THƠ TRÊU CHỌC PART 3
Saturday, September 5, 2009 6:45:09 PM
Hởi cô thiếu nữ xinh xinh
Sao em lại đứng một mình chờ trông ?
Nếu mà em muốn có chồng ?
Anh đây lả kẻ để lòng thương em
Đừng chê anh phận thấp hèn
Vì em anh sẽ bon chen cùng người
Nếu may thời thế đổi đời
Biết đâu em sẽ là người quyền uy
Em ơi ! Hảy lấy anh đi ?
Chớ hoài mong đợi xuân thì trôi nhanh
Nếu mà duyên nợ kết thành
Anh nhờ mai mối xe tình đôi ta
Lấy chồng chớ lấy chồng xa
Rũi sau cha mẹ yếu già thì sao ?
Anh đây xin hứa một câu :
"Mẹ cha nuôi dưởng trước sau giữ lời "
.............Lehong...........
Ai kia đừng có lả lơi
Anh mà lấy được, tơi bời thân em
Ta đây không thiếu người thèm
Tài nhân , tỷ phú đua đem trao tình
Xin anh đừng nói linh tinh
Chỉ làm en phát bực mình mà thôi
Cầu xin khấn phật vái trời
Cho em đừng gặp phải người như anh
Nếu mà gặp gã sở khanh
Thân này tàn tạ tan tành kiếp hoa !!!
......Tamhon.....
Lời nói em chẳng sai ngoa
Nhưng anh thật dạ, đâu là Sở khanh ?
Nhờ Trời em mới gặp anh
Không mừng, còn lại chua chanh thế nầy
Cũng may gặp phải anh đây
Từ tâm, nhân ái, lỗi nầy bỏ qua
Nếu như gặp phải người ta
Nhụy hoa cũng nát, đời hoa cũng tàn
Thân hèn sao tập làm sang ?
Tài Nhân chỉ có cho hàng Đế Vương !
Còn em tài sắc lươn ươn
Cũng mong tỉ phú lót giường chờ em ?
Vậy em hảy ráng nhịn thèm !
Chờ đôi năm nữa khi em bạc đầu
.............Lehong............
Lời em hứa
Hồi đó mới quen em nói rằng
Thấy anh tốt bụng lại đẹp trai
Em xin tình nguyện trao thân gái
Những gì anh muốn, em sẵn sàng
Bây giờ em lại nói lăng nhăng
Để tình đôi ta cứ lằng nhằng
Tưởng em hiền lành như mèo mướp
Ai ngờ sư tử quá hung hăng
...........Tamhon 2007.............
Thực tế em đâu có dữ dằn
Thấy anh bạo quá em phải căng
Cũng chưa đến nỗi nào lỗ mãng
Anh đừng than thở, bớt cằn nhằn
Khi nào em chuẩn bị sẵn sàng
Anh mời "MẸ" tới chớ làm ngang
Nếu được "Ông già" em đồng ý
Em sẽ hân hoan đón tiếp chàng
............Lehong............
HẢY LẤY ANH ĐI
Hởi cô thiếu nữ xinh xinh
Sao em lại đứng một mình chờ trông ?
Nếu mà em muốn có chồng ?
Anh đây lả kẻ để lòng thương em
Đừng chê anh phận thấp hèn
Vì em anh sẽ bon chen cùng người
Nếu may thời thế đổi đời
Biết đâu em sẽ là người quyền uy
Em ơi ! Hảy lấy anh đi ?
Chớ hoài mong đợi xuân thì trôi nhanh
Nếu mà duyên nợ kết thành
Anh nhờ mai mối xe tình đôi ta
Lấy chồng chớ lấy chồng xa
Rũi sau cha mẹ yếu già thì sao ?
Anh đây xin hứa một câu :
"Mẹ cha nuôi dưởng trước sau giữ lời "
.............Lehong...........
Em còn nhỏ lắm anh ơi.
Xin anh đùng có nhìu lời lã lơi.
Tánh anh em biết wá trời.
Gặp ai anh cũng ghẹo chơi, hết hà
Em đây bé lắm...thật mà
Ba em thủ sẳn chổi chà đó nghen
Đố anh còn dám mon men
Thả dzê có bữa cái reng lìa hàm.
hết ý gòi
......Cogaixauxi.....
Lỡ Dê răng rụng cũng cam
Anh nhờ nha sĩ cấy hàm răng xương
Thất lòng anh đã quá thương
Chổi chà ba thủ_ anh còn ngại chi !
Bùi Kiệm số một, anh nhì
Thả dê mặt phải dạn lì em ơi
Lời anh chẳng chút lã lơi
Đã nói thật lời _ Em hảy tin anh
.....Lehong.....
Thôi đi, đừng có dụ mà
Ai tin anh được có mà bán trâu.
Em thì hỗng có nghe đâu
"Anh thương em thiệt" còn lâu...xạo hoài
Cứ theo em riết hỗm rày
Bạn bè bắt gặp ngạo "mày có đuôi"
Phải chi anh đẹp cũng vui
Mèn ơi anh xấu tới tui... còn tè
Nói ít anh hiểu nhìu nghe
Kua em phải có nhà,xe,đô,vàng
Bằng ko em chẳng có màng
Vách đất, hai quả tim dzàng...hỗng ham...
.......Cogaixauxi.....
Đâu ngờ em quá tham lam
Ở đời mong được "tay làm hàm nhai"
Sao em cứ trêu anh hoài
Chỏi mắt nhìn kỷ_ Anh đẹp trai nhất làng
Ham chi nhà, xế, đô, vàng
Của làm bất nghĩa ắc mang tội tình
Chừng ấy của cải họ rinh
Cái còng số 8 tha mình hay sao ???
Bạn bè em có tốt đâu !
Chúng chê anh xấu em rầu phải hôn ?
Nếu khôn em hảy liệu lường
Dịp may bỏ lỡ _ Chúng "chôm" anh liền
......Lehong......
Cua bồ nghe thấy mà ham
Cưới về làm vợ lỡ nhàm rồi sao?
Khi yêu thề thốt cùng nhau
Nào anh có nghĩ nghèo giàu cao sang
Lúc em bụng chữa dạ mang
Còn anh lên sế tình tang đèo "mèo"
Con nhà la khóc đói meo
Anh ơi sao nỡ bỏ theo người tình
Cho mình ké vài câu với nhé
.......Linhdan.....
Khi yêu
Vì chàng em thích làm thơ
Dạo này ra ngẩn vào ngơ một mình
Miệng cười duyên dáng thật xinh
Đêm về tỉnh giấc cựa mình nhớ ai??
Hạt sương đọng lá sớm mai
Thân em như nhánh cỏ may ven đường
Bóng hình anh nhớ em thương
Nghìn trùng xa cách vấn vương tơ lòng
........Linhdan..........
Anh thường vào ngó ra trông
Để nhìn tận mặt bóng hồng trong mơ
Em buồn ra ngẩn vào ngơ
Còn anh suy nghĩ làm thơ tả tình
Có người thiếu nữ đoan trinh
Miệng cười duyên dáng trữ tình ngây thơ
Đúng là cô gái trong mơ
Như bông hoa thắm đang chờ sương mai
Ước mong có được ngày mai
Đôi ta quen biết ngày ngày bên nhau
Chữ duyên xe kết cau trầu
Đôi ta hạnh phúc bên nhau suốt đời
.........Lehong.......
Anh đừng dai
Anh đừng có dại nhất thời
Không nên ve vãn buông lời trăng hoa
Em đây chẳng nói điêu ngoa
Thuyền tình cập bến dâu xa xứ người
......Linhdan......
Bao nhiêu chàng trai chung tình
Họ Sở bạc tình chỉ một mà thôi !
Những kẻ chót lưởi đầu môi
Yêu cho bằng được để rồi phụ vong
Như anh đúng nghĩa là chồng
Vợ mang bụng chửa vẫn lòng thuỷ chung
Đêm đêm ta vẫn chung cùng
Con cái tắm rữa, giặt quần áo con
Trong nhà mọi việc lo toan
Em còn nghĩ ngợi lo buồn mà chi !
..........Lehong........
Đàn ông ít lắm mấy khi
Tìm được người tốt nói chi là chồng
Tối ngày cứ mãi lông ngông
Bỏ con côi cút vợ trông chẳng màng
Thân nghèo em phải lo toan
Thế nên mới biết ôi oan đời mình
Nếu xưa không lấy người tình
Theo ông có của bạc nghìn cứ tiêu
.......Linhdan......
Làm dâu xứ người
Anh đừng có dại nhất thời
Không nên ve vãn buông lời trăng hoa
Em đây chẳng nói điêu ngoa
Thuyền tình cập bến dâu xa xứ người
.....Linhdan......
