gòn không nắng, thay vào đó là cơn gió lạnh của những ngày giápTết. Ngoài kia, người Sài Gòn đang thích thú với cái lạnh mùa đông, nhưng riêng em, mùa đông Sài Gòn càng làm em thêm nhớ anh… Trước đây anh thường bảo em Sài Gòn không có mùa đông, nhưng hôm nay giữa trời Sài Gòn, cái lạnh của mùa đông miền Bắc tràn về làm em nhớ anh quay quắt. Nhớ những chiều nhạt nắng mình đạp xe lang thang trên đường Thanh Niên sau giờ tan trường. Nhớ những đêm mình lang thang dưới hương hoa sữa thoang thoảng ngày sang thu. Nhớ hàng bằng lăng rợp một màu tím kỷ niệm mỗi chiều anh đón em đi làm về ngang qua đường Hòang Quốc Việt. Nhớ những góc phố đêm đông mình đi qua, anh choàng cho em chiếc áo gió rộng thùng thình vì sợ em cảm lạnh... Khoảnh khắc ấy em thấy mình hạnh phúc nhường nào.

Anh! Anh có nhớ những kỷ niệm ngọt ngào đó không? Em nhớ quán cà phê Phố Nhỏ mỗi cuối tuần mình ngồi bên nhau chia sẻ chuyện đời. Đôi bàn tay cùng áp vào tách trà ruyền nhau hơi ấm. Chúng mình gần như xích lại gần nhau hơn. Gần thêm...Gần thêm nữa... Nhớ, nhớ lắm hơi ấm một bàn tay!



"Nỗi nhớ dâng đầy trong em.

Gương mặt anh nụ cười anh, vòng ngực ấm.

Tưởng như máu trong tim đông đặc.

Nỗi nhớ dâng đầy, dâng đầy.

Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách.

Mà sao? Mà sao? Em không thể tới bên anh..."

(** Nhạc Phú Quang)

* Anh...

Một mùa Xuân nữa đang chầm chậm về. Xuân bước trên bậc thềm mỗi ngôi nhà. Xuân về trên mỗi con đường, góc phố thân quen. Xuân đang bừng lên trong từng cánh hoa buổi sớm. Xuân về trên mắt, môi, trên ánh nhìn rạng rỡ lunh linh hạnh phúc của mỗi người... Mùa xuân - mùa của sự khởi đầu, mùa của yêu thương, nhưng đôi khi cũng là mùa nhớ…

Nhiều mùa Xuân đến rồi qua đi lặng lẽ chỉ để lại trong Anh nỗi nhớ khát khao và chờ mong hạnh phúc. Sự hiện hữu của nàng Xuân chỉ là những cung bậc buồn đi qua cuộc đời anh khi thiếu vắng nụ cười trong sáng của em. Sự chia xa đã xóa mờ hình dáng của mùa Xuân trong anh, để nỗi buồn hòa nguyện vào những cơn mưa Xuân, theo từng cơn gió lạnh trôi về miền nhớ khôn nguôi...

"Tình xưa giờ như chiếc lá bay đi phương nào, tan tác muôn nơi.

Chợt nhớ ngày ấy, khi em qua phố một chiều.

Trao cho ta ấm nụ hôn dại, và vòng tay khao khát mong manh.

Chiều nay mình ta lang thang trên phố nhạt nhòa.

Sương giăng trắng niềm mong chờ.

Chợt chiều đông lạnh quá đến bơ vơ..." ***

(*** Nhạc Phú Quang)

* Em…

Đã nhiều lần em muốn quên anh, quên Hà Nội, quên tất cả những gì thuộc về ngày xưa, nhưng rồi em không thể mãi lừa dối những cảm xúc và tình cảm của mình. Càng muốn quên anh, em càng nhớ anh và Hà Nội nhiều hơn. Nỗi nhớ thương bật lên thành tiếng như muốn làm vỡ tung cả không gian vắng lặng tê lòng. Hà Nội ơi, đợi em...

Một ngày đầu Xuân không nắng em trở về Hà Nội, hành trang trên vai là nỗi nhớ khắc khoải. Ra đi rồi trở về, cuộc đời có phải là một chuỗi của những hợp tan, tan hợp? Cũng vài mùa xuân qua rồi anh nhỉ, em lặng lẽ ra đi và lặng lẽ trở về trong cồn cào nỗi nhớ. Nếu ngày trước em đừng quá trẻ con và cố chấp liệu bây giờ chúng ta có thành đôi?

Nhiều đêm em tự dằn vặt mình và nghiệm ra một điều: Có những khi ta quay lưng bỏ lại phía sau tất cả tưởng rằng nhẹ bẫng nhưng rồi sau đó nhiều năm, ta vẫn bị dằn vặt bởi những cơn mơ về một quá khứ đã xa, xót xa tiếc nuối những gì đã vụt mất. Có nhiều lý do để em biện minh cho sự ra đi của mình. Rằng em chỉ là hạt cát bé nhỏ không có nghĩa gì trong thế giới của anh. Rằng em vụng về, xấu xí như một nét vẽ không hoàn hảo trong cả một bức tranh đẹp của cuộc đời anh. Em không đủ tự tin về bản thân mình để nắm lấy hạnh phúc. Em loay hoay đau khổ với ngoại hình bé nhỏ và thân phận của cô bé nhà quê làm sao có thể hạnh phúc với chàng hòang tử đất Hà Thành...

"Cô rất quý cháu, nhưng cháu hãy hiểu cho cô, người mẹ nào cũng mong con mình có một tương lai tươi sáng. Cháu không thể đến với con trai cô được. Nó còn có cả một sự nghiệp ở phía trước...Cô chú đã dự định cho K đi tu nghiệp thêm ở nước ngoài cùng với con gái một người bạn thân..”. Những lời nói của mẹ anh làm em đau, đau lắm! Em thấy mình như vật cản trên con đường đầy hoa hồng anh đi. Em quyết định buông tay anh trong một buổi chiều mùa đông đầy nước mắt. Để rồi bây giờ tim mình đau nhói khi biết rằng anh quan trọng biết chừng nào đối với em. Mỗi người đều có sự lựa chọn cho riêng mình, và mỗi lựa chọn có thể làm thay đổi cả số phận, cuộc đời, cũng như em chọn quyết định xa anh khi em nghĩ nó có thể giúp em thóat khỏi mặc cảm về thân phận mình...

"Từ một điểm ở ngoài một đường thẳng, ta chỉ có thể vẽ được một đường thẳng song song với đường thẳng đó và chỉ một mà thôi. Và khi hai đường thẳng song song, chúng chẳng có cách nào gặp nhau được dù muốn hay không muốn. Cũng như em và anh, mãi mãi chỉ có thể đi bên cạnh cuộc đời của nhau như những người bạn chứ không thể nào gặp nhau ở giao điểm tình yêu. Chúng ta khác nhau nhiều quá, từ ngoại hình đến hoàn cảnh gia đình. Hãy để em đi ra khỏi cuộc đời anh. Anh sẽ tìm được một người con gái xứng đáng hơn em..."

* Anh…

Chiều cuối năm anh lang thang trên con phố vắng. Con đường im lìm như đang giấc ngủ say. Từng hàng cây khẳng khiu trong gió lạnh. Gió cuốn đi những chiếc lá rơi về cuối đường. Anh chợt nhớ đến câu chuyện tình của cây và lá. Nhờ có gió mà cây và lá mãi bên nhau, nhưng cũng có những cơn gió vô tình đã mang lá đi rất xa...Giá như anh có thể là cơn gió mùa Xuân để đưa em trở về bên anh. Giữa con phố vắng mênh mông này, giọng ca trầm buồn của Quang Dũng vang lên từ quán cà phê góc phố làm cho nỗi nhớ em trong anh thêm cồn cào... "Vì mình xa nhau nên em không biết Xuân về đấy thôi...". Bất chợt anh thầm gọi tên em và tự hỏi mình: Nơi ấy mùa Xuân về chưa em? Có lẽ đôi khi trong vòng xoáy cuộc đời và trong sự ru ngủ của thời gian, anh tưởng mình đã quên được ánh mắt, nụ cười thơ ngây của em. Nhưng đó chỉ là sự lừa dối của chính trái tim anh. Trong sâu thẳm tâm hồn mình, anh luôn mong chờ một ngày nào đó em sẽ đem mùa Xuân về bên anh, cho dù chút hy vọng sót lại không còn...



Bước chân buồn đưa anh trở về quán cà phê kỷ niêm, nơi đã chứng kiến sự bắt đầu cũng như sự chia xa của hai chúng ta. Anh xoa hai bàn tay mình vào nhau để xua đi cái lạnh giá của đêm và mong tìm lại chút hơi ấm của em ngày xưa...

Từng giọt cà phê.

Rơi vào nỗi nhớ...

Ngấm vào anh.

Những giọt buồn miên man...

Em - Giọt cà phê buổi sớm.

Chảy trong anh.

Suốt cả một đời...


Anh chưa bao giờ hối hận khi đã yêu em. Trong tình yêu không có sự phán xét đúng hay sai, chỉ có con tim mách bảo rằng mình yêu rất chân thành. Tình yêu của anh dành cho em theo thời gian càng phủ thêm nỗi thương, niềm nhớ, cho dù anh phải luôn sống trong sự chờ đợi, hy vọng, nhưng anh vẫn tin rằng rồi mùa Xuân sẽ lại trở về bên chúng mình. Vì với anh, em mãi mãi là... mùa Xuân!



* Và đêm mùa Xuân...

Phố lên đèn.

Sương giăng ngõ vắng...

Trong quán cà phê Phố Nhỏ có hai người khách cô đơn.

Anh chìm đắm qua làn khói thuốc.

Chị lặng lẽ xoa tay chạm vào tách trà như tìm chút kỷ niệm còn sót lại.

Anh vuốt nhẹ chiếc áo gió đã phai màu theo thời gian tưởng chừng như đang ôm ấp bờ vai mỏng manh ngày ấy.

Chị ngồi ở một góc tối hun hút, trong ánh đèn vàng nhạt nhoà những hình ảnh yêu thương ngày cũ cứ hiện về như mới hôm qua... Chị thấy mắt mình cay cay...

Họ ngồi ở quán rất lâu để thả hồn mình đi về miền ký ức.

Quán vắng...

Buồn tênh...

Đêm trôi...

Hai tâm hồn lưu lạc cũng đang trôi...

Không biết, họ có trôi về nhau?

Khi đằng sau cơn mưa không có cầu vồng


Lấy hết can đảm để nói với Minh rằng Hân thích nó, nhưng không hiểu sao, Hân lại thấy nhẹ lòng khi nhận được câu trả lời không theo kiểu "cầu vồng sau cơn mưa". Minh cũng đã từng rất thích nó, nhưng giờ thì không...


“Phịch!” – Con bé vứt quyển nhật kí chỏng trơ sang bên cạnh. Ôm chặt con Metoyou trong tay, con bé nhìn ra khoảng trời đang mưa lất phất bên ngoài. Hừm, cái thời tiết này làm nó thấy mệt mỏi và lười biếng. Nó chống chế bằng cách tự viện lí do rằng lâu lâu lười một bữa cũng chẳng sao cả, và cũng chả liên quan đến tình hình thế giới đâu mà sợ. Nhắm mắt lại, nó thấy hình ảnh Minh , cậu bạn cùng lớp hiện lên thật rõ. Cảm giác thật thoải mái. Ừm thì nó cảm nắng người ta đấy, nhưng chưa bao giờ nói ra. Nó luôn như thế, rồi để vuột mất người mà mình yêu thương. Luôn là như thế…

Tiếng chuông đồng hồ kêu inh ỏi. Con bé định ôm gối ném cho cái đồng hồ một phát, nhưng rồi bật dậy vì tiếng chuông cửa. Liên hồi và rất to, như thể người bấm chuông cố hết sức bấm thật lực. Chắc chắn là Nam , thằng bạn thân của nó. Vì Nam biết, nó luôn dậy một cách lề mề nhất có thể. Nam nhẩy lên phòng nó và gào lên:

- Con kia, ra khỏi giường và đánh răng rửa mặt ngay!!
- Lúc nào cũng vào phòng tao mà không gõ cửa gì cả..
- Kể cả tao có gõ một tiếng nữa thì mày cũng không chịu ra mở cửa đâu nhẩy!

Con bé làu bàu vài tiếng rồi trở dậy. Nó lại nhìn ra cửa sổ như một thói quen. Thời tiết thật chẳng dễ chịu chút nào. Mưa vẫn rơi.

Con bé mặc áo mưa và nhảy phóc lên xe. Rồi thằng bé lao vút đi. Con bé lên tiếng trước:
- Lâu lắm rồi mày không gọi tao dậy đấy. Mà mày không đi đưa gà bông của mày đi học à? Thấy mày bỏ rơi tao từ khi có em kia!
- Tại hôm nay em nó nghỉ thôi, chứ không thì mày cũng bị bỏ rơi nốt đấy
- À, hóa ra là vì mày không biết đưa ai đi nên mới đưa tao đến trường cho có bạn có bè chứ gì. Đúng là bạn chí cốt quá nhỉ ...
Thằng Nam nhe hàm răng trắng ởn ra cười hì hì:
- Đương nhiên, mày đồ thừa mà
- Tao oánh đấy
Rồi im lặng một lúc. Thấy không có chủ đề, con bé bỗng lên tiếng:
- Tao đang cảm một đứa, mày ạ ...
- Uầy, người như mày mà cũng biết thích người khác à?
- Tao oánh đấy

Thằng bé lại cười toét - cái cười mà con bé cứ nhìn thấy là lại thấy ngứa mắt:
- Rồi rồi....

Im lặng. Con bé thường không nói chuyện này với Nam. Mà với đứa khác. Một đứa bạn ở lớp. Nó tên Ngọc. Nên khi nói chuyện này ra, Nam và nó thường dùng sự im lặng như một thói quen. Để chấm dứt một câu chuyện mà không ai muốn tiếp cả. Nam chỉ nói một câu, như là câu cuối, nhẹ như cơn gió thoảng qua:

- Hân ạ, mày chỉ cần cảm thấy yêu thương người ấy là được...

Rồi thằng bé yên lặng. Bánh xe lăn tròn qua những vũng nước mưa, bắn tung tóe. Sự im lặng thường làm người ta phải suy nghĩ. Và Hân suy nghĩ những điều Nam nói. Nó không hiểu hết ẩn ý của đứa bạn thân. Nó không hiểu ...

Đến lớp. Con bạn Hân nhảy vồ ra như con choi choi. Con bé nói không nên lời. Tai Hân bỗng ù đi. Nó bỗng hiểu câu mà Nam nói. Con bé chỉ im lặng và quay mặt. Rất nhanh. Sự im lặng thoáng qua, một cách chậm rãi đến phát sợ. Nhưng không phải do thói quen. Không phải ...

