Skip navigation.

Log in | Sign up

Paracel Islands and Spratly Islands belong to Vietnam

Dân tộc Việt Nam, các thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau phải nhớ rằng: Bất cứ khi nào các điều kiện kinh tế, chính trị và quân sự cho phép, một trong những việc đầu tiên là phải lấy lại Hoàng Sa

Trung Quốc và thủ đoạn chiếm đoạt Hoàng Sa, Trường Sa - Phần 3: Hãy cảnh giác với bá quyền Trung Quốc

, , , ,

Liên kết:
Vietnam asserts sovereignty over Paracel Islands and Spratly Islands
Lập trường của Trung Quốc trong tranh chấp chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và luật quốc tế
Trung Quốc và thủ đoạn chiếm đoạt Hoàng Sa, Trường Sa: Phần 1: Những chứng tích lịch sử, Phần 2: Những thủ đoạn bẩn thỉu của Bắc Kinh

TRUNG QUỐC VÀ THỦ ĐOẠN CHIẾM ĐOẠT HOÀNG SA, TRƯỜNG SA

PHẦN III: HÃY CẢNH GIÁC VỚI BÁ QUYỀN TRUNG QUỐC.



“Chúng ta phải chinh phục trái đất. Đó là mục tiêu của chúng ta… Theo tôi, trái đất của chúng ta là quan trọng nhất, tại đây chúng ta sẽ xây dựng một quốc gia hùng mạnh. Nhất định phải thầm nhuần một quyết tâm như vậy!” Phát biểu của Mao Trạch Đông tại Hội nghị toàn thể lần thứ VI Ban chấp hành TW ĐCS Trung Quốc tháng 6 1961.

Tham vọng chiến lược toàn cầu của Bắc Kinh có nguồn gốc sâu xa về lịch sử và đã thoát thai từ khuôn mẫu tham vọng của những Tần Thuỷ Hoàng, Hốt Tất Liệt, Càn Long… những kẻ đã tự phong cho mình cái tước hiệu “Con trời”. Theo nếp suy nghĩ của họ, đã là “con trời” thì họ nắm trong tay quyền bính do trời ban, đã có thể tuỳ tiện đi “bình” và “trị” thiên hạ, tức là tất cả những mảnh đất nằm dưới bầu trời!

Thời cổ xưa, hàng nghìn năm về trước, các “con trời” đó đã xem thế giới này, “thiên hạ” này như là một hình vuông, đất nước mà họ trực tiếp trị vì và là vòng tròn tiếp giáp các cạnh của hình vuông đó, nơi cư trú của dân tộc “thượng đẳng” văn minh, còn các dân tộc sống ở bốn góc kia mang tên: Tây Nhung, Đông Di, Bắc Địch, Nam Man đều là những giống người man rợ. Ngai vàng của hoàng đế Trung Hoa được đặt tại tâm điểm của vòng tròn cũng tức là của toàn thiên hạ. Các “con trời” đó nối tiếp nhau tự cho mình cái quyền đi “khai hoá” các giống người man rợ chung quanh bằng cách xua quân “thiên triều” đến chiếm lĩnh đất nước của họ, biến những đất nước đó thành những quận huyện biên cương của “thiên triều”, hoặc ít ra cũng thành những chư hầu hằng năm phải tiến cống vật báu để “thiên triều” sử dụng. Đây chẳng qua chỉ là một hình thức thu “tô” của tên chúa đất trùm thiên hạ, xem tất cả những con người sinh ra dưới bầu trời này đều là “nô lệ”, hoặc “nông nô” của hắn!

Trong khuôn khổ mối quan hệ giữa “thiên triều” và các nước chư hầu, chỉ cần một nước chư hầu nào đó chậm “tiến cống”, hoặc do thiên tai, mất mùa, gặp khó khăn trong việc mò hạt trai đáy biển, tìm ngọc trên núi, thu ngà voi, sừng tê giác trong rừng nên “tiến công” không đủ số đã được thiên triều quy định hoặc có đôi chút hành động, ngôn ngữ bị gán cho là “phạm thượng” là thiên triều lập tức lấy đó làm cớ để hưng binh “thảo phạt”, “để dạy cho nước chư hầu đó một bài học nhớ đời”, hoặc nếu thuận lợi, biến luôn nước chư hầu đó thành quận, huyện của thiên triều để dễ bề sai phái, thu tóm nhân lực và tài nguyên. Các “con trời” Trung Quốc thật đúng là những tên thực dân đầu tiên trong lịch sử và cũng là những tên thực dân ngoan cố dai dẳng nhất trên mặt quả đất!

