Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

La's

Keep your face to the sunshine and you cannot see your shadow!

Home




[Lắng nghe và chia sẻ :-*]











Mid-autumn


Chúc các em nhỏ có một TRung Thu thật ấm cúng và đầy ắp tiếng cười. Chúc cho những ai đã lớn, sẽ tìm thấy được cho mình một niềm vui nho nhỏ trong những ngày này :coffee: . Chúc cho những người bạn đặc biệt và ko thể nào quên của tớ có một Sinh nhật 19 tuổi thật vui và hạnh phúc. flirt










Refreshing...

Being late for classes all the time, misconception of time and afloating in the ether. What was wrong w me this week?

Last night, it drove me crazy – sad and disappointed without reason. Sometimes, I try to hide it, but this time, I need s.o to share. I texted some friends. After sharing w them, I felt relieved.
One of them said: “uh, u’re still staying w ur family, that’s much happier and cozier than I. U can do whatever u want, however, I can’t. I don’t even have family besides me. So, don’t be depressed, just be happy…life is too short to neglect…”.
Another one said: “Come on!!! U’re so emotional this time. Stop it. I’m sad too but I no longer think about it. I’ll pay a call on u early in the next morning and we’ll go buying st. We should have st new to make the life brighter…”
Thanks all, my buddies. I promised u. I’ll change. Gradually. And completely.



Got up at 5:15. looked out of the window, the sun was rising. That was the first time after summertime I got up so early. I breathed the fresh air. The horizon was half white half red. I saw a quite big red spot (at the right side of the pic) and thought that was the sun. I waited for it to rise. But it turned out to be the banner of “Golden Sea Hotel”.

Sometimes, things turn out to be different from what we think of and imagine. This can be called day-dreaming. When things fail to live up to our expectation, it may lose the balance, create a big hole in one’s soul or even wear s.o out.

But through this time, I know that we can’t own what doesn’t belong to us. All things have its price. It’s the price for me for not knowing WHO AM I and HOW TO LIVE. Why don't I dare to enjoy myself? Why am I afraid of new relationships? Why don't I...? Stop complaining. Stop wondering.

I can't sow my wild oats!

(serve YOU right!)











Thu

Vậy là hết hè. Mai lại đi học. Nghỉ hè lâu vậy mà cũng chẳng làm được cái gì lớn lao cả, hic hic. Bao nhiêu dự định nhưng cuối cùng rồi cũng hoàn thành chẳng được bao nhiêu. Nhưng bù lại, mình có thêm nhiều bạn mới, có những lúc mình đã thực sự vui vẻ. Thui, anyway, hít một hơi thật dài để bắt đầu. ganbattekudasai ne!!!



Anh ơi đã chớm Thu sang
Heo may cũng mơ màng về lại
Lá chưa vàng cho em tìm hái
Ướp vào chút nắng trao anh.

Giá mùa Thu rơi nhẹ xuống cỏ xanh
Em mang giấy gói mùa Thu giấu lại.
Những biêng biếc,
Những thơm nồng cỏ dại…
Gửi về anh, cho nỗi nhớ theo cùng.

Giá mùa Thu đừng quá mênh mông,
Chỉ bé nhỏ vừa đủ em trú ngụ.
Chỉ một vòng tay là anh ôm đủ…
Cả đất trời, cả Thu mới, cả em.

Giá mùa Thu là mùa chẳng có tên
Chỉ duy nhất, để riêng mình em gọi.
Em mang giấu cả mùa vào trong gối
Anh đi tìm, bỗng chạm giấc mơ em.








Truyền thuyết hoa hồng xanh



Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid. Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Rose.

Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên thằng ngốc không biết bó hoa thế nào cả. Nó bèn xin với công chúa:

- Xin lỗi công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không.

Ban đầu công chúa thấy không vui một chút nào.Tuy nhiên thằng ngốc đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa.Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:

- Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất...

Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì... Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: "Một thằng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ".

Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với công chúa thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:

- Xin lỗi công chúa - Thằng ngốc hốt hoảng - Tôi thật là hậu đậu.

- Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra những bông hoa này.

Thằng ngốc ngạc nhiên quá "Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!"

- Rất đơn giản thưa công chúa... - Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả những gì nó biết về hoa hồng,về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng... Thằng ngốc cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa.

- Xin lỗi công chúa... tôi vụng về quá đi mất.

- Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới.

Công chúa trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thất thằng ngốc hát bao giờ cả... Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. Nhưng công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình. Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng giềng... Công chúa chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạ hộ. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn:

- Xin lỗi công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua...

Công chúa phải có mặt trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tủ thích hợp. Tất cả các hoàng tủ tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa (vì nghe nói công chúa rất xinh). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội mầu trắng, vương niệm của nàng được kết bằng những bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tử đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu. Ngay đến các nhạc công cũng quên mất những nốt nhạc của mình. Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa một bài, công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tử thích hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã xãy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:

- Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ.

Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà công chúa không thể định nghĩa nổi... Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về những miền đất xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận. Thời gian dường như không còn là mối quan tâm của hai người nữa... Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say, hoàng tử mới lên ngựa từ biệt công chúa... Công chúa trở về cung điện và cho gọi thằng ngốc tới.

- Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp không! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới. Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.

-Thưa công chúa... hoàng tử... à vâng thưa công chúa, tôi sẽ trang trí cung điện của công chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng.

- Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ không thể làm xong nó trong đêm nay.

- Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa...

Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được thằng ngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của công chúa tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng. Khi công chúa thức dậy, nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:

- Stupid. Dậy đi nào. Trời sáng rồi.

- Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.

- Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Nguơi hãy về nghỉ ngơi đi.

Thằng ngốc thở phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình. Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ...

Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo một bức thư: "...Cô bé của ta, ta không thể đến với em như đã hẹn. Đất nước của ta có chiến tranh. Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em..."

Công chúa buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi: "Em sẽ đợi! Nhưng nhất định chàng phải trở về đấy!..."

...Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm...Chẳng có tin tức gì của hoàng tử. Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giờ sẽ trở lại. Công chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó... Cũng hơn một năm đó không thấy thằng ngốc mang hoa hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàng cho cung điện vuờn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa...

Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc. "Một năm rồi Stupid không mang hoa tới..". Công chúa trở lại vườn hoa của thằng ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:

- Xin lỗi công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.

- Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?

Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Thằng ngốc vui lắm, nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với công chúa về những bông hoa... Những ngày sau đó ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng. Ban đầu thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng công chúa đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Thằng ngốc cố làm cho công chúa vui những lúc công chúa ở bên nó. Có một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:

- Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là...

- Vậy còn hồng xanh, nó tượng trưng cho điều gì

- Hồng xanh là tình yêu bất diệt! thưa công chúa,nhưng nó không có thật.

- Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?

- Đó là một huyền thoại, thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..



- Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta...

- Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xãy ra. Tôi tin nếu công chúa thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.

- Ta tin ngươi...

Và từ hôm đó công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ thằng ngốc không bao giờ dám nói. Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước...

Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả... Rồi một đêm thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy

- Stupid! Sao ngươi buồn thế?

- Ai vậy?

- Ta là hoa hồng đây.

- Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được?

- Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi. Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy?

- Ta... Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.

- Stupid! Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.

- Sao cơ? Thế nghĩa là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không?

- Ta biết... Nhưng ta không thể nói cho ngươi được.

- Tại sao chứ? Ta xin ngươi đấy

- Stupid à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ?

- Ta... Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh. Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn...

- Ôi Stupid! Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách...

Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười... Sáng sớm hôm sau khi công chúa vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:

- Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.

Công chúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa. Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim. Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:

- Thưa công chúa! Hoàng tử đã thắng trận trở về. Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.

Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy.

- Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.

- Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh. Chính nó đã mang chàng về với em.

- Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này!

- Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Stupid sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh.

Vậy là hoàng tử và công chúa cùng đến vườn hoa của thằng ngốc.

- Stupid! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươi...

Nhưng Stupid đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà không thấy thằng ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất.

Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa "Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim, chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu..."













Hoa phượng



Hoa phượng không chỉ đẹp bởi màu sắc, Phượng còn là tuổi thơ, là kỷ niệm, là những ngày tháng không phai dưới mái trường của tuổi học trò.




SỰ TÍCH HOA PHƯỢNG

Ngày xưa, xưa lắm, ở một vùng đất đồi kia, có một ông thầy dạy võ nổi tiếng về tài đánh kiếm. Vợ ông chết sớm, ông thương vợ, không lấy ai nữa nên ông không có con. Ông đi xin năm người con trai mồ côi ở trong vùng về làm con nuôi. Ngoài những giờ luyện võ, ông lại cho năm người đi học chữ, vì ông muốn năm người cùng giỏi võ, giỏi văn.
Tuổi năm người con xấp xỉ ngang nhau. Năm ấy, họ chỉ mới mười ba, mười bốn... Người nào học cũng khá và tài múa kiếm thì nổi tiếng khắp vùng. Ai cũng dễ nhận được họ vì ông sắm cho năm người năm bộ quần áo màu đỏ, để mặc ra đường. Thương bố nuôi nên năm người con rất biết nhường nhịn nhau và yêu quý mọi người trong làng... Năm ấy trong nước có loạn. Giặc ngoài kéo vào. Nhà cháy, người chết. Tiếng kêu khóc và lòng oán giận cứ lan dần, lớn dần. Đâu cũng đồn tên tướng giặc có sức khỏe kỳ lạ. Chỉ cần đạp nhẹ một cái cũng làm bật gốc được một thân cây to. Hắn lại sử dụng một cây thương dài và nặng, đâm chết từng xâu người một cách dễ dàng. Mọi người còn đồn thêm rằng hắn sở dĩ khỏe như vậy là vì hắn thích ăn thịt sống và đặc biệt hơn nữa là chỉ thích ăn toàn xôi gấc chứ không thích ăn cơm, mỗi lần hắn ăn hàng chục cân thịt cùng với một nong xôi gấc lớn. Người thầy dạy võ ở vùng đất đồi nọ định xin vua đi đánh giặc thì ngã ra ốm. Tay chân ông bị co quắp cả lại. Cụ lang giỏi nhất vùng đến xem bệnh và chỉ biết là ông uống phải thuốc độc. Ai cũng nghi tên tướng giặc đã ngầm cho những kẻ chân tay của hắn đi tìm giết trước những người tài giỏi trong nước. Người thầy dạy võ vừa uống thuốc, vừa ngày đêm ra sức tập luyện để tay chân mình lại cử động được như xưa. Một buổi sáng, tên tướng giặc bất thình lình phóng ngựa, dẫn quân lính của hắn kéo ập vào làng.
Hắn thấy ông thầy dạy võ đang lấy chân đạp vào một gốc cây sung to. Cây sung lúc đầu bị rung khe khẽ, rồi mỗi lúc rung một mạnh hơn. Sau đó, ông nhấc một cái cối đá to đưa lên, đưa xuống, vẻ còn mệt nhọc. Tên tướng giặc cười phá lên rồi xuống ngựa giơ chân đạp nhẹ vào thân cây sung. Thế là cây sung bị gãy ngang và ào ào đổ xuống. Hắn lại nhẹ nhàng đưa một tay tóm lấy cái cối đá ném vứt đi, như ta ném một hòn gạch con và cho rơi ùm xuống cái ao lớn gần đấy. Hắn gọi mấy tên quân đến trói chặt ông thầy dạy võ lại rồi bảo:
-Tao nghe mày muốn đi đánh tao phải không? Bây giờ thì mạng mày nằm trong tay tao rồi! Muốn sống thì hãy giết một con bò tơ, lọc năm mươi cân thịt ngon nhất, nấu một nong xôi gấc rồi mang đến chỗ ta đóng quân ở trên ngọn đồi giữa làng. Phải đội trên đầu mà đi chứ không được gánh. Đi luôn một mạch, không được dừng lại hay đặt xuống nghỉ. Đội thịt đến trước! Đội xôi đến sau!
Nói xong hắn ra lệnh cởi trói cho ông. người thầy dạy võ giận tím ruột, tím gan nhưng chẳng nói gì. Lúc ấy năm người con đang đi vắng, họ phải đi học chữ xa làng và lại sắp đến mùa thi. Không ai dám rời cái bút cái nghiên. Nhưng vừa nghe tin giặc kéo đến làng, họ lập tức đeo gươm vào người mà xin thầy cho về. Về đến nhà, nghe bố kể chuyện lại, năm người con nổi giận muốn chạy đi tìm tên tướng giặc hung ác để giết ngay. Người bố liền khuyên:
-Không được! Lúc nào quân lính của hắn cũng vây quanh, khó mà đến gần. Ngọn thương của hắn lại có thể đâm chết người từ rất xa. Các con cứ bình tĩnh, ta đã có cách khử nó! Người cha đi vay tiền mua một con bò tơ, mổ thịt rồi lọc lấy năm mươi cân thịt ngon nhất để vào một cái nia to. Ông lại đi vay ba gánh nếp trắng, đi xin ba chục quả gấc đỏ, nấu một chục nồi xôi thật dẻo. Ông đội nia thịt bò tơ đến trước. Chân ông còn đau, năm mươi cân thịt đội trên đầu không phải là nhẹ. Ông đội nia đi, mồ hôi vã ra đầy trán. Tên tướng giặc thấy ông đội thịt đến, mồm cứ nuốt nước bọt ừng ực. Hết nuốt nước bọt ừng ực, hắn lại khoái trá cười to. Còn người đội thịt thì bấm ruột chịu đựng và nghĩ thầm: "Cho mày cứ cười rồi mày sẽ biết..." Tên tướng giặc cười nhận thịt xong quát to lên và giục:
-Còn nong xôi nữa, mày về đội đến đây ngay! Người thày dạy võ lại về đội nong xôi đến. Nong xôi to và nặng hơn nia thịt nhiều. Nhưng xôi nấu ngon và nhìn đẹp quá. Ông đội nong xôi đi đến đâu, ở đó cứ thơm lừng. Mới đi được nửa đường, mồ hôi ông đã vã ra đầy mặt, đầy người. Đôi chân ông mỗi lúc một yếu, cứ run lẩy bẩy. Cái cổ cứ như muốn gãy gập lại. ông vẫn bặm môi, cắn răng và bắt đầu leo lên đồi. Tuy mệt lử nhưng đôi mắt ông sáng quắc và lòng ông rất vui. Ông tự nhủ: "Gắng lên! Chỉ cần một lúc nữa, một lúc nữa..." Tên tướng giặc ngồi trên cao theo dõi, vừa hả dạ, vừa lo lắng. Hắn nghĩ: "Thằng này không bị thuốc độc của ta thì khó mà trị được nó. Mà ngay bây giờ, hắn vẫn là một tay đáng sợ". Cái nong xôi gấc to lớn, thơm lừng vẫn lù lù tiến lên đồi. Mặt người đội xôi tái hẳn lại. Chỉ có đôi mắt. Đôi mắt vẫn sáng quắc. Nong xôi có lúc lảo đảo, ngả nghiêng, nhưng liền đó lại gượng lại, rồi nhích dần lên. Tên tướng giặc vội giật lấy thanh gươm của tên lính hầu rồi đứng phắt dậy, phóng gươm đi. Đường gươm sáng rực lên như một tia chớp, cắm vào bụng người thầy dạy võ làm ông chực gục xuống. Nhưng ông đã gượng đứng thẳng lên và đưa tay rút lưỡi gươm ra, phóng lại vào ngực kẻ thù. Tên giặc tránh được.


