Skip navigation.

STICKY POST

Home

Chào mừng bạn đã ghé thăm trang Blog của Thanh Long
Welcome to my blog!




Địa lý là môn học có từ rất lâu trong hệ thống chương trình giáo dục. Nội dung kiến thức ngày càng tăng lên cả về chiều rộng và chiều sâu, song do sự có hạn về thời lượng quy định cho môn học nên sách giáo khoa Địa lý ở trường phổ thông chỉ có thể thể hiện được những nội dung hết sức cơ bản theo yêu cầu của chương trình. Để có thể hiểu sâu và nắm chắc các kiến thức trong sách giáo khoa và tăng khả năng vận dụng các kiến thức Địa lý vào thực tiễn cuộc sống thì cần phải có thêm nhiều tư liệu bổ trợ.Vì lẽ đó chúng tôi đã sưu tầm những bài viết trong Website Tư liệu dạy và học Địa Lý nhằm góp phần nâng cao chất lượng dạy và học địa lý ở trường phổ thông.
Trong quá trình sưu tầm và biên soạn, dù rất cố gắng nhưng do tư liệu thu thập từ nhiều nguồn khác nhau nên khó tránh khỏi những thiếu sót. Rất mong nhận được những ý kiến, bài viết, tư liệu...từ quý thầy cô, các bạn và các em học sinh để trang Blog ngày được hoàn thiện và phong phú hơn. Xin chân thành cảm ơn!
Thư và bài viết xin gửi về: Lê Thanh Long; Email:lethanhlong_thcstanxuan@yahoo.com.vn.

Hoặc comment tại http://violet.vn/tulieudayvahocdialy.



Tin mới nhất
Tin nhắn
.::Hà Nội::. Click for Ha Noi, Việt Nam Forecast .::Tp. HCM::.Click for Ho Chi Minh, Việt Nam Forecast
BẠN LÀ NGƯỜI TRUY CẬP THỨ:
msn live statistics



STICKY POST

Thơ Tình Địa Lý



Trái tim Em gồm nhiều "kinh vĩ tuyến",
Ôm lấy đời tôi "quả địa cầu tròn".
Bên Em "biển rộng" giận hờn,
Kỷ niệm cũ như là "tàn tích núi".
Cá tính Em chín phần "xâm thực đá",
"Bào mòn" Anh "tích tụ" lại nơi đời.
Xanh thăm thẳm "mây cao tầng buông lối",
Hẹn một ngày "mưa", "hoang mạc" lòng tôi.
Bên Em đấy những "phù sa cổ",
Bên tôi đấy sừng sững một sườn non.
Em là "cực Bắc" tôi là "cực Nam",
Em là "dòng sông" tôi là "đá nuí".
Lời ru "đêm đông" tật nguyền "đại lục",
"Gió" à ơi thổi tức giận đâu về.
"Mưa đá", "bão giông" phủ kín chiều êm ả,
"Sấm chớp" mịt mùng đau đáu một miền quê.
Em "địa hình" không phẳng phía bên kia
Tôi cô đơn, lẻ loi hình "núi sót".
Đêm ôm đàn mà mơ mình "trượt dốc"
Cà phê hoá thành "băng" tim nghìn "độ rích te".
Lúc bên nhau tình chẳng thành "thiên đỉnh"
Khi biệt li nhanh chóng tựa "băng tan".
Em ơi khổ đau tình địa lý
Ước trận "cuồng phong" "mưa trút" "đại dương" tràn.

