choose or not are both choose

Subscribe to RSS feed

bực mình

Đ! khóc lóc nhức đầu vãi. lại những thứ vớ vẩn, mà sao có sức dùi đục ghê gớm thế?

Cái cảm giác bệnh hoạn này bắt đầu từ đâu? Có phải từ việc bị ruồng rẫy một cách vô lý đến phi lý?

Bây giờ thì thành con bệnh mẹ nó rồi, mắt trước mắt sau gì cũng thấy chúng nó phản bội mình, chúng nó làm những việc mà có nát óc nghĩ cả đời chắc cũng đéo bao giờ tìm được câu trả lời, TẠI SAO NÓ LẠI LÀM THẾ VỚI MÌNH.

Đ! cái cảm giác ức nghẹn họng. cái cảm giác bị qua mặt. cái cảm giác bị giả dối. cái cảm giác bị xuê xoa vì chúng nó đã làm gì đó đéo trôi sau lưng mình nên trước mặt chúng nó phải ra vẻ bù đắp.

Đ! bố đéo cần.

Chẳng phải tao đã nói tao đéo cần bất cứ ai thương hại? tao cũng đéo cần cái sự quan tâm bố thí nửa vời. nếu thực sự mày quan tâm đến tao, mày đã đéo cư xử vòng vo và ngu si như thế.

Đ! muốn chửi bới thậm tệ, bằng những lời lẽ miệt thị nặng nề nhất. Nhưng thực sự thì chẳng hiểu để làm cái giống chó gì. Nhưng muốn! Rất muốn!

Mỉa mai hài hước vãi.

Đ! giật nước thôi.

thuộc về

Ngày cuối cùng của năm, cũng chả khác đéo gì những ngày khác. nhưng theo quan niệm thì đây, cùng với 3 ngày tiếp theo, là ngày quan trọng, thế là nó trở thành quan trọng, người ta phải làm một số việc, và không được hoặc kiêng làm một số việc khác.

Đm, quan niệm!

Vì những cái quan niệm chó chết nên người ta phải uốn phải éo phải xoắn, mà chả phải người nào, cái con điên rồ ngu xuẩn đang ngồi đây, chửi bới và buồn nản.

Thì có lúc nào mà nó không phát điên phát rồ lên vì những thứ mà mọi người xung quanh coi là bình thường,coi là chuyện hiển nhiên và vô cùng đơn giản.

Nhưng nó, cái con điên ngu ngốc ấy, chưa bao giờ có được cảm giác thân thuộc và thấu hiểu. Và lần này, là thêm một lần nữa, nó gào lên trong lòng, rút cuộc, TÔI THUỘC VỀ ĐÂU?

thời gian

hơn một năm rồi... cho đến ngày hôm qua, mới biết là thời gian đã thực sự trôi nhanh như thế.

hơn một năm!

nếu như đã có thời gian hơn 3 tháng vật vã đau khổ, mỗi ngày mỗi giờ đều dài thê lương, đều đau nhói và luôn ngập chìm trong dằn vặt khổ ải, thì giờ, thật không thể tin là thời gian có thể trôi qua nhẹ bẫng vô thanh vô sắc thậm chí là không vết dấu như thế.

Và con mèo ngu ngốc mặt đần thì vẫn là mặt đần ngu ngốc.

Dễ đổ vỡ hơn.

Dễ nghi ngờ và chĩa dao về bất cứ hướng nào có nguy cơ bị tấn công.

Dễ lùi vào xó tối để nhìn ra ngoài sáng cay nghiệt hơn.

và dễ buông bỏ tất cả hơn.

Níu kéo đã không còn là nhu cầu sống còn.

Và có những lúc thấy có một bản thể khác, khác đến mức phải giật mình tự hỏi, đó là ta ư?

Có thật chăng?

Dù sao, cũng phải cảm ơn người đã nhẫn tâm.

Thực sự, một năm, có nhiều việc xảy đến, và ta cũng đã quên quá nhiều... dường như bộ não đã được tự động cài đặt chương trình xóa thay vì lưu.

Ta vẫn vô nghĩa như vậy thôi, dù có hơn một năm hay thêm mười năm nữa đi chăng nữa.