Bỗng từ trong nong xôi, năm người con nằm quây tròn được xôi phủ kín, đã vung kiếm nhảy ra và như năm làn chớp đâm phập cả vào ngực tên giặc ác. Tên tướng giặc không chống đỡ kịp, rú lên một tiếng rung cả ngọn đồi rồi ngã vật xuống. Thấy tướng đã chết, bọn lính giặc hoảng quá, kéo nhau chạy bán sống bán chết. Dẹp giặc xong, năm người con trai trở về ôm lấy xác người bố nuôi khóc vật vã mấy ngày liền. Cả làng cùng năm người con lo chuyện chôn cất rất chu đáo. Dân làng mỗi người một nắm đất đắp cho ngôi mộ ông thày cao lên. Thương bố nuôi, năm người con lại trồng quanh khu mộ năm gốc cây con, một giống cây có lá đẹp như thêu và có nhiều bóng mát. Hàng năm, đến ngày giỗ bố, họ lại đem áo đỏ ra mặc. Họ nhớ tiếc người thầy dạy võ đã có công giết giặc cứu dân. Đến lúc năm người lần lượt chết đi thì năm cái cây họ trồng quanh khu mộ người bố cũng lần lượt ra hoa màu đỏ thắm, đúng vào ngày giỗ người thầy dạy võ. Hoa đỏ như muốn nói với mọi người rằng: tuy chết đi, nhưng năm người con vẫn yêu thương người bố nuôi và hàng năm đến mùa giỗ bố, họ lại mặc áo đỏ để tưởng nhớ người đã khuất... Hoa có năm cánh đỏ rực và nhìn cả cây hoa nở rộ, người ta thấy giống như một mâm xôi gấc. Cái mâm xôi ngày nào người bố đã giấu năm người con trong đó và đội đi giết giặc. Đó là cây hoa Phượng ngày nay. Mỗi năm, khi mùa Hè đến, mùa thi đến, hoa Phượng lại nở đỏ đầy cây, đầy trời. Khi mùa Hè qua, trên khắp các cành cây, người ta lại thấy hiện ra những quả Phượng dài như những thanh gươm của năm người con trai ngày trước...














Shining friends



Một niềm tin nho nhỏ, cũng có thể xua đi tăm tối ngày mưa
Cuộc đời luôn khắc nghiệt, lắm dối lừa
Nhưng cậu đừng chạy trốn
Đừng cứ dấu mình nơi góc tối con đường bất tận
Nhớ nghe, chỗ của mình, cậu luôn có thể nghỉ chân

Rồi nỗi buồn sẽ phải nói chia tay
Mở mắt ra đi cậu, hãy xem này
Cậu sẽ thấy ánh ban mai của một ngày mới đến
Cậu sẽ thấy hạnh phúc ngập tràn… phải ko bạn mến?
Hãy cứ theo đuổi những giấc mơ hằng ấp ủ trong tim
Để hướng về miền ánh sáng của ngày mai đang đến
Bởi ước mơ trong ta nào có bao giờ chết

Vầng dương sẽ soi sáng cho người bạn của tôi
Sẽ lau khô những giọt lệ đọng trên mi, bạn thân yêu ạ
Nhìn lệ rơi trên mắt cậu, nhạt nhoà
Mình thấy thế giới này như tan biến cả
Nhưng cậu đừng quên, dẫu rằng trong bóng tối
Cậu vẫn chẳng cô đơn, bên cậu vẫn có tôi

Nhìn nụ cười của mình này cậu
Chúng mình luôn bên cậu, tay nắm tay nhau
Cậu phải tin, rằng quen cậu là định mệnh của đời mình
Rằng chúng ta được sắp đặt bởi đấng cao linh










Nhất tiếu

"A lô, cho tôi gặp tòa soạn báo Hoàng Hôn". Có tiếng cô gái bên kia đầu dây trả lời: " Tòa soạn báo Hoàng Hôn tôi nghe đây!".

