Sunday, September 12, 2010 10:27:13 AM
Coi nàng là bảo bối
Tình yêu giống như cán cân, nếu bạn chỉ biết cho đi thì cán cân phía bạn sẽ ngày càng nhẹ. Kết quả là bạn không còn được xem trọng. Rất có thể nàng sẽ tìm đến với người đàn ông khiến mình ngưỡng mộ để tìm kiếm sự cân bằng. Do vậy đàn ông đừng vì quá yêu mà đánh mất chính mình. Khi thể hiện tình yêu cũng cần có mức độ thích hợp, không nên quá chiều chuộng khiến phụ nữ sinh hư.
Doanh nhân
Thực tế rất nhiều doanh nhân thành đạt có cuộc sống gia đình không viên mãn. Nguyên nhân là họ lúc nào cũng bị quấn vào guồng quay hối hả của công việc, không còn thời gian chăm sóc gia đình. Sau những cuộc tiếp đãi đối tác đến tận đêm khuya, về đến nhà họ đặt mình là ngủ, không màng tới người vợ trẻ trung, xinh đẹp đã mòn mỏi chờ đợi bao ngày ở bên cạnh. Thiếu thốn tình cảm, phụ nữ tất sẽ tìm người để bù đắp.
Nhà nghiên cứu
Những nhà nghiên cứu có tư duy rất sáng suốt trong các vấn đề khoa học nhưng tình cảm lại thường là điểm yếu của họ. Vì một vấn đề còn vướng mắc họ sẵn sàng ở lì tại phòng nghiên cứu quên cả về nhà nên vợ mình bị người khác cướp đi từ khi nào cũng không hay.
Đàn ông quá xấu hay quá đẹp
Việc đàn ông có ngoại hình không ưa nhìn bị “cắm sừng” là điều có thể lí giải, nhưng tại sao những anh chàng có sức hút về ngoại hình vẫn không thể giữ chân phái đẹp? Các chuyên gia tâm lí đưa ra lời giải thích như sau: Nhiều anh chàng điển trai không hề làm gì có lỗi với vợ nhưng cái tội lớn nhất của họ chính là quá đẹp nên không đem lại cảm giác an toàn cho phụ nữ. Chỉ cần có chút nghi ngờ hay tình cảm gặp trắc trở, chị em sẽ cố gắng tìm một đối tượng để chứng minh sức hút của mình cũng không hề thua kém.
Người chồng quá mẫu mực
Một người chồng quá chỉn chu thay vợ làm hết mọi việc từ dọn dẹp nhà cửa, cơm nước đến đưa đón con đi học, giúp con làm bài tập... cũng chưa hẳn đã tốt. Việc gì cũng cần có một giới hạn nhất định. Mọi chuyện sẽ là tích cực nếu bạn cùng vợ san sẻ công việc nhà, nhưng sẽ thành tiêu cực nếu bạn giành hết mọi việc. Người vợ khi ấy sẽ có cảm giác mình chẳng có đóng góp gì cho gia đình. Họ tìm đến nơi có thể làm một người vợ theo đúng nghĩa.
Chồng già vợ trẻ
Khoảng cách tuổi tác không còn là vấn đề quá lớn khi kết hôn, nhưng kiểu hôn nhân này cũng tiềm ẩn không ít nguy cơ. Khi bước vào tuổi xế chiều, cơ thể đàn ông thường lão hoá rất nhanh, họ khó lòng thoả mãn cô vợ đang còn phơi phới sức xuân. Chuyện nàng tìm thú vui bên ngoài cũng là điều dễ hiểu.
Thường xuyên phải xa nhà
Tình yêu là sự hoà hợp giữa cả thể xác và tâm hồn. Thiếu một trong hai yếu tố trên, tình yêu khó mà bền vững. Tình trạng chồng nơi vợ nẻo kéo dài cũng là lí do khiến các nàng tìm đến một bờ vai khác để khoả lấp nỗi cô đơn trống vắng của mình.
Là một nửa của nữ văn sĩ trẻ
Những nữ văn sĩ trẻ thường rất tài hoa nhưng cũng đa sầu đa cảm. Họ luôn khao khát tình yêu và sự lãng mạn nên trong những phút yếu lòng, họ rất dễ ngã vào vòng tay người khác.
Monday, April 5, 2010 4:22:47 PM
Mùa bóng 2009-2010 đang đi dần tới hồi kết. Rất nhiều niềm hy vọng, nhưng rồi cuối cùng bao giờ cũng chỉ có một đội chiến thắng ở mỗi giải. Cho nên, từ hôm nay chúng ta đã có thể trông thấy nỗi buồn và sự thất vọng trên gương mặt nhiều người. Bóng đá cần cả sự cổ vũ lẫn niềm an ủi.
Giữ lấy hy vọng, để rồi từ hy vọng tìm ra chiến thắng. Dù bất cứ lúc nào cũng phải gồng mình, hết sức. Cuộc chiến ở giai đoạn cuối thật vô cùng cam go. Inter, Milan và Roma ở Italia, Real và Barca ở TBN, Chelsea, M.U và Arsenal ở Anh, Bayern và Schalke ở Đức. Rồi Champions League: M.U hay Bayern, Barca hay Arsenal? Chúng ta thức thâu đêm đến 3, 4 ngày trong một tuần, còn cầu thủ thì vắt sức theo tần số 3 ngày một trận. Thử lấy ví dụ Bayern: cuối tuần - gặp Schalke ở bán kết Cúp quốc gia Đức, giữa tuần - gặp M.U ở tứ kết Champions League, cuối tuần tiếp theo - vẫn Schalke, nhưng ở giải VĐQG, rồi tiếp tục giữa tuần - trận quyết định tái hồi M.U. Đây chính là giai đoạn kiệt sức và tai họa.
Nỗi đau
Chúng ta đã thấy Beckham quỵ xuống trên sân của Milan, và anh đã khóc, gần như nức nở. Đứt gân Achilles là một tai họa lớn trong thể thao. Thế là hết, cả Milan, cả MLS, cả World Cup. Chúng ta cũng thấy Rooney tập tễnh rời Allianz Arena, ở những phút cuối cùng, gần như đồng thời với bàn thua thứ hai trước Bayern. Rồi anh đi nạng, lên chuyến bay về nước. Với Rooney, World Cup vẫn còn, anh chỉ bị chấn thương dây chằng mắt cá. Nhưng hãy nhìn anh qua lớp kính mờ khi theo dõi đội mình thua cuộc trước Chelsea ngay trên sân nhà Old Trafford. Rất có thể đấy là trận quyết định của Premier League mùa này, đau lắm chứ. Và vài ngày nữa Bayern sẽ đến đây, Rooney sẽ lại ngồi đấy, trong tư cách chứng nhân. Đó là cái cảm giác con mình đi thi mà mình không thể làm bài, cái cảm giác con mình chữa bệnh mà mình không thể thay con chịu đựng đau đớn. Bóng đá đòi hỏi ở con người những sự chịu đựng dường như quá khắc nghiệt.
Đấy thực sự là những tai họa.
Nhưng có lẽ tai họa của Fabregas là đặc biệt hơn cả. Anh đang ở trên đỉnh cao rực rỡ của cả mùa bóng, trong đoạn đầu dựng nghiệp. Anh ghi bàn, anh kiến tạo cơ hội cho đồng đội ghi bàn, anh dẫn dắt một đội quân những cầu thủ non trẻ, anh là linh hồn, anh là đấu sĩ... Fabregas bị thương, gắng gượng ra sân, ghi bàn đem lại thắng lợi, rồi lại bị thương, lại gắng gượng, lại ghi bàn, rồi lại bị thương... Lẽ đương nhiên có rất nhiều niềm vui, cả vinh quang to lớn nữa, nhưng cuộc sống bóng đá không chỉ vất vả mà còn thực sự hiểm nguy. Trong cái chuỗi hiểm nguy liên tục mà Fabregas luôn phải trải qua, có lẽ trận Arsenal - Barcelona là một đỉnh điểm.
Báo chí đã làm cả một phóng sự ảnh khi Fabregas gặp phải tai nạn trong trận đấu này. Từ lúc anh co chân sút, bị Puyol gài và do đó chân bị lực kéo gập lại. Đến lúc Fabregas dùng toàn lực tung cú sút ghi bàn từ chấm phạt đền gỡ 2-2. Rồi anh nhấc chân lên đau đớn khi nhặt bóng từ trong lưới, cảnh anh được săn sóc, cảnh anh lê lết những bước cuối cùng trên sân, rồi bắt tay khi ra sân...
An ủi và cổ vũ
Nhưng có lẽ xúc động hơn cả là những bức ảnh ghi lại cảnh Fabregas được an ủi, bởi chính những đối thủ của mình. Như bức ảnh của Pique mà bạn thấy trên trang báo này. Đấy không phải là một cái ôm bình thường giữa các cầu thủ thay cho lời chào lúc chia tay. Đấy là một cái ôm sẻ chia, ân tình, day dứt. Cả Pique lẫn Fabregas đều lớn lên ở La Masia, cơ sở đào tạo trẻ của Barcelona. Cả hai đều sang Anh, nhưng từ M.U Pique đã sớm quay về, còn Fabregas vẫn ở lại Arsenal, với lời hứa, nếu anh có đi đâu thì địa chỉ đó chỉ có thể là Barca. Có lẽ, các cầu thủ Barca và Fabregas có một sự gắn bó đặc biệt. Nhớ lại trước khi vào trận, thay vì một cái bắt tay thông thường, thì nhiều cầu thủ Barca đã ôm hôn thủ quân của Arsenal (Busquets, Messi, Puyol...). Đấy là một ngày đáng nhớ, khi Barca chơi hay như chưa bao giờ hay như thế, khi Arsenal chiến đấu chưa bao giờ tận tụy như thế, và khi Fabregas chưa bao giờ phải chịu một bi kịch đến như thế.
Arsenal vẫn còn đủ cơ hội. Arsenal đang chiến đấu. Nhưng đôi khi ta thấy họ chiến đấu một cách tuyệt vọng. Đối thủ ở những trận cuối cùng thuộc nhóm dễ chơi, nhưng trận nào Arsenal cũng vô cùng vất vả. Nhưng dù vất vả đến đâu, cuối cùng Arsenal cũng chiến thắng. Bằng chút sức tàn, họ vẫn bám theo Chelsea và M.U, không chịu buông rời. Arsenal có tin vào ngôi vô địch không? Chúng ta không biết! Nhưng chắc chắn một điều: họ không buông súng, chừng nào mùa giải vẫn chưa kết thúc. Đấy là khí tiết mới của một đội bóng, dù họ rất nghệ sĩ, và rất trẻ. Họ cũng sẽ vào bán kết Champions League, nhưng buộc phải thắng ở Barcelona. Nhưng trận đấu đó sẽ không có Fabregas, Gallas, Van Persie và cả Arschavin, 4 cầu thủ quan trọng nhất, xuất sắc nhất trong đội bóng. Thế cho nên, cái kết thúc buồn như đã hiện ra: dù nhận được mọi lời ngợi ca, mùa này Arsenal sẽ lại trắng tay. Chúng ta tiếp tục cổ vũ, nhưng có lẽ chúng ta lại nên chuẩn bị sẵn một lời an ủi.
Lời an ủi chân thành nhất xin dành tặng Fabregas. Anh là người trẻ nhất trong lịch sử Arsenal khi khoác áo đội bóng này vào thi đấu một giải chính thức (16 năm 177 ngày). Anh cũng là cầu thủ trẻ nhất ghi bàn cho Arsenal. Tấm gương và nhà bảo trợ khi anh đến London: Vieira. Sau này Fabregas mang áo số 4 do Vieira để lại, nghĩa là mang trên mình cả một trọng trách trong đội bóng, dù anh nhỏ bé hơn rất nhiều, dễ tổn thương hơn rất nhiều. Thần tượng của Fabregas chính là HLV Guardiola: Fabregas là biểu tượng của Catalonia trong một đội bóng mang rất nhiều dấu ấn Pháp. Vì tất cả những lý do đó, người ta lo rằng Fabregas sẽ phải gánh chịu hiệu ứng kiệt sức (burn-out). Mùa bóng 2009-2010 đã chứng kiến một Fabregas trong giai đoạn chín muồi về tài năng và tận tụy đến mức hy sinh. Mong rằng anh sẽ lại đứng dậy.
Thursday, April 1, 2010 7:00:25 PM
Tại Emirates đêm qua, anh chính là một trong những cầu thủ thi đấu tích cực nhất, chạy nhiều nhất và có lẽ cũng là xuất sắc nhất nữa, nhưng chính điều đó lại làm cho người ta thấy hình ảnh một ngôi sao cô đơn, lạc lõng giữa các vì tinh tú của nhà ĐKVĐ châu Âu, Barcelona.