Đứng trên tâm điểm của cái “thế giới hình vuông” đó, các “con trời” Trung Quốc đã từ thế kỷ này đến thế kỷ khác nhìn ra bốn hướng để xuất quân chinh phục. Thực tiễn lịch sử trong hai thiên niên kỷ vừa qua cho thấy rõ hai yếu tố địa lý và dân tộc đã có ảnh hưởng quan trọng đến việc vạch kế hoạch xuất chinh của các “con trời” qua triều đại của Trung Quốc.

Trước hết, nhìn về hướng đông, tức là nhìn về quần đảo Nhật Bản, các “con trời” Trung Quốc không thể nào thấy cái hào thiên nhiên bát ngát, tức là biển Nhật Bản, che chở cho đất nước lại cũng có một “thiên hoàng”. Đã có một lần, đế quốc Mông Nguyên tiến đánh các hòn đảo Phù Tang, nhưng một cơn bão lớn đã dìm đắm phần lớn các chiến thuyền chở đạo quân Mông Nguyên, cứu đất nước Nhật Bản khỏi phải trải qua một cơn thử thách gay go. Sau đó, lại đến 3 lần thảm bại của quân Mông Nguyên trên đất Việt Nam, từ Hốt Tất Liệt đến con cháu của y phải bãi bỏ âm mưu thôn tính Nhật Bản. Chính nhờ vị trí địa lý thuận lợi đó mà các “thiên hoàng” Phù Tang cậy vào thế lợi của sự cách bức về biển cả, mới dám tự xưng là “Hoàng đế nước mặt trời mọc” khi giao dịch với “Hoàng đế nước mặt trời lặn” Trung Hoa. Sau này, từ đầu thế kỷ thứ XX đến tháng 8 1945, “Hoàng đế nước mặt trời mọc” đã có nhiều dịp xuất chinh xâm chiếm một phần khá lớn lãnh thổ Trung Quốc.

Nhìn về các hướng bắc, hướng tây, tây bắc, tây nam, phạm vi bành trướng đều có những giới hạn nhất định. Nơi thì “thiên triều” vấp phải những dân tộc “du mục” thiện chiến với những đạo quân sống trên mình ngựa, thoắt ẩn, thoắt hiện trên những cánh đồng cỏ mênh mông, và những bãi sa mạc bát ngát, nơi thì gặp phải đất đai của những “thiên triều” ở các hướng đó lại thường thưa dân, khô cằn, nghèo nàn phẩm vật. Tiểu lục địa Ấn Độ thật hấp dẫn nhưng lại quá xa xôi cách trở, ngoài ra, lại bị ngăn cách bằng bức tường thành hầu như bất khả xâm phạm, tức là dãy núi Hi ma lai a cao ngất quanh năm tuyết phủ.

Như vậy, miếng mồi béo bở nhất, dễ vươn tay với tới ở hướng nam là nước Đại Việt, với khí hậu ôn hoà, tài nguyên phong phú, đặc biệt đây lại là cửa ngõ để quân của “thiên triều” có thể từ đấy tiến dần xuống khu vực Đông Nam châu Á người đông của lắm, một bàn đạp để có thể bước vào Ấn Độ Dương, sang tiểu lục địa Ấn Độ và xa hơn nữa có khi có được một hải quân hùng hậu. Dưới con mắt của các “con trời”, Đại Việt là ngưỡng cửa mà quân của các “thiên triều” phương Bắc cần vượt qua nhằm bước vào không gian mênh mông đáp ứng giấc mộng chinh phục ngông cuồng.

