3 chấm ... và tôi
Monday, October 13, 2008 4:40:00 PM
bắt đầu bằng 3 cái chấm ... quen tay rồi cũng nên ... viết là có 3 chấm àh
...
... mình sẽ khép lại những điều không muốn nhắc, muốn nhớ...
Bây giờ, không thích đi xa nữa...
Mỗi ngày chỉ đi gần, trên những con đường quen thuộc...
Cũng không còn ước ao gặp gỡ những người trong mộng...
Mỗi ngày chỉ mong nghe giọng một hai người iu thương...
rất thích những gì gọi là cảm giác mạnh ; nhưng lại cũng rất thích một mình đi trên những con đường mòn, vắng vẻ quạnh hiu...
Có lẽ, đấy là hai mặt của một con người...
Người khác có thế không?
Sẽ lắng nghe người, dù lời hay vui buồn...
Tôi với trời... tôi với người... tôi với tôi...
Thực sự, không ai hoàn toàn cô độc...
Chỉ cần mở cửa bước ra ngoài...
Yêu thương... giận hờn... ghen ghét rồi để làm gì ?...
Cần có một ngày nắng ráo...
một ngày gió lộng...
để lớp da làm quen với những đổi thay trong trời...
Hôm nay, ra ngoài , để rồi gặp trời đang mưa...
Ướt một chút, lạnh một chút, cô đơn một chút...
Nhưng lòng yên lành như một đêm mùa thu...
Yên như một con đường trơn lúc khuya vắng
Có thể trong ngày , mình sẽ lại có dịp nghe thấy giọng của người quen... Có thể sẽ may mắn nhận được một nụ cười...
Biết đâu ...
...
...
... mình sẽ khép lại những điều không muốn nhắc, muốn nhớ...
Bây giờ, không thích đi xa nữa...
Mỗi ngày chỉ đi gần, trên những con đường quen thuộc...
Cũng không còn ước ao gặp gỡ những người trong mộng...
Mỗi ngày chỉ mong nghe giọng một hai người iu thương...
rất thích những gì gọi là cảm giác mạnh ; nhưng lại cũng rất thích một mình đi trên những con đường mòn, vắng vẻ quạnh hiu...
Có lẽ, đấy là hai mặt của một con người...
Người khác có thế không?
Sẽ lắng nghe người, dù lời hay vui buồn...
Tôi với trời... tôi với người... tôi với tôi...
Thực sự, không ai hoàn toàn cô độc...
Chỉ cần mở cửa bước ra ngoài...
Yêu thương... giận hờn... ghen ghét rồi để làm gì ?...
Cần có một ngày nắng ráo...
một ngày gió lộng...
để lớp da làm quen với những đổi thay trong trời...
Hôm nay, ra ngoài , để rồi gặp trời đang mưa...
Ướt một chút, lạnh một chút, cô đơn một chút...
Nhưng lòng yên lành như một đêm mùa thu...
Yên như một con đường trơn lúc khuya vắng
Có thể trong ngày , mình sẽ lại có dịp nghe thấy giọng của người quen... Có thể sẽ may mắn nhận được một nụ cười...
Biết đâu ...
...