Lá thăm quái ác tại Nyon đã khiến (hay giúp?) Cesc Fabregas phải đối đầu với đội bóng từ sâu thẳm trong tâm hồn anh (theo cách nói của Xavi, Fabregas luôn mang trong mình dòng máu Catalan), đối đầu với những người đồng đội cũ ngày nào tại lò đào tạo La Masia: Messi, Pique cùng Pedro. Và F4 đã cháy hết mình tại Emirates. Anh chiến đấu vì muốn khẳng định bản thân mình trước những người đồng đội cũ, trước đội bóng cũ đã không (hoặc chưa) cho anh cơ hội để thể hiện tài năng, hay anh chiến đấu vì Arsenal? Có lẽ là cả hai! Nhưng chỉ biết rằng, chưa bao giờ NHM lại được chứng kiến một Fabregas xông xáo, mạnh mẽ đến như thế.
Số 4 có mặt ở khắp các điểm nóng trên sân. Khi thì người ta thấy anh lùi sâu để cùng đồng đội bảo vệ khung thành đội nhà, thoát cái anh đã xuất hiện trong vòng cấm của Victor Valdes, còn trước đó là bên cánh phải rồi cả cánh trái nữa. Fabregas chơi như thể hôm qua là trận đấu cuối cùng của anh, trận đấu cuối cùng anh được chiến đấu vì Pháo thủ và vì chính bản thân anh.
Nếu như bóng đá là một môn nghệ thuật thì chắc chắn Cesc Fabregas phải là một nghệ sĩ. Nhưng ngày hôm qua F4 đã vào vai một chiến binh, một chiến binh thực sự, không bao giờ biết đầu hàng, biết gục ngã trước những kẻ địch hùng mạnh nhất. Bởi trên đôi vai anh đang là cả một đội bóng, một cái gánh quá nặng so với tuổi 23 của anh.
Fabregas không gục ngã ngay cả khi dính chấn thương, anh chạy trên sân với những bước chân tập tễnh để rồi mỗi lần chuyền bóng là một lần gục xuống vì đau đớn nhưng sẽ lại đứng lên ngay sau đó. Có lẽ Fabregas cũng biết đó là một việc làm hết sức ngu xuẩn, bởi nó hoàn toàn có thể khiến anh phải nói lời chia tay với sự nghiệp, với tương đang sáng lạn trước mắt (rất may anh chỉ bị... nghỉ hết mùa!). Nhưng Fabregas không ngã bởi không “sướng” như người đồng đội cũ Leo Messi, F4 phải luôn đứng vững để tất cả những tay súng khác dựa vào, anh gục ngã, Gunners cũng sẽ ngã. Còn khi tiền đạo người Argentina chơi mờ nhạt thì đã có một ngôi sao khác đưa Barca đến với những chiến thắng, mà ngày hôm qua người đó là Ibrahimovic, với một cú đúp.
Món nợ ân tình
Mỗi kỳ chuyển nhượng là một lần người ta nhắc đến chuyện Fabregas rời bỏ “con tàu không danh hiệu” Arsenal, ở Tây Ban Nha hay Italia luôn có những đại gia trải thảm đỏ chào đón anh với những mức lương, đãi ngộ hết sức hậu hĩnh. Nhưng chắc chắn anh sẽ không (hay chính xác là chưa) ra đi bởi anh vẫn còn một món nợ ân tình với Arsene Wenger, người đã đưa anh từ La Masia tới London và nâng anh lên thành một ngôi sao như ngày hôm nay.
Sẽ là sai lầm nếu như nói, với tài năng thiên bẩm của Cesc Fabregas anh có thể trưởng thành ở bất cứ đâu. Bởi thế giới đã chứng kiến không biết bao nhiêu tài năng “sớm nở” nhưng lại “chóng tàn” vì chọn sai chốn “nương thân”, bài học từ những Portillo, Izmailov, Adu, Fiore hay Pavon vẫn nhãn tiền. Có thể khẳng định rằng nếu không có Wenger sẽ không bao giờ có Cesc Fabregas của ngày hôm nay.
Phút thứ 77 trong trận đấu đêm qua, tất cả các CĐV có mặt tại Emirates đã đứng dậy để chào đón Thierry Henry, một Pháp thủ huyền thoại, trở về nhà. Cũng giống như David Beckham của Man United, không có bất cứ một fan Arsenal chân chính nào trách Titi vì anh đã rời bỏ London để đến với “bến mơ” Barcelona, nơi đã mang đến cho tiền đạo này chức VĐ Champions League- danh hiệu duy nhất mà anh không thể có (hay chính xác là chưa có) cùng với The Gunners. Không ai trách bởi chính Henry là người đã mang về cho Arsenal 2 chức VĐ Premier League, Á quân Champions League 2006, 3 FA Cup và còn rất nhiều những danh hiệu khác. Với chừng đó công trạng, anh xứng đáng được ra đi để hoàn tất giấc mơ còn dang dở của mình.
Có thể một ngày nào đó, Fabregas cũng sẽ giống như Thierry Henry, rời bỏ Emirates để hoàn tất những hoài mộng mà anh vẫn ấp ủ từ thời niên thiếu nhưng chắc chắn không phải là vào thời điểm này, khi anh vẫn còn thiếu Arsene Wenger, thiếu những đồng đội tại Gunners, thiếu những người hàng tuần vẫn đến ngồi chật khín khán đài sân Emirates... một món nợ ân tình!
Thursday, March 4, 2010 4:38:07 PM
Cuối tuần qua, cú vào bóng của Shawcross khiến Arsenal mất Ramsey ít nhất nửa năm trời. Nhưng có thể điều đó sẽ khiến các pháo thủ thêm động lực để trở thành nhà vô địch giải ngoại hạng Anh.
Bây giờ thì ngay cả Chelsea và MU đều dè chừng Arsenal thật sự khi mùa giải chỉ còn 10 vòng đấu. Thế nhưng khi ông Wenger tuyên bố họ vẫn quyết tâm chiến đấu đến cùng sau khi chịu hai thất bại trước MU và Chelsea, không ít người đã cười nhạt. Ngày đó mới cách đây chưa đến ba tuần…
Arsenal không có một tiền đạo đúng nghĩa như Chelsea có Drogba, như MU có Rooney hay như Liverpool có Torres. Họ cũng không có một thủ môn tin cậy. Đội hình Arsenal quá mỏng so với các đối thủ cạnh tranh, thua kém về sự đầu tư ngay cả với Aston Villa, Tottenham. Nhưng họ vẫn đang tàng hình ở vị trí thứ 3 và chính là ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch Premier League khi giải đấu chỉ còn 10 cửa ải. Chiến thắng trên sân Britannia Stadium hôm thứ 7 trong bối cảnh chấn thương kinh hoàng của Ramsey lại là một yếu tố nữa khiến sức mạnh của Arsenal thêm lớn mạnh: sự đoàn kết và quyết tâm cháy bỏng vì đồng đội. Dù có phê phán đến nhường nào pha vào bóng thô bạo của Shawcross, chắc chắn không ai tin rằng đó là một sự cố ý. Nhưng khi nhìn phản ứng quyết liệt, phẫn nộ từ Fabregas, Sol Campbell và các cầu thủ Arsenal, người ta mới chợt nhận ra một Arsenal rất khác so với chính họ. Hai năm trước, khi Martin Taylor cũng có một cú tắc bóng làm gãy chân Eduardo, Arsenal đã suy sụp và để gỡ hòa vào phút chót- từ đó mất chức vô địch vào tay MU. Khi ấy Gallas đã khóc như trẻ con giữa vòng tròn trung tâm quở trách đồng đội dù anh là đội trưởng. Nhưng đêm thứ 7 vừa rồi, Fabregas và đồng đội chỉ mất hơn 10 phút để bừng tỉnh, để tắc bóng trở lại, để ào lên , để ghi bàn và ăn mừng như thể họ đã lên ngôi vô địch.
Khi nhìn các cầu thủ Arsenal ăn mừng sau chiến thắng đêm thứ 7, người ta hiểu đội bóng này không chỉ đơn thuần vượt qua được một cửa ải khó khăn trong cuộc đua về đích. Một cú hích tinh thần đã được tạo ra. Nỗi đau được nén lại và tất cả quyết tâm, lòng quả cảm được nén chặt để sẵn sàng bung ra. Bốn năm trắng tay đã là quá đủ để nỗi đau thêm dài. Bây giờ thì cái chân gãy của Ramsey lại là một lí do lớn lao được thêm vào để họ quyết tâm hơn. Thấp thoáng đâu đó trong ánh mắt của Fabregas, của Campbell, của Vermaelen hình ảnh của các pháo thủ thời bất bại 6 năm trước. Công bằng mà nói, Arsenal không quá thiệt hại cho khả năng cạnh tranh khi mất Ramsey. Cầu thủ trẻ người xứ Wales chỉ mới có 7 lần được ra sân trong đội hình xuất phát mùa bóng này, phần lớn là khi Fabregas, Diaby hay Song vắng mặt. Nhưng chấn thương kinh hoàng của Ramsey đêm thứ 7 và chiến thắng của Arsenal chắc chắn sẽ là cột mốc quan trọng của mùa bóng. Khi mà MU còn phải tiếp Chelsea, Liverpool và đến làm khách tại Man City, khi mà đội bóng của Carlo Ancelotti cũng còn phải đến sân Anfield, rõ ràng khả năng mất điểm của cả hai là rất lớn. Mười cửa ải trước mặt các pháo thủ sẽ là Burnley, Hull, West Ham, Birmingham, Wolves, Spurs, Wigan, City, Blackburn và Fulham. Arsenal thực sự có cơ hội lớn.
Nếu vào ngày 9/5 tới Fabregas nâng cao chiếc cúp vô địch giải ngoại hạng, hẳn nhiều người sẽ phải nhớ về đêm thứ 7 vừa qua, về cái chân gãy của Ramsey. Bởi đó là ngày mà tất cả các cầu thủ Arsenal hiểu rằng họ phải bằng mọi giá lên ngôi- cho danh dự của họ, cho nỗi đau oan nghiệt của người đồng đội trẻ…
Thursday, November 19, 2009 1:00:34 PM
Thông qua hoạt động đánh giá lên giá xuống, giới đầu cơ đã tạo ra những cơn sóng vàng làm nao núng nhiều người trong xã hội. Nhưng trong ngày thứ tư đen tối (11-11), giới đầu cơ vàng cũng trở thành nạn nhân của sóng vàng khi giá leo lên gần 30 triệu đồng/lượng
“Chết” trong ngày thứ tư đen tối của thị trường vàng chủ yếu là những nhà đầu cơ vàng đã tạo sóng vàng bằng nguồn vốn vay, từ đó dắt dây dính chùm nhiều người.
Đầu cơ vàng miếng, tiền tươi lời ít
Chuyện kiếm tiền của giới kinh doanh vàng chủ yếu vẫn dựa vào việc đầu cơ vàng, mua vào hoặc bán ra để làm thay đổi giá vàng trên thị trường, qua đó hưởng chênh lệch. Khi đánh giá xuống, giới kinh doanh sẽ tung vàng ra bán để đẩy giá xuống, sau đó mua lại. Còn đánh giá lên là thu gom, sau đó kìm hàng đẩy giá, khi giá lên thì bán ra thu lợi.
Với giới đầu cơ vàng miếng, họ đầu cơ cả ba loại vàng: vàng bóng (vàng ký được nhập khẩu), vàng bóng phân (được phân kim từ nữ trang nên chất lượng chưa đạt bốn số 9) và vàng miếng của các thương hiệu vàng có tiếng, chủ yếu là vàng SJC.
Việc đầu cơ của giới kinh doanh vàng diễn ra khá dễ dàng nhờ cách tổ chức kinh doanh chặt chẽ và bài bản. Dù không ai đứng ra tổ chức nhưng hệ thống kinh doanh gồm các cửa hàng vàng được tổ chức khá lớp lang.
Đầu tiên là các cửa hàng vàng F1. Để được gọi là F1 thì cửa hàng vàng đó phải có vốn và có thể thực hiện các vụ mua bán vàng cỡ chục đến hàng chục ngàn lượng. Các cửa hàng F2 quy mô nhỏ hơn, chỉ khoảng vài trăm lượng. Dưới nữa là cửa hàng F3 với quy mô cỡ 100 lượng, F4 cỡ vài chục lượng.
Các cấp cửa hàng này rất gắn bó với nhau và đặc biệt thường đánh theo một hướng. Khi F1 đánh giá lên thì đồng loạt các F còn lại sẽ đồng thanh đồng lòng đánh giá lên và ngược lại, từ đó tạo ra những đợt sóng vàng trên thị trường.
Chỉ cần F1 tung chiêu mua vào 1.000 lượng vàng, lập tức các F khác cũng làm thế. Nếu mỗi F tùy vào quy mô vốn của mình mà cất vàng đi, không bán ra thì thị trường sẽ trở nên khan hiếm.
Bên cạnh đó, giới kinh doanh vàng làm ăn trên chữ tín, mua/bán chẳng cần hợp đồng, chỉ cần cuộc điện thoại, nghe đúng giọng của đối tác là chốt giá và số lượng. Sau đó dù giá có biến động, hàng vẫn được giao dịch theo đúng những gì hai bên đã chốt giá.