Liar

Cút khỏi đời tôi, và đi mà ôm lấy những thứ quý giá của em.

Tôi đéo thích cái loại người lén lút như chuột ấy.

Tôi mệt bỏ mẹ rồi.

Tôi ích kỷ. Và tôi đéo cần thằng nào con nào bố thí cho tôi.

Dù...



“Dù có là con gái hay không, tôi cũng thích cậu. Dù nụ cười đó có là vì ai, tôi vẫn thích cậu!"

-KH-

Tôi chỉ muốn giữ em cho riêng mình. Giữ lấy tất cả mọi thứ về em cho dù đó là những lúc em thuộc về thế giới khác, thế giới của em.

Tôi muốn khóc em à...

bâng khuâng

Vì ngày mai không bao giờ hé lộ những bí mật
Vì hôm nay ta cần sống, cần yêu thương và cống hiến

"Sao chẳng một lần ghé lại thành phố đã băng qua
Ghé lại giấc mơ một đời chưa tỏ rõ?
Sao cứ phải ngồi trên thềm cửa tiếc thương
Chờ tối đến với ngọn đèn thắp sẵn?"




Những thành phố mà ta không ghé lại

- Tô Thùy Yên -

Anh cũng như em đều từng trượt lỡ, trượt lỡ
Những cơ may
Thoáng vụt
Không chừng đã mở sáng cho ta
Những con đường khác hẳn
Đưa về những trạm cũng khác hẳn...
Nơi ta được chính mình
Như được bạc
Ở một nhà sòng cực cao sang
(Nhà sòng đó cuối cùng phải đóng cửa)
Và ta đứng lên sừng sững rỡ ràng
Giữa trăm nghìn con mắt sửng lặng
Đích đáng một lần trên trần gian
Ôi những trượt lỡ thương tâm
Hoặc do mình hoặc chẳng phải do mình
Thường khi không hiểu nổi
Như tính tình phản trắc của tương lai

Ôi những thành phố mà ta đã băng qua
Trong một chuyến đi nào
Nhưng rồi không ghé lại
Ôi những người tình mà ta đã yêu qua
Trên một giao lộ nào
Nhưng rồi không giữ lại
Phải chăng định mệnh đuổi lùa ta
Một con thú thuận tùy
Trên cánh đồng chiều hôm sụp rất vội?

Những thành phố mà ta không ghé lại
Biết đâu chẳng có một con đường
Mà ta bồi hồi đi lại suốt đời ta
Như một người tri mệnh
Chẳng tưởng vọng gì hơn
Những thành phố mà ta không ghé lại
Biết đâu chẳng có một con người
Mà ta yêu suốt đời ta thắm thiết mãi
Như một vầng trăng rời rợi cổ thi
Nghìn năm không xế lặn
Hẳn em tin có những con người để cả đời mình miệt mài chuẩn bị
Một tình yêu
Một tình yêu trác tuyệt
Trùm lấp thời gian
Khuất phục vô thường
Sau bao nhiêu là phác thảo lan man

Em muốn lên rừng
Muốn xuống biển...
Vì cớ gì chẳng thả mình đi
Như ngọn gió một lần sống kiếp gió
Hạnh ngộ mênh mông?
Sao phải tự giấu mình
Trong đám đông thường tục
Gọi không nghe
Dẫu biết rõ chẳng thể nào hội nhập?
Sao chẳng đứng riêng ra
Rực chất sáng của mình
Như khối tượng lân tinh
Ngời ngời tiêu hủy lấy
Dẫu phải làm cái đích ném tang thương?
Sao chẳng một lần ghé lại thành phố đã băng qua
Ghé lại giấc mơ một đời chưa tỏ rõ?
Sao cứ phải ngồi trên thềm cửa tiếc thương
Chờ tối đến với ngọn đèn thắp sẵn?