- Tôi mới ra một tập truyện ngắn, định gửi tặng quý báo một quyển đọc chơi. Nhưng sao có nhiều địa chỉ quá! Chỉ ở Cali thôi đã có đến năm địa chỉ. Orange County, Los Angeles County, San Diego... Chưa kể các bang khác nữa, tôi biết gửi về đâu?

Có tiếng cười bên kia đầu dây, nghe trong trẻo và vui như tiếng phong linh treo trước gió.

- Cái địa chỉ đầu tiên mà ông thấy trên tờ báo đó. Orange County. Đó là địa chỉ chính của chị chủ nhiệm Hoa mà ông muốn gửi tặng sách.

- Vâng, tôi thấy rồi. Tôi sẽ gửi... Mà, cô có thích đọc truyện của tôi không? Tôi sẽ gửi thêm một cuốn nữa. Đề tên cô nghe!

Lại tiếng cười.

- Ồ, quý hóa quá!

- Xin lỗi, cô tên gì?

- Tôi tên Bình.

- Rồi, sách sẽ đến tay cô.

Hôm sau, hắn đề trên một tập truyện “Kính tặng chị Hoa chủ nhiệm báo Hoàng Hôn”, tập kia, hắn đề “Thân tặng cô Bình có tiếng cười rất dễ mến” rồi đem ra bưu điện gửi.

Tuần sau, hắn gọi.

- A lô, cho tôi gặp cô Bình...

- Dạ, Bình tôi nghe đây!

- Cô có nhận được tập truyện ngắn của tôi chưa?

- Dạ, chúng tôi đã nhận được rồi ạ! Chị chủ nhiệm gửi lời cảm ơn ông. Tôi cũng xin cảm ơn ông. Ông viết hay quá! Tôi đọc say mê luôn.

- Cô thấy truyện nào cô thích nhất?

- Truyện đầu tiên hay nhất!

- Còn các truyện khác hay nhì?

- Các truyện khác cũng hay nhất luôn!

- Cô thấy kết thúc truyện đó ra sao?

- Dạ, thật bất ngờ và lâm ly nữa!

- Nhân vật chính quyết định như vậy có đúng không? Cô ta nên ở lại với người tình hay bỏ đi?

- Theo tôi, cô ta nên ở lại thì hơn.

- Vì sao vậy?

- Vì sống một mình chán lắm! Có người để trò chuyện, gây gổ nhau cũng được nữa. Chứ cứ thui thủi... buồn chết được!

- Tôi sống độc thân bao nhiêu năm nay ở cái bang North Dakota khỉ ho cò gáy này, mà đâu thấy chán. Nhưng cô nói thế, tôi biết cô cũng độc thân và ưa trò chuyện. Coi bộ cô thích công việc trả lời điện thoại này...

- Không thích lắm đâu! Vì đôi khi có người cứ hỏi chuyện vớ vẩn, lâu quá, khiến người khác không thể gọi đến được.

- Cô nói tôi chứ gì?

- Ông thông minh thật! Xin ông thông cảm. Nếu tôi nói chuyện linh tinh, không liên hệ đến tờ báo thì chị chủ nhiệm sẽ cho tôi nghỉ việc, do đó, nếu ông cứ gọi mãi, tôi sẽ đáp chát cho đến khi ông chán mới thôi.

- Xin lỗi đã làm phiền cô. Trước khi dứt lời, tôi xin được gặp lại cô trên điện thoại, tuần tới. Được không cô?

- Nhiệm vụ tôi là trả lời điện thoại. Chị chủ nhiệm có dặn, dù có khó chịu, cũng phải vui vẻ, để chứng tỏ mình không giống người ta. Nhưng ông có thể cho tôi biết ông sẽ gọi tôi với mục đích gì không?

- Chỉ để được nghe cô cười. Tuần trước, tiếng cười của cô cứ vương vấn mãi trong đầu tôi. Tuần này tôi gọi, chỉ mong được nghe cô cười, nhưng tôi nói chuyện vô duyên quá, khiến cô bực mình, không cười nổi!...

- Cảm ơn ông. Tôi biết ông nói thật, vì nhiều người cũng khen tôi có tiếng cười vui vẻ, dễ mến. Vậy, để tôi cười tặng ông, xin ông lắng nghe trước khi tôi gác máy.

- Tôi nghe cô cười rồi. Cảm ơn cô. Cô biết không, tuần trước tiếng cười của cô khiến tôi cảm hứng viết được một truyện ngắn. Tôi kể về một anh chàng, chỉ nghe tiếng cười của người đẹp mà đâm si mê luôn. Chuyện hay lắm. Đăng báo văn học nghệ thuật uy tín nghe cô!

- Chắc ông là chủ nhiệm hay chủ bút tờ báo đó, hoặc đó là một chủ báo bị chạm thần kinh.

- Cô đánh giá tôi hơi thấp rồi! Sau này tôi lãnh giải thưởng văn chương thì cô đừng xin chụp hình chung nghe! Còn dám khoe là “Ông ấy mê tao mà tao không thèm”.

- Tôi đâu dám chê. Ông biết không, vì báo chúng tôi khen truyện của ông nên nhiều người mua về đọc rồi gọi vô tòa báo nói: “Tôi chỉ mới đọc có nửa tập mà đã thấy nên gọi ông ấy là Đại Văn Hào Liên Hành Tinh”.

- Cô thấy chưa? Khen vậy mới là có con mắt tinh đời.

- Họ giải thích là văn của ông chỉ có người Hỏa tinh mới hiểu nổi.

- Tôi biết cô mỉa mai tôi chứ ai mà chơi độc vậy! Nhưng mà mấy truyện sau mới hấp dẫn, họ có nhận xét gì không cô?

- Họ nói truyện sau cùng, vừa hết trang cuối là khóc ấm ức.