Với một thị trường khá kỷ luật như thế, giới kinh doanh vàng dễ dàng làm giá trên thị trường. Khi có thua lỗ, họ cũng gồng mình chịu đựng và tự giải quyết với nhau hơn là làm to chuyện.
Để có thể thực hiện một phi vụ đầu cơ, giới kinh doanh phải tổng hợp, phân tích và phán đoán tình hình trong và ngoài nước. Đặc biệt, họ khai thác tối đa thông tin về tình hình ngoại tệ, các chủ trương chính sách liên quan vàng và ngoại tệ như lệnh cấm nhập khẩu vàng. Từ đó sẽ đưa ra quyết định đánh lên hay đánh xuống. Khi đã có quyết định, các hoạt động đầu cơ được đưa ra để đẩy giá.
Đầu cơ bằng vốn vay
Tuy nhiên, đầu cơ theo phương thức trên là không hấp dẫn vì phải tiền trao cháo múc, vốn bao nhiêu đầu cơ bấy nhiêu, “tiền tươi thóc thật” vì thế không có lời nhiều nhưng rủi ro cũng ít. Từ đó một vài công ty kinh doanh vàng lớn đã đi tìm cảm giác mới là dùng tiền vay của ngân hàng để kinh doanh vàng. Hoạt động này đỏ đen nhiều hơn, lãi cao nhưng mất tiền cũng bộn vì có sử dụng vốn vay.
Phương thức đầu cơ vàng bằng vốn vay được thực hiện thông qua ngân hàng. Cụ thể như sau: doanh nghiệp chốt giá bán vàng với khách hàng nhưng trong tay chưa có vàng. Doanh nghiệp sẽ mang tiền đến ngân hàng để vay lấy vàng bán. Số tiền phải đưa vào ngân hàng tương đương 107-110% lượng vàng cần vay. Trong đó, phần tiền nộp vào cao hơn 7-10% giá trị vàng sẽ vay được xem là phần tiền ký quỹ để ngân hàng xử lý trong trường hợp giá vàng tăng cao hơn so với thời điểm vay.
Trường hợp giá vàng tăng mạnh kéo tỉ lệ ký quỹ giảm còn 5%, ngân hàng sẽ yêu cầu người vay bổ sung tiền ký quỹ để duy trì mức 7-10%. Trường hợp giá tăng thêm, số tiền cầm cố chỉ còn tương ứng 103% giá trị số vàng đã vay, người vay không bổ sung tiền ký quỹ thì ngân hàng sẽ xử lý hợp đồng để thu nợ. Ngược lại nếu giá vàng giảm, doanh nghiệp sẽ tất toán số vàng đã vay để thu lãi.
Ngày thứ tư đen tối
Đợt biến động của giá vàng vừa qua, đa số cửa hàng vàng đoán giá sẽ xuống nên đã cầm cố VND để vay vàng bán. Tuy nhiên giá vàng tăng “điên cuồng”, người vay phải liên tục bổ sung tiền ký quỹ. Cao điểm trong sáng 11-11, chỉ trong vòng hai giờ giá vàng tăng hơn 3 triệu đồng/lượng khiến người vay kiệt sức đành nhắm mắt xuôi tay.
Không ít trường hợp vì muốn mua vàng để trả nợ cắt lỗ đã đẩy giá mua lên thật cao, chấp nhận mua bằng mọi giá để có vàng trả nợ. Từ đó những người có vàng càng được thể đẩy giá lên cao, đỉnh điểm là 30 triệu đồng/lượng.
Giá vàng trên thị trường luôn bị thao túng bởi giới đầu cơ lướt sóng vàng - (Ảnh: Hoàng Thạch Vân)
Tuy nhiên, giá cao nhưng không phải ai cũng gom đủ vàng. Vì thế một số chủ tiệm vàng đã chủ động đề nghị ngân hàng xử lý tài sản thế chấp vì không biết được điểm dừng của giá vàng, trong khi tốc độ bổ sung tiền ký quỹ chỉ tính theo phút.
Tất nhiên, giá quy đổi cũng là giá vàng tại thời điểm chuyển đổi hợp đồng vay. Ví dụ ở thời điểm vay giá vàng là 20 triệu đồng/lượng, nếu vay 1.000 lượng sẽ tương đương 20 tỉ đồng. Nhưng ở thời điểm chuyển đổi hợp đồng vay, giá vàng là 29 triệu đồng/lượng thì số nợ mới sẽ là 29 tỉ đồng thay cho 1.000 lượng vàng.
Theo các ngân hàng, để có thể chuyển nợ vay vàng sang VND, họ cũng phải mua vàng hoặc cân đối nguồn vàng tương ứng mới dám đồng ý cho người vay chuyển nợ từ vàng sang VND.
Việc chuyển đổi nợ vay từ vàng sang VND diễn ra nhanh chóng, bởi trước đà tăng của giá vàng, cả người vay lẫn ngân hàng đều muốn giải quyết nhanh gọn. Khi đã đặt bút ký lại hợp đồng để thoát khoản vay vàng, nhiều nhà đầu cơ đã thở phào. Cao điểm của hoạt động chuyển đổi hợp đồng này là từ 9g - 12g ngày 11-11.
Trưởng phòng kinh doanh một ngân hàng cho biết với mức tăng đến 3 triệu đồng/lượng, những người vay số lượng lớn không tài nào xoay đủ tiền để bù vào. Trường hợp người đã vay và bán vàng ở mức giá thấp thì càng khó hơn do trước đó đã phải nhiều lần bổ sung tiền ký quỹ theo đà tăng của giá vàng.
Thế nhưng kể từ trưa, tin Ngân hàng Nhà nước cho nhập khẩu vàng trở lại khiến giá vàng giảm mạnh, giới đầu cơ đã lỡ chuyển đổi hợp đồng hoặc chịu cắt lỗ như chết đứng.
Các ngân hàng cho biết gần đây do giá vàng đã tăng quá nhanh nên hầu hết ngân hàng hạn chế cho vay bằng cách tăng tỉ lệ ký quỹ, từ 7-10% lên 15% hoặc cao hơn nữa tùy tình hình thị trường.
Những ngày này, giới đầu cơ vàng đang phải “dọn dẹp” chiến trường sau sự cố 11-11. Chưa rõ điểm dừng của cơn sốt giá vàng. Sẽ còn có thêm sóng trên thị trường vàng được tạo ra từ giá vàng thế giới và không loại trừ có thêm hoạt động đầu cơ từ thị trường trong nước. Nhưng như giới kinh doanh vàng đã thừa nhận, đầu cơ lướt sóng vàng lãi lớn nhưng thua cũng đậm, bạo phát luôn đi cùng với bạo tàn.
Dắt dây
Để có tiền mặt ký quỹ ở các ngân hàng, một số chủ cửa hàng vàng đã vay tiền của bạn hàng và người thân. Vì thế khi giá vàng tăng chóng mặt, bị buộc phải cắt lỗ, các cửa hàng vàng này chỉ đủ tiền trả cho ngân hàng, không còn tài sản để thanh toán các khoản nợ vay bên ngoài.
Bên cạnh đó, không chỉ tự kinh doanh, các tiệm vàng, đặc biệt các cửa hàng vàng lớn, còn kiêm chức năng kinh doanh hộ khách hàng để hưởng chênh lệch giá mua - bán với tỉ lệ ký quỹ thấp hơn của ngân hàng. Đây cũng là một rủi ro cho các cửa hàng vàng.
Do các ngân hàng ràng buộc khá kỹ nên khi giá vàng giảm mạnh, các chủ tiệm vàng lớn phải bổ sung tiền ký quỹ. Trong khi đó, các chủ tiệm vàng lớn có cho vay vàng quy định tỉ lệ ký quỹ thấp hơn, điều kiện lại không chặt chẽ. Khi bên vay vàng không chịu bổ sung tiền, các cửa hàng vàng lớn có cho vay vàng lãnh đủ.
Cũng có trường hợp người vay đồng ý bổ sung tiền ký quỹ, nhưng do phải gom tiền từ nhiều nguồn trong khi ngân hàng không thể chờ được buộc phải xử lý hợp đồng. Do vậy khi giá vàng giảm lại, người vay vàng mang vàng đến trả thì mọi việc đã an bài.
Ngoài ra, một số người dân có sẵn vàng hoặc tiền nhàn rỗi muốn chờ cơ hội kinh doanh cũng đem gửi sẵn ở tiệm vàng để kịp thời mua bán, đồng thời được hưởng lãi suất do tiệm vàng trả. Phần tiền này được các tiệm vàng dùng để cho khách hàng có nhu cầu vay đánh lên đánh xuống. Với các nghiệp vụ này, các tiệm vàng dù không được cấp phép nhưng đã làm chức năng giống như ngân hàng là cũng cầm cố, cho vay...
Wednesday, August 19, 2009 2:15:42 PM
Mật ong, trứng chim cút, trứng bồ câu... được y học cổ truyền xếp vào nhóm những món ăn có lợi cho trí nhớ.
Có nhiều yếu tố tác động đến trí nhớ một người (nhất là học sinh, sinh viên và những người lao động trí óc) như sức khỏe, di truyền, môi trường sống, điều kiện giáo dục..., trong đó có cả chế độ ăn uống.
Một số thực phẩm sau được Đông y xem là giúp tăng khả năng ghi nhớ:
Trứng chim cút: Có công dụng bổ ích khí huyết, kiện não, ích trí. Với giá trị dinh dưỡng rất cao vượt xa các loại trứng gia cầm khác, lại chứa nhiều leucithin, trứng chim cút rất hữu ích cho não bộ, thường được dùng dưới dạng luộc ăn mỗi ngày vài quả, kho thịt, nấu canh bóng hoặc làm nhân bánh bao.
Trứng chim bồ câu: Có công dụng bổ thận, dưỡng tâm, thường được dùng cho những người mất ngủ, hay quên, đầu choáng mắt hoa, tai ù, lưng đau gối mỏi... do tâm thận hư yếu. Việc bồi bổ hai tạng tâm và thận có tác dụng trực tiếp đến việc cải thiện khả năng ghi nhớ.
Dân gian thường dùng trứng chim câu 5 quả, long nhãn 15 gr, kỷ tử 15 gr và đường phèn 25 gr hấp cách thủy, ăn mỗi ngày hai lần để chữa chứng hay quên.
Mật ong: Giúp bổ hư, nhuận táo, giải độc, chứa nhiều loại axit amin, các vitamin và nguyên tố vi lượng rất cần thiết cho hoạt động của hệ thần kinh trung ương, qua đó cải thiện khả năng ghi nhớ. Dược thư cổ Thực vật bản thảo viết, việc uống mật ong lâu ngày sẽ "làm mạnh mẽ thần trí, thân thể nhẹ nhàng, không đói không già, sống lâu như thần tiên". Có nhiều cách dùng, nhưng đơn giản nhất là đều đặn mỗi tối uống hai thìa cà phê mật ong trước khi đi ngủ.
Đông trùng hạ thảo: Giúp bồi bổ hư tổn, ích tinh huyết, tăng cường sức chú ý và năng lực ghi nhớ. Có thể dùng dưới dạng thô hoặc dạng đã bào chế như viên nang, thuốc nước, thuốc bột... Khi dùng dưới dạng thô, người ta thường chế biến đông trùng hạ thảo thành các món ăn - bài thuốc cùng với thịt vịt, ba ba, tôm nõn, thịt lợn nạc...
Long nhãn: Có công dụng ích tâm tỳ, bổ khí huyết, kiện não, ích trí. Y thư cổ Khai bảo bản thảo cho rằng long nhãn có khả năng "bổ tỳ mà có ích cho trí tuệ". Sách Bản thảo cương mục cũng viết: “Long nhãn kiện tỳ vị, bồi bổ hư nhược và làm khỏe tinh thần". Nghiên cứu hiện đại cho thấy, long nhãn có khả năng điều chỉnh hoạt động của vỏ não và cải thiện khả năng ghi nhớ.
Dân gian thường dùng long nhãn 500 gr, đường trắng 500 gr nấu thành cao đặc, mỗi ngày uống hai lần, mỗi lần 10-15 ml để chữa chứng hay quên.
Nấm linh chi: Có công dụng dưỡng tâm an thần, kiện não ích trí. Nghiên cứu lâm sàng hiện đại cho thấy, linh chi có khả năng hỗ trợ trị liệu rất tốt đối với những bệnh nhân suy nhược thần kinh, mất ngủ, hay quên... Thường được dùng dưới dạng thô 3-6 gr, hãm uống thay trà mỗi ngày hai lần, hoặc các dạng đã được bào chế như: viên nang, trà tan, cao lỏng, thuốc nước... theo chỉ định của thầy thuốc.
Nhân sâm: Có khả năng cải thiện tổ chức não, tăng cường tính linh hoạt của hệ thần kinh, nâng cao khả năng ghi nhớ. Thường được dùng dưới nhiều dạng như trà sâm, rượu sâm, viên nang, cao lỏng, món ăn - bài thuốc...
