Cô giáo (cho ngày 20-11)
Wednesday, November 21, 2007 4:34:00 AM
Nếu không có thầy thông sáng, làm gì có trò khả úy! Mừng ngày 20-11, thương nhớ về thầy cô!
-----------------------------------------
Trích Blog:
Tôi nhớ không thể quên, bởi vì... thật tình cờ tôi hành động hoàn toàn không có dự định trước. Tôi tự hỏi, nếu như lúc đó mình không tìm kiếm cô, mình không nhìn thấy cô, thì có phải mình sẽ không bao giờ biết được, cô đứng đấy một mình ở một nơi lặng lẽ nhất, nhìn học trò được trao giấy khen, nhìn học trò gặt được kết quả trong âm thầm lặng lẽ. Tôi sẽ bỏ mất một lần hiểu thế nào là tình thầy dành cho trò, thứ tình cảm lớn mà chỉ con người mới hiểu rõ, và quan trọng nhất là không nhiều con người có cơ hội hiểu được nó. Sau này tôi sẽ nói cho các con tôi biết, đó là công - là nghĩa - là ơn.
Tôi từng nghĩ rằng cô tuy làm việc giỏi nhưng là một cô gái có nhiều nét tính cách còn trẻ con, yếu đuối đôi khi, thực tế và cầu toàn, có phần khô khan. Vậy mà điều đó đã thay đổi khi chúng tôi hiểu nhau hơn, qua thời gian. Tôi từng nghĩ rằng cô không phải là người sâu sắc, sự thực tế nổi lên trội hơn khi nhìn vào cô. Nhưng rồi, điều đó cũng đã thay đổi hoàn toàn khi chúng tôi dần quý mến nhau và phát hiện ra những điều thú vị trong tính cách và quan điểm của nhau. Nó bắt đầu bằng kỉ niệm với nụ cười thứ hai của chúng tôi. Và bài reading Unspoken love.
Đó sẽ mãi mãi là bí mật mà tôi mang theo trong chiếc cặp ký ức thời học sinh của mình, giữa tôi và cô. Tôi muốn cất giữ nó cho đến khi đi hết chặng đường đời. Đúng như cái từ đó: "không thể nói thành lời". Tất cả kỉ niệm và sự "hiểu nhau ngầm" giữa tôi và cô là nhiều suy nghĩ cùng những cảm giác, cảm xúc lớn lao, tôi không biết nói thành lời.
Giọng đọc cô vẫn còn vang lên đâu đây khẽ bên tai tôi, tôi nhớ khắc sâu trong lòng từ khi nào tôi không hề hay biết, mà giờ ngồi đây, tôi biết mình nhớ lại được tất cả rõ ràng, dấu kí ức của tôi về giọng đọc tiếng Anh của cô dường như không phai đi mấy theo thời gian. Tôi vẫn còn cảm nhận được nỗi xúc động của mình qua giọng đọc của cô khi cô đọc câu kết thúc: "But my love for you is unspoken".
Đã 7 năm trôi qua từ lúc đó...
Đối với người khác, đó có lẽ là một bài đọc đầy ý nghĩa sâu lắng.
Đối với tôi, nó còn hơn như vậy một chút chút...
Tình cờ lang thang trên blog, tôi gặp lại cô giáo của mình. Năm ngoái tôi được hay tin cô vừa có gia đình và có baby mới sinh. Chồng cô là một người ngoại quốc. Những tưởng cô không bao giờ lấy chồng rồi chứ. Mặc dù có tá người theo đuổi, nhưng thấy cô khó chịu quá nên tôi nghĩ cô sẽ... ế. Vẻ ngoài thôi, thực ra cô rất đáng yêu và ngọt ngào đấy!
Viết đến đây, tôi cảm thấy nhớ trường vô cùng. Tôi từng muốn ra khỏi cái trường đó càng nhanh càng tốt và không bao giờ hối tiếc khi... tốt nghiệp cấp 2. Tôi từng không muốn gặp lại bạn bè nào cũng như chẳng nhớ tập thể lớp nào, khi sắp ra khỏi đó. Nhưng! Cuối cùng, lời thầy cô nói vẫn đúng: "Bây giờ các em không hiểu được đâu. Khi sau này các em lớn, các em sẽ nhớ và yêu những tháng ngày gắn bó dưới mái trường này vô cùng. Nhưng thời gian trôi qua trôi qua không bao giờ quay trở lại nữa, mấy đứa à". Tôi rùng mình khi thấy, giờ đây, mình thực sự giống như vậy rồi. Đúng là "cãi thầy núi đè" mà.
Viết đến đây, tôi nhớ trường và thầy cô kinh khủng! Nhớ lắm! Muốn về lại, muốn thời gian quay lại... Nhưng không có được đâu!
Mọi thứ luôn thật bất ngờ.
Nhật ký cho cô hôm nay cũng thật tình cờ,
Những điều mình không mong chờ
Lại luôn thích đến bất ngờ.
Ngày mai sẽ là một ngày thật đẹp. Thi xong môn Tâm lý tôi sẽ chạy thật nhanh về và ... đi gặp lại trường cũ...
Thời gian! Ôi trôi nhanh quá!
Nhìn xem, chữ cô kìa, rất đẹp, phải nói là rất đẹp. Vẫn đẹp như ngày nào!
Cô giáo Tường Vi của tôi là một phụ nữ hiếm hoi mà hội tụ ở đấy những điều đẹp đẽ nhất. Thật vinh hạnh cho tôi, từng một thuở được là học trò của cô, được cô dạy bảo.