Dâu xa nhiều khóc, ít cười
Đài Loan, Hàn quốc bao người thở than !
Làm dâu cả họ lẩn hàng
Lắm khi bị bán cho làng dân chơi
Rũi may đánh đổi cuộc đời
Lại thêm chuốc lấy những lời dèm pha
"Ta về tắm lại ao ta
Dù trong hay đục ao nhà sạch hơn"
.....Lehong......
Làm sao tin đươc...
Đàn ông ít lắm mấy khi
Tìm được người tốt nói chi là chồng
Tối ngày cứ mãi lông ngông
Bỏ con côi cút vợ trông chẳng màng
Thân nghèo em phải lo toan
Thế nên mới biết ôi oan đời mình
Nếu xưa không lấy người tình
Theo ông có của bạc nghìn cứ tiêu
.......Linhdan......
] Đâu ngờ em thật quá liều
Ham người có của chưa yêu thương mình
Chắc gì là họ chung tình
Vợ ba, vợ bảy đời mình dở dang
Thân nghèo học thói làm sang
Chọn nơi đứng đắn, đàng hoàng là hơn
"Gối rơm theo phận gối rơm
Có đâu dưới thấp lại chòm lên cao"
Lên cao té lại càng đau
Khi đã té nhào ai đở, ai nâng ?
.....Lehong.......
Khi yêu hẹn ước ái ân
Cưới rồi ai đó ghệ gần mèo xa
Bỏ em đơn lẻ nằm nhà
Hàng đêm gối chiếc anh à nơi đâu?
Lòng buồn tháng bảy mưa ngâu
Đâu rồi anh hứa từng câu chung tình?
Chắc giờ em hết đẹp xinh
Thôi đành ôm hận một mình trách ai?
......Limhdan.....
Làm dâu xứ lạ
Dâu xa nhiều khóc, ít cười
Đài Loan, Hàn quốc bao người thở than !
Làm dâu cả họ lẩn hàng
Lắm khi bị bán cho làng dân chơi
Rũi may đánh đổi cuộc đời
Lại thêm chuốc lấy những lời dèm pha
"Ta về tắm lại ao ta
Dù trong hay đục ao nhà sạch hơn
.......Lehong......
Khi xưa em đã mang ơn
Lại thêm đem dạ yêu hờn người ta
Nên đành phải lấy chồng xa
Chứ em vẫn biết ao nhà sạch hơn
Đời em gió thoảng qua cơn
Theo người trọn nghĩa keo sơn một đời
Dằn lòng mãi chẳng đổi dời
Dù yêu hay hận không lời thở than
......Linhdan.....
Khi yêu
Khi yêu hẹn ước ái ân
Cưới rồi ai đó ghệ gần mèo xa
Bỏ em đơn lẻ nằm nhà
Hàng đêm gối chiếc anh à nơi đâu?
......Linhdan.....
Lòng buồn tháng bảy mưa ngâu
Đâu rồi anh hứa từng câu chung tình?
Chắc giờ em hết đẹp xinh
Thôi đành ôm hận một mình trách ai?
Trách cho con Tạo lá lay
Trách Trời sao lại an bày nghiệt oan
Trách ai "Tham đó bỏ đăng
Thấy lê quên Lựu, nhìn trăng quên đèn"
Hay vì yêu quá em ghen ?
Người di xa nhà tìm kế mưu sinh ?
Ở nhà hiu quạnh một mình
Vẫn vơ suy nghĩ cho tình ly tan ???
......Lehong......
Trót mang ơn
Khi xưa em đã mang ơn
Lại thêm đem dạ yêu hờn người ta
Nên đành phải lấy chồng xa
Chứ em vẫn biết ao nhà sạch hơn
Đời em gió thoảng qua cơn
Theo người trọn nghĩa keo sơn một đời
Dằn lòng mãi chẳng đổi dời
Dù yêu hay hận không lời thở than
.....Linhdan....
Lấy chồng vì nghĩa trót mang
Nên em đành phải phụ phàng người xưa ?
Hay vì quen thói lọc lừa
Thấy người tình cũ xa thua người ngoài ?
Nên em quyết định đổi thay
Yêu người xứ lạ tương lai sáng ngời
Bụng làm dạ chịu em ơi
Dù nay đau khổ đừng lời oán than
.....Lehong.......
Ghẹo cho chửi
Hởi cô em gái tướng mập ù
Thân mình to bự tựa cái lu
Nhìn em thấy bụng, không thầy nhủ
Thôi vào với anh ta đánh đu
Bớ chàng trai trẻ dáng lù khù
Ốm tông, ốm teo, lòi xương khu
Nhủ em to thế mà không thấy
Chắc đôi mắt anh đã bị mù
.....Lehong.....
Tướng anh như tướng con mèo hen
Mắt hí lại thêm mấy cục ghèn
Ba vòng thân em lồi và lõm
Nhìn kỹ đi anh rồi phát thèm .
Đánh đu anh đánh được mấy '' dù ''
Trông anh ốm yếu chán bỏ bu
Chắc chưa ra trận đạn đã kẹt
Còn vui thú gì đánh với đu .
.......Tuyệt xứ Phùng Sinh.....
Nhìn kỹ mới thấy em mỏ chu
Cái lưng tấm thớt lại thêm gù
Nhảy dù đâu được mà em rủ
Thôi hảy vào đây chơi đánh đu
Thấy anh tốt mã em hờn ghen
Miệng chảy nước miếng, em đã thèm
Muốn quen nhưng bởi còn bẽn lẽn
Chân phèn, tay lấm tránh xa nghen !
......Lehong.....
Đàn ông làm ít mà nói nhiều
Ngồi không ăn hại còn nói điêu
Đánh đu với anh em thà chết
Thắt cổ cho hồn phách lạc xiêu
Tướng anh nhìn giống cái điếu cày
Em ghen chắc hẳn ấm đầu đây
Anh ơi ban ngày đừng mộng nhé !
Mơ giữa ban ngày điên hay say ?
.......Tuyệt xứ Phùng sinh...
Trách cho con Tạo lá lay
Trách Trời sao lại an bày nghiệt oan
Trách ai "Tham đó bỏ đăng
Thấy lê quên Lựu, nhìn trăng quên đèn"
Hay vì yêu quá em ghen ?
Người đi xa nhà tìm kế mưu sinh ?
Ở nhà hiu quạnh một mình
Vẫn vơ suy nghĩ cho tình ly tan ???
.....Lehong.....
Trách ai đâu nỡ oán trời
Vì yêu nên mới ra rời quê hương
Chớ nào có phải không thương
Tham tiền hướng tới phi trường qua đây
......Linhdan.....
Lấy chồng vì nghĩa trót mang
Nên em đành phải phụ phàng người xưa ?
Hay vì quen thói lọc lừa
Thấy người tình cũ xa thua người ngoài ?
Nên em quyết định đổi thay
Yêu người xứ lạ tương lai sáng ngời
Bụng làm dạ chịu em ơi
Dù nay đau khổ đừng lời oán than
.....Lehong.....
Em đây đã bước sang ngang
Tự mình chọn lấy có than đâu trời
Làm người đang sống ở đời
Ai mà không khổ anh ơi tiếc gì
.......Linhdan......
Trách ai đâu nỡ oán trời
Vì yêu nên mới ra rời quê hương
Chớ nào có phải không thương
Tham tiền hướng tới phi trường qua đây
Cuộc sống em quá đủ đầy
Ngày ngày vui sướng, phây phây hưởng nhàn
Trách ai "tham đó bỏ đăng"
Tham tiền nên nỡ phụ phàng người yêu
......Lehong.....
Em đây đã bước sang ngang
Tự mình chọn lấy có than đâu trời
Làm người đang sống ở đời
Ai mà không khổ anh ơi tiếc gì
Sợ mai em sống cu ky
Một thân đơn lẻ còn gì tuổi xuân
Liệu toan em hảy coi chừng
Bao dâu xa xứ nửa đường gối chăn
.......Linh dan....[c/olor]
Mo ban ngay
Đàn ông làm ít mà nói nhiều
Ngồi không ăn hại còn nói điêu
Đánh đu với anh em thà chết
Thắt cổ cho hồn phách lạc xiêu
Tướng anh nhìn giống cái điếu cày
Em ghen chắc hẳn ấm đầu đây
Anh ơi ban ngày đừng mộng nhé !
Mơ giữa ban ngày điên hay say ?
......Tuyệt xứ phùng Sinh....
Không mộng, chẳng điên, cũng chả say
Vui cùng bè bạn chỉ lai rai
Vẫn còn phân biệt điều sai trái
Nhưng khó biết em gái hay trai ???