Tối. Mưa vẫn lất phất. Con bé lại quăng quật quyển nhật kí một cách cố ý. Nó lại viện cớ lười. Luôn là như thế, để trốn tránh sự thực. Sự thực rằng Minh đã có nửa kia. Không phải nó. Úp mặt vào gối, nó bật khóc. Bỗng một cửa sổ chat hiện ra:

BUZZ!!!
Bebi_Ngoc_cute: May

Hân hơi giật mình. Nó quay mặt lại cái màn hình máy tính đang mở. Nhảy khỏi giường, nó ngồi vào cái ghế. Thật chậm rãi. Đang định trả lời thì con Ngọc, thì bạn nó đã nói:

Bebi_Ngoc_cute: Thay doi di!!
Kiki_9x: La sao?
Bebi_Ngoc_cute: Thay doi di!!
Kiki_9x: ??
Bebi_Ngoc_cute: Thay doi! Thay doi tat ca di! May thay doi di, con ngoc a. Noi voi ten y di. Du sao thi may cung da thich no nhu the co ma!
Kiki_9x: ...................................
Bebi_Ngoc_cute: May khong nho hoi may cap 1 a? Tao va thang Nam la ban voi may suot tu hoi cap 1 lai khong biet may a? Thang Nam thi no khong noi thang ra dau, con tao thi khac.

Con bạn nó lại tiếp:

Bebi_Ngoc_cute: Co the la may se dau long khi biet cau tra loi day. Nhung du sao thi may cung phai chap nhan voi su that chu?!

Hân im lặng. Nó không muốn tiếp câu truyện này. Nó nhớ, rất rõ cảm giác ấy. Hồi mẫu giáo, nó thích một tên, nhưng không nhớ tên thằng bé ấy. Thích, nhưng nó nghĩ để gây sự chú ý, thì phải luôn dỗi hờn. Và nó để vuột mất tình cảm của mình lần đầu tiên, một cách ngốc nghếch như thế. Cấp 1, ngay ngày đầu tiên nó gặp một thằng nhóc. Tên Minh. Thật trùng hợp. Nó rất để ý thằng bé ấy. Nhưng rồi một đứa bạn thân khác của nó, Châu, đã trở thành người mà thằng kia thích. Một cách chính xác. Vì nó đã không nói ra sớm hơn. Cấp 2. Như một sự ngẫu nhiên của cuộc sống, nó thích một thằng nữa. Tên Minh. Không thể ngạc nhiên hơn. Nhưng nó và tên ấy, là bạn. Đó là câu trả lời của thằng bé ấy, dù Hân và cả cậu nhóc tên Minh không nói ra, và chưa nói ra. Vì chỉ cần thấy cách thằng bé nhìn cô bé lớp trưởng, nó đã đủ để hiểu.

Hân dừng lại suy nghĩ về Ngọc và Nam. Giống nhau đấy. Nhưng khác với thằng Nam, Ngọc không dễ im lặng như thế. Hoặc là Hân nói, hoặc là nó sẽ nói cho Minh biết, tình cảm của Hân với Minh! Mà ai lại muốn lời tỏ tình của mình "qua tay" một đứa khác như thế, dù là bạn của mình cơ chứ.

BUZZ!!!
Bebi_Ngoc_9x: Tau đem tu mot den hai ruoi!!
Bebi_Ngoc_9x: 1111111111!!

Hân bật cười vì hành động ngốc nghếch của con bạn. Nó trả lời:

Kiki_9x: Roi roi !!
Bebi_Ngoc_cute: Cai con nay, phai de tao dem not chu!! Hai, Hai ruoi~!! Xong!!
Kiki_9x:
Bebi_Ngoc_cute:
***

Hân đến trường trong một tâm trạng cực kì hùng hồn. Đêm qua mưa có ngớt, nhưng sáng nay trời vẫn xám xịt và mưa lại lất phất bay. Hân tỉnh dậy (nhưng may đời cái đồng hồ là nó không phi cho quả gối). Nam không đón nó nữa. Nửa kia của nó đã khoẻ lại. Nam phải đến đưa bé ấy đi học. Thằng bé chỉ ghé qua vứt cho nó mẩu giấy, bảo: “Ngọc bảo tao đánh thức mày!!”. Hân đọc, rồi bỗng phì cười. Hân sẽ mách tội Nam vì dám kiểu “gọi dậy bằng giấy” của nó với Ngọc cho coi. Tên này …

Cắt ngang dòng suy nghĩ của Hân, Minh đã đứng trước mặt nó từ bao giờ. Hôm nay, thật là một sự trùng hợp nữa, nó và Minh cùng trực nhật. Lớp nó trực nhật theo kiểu “thập cẩm trộn lẫn”, không nhất thiết phải đứa nào cùng bàn, cùng tổ mới trực nhật với nhau. Hân im lặng. Má nó bắt đầu đỏ rần rần lên. Minh mỉm cười:
- Hân, trực nhật nào!
- A … à ờ … ừm …

Con bé bối rối ra mặt. Minh thì lăng xăng “để đấy tớ kê bàn cho” “để tớ quét lớp nhá”. Cuối cùng Hân cũng dành được phần đi giặt khăn lau bảng. Bước xuống cầu thang, nó thấy đầu mình ong ong. Hồi hộp…

Minh thấy nó đứng trước cửa lớp. Cái khăn lau bảng rớt nước tong tỏng xuống sàn. Thằng bé nhìn nó chăm chú một lúc như thể nó là một vật thể lạ bỗng nhiên xuất hiện. Rồi Minh bỗng cười và nói:

- Ế thế ra Hân không biết giặt khăn lau bảng à? Thôi để tớ làm vậy…

Thằng bé định cầm cái khăn ướt sũng ở tay Hân ra. Bỗng bàn tay nó bị giữ chặt. Trong tay Hân. Không hiểu. Thời gian như đông quánh lại. Hân ngước lên. Giọng nói nó nhẹ như gió thoảng qua:

- Tớ thích cậu, từ lâu rồi Minh à!

Thằng Minh hơi sững lại. Nét bối rối và ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. Trong khoảnh khắc, Hân chợt cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi chính cái sự thật đang hiển hiện trước mắt, sợ hãi câu trả lời mà nó đã biết trước, của Minh. Im lặng. Lại im lặng. Minh bỗng cất tiếng:

- Tớ cũng từng thích cậu, Hân à. Nhưng, có lẽ … tớ đã tưởng cậu không hề thích tớ … và … tớ … giờ đây tớ cảm thấy cậu như một người bạn rất thân, như một sự ngẫu nhiên đến trùng hợp của tớ. Và nó sẽ là kí ức mà tớ, có lẽ sẽ mãi không thể quên.

Tai Hân bỗng ù đi. Nó chỉ im lặng và quay mặt. Rất nhanh. Sự im lặng thoáng qua, một cách chậm rãi đến phát sợ. Nhưng không phải do thói quen. Không phải ...

Hân bỗng mỉm cười. Nó không còn trốn tránh nỗi sợ hãi nữa. Quay mặt, nhìn thẳng vào người đối diện nó, Hân nói:

- Cám ơn vì đã từng thích mình. Mình chỉ mong có thế. Cám ơn cậu, Minh à …

***

Nó mở cửa sổ tin nhắn offline ra. Những tin nhắn cũ. Đang định nhấn nút tắt, bỗng nó thấy có tin của Ngọc. Có lẽ nó đã out quá sớm trước khi Ngọc muốn nói điều gì đó. Nhưng sao Ngọc không nói với nó ở lớp nhỉ?

Nó mở ra xem. Dòng chữ của Ngọc hiện ra thật rõ:

Bebi_Ngoc_cute: Du sau con mua khong co cau vong thi van con anh nang ma, phai khong Han?


“Dù sau cơn mưa không có cầu vồng thì vẫn còn ánh nắng mà, phải không Hân?” – Hân phì cười. Cái con nhóc ranh này. Dĩ nhiên là phải có nắng chứ. Ừm thì không phải cầu vồng, nhưng Hân đã nhận được nhiều hơn nó nghĩ. Nó từng tin, tất cả sau cơn mưa hoặc là cầu vồng, hoặc là không có gì. Cũng có thể chỉ vì nó chưa từng nghĩ, sau cơn mưa còn có gì ngoài cầu vồng. Nhưng sau cơn mưa ấy, nó để một người ra đi, nhưng nó có thể giữ lại nhiều hơn là kỉ niệm. Có lẽ là ánh nắng đấy. Nó chợt hiểu, đằng sau cơn mưa không có cầu vồng, nó có thể tìm thấy nhiều hơn chỉ một cầu vồng mà thôi…

***

Minh quăng quật một cách cố ý quyển sổ có viết những bài hát và bài thơ. Về Hân. Minh nhỏm dậy nhìn qua cửa sổ. Ừm thì thời tiết đâu có đẹp. Nhưng chẳng phải một ngày đáng buồn đến nỗi tự viện cớ lười như ai kia, vì Minh đã đổi ngày trực nhật để được trực nhật cùng với Hân - cô bạn nó từng thích. Nó đã nghe Nam và Ngọc nói. Về một con bé ngốc nghếch đến độ không dám nói ra tình cảm của mình. Lớp 11 ư, thế mà chẳng khác gì trẻ con cả. Nhưng thật là giống nó đấy. Vì nó cũng đâu dám nói ra, để rồi vuột mất chính tình cảm của mình. Và nó chấp nhận sẽ làm cho người nó từng cảm nắng ấy, yêu thương ấy, đau lòng. Nhưng không làm gà bông với nhau, thì vẫn có thể trở thành bạn tốt chứ. Nó không muốn giữ lấy toàn những kỉ niệm buồn, nhưng lại muốn vẫn thân với con bé Hân như trước. Có lẽ quyết định không sáng suốt chăng, nhưng khi muốn người ta nhận ra sự hiện diện của ánh nắng thì có lẽ xoá đi cầu vồng cũng chẳng có gì sai cả. Là như thế, chỉ như thế thôi. Và Minh đã chấp nhận để cái con bé ngốc nghếc kia nhận ra sự thực rằng: “Chẳng có gì là mất mát khi ta biết ta đang có những gì”…

***

Nam và Ngọc đang đi ăn kem ở một quán ven đường. Có thể là mất vệ sinh đấy, nhưng kệ. Kệ hết. Vì tụi nó còn đang bận vui vẻ hớn hở bởi giúp được con nhóc Hân ấy. Không nhiều đâu, nhưng thế là đủ với con bé ngốc ấy rồi…


Phòng A402

,

Cuộc gặp gỡ với một cô gái nhỏ tại một phòng bệnh viện ở tận Paris xa xôi, cuộc gặp gỡ do nhầm lẫn, nhưng cho đến mãi tận sau này rất lâu, không bao giờ tôi có thể nguôi ngoai những ký ức về nó...


Paris. Còn một tuần nữa là giáng sinh…


Quanh tôi, ai cũng hối hả tất bật chuẩn bị cho giáng sinh- dịp để mọi người trong một gia đình đoàn tụ hay đơn giản chỉ là dịp mà mọi người tặng quà cho nhau, thể hiện sự quan tâm lẫn nhau nhưng tôi vẫn một mình, không ai cả, không có cây thông noel và không có món quà nào hết. Trong căn phòng nhỏ nhìn ra con sông Seine thơ mộng đầy ắp sự im lặng, tôi ngồi bên bậu cửa sổ, tay cầm cốc cacao nóng và nghỉ ngơi sau một ngày học tập mệt mỏi. Bỗng nhiên, sự im lặng đó bị phá vỡ bằng hồi chuông điện thoại.

- Alô! Mẹ à…

Mẹ tôi gọi cho tôi để hỏi thăm tình hình học tập, sức khỏe của tôi và để thông báo rằng cô em họ tôi - Lan sang bên này mổ bệnh dạ dày và bảo tôi vào thăm. Đã rất lâu rồi tôi không gặp cô em họ đó. Trong trí nhớ của tôi, Lan chỉ là cô bé con có đôi mắt thật lớn. Không biết dạo này Lan trông thế nào nhưng ở nơi đây mà nằm một mình trong bệnh viện thì buồn quá. Tôi nói với mẹ rằng hôm nay muộn rồi, mai con sẽ vào thăm em ấy. Và màn đêm đóng lại những tia sáng cuối cùng của một ngày mùa đông dài đằng đẵng. Paris ngập trong màn đêm tĩnh lặng

Ngày hôm sau, sau khi đi học xong, chiều đổ bóng, tôi lái xe đến bệnh viện Pitié-Salpêtrière. Bệnh viện nằm bên bờ sông Seine êm đềm. Tới khoa hồi sức, tôi hỏi bác sĩ thông tin về bệnh nhân từ Việt Nam sang và mổ dạ dày. Bác sĩ trực chỉ tôi vào phòng A402. Tôi nhìn qua cửa kính, bóng cô em họ đang ngủ. Tôi khẽ đẩy cửa vào. Lan đang nằm trên giường và vẫn đang trong mơ màng. Có lẽ vừa mổ xong nên sức khỏe em còn rất yếu. Khuôn mặt hiện lên vẻ thơ ngây, thánh thiện. Lâu quá không gặp, trông em họ vừa lạ, vừa quen. Tôi đặt bó hoa hồng lên trên bàn và đi ra phía cửa sổ. Tôi cố gắng làm mọi việc thật nhẹ nhàng để không phá vỡ giấc ngủ của em họ. Bên ngoài, Paris và sông Seine chìm trong một màu trắng, vẫn gió lạnh, vẫn bầu trời u ám. Thời gian trôi qua mà cô em họ vẫn không tỉnh dậy. Tôi viết vài dòng lên một mẩu giấy nói rằng anh họ em đến thăm. Chúc em mau khỏe. Mai anh lại đến rồi lại nhẹ nhàng đẩy cửa ra về.

Tôi ra về và cảm giác có gì đó là lạ nhưng có lẽ đó chỉ là cảm giác của hai người họ hàng lâu không gặp nhau. Tôi quên nhanh cảm giác đó. Gọi điện cho mẹ nói rằng tôi đã vào thăm, tất cả đều ổn.

Ngày thứ hai…

Tôi lại vào bệnh viện và xách theo giỏ hoa quả. Vẫn phòng bệnh đó, cô em họ vẫn đang ngủ. Tôi khẽ đẩy của vào, chẳng có điều gì khác biết giữa ngày hôm qua và ngày hôm nay ngoại trừ tôi bắt gặp một nụ cười hồn nhiên, trong sáng hiện lên trên khuôn mặt của em họ. Đặt giỏ hoa quả xuống và ngồi ghế đợi. Mẩu giấy hôm qua đã có người đọc và bỏ đi. Bó hoa hồng vẫn còn tươi và đẹp. Sao hai lần đến đây đều không gặp bác tôi nhỉ? Chắc có lẽ bác ấy đi lo công việc rồi. Tôi đang mơ mộng với Pari mùa xuân tràn ngập ánh nắng của ngàn hoa, những đại lộ lại ồn ã với hàng triệu lượt người qua lại, bầu trời lại chan hòa, rạng rỡ thì Lan ư ư đòi uống nước. Vội vàng tôi rót nước cho em uống. Sau một lát, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác xuất hiện trên gương mặt Lan:

* Anh là ai?
* Anh là anh Nguyên - anh họ em đây, em không nhớ anh àh? 2 năm rồi không gặp, trông em khác đi nhiều đấy.

Cô em họ ngẩn ngơ, giọng pha chút mệt mỏi:

* Ơ anh Nguyên nào nhỉ?

Tôi cười nhẹ:

* Em không nhớ gì àh? Hay là ca phẫu thuật có gì đó đụng chạm đến bộ nhớ?

