STICKY POST
Monday, 12. October 2009, 06:55:43
Tôi là ai ?? là ai?? là ai??? mà yêu quá đời này
Monday, 16. November 2009, 03:45:46
Friday, 13. November 2009, 04:13:46
Thursday, 5. November 2009, 08:31:07
Đúng là mùa cưới có khác...thấy người ta nô nức tổ chức đám cưới mà mình chạnh lòng quá đi. Ở cái tuổi mà người đời vẩn gọi là " quá lứa lở thì " mà vẩn chưa có một khái niệm cụ thể nào về đám cưới hết thì thật là " đau lòng quá đee^ " Sơ sơ đầu tháng mà mình đả nhận được 3cái thiệp đám cưới cùng một cái thôi nôi của con nhỏ em làm cùng phòng.Ngẩm nghỉ nhiều khi thấy suy nghỉ của con bé đó hay hay, ngày trước khi nghe tin nó sắp lấy chồng mà chẳng ai tin hết vì nó cũng còn nhỏ vả lại không thấy quen ai hết mà đùng một cái báo tin " em sắp lấy chồng" ngon lành, thường ngày mình chỉ nghe nó kể chuyện có người theo đuổi nhưng nó không thích và chuyện sảy ra thì chỉ mới có khoảng hai tháng mà thôi. Thấy Bố Mẹ nó ưng ông này quá vậy là nhỏ ta chịu về nhà chơi và ra mắt gia đình ông ấy luôn. Thế là cái ngày về nhà ấy nó đả quyết định đồng ý làm vợ người ta chỉ vì lý do rất ư là ...." hỏng biết nói sao nửa" tại thấy mấy đứa cháu nhà ông ấy " dể thương" với lại em cũng thích ...em bé nửa nên lấy chồng cho rồi. Lấy chồng xong từ từ tìm hiểu và yêu nhau cũng được. Có ai làm được như thế không nhỉ??? phải nói là mình phục sát đất con bé. Ấy thế mà nó cũng có được một cuộc sống khá là ổn định cùng một ông chồng và thằng nhóc đến nay đả được một tuổi.Có phải cuộc sống của mình là do mình định đoạt hay kg?? Ai nghỉ đơn giản thì nó sẽ đơn giản còn ai cho phức tạp thì nó thành ra phức tạp. Còn mình thì sao ?? Có lẻ cái phần phức tạp nó nhiều hơn đơn giản rồi nên cho tới giờ này vẩn ....ế dài cổ ra nè hic hic
Monday, 10. August 2009, 03:20:32
Hôm qua là lần đầu tiên mình lên bệnh viện Chợ Rẩy. Đúng là có tới bệnh viện có thấy được cảnh người bệnh nằm rên la đau đớn thì mới cảm nhận được phần nào sự quan trọng của sức khoẻ.Thằng em mình nằm đó truyền ống nhìn thấy nó mà mình không cầm được nước mắt. Người thì đả ốm nhom vì bệnh tim mà nó không chịu lo uống thuốc bồi bổ.Ngày nào Mẹ cũng nấu đủ thứ cho nó ăn còn nó thì chỉ lo nhậu nhẹt không ăn uống để giờ lại thêm bị loét dạ dày. Giờ mổ dạ dày thì lại không đủ sức người thở thoi thóp. Đúng là mọi thứ trên đời này đều không qua được sức khoẻ.Lên tới nơi thì bác sĩ kêu mẹ đi đóng tiền còn mình lo thay đồ để đưa nó vô phòng mổ, nhìn những người bệnh nằm xung quanh mà mình cảm thấy sợ, người thì máu me đầy mình, người thì nằm rên đau, người thì nhìn không còn sức sống.Thay đồrồi đẩy nó lên lầu để vô phòng mổ mà mình cũng không biết nói gì để động viên tinh thần nó nửa. Có nhiều lúc mình thấy giận thằng em lắm vì không biết nghe lời mà luôn làm cho Ba Mẹ phải lo lắng nhưng khi nhìn thấy nó như vậy mình lại thương nhiều, vì trong 4chị em nó là đứa Út và cũng là đứa chịu thiệt thòi nhiều nhất về sức khoẻ. Những lúc nó không nghe lới nó đâu biết rằng Ba mẹ sẽ buồn thế nào rồi cả những lúc nó đau bệnh thế này thì chắc nó cũng đâu biết Ba mẹ lo lắng thế nào, Mẹ nghỉ tới nó thì lại khóc lên khóc xuống. Điều mình mong mỏi lớn nhất bây giờ là mong cho nó có đủ sức khoẻ để vượt qua, rồi lại về lo dưỡng sức để tiếp tục mổ tim. Điều mong mỏi lớn nhất của mình bây giờ là hai thằng em sẽ biết nghỉ hơn để Ba Mẹ không phải lo lắng buồn phiền hơn nửa. Hôm nay là SN của mình cầu mong cho gia đình , những người thân yêu bên cạnh mình những người bạn cũng như tất cả mọi người đều được khoẻ mạnh
1 2 3 4 5 ... 13 Next »
Showing posts 1 -
10 of 124.