Em ơi đừng thắc cổ làm liều
Đánh đu anh có ngón tuyệt chiêu
Đu đưa làm tay chân em quíu
Đàn ông ít nói nhưng "làm" nhiều
.........Tuyệt xứ phùng Sinh....
Vô duyên
Nếu em hiện thân là con trai
Chưởng anh một đấm rụng răng ngay
Cái tội trêu gái vô duyên tệ
Mất hết mặt mũi đám râu mày
Tướng anh như thể con chàng hiu
Gầy ốm xanh xao ểnh ểnh xìu
Chưa đánh chưa đu đã thở dốc
Chân yếu tay run chớ có liều .
......Tuyệt xứ phùng Sinh....
Vì em diểm tuyệt như ả Kiều
Chiều lòng khách đến _ Dỡ tuyệt chiêu
Lầu xanh mụ Tú dạy nhiều kiểu
Hỏi khách mua hoa ai hổng xỉu???
Cũng may em chưa phải là trai
Bằng không chắc ở giá dài dài
Thấy gái miệng mồm trào nước dãi
Nhát gái làm sao cua được ai???
.....Lehong.....
Kẻ bới bèo
Sợ nhất những kẻ thích '' bới bèo ''
Kế đến kẻ ghen ghét ăn theo
Đàn ông môi mỏng như tờ giấy
Có ngày thiên hạ đánh chết queo
Cũng may cho anh em là nữ
Không thì thân anh đã nhừ tử
Kua gái như anh suốt cuộc đời
Thường xuyên xơi dép và trứng ôi .
.......Tuyệt xứ phùng Sinh....
Con gái mà sao dữ quá trời
Ngoan hiền một tí đi em ơi
Nếu không chổng mông mà chờ đợi
Nổi nóng chắc vì hổng ai chơi ???
Ghen ghét bởi anh có nhiều đào ?
Chắc em dạ cũng thấy nao nao
Khua môi, múa mỏ _Mong để ý !
Nhưng lời em nói nghe chán phèo !
....Lehong.....
Thùng rỗng kêu to
Thùng rỗng kêu gào nghe chói tai
Những kẻ như thế dạng bất tài
Lông nhông tối ngày đi trêu gái
Thật phí một đời kiếp làm trai
Đúng rồi em nói chuyện chán phèo
Ai tức thì cứ việc tiếp theo
Con trai mà '' trả cheo '' con gái
Đáng mặt anh hào lắm hay sao ?
.......Tuyệt xứ phùng Sinh...
Cuộc đời vốn vạn sắc muôn màu
Tuỳ người đối diện để đổi trao
Chẳng may gặp phải phường bát nháo
Thì phải giương oai để đối đầu
Chọc gái em gọi anh bất tài
Chẳng lẻ em mê thích loại "GAY"???
Tụ Ba, họp bảy cùng đi nhảy
Mới là "Gái sắc với trai tài "
......Lehong.....
Có tài cần gì phải ra oai
Quân tử sạch từ trong ra ngoài
Không như loại người hai ba mặt
Khi thật thà lúc lại ba hoa
Trêu gái mà gái thương mới tài
Chuyện nhỏ như thế làm chưa hay
Vụng chèo lại còn chẳng khéo chống
Qủa thật bất tài . Thôi good bye !
......Tuyệt xứ phùng Sinh...
Thôi thì dừng cuộc hảy "Bye bye"
Ở đây em xàm chuyện dông dài
Hảy giữ phận mình là con gái
Muốn chồng, chớ bày chuyện trêu trai !
Anh cố nhịn em, giữ chữ Hòa
Quân tử, tiểu nhân ở trong ta
Gặp gái nhu mì thì trân quí
Như em phải giọng lưởi điêu ngoa
......Lehong.....
Ghẹo cho chửi
Hởi cô em gái tướng mập ù
Thân mình to bự tựa cái lu
Nhìn em thấy bụng, không thầy nhủ
Thôi vào với anh ta đánh đu
Bớ chàng trai trẻ dáng lù khù
Ốm tông, ốm teo, lòi xương khu
Nhủ em to thế mà không thấy
Chắc đôi mắt anh đã bị mù
.....Lehong.....
Vô duyên tệ !
Nếu em hiện thân là con trai
Chưởng anh một đấm rụng răng ngay
Cái tội trêu gái vô duyên tệ
Mất hết mặt mũi đám râu mày
Tướng anh như thể con chàng hiu
Gầy ốm xanh xao ểnh ểnh xìu
Chưa đánh chưa đu đã thở dốc
Chân yếu tay run chớ có liều .
.....Tuyệt xứ phùng Sinh...
Khá khen bằng hữu quá độc chiêu
Ra tay một chưởng...Hong(Lehong) yểu xìu
Hết dám khoe càng, vung tay kiếm
Khúm núm... xin tha tội...múa rìu
Có thế chàng Hong mới hết kêu
Thường hay vỗ ngực tự khen liều
"Rằng ta đẹp lão (ủa lộn, đẹp mã) trong xóm Miếu
Phen này có lẽ lặn mất tiêu...
......Cogaixauxi.....
Cắc Cớ
Tại mấy nàng vào không đúng chổ
Biết bao nơi mát mẽ không chơi
Lại vào hang cắc cớ,đã đời
Nên bị ket,trổ tài thi thố
Kiếm đất khác không nên hủng hổ
Nói ra nhiều cũng thế mà thôi
Tìm nơi lành, hiền hậu mà ngồi
Không cần thiết,tốn hơi gây gổ
........Ylieu......
Bị ghẹo chửi
Nghe LĐ chửi nè nha LH ...hé..hé..
Ê thằng mắt hí tai to
Vừa lùn lại béo sao ho cả ngày (chắc bị phổi haaaa)
Dáng bà ngực nở chân dài
Tướng đi uyển chuyển các đài liễu tơ
......Linhdan......
Nhìn em phè phởn, nhởn nhơ
Cái mông tổ bố, cặp giò đầy lông
Tướng em là tướng sát chồng
Ngày sau em sẽ phòng không lạnh lùng
Mất phê với hai mắt lươn
Lộ ra cái nết lẹo lường điêu ngoa
Ráng mà tu tỉnh thật thà
Mới mong tìm được thằng cha điếm đàng
.....Lehong.....
Độc chiêu
Khá khen bằng hữu quá độc chiêu
Ra tay một chưởng...Hong(Lehong) yểu xìu
Hết dám khoe càng, vung tay kiếm
Khúm núm... xin tha tội...múa rìu
Có thế chàng Hồng mới hết kêu
Thường hay vỗ ngực tự khen liều
"Rằng ta đẹp lão (ủa lộn, đẹp mã) trong xóm Miếu
Phen này có lẽ lặn mất tiêu...
........Cogaixauxi........
Chưa chi mà đã bảo anh xìu ?
Dù em có dụng cả tuyệt chiêu
Bất quá chỉ làm cho anh quíu
Anh xìu, hồn em đã phiêu diêu !
Thuý Vân phụ hoa với nàng kiều
Vừa đánh, vừa đâm lại vừa kêu
Tiếc thay chỉ là thân liễu yếu
Có la, có hét cũng là Miêu
.....Lehong.....
"Chưa chi mà đã bảo anh xìu ?"
Hông xìu sao mặt mũi buồn hiu
Tóc tai chảy xệ trông...tệ lắm
Có lẽ cụt đuôi...cũng ít nhìu...(phải hông )
"Chưa chi mà đã bảo anh xìu ?"
Soi gương ngắm kỷ nhé anh...iu
Chân tay co quắp ,run lẩy bẩy
Mấy bửa "biệt tăm" mãi trong lều (trốn hả )
.....Cogaixauxi....
Trong lều Hồng ở với mấy Kiều
Mấy nàng năn nỉ học tuyệt chiêu
Võ công môn phái, cùng nhiều kiểu
Mai sau còn đấu với Y lieu !
Thấy thương, tội nghiệp thân liễu yếu
Nàng thì tiu nghỉu, nàng líu ríu
Thầy muốn làm chi _ Trò cũng chìu
Thầy vỗ đầu trò : Ngoan như Miêu
......Lehong....
Không đúng chổ
Tại mấy nàng vào không đúng chổ
Biết bao nơi mát mẽ không chơi
Lại vào hang cắc cớ,đã đời
Nên bị ket,trổ tài thi thố
Kiếm đất khác không nên hủng hổ
Nói ra nhiều cũng thế mà thôi
Tìm nơi lành, hiền hậu mà ngồi
Không cần thiết,tốn hơi gây gổ
.....Ylieu.....
