Viết cho mùa nơi xa
Thursday, September 25, 2008 8:05:40 AM
Em vẫn tự hỏi mình trong bao lâu nữa anh sẽ về với em! Rằng khi nào mùa xuân trở lại và mang anh về bên em. Bao giờ cũng thế, em sợ cảm giác nhận được điện thoại của anh, dù rằng em nhớ giọng nói ấy vô cùng. Nhưng cái cảm giác khi đầu dây bên kia gác máy luôn làm em hụt hẫng và thấy mình cô đơn, lạc lõng. Nắng vàng và gió về rồi anh có biết không? Mỗi ngày em đi qua cánh đồng lộng gió lại thấy tay mình chống chếnh, thừa thãi, nhỏ bé biết bao nhiêu. khi không có anh bên cạnh, thành phố hóa mênh mông.
Không còn có anh, em như cơn gió lạc. Em đi khắp nơi, mỏi mệt mà chẳng thể nào bình an. Mỗi ngõ, xóm, mỗi con đường, hay cánh đồng bất tận em qua có bao nhiêu cảm xúc. Em vẫn giữ nó ở trong lòng để một ngày gặp lại sẽ kể anh nghe... Mùa xuân ấy anh đi. Mùa xuân mãi mãi là mùa em nhớ nhất! Ở nơi xa xôi ấy không có mùa thu, không có hoa sữa, không có trò chơi " mèo đuổi chuột", không có em, không có kỉ niệm. Khi nào anh mỏi mệt, khi nào nỗi nhớ trong lòng lớn quá, khi nào nghĩ về em anh hãy hóa thành cơn gió anh nhé! Hãy bay về bên em trong hương mùa xuân nồng nàn....











