My Opera is closing 3rd of March

Subscribe to RSS feed

When You're Gone

When You're Gone magnify

Sáng mùng 6, trời vẫn giữ cái lạnh nhẹ nhẹ như hai ngày trước đó dù không có một giọt mưa. Cái mùi lạnh trong gió ấy, không hiểu đã được giữ lại như thế nào, mà lại có thể thấm sâu vào con người đến thế. Một cái lạnh ấm áp. Lạnh như mùa thu Hà Nội.

Vào thời gian này ở thủ đô, trời đã ngả sang thu. Mặc cho các "nhà khoa học" nước ngoài khẳng định Hà Nội là nơi không có đủ bốn mùa rõ rệt, mà chỉ có hai mùa nóng-lạnh thôi, thì trời vẫn cứ giữ nhiệt độ như thế. Thời tiết chậm chạp trôi qua dưới ánh nắng dịu dàng của mặt trời và những cơn gió ấm thổi tung mái tóc dưới những hàng cây rụng lá. Lá me rụng đầy trên tóc và rơi cả vào túi áo. Lá bay đẹp như mùa thu Hà Nội.

Mùi hương của Em đã bay đi nhiều khỏi chiếc gối mềm Anh vẫn đặt trên chiếc giường hướng ra cửa sổ có cây dâu mọc chen lên những viên gạch cũ màu đỏ mái ngói đầy rêu. Ở dưới kia, bé An Nhiên nghịch ngợm trèo lên một đáy chậu chứa nước phơi úp, đủ rộng để duỗi chân ra và tập vài động tác thể dục. Giá mà Em ở đây. Anh biết Em sẽ không rời mắt khỏi bé để nhận ra Anh đang nhìn ngắm Em trong im lặng. Anh nhớ cái đáng yêu ấy. Anh nhớ Em như những cây sấu nhớ mùa thu.

Nằm trên giường như một chú mèo lười, chậm rãi đọc tiếp Hẹn Em Ngày Đó. Đã qua hai phần ba câu truyện rồi và mùa thu cũng đã tới bên cửa sổ với ánh nắng như lời nhắc nhở: đừng nằm mãi ở đây vì thời gian đâu có bao giờ chờ đợi. Hãy làm những gì có thể để đuổi kịp thời gian. Hôm qua bỗng nghĩ đến chuyện này, có câu nói Thời gian trôi đi như bay khi chúng ta tận hưởng niềm vui. Vậy, càng có nhiều niềm vui thì con người ta lại càng già đi nhanh hơn. Nhưng sự thật là, nếu không có những niềm vui, con người sẽ già đi Sớm hơn, chứ không nhanh hơn. Một buổi sáng se se ngồi bên cốc cafe nghe những bài hát tình yêu vui vẻ khiến cho con người ta có những cảm xúc tinh tế và rõ ràng hơn. Rõ ràng mùa thu bao giờ cũng là cảm hứng, hoặc là điều kiện để tạo nên cảm hứng. Nỗi nhớ Em của Anh đẹp như nỗi nhớ mùa thu.

Những ngày vừa qua công việc đã được dàn xếp để chuẩn bị vào guồng. Hôm qua chợt nghe được một câu nói rằng mùa mưa ngâu ở Hà Nội sẽ còn kéo dài tới bảy tuần nữa, tự nhiên thấy lo lắng. Hy vọng mọi thứ sẽ tốt. Lo lắng là tốt khi nó vừa đủ để nhắc nhở ta về những điều phải làm. Phải không Em, một chút lo lắng cũng là gia vị của tình yêu. Yêu xa.

Tình yêu bắt đầu từ mùa thu Hà Nội. Chúng mình ĐÃ bắt đầu yêu nhau rồi đấy Em ah ^^

Và, Khi Em Đi cũng là một mùa thu:




I always needed time on my own
I never thought I'd need you there when I cry
And the days feel like years when I'm alone
And the bed where you lie
Is made up on your side

When you walk away
I count the steps that you take
Do you see how much I need you right now?

When you're gone
The pieces of my heart are missing you
When you're gone
The face I came to know is missing too
When you're gone
The words I need to hear to always get me through the day
And make it OK
I miss you

I never felt this way before
Everything that I do
Reminds me of you
And the clothes you left
They lie on the floor
And they smell just like you
I love the things that you do


When you walk away
I count the steps that you take
Do you see how much I need you right now?

When you're gone
The pieces of my heart are missing you
When you're gone
The face I came to know is missing too

When you're gone
The words I need to hear to always get me through the day
And make it OK
I miss you

We were made for each other
Out here forever
I know we were
Yeah Yeah

All I ever wanted was for you to know
Everything I do I give my heart and soul
I can hardly breathe I need to feel you here with me
Yeah

When you're gone
The pieces of my heart are missing you
When you're gone
The face I came to know is missing too

And When you're gone
The words I need to hear will always get me through the day
And make it OK
I miss you
mMm


+PS+: Chiều nay trên đường về, anh dừng lại ở một cái đèn đỏ. Đường vào giờ tan tầm, đông đúc và chen chúc. Trước mặt anh, có một người phụ nữ mang bầu ngồi sau xe. Cái váy bầu của cô ấy có một nút dây buộc ở sau lưng, nó làm anh nhớ đến lần anh buộc dây váy em như thế nhưng em lại nói rằng dây buộc váy phải buộc ở đằng trước. Có lẽ là những người mang bầu thì sẽ buộc dây ở sau lưng còn các cô gái trẻ sẽ buộc dây ở phía trước chăng... Khi đèn chuyển xanh, những cái xe bắt đầu chuyển động, dần dần. Anh bỗng thấy một cảm giác muốn đi đằng sau xe của người phụ nữ mang bầu ấy khi nhận ra họ đi cùng đường mình. Cái váy bầu thực sự làm anh nghĩ đến em không dứt ra được. Rẽ trái, anh biết đường có một chỗ thấp xuống vì anh đã đi nó rất nhiều lần, chở em. Anh đi chậm lại. Người lái chiếc xe kia cũng đi chậm lại như thể anh ta cũng từng đi qua nó nhiều như anh vậy. Và anh nhận ra, trước kia anh đã không đi chậm như anh ta. Chưa bao giờ là đủ chậm cả. Chưa bao giờ.