Hạt sen: Có công dụng dưỡng tâm an thần. Y thư cổ Thần nông bản thảo kinh viết, hạt sen bổ tỳ vị, có lợi cho thần khí, trừ được trăm bệnh, dùng lâu làm nhẹ người và kéo dài tuổi thọ. Hạt sen thường được chế biến thành các món ăn - bài thuốc như mứt sen, chè hạt sen, cháo hạt sen...
Tuesday, August 18, 2009 12:58:47 PM
Hãy nâng niu nàng hơn nữa và trở thành người đàn ông biết yêu thương đằm thắm, với những cử chỉ ga - lăng, dịu dàng và thân mật, bạn sẽ trở nên cực kỳ cuốn hút trong mắt nàng.
1. Mời nàng khiêu vũ
2. Vào những ngày gió, hãy giúp nàng vuốt những lọn tóc ương bướng xòa lên mắt, môi ra sau.
3. Khi nàng đi dọc phố, đi ngang qua phòng hay đi lên cầu thang để tới gặp bạn, hãy bước về phía nàng cho đến khi hai người có thể nhìn thấy nhau.
4. Hôn vào vùng cổ gáy giữa hai vai nàng khi nàng quay lưng lại bạn để chìm vào giấc ngủ.
5. Vòng tay ôm eo nàng khi bạn giới thiệu nàng với những người thân
6. Nắm lấy tay nàng đầy tự hào khi có một cô gái đẹp, ăn diện bước qua.
7. Gọi nàng mỗi khi bạn thấy buồn
8. Hôn lên hàng mi nàng
9. Tắm cho nàng từ đầu đến gót chân dưới vòi hoa sen
10. Đề nghị được xem ảnh nàng khi còn bé
11. Nếu nàng khóc qua điện thoại, hãy đến gặp nàng ngay, không chần chừ một phút.
12. Thi thoảng hãy gọi tên thân mật của nàng
13. Mua tặng nàng album nhạc bạn thích nhất
14. Gọi cà phê cho nàng, nhớ gọi cho chính xác nàng thích uống cà phê pha kiểu nào nhé.
15. Nói chuyện về lễ kỷ niệm sắp tới trước khi nàng đề cập
16. Gửi cái gì đó cho nàng qua đường bưu điện. Bất kể gì cũng được.
17. Khi nàng cảm thấy bấp bênh, hãy nhìn vào mắt nàng, nói với nàng rằng chẳng ai trên thế gian này thích hợp ở bên bạn hơn nàng cả.
18. Gọi cho nàng ngay trước khi bạn lên máy bay.
19. Nhặt cho nàng quần áo vương vãi trên sàn.
20. Cố gắng mọi cách để làm cho nàng cười mỗi khi nàng thấy buồn
21. Đưa nàng cùng đi xem trận thi đấu môn thể thao bạn thích. Hãy để ý đến nàng nhiều hơn là để ý tới trận đấu.
22. Cạo râu trước khi tới gặp nàng. Nàng sẽ để ý chuyện này đấy.
23. Ôm nàng mỗi khi nàng ghen. Hãy ôm thật chặt nhé.
24. Tôn thờ đôi gò bồng đảo của nàng
25. Tặng nàng đồ trang sức
26. Đưa khăn tắm cho nàng khi nàng bước ra khỏi vòi sen (nhớ đưa cả khăn lau tóc cho nàng nhé).
27. Hỏi han nàng tỉ mỉ về công việc
28. Giữa cuộc trò chuyện, đột nhiên hãy nói với nàng rằng: “Anh yêu em”
29. Gửi hoa đắt tiền cho nàng mỗi khi bạn muốn nói lời xin lỗi
30. Gọi tên nàng trong khoái cảm
31. Yêu cầu được sửa đường ống nước, điện thoại, bóng đèn v.v. cho nàng mỗi khi bạn nhận ra chúng hỏng.
32. Nhận ra ngay khi nàng mặc đồ mới
33. “Yêu” nàng trong tư thế đứng dựa vào tường
34. Hôn tay nàng trước mặt bạn bè của bạn
35. Nếu nàng quá mệt mỏi và không thiết tha “chuyện ấy”:
a. Hãy chuẩn bị bồn tắm nước nóng cho nàng
b. Massage toàn thân cho nàng
c. Hỏi nàng có muốn hai người chỉ chơi trò vần nhau hay không.
Saturday, June 27, 2009 3:31:19 PM
Nó ngồi bất động trên chiếc giường nhỏ xíu quen thuộc, mắt hết đăm chiêu nhìn lên trần nhà lại quay sang nhìn lá thư trên bàn, thở dài một tiếng. Đầu óc nó rối tơi bời hệt như mái đầu bù xù của nó vậy. Tình cảnh lúc này không có từ ngữ nào diễn tả chính xác bằng câu “tiến thoái lưỡng nan”. Một quyết định, một tương lai. Hoặc nó sẽ có rất nhiều thứ, hoặc nó sẽ khôig có gì cả, vẫn chỉ là một thằng bé đầu xù kháu khỉnh và…vô danh....
Trước khi rơi vào trạng thái vật vờ khổ ải như thế này, thì buổi chiều của nó cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Một buổi tập như thường lệ ở Mini Estadi cùng những đồng đội ở tuyển Barcelona B. Mặc dù đã rất cố gắng, nhưng những gì nó thể hiện gần đây vẫn đảm bảo cho nó chắc một suất ngồi cạnh y tế viên. Nó không hiểu. Nó đã tập luyện hơn người khác, nó cũng đã vất vả hơn những người khác, nhưng cho đến lúc này những gì nó làm được là hơn 30 bàn thắng cho tuyển trẻ Barcelona, và chưa một lần được lên đội 1, chưa một lần được hưởng cái thú gõ giầy lên mặt sân Camp Nou. Bao nhiêu đó không đủ thỏa mãn trái tim khát khao được chơi bóng đá đỉnh cao đến cháy ruột cháy gan mà từ khi còn cởi truồng tắm mưa nó đã cảm nhận được. Giữa lúc đỉnh cao của sự tuyệt vọng đã gần kề, thì nó nhận được lá thư này.
Arsenal như thế nào? Arsene Wenger là HLV ra sao? Giải Ngoại hạng Anh liệu có phù hợp với nó? Nó sẽ sống ở đâu? Còn Carla, nó và Carla sẽ thế nào? Nó đâu thể bỏ cô vào túi và mang theo được? Và quan trọng hơn hết, mất cả tháng cho chuyến đi này, liệu nó đem lại kết quả nào khả quan hơn hiện tại hay không, hay là nó được khuyến mãi thêm một tờ giấy trục xuất từ học viện bóng đá của Barcelona vì nghỉ tập 1 tháng? Những câu hỏi cứ bám lấy đầu nó, khiến nó không tài nào chợp mắt được.
Họ cần nó, họ quan tâm đến nó. Thực sự là vậy. Ở đây nó lạc lõng giữa một rừng các tài năng trẻ, nó cảm thấy không thể ngoi lên được. Nó nhìn lên tường, nơi có treo poster Guardiola, thần tượng thuở niên thiếu của nó, người đã trải qua hơn 11 năm thăng trầm cùng Barcelona và cùng tên tuổi của anh ấy, lòng lại càng thêm phân vân. Nó ở lại và sẽ có thể trở thành một Guardiola thứ hai, hay là nó sẽ trở thành không-ai-cả nếu rời bỏ cuộc sống hiện tại? Hoặc nó có thể đứng chung hàng ngũ với những Zidane, Vierra, những tiền vệ bậc nhất thế giới? Một canh bạc quá lớn mà nó không thể quyết định nổi.
Điên tiết, nó vứt lá thư vào ngăn tủ, lăn ra giường cố vỗ về giấc ngủ. Arsenal, Arsene Wenger, Thierry Henry, Dennis Bergkamp, Vieira những cái tên này xoáy sâu vào óc nó, đánh dạt mọi suy nghĩ lởn vởn chung quanh. Nó chợt nhận ra nơi nó sắp đến chẳng phải là một chỗ tầm thường. Nơi đó có một HLV được xem như bậc siêu cao thủ trong việc phát hiện và đào tạo các tài năng trẻ, có một tiền đạo siêu hạng với những bước chạy thần thánh mà cả thế giới phải ngưỡng mộ, nơi có một tiền vệ trung tâm được xếp vào loại bậc nhất thế giới, và còn rất nhiều cái tên nữa mà nó tạm thời chưa nhớ ra. Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để nó biết mình phải làm gì. Chộp lấy điện thoại, trong đầu nó thoáng hiện hình ảnh thân thương của Carla...
.................................................. ...............
Chuyến bay số hiệu L35 đi London sắp sửa cất cánh. Xin mời quí khách làm thủ tục bay, chậm trễ ở lại ráng chịu!
Chương II : Chân trời mới
Để quên chiếc phong bì đựng lá thư là một tín hiệu chẳng mấy tốt lành gì cho chuyến hành trình này. Không hiểu tại sao nó lại lơ đãng đến thế, tất cả mọi thứ đi kèm với lá thư đều được nó cất giữ an toàn trong tủ và vẫn ở trong đó khi nó lên máy bay, gồm cả số điện thoại của người sẽ đón nó ở sân bay, chỉ mang theo độc có cái vé. Thế là vừa đặt chân xuống đất London, nó lôi xềnh xệch chiếc vali, phóng ánh mắt tuyệt vọng vào đám người lố nhố đang đứng ngay cổng chờ với hy vọng sẽ tìm được một cô nàng xinh xắn nào đấy đang cầm biển có tên nó nhưng nhanh chóng tiu nghỉu cụp xuống. Cũng phải thôi, nó không gọi điện trước, làm sao người ta biết nó đến lúc nào mà đón. Ruột gan lộn tùng phèo vì lo lắng, thân thể mỏi nhừ sau hàng mấy giờ bay liên tục, nó ngồi bệt xuống nền gạch bóng lưỡng, mắt quét qua khối kiến trúc khổng lồ mà nó vừa bước ra. Heathrow là một trong số những sân bay đông đúc và nhộn nhịp nhất thế giới, nhìn từ xa trông như thể một chiếc bánh sandwich khổng lồ sáu tầng được phủ lên bởi thứ ánh sáng màu vàng rất đẹp. Hàng ngàn người đang chen chúc cố gắng sải bước thật nhanh cho kịp việc, còn một số khác thì lơ ngơ y như nó lúc này vậy.
50 xu đầu tiên nó phải tiêu ở cái đất này để có một chỗ ngồi trên xe buýt, nếu không muốn cuốc bộ hàng chục cây số. Chẳng còn cách nào khác, nó phải tự mò đến chỗ duy nhất mà nó biết là có liên quan đến đội bóng Arsenal – sân Highbury. Khung cảnh hai bên đường rất đẹp, nhưng nó chẳng còn bụng dạ nào để ngắm, nó chỉ muốn ăn một bữa thật no và chợp mắt một lát.
- Đã đến đường Gillespie rồi này nhóc
- Ơ..vâng
Giật mình sau cái vỗ vai của người bên cạnh, nó vội vã xách chiếc túi da tót xuống xe buýt. Lê đôi mông và đôi chân tê nhừ vì ngồi bất động hàng giờ liền, nó nhún nhảy một cách thích thú để đôi chân lấy lại cảm giác trước khi người tài xế hét với theo nó khi chiếc xe từ từ chuyển bánh.
- Chịu khó đi bộ một chút theo hướng này sẽ đến được sân Highbury
- Cám ơn anh
Cuối cũng cũng đã đặt chân đến được nơi cần đến, an toàn và lành lặn. Vươn vai thật rộng, nó khoan khoái tận hưởng cảm giác được đứng trên đôi chân của mình, rồi thì bắt đầu nhìn ngắm xung quanh. Đây là Luân Đôn, là xứ sở xa hoa đắt đỏ, là xứ xở của bóng đá, là trái tim của nước Anh. Là nơi nó đã trằn trọc suy nghĩ liệu có nên rời Catalan quen thuộc để mò đến đây hay không; liệu nó có đúng khi rời bỏ Barcelona, nơi được ví như trường học dành cho những nghệ sĩ bóng đá? Liệu nó có đúng khi vứt bỏ một tương lai có-thể-tốt-đẹp để chọn một tương lai chưa-biết-đâu-vào-đâu? Liệu nó có sống sót được ở cái nơi mà giá mua một cái hăm-bơ-gơ còn mắc hơn mua một bữa ăn cho cả nhà nó khi còn ở Tây Ban Nha? Những toà nhà cao vút, những con đường đặc cứng người và xe, tiếng Anh xì xà xì xồ chung quanh, nó như Nemo lần đầu tiên trốn bố quẫy đuôi bơi ra biển lớn. Mọi thứ hoàn toàn mới mẻ và xa lạ với nó, có lẽ chỉ có duy nhất quả bóng ở London thì giống quả bóng ở Catalan mà thôi. Thoáng nghĩ đến đó, nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, những âu lo về cuộc sống tương lai tạm thời lui vào góc khuất, nhường chỗ cho khát khao rạo rực được xỏ giầy đạp lên sân cỏ mượt và chạm châm vào quả bóng. Đã mấy ngày đi đường liên tục, chân nó có vẻ nhớ cái quả cầu cao su ghê gớm.