Học trò của cô,
T.D.H
-----------------------------------------
Trích Blog:
Tôi nhớ không thể quên, bởi vì... thật tình cờ tôi hành động hoàn toàn không có dự định trước. Tôi tự hỏi, nếu như lúc đó mình không tìm kiếm cô, mình không nhìn thấy cô, thì có phải mình sẽ không bao giờ biết được, cô đứng đấy một mình ở một nơi lặng lẽ nhất, nhìn học trò được trao giấy khen, nhìn học trò gặt được kết quả trong âm thầm lặng lẽ. Tôi sẽ bỏ mất một lần hiểu thế nào là tình thầy dành cho trò, thứ tình cảm lớn mà chỉ con người mới hiểu rõ, và quan trọng nhất là không nhiều con người có cơ hội hiểu được nó. Sau này tôi sẽ nói cho các con tôi biết, đó là công - là nghĩa - là ơn.
Tôi từng nghĩ rằng cô tuy làm việc giỏi nhưng là một cô gái có nhiều nét tính cách còn trẻ con, yếu đuối đôi khi, thực tế và cầu toàn, có phần khô khan. Vậy mà điều đó đã thay đổi khi chúng tôi hiểu nhau hơn, qua thời gian. Tôi từng nghĩ rằng cô không phải là người sâu sắc, sự thực tế nổi lên trội hơn khi nhìn vào cô. Nhưng rồi, điều đó cũng đã thay đổi hoàn toàn khi chúng tôi dần quý mến nhau và phát hiện ra những điều thú vị trong tính cách và quan điểm của nhau. Nó bắt đầu bằng kỉ niệm với nụ cười thứ hai của chúng tôi. Và bài reading Unspoken love.
Đó sẽ mãi mãi là bí mật mà tôi mang theo trong chiếc cặp ký ức thời học sinh của mình, giữa tôi và cô. Tôi muốn cất giữ nó cho đến khi đi hết chặng đường đời. Đúng như cái từ đó: "không thể nói thành lời". Tất cả kỉ niệm và sự "hiểu nhau ngầm" giữa tôi và cô là nhiều suy nghĩ cùng những cảm giác, cảm xúc lớn lao, tôi không biết nói thành lời.
Giọng đọc cô vẫn còn vang lên đâu đây khẽ bên tai tôi, tôi nhớ khắc sâu trong lòng từ khi nào tôi không hề hay biết, mà giờ ngồi đây, tôi biết mình nhớ lại được tất cả rõ ràng, dấu kí ức của tôi về giọng đọc tiếng Anh của cô dường như không phai đi mấy theo thời gian. Tôi vẫn còn cảm nhận được nỗi xúc động của mình qua giọng đọc của cô khi cô đọc câu kết thúc: "But my love for you is unspoken".
Đã 7 năm trôi qua từ lúc đó...
Đối với người khác, đó có lẽ là một bài đọc đầy ý nghĩa sâu lắng.
Đối với tôi, nó còn hơn như vậy một chút chút...
Tình cờ lang thang trên blog, tôi gặp lại cô giáo của mình. Năm ngoái tôi được hay tin cô vừa có gia đình và có baby mới sinh. Chồng cô là một người ngoại quốc. Những tưởng cô không bao giờ lấy chồng rồi chứ. Mặc dù có tá người theo đuổi, nhưng thấy cô khó chịu quá nên tôi nghĩ cô sẽ... ế. Vẻ ngoài thôi, thực ra cô rất đáng yêu và ngọt ngào đấy!
Viết đến đây, tôi cảm thấy nhớ trường vô cùng. Tôi từng muốn ra khỏi cái trường đó càng nhanh càng tốt và không bao giờ hối tiếc khi... tốt nghiệp cấp 2. Tôi từng không muốn gặp lại bạn bè nào cũng như chẳng nhớ tập thể lớp nào, khi sắp ra khỏi đó. Nhưng! Cuối cùng, lời thầy cô nói vẫn đúng: "Bây giờ các em không hiểu được đâu. Khi sau này các em lớn, các em sẽ nhớ và yêu những tháng ngày gắn bó dưới mái trường này vô cùng. Nhưng thời gian trôi qua trôi qua không bao giờ quay trở lại nữa, mấy đứa à". Tôi rùng mình khi thấy, giờ đây, mình thực sự giống như vậy rồi. Đúng là "cãi thầy núi đè" mà.
Viết đến đây, tôi nhớ trường và thầy cô kinh khủng! Nhớ lắm! Muốn về lại, muốn thời gian quay lại... Nhưng không có được đâu!
Mọi thứ luôn thật bất ngờ.
Nhật ký cho cô hôm nay cũng thật tình cờ,
Những điều mình không mong chờ
Lại luôn thích đến bất ngờ.
Ngày mai sẽ là một ngày thật đẹp. Thi xong môn Tâm lý tôi sẽ chạy thật nhanh về và ... đi gặp lại trường cũ...
Thời gian! Ôi trôi nhanh quá!
Nhìn xem, chữ cô kìa, rất đẹp, phải nói là rất đẹp. Vẫn đẹp như ngày nào!
Cô giáo Tường Vi của tôi là một phụ nữ hiếm hoi mà hội tụ ở đấy những điều đẹp đẽ nhất. Thật vinh hạnh cho tôi, từng một thuở được là học trò của cô, được cô dạy bảo.
Học trò của cô,
T.D.H