(Sưu tầm) http://khuchotroi.com/@/archive/index.php/t-828.html

STICKY POST

Tình Địa lý tự nhiên


Đi trọn hoàn cầu để được gặp em
Không gặp được bởi thiên hà quá lớn
Đi suốt mùa đông để tròn mùa hạ
Thế mà em lạnh lùng như băng giá Aixland

Tình bao la như đại dương vô biên
Nói sao hết giữa cuộc đời bát ngát
Đêm đêm nghe biển Đông rì rào ca hát
Anh nhớ em ở biển Bắc xa xôi

Nhịp đập tim mình như thuỷ triều trôi
Anh hút mạnh bởi lòng em quá lớn
Tim anh chói loà như mặt trời xích đới
Cho xanh mãi cuộc đời cảnh quan Cônggô

Ta kiến tạo cuộc đời bằng granit và gabrô
Nên rắn chắc không búa nào đập vỡ
Nhưng khi giai đoạn trầm lắng trộm nhìn ta núi thở
Mỗi đại tào cho đôi lứa mình khe hở không gian

Anh tìm mãi sao gặp được em ở đâu trên khắp thế gian
Anh tìm mãi sao gặp được lũ front về mỗi khi hẹn ước
Thế mà em khác nhiều đi mãi như Tm chinh phục đại dương
Đôi mắt em mờ ảo như một làn sương

Nơi dòng nóng, lạnh gặp nhau bên bờ Âu_Á
Khoảng cách chúng mính gần nhưng xa quá
Hai đứa hai nơi như kinh tuyến đổi giờ
Một mình em nơi vùng Cực bận rộn

Em có biết trời Trắng cả không gian
Sáu tháng trời em thức với miên man
Thương nhớ lắm, em đâu hề có biết
Nơi phía Đông, mỗi khi về là lòng anh da diết

Ước chi cùng gió xoáy về em
Nói chi nhiều cho lòng bối rối thêm
Dù sao nhau mình vẫn luôn êm đềm
Lòng em hướng về anh như Tín phong hướng về Xích đạo

Cho phía Đông hồn anh như mưa rào thấm đất
Anh với em như quy luật đai cao nhưng không thoát ra ngoài quy luật địa đới
Sự phận hoá lòng anh có nhiều đổi mới
Mùa đông rồi hai đứa về một nơi

Như thể tự nhiên không tách rời ra được
Trái tim mình như địa cầu định trước
Tình yêu sẽ sống mãi với đời như Địa lý tự nhiên.

http://blog.360.yahoo.com/blog-65H10r8zfrfdEDXQFAiVWyUNMEE-?cq=1&p=302

Đã chọn nghề giáo, không nghĩ đến chuyện được và mất

Nghe đọc nội dung toàn bài: <EMBED type="application/x-mplayer2" id="wmpEmbed" pluginspage="http://www.microsoft.com/Windows/MediaPlayer/" src="mms://222.255.121.179/Stream/audio/2007/thang11/20-11/Da_chon_nghe_giao.mp3" name="MediaPlayerTV" height="45" width="250" AutoSize="1" AutoStart="0" ClickToPlay="1" DisplaySize="1" EnableContextMenu="0" EnableFullScreenControls="1" EnableTracker="1" Mute="0" PlayCount="999" ShowControls="1" ShowAudioControls="1" ShowDisplay="0" ShowGotoBar="0" ShowPositionControls="1" ShowStatusBar="1" ShowTracker="1">

“Tôi không ép buộc, không đốc thúc học trò phải học môn của mình. Tôi thấy một điều: nếu tạo được sự thú vị trong mỗi tiết dạy thì HS sẽ quan tâm đến sinh học”. Thầy Nguyễn Kim Âu - giáo viên (GV) Trường THPT Lê Minh Xuân, huyện Bình Chánh, TP.HCM - nói.

Thu hút học sinh

Và để tạo sự thú vị ấy, thầy Âu đã chọn nhiều cách: sau mỗi bài học là phần liên hệ với thực tế cuộc sống, tăng cường những tiết thực hành cho HS khám phá... Kể cả chuyện giới tính, tình yêu, hôn nhân - gia đình, thầy Âu cũng giải thích một cách cụ thể cho HS hiểu. Ông bày tỏ: “Vấn đề này phải nói cho HS hiểu rõ ràng, chứ úp úp mở mở rồi các em hiểu sai lệch còn

Cho đi và được nhận

Là GV giỏi cấp TP với hàng loạt thành tích trong quá trình chăm sóc - giáo dục trẻ mầm non, nhưng đến bây giờ thu nhập của cô Nguyễn Thị Vân vẫn ở mức 2,5 triệu đồng/tháng.