Gây gổ chi đâu hở Ylieu ?
Nghĩ lầm nên bạn mới bêu rêu
Nơi đây là đất dùng "Văn, Võ"
Ai ra chiêu gì cũng ráng chìu !
Chổ nào là nơi được yên lành ?
Nước Phật còn xảy ra chiến tranh !
Huống chi là phàm phu tục tử
Đánh nhau rồi, mới thấy hòa bình
.....Lehong.....
Hòa bình sao nỗi,hỡi anh liều
Lính quýnh tay chân đở mấy chiêu
Phật ý người ta nên vây đấu
Làm sao chống nỗi mấy nàng yêu
Phen nầy chắc hẵn anh xớ rớ
Mỹ nữ vây quanh,chắc sẽ tiêu
Viện thủ hãy kêu vào trợ lực
Bằng không khốn khổ với mấy Kiều
.......Ylieu....
Có đáng gì đâu Hồng phải liều ?
Mấy chục chiêu rồi vẫn tỉnh queo
Dù cho Mỹ nữ chơi nhiều kiểu
Hồng thấy vẫn chưa đến nước liều !
Khi nào quằn quại Hồng sẽ kêu
Trợ lực phụ cho có Y lieu
Giường đây đã để dành sẵn chiếu
Tọa thiền, tăng lực đẩy tuyệt chiêu
......Lehong.....
Hổng đáng gì đâu,sao lại kêu
Tỉnh queo nên bị xí,lêu lêu
Mỹ nữ vây quanh còn chữi xéo
Nam nhân chi chí, chịu bêu bêu
Chiêu thức chàng đưa khá nhẹ hều
Có vậy thôi ư_cũng tuyệt chiêu
Người ta thấy mình quá đơn lẽ
Chưa gì đã vội_ bớ Y liêu
...... ylieu11.....
Thân già mái tóc điểm muối tiêu
Sao còn bị dụ bỡi mấy Kiều !
Hay lỡ vì nhận nhiều quà biếu ?
Hay trái tim già trổi nhịp yêu ?
Coi vậy Hồng đây cũng biết điều
Ylieu tiếp tục khởi động chiêu
Đừng dùng "Âm, dương song long chưởng"
Coi chừng tẩu hỏa nghe Y liều
......Lehong......
Thân già tóc bạc sắp muốn tiêu
Mồm loa mép dãi chọc mấy Kiều
Âm dương hợp bích sao chịu nỗi
Đường cùng nhắm mắt, hỡi anh liều
Đã biết thế nhân một chữ yêu
Quờ quạng tay chân được mấy chiêu
Chưa gì đo ván không chịu nỗi
Than van thê thảm gió thổi xiêu
.....Ylieu.....
Ylieu nếu bạn không muốn liều
Thì thôi kiêng nễ Hồng chẳng khiêu
Để cho ông đây còn sức chịu
Âm dương song hợp với mấy Kiều
Hồng nầy đủ sức dễ gì tiêu
Mấy nàng cố sức chỉ là khều
Chịu gió, dầm sương người muốn xỉu
Thì còn mong gì trổ được chiêu
.....Lehong....[/size]
Lạc bước
Lâu lâu lạc bước chốn vườn yêu
Coi thử thư sinh ghẹo mấy kiều
Dè đâu âm thịnh dương suy quá
Ướm hỏi bác Hồng đã liêu xiêu?
Ghẹo gái mà sao chẳng biết chiêu
Cần chi phải nói những yêu chiều
Bác cứ nghe em ngày chủ nhật
Chở nàng dạo phố chén bún riêu
Mấy nàng có lúc tưởng như kiêu
Bác cứ mời đi dẫu có liều
Đầu u trán mẻ ăn thua đủ
Biết đâu như thế lại được yêu
.......Takechi.....
Mấy ngày thanh thản để chơi diều
Mầy Kiều trốn chạy đâu mất tiêu
Không lẽ còn nhỏ mà chết yểu ???
Vườn cũ vắng em bớt nhộn nhiều !
Trên cành nhảy nhót mấy chằng hiu
Mấy ả Mèo hoang chui trong lều
Trên giường trơ ra còn manh chiếu
Còn lại mình ên có Ylieu !
Thì ra mấy ả đớp bún riêu
Chạy ra trốn biệt ở lái Thiêu
Mấy ả ngồi ăn bày nhiếu kiểu
Có nàng như Hổ, kẻ như Miêu
Quả nhiên mấy ả tránh Y lieu
Bỏ hắn một mình lại buồn thiu
Sợ bị Hồng ta theo bám víu
Tháng nầy sẽ không đủ tiền tiêu ?
Đền chiều cái bụng đã ăn nhiều
Bèn gọi chủ nhà ra tính "Bill"
Lỡ ăn nhiều quá tiền đã thiếu
Đành ở lại đây để làm Kiều !
.....Lehong.....
đút Vào
Đút vào rồi, sao lai rút ra
Lão ơi, sao chẳng chút thật thà
Lỡ vào, sao không để yên đấy
Lại ngứa nghề, muốn ghẹo nừa a
Nửa người nửa quỉ nửa ranh ma
Bớt mồm bớt miệng, bớt điêu toa
Nhân tình thế thái,còn chơi với
Bằng không đơn độc, một mình hà !
.......Ylieu....
Ylieu chửi giỏi thiệt mấy cha !
Y như con gái, giống đàn bà
Chửi như ru ngủ nghe khoái quá !
Coi chừng lỗ miệng bị bành ra
Đút vào lúc mệt phải chui ra
Còn sướng gì đâu phải dần dà
Ngu sao nằm ngủ luôn trong đó
Ắc hẳn có ngày vướng Sida
(Chú thích : Xin ylieu giải thích dùm từ "Điêu toa" thật tình lehong chưa rõ ý nên tạm đối lại bài thơ trên)
.....Lehong......
Say à
Điêu toa đồng nghĩa với chua ngoa
Mép dãi mồm loa kiểu đàn bà
Có vậy khó gì mà không biết
Gỡi bài rồi sao lại xoá nhoà
Chẳng lẽ từ nầy lại viết hoa
Càn khôn tuý luý, lại say à?
Sao không thức tỉnh mà suy luân
Lại khiến tớ đây giải thích ra
......Ylieu....
Lần đầu nghe được tiếng "điêu toa"
Lehong đầu óc ngu như bò
Chữ nầy nghĩa nào đâu có khó
Thật sự từ nầy mới nghe qua !
Con người của Hồng vốn thật thà
Không hiểu phải đành hỏi cho ra
Tự điển ngờ đâu giàu ngữ quá
"Điêu ngoa" chẳng khác mấy "Điêu toa" !!!
Chua ngoa đồng nghĩa với điêu toa
Giải thích dùm thôi sao quá đà
Y lieu sao mạnh tay đấm đá
Coi chừng chân yếu té nghe cha !
......Lehong.....
Khổ cho Kiều
Đôi khi lão cũng muốn như Kiều
Giam mình trong am tự cô liêu
Sống đời thanh thản trong cổ Miếu
Vui cùng kinh kệ sáng, trưa, chiều
Lắm lúc già cũng có ý liều
Nhảy sông, uống thuốc hay tự thiêu
Cho chùa khỏi tốn chăn, tốn chiếu
Nhưng may còn gặp được Ylieu
Ylieu rủ lão bán bánh tiêu
Tiền vốn rất ít lại lời nhiều
Khác hàng đặc biệt ngồi quanh chiếu
Bánh tiêu chiên nổi cho mè nhiều
Còn già cũng sẽ mở tuyệt chiêu
Một thuở nổi danh, khách rất nhiều
Đó là bột lọc làm hủ tiếu
Ăn ngon, tiền ít lại dể tiêu
Rồi đây lão cùng với Ylieu
Cuộc đời không đến nổi quạnh hiu
Dù sao cũng tình thời niên thiếu
Đùm bọc với nhau lúc về chiều
......Lehong.....
Khuyên ai
Dù sao lão cũng chẳng bằng Kiều
Sắc nước hương trời lắm kẻ xiêu
Nguyệt thẹn hoa nhường,còn chưa thỏa
Bôi son trát phấn,được mấy liều
Khuyên ai ăn ở, nhân, nghĩa, tín
Nhắn kẻ nhàn cư, sớm,tối,chiêu
Gió mát trăng thanh, câu ăn ở
Ê a sớm tối,nguyện, cầu siêu
.......Ylieu.....
Ylieu an phận muốn cầu siêu
Vui cùng mỏ sớm với chuông chiều
Hồng trần không còn chi bám víu
Mắt xanh, môi biếc chỉ là yêu !