- Mua bản đồ đi anh ơi, mới đến đây mà không có bản đồ là lạc đường như chơi đấy
Một thằng nhóc chừng 10 tuổi đang giật giật áo khoác của nó.
- À …ơ…xin lỗi…tiền không có tôi , à , tôi không có tiền.
Cái thứ ngôn ngữ mà nó đang còn cặm cụi tự học này quả thực làm nó khổ sở rất nhiều. So với tiếng Tây Ban Nha thì tiếng Anh khó học hơn gấp vạn lần, dù rằng nó luôn tự hào về trí thông minh của mình trong mọi lĩnh vực. Nó chỉ ước mong làm sao đừng cắn phải lưỡi khi nói chuyện, thế đã là tốt lắm rồi.
- Chỉ có 45 xu thôi mà, 45 xu là anh có cả Luân Đôn trong lòng bàn tay, quá rẻ còn gì
- Ờ…cho tôi một cái
Nó móc tiền trong túi đưa cho thằng nhóc rồi nhận lấy tấm bản đồ. Thằng bé lủi đi nhanh như sóc. Dù gì thì ông bà xưa nói vẫn không sai, đường đi nằm trong miệng của mình, vừa nhìn bản đồ vừa đi vừa hỏi sợ gì không đến được đích. Nghĩ vậy, nó vác balô lên vai rồi mở tấm bản đồ ra xem. Nó thấy Arsenal Tube Station ở cách đây chừng vài dãy nhà, còn sân Highbury thì ở phía Tây Nam nơi nó đang đứng khá xa. Định bụng sẽ ghé mắt xem thử xem sân ga duy nhất mang tên một CLB bóng đá tròn dẹt ra sao, nhưng trời thì cũng bắt đầu nhá nhem, nên nó nghĩ tốt nhất là nên nhanh chân trước khi phải qua đêm đầu tiên ở London trên một cái vỉa hè nào đó, nằm co ro như xác chết cháy.
Nó nhìn cột đèn chờ tín hiệu sang đường, rồi bất chợt nó thấy một…tấm bản đồ khổng lồ y chang tấm nó đang cầm trong tay, được bọc trong tấm kính cũng khổng lồ nốt, đặt ngay bên kia đường. Thế đấy, 45 xu tiếp theo nó tiêu ở cái đất này đã theo chân thằng oắt lừa đảo lúc nãy lẩn vào cái xó nào rồi.
- Đứng lại! Đi đâu đó?
- Tôi đến gặp ông Arsene Wenger
- Và cậu là?
- Francesc Fabregas, từ Catalan, Tân Ban Nha. Ông Wenger có hẹn cháu đến đây.
- Ờ, còn tôi là G.Bush, đến từ Nhà trắng.
Nói rồi lão bảo vệ béo ục ịch rú lên một tràng cười kệch cỡm. Đôi mắt tí hin của lão nhìn nó dò xét từ đầu đến chân rồi gầm gừ:
- Này nhóc, khôn hồn thì biến, đừng ở đây giở trò. Ta chưa hề nghe cái tên Fabregas bao giờ, cũng chưa nhận được lệnh của ai rằng hôm nay ngài Wenger có hẹn cả.
- Dạ vâng, tại cháu đến không báo tr….
- Suỵt suỵt, lắm lời quá. (nãy giờ nó mới nói 3 câu cụt lủn). Ta nói rồi, không ai được phép vào mà ta không biết cả. Chú mày cứ đứng ở đó, biết đâu một lát ngài Wenger sẽ đích thân ra mời chú mày vào cũng nên. Khục khục…Này, nếu thế thật thì chú mày nên cho ta xin một chữ kí vào áo đây, kẻo sau này nổi tiếng quá ta xin không nổi. Ha ha ha…
Lão béo lại rú lên cười khoái trá, trong khi nó chẳng thấy có gì đáng cười. Làm sao để người ta cho nó vào bây giờ? Tất cả cũng chỉ tại cái tính ẩu đoảng. Giờ thì viễn cảnh ngủ trên vỉa hè hiện ra rõ mồn một. Nó nguyền rủa cái đêm nó quyết định ra đi. Phải chi…
- Cậu là Fabregas phải không? Sao cậu lại đến một mình? Cậu không đi cùng Katherine sao?
Một giọng nói từ tốn, trầm ấm vang lên sau lưng lão bảo vệ. Một người đàn ông dỏng cao, tóc muối tiêu, thân hình gầy gò xuất hiện. Khuôn mặt phảng phất nét gì đó rất giống cái nam tài tử Pháp mà nó hay xem trên vô tuyến. Khuôn mặt nhăn nheo nhưng có cái nhìn rất thân thiện. Khuôn mặt này nó biết. Arsene Wenger. Ông đang mặc một chiếc áo màu đỏ thẫm, trên cổ đeo chiếc đồng hồ bấm giờ.
- Ơ…à vâng, là tôi. Katherine là…ơ…
- Là người tôi cử ra đón cậu.
Để cho Wenger biết rằng nó làm mất số điện thoại của Katherine lúc này là điều mà nó không cho phép mình tự thú nhận. Thà phải mặc váy đến đây còn đỡ xấu hổ hơn việc tự quảng cáo về tính đãng trí và ẩu đoảng của mình.
- À…vâng. Tôi muốn đi loanh quanh thành phố một lát nên không muốn làm phiền đến mọi người.
- Tôi hơi bất ngờ vì cậu đến sớm hơn tôi dự kiến. Mệt rồi phải không? Theo tôi.
Arsene Wenger đích thân ra đón nó? Vị HLV tài ba bậc nhất thế giới ra tận cổng đón nó vào? Nếu mồm nó há hình quả bóng bàn, thì khi ngó sang lão bảo vệ béo ú, nó thấy mồm lão há theo hình quả bóng quần vợt. Khi đi ngang qua lão, nó cười nhẹ và thì thầm:
- Lát nữa cháu sẽ ra kí tặng bác mấy chữ.
Rồi nó sải bước theo Arsene Wenger, bỏ lại một khuôn mặt đang há hốc mồm vì ngạc nhiên và đang chuyển sang tím đỏ vì tức giận
Kiến trúc sân Highbury không to lớn như sân Catalan, nhưng vẫn có một nét gì đó rất lạ. Từ chỗ nó đang đứng, nó thấy một khối bê tông khổng lồ màu trắng có dòng chữ Arsenal Stadium đỏ rực ở tít trên cao. Nội thất bên trong ngay lập tức làm nó bị choáng ngợp bởi một màu đỏ phủ kín mọi thứ, từ thảm sàn, màu lan can, thang máy cho đến những thứ nhỏ nhặt như thùng rác, máy báo cháy…Mọi thứ đều có một ít màu đỏ. Đang mải mê nhìn ngắm, nó giật mình khi Wenger cất tiếng:
- Cậu đến rất đúng lúc. Mọi người đều ở đây cả. Có thể cậu sẽ bắt đầu làm quen với mọi người ngay từ hôm nay được rồi.
“Mọi người” mà Wenger đang nói đến ở đây làm nó nghĩ ngay đến hai trường hợp : một là các chuyên gia sát hạch đang chờ để đánh rớt nó, một còn lại là đội trẻ Arsenal. Dù tự tin, nhưng tận sâu trong đáy lòng nó vẫn mong muốn trường hợp thứ hai xảy ra hơn.
Wenger và nó đã đến đường hầm dẫn ra sân, và điều nó mong đợi đã không đến.
Rõ ràng là nó đang nhìn thấy cái hộp sọ dài ngoằng của một khuôn mặt nó đã thấy rất nhiều trên vô tuyến, thấy một người cao lớn đen nhẻm đang tâng bóng cũng rất quen thuộc, và thấy nhiều người nữa đang nhìn về phía nó. Đây chính là những cầu thủ lừng danh của đội 1 Arsenal. Không thể nhầm được. Lẽ nào Wenger lại giới thiệu nó với họ? Không có chuyện như vậy đâu, nó thầm nghĩ.
- Các chàng trai, lại đây nào. Wenger hét lớn và vẫy tay ra hiệu mọi người.
Nó cảm thấy bối rối và ngượng ngùng khó tả. Nó không muốn trở thành tâm điểm chú ý ở đây. Nó chỉ là một thằng nhóc 16 tuổi đến để thử việc chứ không phải ngôi sao giá 20 triệu bảng mà Arsenal vừa mua về. Rồi thì đứng trước mặt nó giờ đây là những Thierry Henry, Vieira, Ljungberg, Campell bằng xương bằng thịt, mồ hôi ướt đẫm và đang thở phì phò như voi. Tất cả họ đều đang chăm chú nhìn nó, nó nghe Henry lầm bầm gì đó với Vieira bằng tiếng Pháp rồi cả 2 cùng phá lên cười. Ước chi mặt đất nó thể nứt ra để nó chui tọt xuống dưới cho đỡ phải đứng như trời trồng thế này.
- Đây là Francesc Fabregas đến từ Barcelona. Cậu ấy sẽ ở với chúng ta vài ngày. Lịch sự nhé. Vieira, đừng bẻ chân cậu nhỏ. Còn Toure, đừng tụt quần cậu ấy. Tôi không muốn cậu ấy vừa khóc vừa chạy về Catalan đâu.
Các cầu thủ Arsenal ồ lên cười, nó cũng cười theo phụ họa, nhưng mặt nó nóng bừng bừng vì bị đem ra làm trò cười.
- Tạm thời cậu sẽ ở với Senderos. Wenger vừa nói vừa chỉ một chàng trai trẻ đầu trọc lóc, nước da trắng hồng rồi nói tiếp. – Cậu ấy sẽ giúp cậu trong những ngày này. Giờ thì tôi có việc phải làm. Hẹn gặp lại cậu sau. Mọi người giải tán.
Họ giải tán thật, chẳng ai thèm đoái hoài đến nó hay hỏi han nó một câu nào, làm nó quê hết sức. Wenger cũng nhanh chóng bước ra khỏi sân tập, chỉ còn cậu Senderos tiến gần lại nó tươi cười hỏi han bằng tiếng Anh rất chuẩn:
- Chào cậu, tớ là Senderos. Gọi là Philippe cũng được.
- Ờ, tớ là Francesc, mọi người vẫn gọi là Cesc.
- Đi nào, tớ sẽ dẫn cậu về nhà tớ. Có rất nhiều thứ tớ muốn hỏi cậu về Tây Ban Nha, và cậu cũng sẽ có rất nhiều thứ để học ở đây. Chào mừng đến Arsenal.
Sự nhiệt tình và tốt bụng của cậu bạn mới làm nó dễ thở một chút. Ít ra thì tối nay nó cũng có chỗ ngả lưng và được ăn một bữa ra hồn. Từ sau khi bị thằng oắt con bán bản đồ lừa một vố, nó chẳng dám mua thứ gì nữa, kể cả một cái hotdog.
- À này Cesc, tớ thắc mắc quá!
- Gì thế?
- Cậu có gì đặc biệt mà thầy Wenger bỏ cả kì nghỉ hè để bay sang Tây Ban Nha xem cậu thi đấu nhỉ?
Ngồi trong taxi cùng Senderos, nó miên man suy nghĩ không thôi, mặc cho cậu bạn mới huyên thuyên đủ thứ về London và về Arsenal. Điều vừa nghe lúc nãy khi hai thằng vừa ra khỏi sân Highbury làm nó choáng váng đến nỗi bủn rủn tay chân. Arsene Wenger? HLV của Arsenal? Đích thân đến Tây Ban Nha xem giò cẳng nó chứ không phải một tuyển trạch viên nào đó? Bỏ cả kì nghỉ duy nhất của một năm? Tại sao? Ông ấy thấy gì ở nó mà lại làm như vậy? Phải chăng ông nhầm nó với siêu sao nào khác, thằng bạn Messi chẳng hạn? Hay là ông chỉ đi du lịch ở đó và nhân tiện ghé qua Masia? Nếu vậy tại sao ông biết tên nó và cả địa chỉ nó ở mà gửi thư? Hàng đống câu hỏi bu quanh, khiến mọi thứ trở nên rối tung rối mù. Quá nhiều sự kiện diễn ra trong cùng một lúc làm cho cái đầu của nó không thích nghi kịp, vì vậy mà bỏ lỡ luôn cơ hội ngắm nhìn những cửa hiệu sang trọng, những toà cao ốc chọc trời rôì những khu mua bán sầm uất nằm dọc theo con đường mà hai đứa đang lướt qua.
Xe rẽ vào một khu nhà nhỏ nhưng xinh xắn, hai hàng cây bên đường cuốn lấy nhau tại thành một cái ngõ xanh um xa tít, đỗ lại trước cửa một ngôi nhà. Senderos vừa trả tiền vừa giục:
- Nào nhanh chân lên, bác Noreen chắc sẽ nổi giận lôi đình nếu tớ không có mặt trên đó trong 2 phút nữa.