Và chuyến tàu đó vẫn băng qua thành phố đó
Thường trực chở theo em, một hành khách vô hình
Thờ thẫn từ ô cửa nhìn ra...
Anh yêu em bóng nhỏ đường dài
Đi lại thời con gái xa xôi
Cỏ hoa bối rối
Rừng tóc biếc chiêm bao
Ngan ngát hương đêm
Hay hương của những gì còn bay tản trong đời
Để rồi sẽ mất hẳn
Anh yêu em vầng trán hắt hiu
Gợn mơ hồ nét tuổi
Như trang sách võ vàng nào
Khuya khoắt thức
Hiển lộ những lần em vấp ngã
Tan nát mọi nâng niu
Anh đau đớn như chính mình vấp ngã

Ồ, sao chẳng là người cũ của nhau
Gặp từ trước, tránh lỗi lầm phụ rẫy?
Hãy yêu nhau trọn vẹn một lần một
Đền bù nhau cho kịp trước ngày mai
Hãy yêu nhau trọn vẹn một lần một
Bám víu từng khoảng khắc còn bên nhau
Ôi hạt mưa sa ngoài bãi cháy
Một lần thôi cũng tiếng là mưa
Việc đời thường khi bất xứng ý...
Vinh quang cho người chọn được mệnh mình
Dù với giá nào cũng khứng trả
Anh muốn viết một bài thơ mới cho em
Trên trang giấy đã ố vàng quên lãng
Anh muốn ngắt một cành hoa lạ cho em
Trên cuộc đất đã phơi trần hạn hán

Mai ta đi rồi
Mai ta đi rồi
Họa chăng còn một ít tàn tro
Từ bếp lửa qua đêm ngoài quãng trống
Gió thổi bay tan
Trong một thời khoảng luyến thương
Nghe chừng cũng ngắn ngủi
Ôi những thành phố mà ta chỉ băng qua
Mãi còn mơ ước ghé
....

with me

có những nỗi sợ... mơ hồ như một giấc mơ, nhưng cũng rõ ràng với đầy đủ cảm giác run rẩy và ớn lạnh như một cơn ác mộng

vẫn cứ là tôi, hoang hoải và bất an với những nỗi sợ của mình

vẫn cứ là em, đón nhận mọi thứ không cần rào đón theo cách của em

liệu ta có thể không, bay cùng nhau hay rút cuộc cũng chỉ là cánh chim vô định giữa những đám mây đơn

mất nhẫn

Lại le te sụt sịt mất 3, 4 ngày. Hôm qua bắt đầu chạy ra ngoài chơi. Đi rong qua hầm Thủ Thiêm, qua mấy cái cầu Cá trê với cầu Kênh, đầu óc thì tận đẩu đâu.

Cứ thay đổi xoành xoạch, ngoắt thế này, ngoắt thế kia.

Bạn bảo: dạo này bạn mất kiên nhẫn rồi.

Uh, thì mất nhẫn. Mà trước giờ có bao giờ có đâu. Giả vờ giả vịt thôi ý bạn ạ.

Tớ mệt lắm. Mệt vì cứ phải ra cái vẻ ta nguy hiểm, đừng thằng nào con nào định lừa ta, hay ỉa lên đầu ta.

Tớ kệ mẹ đấy. Bản chất tớ chả thể nào mà nguy hiểm được. Thôi thì thằng nào con nào hăm he đớp đít tớ thì tớ quay mông đi thôi, chứ bảo tớ đề phòng với cẩn thận thì chắc tớ chịu ý.


Bạn bảo bạn chả ngu dại gì mang quá khứ ra mà gặm, Chị cũng bảo đừng để quá khứ giết chết em.

Nhưng mà tớ đéo quên được. Tớ đéo thể nào mà thở được với cái gọi là quá khứ ấy.

Đêm qua (hay sáng nay gì đấy), tớ lại thấy cái khuôn mặt người ấy trong giấc mơ của tớ, hình như còn có tí đổ máu hay sao ấy, không rõ, vì chồng chéo nhiều giấc mơ lên nhau. Nhưng tuyệt nhiên, ngay cả trong mơ, tớ thấy rõ là tớ không còn có ý định níu kéo nữa.

Tớ cũng chả muốn hậm hực hay oán hận nữa.

Vì tớ không còn yêu khuôn mặt đó nữa.

Nhưng tớ cũng chả còn chút sức lực nào để mà tin tưởng hay hi vọng gì vào những khuôn mặt khác.

Tớ mất nhẫn rồi.