“Cái được nhất của người thầy giáo là tinh thần, là tình yêu thương của HS dành cho mình. Bạn biết không, chỉ cách đây vài hôm thôi, trong khi tôi chuẩn bị tiết dạy, thấy cô giáo toát mồ hôi, HS của tôi đã biết đi lấy nước mời cô uống. Rồi khi thấy tôi ngồi bệt trên sàn lớp, một bé khác đã lấy ghế, mời “Cô ngồi lên ghế nè cô”. Với người làm nghề đưa đò, còn niềm vui nào hơn thế” - cô tâm sự.

tai hại hơn”. Nhiều HS không ngại ngần đặt ra hàng loạt câu hỏi cho ông liên quan đến những vấn đề nhạy cảm đó. Điều này làm ông lạc quan: “Có thể mình đã tạo được niềm tin nơi HS. Môn nào cũng vậy, trước hết HS phải “thương” ông thầy, sau đó mới “thương” môn học ông thầy đó dạy”.

Ý thức rất rõ vị trí của môn địa lý nên thầy Huỳnh Tấn Dũng, Trường THPT Trần Phú (Q.Tân Phú, TP.HCM), tự đặt ra yêu cầu: “Phải làm sao để HS học địa lý với một sự thích thú, dễ hiểu bài, dễ thuộc bài và thuộc bài ngay tại lớp. Học trò bây giờ học hành quá nhiều, có những môn nặng nề, khô khan thì môn địa lý của tôi là môn giảm bớt căng thẳng cho HS”.

Thế nên “thầy Dũng đã mang hết tâm huyết của mình để dạy cho học trò”, nói như các GV ở Trường Trần Phú. Tâm huyết ấy được thể hiện bởi những ngày thầy lọ mọ đi kiếm vật dụng, tranh ảnh để làm đồ dùng dạy học, những bữa vắt óc để nghĩ ra vài câu chuyện vui vui lồng vào bài học cho HS đỡ chán.

Được và mất

Theo ban tổ chức giải thưởng Võ Trường Toản, một trong những tiêu chí quan trọng nhất mà ban tổ chức xét trao giải cho các GV là sáng kiến kinh nghiệm trong quá trình đứng lớp. Năm học này, hầu hết sáng kiến kinh nghiệm của GV đoạt giải đều có một đặc điểm chung: phục vụ tích cực cho công tác đổi mới phương pháp giảng dạy, kích thích tư duy, sự sáng tạo và ham thích tìm tòi nơi HS.

Để có những sáng kiến chỉ trình bày trong vài trăm chữ, các thầy cô giáo đã phải đầu tư công sức, thời gian, tiền bạc, hi sinh cả những sở thích của riêng mình, hi sinh cả khoảng thời gian rảnh quí báu đáng lẽ dành cho gia đình... Như cô giáo trẻ Nguyễn Thị Vân - Trường mầm non 4A, Q.Gò Vấp: tranh thủ thời gian nghỉ trưa, lấy cả thời gian rảnh buổi tối để làm đồ chơi cho các cháu, soạn giáo án mới, tìm ra những trò chơi mới. “HS mầm non mà, luôn luôn đòi hỏi sự đổi mới. Cái gì cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, các cháu sẽ chán ngay” - cô nói. Cô Vân kéo cả ông xã vào cuộc: “Vì anh ấy cũng thương trẻ nhỏ lắm”.

Đầu tư nhiều như thế, cuối cùng người GV sẽ được gì? Thầy Huỳnh Tấn Dũng đã cười rất lâu rồi trả lời rằng: “Đã chọn nghề giáo, đừng nghĩ đến chuyện được và mất. 31 năm đứng lớp, tôi chỉ biết một điều chắc chắn là không ai ép buộc tôi phải tìm tòi, phải sáng tạo cả. Tôi thấy HS cần thì làm, thế thôi”. Rồi ông trầm ngâm: “Tôi đã kiểm nghiệm qua thực tế rồi. Tiết dạy nào mình soạn bài không kỹ, chính bản thân tôi cũng thấy chán, đừng nói chi đến HS”.