- Bác ấy là…?
Senderos chưa kịp há mồm ra trả lời, thì hai đứa đã nghe một giọng nói, chính xác là một tiếng gầm từ lầu hai vang ra như thể những mũi tên lao thẳng vào chỗ hai đứa đang đứng. Một mái đầu xoăn tít bạc trắng thò ra, nheo nheo mắt nhìn hai thằng:
- Phillippe, tại sao giờ này mới về hử? La cà ở đâu? Thằng kia là thằng nào?
Nó đứng im không dám nhúc nhích, cũng không dám mở mồm ra, như thể nếu một cơ trên người nó động đậy thì bà ấy sẽ lao xuống xé nó ra làm đôi.
- Dạ, hôm nay thầy Wenger cho bọn cháu tập thêm. Đây là Francesc Fabregas, bạn ấy đến từ Tây Ban Nha bác ạ, là khách của thầy Wenger đấy. Thầy bảo bọn cháu sẽ ở chung vài ngày. Lát nữa thầy sẽ gọi cho bác mà.
Bà Noreen thụt đầu vào, và nhanh hơn nó tưởng, bà đã xuất hiện ở bậc thềm trước cửa. Nó suýt bật cười khi nhìn thấy bà, nhưng đã kịp mím chặt môi lại. Không buồn cười sao được khi bà đang mang một đôi tất lòe loẹt đủ thứ màu, chiếc dép bên phải màu đỏ còn chiếc bên trái màu xanh lá. Căp kiếng dầy tựa trên sống mũi làm nó không thấy rõ đôi mắt bà đang nhìn ai, nhưng nó đoán là đang nhìn chằm chằm vào nó. Nước da lấm tấm đồi mồi, hồng hào khỏe mạnh. Bà đang khoác một tấm áo len màu thịt gà được đan rất cầu kì.
- Thằng Phillippe hôm nay ăn ít lại nhé, bác không biết mày dẫn bạn về nên nấu vẫn như mọi bữa. Cháu ăn cay được chứ Phác-gơ-rát?
- Fabregas ạ, bác cứ gọi cháu là Cesc cũng được. Miễn có thứ gì bỏ vào mồm là cháu ăn tất.
Nó nhoẻn miệng cười, cảm thấy bác Noreen cũng không có vẻ đáng sợ như nó tưởng.
- Vậy hai đứa lên lầu tắm rửa rồi ngồi vào bàn ngay đi. Đồ ăn nguội hết cả rồi.
Phòng của Senderos nhỏ nhưng rất gọn gàng, một chiếc giường kê sát tường trải drap màu xanh lợt, bên phải là chiếc đèn ngủ xinh xắn đặt trên một kệ sách nhỏ. Sàn gỗ bóng loáng và mát rượi bàn chân. Lại còn có cả một chiếc tivi va... một bộ Play Station 2 nữa, thứ này nó mê lắm mà chưa có tiền mua. Trên tường treo hàng đống poster của các cầu thủ nổi tiếng, và một tấm thật to của đội tuyển Thụy Sĩ, có cái mặt nghiêm nghị đến buồn cười của Senderos. Nó buông mình xuống giường trong khi Senderos vừa cởi áo ra vừa giải thích:
- Bác Noreen là chủ nhà ở đây. Bác ấy là bạn của thầy Wenger, cũng là tai mắt của thầy ấy ở khu này. Đứa nào léng phéng la cà tụ tập chơi bời là bác ấy biết tất, rồi thể nào cũng đến tai thầy Wenger. Mà "phần thưởng" cho việc này thì cậu không muốn biết đâu. Cho nên bọn tớ chẳng đứa nào dám làm liều. Tớ tắm trước nhé. Hôi quá rồi!
Nó phì cười khi tưởng tượng đến cảnh một bà già tay cầm cái roi đứng tựa cửa chờ bọn thanh niên đi chơi khuya về rồi phét cho mỗi đứa một roi vào mông, giống như bà ngooại nó vẫn làm khi nó còn ở Catalan. Mãi đến lúc này nỗi nhớ nhà mới ùa đến. Đêm đầu tiên nơi xa lạ, đêm đầu tiên không ngủ dưới trời sao quê, một cảm giác rất lạ. Nó chợt nhớ đến cái không khí oi nồng quen thuộc mỗi tối, nhớ cái giường nhỏ quen thuộc, nhớ cha mẹ nó dù rằng họ không mấy quan tâm đến việc nó rời xa quê nhà để phiêu lưu một chuyến, và nó nhớ Carla. Không biết giờ này cô ấy đang làm gì, và có nhớ nó không? Nó đi lâu thế này liệu có đứa nào tiếp cận cô ấy hay không?
Bụng dạ vừa đói vừa bồn chồn, không đợi Senderos tắm xong, nó bật dậy tiến về phía nhà bếp. Bác Noreen đã để sẵn trên bàn một bữa ăn trông rất bắt mắt và hấp dẫn, nên nó quên cả phép lịch sự, ngồi ngay vào bàn và bắt đầu múc đầy thức ăn vào dĩa và ngấu nghiến nhai.
Một lúc sau thì Senderos mò xuống với chiếc quần đùi và áo thun trắng. Giờ nó mới có dịp nhìn rõ cậu bạn, trông cao to sừng sững như quả núi nhưng trắng trẻo và hồng hào như con gái vậy. Khó tin là chàng "công tử" này lại là trung vệ trẻ của một CLB lừng danh như Arsenal và của đội tuyển trẻ Thụy Sĩ.
Thò tay vào tủ lạnh lấy ra một cốc nước màu xanh lục, Senderos ngửa cổ tu ừng ực, quẹt mồm rồi ngồi vào bàn.
- Thứ cậu vừa uống là gì thế? Trông lạ quá!
- Rau má xay với đậu xanh. Món này thầy Wenger dạy tớ làm, uống rất tốt cho tiêu hóa. Cậu chưa biết đâu, thầy là bậc kì tài về dinh dưỡng thể thao đấy.
Lần đầu tiên nó nghe đến “rau má”, và cũng là lần đầu tiên nó nghe Wenger là người am tường về dinh dưỡng thể thao.
- Tớ nếm thử được chứ.
- Tất nhiên. Ngon lắm!
Thứ nước xanh lè này vừa chạm vào lưỡi nó suýt làm nó phun ra hết mọi thứ trong mồm.
- Ghê quá. Có mùi như rau bina xay chung với rong biển vậy.
- Uống mãi sẽ quen thôi, sau này có khi cậu thấy ngon nữa là khác.
Bữa ăn diễn ra khá vui vẻ, vì hai thằng con trai trạc tuổi nhau đến từ hai nền văn hóa khác nhau thì có rất nhiều thứ để cùng chia sẻ. Nó rất ngạc nhiên khi biết Senderos thông thạo đến sáu ngoại ngữ (dù tiếng Tây Ban Nha của cu cậu không tốt lắm),chưa có ý định dừng lại ở con số 6, và thích nghe nhạc đồng quê (anh chàng này mà xăm một ít lên vai và khoác lên mình một chiếc áo da cộc tay thì đố ai dám lại gần, ý nghĩ đó khiến nó buồn cười hết sức). Senderos kể cho nó nghe tất cả về Wenger và Arsenal, nghe đến đâu mắt nó mở to đến đấy. Nào chuyện Berkhamp sợ đi máy bay, chuyện Wenger bắt các cầu thủ ăn đồ ăn của Nhật, và chuyện những quả đầu trọc lóc. Nó run rẩy sờ lên sờ lên mái tóc bù xù dài ngoằng của nó, tưởng tượng đến cảnh bị người ta lấy tông-đơ ủi sạch, chỉ còn lại da đầu bóng loáng như thằng bạn ngồi đối diện đây mà lạnh cả gáy.
No nê, Senderos về phòng đọc sách, còn nó chui vào nhà tắm nhìn bóng nó trong gương với đôi mắt vô hồn. Nơi nó vừa đến thật đủ chuyện kì quái và kì quặc, khác xa với những gì nó biết (hoặc nó tưởng nó biết) khi còn ở Masia. Giờ thì nó mong Wenger đừng nhận nó, để nó khỏi phải ăn những thứ quái gở đến phát khiếp cũng như phải chia tay mái đầu bù xù yêu thích.
Tắm xong, nó về phòng của Senderos tót lên giường, chui vào chỗ bên cạnh cậu bạn đang dúi mũi vào cuốn sách có tựa “Học cách kềm chế cơn nóng giận”. Một cơn sợ hãi nho nhỏ len vào tim nó. Chẳng nhẽ khối thịt to uỳnh kế bên “rất hay nóng giận”?!
Chợt Senderos lên tiếng:
- Ngủ đi. Mai phải đi tập sớm đấy.
- Ừ. Chúc cậu ngủ ngon.
- Ngủ ngon, Cesc.
Nhắm mắt lại, nó tưởng tượng ra khung cảnh ngày mai, nó sẽ phải thể hiện trước hàng chục cặp mắt của các danh thủ lẫy lừng nếu không muốn bị trả về Catalan một cách nhục nhã. Ngày mai, mai nó phải cho mọi người thấy tại sao Wenger đích thân đến Masia xem nó đá. Ngày mai, hoặc là tất cả, hoặc không là gì cả. Ngày mai, ngày mai.
Giấc ngủ đầu tiên ở London ngắn hơn nó tưởng. Chập chờn, lo lắng, một cảm giác mơ hồ ám ảnh nó suốt cả đêm. Thậm chí nó đã mơ thấy mình trượt ngã sõng soài khi định tung chân sút quả bóng vào lưới trống chỉ cách có 2m, thấy những Henry, Vieira, Pires đang hô hố ôm bụng cười ngặt nghẽo. Choàng tỉnh với bàn tay nắm chặt, người vã mồ hôi như tắm, Cesc quay sang nhìn cậu bạn đang ngáy khò khò rồi liếc nhìn đồng hồ. 5h sáng. Nó không đủ can đảm để tiếp tục giấc ngủ, vì nó sợ sẽ lại mơ thấy những điều tương tự. Vẫn còn nhớ như in cái đêm trước khi ba nó dẫn nó vào thi tuyển tại học viện Masia, và nó đã ngủ rất ngon, mang theo lòng háo hức lẫn nôn nao được so tài và thể hiện mình. Lúc đó nó vui sướng và tự tin bao nhiêu, thì bây giờ lại run sợ và bạc nhược bấy nhiêu.
Nó vùng dậy mặc một chiếc quần thun dài màu đen, khoác chiếc áo len mũ trùm, xỏ đôi giầy training rồi phóng ra khỏi nhà. Nó cứ chạy và thở, chạy không ngừng, cũng không nhớ là đã chạy bao xa và chạy qua những con đường nào, nhưng nó chạy mà đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chạy để quên đi những gì sắp sửa phải đối mặt. Đến khi cảm thấy đôi chân có dấu hiệu hơi mỏi, nó thong thả cuốc bộ ngược lại con đường đã đi qua, tranh thủ nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Nó tự trấn an bằng một bài dân ca Tây Ban Nha yêu thích, cố gắng xua tan âu lo bằng cách hít thật sâu như muốn tràn ***g ngực cái không khí trong lành và mát rượi của buổi sớm tinh mơ.
Về đến nhà thì Senderos đã dậy và đang nhồm nhoàm một họng đầy bánh mì.
- Dậy sớm vậy? Ăn gì hông?
- Cám ơn, tớ không đói.
Dù có đói nó cũng không còn tâm trạng nào để ăn.
- Hình như cậu có thói quen không ăn sáng thì phải?
- Ừ, mà sao cậu biết?
- Vì 16 tuổi mà nhỏ con như cậu thì ắt là biếng ăn rồi. À, hôm qua đến giờ tớ quên chưa hỏi, cậu đá ở vị trí nào thế?
- Tớ thường đá levante, à không, tiền vệ phòng ngự, nhưng đôi khi cũng đá tiền đạo.
- Không đùa đấy chứ? Nhỏ con như cậu làm sao đá tiền vệ phòng ngự được? Thấy anh Vieira với Edu không? Cả anh Silva nữa.
- Ừ, dù gì thì tớ cũng không thích vị trí đó lắm.
Hơi tự ái vì bị chê còi, nó trả lời ậm ừ cho qua chuyện, vì nếu nó nói thật với Senderos về ước nguyện của mình, đảm bảo nó sẽ bị cười cho thúi mũi.
*********************
Bất ngờ đầu tiên của ngày hôm nay là việc bác Noreen sẽ là tài xế của hai đứa nó, vì Senderos chưa có bằng lái xe. Hai thằng ngồi sau cứ khúc khích cười khi bác căn dặn tụi nó phải về đúng giờ, tập xong phải ra ngay cổng khán đài Đông, cả đến chuyện nói năng với ông Wenger như thế nào, ăn uống ra sao, tụi nó cũng được lập trình chi tiết và tỉ mỉ như hai đứa trẻ sơ sinh. Senderos đã quá quen với cảnh này nên nó bâng quơ nhìn ra cửa sổ, còn Cesc thì vâng dạ lia lịa. Nó thấy bác Noreen tốt bụng và đáng mến quá nên không nỡ làm bác ấy buồn.
