Nhớ chuyện ngày xưa
Thursday, August 21, 2008 4:00:03 PM
Ngồi buồn lục lại những tấm hình cũ, bất chợt thấy một tấm hình lạ quá. Ba cá nhân trong tấm hình dường như không liên quan gì đến nhau. Mỗi người mỗi hướng, mỗi suy nghĩ, còn nghĩ gì thì có trời mới biết hi hi. Chợt nghĩ không gian bao la có biết bao người ta gặp qua, có người ta gặp rồi quên, có người ta gặp rồi nhớ, thậm chí rồi yêu. Có người ta gặp rồi ra đi để lại cho ta một nỗi đau không nguôi. Có người ta gặp hôm qua, ngày hôm nay đã mãi mãi ra đi, ra đi về nơi xa lắm (biết rồi há)dù không thân quen nhưng mang lại cho ta một cảm giác hụt hẫng kì lạ. Cuộc sống với biết bao sắc màu, có sắc màu tươi sáng cũng có nhữg sắc màu tối tăm nhưng tất cả những sắc màu đó đã vẽ nên một bức tranh sống động về cuộc đời của một con người và bức tranh đó là độc nhất không thể có bức thứ hai giống y như thế. . . Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người. Còn cuộc đời ta cứ vui. Dù vắng bóng ai , dù vắng bóng ai
Để Gió Cuốn Đi
Trịnh Công Sơn
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không ?
Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mêng mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian
Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi , rồi nước cuốn trôi
Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim để buốt trái tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Và sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai , dù vắng bóng ai