Không để Lan có thời gian trả lời. Tôi tiếp:

- Hôm nay anh có việc phải đi rồi. Chào em nhé! Hoa quả anh mua anh để trên bàn đấy. Em ăn đi cho mau lại sức. Sớm khỏe nhé.

Tôi về và cảm giác hôm qua lại xuất hiện. Cảm giác của một người vừa quen vừa lạ đang nằm trong phòng. Nhưng rồi cảm giác đó cũng sớm bị gạt sang một bên, phần vì tôi nghĩ rằng 2 năm không gặp, phần còn lại vì buổi hội thảo của trường tôi được mời và tôi phải nhanh đến đó cho kịp lúc.

Ngày thứ ba…

Hôm nay có vẻ như em tôi đã khỏe hơn, tôi đến đúng lúc em đang ngồi tựa lưng vào giường và nhìn ra ngoài cửa sổ.

* Sông Seine thật đẹp phải không em?
* Anh là ai mà sao tôi không biết?
* Anh là anh Nguyên- anh họ em mà
* Xin lỗi tôi không có anh họ, cả bố và mẹ tôi đều là con một, tôi cũng là con một.

Tôi giật mình và sững người thật sự. Chẳng lẽ cảm giác 2 hôm vừa rồi lại là đúng. Tôi đang luống cuống không biết phải nói gì, không biết phải làm thế nào thì cánh cửa phòng mở ra. Một người phụ nữ tầm 45 tuổi bước vào, cười với tôi như khẽ chào và nói với Lan :

* Mẹ không biết rằng con có bạn ở tận bên này đấy. Hai đứa nói chuyện vui vẻ nhé. Mẹ qua lấy túi rồi phải đi lo công việc luôn.

Và rồi lại một nụ cười nữa như cám ơn tôi. Cửa phòng đóng lại. Đúng là không phải là em họ tôi và người phụ nữ kia ko phải bác tôi mà họ lại gọi nhau là mẹ con. Có lẽ tôi đã nhầm thật sự rồi. Mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng, Tôi kiếm cớ có việc và xin phép ra về.

* Khoan đã. Tại sao anh biết tôi thích hoa hồng?
* ừ thì… anh đoán thế.

Tôi chạy một mạch ra ngoài và không hết ngỡ ngàng rằng tôi đã nhầm lẫn. Tôi ngượng quá, đi coi một người con gái xa lạ làm em gái, quan tâm săn sóc. Tôi lên xe và lái thẳng về nhà. Chui lên giường, Úp mặt xuống. Một cảm giác vừa ngại ngùng, vừa xấu hổ và rồi tôi ngủ quên lúc nào không hay. Trong giấc mơ, tôi mơ về một thiên thần áo trắng đến bên tôi, xua tan tất cả lạnh giá, đưa tôi đến một vùng đất ấm áp và bình yên. Lạnh giá và cô đơn là hai điều mà tôi sợ nhất từ trước đến giờ.

Ngày thứ tư…

Hôm nay là chủ nhật. Tôi dậy muộn hơn mọi khi vì hôm nay được nghỉ học. Bụng đói meo vì tối hôm qua chưa ăn gì. Tủ lạnh cũng chẳng còn gì. Tôi lái xe ra một tiệm ăn ở gần nhà. Tôi không tránh khỏi suy nghĩ về chuyện hôm qua. Tôi phải làm gì bây giờ. Lại đến bệnh viện, hỏi kĩ lại bác sĩ một lần nữa và được chỉ vào đúng phòng của em họ tôi. Tôi nhẹ nhõm và thoải mái vì nhận ra em họ tôi cùng hai bác. Vui vẻ nói chuyện với mọi người và không quên kể cho họ nghe câu chuyện vài hôm trước tôi gặp. Hôm nay là ngày nghỉ và có lẽ tôi sẽ ở đây cả ngày để nói chuyện, chăm sóc cho em mình. Cảm giác có họ hàng bên cạnh thật vui vì lâu lắm rồi không có ai sang bên này chơi với tôi. Khi mọi người nói khát nước, tôi ra ngoài để mua nước vì trong bệnh viện không có sẵn. Theo lối hành lang đi mua nước, qua phòng A402, tôi ghé nhìn vào. Một bóng người nhỏ nhắn, xinh xắn ngồi bên cửa sổ. Tôi muốn bước vào để xin lỗi về chuyện hai hôm trước. Vẫn câu hỏi cũ:

* Sông Seine đẹp chứ?
* Đẹp! Nhưng hoa hồng còn đẹp hơn. Em muốn một lần được xuống đó. Em biết thế nào anh cũng sẽ quay lại.
* Tại sao?
* Anh đánh rơi thẻ học sinh hôm nọ. Anh phải quay lại chứ, đúng không? Anh là du học sinh àh? Thích nhỉ? Nếu không bị bệnh. Em cũng sẽ sang Pháp học ngành y. Anh thích ngành y chứ?
* Anh thích. Nhưng anh đang học kinh tế em ạh. Em khỏe nhanh thật đấy.

Kì lạ quá. Chúng tôi nói chuyện như hai người đã quen nhau từ rất rất lâu trước đó vậy. Em kể về những mơ ước của em sau khi khỏi bệnh. Tôi nghe hết và không muốn cắt những dòng suy nghĩ ấy. Tất cả những điều em nói vẽ lên trước mắt tôi một thế giới muôn màu sắc, không có đau thương. Một cô gái trạc tuổi tôi thôi mà sao suy nghĩ nhiều, mơ ước nhiều quá, giản dị quá. Nhưng nổi trội hơn tất cả. tôi vẫn thấy, cô ấy muốn mình được khỏi bệnh. Tôi chưa kịp hỏi cô ấy bị làm sao thì mẹ cô ấy bước vào. Cười với tôi và nói:

* Cháu có thể ra ngoài này cô nhờ chút việc được không?
* Dạ được ạh.
* Cô rất cám ơn cháu về những ngày qua cháu đã ở bênh cạnh con bé. Cô quá bận để có thể ở bên cạnh nó . Không có cháu, cô không biết phải làm thế nào cả. Cô nhờ cháu một việc được không?

Tôi quay lại nhìn cô gái. Khuôn mặt ấy thánh thiện quá. Tôi nói:

* Dạ được ạh. Cô cứ nói đi
* Cô có việc phải về Việt Nam 3 ngày. Cô sẽ trở lại ngay lúc có thể. Cô bận công chuyện. Cháu có thể ở lại đây, chăm sóc cho con bé thay cô được không. Cô thực biết ơn cháu lắm!

Tôi nhìn em một lần nữa và nói:

* Được ạ! Cô hãy tin cháu. Cháu sẽ làm tốt nhất có thể

Cô cười với tôi, rút trong túi ra một khoản tiền và nói:

* Cháu cầm lấy lo cho em hộ cô nhé!
* Không cần đâu cô ạh. Cháu có thể tự lo được mà. Cô cứ yên tâm đi công việc đi ạh.

Và rồi cô ấy bước ra khỏi bệnh viện để tới sân bay. Tôi quay trở lại phòng nói chuỵện với em. Tôi biết thêm được tên em. Nhật Ánh. Một cái tên thật hay! Cứ như vậy. Khi trời tối. Tôi chờ cho em ngủ thật say rồi mới ra về. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy đã làm tôi ấm áp biết nhường nào. Em là người con gái đầu tiên mà tôi cảm thấy lúng túng, gượng gạo hay đơn giản: Tôi thích em mất rồi.

Ngày thứ năm, ngày thứ sáu tôi được nghỉ dịp lễ giáng sinh. Hai hôm nhiệt độ có tăng đôi chút và tuyết rơi về trưa, chiều ít hơn ban đêm và sáng sớm. Tôi xin phép bác sĩ đưa em đi ra ngoài. Ban đầu, em có vẻ ngại vì lời đề nghị bất ngờ của tôi, đôi má ửng đỏ làm khuôn mặt em đáng yêu trông thấy. Tôi đưa tay tôi ra và nói:

o Em tin anh chứ? Anh sẽ chỉ cho em thấy Pari mùa đông đẹp như thế nào.

Em khẽ cười. Đó là lần đầu tiên em cười với tôi, thật tươi. Nụ cười hay cũng chính là sự đồng ý. Em nắm lấy tay tôi. Tôi đưa em đến các tiệm café, tiệm bánh ngọt nổi tiếng ở nơi đây, cùng em đi dạo qua các con phố, thật chầm chậm, từng bước và rồi bàn tay tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia lúc nào không hay. Trời lạnh nên tôi không dám đưa em đi ăn kem chứ kem ở Pari tôi thấy ngon và đặt biệt hơn tất cả. Lạnh nhưng ngọt và thanh khiết. Em vẫn chưa được khỏe hẳn nên cứ buổi tối là tôi phải đưa em về phòng. Đó là những ngày đẹp nhất trong cuộc đời tôi mà tôi có. Tôi đã yêu người con gái đó…

Ngày thứ bảy… và cũng là ngày cuối cùng. Giáng Sinh…

Tôi đến muộn vì công chuyện buổi sáng và bận đi mua cho em một món quà giáng sinh. Một chiếc vòng cổ hình ngôi sao thật đẹp. Tôi đến vào đúng lúc 5h chiều. Em đang ngủ. Tôi cố tình không đánh thức và cố gắng ngồi chờ đợi. Tôi muốn em bất ngờ vì món quà này. Rồi em cũng tỉnh. Tôi đưa món quà ra mà nói:

* Chúc em giáng sinh an lành hạnh phúc và hơn hết, anh chúc em sẽ sớm khỏi bệnh và thực hiện tất cả các ước mơ của mình.

Một nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt của em.

* Sao em không mở nó ra đi. Nó đẹp lắm đấy!
* Không. Em sẽ mở nó ra lúc chỉ có một mình em. Bây giờ mình làm gì hả anh?
* Anh đã cố gắng xin bác sĩ cho em được ra ngoài rồi. Nhưng nhớ phải mặc ấm nhé. Anh còn một bất ngờ nữa muốn dành tặng cho em

Tôi dẫn em đến một tiệm ăn thật đặc trưng của Paris và chúng tôi đã có một bữa tối giáng sinh ngọt ngào.


Sau bữa ăn. Tôi dắt em đi dọc bờ sông Seine. Đường phố về khuya chẳng còn ai qua lại, chỉ còn con đường, tuyết trắng, tôi và em. Em nói khẽ với tôi:

* Anh… ôm em được không?

Tôi khẽ cười vì đó là việc mà tôi muốn làm từ lâu:

* Được chứ!

Và rồi tôi ôm em thật nhẹ nhàng, ấm áp.

* Anh… hôn em được không?
* Được chứ.

Giữa bầu trời Paris lạnh như vậy những có một thứ gì đó quá đỗi nồng nàn, quá nhiều ấm áp. Lãnh lẽo không còn đáng sợ đối với tôi nữa. Tôi có em bên cạnh rồi.

* Anh… Anh… có yêu em không?- Em ngập ngừng nói trong vòng tay ấm áp của tôi.

Tôi đã không trả lời câu hỏi đó. Tôi chẳng hiểu thứ gì đã ngăn cản tôi lại nữa.Có lẽ tôi thừa hưởng một phần lạnh lùng từ anh trai tôi và một phần sợ hãi không dám yêu ai từ gia đình của tôi. Tôi ôm em thật chặt và nói:

* Muộn rồi. Em phải về thôi. Giữ gìn sức khỏe không ốm thêm là anh không chịu trách nhiệm đâu.

Tôi đưa em về phòng trong bệnh viện và không quên:

* Chúc em ngủ ngon

Em cười thật tươi với tôi.

* Em cũng chúc anh ngủ ngon. Hôm nay em vui lắm!





Ngày hôm sau…

Sáng hôm đó. Tôi đến bệnh viện và háo hức chờ xem em nói gì về món quà của tôi. Nhưng sao căn phòng này ko có ai. Tôi bước vào và có một phong thư để trên bàn:

-Em xin lỗi anh em không thể ở Paris lâu hơn được nữa. Em rất yêu nơi này. Hãy để em là con sông Seine trong anh nhé. Em có việc gia đình gấp phải trở về ngay. Cám ơn anh tất cả những ngày vừa qua đã ở bên em, chăm sóc cho em. Chiếc vòng cổ đẹp lắm anh ạ. Em sẽ đeo nó…vì anh. Sáng sớm nay mẹ em và em về Việt Nam luôn. Mẹ em cám ơn anh. Nếu có cơ hội. Mẹ em mong được gặp anh để trực tiếp cám ơn anh. Chúc anh ở lại học tốt và giữ gìn sức khỏe tốt.

Đáng ra em không nên yêu anh. Em chỉ mang lại đau khổ cho người khác thôi. Nhưng… em vẫn phải nói. Em thực sự rất yêu anh…

Tôi bàng hoàng giật mình cảm tưởng như tâm trí tôi đang vỡ vụn ra thành từng mảnh. Tôi cảm thấy có gì đó đắng trong tim. Tôi lao ra xe và lái thẳng đến sân bay. Tôi chạy vào, giữa hàng ngàn con người. Làm sao tôi tìm được em đây? Tôi cố chạy, cố kiếm tìm bằng trực giác của mình nhưng sân bay lớn quá. Em ở đâu? Tôi không biết. Sao quanh tôi cứ quay cuồng lên thế này. Tôi gục ngã, suy sụp ngay lúc đó và… khóc. Tôi đã để lỡ mất cơ hội nói với người con gái tôi yêu rằng anh rất yêu em. Bây giờ em trở về Việt Nam mất rồi. Làm sao anh có thể gặp lại em đây? Tôi phải làm gì bây giờ đây? Nhưng tôi nhớ ra mình vẫn còn một hi vọng có thể gặp được em. Tôi bình tĩnh lại, lên xe lái về bệnh viện.

Thật may mắn khi tôi trở lại và vẫn còn xem được hồ sơ bệnh án của em. Ôi trời ơi. Tôi không còn tin vào những gì tôi đang nhìn thấy nữa. Em bị ung thư dạ dày sao? Cả bầu trời sau lưng tôi như sụp đổ, một cái lạnh tràn ngập đổ xuống con người tôi.Chân tay tôi như rụng rời ra từng khúc. Tôi đã kịp lưu lại địa chỉ gia đình em ở Hà Nội trước khi hồ sơ đó được chuyển đi. Tôi thề rằng tôi sẽ đến. Chỉ cần có cơ hội là tôi sẽ đến

Công việc học tập của tôi không cho phép 1 ngày nào tôi được rời khỏi nơi này. Cuối cùng rồi mùa xuân cũng đến, rồi mùa hạ qua, mùa thu điểm từng chiếc lá vàng nơi con đường góc phố của Pari tráng lệ. Sau 10 tháng. Cuối cùng, tôi cũng có cơ hội được quay trở về Việt Nam…

Như những gì tôi đã tự hứa với mình. Tôi tìm đến địa chỉ trên mẩu giấy đã vàng theo thời gian mà tôi có. Một ngôi biệt thự cổ bên cạnh Hồ Tây thơ mộng. Căn nhà đẹp quá. Tôi gọi cửa. Một người giúp việc ra mở cửa cho tôi và mời tôi vào phòng khách, nhẹ nhàng hỏi:

* Xin lỗi cậu cần gặp ai?
* Cháu đến đây để gặp Nhật Ánh. Bác có thể gọi cô ấy ra cho cháu gặp được không bác

Không nói gì, bác quay lưng đi lên gác. Tầm 2 phút sau, một người phụ nữ trung niên bước xuống. Tôi nhận ra là mẹ của Nhật Ánh. Tôi đứng dậy, hồ hởi:

* Cháu chào cô ạh. Cô còn nhớ cháu chứ. Cháu là … là bạn của Ánh bên Pháp đây ạ. Ánh đâu rồi hả cô?

