My Opera is closing 3rd of March

We learned the sea

... and blue

Subscribe to RSS feed

Chàng trai tội nghiệp- Minh Nhật

Chàng trai tội nghiệp
- Chỉ những đứa nào từng vượt đèo Hải Vân với một ông lái xe buồn ngủ thì mới hiểu được cảm giác kinh hoàng của tao khi đó!- Trung ngồi phịch xuống ghế.
- Đến mức như vậy sao?- Nga không tin.
- Tao ví von thế là còn để đức cho con cháu lắm rồi đấy!
Diệp với điều khiến tắt ESPN:
- Mày không thể kể cho nó có bát có đũa một tí được à? Chẳng hiểu gì cả???
Trung mở tủ lạnh, lấy một chai nước tu sạch rồi mới chịu dãi bày:
- Từ khi biết tập võ trong bụng mẹ tới giờ, tao luôn tưởng tượng con gái Huế là những cô nàng mặc áo dài trắng tinh, tóc đen tha thướt, và dẫu tao có tông nàng lên mấy thì nàng cũng chỉ đứng trên ấy mà thỏ thẻ: " Dạ, không răng mô!(!!!). Thế mà lúc sáng, tao mới đụng nhẹ, chưa bong nổi sơn xe chứ đừng nói trầy da, thì con nhỏ tóc xù như nhím, mặc một cây phổi màu tài tình giữa da cam và da cam ấy đã hét văng cả mưa xuân vào mặt tao: " Muốn chết đó hả???(!)". Khi hồn tao còn đang du lịch đâu đó vì choáng thì con nhỏ ngổ ngáo ấy đã đạp thục mạng, mất hút.
Trung dừng lại, cáu nhặng khi thấy hai đứa bạn gái đang cười híp cả mắt:
- Chúng mày nỡ nhẫn tâm cười trên sự kinh hoàng của bạn bè thế à?
Nga choàng vai thằng bạn, đầy thông cảm:
- Bọn tao cười để lấy sức trả thù cho mày ý mà!
Diệp tiếp lời:
- Đúng, trả thù chứ! Không thể để con nhỏ đó nhởn nhơ đạp xe ngoài vùng pháp luật được. Mai đi gô cổ nó lại!
Trung nhìn hai đứa bạn vừa cảm kích vừa ngẩn ngơ:
- Nhưng làm sao tóm được nó?
Diệp xì môi:
- Rõ khôn! Chờ vào đúng giờ ấy ở đúng chỗ ấy ngày mai chứ còn sao với trăng cái gì!?
***
Vừa vào hè là tờ kế hoạch nhóm được lôi ra phủi bụi để đi vào cuộc sống. Và gạch đầu dòng số một trong cái tờ dài lằng ngoằng ấy gồm bốn chữ ngắn gọn và súc tích: kéo nhau đi Huế! Đúng ra thì nhóm của tụi nó gồm có 5 nhân khẩu, nhưng Quỳnh và Sơn bận không đi được, nên đội hình mới trở thành lẻ loi thế này. Đang bắt đầu thấy chán cái buồn tẻ não lòng của Huế, thì Trung mang về một sự xáo động to lớn thế này, bảo sao chúng nó chẳng khoái!
Buổi tối, ba đứa ngồi bàn về con bé khủng bố kia, Nga lôi bản đồ Huế ra, và nó quả quyết rằng theo hướng con nhỏ đi thì nhất định nó học hoặc Hai Bà Trưng, hoặc Quốc học. Còn Diệp thì lôi mấy bảng bói horoscope ra dò xem tháng này Trung có may mắn về đường tình duyên không. Mãi tới gần mười hai giờ Trung mới chịu mò về phòng ngủ, để hai đứa con gái lại nằm tỉ tê suốt đêm, chủ đề không gì khác vẫn là con nhím kia!
***
Sáng.
Trung uể oải ngồi dậy rồi lò dò sang phòng hai đứa con gái. Nga đang gật gù với cai headphone với những đoạn nhạc chói tai quen thuộc của Linkin'park. "Chị này nghe Linkin đều đặn như ngời ta đánh răng vậy" Trung lẩm bẩm. Nó gọi to:
- Diệp vẫn ngủ à?
Nga gạt phone xuống cổ:
- Nó dậy lâu rồi. Đang trò chuyện với cái gương cái lược trong WC.
Trung hơi ngạc nhiên:
- Cái gì? Nó có bao giờ dậy trước 8 giờ đâu!
Nga cười đầy hiểu biết:
- Tao cũng biết thế. Nhưng bây giờ đã là 9 giờ 20 rồi.
Trung giật mình:
- ÔI, hỏng bét! Hôm qua tao gặp con nhỏ quái thai ấy lúc 9 giờ 35.
Nga chồm dậy:
- Sao không phun ra sớm hơn chứ. Mày về đánh răng đi, để tao giục con Diệp.
Ba đứa đạp như tàn phá mấy cái xe đạp thuê của khách sạn, đến nơi thì vừa tròn 9 giờ 30. Sau con mắt và bốn cái đít chai chăm chú nhìn ra đoạn đường nắng chang chang, nhưng mãi cũng chẳng thấy con nhím ấy đâu. Diệp đoán già đoán non rằng con bé đã hứng chí lên đi sớm hơn hôm trước, trong khi Nga rủa Trung là cái đồ ngủ khỏe! Cả ba thống nhất rằng ngày mai sẽ có mặt ở đây sớm hơn nửa tiếng cho chắc.
Thế mà ba ngày liền con nhỏ vẫn biệt tăm như thể đã bốc hơi vậy. Diệp nhìn thằng bạn chí cốt một cách ít tin tưởng và nhiều hoài nghi:
- Nè, hay là ông bịa chuyện cho đỡ buồn đấy hả?
Nga chống cằm một cách thông thái, đóng vai luật sư bào chữa:
- Thôi đi, tôi rành thằng này quá rồi. 10 năm chơi với nhau, tôi đều khuyên nó là có bốc phét mới... nên người mà nó có thèm nghe đâu(!)
Cả bọn lại xoay sang suy đoán: hay con nhỏ đi đường khác, hay nó ốm, hay nó phát hiện mình bị theo dõi. Cãi nhau ỏm tỏi tới mức Trung gào toáng lên:
- Đã thế, tao quyết chờ ở đây đến bao giờ thấy con nhỏ đó thì mới về Hà Nội!!!

***

- Sao? Mày đi Huế có gì hay ho không?
- Chẳng có gì cả. Nhưng đúng một lần tao đang đạp xe đi mua Hoa Học Trò thì có một gã mặt mũi lơ ngơ như mất trí đâm sầm vào tao. Tao mắng cho một câu rồi té luôn. Khiếp, con trái Huế hiền như cục đất sét ngâm nước ý, không như ở Hà Nội mình đâu(!)
- Eo ơi, thế à?!(!)
Minh Nhật[/ALIGN]

quote: Ôi! Cười đau cả bụng!!!