My Opera is closing 3rd of March

Dừng chân hay băng qua tiếng gọi?

Subscribe to RSS feed

Truyện Cực Ngắn Trung Quốc

Chiều mùng 1 tết lôi đống truyện mua trước để dành tới tết đọc cho bớt tự kỉ, cuốn đầu tiên mang ra đọc là "Truyện Cực Ngắn Trung Quốc". truyện ngắn có gần 200 trang, gồm khoảng 40 truyện.

Những câu truyện ngắn ở TQ nhưng đọc lại thấy rất giống, rất VN có lẽ là tương đồng VH và con người. cuộc sống vội vàng, gấp gáp được cô đọng trong những câu truyện rất ngắn, nơi mà mỗi người đều thể hiện cái tôi rất rõ, có tham lam ích kỉ, có hi sinh.....

1 trải nhiệm thú vị trong ngày đầu năm về cuộc sống xã hội hiện đại quanh mình bigsmile



Trích 2 trong số các truyện.


Bố cũng đang đợi



Tổng Giám đốc Tề đang ngồi họp trong phòng, đột nhiên thư ký riêng hớt hơ hớt hải, không kịp gõ cửa, xông thẳng vào nói:

- Thưa Tổng Giám đốc, Tiểu Dự vừa gọi điện, bảo là bị tai nạn trên quốc lộ 106. Mấy điện thoại di động của Tổng Giám đốc đều không mở, cậu ấy đang cuống lên, lo lắm ạ.

Sắc mặt tái đi, Tổng Giám đốc Tề hỏi:

- Người thế nào? Có bị thương không?

Tiểu Dự là con trai ông.

- Người không sao. Xe của cậu ấy húc vào đuôi xe khác, bị gãy thanh bảo hiểm. Cậu ấy gọi Tổng Giám đốc đến xử lý ngay.

Tổng Giám đốc Tề để tài liệu xuống, mở máy di động. Đang bấm số thì Tiểu Dự gọi:

- Bố ơi, bố đến nhanh lên. Xe của con bị đâm nát rồi, sốt ruột lắm bố ạ!

- Báo cảnh sát chưa?

- Chưa ạ.

- Thương lượng với chủ xe đằng trước chưa?

- Chưa.

- Thế con đang làm gì?

- Con đang chờ bố. Con không biết nên làm gì. Cảnh sát giao thông chắc chắn sẽ phạt tiền, sẽ đục lỗ, không biết có treo bằng lái xe không? Con ở ngã ba quốc lộ hướng đi Bắc Kinh. Bố đi xe hai mươi phút là tới.

Im lặng hai, ba phút, đột nhiên, Tổng Giám đốc Tề ngắt điện thoại, tắt máy di động. Ông quay lại bảo thư ký riêng:

- Tiểu Dự còn gọi đến, cứ bảo tôi đi vắng.

Thư ký riêng ngạc nhiên nhìn Tổng Giám đốc Tề. Tiểu Dự là con một, được ông rất mực thương yêu. Với cương vị Tổng Giám đốc, việc này, ông chỉ cần cử trợ lý đi là được.

Tổng Giám đốc Tề ngồi cả ngày trong phòng làm viện; như mọi ngày, ông xử lý tài liệu, triệu tập cấp trưởng các bộ phận đến họp, cười đùa với cán bộ nhân viên, thần sắc không hề thay đổi.

Bảy giờ tối, Tổng Giám đốc Tề về đến nhà. Tiểu Dự đang ngồi thẫn thờ trong phòng khách, mặt sa sầm, trông như kẻ mất hồn.

- Không sao chứ? – Ông Tề hỏi con trai.

- Con chờ bố cả ngày. Suốt một ngày! Bố vẫn còn là bố của con chứ?

Tiểu Dự đứng dậy. Mắt đỏ hoe. Hậm hực nói to.

Ông Tề tươi cười, không trả lời.

- Hôm nay bố có việc gì quan trọng đặc biệt thế? Mà việc quan trọng đến mấy đi nữa, liệu có hơn con không? Trong mắt bố, con có hay không cũng thế hay sao? Con là con trai của bố, con hy vọng được giải thích một cách hợp lý.

Thấy bố im lặng, Tiểu Dự xúc động, càng được thể nói to.

Ông Tề bình tĩnh vỗ vỗ vai con, ngồi xuống, nói:

- Con ạ, đúng là bố có việc quan trọng phải làm. Công ty không quan trọng bằng con. Tiền cũng không quan trọng bằng con. Nhưng vấn đề là ở chỗ hôm nay bố gặp một bài toán khó, không biết nên giải quyết như thế nào?

Con trai nhìn bố. Cứ nhìn bố chằm chằm.

- Bởi vì bố không biết giải quyết vấn đề như thế nào, nên đành phải ngồi chờ trong phòng làm việc. Bố chờ ông nội con. Chờ ông nội đến bảo bố làm thế nào. Bố chờ suốt cả ngày.

Tiểu Dự cứ ngồi đực mặt ra. Lâu lắm. Chợt hiểu hàm ý trong lời nói của bố, cậu cúi gằm mặt xuống. Ông nội qua đời cách đây đã mười năm.



Niềm vui bất ngờ


Hôm nay là Tết Trung thu, cũng là ngày mừng thọ Giáo sư Tịch lên lão sáu mươi. Ngay từ sáng sớm, Giáo sư Tịch và người vợ trẻ đã bận tíu tít. Mấy hôm trước, con trai, con gái lần lượt gọi điện hẹn Tết Trung thu năm nay sẽ về nhà chúc thọ bố, hôm đó chúng sẽ đem về một món quà đặc biêt, dành cho bố niềm vui bất ngờ.

