Cầu thang ấm
Wednesday, November 14, 2007 7:11:00 PM
Tôi thích những cái cầu thang, đặc biệt chúng dài và rộng. Cũng có thể là những cầu thang gỗ màu nâu ấm áp . Khi đi chân trần phải rón rén nhón gót! Những cầu thang sâu hun hút, chạy dài, uốn cong gợi cảm! Tôi thích buổi tối vận áo ngủ dài đi lững thững trên những bậc thang, nhón gót nhẹ nhàng. Có thể ngồi giữa những bậc thang tranh sáng tranh tối nghe tiếng mưa rơi đều trên mái tôn và tiếng gió ì ào lướt trong mưa, trong vắng lặng, trong lạnh lẽo hơi pha chút cô liêu!
Những bậc thang bằng đá cẩm thạch trong những ngôi nhà sang trọng, những đá hoa cương bóng loáng dưới ánh bình minh. Tôi có thể một tay xách cặp, một tay giữ quai cặp quan sát chung quanh. Nghiêng đầu xem và lựa chọn những lối rẽ đến văn phòng công ty khách hàng. Nếu phía trước là một người, ta có thể xem cả hai có bước cùng nhịp, cùng chân hay không, tay có đánh cùng lúc hay không? Và ta có đuổi kịp họ hay không! Thật kỳ lạ, điều tôi thích thú cũng có thể làm cho tôi trở nên hoảng sợ nhất là những cầu thang ở sau cánh cửa có gắn biển "EXIT" hoặc "Lối thoát hiểm". Những cầu thang trắng toát lạnh buốt cả sống lưng. Dường như rất ít người qua lại, phải, như bây giờ, chỉ mình tôi đang dợm bước... Và những cầu thang xoắn ốc nhiều vòng, làm chóng mặt hoa mắt. Những cầu thang dẫn lên những căn gác gỗ cũ kỹ, tồi tàn, được xây cẩu thả nên thẳng đứng, hẹp và bậc thang cạn, chẳng vừa bước! Nếu lỡ trượt chân e rằng có một cú va đập đến quên cả tên dành cho hộp sọ!
Vậy nên vẫn thích những bậc thang gỗ nâu ấm, có thể ngồi chống cằm, xõa tóc, thả hồn theo tiếng nhạc vọng xuống từ tầng trên, hứng thú nghe mưa gõ nhịp đều “Đưa em về dưới mưa, nói năng chi cũng thừa. Phất phơ đời sương gió, hồn mình gần nhau chưa?"
Những bậc thang bằng đá cẩm thạch trong những ngôi nhà sang trọng, những đá hoa cương bóng loáng dưới ánh bình minh. Tôi có thể một tay xách cặp, một tay giữ quai cặp quan sát chung quanh. Nghiêng đầu xem và lựa chọn những lối rẽ đến văn phòng công ty khách hàng. Nếu phía trước là một người, ta có thể xem cả hai có bước cùng nhịp, cùng chân hay không, tay có đánh cùng lúc hay không? Và ta có đuổi kịp họ hay không! Thật kỳ lạ, điều tôi thích thú cũng có thể làm cho tôi trở nên hoảng sợ nhất là những cầu thang ở sau cánh cửa có gắn biển "EXIT" hoặc "Lối thoát hiểm". Những cầu thang trắng toát lạnh buốt cả sống lưng. Dường như rất ít người qua lại, phải, như bây giờ, chỉ mình tôi đang dợm bước... Và những cầu thang xoắn ốc nhiều vòng, làm chóng mặt hoa mắt. Những cầu thang dẫn lên những căn gác gỗ cũ kỹ, tồi tàn, được xây cẩu thả nên thẳng đứng, hẹp và bậc thang cạn, chẳng vừa bước! Nếu lỡ trượt chân e rằng có một cú va đập đến quên cả tên dành cho hộp sọ!
Vậy nên vẫn thích những bậc thang gỗ nâu ấm, có thể ngồi chống cằm, xõa tóc, thả hồn theo tiếng nhạc vọng xuống từ tầng trên, hứng thú nghe mưa gõ nhịp đều “Đưa em về dưới mưa, nói năng chi cũng thừa. Phất phơ đời sương gió, hồn mình gần nhau chưa?"











