Sticky post
ROSE
Tuesday, July 29, 2008 1:17:26 PM
Ngày ấy anh tặng em nhành hoa dại.
Mình nói hoa đẹp như 1 đoá hồng.
Chỉ có anh và em nhìn thấy hương sắc hoa nơi ven đường.
Ngày ấy ta đùa vui tình thơ dại.
Ngày ấy ta mặc bao lời chê cười.
Ngày ấy em chỉ yêu mình anh, chỉ có anh thôi.
Đến 1 ngày vội vàng nhận thấy:
Tình yêu xưa xa khuất chân mây.
Nụ hoa ấy héo úa trên cây.
Để em cô đơn ngồi đây đợi chờ bóng ai??
Nụ hoa ấy không phải nụ hồng.
Ngày không em anh có nát tan cõi lòng.
Anh ra đi thật sao , lời yêu nhớ không??
Người ta nói anh đã vội tin.
Lòng em đau thương cho nhánh hoa ven đường .
DÙ XA ANH NHƯNG KHÔNG THỂ QUÊN ANH.
Cho và Nhận
Friday, October 22, 2010 3:50:05 AM
Cho và nhận
Nhiều lúc cảm giác mọi người hiểu sai ý nghĩa của việc cho và nhận để rồi biến cho và nhận thành những hành động không đúng bản chất, cách cho và nhận cũng vì vậy mà... hỏng!
Sunny
Ngày xưa Mai An Tiêm đã nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Trẻ con vừa lẫm chẫm đến trường đã bị "nhồi" vào đầu cái tư tưởng này. Sau không biết bao lâu mới tự thân thoát ra theo cách của riêng mình.
Mình thích cho và nhận một cách đơn giản, như cho và nhận theo cội nguồn ý nghĩa hai hành động này.
Ta cho vì bản thân ta có và muốn được san sẻ.
Ta cho vì ta muốn người nhận biết sự quan tâm.
Ta cho vì muốn người nhận sẽ thực sự đón nhận vui vẻ, không khách sáo, không e ngại...
Khi ta nhận, ta có một "món quà" được chia.
Ta nhận thật vô tư để vui với cảm giác được yêu quý.
Ta nhận bằng cả tấm lòng mình, không hề suy nghĩ sẽ trả lại một lúc nào đó, một cách khác.
Cho và nhận là hai hành động của quan tâm và yêu thương, không phải là công cụ của "nhờ vả" và "đền ơn".
Nghĩ, ngay đến cho và nhận cũng cần phải học.
(Sưu tầm)
Nhiều lúc cảm giác mọi người hiểu sai ý nghĩa của việc cho và nhận để rồi biến cho và nhận thành những hành động không đúng bản chất, cách cho và nhận cũng vì vậy mà... hỏng!
Sunny
Ngày xưa Mai An Tiêm đã nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Trẻ con vừa lẫm chẫm đến trường đã bị "nhồi" vào đầu cái tư tưởng này. Sau không biết bao lâu mới tự thân thoát ra theo cách của riêng mình.
Mình thích cho và nhận một cách đơn giản, như cho và nhận theo cội nguồn ý nghĩa hai hành động này.
Ta cho vì bản thân ta có và muốn được san sẻ.
Ta cho vì ta muốn người nhận biết sự quan tâm.
Ta cho vì muốn người nhận sẽ thực sự đón nhận vui vẻ, không khách sáo, không e ngại...
Khi ta nhận, ta có một "món quà" được chia.
Ta nhận thật vô tư để vui với cảm giác được yêu quý.
Ta nhận bằng cả tấm lòng mình, không hề suy nghĩ sẽ trả lại một lúc nào đó, một cách khác.
Cho và nhận là hai hành động của quan tâm và yêu thương, không phải là công cụ của "nhờ vả" và "đền ơn".
Nghĩ, ngay đến cho và nhận cũng cần phải học.
(Sưu tầm)
Bất ngờ một niềm vui
Monday, October 20, 2008 7:15:47 PM
14h35 phút:
- "alo. chị có phải Huệ Minh không?"
- "dạ , phải"
- "chị có điện hoa tù một người gửi tặng, chi có thể cho địa chỉ để có thể chuyển quà tới không a?
- "vâng dĩ nhiên rồi, nhưng anh cho hỏi ai gửi tặng được không"
- "xin lỗi chị người đó không nói tên, người ấy sẽ liên lạc với chị sau"
AI? AI? AI? một đống câu hỏi nhảy múa trong đầu, "Ai vay ta?" Hỏi anh chàng tự xưng là dịch vụ điện hoa, cậu ấy bảo người gửi đề nghị giấu tên
(o^.^o) COn bé nhận đuợc 1 bó hoa tuyệt đẹp mà chẳng biết ai tặng.
trời ơi sao mà thích thế. Một bó hoa thật to, làm con bé nhận từ tay người chuyển điện hoa tí ngất. "Ôi lạy chúa".
Một chút buồn cười, một chút ấm áp. Đây là một sự bất ngờ mà con bé chưa bao giờ có được. Cầm hoa trên tay, tự hỏi "đây đúng là hoa tặng mình sao? ừa đúng rồi, phải rồi, có loại hoa mà mình thích đây mà, lại có một bông hoa hông đỏ thắm o giữa nữa chứ".