- Ít ra phải thế chứ. Văn tôi đã làm rung động bao quả tim, làm lã chã bao nhiêu giọt lệ xót thương cho kiếp hồng nhan bạc phận...

- Không phải vậy. Họ khóc vì tiếc mười mấy đồng mua sách của ông!

- Cô chê tôi viết dở chứ gì? Tập truyện tôi tặng, cô chỉ đọc vài trang đầu rồi vứt.

- Sao ông biết tài thế?

- Tôi vờ hỏi cô về những nhân vật trong truyện, cô cứ nói xuôi theo, chứ trong đó làm gì có chàng và nàng, cũng không chia tay, sum họp gì cả.

- Ông biết mình viết dở sao còn in ra chi cho tốn tiền? Bán không ai mua, đem tặng tùm lum, không ai đọc.

- Tôi in sách ra là để có một tập sách có chữ ở trong, tên tôi ở bìa trước, hình tôi và tiểu sử ở bìa sau. Chỉ tốn vài nghìn mà ai cũng thấy mặt, biết tên.

- Tôi có nghe nói hội y sĩ Việt Nam đề nghị mua bản quyền sách để họ xuất bản rồi bán cho những người bị bệnh mất ngủ.

- Cô tài thật! Tôi chưa biết mà cô đã rõ. Vậy là tôi sắp phát tài rồi… Tháng tới tôi sẽ về Cali ra mắt sách.

- Chúa ơi! Ông có điên không? Có ai để mắt đến sách ông đâu mà ông ra mắt. Ông có cần nói gì nữa không? Có người đang chờ trên máy.

- Khoan, khoan! Tuần tới tôi gọi cho cô được không?

- Được chứ, nhưng không nói về tập truyện của ông.

- Tôi biết, muốn nói về truyện của tôi, cô phải đọc nó.

- Ông nói đúng! Tôi không có thì giờ, vả lại đau khổ vì tình còn dễ chịu hơn đau khổ vì phải đọc những truyện ông viết.

- Cô có chọc quê tôi cách nào, tôi vẫn cứ gọi cô như thường.

+++

Tuần sau hắn gọi.

- A lô, cho tôi gặp cô Bình.

- Thưa chú, cháu là Bình đây ạ!

- Vậy ra cô còn chịu khó nhìn cái bìa sau tập truyện của tôi. Cô tò mò muốn xem mặt mũi “cái thằng cha” viết thì dở ẹt mà nói dai như đỉa chứ gì? Hóa ra tôi lớn tuổi hơn cô nên cô mới gọi tôi bằng chú và xưng cháu.

Có tiếng cười.

- Chú biết hết! Cháu gọi bằng chú là dựng cái rào cản, còn để sẵn cái bảng stop để lưu ý chú không nên tán tỉnh cháu.

- Cảm ơn!

- Cảm ơn gì?

- Cảm ơn tiếng cười.

- Chú cứ gửi đến cháu cái audio tape, cháu sẽ cười vào đó vài tiếng đồng hồ cho chú nghe.

- Tôi chẳng dại!

- Vì sao?

- Cô sẽ không cho tôi gọi cô nữa. Tôi cần biết được ý nghĩ của cô trong tiếng cười, cả đến tình cảm nữa. Khi vui, cô cười một cách, khi buồn hay bực mình cô cười cách khác...

- Vậy thì chú biết cháu đang bực chú rồi chứ gì?

- Xin cho một câu nữa thôi... Cô có mạnh khỏe không, cô Bình?

- Không biết tán tỉnh cách nào nên hỏi thăm vớ vẩn! Cảm ơn chú, cháu chẳng đau ốm gì.

- Bây giờ là mùa cảm cúm. Chỉ sợ cô bị cúm.

- Chú rủa cháu phải không?

- Không có đâu! Sợ cô bị cảm cúm, nói điện thoại, lây qua tôi.

- Vậy thì cháu phải tìm một con vi trùng bịnh cảm cúm mà ăn nó. Cháu bị bệnh, chú không được gọi cháu nữa.

- Cô khỏi tìm. Cô đang bị tôi truyền bệnh rồi. Tôi đang cảm nặng. Tôi cảm tiếng cười của cô.

- Ê, ê ngừng lại! Thấy bảng stop không? Không được tán tỉnh! Nhớ chưa chú?

- Nhớ chứ! Nhớ tiếng cười của cô, suốt đời.

- Chào chú!

- Khoan! Cô cười cho tôi một tiếng. Cười gượng cũng được, rồi hãy gác máy... Rồi, tôi đã nghe cô cười rồi. Cảm ơn cô.

- Cháu xin chú đừng gọi cháu nữa, được không? Chị chủ nhiệm biết sẽ la rầy cháu.

- Tôi xin cô một tháng gọi một lần.

- Được rồi. Nhớ nghe chú!

+++

Đúng một tháng sau, hắn gọi, chỉ mới “A lô, cho tôi gặp cô Bình” là hắn nghe cô trả lời ngay:

- Cháu nghe chú đây! Cảm ơn chú đã giữ lời, đúng một tháng mới gọi cháu.

- Tôi vì phải vâng lời cô mà ngày nào cũng nhìn lịch. Nhớ tiếng cười của cô muốn bệnh luôn.

- Tội nghiệp chú! Bữa nay đỡ chưa?

- Tôi đang hấp hối. Cô cười gấp cho tôi một tiếng để tôi sống dậy.

- Vậy thì cháu không cười cho chú chết luôn, cho bõ ghét!

- Vĩnh biệt người đẹp! Xin hẹn kiếp sau.

Tiếng cười bên kia đầu dây.

- Văn chương như vậy mà cũng ra sách. Chú viết cải lương coi bộ khá à nghe! Xong chưa? Cháu gác máy.

- Khoan! Chủ nhật này tôi về Cali ra mắt sách.

- Thôi chết, chú điên thật rồi! Ai mà đến dự?!

- Bạn bè tôi ở Cali nhiều vô số. Lâu ngày gặp nhau, thay vì chuyện trò, tụi hắn kéo nhau ra nhà hàng, thay phiên nhau khen nức nở tập truyện của tôi.

- Hình chú trên bìa sách đã xấu, sau đó sẽ xấu nữa. Mũi chú nở phình ra, trông kỳ cục. Cháu gác máy được chưa?

- Khoan! Tôi chính thức mời cô đến dự. Ngồi ghế hạng nhất.