Không trả lời. Sự im lặng đó làm tôi lạnh sống lưng, căng thẳng tột cùng. Đi ra phía cửa và quay lại nói với tôi:

* Cô sẽ dẫn cháu đi gặp Ánh.

Tôi lái xe đi theo sự chỉ dẫn của cô đến một khu nghĩa trang. Tôi đạp chân phanh nghe két một tiếng dài giống như tim tôi như ngừng đập một lát. Xe đứng khực lại.

* Như thế này là sao hả cô? Chẳng lẽ…

Không trả lời. Tôi nhận thấy những giọt nước mắt chảy trên gương mặt cô và một cái khẽ gật đầu.

Tôi như muốn ngất đi nhưng cố gắng lấy hết bình tĩnh. Tôi bước ra, mở cửa cho cô và cùng cô tới một ngôi mộ hướng ra phía bờ sông. Cô nói với tôi:

* Nhật Ánh đây cháu ạ. Cám ơn cháu những ngày bên Pháp! Đó có lẽ là những ngày vui nhất của cuộc đời con bé.

Tôi gục xuống, tôi không nghĩ rằng em ra đi nhanh đến thế. Căn bệnh quái ác mà tôi đọc được thực sự tôi không muốn nhớ. Tôi đã cố quên và luôn giữ trong tôi tâm niệm rằng em đang chờ đợi tôi về vì em có nói với tôi: “Em muốn được cùng anh chèo thuyền quanh hồ Tây”. Nhưng… Nhưng sao em không đợi tôi. Em ra đi vội vàng quá. Lúc đó, tôi chỉ viết ôm mặt khóc. Tại sao ông trời lại bất công như thế? Không cho tôi được gặp người ấy lần cuối? Không cho tôi cơ hội để nói rằng Anh rất yêu em hay phải chăng, tôi đã từng có nhưng tôi không biết nắm lấy và để tuột đi một cách quá dễ dàng. Giờ tôi đã hiểu tại sao em lại phải đi về ngay trong đêm hôm đó, bác sĩ nói em chỉ còn sống được 2 tháng nữa. Mẹ em và gia đình em đều muốn những ngày cuối em được ở bên cạnh gia đình mình nên phải vội vàng như thế và có lẽ cả mẹ em cùng em đều không muốn tôi suy nghĩ làm ảnh hưởng tới việc học nên đã đi ngay trong sáng sớm hôm sau.

Hoàng hôn buông dần ánh tím trên khu nghĩa trang. Tôi cùng cô ra về, nước mắt trên gương mặt đã khô nhưng làm sao nước mắt trong tim tôi khô được đây?

Vài tuần sau tôi phải trở lại Paris để học. Mùa đông lại đến rồi. Lúc này đây, một mình đứng bên bờ sông Seine, vẫn tuyết trắng, vẫn những ánh đèn từ các tiệm bánh, tiệm café, vẫn những cơn gió lạnh ngày nào nhưng… tôi mất em rồi…

Anh xin lỗi em nhiều lắm. Đáng ra, lúc anh có cơ hội, anh đã phải nói … rằng… Anh có yêu em. Bình yên và ngủ ngon em nhé! Em là sông Seine của anh…