Nhàn cư thanh thản biết bao nhiêu
Bửa cơm đạm bạc muối, cà tiêu
Miễn KIỀU đừng đến đây kéo níu
Dụ dỗ Ylieu lòng phải xìu !
Nếu được ta cảm ơn Kiều nhiều
Kiều về lo việc bán bún riêu
Bánh tiêu, hủ tíu đừng để thiếu
Phục vụ tận tình khi khách kêu
Đừng bao giờ nhắc đến Ylieu
Hiểu thông Phật pháp ta tự thiêu
Chết ngồi, chết đứng chưa chọn kiểu
Nhưng chắc hồn ta sớm tiêu diêu
......Lehong......
Điêu Toa
Bởi vì có việc phải đi xa
Múa bút Lệ Hồng chửi xéo ta
Chẳng biết nợ nần chi lão ấy
Ăn thua hết mực,bới như gà
Từ nay bỏ tật nói xấu nha
Lạc Việt hãy vào đọc điêu toa
Nên học cho biết thêm từ ngữ
Văn chương tiếng Việt,đát nước nhà
Biết thưa thốt,dốt dựa cột nghe
Rắc rối làm chi,say xỉn nhè
Hòa khí mất đi, sao lấy lại
Phê bình hạ nhục,xấu lắm nghen
.......Ylieu.....
Việc chi Liều đánh trống thổi kèn ?
Không hiểu thì hỏi _ Việc nhỏ nhen !
Có chi mà gọi là hổ thẹn
Mà Liều cố sức làm rùm beng ?
Cầm kèn dở, cũng thôi được kèn
Cầm kẻng ắc gõ nghe leng keng
Cầm rượu uống dư hơn một chén
Tập viết lâu ngày ắc sẽ quen
Việc nhỏ mà ngươi cứ lèn èn
Hay là muốn được mọi người khen
Cho là từ ngữ ngươi sắc bén
Hơn ta, một kẻ chỉ Võ biền ??
Già rồi giữ sức chớ lấn chèn
Coi chừng lại trở chứng ho hen
Đàm lên chặn cổ rồi mắc nghẹn
Thuốc không kịp chữa chết à nghen !
Trở về với kiếp sông bưng biền
Một tay cầm cuốc, một cầm len
Đất xấu, phì nhiêu ta chẳng kén
Ưng bụng làm liền _ Keng....keng..keng...
Hồng_ Liều vốn có nợ tiền thiên
Không nợ tình duyên cũng nợ tiền
Thế nên ăn miếng thì trả miếng
Bà con ghé lại coi cũng ghiền
......Lehong......
Kiều gặp nạn
Tình cờ đi ngang qua quán Kiều
Từ ngày mấy ả ăn bún riêu
Ăn nhiều hết tiền đành phải thiếu
Trừ nợ cho nên phải làm Kiều
Trong ngoài vắng khách thật đìu hiu
Cảnh vật xem qua cũng tiêu điều
Khách đến tiền "Bo" cho quá yếu
Mấy em tiếp khách chẳng chịu chìu
Lúc khách ăn xong gọi tính "Bill"
Ăn chẳng bao nhiêu, tính lại nhiều
Thành thử khách nhùng nhằng không chịu
Mấy Kiều vây hảm _ Khách la kêu
Cảnh Sát nghe la vội đến lều
_ Quán kinh doanh gì ?
_Dạ, bún riêu
_Bây giờ mấy em còn láo lếu
Khách chỉ ăn bún sao lại kêu ?
_Dạ thưa, Kiều trả lời yếu xìu
Khách nầy không chịu trả tiền 'Bill"
Chủ em lại không cho bán thiếu
Chúng em đòi tiền khách trả treo !
Quán em chỉ là quán nhà nghèo
Trước thì mở quán, sau nuôi heo
Chẳng may gặp phải ông khách kẹo
Xộp đâu không thấy _ Chỉ chơi bèo
Xin các thầy tha cho một keo
Bún riêu nóng hổi có gan phèo
Đặc biệt ngọt ngon nhờ nấu khéo
Rượu bia miễn phí _ Đô kèm theo
Ăn xong cảnh Sát dọt cái vèo
Mấy ả trong lòng đã hết teo
Khoái chí lại còn cười ngặt ngọeo
Phen nầy quán khỏi tốn tiền "Bail"
......Lehong......
Gió đưa xột xạt mái nhà
Ầu ơ....Gió đưa xột xạt mái nhà
Nhà tranh mái lá đậm đà hương chanh
Dạ em trắng_ Động lòng anh
Lỡ mê thì nói. Ầu ơ.....
Lỡ mê thì nói chớ quẩn quanh mà làm gì ?
........Chim yên......
Ầu ơ...... mê em anh trồng vội cây si
Nhưng ai chơi ác. Ầu ơ...Nhưng ai cắc cớ đốn cây Si mất rồi
Ầu ơ.....Nên bây giờ em sống lẽ loi
Cây Si không có. Ầu ơ....Cây Si không còn nữa nắng mưa thì ai chở che ?
Bây giờ còn một mái nhà
Gió đưa lắc lẽo Ầu ơ.....
Gió đưa lắc lẽo có ngày em ra sân
......Lehong.....
Cây si
Cây si gốc rễ rất lì
Đốn rồi sống lại.....Ầu ơ.....
Đốn rồi sống lại như cây Tường vi vậy mà
Ầu ơ....Tình đầu đâu dể xóa nhòa
Vướng vào thì chỉ....có nước mà tương tư
Ầu ơ....Nó dính như Super blue
Chớ hòng mà gơ....Ầu ơ....
Chớ hòng mà gơ.....nó hư cà (tấm) lòng
.......Chimyen.......
Bởi vì em quen thói bưởi bòng
Yêu tôi rồi bỏ Ầu ơ.....
Yêu tôi rồi bỏ khiến tôi trồng cây si
Bây giờ em đã ra đi, lấy chồng xa xứ
Ầu ơ.....Lấy chồng xa xứ tại vì họ giàu sang
Ầu ơ.....Em nay mang ách giữa đàng
Bụng mang dạ chửa
Ầu ơ....Bụng mang dạ chửa họ sang ngang mất rồi
Nên giờ em trở lại cùng tôi
Tôi lòng quân tử......Ầu ơ....
Tôi lòng quân tử con nàng tôi dưởng nuôi
.......Lehong......
Bánh mì, café sữa
Ổ bánh mì, ly cà phê sữa
Tặng hai chàng một bửa no nê
Ăn rồi đừng có theo dzê
Em đây (Nói thật) đã có người "mê" lâu rồi
Hai người hòa với nhau thôi
Để em ngận miệng, ngậm môi mĩm cười
Thơ không viết _ Bảo em lười
Đọc xong, cười đến đưa mười cái răng
........Chimyen.......
Ổ bánh mì Hồng_ Duy một nửa
Ly cà phê có sữa của em
Uống xong miệng vẫn còn thèm
Biếu cho ly nữa, mê em suốt đời
Duy _ Hồng hòa với nhau thôi
Cho Yến mở miệng "Chìa" mười cái răng
Mĩm cười Hồng có thơ rắng
Ồ ! Thì ra cô Yến hàm răng đen xì
.......Lehong.......
Chê ê hén
Răng đen xì bỡi em ăn Chócólát
Nếu anh lại gần rõ thật "Hải hùng" chưa
Vừa đớp xong một cái big Mac hamburger
Củ hành Grill nữa, ôi....Gió đưa rộn ràng
Hồng đừng dở thói làm tàng
Răng đen để cũng thêm duyên chút mà
"Mĩm cười" là bí quyết người ta
Mấy người mê mệt, la cà hoài thấy hong ?
........Chimyen........[/b]
Thấy rồi "Mầy mụ, mấy ông
Rảnh rang, thanh thản thả lòng đi "Dzê"
Tưởng là đã được Yến mê
Nào ngờ Yến nọ lại chê làm tàng
Thấy em anh đã kinh hoàng
Big Mac cái bự tở hồn ai chưa ?
Như thế cũng chưa có vừa
Ăn "Chó có lát" hàm răng đen xì
Bây giờ thôi hổng dám si
Để cho ai đó muốn Dzê nhảy vào
.......Lehong......
Nồng độ tình yêu
Từ nay vào những buổi chiều
Có người quân tử chờ diều đứt dây
Hoạ bài thơ nhỏ hay hay
Gởi theo cánh gió, ưa mây, nhớ diều
Đôi ta tình đã không xiêu
Thả dòng tâm sự của chiều gió đưa
Gió đưa nhớ cánh diều thưa
Có chàng quân tử biết vừa độ yêu
........Chim yến.......