Hai thằng đi thẳng vào phòng thay đồ dành cho cầu thủ. Ở đó đã có sẵn những bộ quần áo tập, giày, vớ, bảo vệ ống quyển, tất cả được xếp gọn gàng trong từng ngăn có ghi tên từng người. Hầu hết các ngăn đã trống, nghĩa là mọi người đã đến đông đủ.
- Của cậu đây.
Senderos đưa cho nó một bộ. Nó thắc mắc:
- Cái này của ai thế?
- Của cậu chứ của ai? Ở đây không mấy người mang vừa giầy số nhỏ như thế này đâu.
- Cám ơn, cậu chu đáo quá.
- Không phải tớ, tất cả chỗ này được sắp sẵn ở đây từ trước khi cậu đến rồi.
- Gì cơ? Mà làm sao…? Ai?
- Chẳng nhẽ anh Thierry Henry lại đi chọn giầy và vớ cho cậu rồi để ở đây hả ngố? Chú Vic làm theo lời thầy Wenger đấy.
Senderos cười khì khì, trong khi nó lại rơi vào trạng thái ngờ nghệch giống như hôm qua.
- Chú Vic là…?
- Lôi thôi quá, trễ bây giờ. Thay đồ lẹ rồi còn ra sân.
Đôi giầy khá vừa chân, và nhẹ hơn đôi nó vẫn thường mang. Xong xuôi, hai thằng tiến ra sân. Những gương mặt hôm qua đều đã ở đó. Henry đeo một đôi găng tay màu đỏ đang vờn quả bóng như làm xiếc, còn Vieira, Pires, Ljungberg đứng xung quanh cười đùa chỉ trỏ. Lại gần nó mới thấy Ljungberg bằng xương bằng thịt trông bảnh trai hơn trên vô tuyến, nhưng nó vẫn thích mái tóc dài đen nhánh của Pires hơn. Một số cầu thủ khác mà nó chưa biết tên thì đang túm tụm lại bàn tán rôm rả, nhưng tất cả đều quay đầu nhìn về phía hai thằng khi tụi nó tiến lại gần.
Một anh da đen cất giọng:
- Ê Phillipe, hôm qua ngủ ngon chứ?
- Dạ bình thường. Mà sao ạ?
- Thế nửa đêm giật mình dậy mấy lần?
- Không, mà sao…?
- Thì chẳng phải đêm phải dậy để pha sữa rồi dỗ cậu nhóc này bớt khóc hay sao?
Cả đám phá lên cười, cả thằng bạn của nó cũng cười ha hả như thể vui lắm. Nó chẳng thấy có gì vui, cũng chẳng thấy sự thân thiện của anh da đen này nằm ở đâu cả. Nó lầm lũi bước lại gần một anh chàng nhỏ con đầu trọc đang ngồi đăm chiêu suy nghĩ. Nó có vẻ khoái những người lầm lì hơn là những cái mồm tía lia.
- Chào anh, em là Cesc, đang thử việc ở đây.
- Ờ chào cậu, tôi là Ashley Cole.
- Hình như anh đá cánh trái phải không ạ? Em có nghe về anh, người có tốc độ kinh khủng nhất nhì nước Anh.
- Không, tôi không đá ở cánh. Tôi là hậu vệ biên mà.
Nó không hiểu cho lắm, nhưng nó đoán chắc anh chàng này đang đùa hay pha trò gì đấy. Bỗng nhiên anh ta nghiêm giọng:
- Này Cesc.
- Dạ?
- Làm thế nào để đặt một con voi vào tủ lạnh?
Nó suýt té ngửa. Cole nói tiếp:
- Hôm qua Bergkamp nói với tôi rằng con voi nhà anh ấy bị sốt và cần được đặt vào tủ lạnh, nhưng tủ lạnh nhà anh ấy nhỏ quá, tủ lạnh nhà tôi cũng nhỏ nên không giúp được anh ấy. Tôi tìm mãi mà không có chiếc nào to bằng một con voi cả. Cậu có biết chỗ nào bán một chiếc như vậy không?
Nó à ừ rồi ngậm mồm chuồn thẳng. Sao mọi người ở đây ai cũng thích đùa là làm sao?
Không phải suy nghĩ lâu, Arsene Wenger từ trong đường hầm tiến ra sân với bộ trang phục giống hôm qua. Ông tuýt còi tập hợp mọi người lại thành vòng tròn và bắt đầu nói:
- Hôm nay chỉ tập nhẹ, 10 vòng sân, các động tác dắt và rê bóng, bài tập riêng từng nhóm, sau đó chia 2 đội thi đấu 30 phút.
Nghe đến đó nó hơi lo lắng, nhưng ngay lập tức tự cười với chính mình, rằng nó có lẽ chỉ làm cổ động viên trong 30 phút này thôi, nên không việc gì phải lo.
10 vòng sân Highbury không phải là một quãng đường dài, nhưng bấy nhiêu cũng đủ làm nó thở phì phò, thế nhưng nó để ý thấy một số người vẫn tỉnh như không. Anh chàng da đen lúc nãy và Vieira chẳng hạn. Họ trông không khác gì lúc chưa chạy, còn nó thì mồ hôi nhễ nhại và thờ dốc từng chập. Senderos vỗ vai:
- Bộ ở Tây Ban Nha người ta đá bóng một hiệp 30 phút hay sao mà mới nhiêu đây đã thở dữ vậy?
- Không, chỉ là…
Cesc cố tình lảng sang chỗ khác để không phải thú nhận với cậu bạn rằng thể lực của nó chỉ thuộc loại trung bình.
Những bài tập tiếp theo đã quá quen thuộc với cầu thủ chuyên nghiệp nên buổi tập nhanh chóng đi vào phần kết : trận đấu tập.
Arsene Wenger nãy giờ chăm chú theo dõi các cầu thủ giờ tiến ra vòng tròn giữa sân và tập hợp tất cả lại xung quanh. Ông nói rành mạch từng chữ:
- Jens, Toure, Campell, Cole, Lauren, Cygan, Vieira, Silva, các cậu qua bên này thành một đội.
Những cầu thủ được gọi tên nhanh chóng bước về phần sân được chỉ định, trong khi nó thắc mắc vô cùng. Đây có lẽ là bài tập 7 đánh 7, nhưng tại sao trong số những cái tên vừa rồi không có ai là tiền đạo?
- Henry, Bergkamp, Pires, Fred, Ray, Edu và Cesc. Các cậu bên này.
Nó giật mình khi nghe đến tên mình. Thằng bạn nhìn nó trân trối như nhìn xác chết, số còn lại cũng không khá hơn là mấy. Đến nó còn không tin những gì nó vừa nghe. Ông Wenger có ý gì khi đưa nó vào trận đấu tập này, và tại sao lại xếp nó bên đội của Henry? Nó chuyên đá phòng ngự cơ mà? Bộ hết người hay sao mà ông ấy lại túm nó vào?
- Đội của Jens tập trung phòng ngự, Cole và Lauren ra cánh, Cygan, Campell, Toure trung vệ, Vieira và Silva đánh chặn phía trước. Còn bên này, Pires, Fred, Henry và Bergkamp đá như thường lệ…
Nó lầm thầm khấn trong đầu “Tiền vệ phòng ngự, tiền vệ phòng ngự”. Dù không thích nhưng đây là vị trí nó chơi tốt nhất từ trước đến giờ.
-…Edu và Ray bọc hậu, còn Cesc, cậu là tiền vệ tấn công.
Tai nó lại lùng bùng còn hơn hồi nãy. Nó không hiểu ông Wenger đang tính toán gì lại giao việc triển khai tấn công cho một thằng nhóc 16 tuổi vừa chân ướt chân ráo đến đây. Nó nhìn Henry và Bergkamp mà tim muốn nhảy khỏi ***g ngực. Nó đang đá cặp với 2 trong số các tiền đạo hàng đầu thế giới, mà lại ở vai trò “chỉ huy” của họ, đây liệu có phải là khoảnh khắc cuối cùng của nó ở London?
- Hoét.
Tiếng còi nhập trận vang lên, và Berkhamp trả bóng về cho nó. Lập tức Pires và Ljungberg khép cánh rồi dâng lên như vũ bão, trong khi Vieira và Silva cũng nhanh chóng dồn lên uy hiếp. Vừa vung chân chuyền bóng cho Pires đang trên đà di chuyển dọc biên thì bỗng đùng một cái, nó thấy một bóng người cao lớn nhoài người về phía nó nhanh và dứt khoát như mãnh thú vồ mồi, làm nó ngã sõng soài trên mặt cỏ, lăn một vòng ra phía sau. Lồm cồm ngồi dậy, nó thấy Vieira sừng sững trước mặt, trong chân anh là quả bóng. Mất bóng ngay trong lần đầu tiên. Khó có thể tả lại cảm giác lúc đó của Cesc, vừa xấu hổ, vừa lúng túng, lại vừa tức giận đến nghẹn họng. Dù gì nó cũng là lớp đàn em, có cần phải triệt buộc đến thế không?
- Làm lại.
Wenger hét lớn và thổi còi. Vieira mỉm cười khẩy bóng lại, và lao lên ngay khi nó có ý định triển khai tấn công. Lần này nó lập tức đẩy bóng sang cánh và nhìn bộ đôi Pires, Henry biểu diễn. Phải nói nó chưa thấy cầu thủ nào chơi bóng nhẹ nhàng và đẳng cấp như Henry, mỗi pha chạm bóng, mỗi cú tăng tốc đều dũng mãnh và điêu luyện vô cùng. Chỉ bằng một pha bật tường, bộ đôi này nhanh chóng đưa bóng đến sát khung thành đối mặt với cầu thủ đang ở vị trí hậu vệ phải có tên Lauren. Nó hối hả chạy thẳng vào trước khung thành để tham gia tấn công, và Henry đã thấy, bèn tạt một cú nhẹ ngang tầm chân… trái của nó, chân không thuận. Không còn cách nào khác khi mà Silva đang ở trước mặt còn Vieira thì gây sức ép từ đằng sau, nó bặm môi vô lê hết sức bình sinh vào quả bóng để đưa nó lên….trời, còn chiếc giầy trái của nó cũng lưu luyến trái bóng mà lao vùn vụt về góc sân.
Lại một tràng cười rộ lên như hàng ngàn mũi dao xuyên vào tim nó. Henry vẫn nhe răng cười và tiến lại gần rôì nói nhỏ:
-Không sao, cố gắng lên.
Nó cứ đứng như trời trồng, rồi sực nhớ ra, bèn chạy ra đường biên nhặt lại chiếc giầy, xỏ vào rồi tiếp tục trận đầu. Quãng đường từ chỗ đang đúng ra tới chiếc giầy, nó thề với trời đất là quãng đường dài và kinh khủng nhất nó từng trải qua. Anh da đen lúc nãy (nó nghĩ anh ta tên Toure) vừa cười vừa hét:
- HLV ơi thay người, em không muốn ăn giầy vào mặt!
Vẫn là một tràng cười phụ họa cho câu pha trò của Toure. Nó tức đến nỗi tím mặt, lỗ tai lùng bùng nhưng không sao cử động được đôi chân. Nó liếc nhìn ra sân chỗ ông Wenger đang ngôì, nó thấy ông chăm chú nhìn nó, khuôn mặt nghiêm nghị không tỏ một chút gì là buồn cười. Nó thoáng thấy trong ánh mắt đó niềm tin tưởng và sự ủng hộ.
Tiếng còi của ông lại vang lên, và nó quên hết tất cả những gì đã xảy ra. Trước mặt nó giờ chỉ còn một hàng phòng ngự kiên cố và dày đặc mà nó cần phải vượt qua. Nó phối hợp bật tường với Ljungberg, và đường chuyền trả lại của người này cho nó chính xác đến từng milimet. Nó thoáng thấy Henry đang lao xuống sau lưng hậu vệ phải bên kia, còn Berkamp thì bị Campell theo rất sát. Vieira lao tới, không còn thời gian cho nó suy nghĩ. Vẫn bằng cú chuồi bóng trực diện, Vieira nhắm thẳng vào quả bóng. Henry ngừng chạy như để chờ xem chuyện gì tiếp theo. Nó lách bóng tránh được cú chuồi, nhưng chân nó thì lãnh trọn. Nó tự nhủ: “Không được ngã, không được ngã. Ngã là mất bóng, là mất tất cả”, ý nghĩ đó dồn dập trong đầu làm nó bỗng mạnh mẽ hơn, loạng choạng sau khi giữ được quả bóng, nó ngước mặt lên nhìn phần sân trước mặt, cảm thấy những cái bóng áo xanh của đội phòng thủ bao kín không còn một kẻ hở. Nhưng một tia sáng lọt qua, và nó bắt lấy ngay chỗ sơ hở, lập tức vung chân đưa trái bóng vòng qua tầm đầu của anh chàng cao lớn, lao vun vút về cuối sân. Cú chuyền bóng quá bất ngờ khiến toàn bộ hàng phòng thủ bên kia hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Nhanh như ánh chớp, Henry chỉ mất một giây để suy nghĩ và đáng giá tình hình rồi sải bước theo trái bóng. Quả chuyền của Cesc không quá mạnh để bóng ra hết biên, nhưng đủ mạnh để tạo lợi thế cho Henry trong việc đua tốc độ với người đang kèm anh. Nói cách khác, đó là một đường chuyền hoàn hảo.
