My Opera is closing 3rd of March

Subscribe to RSS feed

thiếu và đủ

thiếu và đủ magnify
Trong một xã hội luôn chú ý đến vỏ bọc bên ngoài, chúng ta thường có khuynh hướng ngưỡng mộ vẻ ngoài tươi đẹp của người khác và luôn trăn trở về khiếm khuyết của mình.

Theo quan sát của tôi trong nhiều năm qua, tôi phát hiện ra rằng, chưa có ai có cuộc đời hoàn mỹ không khiếm khuyết cả, mỗi người đều có thiếu sót.

Có người cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc, thu nhập cao, nhưng lại mắc bệnh vô sinh; Có người tài sắc vẹn toàn, giỏi giang, nhưng đường tình lại trắc trở; Có người gia đình giàu có, nhưng con cháu không hiếu thuận; Có người có vẻ rất tốt số, nhưng cả cuộc đời đầu óc chỉ rỗng tuếch.

Trong cuộc sống của mỗi người, đều bị thượng đế vạch một khuyết. Anh không muốn có nó, nó vẫn bám theo anh như hình với bóng.

Trước kia tôi cũng đã từng hận những thiếu sót trong cuộc đời tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó. Bởi vì tôi hiểu rằng, khiếm khuyết trong cuộc đời, giống như cái gai trên lưng ta, luôn luôn nhắc nhở ta khiêm tốn và phải biết thương người hơn.

Nếu không có những buồn khổ, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi, chúng ta sẽ chẳng thể an ủi người bất hạnh ta bằng trái tim đồng cảm.

Tôi cũng tin rằng, cuộc sống không nên hoàn thiện quá, có khiếm khuyết, để may mắn đến với người khác cũng là một điều hay.

Anh không cần phải có mọi thứ, nếu anh có đủ, người khác sẽ thế nào?

Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, tôi sẽ không so đo với người khác, ngược lại, tôi càng quý những gì mình đã có hơn.

Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho anh, anh sẽ nhận ra rằng, những cái anh có, nhiều hơn những gì anh không có.

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuộc đời anh, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của anh sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

Nếu anh là một con trai, anh chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai... Hay anh không muốn có ngọc để có một cuộc sống yên lành?!

Nếu anh là một con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, anh sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!

Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu có một ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là một món đồ cổ quý giá. Anh muốn làm ống đựng tiền như thế không?!

Hãy ghi lại từng câu trả lời của anh mỗi khi anh nghĩ đến... Cho đến một ngày nào đó, câu trả lời của anh không thay đổi... Khi đó, anh đã đủ chín chắn!

Tìm một người hiểu bạn... Và hãy mong bạn là người hiểu anh ấy...

Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác. Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình.

Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình. Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người.

Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước. Nước nói: Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của chị; vì chị ở trong trái tim tôi!


Hãy tin rằng luôn có một ai đó dành riêng cho mình, và tiếp tục cuộc hành trình...





Lang thang lên thư quán đọc được bài này ,thấy nó đúng với suy nghĩ của mình và của nhiều người quá

Đáng lý ra ở cái tuổi của mình cuộc sống nó phải bộn bề , nhiệt huyết ,chìm trong nhiều tham vọng và có mục đích sống rõ ràng... nhưng ko hiểu sao đôi lúc..cảm giác về cuộc đời nó như một màn sương khói..lúc tỏ lúc mờ...tan hợp hợp tan..chia li rồi lại hội ngộ..

..có những tình cảm đọng lại mãi để rồi chỉ đợi lúc ùa về...hiện lên như mới ngày hôm qua...

..cũng có những thứ tình cảm chỉ khẽ nhẹ lướt...để lại một chút..rồi qua đi như chưa từng có...

Cuộc đời đặt ra cho mình nhiều câu hỏi quá..mà hầu hết dù cố kiếm tìm...mình cũng như bao người...ko thể biết..sẽ như thế nào...và sẽ ra sao...

Mình nhiều lúc im lặng trầm tư như một ông lão nhưng ngay cả lúc mơ hồ nhất về bản thân..về tương lai..về cuộc sống của chính mình thì mình cũng hiểu được rằng..cuộc sống vẫn đang chảy xiết ..mình biết mình phải chạy mỗi khi mặt trời mọc..và chạy phải chạy thật nhanh hơn người khác

Thế đấy biết một ngày..nào đó sẽ xảy ra như vậy...



dù có thế nào đi nữa...về sau cuối con đường là thiên đàng hay địa ngục...mình ko cần biết nó sẽ ra sao...nhưng mình muốn nơi mà có bạn bè ở đó...

cả nam cả nữ nhé...bigsmile

Hehe entry lừa tình..đi ngủ thôi..bắt đầu "các kiểu" rồi =]