Làm thân quân tử khổ nhiều
Khi yêu chỉ biết thả diều chờ duyên
Ngỡ đâu kiếm được vợ hiền
Nào ngờ gặp gỡ kẻ chuyên cợt đùa
Một hai tính chuyện đẩy đưa
Mong sao nổi gió cho diều đứt dây
Bao giờ diều đã hết bay
Làm sao mà ngắm cánh diều làm thơ
......Lehong.....
Rước em về
Em về nhẹ bước _ Gió lướt tới làng trong
Anh đứng làng ngoài _ Mõi mắt ngóng trông
Lá cây thay áo _ Thu thay sắc
Hoa phương rơi nhiều bước chất chồng
Báo hiếu mùa thu _ Dòng đời thay đổi
Một cơn gió thổi _ Bao lá thu rơi
Ve sầu hay tiếng lòng tôi
Khóc lên như tiếc tình ôi _Lỡ làng
Chiều chiều nghe quốc gọi đàn
Mà như ai đó, buồn than nhớ nhà
.........Chim yến......
Nhớ nhà nhớ cả người ta
Em về nhẹ bước nên "Qua" ngỡ ngàng
Tưởng đâu em sẽ về làng
Em như cơn lốc bay sang xóm ngoài
Để cho tôi nhớ thương ai
Xuân qua, Hạ đến, Thu phai sắc hồng
Bây giờ em đã lấy chồng
Xác hoa phượng đỏ _ Pháo hồng tiển đưa
Thương em thương mấy cho vừa
Lá thu tàn rụng_ Chưa quên được nàng
Thôi thì đập vỡ cây đàn
Dây tơ đứt đoạn, nát ta tim lòng
......Lehong......
Van doi cho
Thương em anh vẩn đợi chờ
dù cho trời sáng vẫn chờ đợi em
chỉ cần anh được thấy em
bên em giây lát ,ấm êm tim này
và rồi trời sáng ,ban ngày
sao anh mất dạng ,đêm này lại lên
tội em ở lại mình ênh
thương anh em mãi lênh đênh suốt ngày
em ơi cố tới ngày mai
anh em gặp lại đấm say men tình
.......Quangduy......
Con gái tính phải đoan trinh
Có đâu dám lụy chữ tình người chê
Nhớ anh đến thăm lại về
Chớ nên tâm sự lê thê đêm ngày
Chúng ta còn có ngày mai
Mẹ cha ưng thuận mối mai cau trầu
Duyên ta nghĩa nặng tình sâu
Anh đừng gieo khổ để sầu cho em
Anh ơi ở lại mình ên
Thành chồng, nên vợ em đền cho anh
.....Lehong......
Nho nhau chi ![/b]
Nhớ nhau chi nữa hỡi Ông
Em giờ đã bước theo chồng còn đâu
Tưởng rằng Ông sẽ quên mau
Em mừng hết lớn, lạc nhau lối thề
Để cho Ông khóc lê thê
Xuân qua, Hạ đến, Thu về, Đông sang
Bây giờ Ông cứ lang thang
Xác thân èo uột, da vàng, mắt thâm
Thương tui ngày ấy trao lầm
Lá vàng 4 số (9) Ông cầm chơi ngông
Thôi thì bỏ quách cho xong
Dây tơ củ nát ai mong mà chờ
pùn we’ .. lại phá cho đỡ bùn
.....Ly chanh Rum....
Còn mong chi !
Diều giờ đã đứt mất dây
Nhìn hoài cũng vậy _ Tiếc hoài thế thôi
Sự tình đã vậy cũng đành
Chuyện tình mình đã trôi vào hư vô
Tâm tình nầy biết gởi ai???
Gởi theo làn gió đến nàng cảm thông
Người ta ở vậy nuôi con
Mình còn mong ngóng làm gì nữa đây
.......Quang Duy.......
Xuân xanh ngẫm nghĩ bao ngày
Người ta ở vậy nuôi con mõi mòn
Cũng may nàng chỉ một con
Trông mòn con mắt _ vẫn còn thấy mê !
Bởi vậy Hồng mãi theo dzê
Chừng khi em chịu _ Hả hê cõi lòng !
Hiện giờ em vẫn phòng không
Tấn công ráo riết _ Em không chối từ !
.....Lehong......
Tiển người
Tiễn người PHẢI tiễn sang sông (đừng đến giữa dòng, đạp lọt xuống sông
)Tương giao ngày ấy, đừng mong mà chờ
Thương ông, tui hóa kẻ khờ
Lá vàng số giả mà mơ … được gì
Xuân qua, Hạ đến, Thu đi
Đông tàn, thả khúc “Biệt ly” tiễn người
Ngờ đâu ông giống đười ươi ( SR ông ấy nhen, tại .. thơ vui chứ hok phải tại tui
)Lột đồ đứng giữa đất trời .. kêu la
Tiếc gì cái kỷ niệm xa
Đặt niềm tin mới bên nhà chồng tui
Thà rằng quên khuấy cho rồi
Một nghìn năm lẻ, dư hơi (đâu) mà chờ …
.. đùa cho vui nên có gì hok chửi nha ông ấy
.......HêtThoiOnline......
Mà chờ chuyện xảy trong mơ
Tôi đây lột đồ giữa chợ người coi !
Khen em môi mép lắm lời
Ngày xưa không biết nên tôi lỡ lầm
Lúc đầu tưởng em miệng câm
Khơi niềm tâm sự âm thầm lệ rơi
"Anh ơi thương cánh hoa rơi
Ra tay cứu giúp muôn đời nhớ anh"
Đến khi thoát khỏi hôi tanh
Em liền trở giọng chua chanh thế nầy
Em ơi vậ số rủi may
Chắc gì em được ngày dài thảnh thơi ?
Lỡ sau chồng trở chứng tồi
Thân em xơ xác lại rơi vào bùn
Còn ai thương kẻ khốn cùng
Cứu em lần nữa thoát vòng nghiệt oan ???
......Lehong.....
LỜ LỬNG
Mắt nhắm mắt mở đọc : cắm sừng
mắc gì mà phải nhảy lưng tưng
nước sông cứ thế mà lờ lửng
kệ lệ ai hồng chảy qúa chừng
.......Nuocsong......
"Lệ hồng" nào chảy mà anh mừng
Đôi mắt của chàng vẫn sáng trưng
"Nước sông" tháng ngày trôi lờ lững
Đã lỡ chảy đi chẳng thể dừng
Nếu vậy thì thôi đừng có cương
Nước cương khiến lụt lội phố phường
Thiên hạ đang trong cơn khốn khổ
Nước đã ngập đồng mà vẫn dưng ?
.....Lehong.....
Trái Tim "on sale"
Làm trai tráng anh thường hay rộng rãi
Trái tim này để giá phải cho em
Vừa rẻ, đầy "love", biên nhận đính kèm
Không xài đến, van em đừng đem bán
Sau khi thử bao tim người đã chán
Em hãy về dùng lại trái tim anh
Tim đơn sơ, nhưng lòng dạ chân thành
Anh chỉ bán cho một mình em đó
Cầm tim anh, em đứng yên mà ngó
Sẽ thấy rằng tim, rực lửa tình yêu
Dù sớm rạng đông, hay nắng trở chiều
Tim vẫn đủ khả năng tuôn sức nóng
Em cẩn thận, kẻo coi chừng bị phỏng
Để anh vào điều chỉnh nhịp tim "Sale"
Yêu anh rồi em chớ có làm reo
Vì làm dữ anh sẽ đòi tăng giá
........Kiếp nầy chỉ yêu em......
Anh đã "sale' thì cho em mặc cả
Xem tim nầy có đáng giá hay không ?
Có lần nào tim đã bị phập phồng
Khi đã hẹn mà người yêu không tới ?
Trái tim nầy có lần nào gây tôi
Đập loạn cuồng rồi nói dối yêu đương
Ngõ vào tim ai là kẻ mở đường
Để em biết tim "trinh" hay bị "vá"?
Cầm tim anh em bổng nhiên thèm quá
Nhớ cháo lòng thêm giá sống, lòng heo
Nhớ tim heo với hủ tíu nước lèo
Nước thơm ngọt trong veo nằm trong tộ
Tim anh tựa tim Tỉ Can có lỗ
Chọn anh rồi sẽ đau khổ một đời
Trái tim nầy anh dành lấy mà xơi
Đừng rao bán , chớ mong đòi tăng giá
......lehong.....
Thư trả lại
Được thư, không khỏi mừng thầm
Người ta đã chịu hồi âm đây mà
Hình như ... thoang thoảng nước hoa
Ồ không! Thư của người ta ... trả mình!!!
........Kiếp Nầy Chỉ Yêu Em......
