HOA DÂU DA GỌI MÙA VỀ...
Wednesday, 9. September 2009, 15:24:03
| Submit 2 bài điều kiện. Vẫn là mình, cái đứa chuyên đời nộp muộn của thời sinh viên chưa xa lắm (in respect of time). Còn…thì not sure vì hôm nọ (this means the time - a week ago), tình cờ gặp lại những người quen xưa cũ và những người quen xưa mới trong hội thảo SV nghiên cứu khoa học. Mà băn khoăn sao năm nay conference lại tổ chức ở A10 nhở? Băn khoăn thế thôi, chẳng cần biết lý do. Chưa bao giờ thấy mình xa lạ với khoa Đ như thế. Cuộc sống là vậy nhỉ, cái sau phủ nhận cái trước để tiến lên. Nhưng mà mình - haha - có niềm kiêu hãnh ngấm ngầm trước những gương mặt già có tâm hồn non nớt kia (và mình là gương mặt già có tâm hồn non nớt trước những cặp mắt diều hâu của các bậc tiền bối). Cảm giác xa lạ - hay nhỉ, nhưng mà chẳng mảy may buồn nữa. Đi dọc hành lang tầng 3 để vào phòng tư liệu. Closed. Hơi buồn một tẹo vì không “đòi” được 100k đặt sách nhưng chẳng thủ sẵn chai 65 như Chí Phèo nên chẳng chửi bới mà cũng chẳng rạch mặt được ai. (Nâng cao tầm vóc tẹo chứ, thực tình mà thú nhận mình rất cảm tình the librarian Mrs Thái). Vài tia nắng yếu ớt vạch lên hành lang. Nhìn ra ngoài cửa sổ, phượng lại xanh lá rồi, chú mục xem cây bàng trước cổng khoa trổ lá non chưa, những lá non như búp tay hồng hồng xinh xinh của trẻ nhỏ, như đốm lửa đang ngả dần sang màu xanh nõn. Lại nhớ Quỳnh, nó bảo cái cây bàng mùa đông khẳng khiu ấy như cô người mẫu eo dây. Cái cách so sánh rất Quỳnh. Hixhix, tối qua ta lại làm nàng giận rồi. Sorry nàng thầm kín (vì ai cũng biết chỉ mình nàng ko biết nên có một đứa khờ ngồi đây viết 1 dòng xin lỗi rồi nín lặng). Hôm qua nàng bảo mình, mà cũng nhiều lần rồi, nàng bảo sao mình lại thế. Uh, thì mình vẫn thế mà, mình sẽ ko gặng hỏi cái người ta gặng giấu. Có thế người ta ko gặng giấu, chỉ là mình biện hộ cho mình, nhưng chắc chắn là mình là không gặng hỏi. Mình chỉ nghĩ đơn giản mỗi người có một khoảng riêng để thở, nếu người ta muốn mình bước vào cái khoảng trời riêng ấy, người ta sẽ có động tác vén một màn mây nhỏ để mình chui vào. Dù nhỏ mấy mình cũng chui vào được, vì đó là mình mà. Còn nếu ko thì mình sẽ đối thoại với khoảng trời ấy qua một cửa sổ mây chứ ko cần bước qua cửa chính. Mình là thế nhỉ và vẫn thế nhỉ! Mình nói với nàng, có lẽ đó là điểm khác nhau giữa tao và mày, hoặc là mày có cách khác để bước vào một tâm hồn? Cứ đi qua cái hành lang đầy nắng ấy là lại vương vất nhớ nàng, nhớ mơ hồ và dịu ngọt. Chờ nàng về. Nàng bảo sao nhỉ, sẽ về vào mùa thu lá rụng. Vì mùa ấy là sinh nhật H mà. Dịu ngọt nhỉ? Uh, về mà lang thang nhặt lá vàng - mình bảo thế. Nàng sắp vào Tết té nước rồi - Shongkan, mình nhớ có đúng ko nhở? Và dạo này nàng xúng xính váy. Nàng bảo because of two reasons. The first reason is that bên này trời nóng như đổ lửa và the second is that con gái bên này hay mặc váy. |