(o^.^o) thích quá đi mất. Con bé cứ nhìn bó hoa suy diễn đủ thứ hết về Gã Tuxedo nào đó giấu mặt đang âm thầm tơ tưởng đến mình nhỉ? hjhjhj sướng thật, nhưng cũng tò mò ghê, đang ngồi miên man tự nhiên đứng dậy cười như con điên, Ừa thì con bé vẫn mong được lãng man thê mà, giống y trong phim.
Con bé chờ, đợi.......cái Gã Tuxedo đó liên lạc vi nó cũng nóng lòng muốn biết ai làm nó vui đến thế.
người đã bí mật tặng hoa cho nó, người đã đem lại cho nó một buổi chiều thật ấm áp, một bổi chiều nghe lòng rộn ràng những niềm vui những xúc cảm dâng lên thật mới, thật lạ...
COLOR]
CAFE muối (sưu tầm)
Thursday, October 9, 2008 1:46:03 PM
Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ, và hơn nữa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sư nên cô đồng ý.
Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên chàng trai gọi người phục vụ:
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
Mọi người đứng xung quanh hết sức ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.
Cô gái tò mò:
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển -Chàng trai giải thích- Khi chơi ở biển tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...
Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình qua cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì " công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống rất hạnh phúc.
Mọi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai- nay đã là chồng cô- một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy.
Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:
" Gửi vợ của anh,
Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhằm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời"
Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".
Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên chàng trai gọi người phục vụ:
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
Mọi người đứng xung quanh hết sức ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.
Cô gái tò mò:
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển -Chàng trai giải thích- Khi chơi ở biển tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...
Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình qua cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì " công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống rất hạnh phúc.
Mọi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai- nay đã là chồng cô- một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy.
Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:
" Gửi vợ của anh,
Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhằm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời"
Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".
Yêu Mà Ko Biết Thể Hiện Là 1 Thằng Ngu
Saturday, September 6, 2008 1:23:27 PM
...*Yêu Mà Ko Biết Thể Hiện Là 1 Thằng Ngu ** Yêu Mà Ko Giữ Ðược Người Mình Yêu Là 1 Thằng Ðàn Bà ** Ko Yêu Mà Nói Rằng Yêu Là 1 Thằng Khốn Nạn ** Yêu Con Này Mà Kua Con Kia Là 1 Thằng CaVe **Yêu Mà Ðá Người Yêu Là 1 Thằng Súc Vật
Cuộc sống quanh tôi
Tuesday, August 19, 2008 5:17:21 PM
Cũng đã một thời gian rồi tôi không ngồi nghĩ quá nhiều những thứ hỗn độn trong đầu thành một thứ logic dễ hiểu, như kiểu một thứ giải trình cho người khác hiểu mình thế nào. Buồn - vui, giận - dỗi. Để biết rằng cuộc sống này đầy những phức tạp và những bất ngờ. Thời gian trong đời đã trôi qua nhanh thật. Tôi không còn mơ ước được lớn thêm để được tự quyết định cuộc sống của mình nữa, vì tôi đã thừa thãi cái tuổi tôi fải trưởng thành và cần fải sống trách nhiệm với bản thân mình.Tương lai là một điều gì mờ ảo mà chẳng bao giờ lường trước và Quá khứ là điều mãi mãi ta không thay đổi được nó. Nên hiện tại làm tốt nhất việc mà mình fải làm ... yêu thương hết lòng những người thân yêu. Cũng vì thế tôi luôn ý thức không nên quá đòi hỏi ai fải làm gì cho mình, fải giúp đỡ và rồi phải đáp trả.
Cuộc sống đâu dễ dàng cho ta có được những điều đơn giản! Ai cũng ghét sự phức tạp nhưng lại toàn làm nó trở thành thứ hỗn loạn phức tạp.
Tôi sẽ cố gắng để không làm ai phải tổn thương, và tránh xa những ai khi họ làm tổn thương bản thân tôi. Kiểu tránh xa đó có thể nói là loại bỏ họ ra khỏi cuộc sống của tôi hay một cách tương tự nào khác cũng được ... Vì ít nhiều gì điều đó cũng sẽ làm cho tôi không phải nghĩ ngợi đa mang nhiều, không khiến tôi loạn nhịp trong đầu, rồi lại phải ngồi thu xếp lại sao cho nó thật logic dễ hiểu.
Viết ra như vậy thôi, vì tôi là người sống theo bản năng và tình cảm, chẳng thể khác được. Cứ miên man, nan giải để rồi chính bản thân cũng cảm thấy khó hiểu ..., hãy ở lại bên tôi đi nhé. Cho dù cuộc sống này không dễ dàng j` và nó khiến tôi trở nên nhạt nhẽo.
Friends (57)
Shoutbox
Latest comments
-
Sao nhiu Blog copy bai viet cua minh the nhi, khac moi cai t ...
-
Hình như lâu lắm rồi em này ko có viết lách cái gì thì phải :D
-
Sao tình cảm lại khó dung hoà thế nhỉ?hiiii..vào đây coi thử ...
-
bài này nghe nhỏ chị Minh ơi :D @anh ĐA: lâu ko thấy anh nhỉ ^^
-
hehe nghe thấy m hát rùi nhá :D hay phết . Mỗi tội hok thấy ...
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | ||
| 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 |
| 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 |
| 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 |
| 27 | 28 | 29 | ||||
OPERA BLOG
- Opera Skins
- Kinh nghiệm