Thầy Nguyễn Kim Âu chiêm nghiệm: “Nếu ông thầy suốt ngày chăm chăm nghĩ đến chuyện được gì và mất gì thì sẽ không thể cho ra đời những sáng kiến kinh nghiệm. Bởi đối với nghề giáo, đâu phải việc làm nào cũng mang lại tiền bạc. Nó mang lại nhiều giá trị ý nghĩa hơn tiền...”.

(*) Ba GV trong tổng số 30 GV ở TP.HCM được trao giải thưởng Võ Trường Toản - giải thưởng do Sở GD-ĐT TP.HCM, báo Sài Gòn Giải Phóng và Công ty Prudential VN bình chọn dành cho những GV có nhiều đóng góp cho sự nghiệp trồng người.

HOÀNG HƯƠNG

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=230133&ChannelID=13

Giọt thời gian!


Linh đang ngồi học bên cửa sổ phòng riêng thì có tin nhắn. Cô lại say sưa chat với thằng bạn thân, nó bảo mới nói chuyện với anh Tuấn. Anh ấy hỏi thăm Linh, cô thoáng thấy xao động!
Ngoài trời bắt đầu có nắng sau một đêm mưa gió. Mây trắng lang thang vô định và gió đùa lả lơi với những nhánh cây vẫn còn xanh mướt, màu xanh của thiên nhiên vừa chớm hạ!
Gió lùa vào phòng làm rối tóc Linh, như chính lòng cô bây giờ. Một cảm xúc nhẹ nhàng đưa cô về với thời sinh viên.
(http://files.myopera.com/Lythamhoa1311/Background/nenblog5.jpg) bottom repeat;padding:8px;font-size:12px;line-height:1.5;text-align:justify;">
Anh là một người rất bình thường, tốt nghiệp trung cấp nhưng không tìm được việc, anh chấp nhận lao động chân tay. Anh và Linh quen qua một
Trong đám bạn cô cùng chơi với anh, hình như anh chú ý riêng cô. Cô luôn là tâm điểm anh nhắm vào để trêu trọc, cô bị quay như dế bởi những chủ để tranh luận mà anh luôn luôn biết cách dẫn dắt cô vào. Anh muốn cô bộc lộ hết con người mình, cách nghĩ và cách giải quyết vấn đề trong cuộc sống. Cô cũng không hiểu anh làm thế để làm gì??? Chỉ duy nhất mỗi mình cô bị anh chiếu cố và kết cục của những lần cãi nhau kịch liệt ấy là nụ cười của anh và khuôn mặt bí xị của cô.
“Em là một cô bé thông minh, cá tính nhưng cuộc sống rất phức tạp. Em vẫn còn ngây thơ quá! Hãy tận hưởng cuộc sống của mình đi và để gánh nặng ấy cho một ai đó cô bé ạ!”
“Em chỉ thấy anh là người phức tạp và khó hiểu. Tại sao anh luôn dành đặc ân ấy cho mình em thôi nhỉ? Bất công quá!”
“Vì anh quý em!”
“Xời, quý kiểu ấy thì cho em xin hai chữ bình yên đi!”
Anh cười, nụ cười cực kỳ thoải mái và ngây thơ vô số tội. Linh bĩu môi, lắc đầu và mỉm cười. Ánh mắt anh nhìn cô lấp lánh!
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ Linh quên đươc đôi mắt ấy. Đôi mắt luôn nhìn cô với tia nhìn dữ dội và ấm áp. Anh chẳng bao giờ giận nổi cô điều gì! Anh vốn dĩ đã biết cuộc sống thật phức tạp, nhiều lo toan nhưng mỗi lần Linh nhìn thấy anh là mỗi lần cô thấy anh thanh thản. Nụ cười luôn nở trên môi và lúc nào cũng sẵn sàng để trêu cô.
“Hình như với anh cuộc sống rất dễ kiểm soát”
“Hoàn toàn không phải cô bé ạ! Chỉ có điều anh biết cân bằng”
