choose or not are both choose

Subscribe to RSS feed

Quay lưng

Tôi sẽ trả lại em, không gian và thời gian, những quan tâm, và cả những giấc mơ.



Có những thứ không thể dùng chung.

Không ngủ được

Đảo lộn nếp sinh hoạt và giờ giấc. Sẽ là tốt nếu đang ở châu Âu, hoặc là châu Mỹ. Nhưng thực tế thì không tốt chút nào, vì đang ở Vn.

Bây giờ là 4h30. Và người thì rũ ra như một cái bánh đa sũng nước.

Chỉ muốn cạo sạch những lớp vôi vữa loang lổ rêu mốc của ký ức, những ám khói của uất hận, và những dấu chân đạp đầy cay cú, hoang mang và tuyệt vọng.

Câu trả lời cho tất cả nằm sõng sượt trên 13 mặt giấy, những con chữ chi chít sít sịt lại với nhau như cố thủ, bảo vệ và che chắn cho người đã viết ra chúng, để không một sự trả đũa cay độc nào có thể phạm đến người đó.

SỰ THẬT

LÀ BUỒN NÔN

LÀ TIẾNG CƯỜI CHUA CHÁT VÀ MAI MỈA

TRONG MỘT CƠN MƯA NƯỚC MẮT

MẶN CHÁT

VÀ HẢ HÊ ĐAU ĐỚN

THẬT MAY

Tự nhiên, lại muốn cảm ơn Mẹ. Có phải vì người đó đã đứng trước mộ Mẹ và thề hẹn sẽ yêu thương bảo vệ con, nên sẽ không bao giờ người đó có thể dày vò con được nữa?

Mẹ đã không được may mắn, đã chịu đủ mọi tủi cực đắng cay của ê chề thất vọng nên Mẹ hiểu phải không Mẹ?

Con đã vượt qua được rồi Mẹ ạ! Con đã hiểu niềm tin, tình yêu, sự tôn thờ không bao giờ được phép cùng tồn tại.

Con lại đi tiếp con đường mà con đã bước đi, trả giá cho mỗi bước đi bằng những vết sẹo trên chính cơ thể mình, nhưng không bao giờ, và không ai, có thể đầu độc suy nghĩ của con hay làm con chùn bước nữa đâu.

cười đểu

Dạo này phát hiện là mình rất hay cười đểu. Cũng như hàng đểu, là hàng được cố ý làm kém chất lượng, cười đểu là cười kém chất lượng, chứ không có ý đểu với ai. Cười cái kiểu không phải cười vì buồn cười, mà chỉ cười để thể hiện là thưa các thể loại thưa, tôi đang cười đây ạ...

Tỉnh táo. Cười mà đầu vẫn tỉnh như không. Thế lại càng tốt chứ sao.

Và rồi thì, càng hào phóng cười bao nhiêu, thì càng chắt bóp khóc bấy nhiêu.

Rồi, chỉ còn thấy rất ĐẮNG!

trong gương



Trong gương!

Em thấy em ngơ ngác

Em thấy em thảng thốt

Em thấy em hoang mang

Em thấy em mệt mỏi

Trong gương!

Em thấy căm ghét em

Em thấy thương hại em

Em thấy giận dữ em

Em thấy mỉa mai em

Trong gương!

Có ánh mắt vô hồn nhưng vẫn cố tìm kiếm níu kéo đâu đó sự nâng đỡ

Có gò má cao hốc hác trĩu nặng đu trên những kiêu hãnh luôn sợ hãi bị tổn thương

Có khóe môi nhợt nhạt trễ xuống chỉ chực run run mếu máo

Có xương hàm dô ra ương bướng vênh váo thách thức

Trong gương!

Không phải em



Co

Ngoan nào, đừng khóc nữa em...
Tôi cũng đã đau lắm rồi...
Lại đây, để tôi lau nước mắt cho...

GỤC

http://www.youtube.com/watch?v=vZKOsofRt7c&feature=related

Tôi đã quá già để chạy theo bước chân của con nai trên những trảng cỏ xanh nõn, uống những giọt sương mai và nghe tiếng gió réo rắt kể chuyện trong vòm lá cây.

Tôi đã rơi quá nhiều nước mắt để tiếp tục cuộc phiêu lưu về phía cơn giông và bầu trời xanh ngắt im ắng đến rùng mình.