Kỳ I: Tôi tên là Khoa, đến từ Việt Nam

dv
Glitter Graphics

Một du học sinh đến từ Việt Nam, có đôi mắt quá to và gương mặt lạnh lùng, lại ám ảnh Chuka. Cô chưa từng có cảm giác rạo rực đến thế, kể từ khi chia tay Takashi, 2 năm trước... Chuka gập laptop lại. Nhìn đồng hồ đã 4h sáng. Sáng mai cô có kỳ thi học kỳ môn Kinh tế chính trị. Nhưng cô không học được, cũng chẳng làm sao đi ngủ được. Cô đang rạo rực. Những ngón tay của cô run lên như muốn làm hành động gì đó cho thỏa sức – một điều lạ lùng lúc quá nửa đêm. Cảm giác này, có phải tình yêu không? Lần cuối cùng cô có cảm giác này, đã từ lâu lắm rồi. Có lẽ là 2 năm trước chăng? Từ hồi còn Takashi… *********** Hôm nay cô đã nói chuyện với anh ấy. Một con người khá mâu thuẫn. Lúc nhìn xa thì sao mà ghét, nhưng nói chuyện thì sao niềm nở quá. Anh ấy đi lang thang trong hội trường với chiếc máy ảnh trên tay, vẫn đôi mắt như không nhìn ai cả. Chuka mặc chiếc váy dân tộc xúng xính, tay cầm bó hoa mà anh nào đó vừa đưa cho cô sau bài biểu diễn múa cổ truyền Mông Cổ. Cô và Sarul, hai cô gái Mông Cổ trong hai bộ váy rực rỡ làm sáng rực cả hội trường. Và anh ấy tiến lại gần, mắt nhìn thẳng vào cô. Tay cô chợt bấu chặt vào đóa hoa. Tôi có thể chụp ảnh cùng hai cô được không? – Bằng tiếng Anh. Dĩ nhiên rồi. – Cô trả lời lại bằng tiếng Nhật. Đôi mắt anh ấy mở to hơn. Một đôi mắt quá to cho một người đàn ông. Tại một ngôi trường mà ngôn ngữ giao tiếp chính là tiếng Anh như IUJ, cô biết tác dụng của câu trả lời tiếng Nhật thế nào. Cô là người Nhật àh? Không, tôi là người Mông Cổ. Anh không thấy vừa nãy tôi biểu diễn tiết mục Mông Cổ trên sân khấu à? Tôi có nhìn thấy. Nhưng mà tôi tưởng sinh viên Mông Cổ thiếu người nên mượn người Nhật. Mà có phải tất cả người Mông Cổ đều nói tiếng Nhật giỏi không? Tôi cũng có một cô bạn Mông Cổ cũng rất giỏi tiếng Nhật nhé. ・mmm ở đây thì không phải tất cả mọi người đều nói được tiếng Nhật đâu. Chụp ảnh. Sarul có vẻ thích thú nhảy nhót xem những tấm ảnh vừa chụp được. Cô thản nhiên đứng nhìn hai người vung vẩy tay chân cố nói chuyện bằng tiếng Anh và phần lớn là dung body language. Anh chàng kia xin Sarul địa chỉ mail để gửi ảnh. Anh có tham dự buổi tiệc nhảy cuối ngày hôm nay không? – Chuka cắt ngang cuộc đối thoại body languge của hai người. Có, lâu lắm mới có dịp, tôi phải tham dự chứ. Và Chuka lại đứng quan sát đoạn đối thoại trên lặp lại. Chỉ khác là anh chàng kia là người hỏi, còn Sarul trả lời. *********** Căn phòng tối với ánh đèn vũ trường lấp lánh. Mấy chục con người đang say sưa với những vũ điệu sôi động. Chuka đã quen với không gian này rồi. Hôm nay cô mặc bộ đồ bó sát màu đen tuyền, thực ra nó là kết quả của 1 tiếng lựa chọn. Say sưa với những điệu nhảy, cô vẫn biết có nhiều ánh mắt đang dán mắt vào mình. Nhưng cô chỉ nhìn một người thôi. Anh ấy, lại vẫn bộ mặt lạnh lùng, đang ngồi ở một góc. Anh ấy có vẻ không thoải mái với không gian này. Cô tiến lại gần, nhảy trước mặt anh ta. Anh ta ngước đôi-mắt-quá-to-cho-một-người-đàn-ông lên. Đây là lần thứ 3 như thế này rồi anh biết không. Chắc anh không biết, vì đây là lần đầu tiên anh ta ngước mắt nhìn lại. Anh không nhảy à? Không, tôi không biết nhảy. Chuka ngồi xuống cạnh anh ta. Anh không phải học sinh trường này đúng không? Không, tôi ở Nagaoka cách đây 50km. Cô hỏi cho có lệ thôi, chứ thực ra cô đã hỏi Dung khi cô nhìn thấy anh ta trong trường IUJ 2 lần trước rồi. Anh ta học ở NUT. Vì thế cô mới trả lời lại anh ngay từ đầu bằng tiếng Nhật. Tôi cũng hay đến Nagaoka mua sắm. Anh cho tôi số đi, khi nào đến có gì tôi sẽ gọi. Cô đọc đi, rồi tôi nháy sang. Anh ta lấy máy điện thoại ra. Tôi gửi qua tia hồng ngoại nhé. Anh đặt chế độ nhận tín hiệu đi. Ồ không được. Máy tôi đời cũ không có tia hồng ngoại. Máy màu hồng, kỳ cục. Thế tôi đọc số này. – Chuka đọc số. Anh ta bấm nút gọi. Và bấm nút cắt, đút máy vào túi. Này anh gọi chưa? Sao máy tôi chưa thấy tới? Lại lấy máy ra. À xin lỗi cô vừa nãy tôi ấn nút cắt sớm quá, điện thoại chưa kịp quay số. Tôi tên Chuka. Viết bằng Katakana là được rồi. Anh tên gì? Tôi tên là Khoa, đến từ Việt Nam. *Katakana: Kiểu chữ Nhật chuyên dùng để ký hiệu những từ ngoại lai. *********** 12h đêm. Chuka đứng đợi thang máy ở chân ký túc xá. Cô lại trở về căn phòng trống vắng lạnh lẽo, sau một đêm nhảy bốc lửa. Cô biết, có nhiều ánh mắt thèm muốn cô.Và cô biết, nhiều cô gái không về một mình. Mình đi tìm thứ cao thượng hơn họ - cô tự an ủi. Cô về phòng rồi àh? Mọi người vẫn còn đang nhảy nhót ầm ĩ mà. – Khoa xuất hiện. Vâng tôi mệt. Anh đi đâu đấy? – Nụ cười tự nhiên xuất hiện ở cuối một ngày mệt mỏi. Tôi ra bàn bi-a ở kia. Hội bạn tôi đang ăn phở ở đó. Chúc ngủ ngon nhé. – Khoa nói trong lúc đi vượt qua cô. Anh ta không có dấu hiệu muốn dừng lại. Thang máy tới. Một giây lưỡng lự. Không hiểu sao, cô vụt chạy đuổi theo Khoa. Đợi tôi với. Về phòng chán lắm. Cho tôi ăn phở với. Anh chàng thật kỳ lạ, đi cùng nhau mà như không là đi cùng. Khoa luôn đi trước cô nửa bước. Hai người bước vào phòng vào phòng. Quân, Thủy và Dung đang ở đó. Họ đang ngồi uống bia và ăn phở. Ba người nhìn cô và Khoa với con mắt tinh nghịch. Quân nháy mắt, nói gì đó với Khoa bằng tiếng Việt mà cô không hiểu. Tôi muốn ra ngoài hút thuốc. Có ai đi cùng không. – Cô nói sau khi húp nốt tô phở. Im lặng. Năm người không ai nói gì. Cuối cùng Thủy đứng dậy: “Mình đi với cậu” Thủy không hút thuốc. *********** Thủy ngồi yên lặng bên cạnh Chuka. Hít một hơi không khí lạnh lạnh trong vắt cuối thu, Chuka cất tiếng hỏi: Cậu Khoa-san ấy, trông giống người Nhật nhỉ? – Trong lúc hỏi, trong đầu Chuka hiện ra hình ảnh của một người Nhật. Ừh. Nhìn không giống người Việt lắm. Cậu ấy có người yêu chưa? Mình không biết. Cậu ấy ít nói lắm. Lại im lặng. Thủy nói thêm: Nhưng mà cậu ấy tốt lắm. Mà nhìn mặt lạnh lạnh cool nhỉ. Mấy cô gái Việt Nam ở đây thần tượng cậu ấy hết đấy, nhưng cậu ấy chẳng thích ai cả. Khi hai người trở lại phòng bi-a, đã có thêm rất nhiều người tụ tập, họ vừa trở về từ sàn nhảy. Chuka rủ Dung làm một trận đấu bi-a nữ giới. Đằng xa Thủy nói gì đó với Khoa, và Khoa cười. Cô thấy nhột nhạt mỗi khi cúi người xuống đánh. Mấy tên con trai đứng xem kia, người ta đánh bi-a thì phải nhìn vào bàn chứ mắt nhìn đâu đấy! Kết thúc ván bi-a, Chuka “tình cờ” đứng cạnh Khoa. Phía bên kia, cạnh cô, có 2 tên đang nói chuyện. 1 tên nữa đến tham gia. Choán chỗ quá! Tự nhiên, cô dịch lại gần Khoa một chút. Khoa dịch ra xa một chút. Mắt vẫn nhìn bàn bi-a, cô lại tự nhiên dịch lại gần Khoa một chút. Một chút nữa. Hông cô chạm vào tay Khoa đang đặt trên thành băng ghế. Khoa không dịch ra. Cậu dịch ra một chút được không. Chật quá. –Cô quay sang nói với Khoa. Ừh dĩ nhiên. - Khuôn mặt Khoa thoáng chút ngạc nhiên. Có lẽ cậu ta cũng thấy băng ghế phía bên cô hoàn toàn không chật tí nào! Chuka lại tham gia vào đánh một ván nữa. Khoa vẫn đứng im lặng cạnh băng ghế quan sát. Kết thúc ván bi-a, nhìn đồng hồ, đã 3h sáng, Khoa đâu rồi? Chuka lên phòng, rấm rứt. Người đâu mà bất lịch sự. Đi mà thậm chí không chào một tiếng. *********** Đã 2 ngày trôi qua từ ngày hội trường hôm ấy. Chuka buồn bực. Cô nằm nghĩ ngợi vẩn vơ trong phòng. Cô lại nghĩ về Takashi. Hay là nghĩ về Khoa nhỉ? Hai người giống nhau đến kỳ lạ. Từ đôi mắt đến khuôn mặt nhìn nghiêng ít biểu cảm. Từ dáng đi đến giọng nói tiếng Nhật. 2 năm trước, cô đã quyết định buông tay ra. Để rời khỏi Takashi. Để đến IUJ, một đầu khác của nước Nhật. Để theo đuổi nghiệp học. Cô là người mạnh mẽ, hay ít nhất cô nghĩ rằng mình là người mạnh mẽ. Nhưng cô đã không biết trước rằng việc quên đi một người lại khó khăn, cần nhiều năng lượng và thời gian như vậy. Và khi lần đầu nhìn thấy nhìn thấy Khoa 1 năm trước, cô biết cô không nên để người này đi mất. Mất một người là quá đủ. Đã hai lần cô không đủ can đảm để bước tới nói chuyện với Khoa. Cô đã 2 lần tưởng Khoa đã đi mất. Nhưng may sao, lần thứ 3, Khoa là người bước tới phía cô. Điện thoại reo. Chuka chụp lấy điện thoại. Có tin nhắn. Từ Khoa! “Chuka cho mình địa chỉ hòm thư máy tính đi mình gửi ành hôm kia chụp chung cho”. Cô vội vàng nhắn lại địa chỉ. Đã giờ trưa. Cô đóng cửa phòng, xuống bếp chung của ký túc. Hôm nay đến lượt Sarul nấu cơm. Này Chuka, có cái này hay lắm. –Tiếng Sarul vọng ra từ bếp. Gì vậy Sarul? Cậu có nhớ anh chàng hôm trước ra xin chụp ảnh cùng bọn mình ở ngày hội trường không? Nhớ chứ. Sao vậy? Tối hôm qua anh ta vừa gửi mail rủ mình đi chơi đấy. Lâu lắm rồi mình mới lại được có người tán tỉnh. Giật mình và hơi sựng lại, Chuka hỏi, gần như thảng thốt. Thế cậu trả lời sao? Dĩ nhiên mình từ chối. Mình có người yêu ở Mông Cổ rồi mà. Chuka nhìn Sarul, im lặng. Ăn cơm xong lên phòng. Có ảnh Khoa vừa gửi tới. Nghĩ rất nhanh, cô cố tình nhắn tin cho Khoa - “Ảnh mình không xem được, không hiểu tại sao”. Không thấy Khoa gửi lại. Cô đi học. Tiết cuối buổi chiều. 5h30 trong lớp. Điện thoại rung. Khoa đang gọi. Kì 2: "Ít nhất cô nghĩ mình mạnh mẽ" Cảm giác của Chuka với Khoa, cứ như là trò đuổi bắt. Chuka không thể điều khiển được cảm xúc và suy nghĩ của mình, mỗi khi cô nói chuyện với Khoa... Điện thoại kêu ầm ĩ. Chuka dập máy, mắt len lén nhìn giáo sư. Mấy đứa bàn trên quay lại cười khúc khích. Cầm điện thoại trong tay, cô bấm tin nhắn lại, cụt lủn: “Đang học. Gì thế” Không có dấu chấm hỏi cuối câu. Không thấy Khoa nhắn lại. 9h tối. Chuka ngồi học. Điện thoại nằm ngay ngắn bên tay trái cô. Cô mấy lần với tay chỉnh chỉnh lại cho nó song song với cạnh bàn. Cô vốn thích sự ngay ngắn. Cô thở dài, với tay đẩy điện thoại ra khỏi tầm nhìn. Điện thoại rung. Cô vồ lấy. Là Khoa. Cô nhấn nút trả lời khi hồi chuông đầu tiên chưa dứt. *Chào Chuka. –Vẫn giọng tiếng Nhật ấm áp đấy. *Chào. – Cô nói, cụt lủn. *Vừa nãy mình gọi điện không thấy nhấc máy, tưởng cậu đang nấu cơm hay gì đó, hóa ra đang học. *Ừ… *Thế bình thường cậu tự nấu cơm ăn hay là ăn ở nhà ăn sinh viên? * Thường ăn nhà ăn. *Ủa thế ăn mãi không chán à? *Không chán. *Này cậu bảo không xem được ảnh à? Ảnh cậu xinh lắm đấy. Không xem được chắc là do dung lượng vượt quá nhỉ. *Ừh có thể, không biết. *Cậu gửi cho mình địa chỉ mail khác đi, mình sẽ gửi lại. *Thôi không cần gửi nữa đâu. *Hả!? – Giọng Khoa có vẻ hơi ngạc nhiên. *Mình nói là cậu không cần phải gửi ảnh nữa đâu. *…Àh ờ mình hiểu rồi. Ờ ờ thế nhé. Oyasumi. *Oyasumi. Cúp máy. Thế là hết. Khoa, hôm qua anh không tán tỉnh được Sarul nên hôm nay mới quay sang tôi chứ gì? Nói cho anh biết, tôi không thiếu người theo đuổi đâu nhé! *********** Và Chuka thực sự có nhiều người theo đuổi. Javic, anh chàng CH Séc vẫn thường xun xoe đòi ra chụp ảnh với cô ở party, vẫn thường có những hành động thân mật trên mức bình thường một chút. Shin, anh chàng Nhật cùng lớp vẫn thường tận tụy giúp đỡ cô mọi việc. Cô gọi những anh chàng này là “bạn”, tuy cô biết họ không muốn được đối xử như “bạn”. 7 năm sống ở Nhật. Gần 1/3 cuộc đời cô trải qua ở nước đất nước này đã khiến Chuka thấy nó không còn xa lạ nữa. Cuộc sống nó bình dị trải qua, khi những người bán hàng ở cửa hàng tiện lợi đã từ lâu lắm không còn nhìn cô với cái nhìn dò hỏi “Cô là người nước ngoài?” nữa. Cô biết, nhìn bề ngoài và nghe cô nói chuyện, không ai phân biệt được cô không phải người Nhật. Tốt hay xấu nhỉ? Tuy nhiên Chuka chưa bao giờ có cảm giác cô hoàn toàn thuộc về nơi này. Cũng như cô chưa bao giờ cảm giác hoàn toàn có được Takashi… Chuka vẫn nhớ cái cảm giác ức chế không nói được tiếng Nhật lúc mới sang đã thúc đẩy cô học ngày học đêm, cho đến một ngày cô phát chán cái thứ tiếng đó. Rôi cô chua chat, học đến mấy thì cũng không thể bằng những cô gái bản xứ. Và cô lại thấy mình cũng chẳng bằng những người Mông Cổ khác mới sang. Dáng vẻ khổ sở của họ khi cố diễn đạt bằng tiếng Nhật, làm cô chợt thấy họ rất đáng yêu. Họ mới đúng là “người nước ngoài”. Còn cô, là một thứ lai tạp mất gốc dở dở ương ương giữa “người Nhật” và “người nước ngoài”. Có lẽ cô sẽ không bao giờ chiến thắng được những cô gái Nhật. Và cũng không thắng được Sarul nữa. *Chuka đang làm báo cáo à? – Tiếng Shin cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của Chuka. *Ừ, đang làm báo cáo môn Kinh tế Mỹ. Ngày mai nộp rồi mà chưa có chữ nào. Shin vẫn thế, vẫn thực lòng quan tâm đến cô như mọi khi. Và cô sẽ thực sự thấy rất áy náy nếu không đáp lại được long tốt đó. Từ khi quen Shin, hơn một năm rồi, chưa bao giờ Shin làm cô cáu cả. *Mình ngồi làm cùng nhé. * Thế thì tốt quá. Cảm ơn cậu. Cậu ta là kiểu người tốt điển hình của Nhật. Luôn luôn đặt mình vào vị trí cô mà nghĩ cho cô. Chắc cậu ấy cảm thấy cô cần cậu ấy trong lúc này. Trong căn phòng tự học đầy ắp sinh viên vào mùa thi, hai người cặm cụi đọc sách. *Sao mặt Chuka buồn thế? Có việc gì xảy ra à? *Không. Không có gì cả. Mình hơi lo cho báo cáo thôi. – Chuka cười gượng. Shin là người rất nhạy cảm. Im lặng. Lại đọc sách. *Shin, cậu nghĩ về một người đàn ông rũ bỏ một người con gái để theo người khác, rồi khi bị cô ta đá thì lại quay lại với người ban đầu thế nào? *Cái gì? Có người như thế àh? Hắn là một tay chơi tồi, không thể tha thứ! Im lặng. *Nếu là mình, mình sẽ không bao giờ làm thế. – Shin nói thêm. Không cần nói mình cũng biết là cậu sẽ không bao giờ có đủ tàn nhẫn để làm thế, Shin ạ. *Mà có tên nào làm thế với cậu à? – Shin hỏi dò. *Không. Mình chỉ nghĩ thế thôi. Shin ngẩng mặt lên vẫy tay chào Quân vừa đi ngang qua. Cậu ta không tin Chuka. *Này Chuka, cậu biết cậu có thể kể cho mình bất kỳ điều gì và bất kỳ lúc nào mà. *Cảm ơn cậu, mình biết điều đó. *********** Shin là một người đàn ông. Phải, một người đàn ông. Chuka nghĩ chỉ cần tả về cậu ta như vậy là đủ. Một cách khách quan, Chuka nghĩ, cậu ta hấp dẫn được hầu hết số con gái cậu ta gặp. Trừ Chuka. Một năm nay, cô không lý giải được tình cảm của mình với Shin. Bạn bè ư, có lẽ hơn thế chứ nhỉ. Người yêu ư? Không, cô không có những rung động đó với Shin. Cô tạm đặt Shin vào danh mục “anh trai” của cô. Hôm qua Chuka đã kể chuyện Khoa, Sarul và cô với Shin. *Nếu mình là cậu thì mình cũng rất buồn. Nhưng ta hãy thử đặt mình vào vị trí Khoa xem, mình nghĩ có thể chưa chắc cậu ta đã là người xấu đâu. Đó là một phản ứng ngoài dự đoán của Chuka. Cô muốn Shin đồng ý với cô và chê bai Khoa. Nhưng, đúng là cái kiểu tốt của người Nhật đây! Người Nhật rất thích “đặt mình vào vị trí người khác” để bênh vực người ta mà. *Khoa với Chuka đã có gì với nhau đâu. –Shin nói tiếp. Chuka có bật tín hiệu cho Khoa, nhưng mà Khoa chưa tỏ thái độ gì lại. Mình nghĩ Khoa trong trường hợp này chẳng có ràng buộc gì khi tỏ ý thích Sarul cả. Chuka lặng người, thoáng nghĩ Shin nói đúng. Chỉ có mình trơ trẽn đi theo Khoa lúc ở thang máy để vào bị Quân, Thủy và Dung nhìn với ánh mắt trêu chọc. Chỉ có mình lúc ở bàn bi-a… Và Chuka cảm thấy giận dữ với chính bản thân mình, với những suy nghĩ mà cô vừa chợt nhận ra. Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo. Lại là Khoa. *********** *Chuka à, ngày mai thứ Năm giáo sư mình đi Tokyo. Mình sổng chuồng, nên hẹn June và mấy đứa bạn ở trường cậu đi lên núi chụp ảnh Momiji. –Giọng Khoa vẫn trầm ấm. *Mấy giờ? – Chuka bật hỏi. *Định đi từ sáng đến trưa. *Mình có buổi thi tiết 1 và tiết 3. Hai tiết này mình không bỏ được. *Thế àh tiếc thật… Thế thôi, đi xong về mình sẽ gọi điện xem thế nào nhé. * Được rồi. *Àh mà này – Khoa nói với thêm, hôm trước mình gửi ảnh cậu chưa nhận được phải không? Mai mình đem USB đi copy cho cậu nhé. * Nếu vậy thì khoảng tầm 3h chiều nhé. Lúc đó mình học xong tiết 3. * Mà sao giọng cậu có vẻ lạ. Cậu bị cảm àh? * Mình bị ốm như vậy từ mấy hôm nay rồi. * Thế cậu đừng học quá sức mai không dậy đi thi được. Đi ngủ sớm nhé. * Cảm ơn cậu. * Thế nhé. Oyasumi. *Oyasumi. Cuộc nói chuyện kết thúc. Chuka thấy ngạc nhiên với chính mình. Tại sao hai người lại nói chuyện như những người bạn thân, trong khi chỉ mới 5 phút trước thôi cô còn ghét Khoa đến vậy? Mà cô vừa làm gì thế nhỉ? Khoa đã nói muốn rủ cô đi cùng đâu mà cô đòi đi theo? Và Khoa cũng yêu cầu cô trốn học đi chơi đâu mà cô đã vội giải thích? “Có lẽ mình quá muốn đi chụp ảnh với momiji!” – Cô tự tìm ra lý do. Đặt quyển sách đang đọc dở xuống bàn học, Chuka lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời nửa đêm mà chỉ tối lờ mờ. Cô nhìn ra xa thấy những những núi và rừng mù mịt, đen kịt. Momiji đấy. Dưới ánh nắng ban ngày, màu vàng và màu đỏ lên rực rỡ lắm. Vậy mà khi bị màn đêm che phủ, cây cũng cam chịu một màu đen câm lặng. IUJ, cũng như rất nhiều trường Đại học khác của Nhật, được xây dựng giữa rừng núi. Không hiểu vì lý do gì, có lẽ người Nhật tiếc không dành đất ở khu trung tâm để xây dựng trường ĐH, hoặc cũng có thể họ muốn dành cho trường một khu khuôn viên thoải mái thoáng đãng? Hoặc cũng có thể họ muốn sinh viên “đi tu” trên núi cách xa cuộc sống bụi trần chăng? Cô mỉm cười. Chắc đúng vậy. Sinh viên trường này không có phương tiện đi lại suốt ngày ở trong khuôn viên trường, thỉnh thoảng cuối tuần nhảy xe buýt ra siêu thị JUSCO mua sắm tí là được gọi là “đi chơi” rồi. Bù lại, trong trường có đủ mọi thứ dịch vụ cho cuộc sống văn minh: nhà ăn, tiệm bách hóa, bàn bi-a… Cũng chẳng cần phải đi đâu cả. Sinh viên trong trường ra vào suốt ngày chạm mặt nhau, cũng chẳng có việc gì giải trí ngoài việc tán tỉnh nhau. Có lẽ vì vậy mà họ thiết kế cho phòng nam và nữ lẫn lộn với nhau trong ký túc xá chăng? Cô lại cười nửa miệng. Cô nhìn xuống sân. Có bóng hai người đi với nhau từ xa xa. Kamila và Quân. Bóng hai người nhỏ bé giữa khoảng không gian mênh mông trống trải của thảm cỏ xung quanh. Nhỏ bé, nhưng mà lại không lẫn vào đâu được. Đơn giản là vì xung quanh chẳng có gì khác ngoài họ. Ngọn đèn đêm in bóng 2 người xuống thảm cỏ, như những diễn viên chính và duy nhất trong một bộ phim. Trông họ có vẻ hạnh phúc. Họ thật sự yêu nhau, hay là đơn giản sự cô đơn đã đẩy những con người vốn đến từ những nơi rất xa nhau trên trái đất này lại gần nhau? Mà thôi, đâu có gì quan trọng, miễn là họ hạnh phúc. Bất giác cô cảm thấy mình lây được một chút hạnh phúc. Cô đã sống chung với sự cô đơn suốt 2 năm rồi, từ lúc chia tay Takashi. Không, 7 năm chứ, từ lúc cô tới Nhật. Mà cũng có thể hơn thế, từ lâu lắm rồi cô không nhớ được. Cô đã nén sự cô đơn đó trong đáy lòng từ rất lâu. Nhưng có thể nó đã đến giới hạn, và nó bật ra mạnh mẽ, bằng những hành động cô không thể lý giải được với Khoa chăng? Cô chợt cảm thấy mình trần trụi và rẻ tiền. Cái cảm giác đắng ngắt của việc bị từ chối trào lên. Nhưng thôi, có lẽ đó chỉ là kết quả của sự kìm nén, không phải là cảm xúc thật sự. Mình sẽ yêu Shin, một người đàn ông lý tưởng, và quan trọng hơn, anh ta thích mình. Còn anh người xấu Khoa kia, mặc kệ anh ta đi chơi trên núi với June vào ngày mai nhé! Sayorana! Kỳ 3: Đó là một lời tỏ tình phải không? Của Khoa, anh chàng mà Chuka thích đến không điều khiển nổi hành động của mình khi đứng trước mặt? Của Shin, người luôn sẵn sàng ở bên cạnh Chuka Buổi chiều thi xong 2h30, Chuka về phòng. Gieo mình xuống giường, cô nằm nghĩ ngợi. Buổi tối hôm qua từ lúc nói chuyện điện thoại với Khoa, cô thức xuyên đêm để học nhưng lại toàn nghĩ linh tinh và chẳng vào đầu được chữ nào. Trong phòng thi cô làm bài thi không tập trung lắm, vì cứ nghĩ tới hình ảnh Khoa và June đang đi chơi và chụp ảnh cho nhau giữa rừng momiji đỏ chói lại làm cô bực bội. June với Khoa hình như khá thân nhau. Mà June, cô nàng này lạ thật, cũng đang trong kỳ thi như mình mà bỏ đi chơi vô bổ như thế này thật không biết quý trọng thời gian! Cầm điện thoại trong tay, cô mong đợi một cuộc gọi, theo một lời hẹn bâng quơ của Khoa tối qua. Không biết Khoa còn nhớ không nhỉ? Chuông điện thoại reo. Là Khoa! Cũng như lần trước, cô lại trả lời khi hồi chuông đầu tiên chưa dứt. *Chuka à. Cậu thi xong chưa. *Mình vừa thi xong. *Mình đang trên đường quay lại IUJ. Cậu đang ở đâu? Thế đấy Khoa bảo chỉ đi chơi buổi sáng thôi, vậy mà Khoa với June đi đến tận chiều mới về! Dù hơi tức, nhưng cô vẫn cố trả lời với giọng bình thường: *Mình vừa về phòng xong. *Mình đến chỗ cậu bây giờ nhé. *Thôi để lúc khác đi. Mình đêm qua không ngủ giờ mình đi ngủ đây. – Vừa nói xong, Chuka biết câu nói của cô cực kỳ vô lý. Nhưng cô tự nhiên cô ghét Khoa lắm, không muốn gặp Khoa nữa. *Hả!? Chắc Khoa đang shock. Im lặng một lúc, cậu ấy nói tiếp. *Nhưng mà cậu muốn copy ảnh đúng không? Nhanh lắm, xong ngay đấy mà. *Nhưng mình buồn ngủ lắm phải đi ngủ đây. Hay là cậu copy cho June đi, sau đó cô ấy sẽ copy cho mình. June đang ở đấy cùng cậu phải không? - Giả vờ như một lời nói bâng quơ, cô chỉ muốn kiểm tra xem June và Khoa có đang ở cùng nhau không. *Ồ không. June giờ đang ngồi trong lớp học rồi. – Giọng Khoa nghe sao có vẻ “thanh minh”, hay chỉ là cảm giác của Chuka? *Vậy àh... Thôi để lúc khác đi. *Thôi thế cũng được. Oyasumi. –Giọng Khoa ỉu xìu. Một lời chúc ngủ ngon lúc 3h chiều. *Bye. Chuka cắt cuộc gọi. Tại sao June lại không ở cùng với Khoa nhỉ? Tưởng hai người họ đi cùng nhau từ sáng chứ. Mà thôi, thế là hết. Cô vừa làm một việc rất ngu ngốc. Cô đã 2 lần từ chối một lời đề nghị tốt của Khoa. Có lẽ Khoa sẽ không bao giờ gọi lại cho cô nữa. Mà chẳng phải đó là điều cô muốn sao? Cô sẽ rời xa Khoa mà, mãi mãi. *********** Khoa không gọi điện nữa thật. Kỳ thi cũng đã qua, những buổi chiều rảnh rỗi Chuka thường ngồi nghĩ vẩn vơ thế. Mùa thu đã qua, giờ đây Trời chớm đông hơi lạnh. Cô ghét cái lạnh. Gần đây cô buồn và hụt hẫn lắm. Như chính tay cô đã vất đi một cái gì đó rất quý giá, mất đi mãi mãi không bao giờ lấy lại được nữa. Chợt điện thoại cô rung lên. Cô chộp lấy. Cô không có nhiều bạn ở trường này nói riêng và nước Nhật nói chung. Người gọi điện cho cô chỉ có một vài người thôi. Hóa ra là tin nhắn. Từ Shin. “Chiều rồi, cậu rảnh không, đánh tennis đi”. Đúng là Shin, cô mỉm cười. Luôn luôn biết khi nào cô cần một người ở cùng. Nhất là khi trời hơi lạnh. Ở trường này cô chỉ chơi được với mấy người Nhật chứ không chơi với các bạn nước khác. IUJ (International University of Japan) là một trong 2 trường Đại học quốc tế ở Nhật, cùng với APU. Nó khác với hầu hết các trường ĐH khác ở chỗ: Sinh viên trường này hầu hết là người nước ngoài. Họ không nói tiếng Nhật. Cô nói được tiếng Anh và giao tiếp được với họ, nhưng cô cảm thấy họ có gì đó không giống cô. Kể cả những người sinh ra và lớn lên ở cùng đất nước Mông Cổ. Cô chỉ cảm thấy gần gũi với người Nhật thôi. Cô biết, cô phải là người Mông Cổ, cô không thể rũ bỏ được cội nguồn. Cô không bao giờ trở thành người Nhật, và không có lý do gì để trở thành người Nhật cả. Nhưng 7 năm sống ở Nhật đã trộm thay đổi cô, dần dần từng chút một mà cô không hề hay biết. Rút cuộc, bây giờ cô là người gì đây? Thay vội bộ đồ thể thao mùa đông, cô cầm vợt chạy xuống tầng 1. Shin đã đợi cô ở dưới chân ký túc xá. *Cậu biết không, cậu lúc nào cũng xinh, nhưng mình thấy cậu xinh nhất là lúc cậu mặc đồ thể thao đấy. – Shin mỉm cười. Cậu ấy cười thật đẹp. *Cảm ơn cậu. –Cô bất giác mỉm cười lại. Cô vui vì biết Shin không khen xã giao. Cậu ta thực sự nghĩ thế. Hai người cầm vợt lững thững đi tắt ngang qua bãi cỏ đang ngả màu nâu. Bãi cỏ ở IUJ rộng lắm, ngút ngàn. Cỏ đẩy lùi rừng núi ra xa khỏi trường. Đặc biệt cái bãi cỏ ngăn cách giữa dãy nhà ký túc với khu sân thể thao mà cô và Shin đang đi trên, vuông vắn và to như cái sân bóng. Nhưng có lẽ các ông sinh viên hiếu động của IUJ sẽ không bao giờ lấy nó làm sân bóng được. Vì ở chính giữa cái bãi cỏ đấy, có một cái cây. Một thôi, không phải một cụm cây. Tại sao người ta lại để một cái cây ở vị trí vô duyên thế nhỉ? Cô không biết. Nhưng cái cây trông còi cọc và cong queo. Có lẽ nó chạnh lòng với những người đồng loại của nó ngoài rừng kia chăng? Ngay ngoài kia thôi, cây thông mọc thành hàng, thành rừng, khỏe mạnh và vươn cao vút lên trời xanh. Hai người tới khu sân tennis. Trong 4 sân, 1 sân có người đánh. Shin đã đặt trước sân bên cạnh đó, anh bước tới căng lưới. Đúng là người Nhật thật chu đáo và quy tắc. *Trông cậu có vẻ buồn. Cái cậu người Việt Nam hôm trước cậu kể đấy, cậu ta lại làm gì cậu à? –Shin nói trong lúc vặn cần căng lưới. *Không. Cậu ta với mình bây giờ chẳng liên quan gì đến nhau nữa rồi. –Cô nói như hờn dỗi. * Ùh, cậu nên tránh xa loại người playboy như Khoa. Cậu là một cô gái xinh đẹp, tài năng và có học thức. Cậu ta không xứng đáng với cậu. *Cậu quá khen mình. Mình không được thế đâu. Nhưng cảm ơn cậu nhé. Hai người bắt đầu đánh tennis. Những đường bóng qua lại nhẹ nhàng. Cô vụng về đánh trả quả bóng. Bóng bay ra ngoài sân. *Xin lỗi Chuka. Quả vừa rồi mình đánh mạnh quá. –Shin hét lên trong lúc lao đi nhặt quả bóng đang lăn sang sân bên cạnh. Tại sao cậu cứ luôn nhận lỗi về mình thế nhỉ, Shin. Vừa rồi là lỗi của Chuka mà. Chính Chuka mới là người phải cảm thấy có lỗi, vì cô biết một người giỏi tennis như Shin đánh với người kém như cô chẳng vui thú gì. Cậu ấy đang cố làm cô vui. Sân bên cạnh gần chục bạn Phi-líp-pin đang hò hét ầm ĩ cổ vũ cho 4 người đang đánh đấu trong sân. Trông họ hào hứng thực sự. Tại sao cô lại không thể vô tư giống như họ được nhỉ? *********** Không liên lạc từ Khoa đã được hơn một tháng. Đúng là quên đi một người luôn cần nhiều nỗ lực và thời gian, dù người đó chỉ như làn khói lướt nhẹ qua cuộc đời cô thôi. Chuka luôn nghĩ mình là người mạnh mẽ, nhưng thật sự cô có mạnh mẽ không nhỉ? Trời ngày càng lạnh hơn, và cô càng ngày càng buồn. Hôm nay, cái lạnh đã rơi xuống hẳn, dưới dạng những vụn tuyết đầu mùa. Khi tỉnh dậy, Chuka tưởng như đang sống trong truyện cổ tích, trong 1 đêm cả căn phòng của cô được bốc đi đặt xuống nơi khác. Vì tất cả cảnh vật xung quanh đều khác so với hôm qua. Mới hôm qua thôi, IUJ còn được bao vây bởi màu nâu của thảm cỏ, màu xanh của rừng thông xa xa. Vậy mà hôm nay, tất cả đều mang một màu trắng xóa. Màu trắng đọng trên ngọn thông, trĩu nặng kéo cành xuống. Màu trắng trải dài hun hút trên cánh đồng cỏ - hôm nay đã là cánh đồng tuyết. Chợt có tiếng gõ cửa. Thủy ào vào phòng cô hí hửng. “Chuka ơi, tuyết đầu mùa rơi rồi đấy, cậu biết không? Ra ngoài chụp ảnh tuyết với mình đi!” Gần đây cô chơi thân với Thủy. Thủy quên mất rằng ở đất nước cô nhiều tuyết hơn cả ở Nhật, cô hứng thú gì với tuyết đâu. Nhưng nhìn bộ mặt hí hửng của người lần đầu thấy tuyết như Thủy, cô không nỡ từ chối. *Cậu xỏ đôi ủng cao su đi tuyết này vào đi, Thủy. Ra ngoài đó tuyết lọt vào trong giầy là lạnh lắm đấy –Cô bảo Thủy. *Ồ cám ơn cậu. Thế cậu không xỏ à? *Mình có đôi bốt cao cổ này rồi, cũng tác dụng lắm. *Ừ thế ta đi nhé. –Và Thủy kéo cô vù đi. Dưới cánh đồng tuyết đã đầy những bạn Lào, Cam-pu-chia,… đang nhảy nhót giữa tuyết rơi. Hai người hòa vào cùng nhóm với họ. Thủy buồn cười thật, tạo dáng đủ kiểu rồi bắt cô chụp ảnh. Người Việt Nam công nhận ai cũng thích chụp ảnh thật – cô bật cười. Thủy sau khi chán chụp ảnh, bắt đầu yêu cầu cô tạo đủ các dáng để Thủy chụp. Đến khi 2 người lăn lộn trong tuyết như những đứa trẻ. Có khi con người có thể vui với những thứ vớ vẩn như thế này nhỉ? Cô vốn chỉ coi tuyết như một thứ cản trở cuộc sống của con người, nhưng hôm nay Thủy đã cho cô thấy tuyết cũng có thể là một niềm vui chứ! *********** Một buổi tối như bình thường, Chuka và Sarul ngồi ăn cơm với nhau. Đã mấy lần Chuka dò hỏi Sarul về “anh chàng xin chụp ảnh cùng hôm hội trường”. Có vẻ như Khoa sau lần bị Sarul từ chối đi chơi, đã không dám ho he gì nữa với Sarul nữa. *Gần đây Chuka hay đi cùng với Shin nhỉ? Hai người có gì à? –Sarul hỏi với ánh mắt tinh nghịch. *Không bọn mình chỉ là bạn bình thường thôi mà. *Còn chối nữa. Cả trường biết là hai cậu yêu nhau rồi. –Sarul lại cười. *Không không phải đâu. –Lạ nhỉ, Chuka đã “quyết định” phải yêu Shin cơ mà, tại sao cô cảm thấy không thoải mái khi bị “gán ghép” với Shin? *Hôm nọ mình nghe chính miệng Shin nói thế mà. *Sao, Shin nói với cậu thế à? *Không. Mình nghe lỏm Shin nói chuyện với Thủy. Chuka im lặng không nói gì nữa. Tại sao Shin lại nói thế nhỉ? Cô và Shin có phải là người yêu không nhỉ? Không phải là bạn bình thường, chắc chắn. Vì những người bạn bình thường không đi cùng nhau cả ngày phải không? Những người bạn bình thường không ngồi cả buổi tối cùng nhau để tâm sự linh tinh đủ thứ chuyện thầm kín phải không? Tự thuyết phục mình như vậy, nhưng rốt cuộc Chuka vẫn không thích việc Shin nói hai người đang yêu nhau! *********** *Shin này, cậu có dự định làm gì sau khi tốt nghiệp chưa? –Chuka hỏi. Lại một buổi tối nữa hai người đi dạo cùng nhau giữa cánh đồng tuyết trắng. *Mình sẽ tìm một việc làm, dĩ nhiên rồi. Còn Chuka thì sao? *Mình cũng chưa quyết định. Có thể mình sẽ quay về Mông Cổ. Mình không còn ở cái tuổi có thể lang thang nữa rồi. *Cậu lo xa thế. –Shin cười to. Hơi nước từ miệng cậu ấy tỏa ra từng tràng dưới ánh đèn- Cậu còn trẻ lắm. *Thật đấy. Mình còn lo rằng mình sẽ không bao giờ lấy chồng được nữa cơ. –Chuka nói giọng bi quan. *Trời sao cậu lại nghĩ vậy. Cậu sẽ lấy chồng, sinh 2 hoặc 3 đứa trẻ xinh xắn giống cậu và sống một cuộc sống hạnh phúc giống như phần kết của các câu truyện cổ tích. *Cảm ơn cậu đã động viên mình. Cậu tốt quá. Nhưng chẳng có chàng trai nào thích mình cả. – Cô vừa nói vừa đá đá vào mấy vụn tuyết cạnh đường. Cô nửa tin nửa không tin vào câu nói này của chính mình. *Không, không phải thế đâu! Cậu rất xinh đẹp, có nhiều chàng trai thích mà. –Shin vẫn cố an ủi cô. *Không có đâu. –Cô vẫn chối. *Có mà! Ít nhất có mình đây. Chuka dừng bước chân. Quay sang nhìn vào mắt Shin, cô cười to: *Đó là một lời tỏ tình phải không? Cô đùa. Nhưng mặt Shin chợt trở nên lúng túng. Cậu ta gãi đầu. *Ừh. -Giọng Shin chợt chẳng có vẻ đùa cợt gì nữa cả. Chuka im lặng. Cô ngước mắt ra xa nhìn những con thiêu thân bay quanh cột đèn sáng. Cô đã từng sụp đổ, tưởng như mình mất tất cả khi bị từ chối, không phải chỉ một lần. Và cô không muốn gây ra cảm giác đó ở bất kỳ ai cả, nhất là một chàng trai rất tốt như Shin. *Để mình suy nghĩ. – Câu nói vọng lại sau lưng cô khi cô quay mặt bước đi như chạy về phía ký túc xá, bỏ lại Shin đứng chôn chân giữa cánh đồng tuyết. Kỳ cuối: Cô bỏ lại sau lưng nắng. Có phải bởi vì, hai người yêu nhau, nhưng lại quá kiêu hãnh để đến được