- Tuyệt đối không. Ngồi nghe người ta hành hạ lỗ tai à. Cháu không khùng như bạn chú đâu!

- Cô không đến dự thì tôi sẽ đến thăm cô.

- Đừng chú! Cháu van chú. Nếu chú không đến gặp thì cháu cho phép chú được gọi cháu hàng tuần. Đừng đến nghe chú!

- Cũng được, nhưng phải cho tôi biết vì sao?

- Cháu xấu lắm! Gặp cháu chú sẽ thất vọng, sẽ không gọi cháu nữa. Không phải cháu mong chờ chú gọi nhưng như thế đau lòng cháu! Đừng đến nghe chú! Cháu xấu đến độ không ai yêu cháu. Có cảm tình rồi cũng xa cháu...

- Cô nào biết mình đẹp mới bảo rằng mình xấu. Biết đâu, cô nói thế để khi tôi gặp mới bật ngửa ra: Đẹp thế kia mà cứ làm bộ, nói mình xấu!

- Nhưng chú hứa đi, không đến gặp cháu, nghe chú! Mà chú có đến cũng không gặp cháu đâu. Ngày mai cháu sẽ dời bàn điện thoại của cháu vào tít trong phòng chị chủ nhiệm, cửa lúc nào cũng khóa... Cháu gác máy nghe chú.

+++

- A lô, cho tôi gặp cô Bình.

- Dạ, cháu đây. Cảm ơn chú về tờ báo có cái truyện ngắn viết về tiếng cười của cháu.

- Cô thấy có hay không?

- Coi bộ chú giàu tưởng tượng quá. Làm gì có chuyện chỉ mới nghe tiếng cười mà đã “mê tít thò lò” người ta rồi!

- Mỵ Nương chỉ nghe tiếng hát của Trương Chi mà sinh bệnh vì nhớ. Nếu không có thật thì chẳng ai kể lại từ đời nọ sang đời kia.

- Cũng may, chú chưa gặp cháu, nên chú sáng tác... đọc cũng được!

- Vì sao? Nếu tôi đã gặp...

- Chú gặp cháu à! Cháu “xấu ỉn”, chú sẽ cụt hứng ngay.

- Tôi có đến tòa soạn, nhưng cô thư ký ở đó bảo rằng cô đi vắng...

- Cháu không đi vắng đâu. Cháu ngồi trong phòng chị chủ nhiệm, cháu còn dặn không cho ai gặp vì biết chú đã về Cali.

- Cô thư ký đó tên gì vậy?

- Để cháu nhớ xem... Nhưng tên không được đẹp, sợ cô ấy không bằng lòng cho chú biết. Sao chú hỏi kỹ như vậy?

- Cô ấy có nụ cười đẹp lắm. Khi tôi đến, cô ấy không thèm nhìn, cứ vờ làm gì đấy. Tôi nói: “Thưa cô, cho tôi gặp cô Bình ạ!”. Cô vẫn cắm cúi làm việc: “Cô Bình không có ở đây, ông có cần gì không?”. Tôi nói: “Khi nào cô Bình có ở đây ạ?”. Cô vẫn trả lời nhát gừng: “Cô Bình không tiếp ai cả, cần gì ông nói tôi”. Tôi nói: “Chào cô, tôi về!”. Tự nhiên đang nghiêm trang, cô ngước nhìn tôi, nhoẻn miệng cười. Miệng cô ấy cười đẹp quá, đến độ tôi bủn rủn cả tay chân.

- Xạo vừa thôi, làm như người bị trúng gió. Cháu làm việc chung với cô ấy, thấy cười hoài, đâu đẹp đẽ gì!

- Cô chê cô ấy...

- Này, cháu không ghen với cô ấy đâu... Ưng không? Cháu làm mai cho.

- Thiệt không? Nhưng cô ấy coi bộ không ưa tôi! Có cách nào cho tôi gặp mặt ngoài giờ làm việc. Được không cô?

- Dễ quá mà! Sáng nào hai chị em cháu cũng đi điểm tâm ở tiệm phở trước tòa soạn. Chú cứ đến đấy, cháu giới thiệu cho. Nhưng có cô ấy rồi thì đừng làm phiền cháu nữa nghe!

- Sáng mai được không cô? Tôi chờ ở đó nghe! Cố gắng giúp tôi, cô sẽ được hai niềm vui.

- Vui gì ở chú mà được?

- Tống được tôi qua cô ấy là cô vui rồi. Thấy cô ấy bị tôi làm phiền, cô cũng vui nữa.

- Biết làm phiền người ta mà vẫn cứ làm phiền! Chào chú.

+++

- A lô...

- Lại chú nữa. Có người đẹp rồi thì tha cho cháu chứ! Sao? Hôm qua có vui không? Xin lỗi, cháu không đến được.

- Cô bỏ tôi một mình, khiến tôi chới với, không biết xoay xở ra sao. May mà cô Nhất Tiếu cũng thông cảm và vui vẻ.

- Sao lại đặt tên cho cô ta là Nhất Tiếu? Đặt tên Hủ Tiếu hay hơn.

- Nhất tiếu khuynh thành mà cô. Cô ấy cười đẹp lắm, nhưng chỉ nhoẻn miệng thôi, không cười thành tiếng. Giá mà tiếng cười cô ấy cũng reo vui như cô thì chắc tôi đứng tim chết quá!

- Hai anh chị còn hẹn gặp nhau nữa không?

- Có chứ! Chiều nay, tan sở, hai đứa tôi sẽ đi lang thang, nhưng cô ấy dặn đừng cho ai biết.

- Nhưng sao chú lại cho cháu biết?

- Để mời cô cùng đi.

- Vô duyên! Cháu gác máy nghe!

+++

- A lô!

- Cháu nghe đây! Gớm, mấy tuần nay cứ theo người đẹp, không thèm gọi cháu một tiếng! Chà, hai người mặc sức mà nói xấu cháu.

- Không có đâu! Cảm ơn cô không hết, lẽ nào làm thế. Nhưng tôi gọi cô vì có chuyện này nhờ cô. Số là thế này. Tôi với cô Nhất Tiếu chiều nào cũng đưa nhau đi lang thang trên các đường phố, ra bãi biển nhìn mặt trời lặn, ngồi bên nhau chuyện trò... Cô cứ tưởng tượng một đôi tình nhân ra sao thì hai đứa tôi cũng như vậy. Nhưng có điều cô Nhất Tiếu cứ bắt chước cô mà gọi tôi bằng chú mãi, khiến tôi yêu cô ấy mà chẳng dám mở miệng nói một lời tỏ tình.