Phần sau đó chỉ đơn giản là một cú tâng bóng qua đầu thủ môn Jens, anh này bay người trong tuyệt vọng nhưng không bay đủ cao để chặn được quả bóng đang rơi nhè nhẹ như chiếc lá vào lưới. Mọi ánh mắt lại dồn vào nó, nhưng nó không quan tâm. Lúc này nó nhìn Wenger, ông mỉm cười với nó như thể nó vừa lập được một chiến công to lớn nào đấy. Rồi ông từ từ tiến vào sân, giải tán buổi tập và bước lại gần nó, ôn tồn bảo:
- Này con trai, về tắm rửa đi. Ngày mai sẽ có nhiều việc để làm đấy. Hy vọng là cậu không phiền nếu phải ở với Senderos khoảng 3 tháng nữa chứ?
Thursday, June 25, 2009 11:18:17 AM
Nhà thiết kế thời trang luôn hiểu rằng quần áo không chỉ có tác dụng bảo vệ. Quần áo có thể khiến mọi người cảm thấy tự tin hay khỏe khoắn… Quần áo cũng là một cách thể hiện tính nghệ thuật, một cách quảng bá hình ảnh của bạn với thế giới.
Một nhà thiết kế thời trang giỏi có thể không bao giờ được so sánh với một phương thuốc chữa bệnh hay giải pháp cho tình trạng đói nghèo trên thế giới, nhưng thời trang lại có thể khiến người ta cảm thấy tốt hơn. Dù một số người cho rằng thời trang chỉ là vẻ bề ngoài thuần túy, nhưng những người đó lại không hiểu được rằng diện mạo lại có tác động sâu sắc đến cá nhân và thậm chí là cả thế giới. Dù bạn nghĩ đến người hoàng gia hay những ngôi sao nhạc rock, bạn đều hình dung ra vẻ ngoài và cách họ thể hiện. Đồ họ mặc phản ánh đúng con người họ.
Phong cách thanh lịch và kỳ quái thường bắt gặp trên các sàn diễn ở Paris và New York, nó không đại diện cho toàn bộ công việc của nhà thiết kế thời trang. Thực tế, có rất nhiều cơ hội trong lĩnh vực thiết kế thời trang, từ trang phục thể thao, đến quần áo của trẻ em, rồi y phục sang trọng cao cấp. Nếu bạn có thể mặc nó, thì tức là đã có người thiết kế ra nó.
Nhiệm vụ của việc thiết kế thời trang?
Công việc thiết kế thời trang có khá nhiều khía cạnh. Nhà thiết kế có thể chịu trách nhiệm nhiều nhiệm vụ, bao gồm tìm hiểu xu hướng thời trang và lưu lại những phong cách hiện thời; sáng tạo các bản phác thảo và sản phẩm nguyên mẫu; lựa chọn chất liệu; tham gia các show trình diễn thời trang; thực hiện nhiệm vụ quản lý kinh doanh; quảng cáo sản phẩm; và giám sát hoặc làm việc cùng các thành viên trong nhóm thiết kế.
Các kĩ năng cần thiết?
Sáng tạo và phong cách: Không nhà thiết kế thời trang nào có thể làm việc mà không có sự sáng tạo và phong cách. Ngành thời trang đang ở tình trạng biến chuyển không ngừng. Nhà thiết kế thời trang cần phải sẵn sàng ứng biến. Họ cần khả năng nhìn vào phong cách cũ và thấy được hướng mới để đưa vào bản thiết kế của mình. Họ cần khả năng cách tân và đưa cái mới lạ vào trang phục. Từ vẽ phác thảo đến thực hiện, nhà thiết kế cần năng lực về mỹ thuật và tính sáng tạo để thành công trong lĩnh vực này.
Hiểu biết về lịch sử thời trang: Đặt ra xu hướng không phải là một việc đơn giản. Nhà thiết kế thời trang phải thực hiện từng bước. Để làm được điều đó, họ cần hiểu biết về những phong cách trước đây và những biến động trong lịch sử thời trang. Họ cũng cần nhận thức về các sự kiện thời trang gần đây cũng như những tiến triển.
Biết cách kinh doanh: Hiểu được những đặc tính phức tạp của việc kinh doanh cũng là một cái lợi đối với nhà thiết kế. Trong ngành có tính cạnh tranh cao này, đòi hỏi các nhà thiết kế không thể chỉ dựa vào cái nhìn nghệ thuật để mang lại thành công. Đối với họ, việc hiểu những quy tắc cơ bản về marketing và kinh doanh mới có thể giúp họ đạt được mục đích của mình.
Khả năng chịu được áp lực công việc: Nghề thiết kế thời trang không dành cho người yếu tim. Nhà thiết kế thời trang phải có khả năng chịu được áp lực công việc. Làm việc với nhiều kiểu người hoặc nhóm người để đáp ứng thời hạn eo hẹp có thể gây căng thẳng. Những ai bước vào lĩnh vực này luôn phải sẵn sàng làm việc theo nhóm, và họ sẽ phát đạt do nhu cầu về thời hạn. Họ cũng phải có khả năng điều chỉnh được lời phê bình. Những lời phê bình trong lĩnh vực này có thể rất khó nghe. Nhà thiết kế thời trang thành công luôn biết cách học từ câu phê bình trong khi đang duy trì phong cách cá nhân của họ.
Ngành thiết kế thời trang có phải dành cho bạn?
Là một nhà thiết kế thời trang, bạn sẽ sống nhờ vào phong cách vượt trội. Điều này có thể là thử thách, nhưng nếu bạn có sự khao khát và nghị lực, bạn cũng có thể thực hiện được. Biến đam mê thiết kế thời trang thành một nghề sẽ phụ thuộc vào tài năng của bạn và có lẽ còn hơn thế, là lòng quyết tâm phải thành công.
Tuesday, June 9, 2009 3:18:23 PM
Xuất tinh sớm là bệnh thường gặp ở nam giới, có đến 50% nam giới bị xuất tinh sớm ở một thời điểm nào đó trong đời nhưng chứng bệnh này thường có thể chữa khỏi.
Ăn gì cho tinh binh khỏe?/ Kẻ thù của các “tinh binh”
Gọi là xuất tinh sớm khi người nam giới chưa muốn mà đã xảy ra, cảm thấy sắp xuất tinh là bị ngay, không kịp kìm giữ, nghĩa là quá sớm, có khi mới chỉ chuẩn bị giao hợp hay ngay khi vừa bắt đầu.
Xuất tinh sớm làm cho cặp bạn tình không được hưởng đầy đủ khoái cảm tình dục, nếu tái diễn nhiều lần có thể gây khó chịu, bực bội cho cả người nam lẫn nữ.
Xuất tinh sớm không phải là một chứng bệnh nghiêm trọng, 2 giai đoạn chính của quan hệ tình dục đều có (cương cứng và xuất tinh), chỉ có vấn đề về thời gian. Muốn kiểm soát xuất tinh đòi hỏi sự hiểu biết về thực hành tình dục: sự hòa hợp, tình yêu và thông cảm giữa đôi bạn tình là những yếu tố cần thiết để vượt qua khó khăn này.
Người trẻ rất dễ bị xuất tinh sớm, không nên cho rằng nghiêm trọng; nếu xảy ra xuất tinh sớm trong những lần giao hợp đầu tiên, đừng vội nghĩ ngay rằng đã bị bệnh. Đó chỉ là diễn biến bình thường có tính chất quá độ của những người trẻ: chưa có kinh nghiệm, lại mạnh mẽ về nhu cầu tình dục và dễ xúc động, vì thế khó kiểm soát được xuất tinh; trạng thái này chỉ là tạm thời, sẽ qua đi khi quen dần với bạn tình.
1. Nguyên nhân:
Trong đại đa số trường hợp, xuất tinh sớm có liên quan đến những lo lắng (trong nghề nghiệp, về điều kiện vật chất, chuyện gia đình, quan hệ vợ chồng...) hay nam giới có ham muốn quá mạnh hay lo sợ không làm tốt vai trò người chồng, thủ dâm để tạo ra cảm giác cũng chính là một nguyên nhân.
Dù là nguyên nhân gì thì việc trao đổi giữa cặp bạn tình (hay vợ chồng) vẫn cần thiết để có sự hợp tác trong chữa trị.
2. Cách điều trị:
Phương pháp do Master và Johson đề ra:
Đây là phương pháp rất có hiệu quả nhưng cần kiên nhẫn, điều đầu tiên nam giới cần học là học cách nhận biết và kiểm soát cảm giác sắp xuất tinh. Thử trên chính bản thân bằng cách tự kích dục (thủ dâm), làm sao để tự mình đạt đến thời điểm sắp muốn xuất tinh thì dừng lại. Thư giãn rồi làm lại, mỗi lần như vậy càng tiến gần đến thời điểm không thể kiềm chế được.
Học cách nhận biết sắp đến “điểm không thể rút lui” là mục tiêu của phương pháp Master và Johson, khi đó cần ngừng ngay kích thích để không dẫn tới xuất tinh.
Sau khi thử trên bản thân, nếu có thể nên thực hành với bạn tình có thiện chí giúp bạn khắc phục tình trạng xuất tinh sớm. Với bạn tình cũng chỉ nên tập bằng cách kích thích chứ không giao hợp, dần dần bạn sẽ biết cách kéo dài thời gian đạt đến điểm “không thể rút lui”, bạn tình sẽ ngừng kích thích theo tín hiệu của bạn và bạn sẽ giảm hưng phấn.
Đừng vội giao hợp khi chưa học được cách kiểm soát xuất tinh, dù phương pháp có hiệu quả nhưng cũng cần thời gian luyện tập vài tuần, phản xạ không xuất tinh sớm càng được củng cố thì kết quả càng chắc chắn. Khi bắt đầu thử giao hợp thực sự thì nên chọn một tư thế dễ kiểm soát nhất (tức không bị kích thích nhiều).
Những cách khác:
- Phương pháp “bóp nhẹ” vào đầu dương vật khi bạn tình nữ nhận được tín hiệu (bằng lời hay bằng động tác) là bạn sắp đến điểm “không thể rút lui” chỉ là một biến thể của phương pháp nói trên. Khi bóp nhẹ, máu ra khỏi dương vật nên giảm bớt cương cứng, bớt kích thích.
- Giảm kích thích ở vùng nhạy cảm nhất của nam giới: Vùng gây khoái cảm mạnh nhất của nam giới là ở quy đầu vì thế tránh di chuyển nhiều khi giao hợp, dễ gây xuất tinh. Chất gây tê tại chỗ (gel xylocain 2%) bôi vào quy đầu để giảm bớt kích thích; mang bao cao su hay thay đổi tư thế...
- Luyện tập nhóm cơ đáy chậu cũng hỗ trợ cho sự kiểm soát xuất tinh (bài tập Kegel): luyện tập nhóm cơ ở đáy chậu (nhóm cơ đi từ xương cụt đến xương vệ). Ví dụ như đang đi tiểu mà chủ động dừng lại để nước tiểu không chảy ra nữa, đó là nhờ tác động co rút của nhóm cơ cụt vệ. Hãy tập co rút như vậy lúc bình thường, ngoài lúc đi tiểu. Lúc đầu tập 10 lần, chậm rồi nhanh dần. Mỗi ngày tập nhiều lần, cho đến khi đạt được 200 lần. Với bài tập này, cùng với các vận động khác, sau 1-2 tháng khả năng kiềm chế sẽ tốt hơn.
- Có thuốc nào điều trị xuất tinh sớm? Có thể dùng Clomipramine (một loại thuốc chống trầm cảm tăng cường serotonin) 25-50mg có tác dụng kéo dài thời gian giao hợp cho khoảng 70% trường hợp, tăng ngưỡng kích thích ở vùng sinh dục; hoặc thuốc chẹn thụ thể adrenergic ức chế hệ thần kinh giao cảm kiểm soát sự di chuyển của tinh dịch qua đường sinh dục nam. Tuy nhiên sử dụng thuốc nên theo hưỡng dẫn của bác sĩ và hạn chế tối đa việc lạm dụng thuốc.
Nếu các phương pháp trên không hiệu quả, cần gặp thầy thuốc tiết niệu hay nam học để tìm nguyên nhân thực thể và cách trị hữu hiệu hơn.
Read more:
http://www.vnetips.com/Nam-gioi/Xuat-tinh-som-nguyen-nhan-va-cach-tu-dieu-tri.html#ixzz0HwkAKzUI&C
1 2 Next »