Ngày mai... chỉ ngày mai thôi

Sg những ngày mưa rất... thúi

Đó là một ngày trong những ngày lỡ hẹn chỉ vì mưa, rồi đội mưa đi đến những lỡ hẹn khác.
Đó là một chuyến đi trong những chuyến đi có sự đưa tiễn, rồi phát phiền vì những đưa tiễn khác.

Có rất nhiều tiếng cười nói bên ngoài
Có người huýt sáo bài Goodbye, cứ lặp đi lặp lại

MK! Tự thấy mình rất đáng ăn tát, hoặc cho vài cái đạp vào mông.
Vì mày ích kỷ và khốn nạn lắm con ạ.

Cái ngày mai chẳng bao giờ đến

Cười nhạt. À, mà không hẳn nhạt, có vị chan chát nơi đầu lưỡi
Thèm viết. Thèm một chỗ ngồi thật tĩnh giữa chốn xô bồ này. Thèm cái cảm giác được hít thở mà không phải nén lại ở lồng ngực cho thật khẽ khàng trước khi trôi dài ra khỏi cơ thể.

Thèm được em xoa đầu, vỗ vỗ như một con cún mới đi lạc về, ngoan nào nhóc, muốn khóc thì cứ khóc đi.

Em ở xa quá. Đã hơn một năm nay, không gào lên như một con điên, nhắn tin ngay lập tức mỗi khi nhớ em. Chỉ im lặng cất nỗi nhớ em vào trong cái hộp nho nhỏ, dán bên ngoài tờ giấy "Không làm phiền".

Ừ, đừng ai làm phiền. Dưới mọi hình thức. Nhất là làm phiền bằng cách gieo cho nhau cảm giác thân cận, cảm giác có ý nghĩa với ai đó để rồi một ngày làm vẩn ly nước trong bằng những bất công.

Cảm ơn em vì chưa bao giờ cho tôi cảm giác tôi có nghĩa với em.

Nhờ thế mà tôi chưa bao giờ cho mình quyền đòi hỏi ở em sự công bằng hay hạch sách sự yêu thương.

Nhờ thế mà tôi trọn vẹn với em, khóc, cười, sung sướng, đau khổ một cách âm thầm và mãn nguyện sau lưng em.

Tôi có thể tự ám thị mình, em không biết đâu, em không biết là tôi yêu em đâu...

Tôi chỉ muốn đóng mình lại, co ro trong cái xó của riêng tôi, và không nhìn ra bên ngoài nữa, không thèm khát sự công bằng, không đòi hỏi được quan tâm, không cần gắng gượng lết đi với những vết cắn làm thủng lỗ chỗ niềm tin.

Treo cổ nó lên, cái niềm tin èo uột khốn kiếp.

nhạt và đắng

Đã từng nt cho chị, kể về cơn thèm một người đàn ông im lặng vuốt tóc em, cho em gối đầu lên chân để nằm ngắm bầu trời, lắng nghe em nói những câu chuyện vu vơ, và có thể nói lại với em một hai câu cũng vu vơ không kém, lúc đó em sẽ không hút thuốc nữa, không cần hút thuốc nữa.

Nhưng giờ thì em lại hút, hút như điên, hút hết điếu này đến điếu khác như ăn vã. Và em chẳng còn cảm thấy gì nơi đầu lưỡi ngoài vị nhạt và đắng của khói thuốc.

Em đã đau đớn đạp xe như điên trên đường về, để chạy trốn câu hỏi tại sao, chạy trốn một bóng người tưởng tượng sau lưng. Không có ai cả, thực tế là không có ai cả.

Chỉ có câu hỏi TẠI SAO đuổi theo em, chặn đường em hằm hè đe dọa. Và em cuống cuồng đạp trối chết, đạp hồng hộc về cái xó của riêng em, đóng chặt cửa lại và nằm vật ra, đập đầu vào cơn hoảng loạn của nước mắt uất ức, TẠI SAO TẠI SAO TẠI SAO TẠI SAO TẠI SAO TẠI SAO TẠI SAO TẠI SAO.........

Em đã lại làm gì mình thế này?
Em biết chạy trốn đi đâu nữa bây giờ?

May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31