Sùng bái Tần Thuỷ Hoàng, Hốt Tất Liệt, đến tận mây xanh, tập đoàn phản động Bắc Kinh đã, đang và sẽ đứng trên một lập trường, quan điểm với các “con trời” thuộc triều đại phong kiến Trung Quốc trước đây, đã biến chất hoàn toàn, cách nhìn, cách đặt và cách giải quyết vấn đề của họ tất nhiên “tương đồng” với những “tiền bối” mà họ sùng bái và cả với những tên trùm đế quốc, thực dân cũ và mới mà họ xem là bè bạn, đồng minh thân thiết. Phải đâu cái bản chất “bành trướng đại dân tộc bá quyền” của họ chỉ mới bộc lộ gần đây.

Ngay trong thời kỳ “nội chiến quốc cộng”, giữa tướng Mỹ Marshall, sau này làm bộ trưởng ngoại giao của chính quyền Truman ngay sau Chiến tranh thế giới II, và một số người tại Diên An đã diễn ra những cuộc ve vãn chính trị. Đây chính là những khoé mắt đưa tình đầu tiên mà kết quả chung cuộc là cuộc “hôn nhân chính trị” hay đúng hơn “cuộc liên minh ma quỷ” đã được Đặng Tiểu Bình ký kết với Tổng thống Mỹ Ca tơ tại Washington. Ngay từ gần nửa thế kỷ về trước đó, một số người tại Diên An đã phác hoạ bước đi trên con đường bành trướng, bá quyền của họ đối với châu Á, là bước đi song song với với đế quốc Mỹ, dựa vào đế quốc Mỹ. Sóng gió ba đào do cuộc nội chiến, cuộc xâm lược của đế quốc Nhật và cuộc chiến tranh thế giới thứ hai đã làm đứt quãng sự “tìm hiểu” giữa Washington và Diên An mà Ét ga Xnâu, một nhà báo Mỹ kiêm tình báo CIA Mỹ, làm môi giới.

Nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa được thành lập thật là một cơ hội để chắp nối mối tình Washington Bắc Kinh. Thế nhưng cuộc chiến tranh Triều Tiên lại nổ ra. Đầu tháng 11 1950, khi quân đội Mỹ tiến đến gần bờ sông Áp Lục, “tướng Mác Ac tơ cho rằng thời cơ can thiệp ồ ạt (của Trung Quốc) đã qua lâu rồi, người Trung Quốc chắc chắn sẽ không bước vào cuộc chiến khi lực lượng Bắc Triều Tiên đã không còn hiệu lực chiến đấu trong khi trước đây, chỉ cần Trung Quốc giúp thêm đôi chút là Bắc Triều Tiên đã có thể chiếm toàn bộ bán đảo Triều Tiên”.

Không phải là Mác Ac tơ đã không hiểu khá rõ đường lối chiến lược toàn cầu của Bắc Kinh lúc đó. Tuy nhiên, trong bối cảnh tình hình thế giới và tình hình nội bộ Trung Quốc lúc đó, hành động quá trắng trợn của Mác Ac tơ đưa quân đội Mỹ đến tận sát bờ sông Áp Lục, uy hiếp trực tiếp vùng công nghiệp đông bắc Trung Quốc, đã đặt Bắc Kinh trong một tình thế không thể nào can thiệp. Cho tới nay, vẫn còn có những người trong các giới chính trị và quân sự than thở rằng: phải chi lúc đó quân của Mác Ac tơ dừng bước tiến cách bờ sông Áp Lục vài chục ki lô mét, lấy đó làm khu đệm để làm “yên lòng” Bắc Kinh! Cuộc chiến tranh Triều Tiên đã kết thúc với đường ranh giới giữa lực lượng các bên tham chiến tại vĩ tuyến 38. Như thế, ngay từ đầu năm 1950, Bắc Kinh cũng đã thực hiện chính sách “níu áo quân Mỹ” ở lại châu Á để ngăn chặn phong trào giải phóng dân tộc để chống lại Liên Xô và như thế làm bình phong để Bắc Kinh nấp sau đấy, “tu chỉnh binh mã”, từng bước dần dần thay chân chú SAM khi lông cánh đã mọc đầy đủ.