Em là cô gái đoan trinh
Chưa chồng sao thấy bụng phình nở nang ?
Muốn gặp em hỏi rõ ràng
Nhưng sợ em nóng cây phang u đầu
Bảo rằng "Tao đã mang bầu"
Cái thằng trời đánh trốn đâu mất rồi
Không nó, mầy chịu thay thôi
Nếu không chịu nhận _ Tao lôi ra tòa
Đúng là cái ngữ "Mặt mo"
Chuyên của thiên hạ tò mò ích chi !"
......Lehong......
Kiếm chồng
Nữ 30 tuổi đàng hoàng
Chồng thì chưa có, con quàng một đôi.
Tìm chồng không được nhiều lời
Vợ gọi thì dạ ,tiệc mời vợ vô
Salary tính bằng đô
Cuối tháng vợ đếm một giờ chưa xong. hi```````
Atula nếu có lòng
Q đây chào đón và mong rước về....hehhehehe
..........Doquyen.........
Anh là trường phái bê đê
Nghe em tìm bạn anh mê đến liền
Tính toan chi việc bạc tiền
Tiền lương anh lảnh rương khiêng đem về
Tuy là anh dạng "bê đê"
Nhưng chơi đa hệ chẳng hề thua ai
Tuổi xuân bốn mươi có ngoài
Ăn diện xem cũng bảnh trai nhất đời !
Nếu lòng em thật chịu chơi
Có đi dạ hội anh mời em vô
Cố gắng "Diet" nghe bồ
Kẻo thiên hạ nói gái Sồ làm sang
Con em anh nuôi đàng hoàng
Cho chúng ăn học khôn ngoan cùng người
Em thì nên cặp đủ đôi
Từ nay thoát cảnh đơn côi tũi buồn
......Lehong.....
Anh hiểu, và bây giờ anh tỏ em nghe nè

Em lưu luyến, Anh bồi hồi xao xuyến,
Ánh mắt nhìn thăm thẳm chiều sâu
Lòng thầm nhủ sẽ xây một nhịp cầu
Nhẹ tâm hồn và hội ngộ Đông Xuân .
Em đừng buồn, mùa Xuân là tất cả
Của mọi người nên hãy để Xuân vui
Trái đất này, ở nơi đâu cũng đẹp
Bởi mỗi người đều có quê hương
Đừng luyến tiếc, em ơi đừng luyến tiếc
Em thoáng buồn, anh chẳng có vui đâu.
Và em ạ, có điều em chưa tỏ
Sát vai lại để anh ngỏ cùng em :
Anh mở cửa khi tình yêu gõ cửa
Em bước vào khe khẽ trái tim Anh
Tim anh đó, trái tim màu đỏ
Tựa đoá hồng, Anh dành tặng riêng Em.
-------CESAR-------
Tình anh dâng tặng _ Em hỏng thèm !
Đừng hòng lung lạc trái tim em
Người ta đã hứa rồi thất hẹn
Đó hồng héo úa ! Định bù đền ?
Em nào đến gỏ cửa tim anh
Chìa khoá tình yêu anh giữ gìn
Không khéo bỏ quên rồi rỉ sét
Trái tim ứ máu bị hư van !
Mắt em là cửa sổ tâm hồn
Anh nhìn nó sẽ dử tợn hơn
Anh sợ rồi nói năng lộn xộn
Nóng lòng lại nổ máu "du côn"!
Xuân nầy em cũng chẳng cần anh
Anh hảy cùng vui gái lầu xanh
Em đã quen rồi xuân đơn lẻ
Như chim lẻ bạn hót trên cành
.....Lehong.....
Các anh mở topic thơ trêu gái à, có đọc bài này chưa
Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ
Lại đây chị dạy phép làm thơ
Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa
( Hồ Xuân Hương)
__________________
www.hoatuoithanhtam.com
Hoa tươi hoa héo hút chẳng chừa
Ai ghẹo mà ngươi nói chẳng ưa ?
Hay em có chổ chưa đã ngứa
Gãi nhẹ không thích muốn gãi vừa ?
Xuân Hương thanh, tục vốn là Vua
Thơ ta nhỏ bé vốn bằng thừa
Tội gì ngươi đem ta so sánh
Ta gãi xong rồi có đủ chưa ?
Hoa tươi nhưng bán chẳng ai mua
Để ta làm phước đi cúng chùa
Kẻo để lâu ngày Hoa bị vữa
Thiên hạ chán rồi cái mùi chua !
......Lehong......
Ơ......sao em hổng thèm, kỳ dzậy !????
Ơ hay..., đó là anh nói thật
Em nghĩ rằng anh.... xạo, thực ..... bó tay
Mà nè, ghé lại anh khẽ bảo :
Đoá hồng đó, anh chỉ tặng riêng em.
Nhà anh, gia truyền nghề chữa khoá ,
Sao có chuyện rỉ sét em ơi,
Hơn nữa, giờ có Rờ Pê Bẩy ( RP7 )
Phun vào một giọt, khoá trơn liền :plain:
Với anh, người yêu là tuyệt đẹp
Đẹp từ mái tóc đến gót hài
Ánh mắt em là tất cả tương lai
Và anh đã gửi mình vào đó.
Em biết không, mùa Xuân xanh lá cỏ
Xanh hồn anh và mướt cả hồn em
Anh đâu phải loại người trăng gió,
Em nghĩ vậy, tự ái lòng anh đó
Anh nói thêm, để lòng em sáng tỏ
Anh là người nói một, chỉ một thôi
Tình yêu anh tất cả trao em rồi
Chỉ đợi ngày, 1 với 1 thành đôi

..........CERSAR........
Thôi anh chớ có lôi thôi
Còn lâu ta mới thành đôi vợ chồng !
Uổng công "chổng đít" chờ mong
Hoa hồng muốn tặng ?_ Mất công kiếm tìm
Anh muốn mở cưa trái tim
Dùng Rờ pe bảy (RP7) hay Kềm với dao ?
Chớ mong mở khoá động đào
Có vào được tới ! _ Máu đào cũng tuôn (Coi chừng nghe bạn)
Nói thật anh chớ có buồn
Em đây đã có người thương lâu rồi
Chỉ chờ anh "lọt" vào thôi
Cho anh một "chưởng" tiêu đời ra ma
Mong anh bỏ thói trăng hoa
Nên "Dzê" người khác lựa là phải em !
Lần cuối em nói "Hổng thèm"
Đừng theo em nữa cho thêm thẹn lòng
......Lehong......
Trai xưa, trai nay
Trai xưa thủ cựu bài tân
Trai nay như thể múa lân, múa rồng
Trai xưa đáng lấy làm chồng
Trai nay lấy để khóc ròng ngày đêm
Trai xưa không có lem nhem
Trai nay ăn chả, ăn nem ngoài đường
Trai xưa biết nghĩa yêu thương
Trai nay chỉ biết gạt lường mà thôi
Trai xưa không biết ăn chơi
Trai nay ong bướm lôi thôi, giả đò
Trai xưa không có tò tò
Trai nay chưa tối đã mò đi đêm
Trai xưa một tiếng cũng em
Trai nay cáu gắt lại thêm chửi thề
Trai xưa chưa thấy đã mê
Trai nay nghĩ kỹ xin thề không quen
Trai xưa không có bon chen
Trai nay răng rụng còn thèm cỏ non
Trai xưa, trai tốt không còn
Trai nay xấu xí đứng mòn lối đi...
Các bạn nào đọc qua..xin đừng lên án BM, tội nghiệp nhe...
......Bóng Mây......
Gái xưa bản tính nhu mì
Gái nay mặt kễnh, khinh khi mọi người
Gái xưa không dám nói chơi
Gái nay trai nhảy không mời cũng vô
Gái xưa không dám hồ đồ
Gái nay hùng hổ, ma cô đứng đường
Gái xưa biết giữ kỷ cương
Gái nay hổn láo gạt lường người ta
Gái xưa tính nết thật thà
Gái nay lương lẹo chẳng tha người nào
Gái xưa ăn nói ngọt ngào
Gái nay cáu gắt ào ào miệng la
Gái xưa đúng thật đàn bà
Gái nay đực rựa hóa ra mấy hồi
Gái xưa chỉ một chồng thôi
Gái nay có một lại đòi bốn ba
Gái xưa thờ kính Mẹ cha
Gái nay Mẹ quở chân đà nhảy nai
Gái, trai xưa, mới kể hoài
Nghe xong chán ngấy chẳng ai thương mình
(Cái xấu, cái đẹp là bản chất xã hội trong mọi thời đại , nên bài viết nầy chủ trương để đọc cho vui , không nhằm mục đích đã kích phụ nữ ngày nay. Xin các bạn cảm thông )
......Lehong.....
PHƠI
Thức mấy đêm suy nghĩ kỷ rồi
Phen nầy phải giải quyết ngay thôi
Sớm mai nhập viện nhờ thầy thuốc
Lập tức thiến phăng cái nợ đời
Đã có con to trai gái đủ
Để chi "thằng nhỏ" cấm ngăn chơi!
Phen nầy hết chuyện ghen trăng gió
Mụ vợ tha hồ thoải mái... phơi!
.......Gà_ tre.......
Paris 26/03/09
Đã nghĩ thông chưa cắt nhỏ rồi ?
Lỡ rồi phải chịu vậy mà thôi !
Vì mầy đòi hỏi thêm bà nhỏ
Tại vợ ghen tương cứ hỏi đòi
Bởi vậy tao không cần nó nữa
Thiến xong bà xả mất đồ chơi
Nên giờ mỗi tối trên giường ngủ
Mặc sức cho bà chổng cẳng phơi
......Lehong......
ÔNG GIÀ CHỒNG MẤT NẾT
Con dâu của lão thật là xinh
Đẹp cả nết na lẩn dáng hình
Một tối Ma men xui khởi dục
Con dâu đi tắm lão mò rình
Nàng dâu cỡi áo ngực nhô cao
Núm vú chưa con mộng hồng đào
Nhìn thấy lão mê tâm quẩn trí
Thình lình một cây đập lên đầu!
......Lehong.......
NGHICH TỬ
U đầu choáng váng nhìn lai sau
Chẳng ai vào đó, "mầy con tao"
Nuôi ong tay áo, đồ bất hiếu
Tao dòm chút xíu đâu mất màu
Bao nhiêu lần mày dòm vợ tao
Còn sờ còn bóp phải không nào
Chưa kể may còn bú nữa chớ
Giờ mầy trở mặt, gậy đập tao
.....VHC08......
Đã lỡ đập rồi biết tính sao ?
Dù sao Tía cũng bị u đầu
Cái tội Tía chơi trò đố cháu :
"Vú nầy tao bịt, bú vú nào ?
Thế mà chưa vừa dạ hay sao ?
Muốn sờ, muốn bóp như thuở nào
Ngày xưa bú Mẹ vì còn nhỏ
Chứ đâu như Tía tuổi hạt cao !
Lần đầu Tía nhìn trộm con dâu
Mai mốt rũi nó bị mang bầu
Con được sinh ra gọi bằng cháu
Sợ là lòng Tía sẽ quặn đau !
>>>>Lehong>>>>
Gọi con bằng cháu nói tầm phảo
Cái chuyên ngược đời khó nghe sao
Dù ông che bít vú này nọ
Thử cháu xem sáng dạ cở nào
Nào ngờ cháu mình con nhà tông
Cha nào con nấy giống cả lông
Sanh ra là rờ vú cô mụ
Ta phải dòm chừng cực ghê hông
Cho dù đầu tía vẫn còn đau
Vì con vì cháu giúp đở nhau
Đã thương thì phải thương cho trót
U đầu sứt trán ta ngán sao!
.......vhc08......
Không ngán nhưng mà nó vẫn đau
Còn hơn lấy búa gõ lên đầu
Thì ra chỉ nhìn con dâu tắm
Chớ chưa có ăn mất miếng nào !
Nào ngờ cháu cụ giống hệt ông
Giống từ cọng tóc đến sợi lông
Cũng may nó còn chưa là bóng
Nếu không ông, cháu ôm khóc ròng
Sờ nhủ trước sau cũng phải sờ
Trẻ già trai, gái hay bé thơ
Nhưng đừng rờ bậy là sàm sở
Cái của riêng ta mặc sức rờ !
>>>>Lehong>>>>
Quân tử nhứt ngôn nói giữ lời
Tuy là tía con không giởn chơi
"Cái của riêng ta" ngươi đã nói
Ta cười đau bụng, trời ơi trời
Ngươi là đàn ông có đúng không
Vén áo ngươi lên phải lẹ hông
Cho tay vào ngực xoa và bóp
Là cái ngươi giành chối không xong
Đúng rồi trước sau nhủ phải sờ
Nước đục béo cò, đúng thiên cơ
Ông cháu ta sẽ sờ tuốt luốt
Chừa “Của riêng ngươi” để ngươi sờ
......vhc08.....
Nước đụt béo cò đúng thiên cơ ?
Nhìn dâu chưa đã _ Hảy đến sờ
Thử xem hai nhủ bên nào lớn ?
Không khéo Dâu cho đội đồ dơ !
Cái riêng của con : là dâu ta
Cái của riêng ta : là vợ nhà
Con dâu cái nhủ còn đỏ hỏn
Không phải mềm xèo như mấy bà
Thế nên ngươi dở thói dâm tà
Nhủ vợ chán quá, rờ dâu nhà
Con dâu hoảng hốt kêu ầm ỉ
Con trai chạy tới đập chổi chà
Ông cháu họ trư hảy cứ sờ
Sờ trên, sờ dưới, sờ quả mơ
Chừng nào phát hiện mình sàm sở
Có lẻ ra đường đầu đội ơ ( Che mặt lại )
......Lehong......
Khó ba đời...
Hảo bào tử ngươi đáo để thật
Móc tới chuyện dấu mặt đội ơ
Từ đầu năm trước đến giờ
Đội mủ bảo hộ không ngờ ngươi quên
Không hổ mặt dân càng phóng túng
Ra đường ai nhận trúng được ai.
Gia bảo bí kiếp truyền tay.
Cái nghề nói phét mai này ngươi vua
Văn chương ngươi ai nấy đều nể
Không vì thế khi dể ông già
Dẫu gì một lò mà ra
Ngươi dê được vợ nhờ ta chân truyền
Đèn nhà ai thì nhà nấy tỏ
Nhủ vợ ta lúc nhỏ ngươi chơi
“Giàu ba họ khó ba đời”
Ta giữ truyền thống ngươi thời rùm beng
......VHC08......
Truyền thống người vang rền khắp phố
Với tiếng đồn ông đố cháu thơ
Ông chơi cái trò ởm ờ
Vú nầy ông bịt cháu sờ vú kia !
Khiến nàng dâu hết hồn hoảng vía
Nàng ỉ ôi xin Tía buông tha
Không bú cháu nhỏ khóc òa
Chồng con hay được "Chết cha Tía liền"
Là cha chồng sao như loài khuyển
Đối với dâu tính chuyện loạn luân ?
Chắc là cha muốn đội quần
Đồ dơ chẳng ngại chờ bưng lên đầu ?
Chắc Tía muốn mặt mình đóng dấu
Ra ngoài đường vênh váo khoe khoang
Rằng ta thấy rất rõ ràng
Ta còn sờ, bóp nhủ nàng con dâu ?
Truyền thống gì thật là quá xấu
Muốn chân truyền đào tạo cho ta
Hay chi cái thứ dâm tà
Mà ngươi miệng lưởi ba hoa dạy đời ?
......Lehong......
Yêu em phải có tiền
yêu em anh phải có tiền
có xe hơi mới,có nhà cao sang
con trai học giỏi đàng hoàng
đàng ông lịch sự,tướng người khổi chê
nghe qua lồng anh sóat sa
" em ơi anh có tấm lồng mà thôi
yêu anh em phải hiểu rằng
tiền không mua được tấm lộng thủy trung
em nghe thấy quá động lồng
thôi thì cũng kệ xem tiền như không
yêu anh yêu thật lồng mình
dù nghèo đi nữa ,mình la của nhau
>>>>Littledevil>>>>
Tình là một sự đổi trao
Tiền mà không có cua đào làm chi ?
Khi em mở miệng mĩm chi
Đòi mua nầy nọ cười khì anh than :
"Anh trông lịch sự đàng hoàng
Tấm lòng rất tốt, bạc vàng thì không
Trong túi chẳng có một đồng
Thương anh em chớ đòi bồng nọ kia"
Dạo chơi nếu lỡ trời khuya
Ta cùng thả bộ đi về nghe cưng !
Và nếu khát nước dọc đường
Đôi ta cùng xuống đường mương có liền !
"Yêu anh chẳng vì bạc tiền
Mà là do bỡi cái duyên của chàng
Nhà tranh hai quả tim vàng
Em chịu nhịn đói cho chàng no cơm
Người ta ăn, bọn mình dòm
Cũng là thưởng thức hương thơm đó mà
Đời ta không sống xa hoa
Nên tình nồng ấm đậm đà quí hơn
>>>>Lehong>>>>