với nhau??? Vậy đấy, cô đã được Shin tỏ tình như thế đấy. Từ nay cô không thể nói dối mọi người, nói dối chính mình rằng không có chàng trai nào thích cô rồi nhé. Nhưng cô chẳng vui thêm được tí nào cả. Giờ thì cô hiểu rồi, chỉ cần MỘT chàng trai cô thích không thích lại cô, thì có bao nhiêu chàng trai tỏ tình với cô cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Ba ngày nay Chuka tránh mặt Shin. Cô vẫn chưa biết nên trả lời Shin như thế nào. Nếu cô từ chối chắc chắn Shin sẽ rất đau khổ, nhưng mà nếu cô nhận lời trong khi không thật sự yêu Shin, có lẽ cô sẽ còn gây cho cậu ấy nhiều đau khổ hơn sau này. Và điểm mấu chốt, cô thực sự không biết tình cảm của mình với Shin như thế nào. Cô đang ngồi trước máy tính. Nhưng không phải để google câu trả lời. Cô biết cô sẽ không tìm thấy trên internet. Như mọi lần ngồi trước máy tính, cô lại “lỡ tay” click vào tên Khoa trên trang facebook. Và hôm nay trên wall của Khoa, cái relationship status đã không còn là “Single” nữa. Nhưng mà nó cũng không chuyển thành “In a relationship”. Nó đơn giản biến mất. Khoa không còn công khai “trạng thái tình yêu” nữa. Và có một số comment của một số người trên cái sự thay đổi trạng thái tình yêu đó. Toàn con gái! Hóa ra có nhiều cô gái quan tâm đến “tình trạng hôn nhân” của Khoa quá nhỉ. Đồ Sở Khanh! Zinia: “Chúc mừng Khoa nhé!” Mai: “Thế bây giờ tình trạng của cậu là gì?” Aline: “Cô gái may mắn đó là ai?” Mai: “Không, phải hỏi là cô gái kém may mắn đó là ai chứ! :smile:” Khoa: “Ha ha, thực ra không phải một mà rất nhiều cô gái sẽ cảm thấy họ kém may mắn khi biết tôi không còn “độc thân” nữa :smile:” *********** Ám chỉ ai thấy mình kém may mắn đây? Chuka tức quá. Nhân tiện đang ở trên facebook, cô gửi một relationship invitation cho Shin, kèm một lời nhắn: “Về lời tỏ tình hôm trước, nếu cậu vẫn giữ nguyên ý định thì hãy accept cái relationship invitation này.” Thế đấy, sau khi tỏ tình bằng điện thoại, bằng tin nhắn, thì con người có thể tỏ tình bằng một lời mời trên facebook! Và Chuka và Shin đã chính thức trở thành người yêu như thế đó. *********** *Anh đăng ký cho em 1 suất đi SkiDay nhé. –Giờ cô và Shin đã thay đổi cách xưng hô. *Ừh, nhưng mà em không biết trượt tuyết mà. *Thì năm nay em sẽ học. *Được, anh sẽ dạy em. –Giọng Shin có vẻ mừng rỡ. Anh ấy rất thích công việc dạy người khác. Có lẽ Shin nên đi làm giáo viên. Anh ấy sẽ là một người thầy tốt – cô nghĩ. Ở mùa tuyết, người Nhật có một cái thú: trượt tuyết. Nhưng Chuka vốn ghét tuyết, nên 7 năm ở Nhật, cô chưa từng bao giờ đi trượt tuyết. Nhưng năm nay cô đã quyết định tham gia. Vì Khoa đã viết trên wall facebook rằng sẽ tham gia SkiDay*. Khi Shin quay lưng đi, Chuka chợt muốn gọi giật anh lại để bảo rằng thôi cô không tham gia SkiDay nữa đâu. Cô đơn thuần chỉ muốn có mặt ở những địa điểm có Khoa. Nhưng cô phải ứng xử ra sao khi đối mặt với Khoa đây? *SkiDay: Ngày hội trượt tuyết hàng năm của trường IUJ. Do phí tham gia rẻ và có thể mượn đồ trượt miễn phí nên rất đông sinh viên của trường, và một số sinh viên của các trường đại học khác tham gia. *********** Ngày SkiDay. Chuka đang đứng trên hai tấm ván, run rẩy và bất lực. Cố gắng hết mức cô cũng chỉ có thể giữ mình cho khỏi ngã, nói gì đến trượt. Cô chưa từng hình dung trượt tuyết lại khó thế này. Cô cần một người giúp, nhưng Shin không giúp được cô, anh ấy đang bận việc ở trong lều ban tổ chức. Xa xa, Khoa đang trượt tới. Cậu ấy trượt điệu nghệ lắm, nhẹ nhàng như không. Ánh mắt cậu ấy nhìn cô có vẻ dò hỏi. Chợt, như không điều khiển được mình, tự nhiên môi cô nở một nụ cười. Khoa cười lại, nụ cười rạng rỡ như nắng ấm giữa mùa đông. *Chào Chuka. Cậu không biết trượt tuyết à? *Chào Khoa. Ừh, năm nay lần đầu tiên mình đi trượt. *Nước cậu nhiều tuyết lắm cơ mà? *Ừh, nhưng mà không có nhiều khu trượt tuyết lắm. *Thế àh. Thế thì cố lên nhé. Trượt vài lần là biết ngay đấy mà. Và Khoa lướt đi mất. Chuka bực quá. Ơ kìa Khoa không dạy cô trượt à, để cô chơ vơ tội nghiệp thế này à. “Anh chàng này đúng là không phải người Nhật. Người Nhật chả có ai nhìn thấy con gái đang gặp khó khăn mà không giúp.” – Chuka bực bội nghĩ. Chuka chợt nhận ra, nếu ở bên Shin cho cô sự an bình thì ở bên cạnh Khoa cho cô sự hồi hộp. Nếu Shin cho cô sự che chở bảo vệ thì Khoa cho cô sự thách thức. Lại một điểm nữa Khoa giống hệt như Takashi, anh người yêu của cô hồi còn học Đại học. Cô yêu anh ấy 2 năm, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sở hữu được Takashi cả. Nhìn lưng Khoa trượt đi xa, Chuka phân vân cô đã đúng khi chọn Shin? Mà không, có ai cho cô quyền lựa chọn đâu? *********** Gần đây Chuka thường hay cãi nhau với Shin, toàn những chuyện vớ vẩn. Sự chu đáo của Shin mà một thời Chuka cảm phục, thì nay có lúc làm cô phát cáu. Thái độ quan tâm chăm sóc của anh nhiều lúc cô cảm thấy phiền phức tù túng. Từ lần “làm lành” hôm trượt tuyết ấy, Chuka và Khoa trò chuyện nhiều hơn trên facebook. Nói chuyện nhiều mới biết, hóa ra Khoa dưới vẻ ngoài lạnh lùng cũng là một người tốt và nhiệt tình không kém gì Shin. Cậu ta trả lời tất cả những lời nhắn của cô, rất dài. Và cậu ta hơn Shin ở chỗ, cậu ấy có tâm hồn lãng mạn, giống cô. Cậu ấy bàn luận với cô về một bài hát mà cả hai cùng thích cả buổi tối, đến khi wall của cả hai người đã kín đặc lời nhắn. Gần đây Khoa tìm được một việc làm ở Nhật, Osaka. Chuka cũng bỏ quyết định trở về Mông Cổ, cô bắt đầu tìm việc ở Nhật. Ở một thành phố lớn như Tokyo hay Osaka thì tốt nhỉ. Cũng có thể đó chỉ là lý do để cô được hỏi han những kinh nghiệm của Khoa, để được nói chuyện với Khoa nhiều hơn? Để có hi vọng rằng sang năm tốt nghiệp cô và Khoa sẽ ở cùng thành phố chăng? Tâm trí của cô, lại một lần nữa bị chiếm lĩnh bởi Khoa. Điều mà chưa một lần xảy ra với Shin. Relationship status của Khoa xuất hiện trở lại là “Single”. Chuka biết là có gì đó không hợp lý, nhưng cô không thể cưỡng được việc trút nỗi lòng vào những comment trên wall của Khoa. Và cô không thể dừng được việc gọi điện cho Khoa vào buổi tối thứ Bẩy vắng lặng, như tối nay. Cô rất muốn nghe giọng Khoa, cô cũng chẳng hiểu tại sao. Và hai người đã nói chuyện cả buổi tối vừa rồi về những mâu thuẫn giữa cô và Shin. *Chuka này. –Khoa cất tiếng sau một lúc lâu chỉ im lặng nghe Chuka nói. *Gì hả Khoa? *Mình phải cúp máy đi có việc đây. Nhưng mà thứ Bẩy tuần này cậu có bận gì không? *Hiện giờ mình chưa có lịch gì cả. *Vậy ta gặp nhau đi. –Khoa đề nghị. *Được thôi. *Thế 11 giờ sáng thứ Bẩy tại quán cà phê Mori cạnh ga Urasa nhé. *Ừ. *Thế nhé. Oyasumi. *Oyasumi. Gập nắp điện thoại. Chuka chợt nhận ra: Cô đã đồng ý khi chưa hỏi vì lý do gì Khoa muốn gặp cô. *********** Cả tuần đó Chuka tung tăng như chim sáo. Shin, nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của cô, nhưng anh không hỏi gì cả. Anh chỉ lẳng lặng mỉm cười rồi quay đi. Không hiểu sao trông cái lưng của Shin đang đi ra xa có gì đó rất buồn, nhưng Chuka gặng hỏi mấy lần anh không nói. Buổi sáng thứ Bẩy Chuka dậy sớm. Cô mất cả buổi sáng lựa chọn quần áo. Mà đây có phải là một cái hẹn giữa cô và Khoa không nhỉ? Chắc là không, một buổi gặp mặt bạn bè thôi. Mà nếu cứ coi là cái hẹn, thì ở quán cà phê? Có lẽ đã mấy năm rồi cô không hẹn hò ở quán cà phê nhỉ. Trang điểm, rồi tẩy đi và trang điểm lại, vì đậm quá sẽ mất tự nhiên phải không? Cho đến khi cô nhìn lên đồng hồ đã 10h45. Cô vội vã lao xuống con xe bé xinh xinh màu đỏ lái đến chỗ hẹn. Bước vào quán, cô chậm mất năm phút. Khoa đang ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài trời tuyết rơi lất phất trên con đường trắng xóa. Chuka tiến lại gần. *Chào Khoa. *Chào Chuka. –Khuôn mặt đang lơ lãng nhìn xa xăm của Khoa chợt chuyển thành nụ cười. Cô luôn thấy những điều tương phản trong con người này. *Hôm nay trời tuyết rơi nhiều nhỉ. Ở gần IUJ không có hệ thống phun nước cho đường tan tuyết, chắc cậu lái xe khó lắm nhỉ. –Khoa nói vẻ thông cảm. *Không đường cũng dễ đi thôi. –Khoa đang tìm một lý do biện hộ cho cô về việc cô đến trễ ư. Chính Khoa, lái xe 50km tới đây, mới là người có quyền đến muộn vì tuyết làm đường trơn chứ. Hóa ra Khoa cũng là người tốt kiểu Nhật. Khoa ngồi lơ đãng dùng thìa nghịch ngợm khuấy lên những cục đá trong cốc cà phê trong lúc nghe câu chuyện của cô. Con người này có lúc chín chắn như người lớn, có lúc nghịch ngợm như trẻ con, lại mâu thuẫn. Nhưng cô biết Khoa đang lắng nghe câu chuyện của cô, cậu ta không hề phân tâm. *Mình cảm thấy sao cô đơn và trống vắng quá. –Cô nói trong lúc mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Cô đang ngồi trong căn phòng ánh đèn nâu có sưởi ấm áp, trong khi ngoài kia gió cuốn tuyết trắng gào thét. *Chuka này. –Khoa nói trong lúc vẫn nhìn vào cốc cà phê. *Gì hả Khoa? *Cậu biết là cậu không hề cô đơn mà. Luôn luôn có người ở bên cạnh cậu mà. –Khoa nói mà không nhìn cô. Khoa đang ám chỉ Shin phải không? *Nhưng mà… -Chuka cũng cúi mặt xuống bàn, bở dở câu nói. *Khi cậu yếu đuối và thất vọng, đó là người duy nhất ở ở bên cạnh an ủi cậu. Lúc nào người đó cũng nghĩ về cậu, mong cậu được hạnh phúc. –Khoa nói chậm rãi. Đúng vậy. Chuka chịu ơn Shin lắm.Cô biết cô phải có trách nhiệm đáp lại lòng tốt đó, nhưng… *Vì vậy, hãy đối xử lại với người đó như vậy. –Khoa nói tiếp, mắt vẫn không ngẩng lên từ cốc cà phê. Chuka đã hiểu ý Khoa muốn nói gì. Điều Khoa đang khuyên cô cũng là điều mà lý trí của cô mách bảo, nhưng lý trí và tình cảm nhiều khi không đi theo cùng một hướng… *********** Chuka và Khoa vẫn ngồi trong quán cà phê. Giữa hai người là một không khí yên lặng không thoải mái. *Ồ đây là bài hát “Chiisa na koi no uta” phải không? Chắc bà chủ quán biết cậu người Mông Cổ đến nên bật nhạc của Mongol800 đặc biệt cho cậu nghe đấy. –Khoa đột nhiên cười nói bình luận về bài hát đang bật trong quán, phá vỡ sự im lặng. *Mình cũng thích bài này lắm. –Chuka cười trước câu nói đùa của Khoa. Trong phút chốc hai người đã lại nói chuyện bình thường, thật kỳ lạ. *Ừh, nhất là lời bài này cũng hay. Mình thích nhất là câu: “Người nào càng quan trọng với bạn thì càng ở ngay bên cạnh bạn đó”. *Câu đấy có ý nghĩa thật nhỉ. Có lúc chính vì quá quan trọng nên ta không hề biết ta cần người đó đến mức nào, cho đến khi ta đánh mất họ. –Chuka đang nói về cảm xúc của chính mình, sau khi chia tay Takashi. *Con người thật kỳ lạ. Cứ đuổi theo những thứ ảo mộng phù du, mà không hề biết cái họ cần nhất đang ở ngay bên cạnh. Tại sao không quý trọng nó, trước khi quá muộn? – Khoa trầm ngâm nói. Chuka ngồi ngẫm nghĩ những điều Khoa nói. Đúng vậy, Khoa là một cơn gió nhẹ lướt qua đời cô. Cô chẳng biết gì về Khoa cả. Tại sao cô cứ cố đuổi theo cơn gió mà cô sẽ không bao giờ tóm được, trong khi cô đã có một chàng trai tuyệt vời ở ngay bên cạnh? Đây là lần thứ hai Khoa từ chối cô. Nhưng thôi, cô sẽ không níu kéo, để bị từ chối thêm lần thứ ba nữa đâu. Lòng tự trọng của cô cao lắm, nó không cho phép. Chuka đã quyết định. Cầm túi đứng lên, cô nhìn Khoa: *Cảm ơn. Cảm ơn cậu về tất cả. Arigato! –Dừng lại một chút, cô mỉm cười. –Mình rất vui vì hình ảnh cuối cùng mình để lại trong cậu là một nụ cười. *Cậu đi đi, có người đang đợi cậu đấy. –Khoa cười lại. Nhìn lại lần cuối đôi-mắt-cười-quá-to-cho-một-người-đàn-ông, Chuka quay bước. Hình ảnh cuối cùng của Khoa còn lại trong cô, cũng là một nụ cười. *********** Còn lại Khoa ngồi một mình trong quán cà phê. Cậu lại cầm thìa nghịch mấy viên đá trong cốc cà phê. Giờ thì mấy viên đá đã tan gần hết rồi, nghịch chả có gì vui nữa. Thế đấy, cậu cao thượng lắm, cô ấy đã chính thức bước ra khỏi cuộc đời cậu rồi đấy, cậu vui với kết quả này chứ? Khoa rút điện thoại, bấm số một người Nhật. Người đó nhấc máy khi hồi chuông đầu tiên chưa dứt. Khoa chợt mỉm cười. Hai người này giống nhau ghê. *Moshi moshi. *Cô ấy đang quay lại IUJ rồi đấy. –Khoa mở đầu cuộc điện thoại bằng thông báo này. *Cảm ơn ông rất nhiều… Này, có lẽ ông và tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với nhau nữa. Vậy cuối cùng, tôi muốn hỏi ông một câu được không? *OK ông hỏi đi. –Đúng đấy, hãy cho cuộc nói chuyện này là lần cuối cùng. *Tại sao ông lại không đến với cô ấy? Khoa im lặng. Khoa không biết phải trả lời Shin như thế nào cả. *Ông biết cô ấy thích ông từ lâu rồi mà. –Shin hỏi dồn. *Tôi đâu có biết, cho đến khi ông gọi điện cho tôi tuần trước, Shin-san ạ. Đến lượt Shin im lặng. *Nhưng mà ông thích cô ấy mà. –Shin phá tan sự im lặng. Khoa có thích Chuka không? *Ông có nghĩ là cô ấy sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên cạnh ông không? –Khoa tránh không trả lời câu hỏi của Shin. *Bây giờ thì tôi không biết. Nhưng tôi sẽ cố gắng. *Ông đã nói rồi thì nhớ thực hiện đấy. *Tôi sẽ thực hiện. *Được. Tôi tin ông. *Sayonara. *Sayonara. Khoa gấp máy điện thoại lại đặt xuống bàn. Bất giác cậu lại cầm lên cái thìa. Những viên đá đã tan hết trong cốc cà phê. Mình có thực sự cao thượng như những điều mình đã thể hiện không? –Khoa tự hỏi. Hay chỉ vì lòng tự ái trẻ con đã khiến Khoa không thể chấp nhận một người con gái đã dăm lần bảy lượt phũ phàng với Khoa, đã lựa chọn một chàng trai khác, để rồi nay không hạnh phúc lại tìm về với cậu? Một lần nữa, Khoa nghi ngờ quyết định của mình. *********** *********** *********** 3 tháng sau. Chuka ngồi ngắm nhìn ánh nắng chiếu lên mặt cửa nhôm kính hiện đại. Rốt cuộc, cô vẫn thích mùa xuân hơn mùa đông. Cầm lên chiếc máy điện thoại, cô bấm tin nhắn. “Em sắp lên máy bay đây. Cảm ơn và tạm biệt.” Cô chọn tên người để gửi. Shin. Lưỡng lự một lúc, cô cho thêm tên Khoa vào. Bấm nút gửi, mẩu tin được gửi cho 2 người cùng lúc. Ngồi vào ghế máy bay, vẫn chưa có ai trả lời lại. Cô tắt nguồn máy điện thoại. Có lẽ cái điện thoại này sẽ mãi mãi không bao giờ được bật lên nữa, nhỉ? “Ai sẽ gửi tin nhắn lại trước nhỉ?” – Cô mỉm cười. Nhưng thôi, cái đó không có gì quan trọng nữa. Đến 24h ngày hôm nay, hợp đồng với nhà cung cấp Softbank sẽ chấm dứt. Số điện thoại này sẽ được trả về hư vô, rồi một ngày nào đó nó sẽ đến với chủ mới. Tin nhắn trả lời của hai người đó có lẽ sẽ mãi mãi lưu lạc trên máy chủ của Softbank. Và những tin nhắn không bao giờ tới được nơi cần đến, thì không cần phải phân biệt cái nào trước, cái nào sau phải không? Tai nghe iPod của cô vang lên câu cuối cùng trong bài hát “Dareka no negai ga kanau koro” của Utada Hikaru – một bài hát mà cả cô và Khoa cùng thích. “Chiisa na chikyuu ga mawaru hodo, yasashisa ga mi ni tsuku yo” Đúng vậy đó, trái đất nhỏ bé này vẫn quay, và em dịu dàng hơn. 3 lần em bỏ 3 người đàn ông mà đi, em tưởng em mất tất cả. Nhưng không, em nhận được một thứ: Em đã học được cách để tốt với người khác. Đó là món quà quý giá nhất mà các anh có thể cho em. Khi nào em gặp được người đàn ông thứ 4, em đảm bảo em sẽ là người rất tốt, tốt hết phần 3 anh đã tốt cho em! Chuka sẽ tha thứ và quên đi tất cả. Cô là người mạnh mẽ, hay ít nhất cô nghĩ rằng mình là người mạnh mẽ. Máy bay cất cánh, cô bỏ lại sau lưng nắng. Bỏ lại sau lưng sân bay Narita. Bỏ lại sau lưng Tokyo. Bỏ lại sau lưng Nhật Bản. Nagaoka, ngày 21/6/2009, một ngày Chủ Nhật mưa oi ả.