Tham vọng bành trướng của Bắc Kinh có lẽ lúc nào cũng vượt qua cả giới hạn giấc mơ của Hốt Tất Liệt. Ngày từ những năm đầu 1960, Bắc Kinh đã phái những đoàn công trình xây dựng đường sắt, đường bộ sang “giúp đỡ” một số nước ở Đông châu Phi. Trước khi bị lật đổ, tên vua Ê ti o pi a Hai lê Xê la xi ê đã được Bắc Kinh liệt vào hàng “bạn thân quý”, nhất của Trung Quốc.

Cơ lô đơ Ac nun, đại tá, chuyên viên chiến lược Pháp đã viết: “Noi gương theo đế quốc Rô ma đã đặt ách thống trị của họ trước đây đựa trên một hệ thống đường sá, Trung Quốc cũng đã cho xây dựng những con đường mới từ Tân Cương đến Pa ki xtan, xuyên qua miền Tây Ca sơ mia, từ Tân Cương đến Nê Pan, từ Tây Tạng đến Ne Pan, từ Vân Nam đến lưu vực sông Mê Công xuyên qua Lào. Bắc Kinh đã chuẩn bị cho bước đường bành trướng của chúng như thế đấy.

Đưa ra thuyết “ba thế giới”, Bắc Kinh đã bộ lộ tham vọng làm “bá” cái “thế giới thứ ba”, mà theo định nghĩa của họ, gồm những nước “kém phát triển”, xem đấy là bước đầu tiên để dần dần leo lên làm “bá” hai “thế giới” nói trên, tức là làm “bá chủ” thế giới. Đông Nam Á nằm trong khu vực địa lý chiến lược chính trị mà Bắc Kinh tự cho là vừa tầm tay với của họ. Đây lại là khu vực giàu có nguyên liệu chiến lược và là nơi có hàng chục triệu Hoa kiều cư trú, môi trường thuận lợi để Bắc Kinh cấy “đội quân thứ năm” nguy hiểm của họ. Tiến được đến eo biển chiến lược Xingapo có nghĩa là đến được cửa ngõ để bước vào Ấn Độ Dương và châu Phi, Trung Cận Đông, tiểu lục địa Ấn Độ ở các bên bờ biển Đỏ để thông lên đến tận châu Âu. Một khi đã phản bội chủ nghĩa xã hội, lao vào con đường bành trướng đại dân tộc, bá quyền, thì “nam chinh” đã trở thành hướng tất yếu thu hút nỗ lực phiêu lưu của Bắc Kinh. Vì thế mà không phải chuyện ngẫu nhiên khi mục tiêu xâm lược lần đầu tiên của Bắc Kinh là những nước trên bán đảo Đông Dương.

Ngay từ những năm đầu 1960, Bắc Kinh đã đặc biệt quan tâm Lào. Các đội quân “xây dựng đường sá” Trung Quốc đã khẩn trương làm đường nối liền Vân Nam tới Phong xa lì, một tỉnh ở miền cực bắc Lào. Con đường này được kéo dài dần xuống Luông Pha băng. Từ đây, đã có sẵn con đường chiến lược chạy men dọc theo bờ sông Mê Công, xuyên suốt nước Lào từ bắc chí nam, xuyên suốt Cam pu chia để đến cảng Kom pông Xom nằm trên vịnh Thái Lan. Đây là con đường nối liền nội địa Trung Quốc với vịnh Thái Lan, nằm giữa Việt Nam và Thái Lan, dẫn đến bán đảo Ma lắc ca và eo biển Xingapo.

Từ năm 1966, mâu thuẫn gay gắt trong nội bộ giới cầm quyền Bắc Kinh từ chỗ âm ỉ đã nổ bùng, bước sang giai đoạn thanh trừng quyết liệt lẫn nhau. Người đời thế gian vẫn thường nói đó là do bản chất xấu xa của người Trung Quốc. Cuộc “đại cách mạng văn hoá” đã làm đảo lộn đời sống chính trị, xã hội của Trung Quốc.

Vào đầu những năm 1970, sóng gió chính trị trên lục địa Trung Quốc có phần lắng bớt, ngôi thứ trên bậc thang quyền lực đã được phân định phần nào về ngoài mặt, tuy rằng hậu trường vẫn chứa đầy rẫy mưu mô, thủ đoạn tranh chấp, sát hại lẫn nhau.