Tôi đã kiệt sức để cho phép mình mở ra một cánh cửa khác dù biết đằng sau chẳng còn địa ngục nào há miệng chờ tôi trượt chân, vì tôi đã chẳng còn mảy may tin vào thiên đường hay địa ngục, đơn giản là một cánh cửa mở ra thì tôi sẽ phải bước qua chứ không thể đứng đó, mà tôi không còn chút hơi tàn nào nữa.

Tôi, chính tôi, đã tưởng mình có thể làm lại, có thể không đau, có thể gượng cười, có thể tiếp tục.

Nhưng chính tôi, tôi không muốn nhận về thêm một vết tích nào nữa. KHÔNG MỘT LẦN NÀO NỮA!

đơn



Tôi đặt tên cho bức hình này là free. Đêm qua, trước khi ngâm mình vào những giấc mơ, tôi nghĩ đến cô ấy, nghĩ đến cái tình bạn thời vụ và những mặc định đáng thương của một kẻ bòn mót sự bất biến. Ngày còn bé xíu, tôi đã nghĩ đến những thứ là mãi mãi, những yêu thương và san chia, những thứ quan trọng cực kỳ, những thứ chỉ để dành riêng cho những bạn thật đặc biệt của tôi. Những đồ vật quy ước và đánh dấu lãnh thổ một cách trịnh trọng/ và sau đó thường là mơ mộng về một ngôi nhà, một ngôi nhà đủ rộng cho tất cả những bạn ấy cùng chung sống với tôi...

Có một vài người nói "ở một mình thế buồn chết". Tôi không chết, thậm chí còn sống khỏe re. Càng ngày tôi càng thích lụi cụi một mình, ừ, bạn có thể ghé qua chơi, tán dóc, nấu ăn, hoặc cả ngủ lại nếu thích, nhưng không sống chung. Không Ràng Buộc.

Trên chuyến bay từ nơi đó về đây, tôi đã nghĩ đến viễn cảnh một ngày không xa nữa, tôi sẽ nắm tay em đi đến những chân trời mới và xa lạ, ở đó chỉ có tôi và em chia sẻ với nhau những trải nghiệm, những khuôn hình của cuộc sống, và nghĩa là chia sẻ với nhau tất cả, gồm cả tình yêu và sự chân thành.

Tôi đang ở đây, còn em đang ở nơi đó, chẳng có gì giữa tôi và em, ngoài những khoảng cách, và tôi đã có quá đủ khoảng cách để chọn con đường này, con đường mà tôi yên lòng chấp nhận chung sống với nó, bước đi trên nó, con đường của kẻ lang thang đơn độc đã đánh đắm niềm tin.


Nobody knows who I really am
I never felt this empty before
And if I ever need someone to come along,
Who's gonna comfort me, and keep me strong?

We are all rowing the boat of fate
The waves keep on coming and we can't escape
But if we ever get lost on our way
The waves would guide you through another day...

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Rie-Fu---Life-Is-Like-A-Boat-Full-Dang-cap-nhat/IWZDZZ7W.html

p/s. Có khi nào, một lúc nào đó, là Paris?!

unsafe

Cái gì ở phía sau mặt tối??? Cái gì ở phía trước vùng sáng???

Khi mọi thứ đang lao đi với vận tốc tên lửa, ta lại thấy ta như đang bị kẹt lại đâu đó, chới với...

Ôm chặt một cánh tay, ghì chặt một tấm lưng, và khe khẽ thở dài, tim ta còn đập ư???

Trống rỗng... vẫn còn điều gì đó để không thể lờ đi được nỗi hoang mang...

Niềm tin...

Không ai có khả năng nhìn thấy tương lai, và những câu giả định nếu-thì vẫn luôn vô nghĩa, dù có thể cẩn thận là cần thiết, nhưng ... rồi ai sẽ chết thay ta? chẳng ai cả, vì thế, ta phải tự sống theo cách của ta.

http://www.youtube.com/watch?v=YK74KIMKYOI&feature=related

Falling slowly

Ừ, thì... là thế...

http://www.youtube.com/watch?v=k8mtXwtapX4&feature=related

Và thực lòng, chỉ muốn dựa lưng vào ai đó, ngước mắt lên nhìn những quầng mây trôi thật chậm.
Có thể mỉm cười, cũng có thể rớt nước mắt.
Nhưng được chậm rãi nhẩn nha với những mạch sống và suy tư đang đập rất khẽ trong mình.

lock

Em ạ, tôi ốm rồi. mắt tôi thì cay xè, và trán tôi thì nóng. một phần vì tôi nhức đầu, phần khác vì tôi đã khóc, một cách lén lút.