Vừa lau nền nhà, Giáo sư Tịch vừa nghĩ: Con trai làm nghiên cứu sinh ở mãi San Francisco, quà đem về chắc chắn phải mang màu sắc bên kia bờ Thái Bình Dương. Con gái sau khi tốt nghiệp đại học đã đi Thâm Quyến, quà mang về chắc chắn cũng thể hiện dòng thác thời đại. Lúc này vợ giáo sư bưng món ăn đầu tiên lên mâm. Ông Tịch hỏi vợ:

- Mình thử đoán xem, các con sẽ đem về cho anh món quà đặc biệt gì?

- Không biết. – Vợ Giáo sư lắc đầu. – Nhưng nhất định không sửng sốt bằng niềm vui bất ngờ anh đem đến cho chúng.

- Đương nhiên. – Giáo sư Tịch tươi cười.

Một lúc sau, con trai, dáng vẻ mệt nhọc về trước. Giáo sư Tịch ra đón. Trông thấy con trai bế một đứa trẻ tóc quăn mắt xanh, Giáo sư hỏi:

- Con ai vậy?

Đưa đứa trẻ ra trước mặt Giáo sư Tịch, con trai nói:

- Thưa bố, đây là quà mừng thọ đặc biệt con đem về cho bố – cháu nội của ông!

Giáo sư Tịch sửng sốt:

- Bố còn nhớ con chỉ nói đã yêu một cô gái người nước ngoài, chứ có bảo cưới nhau đâu.

Con trai nhởn nhơ đáp:

- Chưa cưới đâu bố ạ. Nhưng bên đó không cho phá thai như ở nước mình.

Không biết làm thế nào hơn, Giáo sư Tịch đưa tay đón nhận sản phẩm góp vốn đầu tư giữa trong và ngoài nước, miệng nựng đứa cháu lai:

- Gọi ông nào, gọi ông nào!

Con bé mới được hơn tám tháng, chưa biết nói. Nhưng đã kịp tặng cho ông nội món quà gặp mặt thú vị – tè một bãi ướt cả áo lẫn quần Giáo sư.

Đúng lúc ấy con gái cũng về đến nơi. Con gái đi xe riêng. Một người đàn ông đứng tuổi, đầu hói đi sau con gái. Giáo sư Tịch đon đả chào hỏi:

- Chú lái xe, mời chú vào trong nhà xơi nước.

Con gái lên tiếng:

- Rõ chán cho bố, giáo sư giáo siếc gì mà mắt kém thế. Anh ấy là ông chủ của con, cũng là bạn trai của con, thưa bố!

Giáo sư Tịch kinh ngạc tới mức suýt nữa ngồi phịch xuống đất. Thế này mà được à? Anh ta cũng xấp xỉ tuổi mình. Thấy sắc mặt bố tai tái, con gái vội vàng nói:

- Bố cứ yên tâm đi. Con không lấy anh ấy đâu. Hết hợp đồng chúng con sẽ chia tay.

Nghe vậy, Giáo sư Tịch trợn tròn mắt lên:

- Hợp đồng ư? Lẽ nào con làm vợ hai?

Con gái tỉnh bơ trả lời:

- Vâng, mỗi năm năm mươi vạn. Thời hạn hợp đồng ha năm. Đến lúc đó con trở thành một triệu phú trẻ, có gì mà không tốt?

Giáo sư Tịch tức run lên, thét:

- Mất mặt! Mất mặt!

Đứng bên cạnh, người con trai dàn hòa:

- Thôi đừng cãi nhau. Thật ra chuyện này ở nước ngoài cũng thường thôi. Hy sinh hai năm tuổi trẻ để khỏi phải phấn đấu hai mươi năm, đáng!

Nói đến đây, chợt nhớ ra điều gì, người con trai cất tiếng hỏi:

- Ồ, phải rồi, mẹ con đâu? Sao từ nãy đến giờ không thấy mẹ đâu?

- À, bà ấy đang làm thức ăn trong bếp. – Giáo sư Tịch trả lời.

Con gái xông vào bếp gọi:

- Mẹ ơi, bỏ đấy hẵng, ra nói chuyện đã nào?

Cửa bếp mở. Một người đàn bà trẻ bưng đĩa tôm nõn đi ra. Chị cúi gằm mặt, có vẻ căng thẳng. Người con trai nhận ra đĩa tôm nõn, nói:

- Vội gì Tiểu Lệ, gọi mẹ tôi ra đây.

Tiểu Lệ là người giúp việc trước khi ra nước ngoài anh đã tìm về để giúp gia đình, không ngờ hơn ba năm rồi mà cô ta vẫn còn ở đây.

Lúc này, Giáo sư Tịch nói với các con:

- Hôm nay các con về nhà chúc thọ bố, món quà đặc biệt mà các con mang về đã khiến bố sửng sốt vô cùng. Vậy thì bây giờ bố cũng đem đến cho các con một niềm vui bất ngờ không kém. – Nói rồi Giáo sư Tịch nắm tay Tiểu Lệ kéo đến trước mặt, trịnh trọng tuyên bố với con trai, con gái – Bố đã ly hôn. Bây giờ Tiểu Lệ là mẹ mới của các con!
February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28