Đêm ngủ giật mình tỉnh dậy, đèn sáng, phòng yên.
Chữ An em xin khi lên chùa vẫn còn thắm mực.
Bao giờ chúng mình có được chữ An trong lòng?
Nghe anh mệt mỏi, rã rời.
Em bật khóc, vì khi anh trải lòng em lại đang sâu trong giấc ngủ, không hề hay biết.
Một mình, em sợ.
Chiếc điện thoại mua cùng Anh im lìm cả ngày, nhưng khi đêm xuống nó làm việc không nghỉ.
Điện thoại để phone không kêu khi tin nhắn anh tới.
Khó khăn lắm để nắm bắt cảm xúc trong anh - và em lại bỏ lỡ. Bỏ anh một mình.
Ngay lúc đó, em muốn hát anh nghe, bài hát duy nhất em thuộc.
Giờ đó chắc anh đang ngủ - vừa mới ngủ thôi.
Không muốn đánh thức yên binh mà anh chỉ có được khi chìm vào giấc ngủ vì mệt mỏi chán chường.
Em nằm chờ...4h30... 4h48.... 5h.... 5h32.... 5h45...
Em hát, em cũng nghe nó thay anh.
Em hát dở tệ

, anh nhỉ?

Cuộc sống của chúng mình cũng như một bài hát.
Cùng một giai điệu, mỗi người hát lại mang những cảm xúc khác nhau,
Theo đó mỗi người nghe lại có những rung động thật riêng.
Hãy vui lên anh nhé!
Em biết khó lắm - Nhưng hãy vui trong từng phút giây - nhỏ thôi nhưng ngày sẽ không còn quá nặng nề nữa.
Một ngày có vài vạt nắng cũng đủ để gọi là ngày không u ám rồi, đúng không anh?!
Em đang viết, và đắn đo có nên gửi nó cho anh không... Sớm nay khi nằm chờ Anh thức dậy em đã có nhiều dự định, những việc em muốn làm để anh thấy nhẹ nhàng hơn cứ ào ạt trong tâm trí. Em muốn vẽ, muốn viết, muốn "bắt cóc" anh tới một nơi thật xa, chỉ vài giờ thôi, để quanh anh khuất bóng âu lo. Em mong lắm, anh biết không?
Còn một điều nữa, em tự hỏi: Em đang phá vỡ tĩnh lặng trong anh khi đêm về không? khi em cứ nhắn tin vào giờ đó. Em xin lỗi.
Em sẽ lại mạnh mẽ, cứng cỏi. Yên tâm về em nhé. Em sẽ tự chăm sóc được mình mà.