Lúc đó, quan điểm chính trị của Bắc Kinh đã dựa trên nền tảng thuyết “thế giới đại loạn” với nội dung hàm ý Bắc Kinh không còn bị ràng buộc bởi lý tưởng xã hội chủ nghĩa, thế giới đã đại loạn, thì xem ra là thù, lấy thù làm bạn cũng chỉ là chuyện thường tình. Ngồi trên ghế tổng thống Mỹ, Ních xơn đã hiểu đầy đủ tín hiệu đó. Đầu năm 1971, Bộ trường quốc phòng Mỹ Le đơ tuyên bố trước quốc hội Mỹ rằng “từ quan điểm chiến lược “hai cuộc chiến tranh rưỡi” của chính quyền Ken nơ đi, chính quyền Ních xơn đã chuyển sang quan điểm chiến lược “một cuộc chiến tranh rưỡi”, lấy chiến trường châu Âu là nơi chuẩn bị tiến hành một cuộc chiến tranh lớn”. Tờ thời báo Mỹ Diễn đàn quốc tế, số ra ngày 10 30 1971, viết : Từ quan điểm “hai cuộc chiến tranh rưỡi” chính quyền đảng cộng hoà thấy cần thiết phải nhấn mạnh một cách được chứng mính (với Bắc Kinh) rằng : Mỹ đã sẵn sàng cắt giảm quân sự chuẩn bị tiến hành chiến tranh tại châu Á, tức là chiến tranh nhằm chống lại nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa”.

Đây là tín hiệu của Washington báo cho Bắc Kinh biết rằng Mỹ đã sẵn sàng để Bắc Kinh chính thức gia nhập hàng ngũ các thế lực phản động quốc tế chống lại ba dòng thác cách mạng thế giới, mà mũi nhọn chủ yếu chĩa vào Liên Xô. Mạt cưa, mướp đắng đã gặp nhau, Kít xinh giơ, bộ trưởng ngoại giao Mỹ thuộc chính quyền Ních xơn, đã thực hiện chính sách ngoại giao con thoi với Bắc Kinh, dẫn đến cuộc viếng thăm Bắc Kinh của tổng thống Mỹ vào năm 1972. Sau này, cả Ních xơn lẫn Kít xinh giơ đã thú nhận rằng: Cuộc mua bán chính trị giữa Bắc Kinh và Washington đã chủ yếu xoay quanh món hàng “Việt Nam”. Lúc đó, Ních xơn và Kít xinh giơ đã úp mở tuyên bố rằng “Vấn đề Việt Nam sẽ được Mỹ giải quyết tại Bắc Kinh” và để Mỹ chấp nhận “thiết lập quan hệ bình thường với Trung Quốc, Bắc Kinh phải thi hành các biện pháp áp lực với Hà Nội để Hà Nội chấp nhận sự có mặt của Mỹ và sự tồn tại của chế độ ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu tại niềm Nam Việt Nam.

Sau Hiệp định Giơ ve vơ về các nước Đông Dương, Bắc Kinh đã khẩn trương giở mọi thủ đoạn để xâm nhập Cam pu chia qua các chế độ Xi ha núc, Lon Non, rồi cuối cùng họ đã thành công trong việc sử dụng bè lũ Pôn Pốt Iêng Xa ri làm bọn tay sai trung thành của họ. Khi nhân dân Cam pu chia nổi dậy lât đổ bọn đao phủ diệt chủng này, Bắc Kinh xem như bị mất đi một bàn đạp cực kỳ quan trọng cho mưu đồ “nam chinh” lâu dài, rộng lớn của họ. Chính vì thế, họ cay cú đến điên cuồng.

Dưới con mắt bành trường đại dân tộc, bá quyền của Bắc Kinh, Việt Nam vẫn là cái đê ngăn chặn làn sóng “nam chinh” của họ trong suốt mấy nghìn năm lịch sử. Trước đây thấy rằng chưa có đủ điều kiện, thời cơ để tiến vào Việt Nam và xuyên qua Việt Nam qua trục đường bộ, Bắc Kinh đã tìm cách xâm chiếm những quần đảo của Việt Nam tại biển Đông.