“Anh là một người cá tính!”
“Cũng có thể nhưng tất cả là cũng nhờ vào cô bé đấy!”
“Em ư! Vậy hóa ra em cũng có ích đấy nhỉ?” Linh cười giòn tan!
“Mỗi lần nhìn thấy em là anh nhìn thấy nụ cười này. Điều đó làm cho anh cảm thấy vui vẻ hơn và những khó khăn trong công việc được tạm quên!” Anh vỗ nhẹ má cô, ân cần!
“…”
Thời gian vẫn cứ bình lặng trôi qua, mới đó mà Linh đã bước vào năm thứ 4 Đại học. Và Linh có người yêu. Một buổi tối bất chợt anh xuống chỗ cô với một nụ cười trầm buồn. Hình như anh đang phải vật lộn với một quyết định nào đó cho anh, cho cuộc sống và cho sự nghiệp của anh. Linh ngồi đối diện với anh, trước mặt là ly nước cam với những tép cam còn mọng nước, trôi bồng bềnh trên miệng ly. Linh nghịch ngợm lấy ống hút dìm chúng xuống làm cho những viên đá va vào thành ly kêu leng keng. Anh mỉm cười!
“Em sẽ không bao giờ nhấn chìm được chúng đâu trừ khi chúng vỡ tan.”
“Vì sao?”
“Bởi vì bản thân chúng đã là nước rồi. Có bao giờ nước lại chìm trong nước không?”
“Nhưng em sẽ làm cho chúng phải chìm”. Cô bướng bỉnh thách thức!
Anh mỉm cười lắc đầu.
“Em vẫn còn vô tư quá! Cô bé cứng đầu ạ! Trong cuộc sống đừng nên cố làm cái gì đó quá khả năng của chúng ta. Đừng cố lay chuyển khi chúng đã nằm đúng vị trí của chúng. Làm được như thế có nghĩa là em đã thành công một nửa rồi đó.”
“Em không hiểu. Phức tạp quá!”
“Cái đó người ta gọi là biết mình biết ta. Mà thôi, em đừng suy nghĩ nhiều. Anh thích được nhìn em cứ mãi vô tư thế!”
“…”
“Hình như anh có gì khó khăn à?”
“…”
“Anh đang phải lựa chọn giữa việc đi hay ở. Anh cần một người giúp anh quyết định.”
“Anh đi đâu?”
“Có thể anh sẽ phải đi xa. Sẽ có cơ hội cho anh hơn.”
“Nếu đã là cơ hội duy nhất thì anh phải nắm bắt lấy! Hãy nên thử một lần để sau này ko hối tiếc!”
“Nhưng nếu đi xa anh sẽ mất rất nhiều. Đó là điều anh phải cân nhắc!”
“Dĩ nhiên rồi nhưng em nghĩ là đàn ông điều đầu tiên là sự nghiệp. Nếu ko có sự nghiệp họ sẽ trở nên tự ti và sẽ nhìn nhận cuộc đời ở một khía cạnh tiêu cực hơn. Và điều đó thật đáng sợ!”
“Đàn ông cũng là con người. Mà đã là con người thì gia đình cũng quan trọng.”
“Mọi cái đều có thể mà.”
“Anh cũng không biết nữa.”
“…”
“Mà anh nghe Tiến nói em có người yêu rồi hả?”.Bất chợt anh hỏi cô. Linh ngước nhìn anh với ánh mắt ngượng ngùng. Cô gật nhẹ đầu:
“Vâng. Bọn em mới bắt đầu thôi.” Ánh mắt cô chạm phải tia nhìn của anh! Linh thoáng thấy như cả một sự đổ vỡ trong anh. Gần đây cô bắt đầu cảm thấy anh khác đối với cô nhưng cô không biết khác về cái gì. Cô vẫn coi anh là một người bạn, một người bạn hiểu được sự phức tạp của cuộc đời, một người bạn sẽ cho cô biết những điều mà cô chưa được biết về nó! Anh đối với cô không còn dữ dội như trước nữa, thay vào đó là sự trìu mến và bao dung.