Cảm ơn vì con còn Mẹ


Chiều nay, con đến ngôi chùa quen thuộc trong không khí đặc biệt của ngày Rằm tháng bảy - ngày lễ Báo hiếu Vu lan.

Con nhận ra trong dòng người tấp nập vào chùa có những người gài trên áo mình hoa hồng đỏ. Có những người khác, số này ít thôi, gài trên ngực áo mình một bông hồng trắng. Sau đó, con mới biết hoa hồng đỏ gài lên ngực áo những người vẫn còn mẹ. Còn hoa hồng trắng, là dành cho những ai không còn mẹ trên đời.

Ngày lễ Vu lan, con thấy hạnh phúc vì mình được gài lên ngực áo một bông hồng đỏ thắm. Con nghĩ rằng, mình phải cảm ơn cuộc đời vì điều đó:

- Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để mỗi sớm mai thức dậy , con được thấy khói ấm trong nhà, cơm thơm trên bếp. Con ngồi vào bàn ăn, cùng mẹ cảm nhận một ngày mới đang đến, cảm nhận tia nắng ban mai đang chiếu sáng ấm áp ngoài khung cửa sổ nhà mình.

- Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để mỗi buổi tan học về, con được nhìn dáng mẹ chờ con trên bậc cửa. Con được mẹ đợi chờ bên mâm cơm còn úp lồng bàn. Đã bao lần, con nhắc mẹ cứ ăn cơm trước đi, nếu như con có đi học thêm ca ba mà về muộn. Song, mẹ không bao giờ ăn cơm trước. Mẹ đợi con về, mẹ xới cho con từng bát cơm, gắp cho con từng gắp rau, miếng thịt. Mắt mẹ nhìn con ăn, thăm thẳm thương yêu.

- Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để con còn biết sợ mỗi khi làm điều gì sai quấy. Con không dám nói dối, vì con sợ mẹ mất lòng tin nơi con. Con không nói được một câu hỗn hào, vì con sợ trái tim mẹ sẽ buồn mà tan thành nước. Con không dám đi chơi về mụôn, vì con sợ mẹ sốt ruột, lo lắng. Con không dám gục ngã, vì sợ mẹ sẽ nghĩ rằng con của mẹ yếu mềm.

- Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để con biết mình cần phải cố gắng vươn lên. Con nhớ, cái lần con nhận được giấy báo vào đại học, mắt mẹ đã long lanh vì quá vui mừng. Nhìn vào ánh mắt ấy, con đã tự nhủ: “Mẹ ơi, dù có phải phấn đấu đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần thấy ánh mắt mẹ vui thế kia thì con cũng không bao giờ ngại ngần”. Con nhớ, mẹ đã từng nói: “Đời mẹ học hành chưa được bằng người, con phải cố học để hơn mẹ nhé!”. Vâng, bây giờ thì con đang học vì lẽ đó, mẹ ạ!

- Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để khi nào mỏi mệt, thấy trái tim mình trống rỗng và hoang hoải thì con vẫn có nơi để tìm về. Những năm tháng đi học xa nhà, con đã hiểu thấu thế nào là nỗi cô đơn của một đứa con không đựoc ở bên những người mà nó thương yêu nhất. Có nhiều lúc con cũng thấy bàn chân mình không muốn bước, thấy bao nhiêu quyết tâm của mình đi đâu mất cả. Chỉ cần trở về bên mẹ, ăn miếng cơm nhà, ngủ một giấc thật sâu trong căn phòng của mẹ là tất cả những lo âu trong con lắng lại. Con thấy tim mình bình yên.

* * *

Đôi lúc, con không nhận ra mẹ quan trọng như thế nào trong cuộc sống của mình, không biết rằng còn mẹ trên đời là niềm hạnh phúc lớn lao nếu so với những người không còn mẹ. Gài lên ngực áo mình một đoá hồng đỏ thắm, bờ môi con rưng rưng nói chẳng nên lời. Con muốn nói với mẹ: “Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!”.

Michael Jackson: "Mọi người nghĩ họ biết về tôi..."

,

25-6, Michael Jackson qua đời. Trong suốt những ngày và tuần lễ sau đó, thông tin về ông tràn ngập khắp nơi, gần như nhiễu loạn... Tuy nhiên, bao nhiêu phần trăm trong những gì chúng ta được nghe, được đọc là đúng?
Chúng ta thực sự đã biết những gì về con người Michael Jackson - ông Vua của Pop, người làm nên cuộc cách mạng cho nhạc Pop ngày nay?

Không nói, không viết, không bình luận về Michael Jackson... Bài viết này và tất cả những gì bạn được đọc sau đây hoàn toàn là những gì Michael Jackson đã nói, đã tâm sự khi còn sống - ở những thời điểm khác nhau trong cuộc đời ông. Hy vọng rằng, với những điều này, chúng ta sẽ thực sự hiểu và yêu thương nhiều hơn Michael Jackson - người đã làm nên những điều kỳ diệu cho nền âm nhạc thế giới.
Michael Jackson

"Tôi là một người Mỹ đen và tôi tự hào về chủng tộc của mình. Tôi tự hào về con người mình. Tôi tràn đầy sự kiêu hãnh và lòng tự trọng".

"Tôi biết tôi là người da đen!"

"Tôi không bao giờ thoả mãn với bất cứ điều gì, tôi là một người cầu toàn. Đó là một phần con người tôi".

"Hãy để cho giấc mơ của chúng ta về ngày mai - nơi chúng ta có thể yêu thương thực sự từ tâm hồn, và biết tình yêu như sự thật cuối cùng của trái tim".

"Tôi chỉ muốn nói với những người yêu mến tôi ở mỗi nơi trên trái đất, ở mỗi quốc gia, mỗi chủng tộc, mỗi ngôn ngữ: Tôi yêu bạn từ tận cùng trái tim mình".

... Những giấc mơ

"Tôi tin rằng trong sự mong ước và khả năng của con người có thể khiến mong ước trở thành sự thật. Tôi thực sự đã làm..."

"Bạn có thể luôn mơ ước và giấc mơ của bạn sẽ thành sự thật, nhưng bạn cũng có thể khiến chúng thành sự thật".

"Bạn biết, chúng ta có thể bay..."

"Những giấc mơ chúng ta tưởng tượng sẽ biểu lộ một gương mặt hân hoan... và sẽ toả sáng trong một vẻ yêu kiều"

... Gia đình

"Tôi yêu gia đình mình rất nhiều...".

"Mẹ tôi là người tuyệt vời. Với tôi, bà là người hoàn hảo".

"Cha tôi là một quản lý thiên tài, nhưng điều tôi thực sự muốn chỉ là một người cha..."

"Tôi hy vọng tôi có thể hiểu được cha mình".

"Khi còn nhỏ, tôi không có bạn bè. Các anh trai của tôi chính là những người bạn...".

... Tình yêu

"Khi tôi nhìn vào đôi mắt Prince của tôi, và con gái Paris, tôi thấy phép màu và tôi thấy sự đẹp đẽ"

... Trẻ em

"Khi tôi nhìn những đứa trẻ, tôi thấy gương mặt của Chúa. Đó là lý do tại sao tôi yêu trẻ con đến như vậy".

"Chúng ta có một ngày của mẹ (Mother's Day), ngày của cha (Father's Day), nhưng không có ngày cho trẻ em (Children's Day). Điều đó sẽ có ý nghĩa rất nhiều...".

... Scandal lạm dụng tình dục

"Tất cả những người biết tôi sẽ biết sự thật rằng tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương bất cứ đứa trẻ nào... Tôi sẽ nói một lần nữa rằng tôi chưa từng và sẽ không bao giờ làm tổn thương một đứa trẻ. Tôi chán ngấy khi người ta viết những điều không đúng về mình".

"Cha mẹ luôn có sức mạnh với những đứa trẻ. Chúng cảm thấy chúng có thể làm những điều mà cha mẹ chúng nói. Nhưng tình yêu tiền bạc là cội nguồn của tất cả những xấu xa...".

"Tại sao mọi người mua những tờ báo đó? Chúng hoàn toàn giả dối! Tôi ở đây để nói rằng đó không phải sự thật... đừng phán xét bởi tất cả là giả dối".

"Họ cố làm giảm giá trị của tôi, sự kiêu hãnh của tôi... Nhưng sau cùng, tôi muốn công chúng biết rằng tôi ổn, mặc dù tôi đang tổn thương...".

"Hôm nay, tôi cảm thấy sự phản bội hơn bất cứ lúc nào trước đây..."

"Sự giả dối như cuộc chạy nước rút, nhưng sự thật là cuộc chạy marathon..."

"Đừng đối xử với tôi như một kẻ phạm tội"

"Mọi người nghĩ rằng họ biết về con người tôi nhưng sự thật họ không biết gì cả. Trên thực tế, tôi là người cô đơn, tôi lạc lõng giữa mọi người trên trái đất này. Đôi lúc tôi khóc, bởi những nỗi đau...".

"Tôi đã giúp đỡ rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều trẻ em, hàng nghìn trẻ em... Tôi sẽ không bao giờ ngừng giúp đỡ và yêu mọi người theo cách mà Chúa Jesus đã chỉ bảo...".

"Tôi cũng giống như bất cứ ai..."
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31