Ngố rừng

Người ta bỏ quên nhiều thứ trong mớ rác thải còn chưa được phân loại...!

Subscribe to RSS feed

Dòng nước nóng...

Kỳ thực là dạo này điên hơn các thời điểm trong năm...!

Mọi thứ có vẻ bao la & ta thì chỉ cố vận hành 200% công suất để đạt một hiệu suất gọi là tạm ổn nhất. Tôi tự hỏi: "Mình có tố chất của kẻ bình thường hay thiên phú của một người lãnh tụ???". Cười ruồi, ý niệm về một cái tuyệt đối không hoàn hảo.

Thêm một bác bạn Già, thêm một sự chia sẻ, thêm một kiến thức thêm một suy tư, thêm một ấp ủ mang về nhiều tham vọng,... quá quá nhiều thứ để dòng nước mát lạnh trong cơ thể sục sôi dù ngoài trời nhiệt độ cũng già non 37. Cái khoảng khắc giao thoa giữa bình yên và dậy sóng, khoảng khắc của mọi biến động, tất yếu là cuộc sống... lại ngồi cười. Quá nhiều dấu hỏi dựng ngược lại thành móc câu...

Mục tiêu là mơ ước mang tính khả thi, còn mơ ước chẳng qua cũng chỉ là những mục tiêu cụt đường & viễn vông không tưởng.

Chúng ta được sinh ra để làm điều bình thường mà kẻ dở hơi cho là gàn dở!

Hôm nay giặt hộ thau đồ cho cô vợ tương lai,...

"Ru đời đi nhé"

Ra đi cũng chả phải là một điều già đó quá đau buồn! Đơn gian vì đã sống hết mình, cư xử hết mình, yêu thương hết mình... Hạnh phúc, yêu thương không bao giờ là là mong manh.

Có cần phải trăng trối gì khi ra đi!? Thanh thản và nhẹ nhàng... Cuộc đời là áng mây trôi, bênh bồng và huy du... Hãy để ta khóc cho nhau bằng câu kinh nguyện cầu từ tận trái tim bình lặng... Khoảng trống sẽ không còn khi ta về với hư vô...

Nhân sinh quay vòng, "cuộc đời có mấy cái 10 năm".

Người về với Đất Mẹ bao la,
Ôm một mối tình con còn xót lại,
Là tình người; tình thân thuộc; tình hư vô.

Chưa kịp hỏi vọng lại một tiếng,
Trần gian ngoảnh mặt!
Bất động chào: "Hỡi những người quen ơi!"

18/07/2011

Khủng bố

... Về Sài Gòn.
Tối nay thức tận 2h sáng để xem nốt bộ film bắt đầu dang dở (chính vì thế nên chưa biết được tựa film, nhưng ko sao! Quan trọng là cũng xem đoạn giữa & cuối)...

Mại mai là bộ film để về 2 anh chàng sinh viên mới tốt nghiệp & đang trên chuyến bay di chuyển đến trường để nhập học...
- Một Tay người Mỹ gốc Châu Á (hình như là Nhật)- Còm còm, cao vừa phải, mặt ko đần, mũi thì cao hơn mũi của tôi (nhưng tôi nghĩ mũi mình nhiều thịt hơn mũi nó, mà theo tướng số thì mũi tôi thuộc loại mũi tốt acka ack).
- Một tay người Ấn - hơi tửng tửng, nhưng nhìn tổng thể là ổn (vì lão oắt này có vẻ rất am hiểu toán học...
Một trong số ấy bốc đồng & hút cần sa...!

Sự nhầm lẫn chết người xảy ra trên chuyến bay khi người "hàng xóm" là một mà trung niên liên tưởng cậu người Ấn là Binladen (đạo diễn quá tài),... Rồi ứng ống điếu cày hút cần sa không khói được toàn bộ "phi hành đoàn" "lung tung hóa" thành "Boom"... Bùm bùm bùm! Khủng booooooooooooooooooooo^'...!
...
Mọi cách để thanh minh.
...
Tất cả không hiệu quả.
... Lọt vào nhà Bush,... được Bush mời vào phòng riêng với Sex Photo, cần sa, cùng mọi thứ để sốc nổi và giải phóng cho một cậu bé mới lớn...!

Một câu nói khá độc từ miệng Bush (do đạo diễn nghĩ ra) sau cuộc "trà thuốc cần sa" chung với nhau:"... Chính trị hay đại loại một bộ máy nào như thế có tốt!?... Chúng ta có thể tin hay không tin vào Chính phủ("Bush-Tôi còn không tin nữa huống chi là các cậu"), NHƯNG CHÚNG TA PHẢI TIN VÀO TỔ QUỐC).

Mọi thứ có thể thối nát, nhưng niềm tin thì không!
Con người có thể thối nát, nhưng Tổ quốc thì không!

P.s. Hình như bộ film đả kích chính quyền chống khủng bố, mải mê với bắt khủng bố, các Bác nhìn đâu cũng lòi ra khủng bố hehehe.

Nhảm, nhảm thiệt,... Hiểu không? Không hiểu. hahaha

Sự Thối nát đến từ bản năng hay do môi trường...!?

...
Nhiều khi tự hỏi sự khôn ngoan & ngu xuẩn; sự nhanh nhẹn & ù lì; có năng lực & bất tài; quyền lực & nô lệ;... tất cả là một khái niệm chuẩn theo số đông hay chỉ là những định nghĩa sáo rỗng, vô nghĩa và bẩn thỉu... Thằng ngồi cười, có thằng ngồi mếu máo, khóc ruồi & cười rơi nước mắt... Vẫn là một điều gì đó vô chừng mà cụt ngắn... Một câu hỏi vụt qua tâm trí nhiều lần: "liệu ta sống được bao lâu?"...

Vẫn những câu chào hỏi, thưa kính gởi vô nghĩa, con người ta rời xa cái bản ngã trẻ thơ để tiến gần xát và ôm trọn cái tôi bẩn thỉu...

Dạo gần đây xem được vài bộ film tâm lý xã hội, đúng là khi con người ta đụng chạm đến cái xấu xa tận cùng nhất của nhau thì điều gì cũng có thể xảy ra... Thù hận, chiến tranh & giết chóc, sự tang thương đến từ cái Tôi tồn tại hay cái tôi bành trướng - chiếm hữu, hay đơn giản "Ta phải thế mới tồn tại & sống được" (chí ít cũng dăm chục năm)...

Mịe nó chứ! Đời đéo tin thắng nào được! --> Câu Slogan cửa miệng và có vẻ khá nhiều kẻ bắt chước tôi nói như vậy...

Chúng ta được sinh là để cho lũ "Thiên tài" hay "Lạnh đạo" được công nhận hoặc giả ta cũng là 1 thành viên trong đám ấy!

Liệu có kiếp sau!?