Sinh nhật Linh, là ngày anh gặp mặt người yêu cô. Liền sau đó anh đã nói với cô rằng anh ấy không xứng đáng với cô. Linh ngồi lắng nghe và luôn mỉm cười với từng lời anh nói. Anh chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá con người, anh vốn dĩ không phải người như thế! Cô đau đớn, tức giận và tổn thương nhưng cô vẫn mỉm cười để anh thấy được rằng anh đã sai, để anh thấy được rằng tình yêu không phải là lựa chọn??? Tình yêu là sự đồng cảm, và nó khác tình bạn ở chỗ nó có sự đam mê! Và điều quan trọng nữa là họ cảm nhận được họ thuộc về nhau. Đơn giản thế thôi!
Trước ngày anh đi, anh gửi cho Linh một bài thơ kèm lời xin lỗi về tất cả.
“Gửi cô bé bướng bỉnh của tôi!
Khi em nhận được lá thư này, có lẽ anh đã ở rất xa em. Anh không muốn chia tay nên đã ra đi trong lặng lẽ! Chắc là em sẽ trách anh nhưng ko sao, vì anh muốn như vậy! Anh muốn mình ko bao giờ chia tay!
Em, có lần em hỏi tại sao anh lại thích cãi nhau với em và anh đã trả lời em rằng: “vì anh quý em!”. Đó cũng là một lý do, lý do nữa là anh muốn em luôn luôn nhớ đến anh cho dù chỉ nhớ để mà ghét! Em là một cô bé nhạy cảm, em có thể biết trước được người khác muốn gì và em cũng biết cách né tránh hoặc gỡ bỏ nó một cách nhẹ nhàng! Đó là điều anh khâm phục nhất ở em! Em thông minh và có cá tính, em làm chủ được chính bản thân em và làm chủ được cả phản ứng của người khác. Đó là điểm mạnh và cũng là mặt hấp dẫn của em. Chỉ có điều nếu em sửa dụng lí trí quá nhiều thì cuộc sống của em sẽ rất khô khan và kém lãng mạn đi đấy!
Lời cuối anh muốn nói là: “Xin lỗi em! Và chúc em hạnh phúc!”.
Linh nhẹ nhàng gấp lá thư lại. Sự tức giận trong cô cũng ngôi ngoai và cô đã hiểu vì sao anh đả kích người yêu cô mạnh mẽ đến vậy!
“Cuộc sống vẫn trôi
Thời gian cứ đi
Biển rộng khôn cùng và đất cũng mênh mông
Em
Anh
Không thể là một cái gì đó.
Và …
… Anh đã ra đi
Còn em thì ở lại.
Cất bước trên con đường thênh thang
Anh tự hỏi
Đâu là bến bờ cho cuộc đời anh?
Ba lô trên lưng và mây trên đầu
Vai áo anh, bạc màu sương gió
Chưa biết ngày mai sẽ ra sao và hạnh phúc ở phương nào.
Chỉ có em là hiện tại
Em, cho anh được giấu nụ cười em làm hành trang đi tìm chân trời mới.
Anh ra đi để có em bên mình mãi mãi!”
Bây giờ Linh đã có một gia đinh hạnh phúc với người yêu cô thuở ấy. Chồng Linh là một người thành đạt! Anh cũng rất thành đạt. Và anh cũng đã có gia đình riêng của mình. Anh đã tìm được chân trời cho hạnh phúc và sự nghiệp của mình. Anh vẫn dõi theo cuộc sống của Linh và quan tâm đến cô lặng lẽ cho dù bao năm qua Linh chưa hề liên lạc với anh!
Ngoài trời nắng đã lên cao. Gió vẫn lùa vào cửa sổ, gió vờn trên tóc Linh, vuốt ve khuôn mặt cô. Linh mỉm cười, với tay khép nhẹ đôi cánh cửa sổ! Bỏ lại bên ngoài cả một khung trời đầy nắng, gió và mây!
<td style="background: #000 url(http://files.myopera.com/lethanhlong1978/files/speaker.gif)
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31