| Weekend - trời đẹp - lòng nhẹ như gió - lúc nào cũng nghêu ngao. Mấy hôm nay Phương Linh lên ngôi trong billboard của mình. Xinh xắn, nhỏ nhắn, giọng hát trong trẻo và quý phái. Lòng cũng muốn vút lên theo những giai điệu tươi vui và dịu ngọt ấy. "Quán cũ ấy thân thương đông vui cùng khói thuốc bay. Vẫn ánh mắt khi nhìn anh, góc phố trong mắt em, thoáng bối rối khi anh đến bên nói lời muốn quen, nhìn hàng cây ngơ ngác nắng xuyên hồng má em. Vẫn lối cũ hôm nay bên em cà phê khói bay, ngước ánh mắt vui cùng anh, mây tan trong mắt em". Cô nàng xinh đẹp này hình như sinh ra để đặt lên môi những ca từ trong sáng và mượt mà. “Không rực rỡ váy hoa muôn sắc màu. Không làm tóc uốn xoăn và nhuộm màu. Em giản đơn tóc xuân ngang đen huyền”. Mình đang tưởng tượng ra một Phương Linh xúng xính váy áo đang nhón chân trên đôi giầy trắng. “Không quần jean giầy cao gót, em chọn riêng mình em áo dài, duyên dáng…Nhẹ nhàng tung bay tà áo dài, em phụ nữ Việt, ánh lên bao rạng ngời người phương Đông”. Cái anh chàng Nguyễn Đức Cường cũng làm ta mất khối thời gian để rung màng nhĩ vì cái chất giọng mượt mà là lạ. Vẫn còn đó một lối nhỏ hun hút để đi về mỗi khi lắng đọng (dù nhiều lúc vẫn buột miệng than thở với Chị và ai đó nữa là em chán…lắm rồi, ngộp thở và chen lấn, mặc cho em chưa và không bao giờ sợ dù chỉ là cảm giác chen lấn, nhưng em ghét chen lấn, chen lên chân nhau để đi nhanh hơn một bước và đánh mất khoảng sau lưng). Lối nhỏ ấy với Ngọc Khuê là “Một cô bé trắng xinh trên tấm ảnh đen trắng cầm cây đàn vui lắm trong hiệu ảnh quốc tế, thật đông. Hà Nội đó với chiếc đồng hồ rất to và khi hai chiếc kim chạm nhau là tiếng chuông tàu điện leng keng. Hai mươi năm rồi Hà Nội bồng bềnh trong tôi, nhớ khi đi tàu điện mặc áo bông ăn kem Bô-đê-ga”. Nghe xong mà muốn “ngồi Hàng Hành, café Nhân”. Hai hôm nay thích lang thang café quá - café alone. Em chẳng buồn đâu, em chẳng thèm buồn nữa chị ạ. Nhưng với em, buồn là xúc cảm nguyên thủy nhất của con người, vì ngay từ khi sinh ra đã bị tách khỏi một nửa của mình để rồi mất đến hơn nửa đời tìm kiếm. Và vì vậy, hình như chỉ khi buồn em mới viết vài dòng. Em chỉ sợ một ngày em hết buồn, như em từng nói với người xưa cũ ấy là “khi anh va chạm với muôn mặt cuộc sống rồi, mọi nỗi buồn dường như ko chạm vào tim anh được nữa”. Buồn nhẹ nhàng và tư lự. Chỉ thế thôi. Khi lắng lại sau một ngày vội vã, để sáng mai ra lại lao vội vã vào dòng người hối hả ấy. Hai hôm nay em tạm dừng luyện tập kỹ năng chạy xe để đường phố bớt đi một kẻ lạng lách trong ngày chủ nhật đẹp trời và hưởng ứng chiến dịch bảo vệ môi trường cũng như tiết kiệm hầu bao (theo café.viahe thì giá xăng lại sắp up rùi). Đi bộ - phương tiện tự nhiên và nguyên thủy của nhân loại. Lang thang…để thấy cảm xúc tinh tế hơn và cuộc đời bớt nhọc nhằn, bớt ồn ã hơn. Lang thang, thay vì phải căng tất cả các giác quan để nhìn trước ngó sau - nhìn đường, nhìn xe và nhìn các em xinh tươi, để ập vào tai tất cả những thanh âm cuộc sống chưa được qua chọn lọc - thì đầu óc thảnh thơi và có time để nghĩ và đề tài nghĩ cũng thu hẹp lại nhỏ bé hơn, dung dị hơn. 5 năm vậy mà hình như hôm nay mới thấy cái biển choán hết chiều ngang ở một mặt của nhà chơ chính, mà hàng ngày vội vã ta chẳng kịp phóng mắt lên trên tập hợp các bạt căng lúp xúp xanh, đỏ ấy. (Tự biên hộ là chắc cái biển mới đặt ở đấy…a few months). Sáng nay lang thang lại phát hiện ra một điều thú vị nho nhỏ, mà công lao đầu tiên thuộc về khứu giác, sau là đến thị giác. Hoa dâu da. Những bông hoa trắng sữa li ti, kết thành chùm nhỏ, mà chỉ một làn gió nhẹ là rủ nhau rơi xuống mặt đường. Cái thứ mùi ấy không lẫn đi đâu được, dìu dịu và rất ngọt. Nghĩa là chớm hè rồi đấy. Là sắp phải chuẩn bị tinh thần cảnh giác và áo mưa để đón những cơn mưa rào bất chợt, chợt mưa rồi chợt tạnh với những hạt nước to, mát lạnh nhưng rát mặt khi chạy xe ngược màn mưa. Hoa dâu da gọi cơn mưa đầu mùa, gọi nắng vàng sánh như mật, gọi một miền thơ dại, gọi một ban công lộng gió ngào ngạt hương lúa non. Gọi tôi. Một cô bé. Tháng Tư rồi, chớm hè và dâu da gọi nhau về nở trắng phố. Tháng tư. Sớm mai thức giấc ngỡ ngàng vì sắc trắng của loa kèn ngập tràn các phố. Cái loài hoa tinh khiết và đằm thắm ấy. Nhiều duyên thầm. Ai đó bảo mình lâu ko thấy cắm hoa. Mới chợt nhận ra, uh, lâu lắm rồi mình ko cắm hoa. Mình cắt nghĩa được lý do (vì mình luôn luôn có hàng tá lý do mà), nhưng mình ko buồn cắt nghĩa nữa. Chỉ cần mình biết thế là được. Chán phải giải thích, chán cả buồn khi ai đó hiểu lầm. Ta cứ thế đi giữa đôi bờ trôi giạt, nhưng ko để nó cuốn ta đi… |














Anonymous # 8. September 2009, 03:28
bạn ui. trong "Gọi Tôi Hà Nội" có nhắc tới "kem ô-đê-ca" là kem j vậy bạn? mình không phải người Hà Nội nên không hiểu lém. Giải thix dùm nha. thanks
lienhoangkim # 9. September 2009, 15:22
Anonymous # 10. September 2009, 01:02
lan dau tien doc duoc chu "gang giau". la tai qua Lien a.
Anonymous # 10. September 2009, 01:04
lan dau tien doc duoc chu "gang giau". la tai qua Lien a.
camquynh # 10. September 2009, 10:08
(*(o^.^o)*) # 13. September 2009, 13:15
lienhoangkim # 15. September 2009, 10:22
Anonymous # 8. October 2009, 04:48
nham nhi trang blog thay chu nha nay noi tam qua.noi nho ve nguoi xua cu con sau sac, con cao, khac khoai lam. emtry nao cung vuong van mot chut gi do cua nguoi xua.nho ban tinh ca cho em, ban tinh ca tang rieng cho cho co giao cua rieng anh. . . .
Thu # 10. December 2009, 05:01