My Opera is closing 3rd of March

Lan Anh's Blog

I lay my love on you <3

Một thiên nằm mộng


“MỘT THIÊN NẰM MỘNG” với lối viết lạ, trong trẻo và giàu chất thơ. Bằng cái nhìn hồn nhiên và ngạc nhiên của trẻ thơ, bằng những nắm bắt tinh tế, những phát hiện ngộ nghĩnh nhưng có sức gợi lớn, qua ngòi bút của NGUYỄN NGỌC THUẦN thế giới quen thuộc của chúng ta bỗng hiện lên mới mẻ, tinh khôi như mới sinh thành.


Nguyễn Nhật Ánh
~.~ Phần mở đầu ~.~

Trong giấc mơ em nằm nghiêng
Cùng đàn sẻ tóc nâu
Và em nghiêng chút nữa
Bầu trời đi lộn đầu.
Trong giấc mơ em thích buồn
Vừa buồn vừa lệ dài
Nỗi buồn em sẽ chảy
Hai dòng dài rất dài.

Trong giấc mơ em làm anh
Một ông anh tay to
Nắm một đàn em nhỏ
Vừa nắm vừa than thở
Ôi đàn em dại khờ
Khuôn mặt đầy giấc mơ
(Ngu si mà thấy ghét…)

Bây giờ em vẫn nằm
Vừa nằm em vừa mơ
Em muốn nghiêng xuống nữa…
Em thích mình đau khổ
Đau khổ và nằm nghiêng
Khi nằm nghiêng em thấy
Đau khổ nhiều quá chừng…

Hôm qua em thức dậy
Đau khổ đã hết rồi
Buồn sao lại thế nhỉ
Không kéo dài suốt đêm.

Trong giấc mơ em thích cười
Nụ cười dài hai giây
Và một nụ đau khổ
Kéo dài hơn ban ngày.

Mẹ gọi em hai lần
Em trốn vào giấc mơ
Em đi đường cửa sổ
Em đi đường chim bay

Một con chim thật lớn
Lạc đường trong ban ngày.


Đó là bài thơ em làm khi ngủ dậy. Em thích mình đau khổ lắm, vì lúc đó mẹ sẽ đến bên em, vừa cười mẹ vừa nói, ôi cái cục đau khổ của tui! Đôi tay mẹ chạm vào em như chạm vào đau khổ, từng ngón mềm mại và nương nhẹ. Mẹ cười to. Em rúc vào lòng mẹ và em cười. Em chỉ thích cười trong lòng mẹ.

Mẹ hay nói em là con sâu. Một con sâu nhỏ. Đố con, mẹ yêu con cái gì nhất? Tất nhiên là mẹ yêu con sâu rồi. Con mắt là nơi mẹ yêu nhất, mắt sâu, mẹ chẳng nói vậy là gì, nhưng hình như mẹ vẫn thích em trả lời.

Tuyệt cú mèo, tuyệt mắt mèo. Mắt mèo hoang. Em thích mẹ gọi em có con mắt mèo hoang và dã thú. Một con sâu có con mắt dã thú.

Sáng hôm nay em không muốn thức dậy. Đã nhiều năm nay em không muốn thức dậy. Em thích giấc mơ. Trong mơ em sẽ đi êm ái như bằng lông hồng. Em sẽ đủng đỉnh ở đó.

Anh em nói:
- Dậy đi cái thằng lười biếng!
Anh giật phăng chiếc mền của em, như cuốn giấc mơ của em thành một cuộn.

Em nhắm chặt hai mắt lại thì đố ai lấy được giấc mơ đó. Em nhồn nhột trong người. Em biết ngay là anh đang lấy cái chổi lông gà phơ phơ trên mũi em. Em cười nhưng vẫn nhắm mắt. Hãy thử mà xem khi chúng ta cười và nhắm mắt, cứ như đang cười trong bóng đêm.

Em thích mình phải ngủ thêm nữa. Đêm qua em nằm mơ thật ít. Đã vậy khi mơ em còn giật mình vì con mèo làm đổ chiếc ly thủy tinh. À, em đố câu này, con mèo có nằm mơ hay không? Ha ha, làm gì trả lời được.

