Poems - Letter D
Monday, July 13, 2009 3:26:06 AM
Dã quỳ - Phạm Vũ Ngọc Anh
Tôi về lại nơi ấy
Một buổi chiều vàng
Bước chân xông xênh trên con đường mòn hoang vắng
Lối cỏ ngày xưa …
Vẫn những bông dã quỳ vàng rực
Trải dài tới tận chân mây
Tôi đứng đây
Hình dung em
Của ngày xa xưa đó
Gài lên tóc em bông dã quỳ nho nhỏ
Em bật cười
Dã quỳ toả nắng trong mắt em
Tôi còn đây
Dã quỳ vẫn còn đây
Còn em ở bên ấy
Dã quỳ biết có vàng tóc em?
Dại Khờ - Đinh Thu Hiền
Có một người không biết yêu em
Nên họ đã rẽ về qua lối tắt
Hà Nội ơi! Tím bằng lăng bây giờ ai nhặt
Sao cứ rụng dày, chồng chất tháng năm?
Có một người từng vô ý nhẫn tâm
Mắng nhiếc em luôn, ngỡ mới mười lăm tuổi
Lá mê mải đan rèm cho gió thổi
Ôi gió nào lấp xấp bờ tim?
Có một người gục đầu không dám tin
Em tang tóc hơn trăm nghìn quả phụ
Người lớn thì già, trẻ thơ thì bé nhỏ
Ai khoảng giữa hai bên quyến rũ anh đi rồi!
Em nhẫn nhục hai đầu ru anh trong vành nôi
Không biết gửi trao anh cả cuộc đời con gái
Để một nửa chết vô tư khờ dại
Một nửa khô dần, trống trải những mùa thu!
Dấu chân lỡ làng -Bình Thi–
Dẫu biết rằng anh chẳng bước tiếp cùng em
Nhưng trái tim em sao lúc nào cũng đợi
Cánh cửa mở tuôn dạt dào như dòng sông mùa nước nổi
Cứ âm thầm dâng ngập bốn mùa yêu.
Biết rằng anh chẳng nghĩ đến em nhiều
Em vẫn thế, tình yêu em vẫn thế
Không yêu anh đó là điều không thể
Nên mới dặn lòng kiên nhẫn đợi chờ thêm.
Em ấp ủ riêng mình với những giấc mơ đêm
Cho ký ức thôi vơi đi từng giọt nhớ
Con đường riêng tên em rồi đây sẽ không còn lối mở
Chỉ có mình anh thôi dấu chân nhuốm lỡ làng.
Dấu Hỏi
Anh ra đi trong cơn lốc lòng em
Ban mai nắng vỡ muôn ngàn hạt bụi
Chỉ còn lại trên tay chùm dấu hỏi
Của một thời sơ ý em lãng quên
Con dấu nào bay lạc khỏi hồn em
Sao không đến khi anh vừa kịp đến
Em đã sợ với anh không trọn vẹn
Nên ghép hoài đôi dấu hỏi thành tim
Xoá nghi ngờ bằng những trái tim xinh
Hoài nghi em như người mắc lỗi
Em sợ với anh em lừa dối
Nên dối mình bằng dấu hỏi ghép đôi
Khi biết rằng anh đã đổi thay rồi
Em tìm mãi nửa tim kia bỏ ngỏ
Dấu hỏi lẻ loi đứng trong màu tan vỡ
Như âm thầm nhắc nhở chuyện tình yêu!
Diêm – Nguyễn Kim Anh
Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm
Nhưng em không nghĩ thế
Bởi que diêm chỉ một lần sáng loé
Còn vỏ bao làm cháy đến trăm lần.
Em không thể là phần sẫm nơi vỏ kia
Để làm sáng
Rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng mảnh
Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh.
Rất đa tình rồi phụ bạc như không.
Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que
Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu
Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo
Dù kiếp tàn nhưng hiểu đã được yêu!
Dẫu cho anh có tham đến bao nhiêu
Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước
Không oán hờn đâu vì em tin mình được
Chứ yêu nhiều, bạc phếch có gì đâu.
Nếu muốn suốt đời ở mãi bên nhau
Thì câu ví kia xin người rút lại
Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi
Mà tình yêu cần đi suốt cuộc đời.
Dịu dàng - votrungh
Giữa đời rong ruổi lang thang
Tôi vấp phải sự dịu dàng của em
Em không nói , chỉ lặng im
Còn tôi chợt thấy con tim ngập ngừng
Lạ chưa gặp gỡ người dưng
Mà nhớ như thể đã từng quen thân
Em đang xa bỗng thật gần
Hình như em hóa một phần trong tôi
Tình yêu cứ ngỡ xa xôi
Chợt về trước cửa lòng tôi nhẹ nhàng
Đời như một chuyến đò ngang
Em đừng múc ánh trăng vàng đổ đi ...
Dòng sông một bờ – Nguyễn Khắc Thạch
Có một dòng sông mang tên em,
Dòng sông anh tự đặt
Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền.
Có một dòng sông trôi vào lãng quên,
Nước trong như nước mắt
Điều chưa đến mà sao thấy mất?
Có một dòng sông chỉ có một bờ,
Phía bờ kia quay mặt.
Dòng sông anh không qua được bao giờ...
Dự cảm mùa thu – Chu Thị Thơm
bỗng một ngày bất chợt sang thu. heo may gửi sắc vàng theo hương cúc. lòng ngẩn ngơ với hồn hoa ký ức. hạ giấu lửa đi, hơi ấm không về...
có một ngày thơ ướt chẳng buồn che. ta tha thẩn giữa một vùng nắng quái. trái hạnh phúc xanh nỡ nào dám hái. để lại sau mình những hoa trái không tên.
và màu thu đã kịp vội vẽ lên. nhoè nhoẹt nét những bão giông muôn thủa. căn nhà của ta có người đến ở. của khép hờ buông lỏng những lời ru.
lại giật mình trước linh cảm mùa thu, em vội vàng hong vần thơ đẫm ướt. phía sau lưng, con đường trầy trượt, lảo đảo anh về hẹn giấc mơ xưa.
để bây giờ em đến với hẹn xưa. anh đứng đợi, chân bầm lên năm tháng. nặng trĩu trên vai, hành trang dĩ vãng. kỷ niệm xưa, thu đã rắc hoa vàng.
rồi một ngày bất chợt thu sang...
Dựa vai anh mà khóc - Trần Huy Phương
Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao?
Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
...Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây , dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.
...Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại , dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Xớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em , dựa vai anh mà khóc"