Em biết không, tôi đã gần như phát rồ lên, cứ nóng rồi lại lạnh, cứ run lên từng chặp, kể từ lúc tôi thấy nó. Tôi, ngay lập tức, như con sói bị trúng tên, rú lên nhe nanh chực nhảy xổ lại xé toang cái kẻ đã bắn mình ,nhưng, cũng ngay lập tức, co dúm lại như một con chó nhà khi chạm phải ánh mắt em, cái ánh mắt sẽ nhìn tôi lạnh lùng và thách thức "thì sao??? đéo phải việc của mày"...

Ừ, tôi bị quẫn rồi, đầu tôi hỗn loạn lắm rồi, tôi đang lảm nhảm những điều gì đây? Tôi đau lắm. Đau lắm em ạ. Nước mắt tôi chảy ra không kịp xả nỗi đau đang lồng lộn trong tôi, Thực lòng tôi chỉ muốn cắt vài phát trên cổ tay cho máu xối ra thì có lẽ sẽ đỡ đau hơn.

Tôi bị điên mẹ nó rồi. Tại sao tôi lại phải khổ sở như thế này? Chỉ vì em đang lo lắng cho một kẻ xa lạ ư? Em quan tâm ai, yêu thương ai là quyền của em chứ, cho dù em có khóc một con chó thì cũng là lẽ tự nhiên, chả ai có quyền chỉ trích phê phán em làm chuyện giời ơi cả. Mà nếu em có khóc một con chó, giống như em đã từng kể với tôi về con chó nhà bà ngoại em, thật chăng nữa, tôi cũng sẽ khóc cùng em, hoặc ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe những giọt nước mắt của em. Nhưng em chưa bao giờ khóc, hoặc tôi chưa bao giờ nhìn thấy em khóc, hoặc em quá giỏi kiềm chế cảm xúc của mình, trước một thứ xa lạ, nên tôi không nghĩ được mình sẽ phải phản ứng như thế nào nếu điều đó xảy ra. Cũng như hôm nay, tôi hoàn toàn tê dại đi, một cách không thể lường trước, khi thấy sự quan tâm của em, khi thấy em đau lòng vì một kẻ hoàn toàn không hề biết đến sự tồn tại của em trên cõi đời này.

Tôi không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì ở em, càng không được phép can thiệp vào cuộc sống riêng của em. Cũng như em không có trách nhiệm gì với những thứ cứt đái trong cuộc đời tôi, càng không có nghĩa vụ phải yêu thương che chở hay làm chỗ dựa cho tôi.

Tôi chỉ biết là tôi yêu em, vậy thôi. Và tôi không thể không cay mắt, cứ mỗi lần nghĩ đến em, nghĩ đến em đang dồn hết tâm tư tình cảm vào một thằng mà, em tin không, nó đéo bao giờ đau khổ như nó đang phô bày ra cho cả thiên hạ biết như thế đâu. Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu được cảm giác muốn tống khứ một kẻ khỏi cõi đời này, tống khứ cho khuất mắt...

Mà giờ thì tôi nhận ra tôi chỉ là loại cỏ may xơ xác vẫn hay bám vào ống quần người qua đường chứ đâu phải loại hoa đẹp đẽ giấu hương sau những ngọn gai? Tôi cứ ảo tưởng rằng mình xua đuổi mọi người nhưng thật ra trước nay toàn bu bám theo chân những người cho tôi cảm giác được yêu thương. Tôi chỉ biết tủi thân và quay đầu chạy trốn cho ra vẻ bề trên mỗi khi ngửi thấy mùi không được tôn trọng. Nhưng em biết không, dù em có đối xử với tôi thế nào, có lạnh lùng hay ấm áp, có ở bên hay cách xa, có thương hại hay trân trọng, tôi cũng vẫn yêu em. Và tôi biết, tôi sẽ còn đau nhiều nhiều nữa, còn khóc nhiều nhiều nữa. Tôi thề với em, bằng tất cả tình yêu của tôi dành cho em, tôi chỉ muốn vứt mẹ nó não của tôi đi, để đừng bao giờ suy nghĩ lung tung nữa, vứt mẹ nó cả tim của tôi nữa, để đừng bao giờ hành hạ tôi như thế này nữa.

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29