Mẹ cười hì hì, híc híc, hà hà. Bố cười ha ha. Tuyệt mắt mèo hoang và dã thú.
Anh em nói, con mèo làm sao mà biết mơ!

Em hay nhìn con mèo rồi tưởng tượng lúc nó biến thành con cọp, khi nhìn thấy nó nằm co. Em biết chắc rằng khi nó biến thành con cọp, nó sẽ không biết cọ mình trên cổ ghế đâu.

Nếu mẹ biến thành con cọp mẹ vẫn dịu dàng. Em chắc vậy. Làm sao mẹ có thể gầm được. Chưa bao giờ, không bao giờ.

Bây giờ em vẫn thích ngủ và nằm mơ mặc dù cái chăn anh Toàn đã tịch thu rồi. Không có giấc mơ trong chăn thì sẽ có giấc mơ ngoài chăn. Sợ gì!

Em đang bay từ cánh đồng nhiều chim sẻ. Hóa ra những con chim sẻ và con mắt bé xíu, chúng vẫn có thể nhìn hết cánh đồng. Đố ai biết chim sẻ có mơ không?

- Dậy đi con.
Mẹ lại gọi em. Mẹ gọi em bằng ngón tay mềm không như anh Toàn, cái chổi lông gà thật nhột. Tay mẹ ấm như được hơ lửa. Mẹ lấy ngón tay than hồng chạm vào lông mi lành lạnh của em.

- Sao mẹ cứ gọi con hoài vậy? Con đang mơ mà! - Em nói và úp mặt xuống gối. - Ngày nào mẹ cũng làm biến giấc mơ của con.
Mẹ cười khùng khục bên má của em. Cười hì hì, cười hà hà. Bố cười ha ha.

- Dậy đi chàng thi sĩ. Sáng quá rồi!

Em vẫn biết mặt trời đã mọc sau lưng của em. Em thấy một vùng trắng xóa dù nhắm mắt. Thế là em đã thất bại.

[/ALIGN]

to be continued...








12.4.2008Những danh từ không thể thay thế

Comments

Mr.DATAngocsms Sunday, April 13, 2008 3:54:28 AM

Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình chia làm 2 nửa
Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa
(Trích thơ Nguyễn Bính)
Đã có ai gặp những cơn mưa như vậy chưa?

Lachanlananhle273 Sunday, April 13, 2008 5:52:06 AM

em chưa gặp anh ạ, nhưng như vậy là sao, sẽ rất khó xử và có thể 2 trong 3 người sẽ đau khổ lắm, hix

Lachanlananhle273 Sunday, April 13, 2008 5:53:01 AM

thích nhất câu "tuyệt mắt mèo hoang và dã thú"

AnhTuan123 Tuesday, April 15, 2008 6:23:01 AM

Tôi muốn làm một đứa trẻ ngây thơ .
Để có được niềm hạnh phúc vô bờ .
Tôi tìm kiếm những điều còn bí ẩn .
Để thoả mãn tí tò mò bản thân .

Giờ đã lớn tôi không sao nhỏ lại.
Nhưng tâm hồn luôn khao khát về ngày xưa .
Ngày tôi không tính toán được mất .
Chỉ biết cười biết khóc trong yêu thương .

Đường tôi đi không bằng phẳng , mà lắm chông gai .
Hướng tôi chọn không thẳng tắp , mà nhiều gấp khúc .
Nhưng niềm tin trong tôi lại tăng thêm một chút .
Khi thất bại , khi vấp ngã hay không được yêu thương .


Sorry mọi người dân CNTT văn thơ khô khốc . Hứng thì mình liền tay viết ra cảm xúc .Làm phiền mọi người !

Lachanlananhle273 Tuesday, April 15, 2008 12:21:28 PM

học CNTT mà văn thơ lai láng quá ta, tui thích đọc thơ, cũng muốn làm thơ nhưng mà làm ko đc cry

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28