- Nhưng chú có thực yêu cô ta không, hay là thấy người đẹp thì thích vậy thôi. Bọn đàn ông con trai, chỉ có lòng tham chứ tình yêu thì khó tin lắm.

- Tôi biết rõ là tôi yêu cô ấy nhiều lắm!

- Thế là hết để ý đến cháu rồi, phải không? Bây giờ, cần đến cháu mới gọi nhờ vả chứ không phải để tán tỉnh. Thôi thì, cũng vì lòng vị tha, cháu sẵn lòng giúp đỡ. Chú cần gì cháu?

- Trước hết, tôi hỏi cô điều này. Trong sở làm, trong lúc chuyện trò, cô Nhất Tiếu có nói gì về tôi không? Về tình cảm chẳng hạn. Nếu tôi tỏ tình, cô thấy tôi được bao nhiêu phần trăm hy vọng?... Tôi sắp rời Cali về North Dakota rồi.

- Cháu xin trả lời ngay với chú rằng, chú yêu thì cứ tỏ tình, bị từ chối chú đâu có mất mát gì. Người con gái, khi có cảm tình với ai, thái độ cô ta, dù có che giấu cách nào, người tinh ý sẽ biết ngay. Vì chú không yêu cô ta nên chú không thấy đó thôi.

- Nhưng sao tôi chỉ mới đề nghị cô ta đừng gọi tôi bằng chú, thì cô đã nghiêm mặt lại, khiến tôi sợ quá!

- Chú ngốc vừa thôi. Người ta chịu đi ra bãi biển ngắm mặt trời lặn với chú, thì chú phải hiểu chứ. Chả lẽ chính phủ cấm ngồi ngắm mặt trời lặn một mình nên phải cần đến chú bên cạnh? Còn việc tỏ tình của chú thì... chú tán tỉnh cháu thế nào, cứ thu sẵn vào máy, gặp cô ấy, mở ra. Cháu thấy cách tán tỉnh của chú rất nhà quê, nhưng hy vọng cô ta cảm động. Thôi nghe, sáng mai gặp cô ta, chú cứ thế mà thi hành. Rủi cô ta có đánh đập gì chú thì đừng trách cháu. Bye chú!

+++

Buổi sáng trong tiệm cà phê, hắn ngồi trước cô gái, tay xoay mãi cái ly mà không biết mở đầu ra sao! Cô gái nhìn hắn tủm tỉm cười.

- Coi bộ chú bối rối quá! Định nói gì đấy? Chú can đảm lên! Nhưng không được nói yêu cháu.

- Tôi chỉ xin cô cười thành tiếng. Một lần thôi! Trong điện thoại tôi có nghe cô cười, nhưng nếu giờ đây được thấy đôi môi cô hé nở cùng lúc với tiếng cười thì đúng là cô ban cho tôi một ơn phước quý giá nhất.

- Cháu có nói chuyện điện thoại với chú bao giờ mà nghe tiếng cháu cười. Chỉ có cô Bình thôi. Chú ghé tòa soạn, cháu sẽ dẫn chú vô gặp cô Bình, còn cháu là Nhất Tiếu, như chú đã đặt tên.

- Tôi biết cô đúng là cô Bình nhưng tôi giả vờ ngây thơ bấy lâu nay, vì tiếng cô nói trong điện thoại tôi nghe quen quá rồi!

Mặt cô gái đỏ bừng lên. Cô nhìn hắn đăm đăm, môi mím lại làm như giận dữ... Bỗng nhiên cô nhoẻn miệng và cười thành tiếng. Tiếng cười reo vui, trong trẻo, cao vút như tiếng chim hót khiến mọi người quay nhìn. Hắn chống cằm nhìn sững cái miệng xinh đẹp với đôi môi hồng tự nhiên nở ra một nụ hàm tiếu, để lộ hàm răng nhỏ, đều và trắng như những viên ngọc trai. Mặt cô hơi bầu bĩnh, hai má cô mịn màng, có hai đồng tiền duyên dáng. Và đôi mắt cô, sáng long lanh như cũng đang cười với hắn.

Tiếng cười cất lên khiến mọi người trong tiệm im lặng. Họ như vừa được nghe một chuỗi âm thanh như những nốt nhạc, như tiếng những chiếc khánh nhỏ va chạm nhau, bay lượn, vang vọng khắp nơi. Giống như mùa Giáng sinh, ta chợt nghe tiếng nhạc reo lên bản Jingle bell. Tiếng reo mừng của thế gian đón Chúa ra đời. Đó là niềm vui, là hạnh phúc tự nhiên của trời đất ban cho mọi người, là nắng ấm buổi sớm mai thanh bình ở một vùng quê yên tĩnh, là tiếng chim hót trong vòm cây, trong bụi hoa...

- Chú! Đừng nhìn cháu như thế! Người ta thấy kìa!

Hắn thì thầm với cô.

- Cảm ơn cô Bình. Tôi yêu... đời quá!

Cô đã ngưng cười nhưng đôi má vẫn còn ửng hồng và đôi mắt vẫn còn long lanh, ngập tràn thân ái...

- Hôm qua gọi cháu, chú định nói gì? Sao sáng nay chưa nói? Mất hết can đảm rồi phải không? Chú khỏi nói, cháu hiểu và cháu trả lời chú đây. Chú chuẩn bị buồn năm phút nghe! Chú bị trễ tàu rồi! Cháu đang yêu một người, cũng ở xa, vùng vắng vẻ, lạnh lẽo như chú. Anh ấy ở tận Alaska...

Hắn ra dấu.

- Xin cô đừng nói nữa! Tôi đang yêu... mà cô nói như thế khiến tôi chán đời quá rồi! Anh chàng nào thật may mắn. Tôi mà được cô yêu, tôi cưới cô ngay. Hứa hẹn suông, rủi có thằng nào đẹp trai hơn, giàu hơn, tán giỏi hơn, nó cuỗm mất.

- Chú... chẳng biết gì! Tình yêu chứ đâu phải... Cháu giận chú rồi!

- Xin lỗi cô. Chiều nay tôi rời Cali. Cô chúc tôi lên đường bình an đi!

Mặt hắn buồn thiu, giống như đứa bé sắp khóc. Cô Bình nhìn hắn chúm chím cười.

- Chúc chú lên đường bình an. Cháu biết chú sẽ không gọi cháu nữa, nhưng có thể cháu sẽ gọi chú.

Hắn cười gượng gạo.

- Cảm ơn cô. Cho tôi gửi lời chúc mừng đến bạn cô và nhắn lời anh ta rằng, phải thật tâm yêu thương cô, săn sóc, chiều chuộng cô đủ điều... Nếu không làm được như thế thì hãy coi chừng tôi. Cứ nói như vậy với anh ta.

+++

- A lô, cháu là Bình đây. Cảm ơn chú cái thiệp mừng Giáng sinh với lời chúc mừng. Cháu không gửi thiệp chúc lại chú vì như thế khiến chú hy vọng. Chú có hy vọng gì không chú?

- Tôi yêu cô nhưng cô lại đi yêu người khác, “hy” gì nổi! Dù sao, cô đã gọi tôi, cũng an ủi chút đỉnh, phải không cô? Hay cô đổi ý, không yêu anh chàng kia nữa, gọi báo tin vui cho tôi?

- Cháu yêu một người thôi chú ơi! Cháu gọi chú là định nhờ chú chút chuyện. Số là Tết năm nay, cháu sẽ đi thăm bạn trai cháu, định đem đến anh ấy ít quà. Vì hoàn cảnh anh ấy giống chú, cũng sống độc thân ở vùng lạnh lẽo, không thấy bóng một người Á châu chứ nói gì đến chuyện kiếm được một tiệm hủ tiếu hay bún, phở. Chỗ chú ở cũng vậy, phải không? Vì vậy, cháu hỏi ý kiến chú, cháu nên đem những món ăn nào mà chú đoán anh ấy thích?

- Cô ra Home Depot mua ba gói thuốc chuột. Một gói, khi máy bay ngang qua nhà tôi, cô ném xuống cho tôi. Một gói, cô pha với nước cho “anh ấy” của cô uống. Gói còn lại, cô tùy nghi sử dụng.

- Cay đắng nhau chi, chú ơi! Tội nghiệp cháu mà chú. Cháu không có ai cùng hoàn cảnh với anh ấy ngoài chú cả.

- Chà, nhân dịp này tôi bắt chẹt cô mới được. Tôi ra hai điều kiện. Thứ nhất, từ nay về sau, cô phải xưng em với tôi và gọi tôi bằng anh. Thứ hai, thực hành ngay từ bây giờ bằng cách nói ba tiếng “Em yêu anh”. Làm được vậy thì tôi sẽ cho biết cái thằng “anh ấy” của cô thích món ăn gì.

- Chúa ơi! Cháu yêu anh ấy mà chú ép cháu phải nói như thế với chú! Thực, chú không có lương tâm...

- Vậy thì chào cô. Bye!

- Khoan, chờ cháu... Để cháu lấy can đảm. Bấy lâu nay gọi bằng chú, bây giờ gọi bằng anh nghe... tình quá phải không chú? Nghe cháu đây: “Em yêu anh!”. Nghe rõ chưa?

- Yêu thực không?

- Thực mà!

- Vậy thì em đem bất cứ thứ gì, thịt mỡ, dưa hành, bánh chưng, bánh tét, cá kho, rau thơm, thịt quay dưa giá... Mới kể đã thấy thèm! Hỏi cái thằng “anh ấy” tốt số của em có tự nấu cơm ăn không hay phải đem theo cả nồi cơm điện, gạo thì các tiệm Mỹ cũng có. Anh nghĩ hắn cũng fastfood như anh chứ không hơn gì. Nếu hắn bảo tự nấu lấy cơm mà ăn thì em cẩn thận. Mấy thằng lẩm cẩm như thế ắt phải có vợ từ lâu rồi. Em phải điều tra cho kỹ trước khi đến hắn, có thể hắn để vợ con ở Cali lên đó làm việc. Khám phá ra điều ấy cũng đừng buồn, đã có anh.

- Còn anh thì để vợ con ở đâu?

- Cũng ở Cali, nhưng chưa có con, vợ anh tên Bình, làm ở báo Hoàng Hôn.

- Ai cho phép anh ăn nói bạo dạn như thế? Chết với em!

- Thì chính em nói yêu anh mà! Anh phải gặp hắn ta, quyết đấu một trận như Sơn Tinh, Thủy Tinh để giành người đẹp mới được.

- Anh muốn gặp thì chờ em, em sẽ gọi cho biết ngày giờ, nơi hai người sẽ gặp nhau. Sáng Chủ nhật tuần tới, anh đừng đi đâu cả nghe, chờ em gọi, lúc mười giờ. Nhớ nghe anh!

+++

- A lô! Bình gọi anh đây. Anh ra phi trường đón em.

- Em ở phi trường nào?

- Anh ở Bismarck thì phải biết phi trường nào rồi sao lại hỏi em! Em đi thăm người cô ở Jamestown nhưng muốn anh đón em ghé thăm anh một lát rồi anh đưa em đến nhà người cô, được không anh?

- Hóa ra mấy món ăn em hỏi anh là đem cho anh phải không? Vậy anh chính là… là… Anh không biết nói sao để thể hiện sự vui mừng này...

- Bữa nay sao khách sáo quá vậy? Mấy lần trước anh ăn nói bạt mạng lắm mà. Có ra đón không thì bảo, để em còn gọi cô em cho người ra đón, lúc đó em không ghé thăm anh đâu nghe!

- Em làm anh mừng quýnh... Không biết cái chìa khóa xe bỏ đâu rồi?! Em đừng rời máy nghe. Anh vừa lái xe vừa nói chuyện với em.

- Tuyết xuống nhiều quá. Anh nhớ lái cẩn thận nghe anh, đừng vội vã. Em sẽ tắt điện thoại để anh bình tĩnh lái xe. Chạy từ từ nghe anh...

Trời đất như nở hoa trước mắt hắn. Hắn vừa chạy xe vừa nghe giọng cười như tiếng phong linh của người ngọc, trong đầu là hình ảnh Nhất Tiếu của hắn. Phải, Nhất Tiếu “của hắn”, không còn nghi ngờ gì nữa…


Theo PHẠM THÀNH CHÂU







October 2008
MTWTFSS
September 2008November 2008
12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031