Đầu năm 1974, sau khi quân đội Mỹ đã phải rút lui khỏi miền nam Việt Nam theo Hiệp định Pa ri và thấy rõ nguỵ quân, ngụy quyền Sài Gòn đã ở vào nguy cơ sụp đổ không thể nào tránh khỏi với sự thoả thuận của Washington, Bắc Kinh đã cho quân đổ bộ lên chiếm đảo Hoàng Sa vào ngày 20 1 1974. Bộ Ngoại giao Mỹ lúc đó đã ra thông cáo tuyên bố rằng : “Mỹ không dính líu vào cuộc tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam cộng hoà (ngụy quyền Sài Gòn) về quần đảo Hoàng Sa”.

Xây dựng một hải quân hùng mạnh đòi hỏi phải chi phí lớn lao mà nền kinh tế Trung Quốc ngày này chưa thể kham nổi. Mặt khác, sự hoạt động của hạm đội vẫn phải dựa vào những hải cảng, những sân bay trên đất liền. Tham vọng bành trướng đại dân tộc, bá quyền nước lớn đã thúc đẩy Bắc Kinh gấp rút chĩa mũi nhọn vào Việt Nam, xem đấy là cửa ngõ của con đường nam chinh của họ. Bắc Kinh đã phát động cuộc chiến tranh xâm lược Viêt Nam hồi năm 1979. Thế nhưng trận chiến đó của cái “chiến dịch Nam chinh” nằm trong khuôn khổ kế hoạch “bá chủ toàn cầu”, với Thiên An Môn là trung tâm của quả đất, với Trung Nam Hải là nơi ở của “vầng mặt trời hồng” của thế giới, đã bị đánh bại ngay trên tuyến biên giới Việt Nam. Bọn “hâu bối” Hốt Tất Liệt mới lại chịu chung số phận “tiền bối” của chúng.

Cuộc chiến tranh năm 1979 mà Bắc Kinh tiến hành xâm lược chỉ là bước thang đầu của chiếc thang bành trước của họ đối với các nước trên bán đảo Đông Dương và toàn bộ khu vực Đông Nam Á. Kể từ đó, bọn phản động Bắc Kinh đang toan tính “thua keo này bày kheo khác”. Tất cả nhân dân Việt Nam anh hùng hãy đề cao cảnh giác trước âm mưu này của bọn hiếu chiến…

The Stolen WingsTrung Quốc và thủ đoạn chiếm đoạt Hoàng Sa, Trường Sa - Phần 2: Những thủ đoạn bẩn thỉu của Bắc Kinh

Comments

Anonymous 19. December 2007, 06:04

Anonymous writes:

Từ khi bắt đầu học lịch sử VN là mình bắt đầu căm thù bọn bành trướng TQ. Nhưng cho đến bây giờ mình vẫn chưa có động thái nào để tỏ ra căm thù chúng. Vẫn biết là TQ luôn muốn thôn tính Việt Nam nhưng chống lại bằng cách nào khi mà trên TV đầy rẫy film TQ, hàng hóa TQ cũng tràn ngập thị trường.

Anonymous 6. January 2008, 08:42

Anonymous writes:

Việt Nam là một cường quốc !
Bản lĩnh Việt Nam sẽ chiến thắng !

Anonymous 17. April 2008, 08:56

Hoàng sa thân yêu writes:

Chính Trung Quốc chứ không phải bất kỳ quốc gia nào khác là kẻ nguy hiểm nhất đe dọa hòa bình thế giới. Từ bao đời chúng tiêm nhiễm cho dòng màu dân tộc của chúng cái gọi là "hảo hán", "anh hùng" rằng nam tử Hán phải biết đánh đông dẹp bắc, mở mang bờ cõi, bình định thiên hạ... Dân tộc Đại hán là dân tộc duy nhất đang theo đuổi mưu đồ thống trị thế giới, kể cả nước toan tính như Hoa Kỳ cũng không dám làm như vậy.
Đã đến lúc cả thế giới phải ngồi lại "bàn" về TQ trước khi quá muộn.
Đề nghị xóa TQ ra khỏi bản đồ thế giới!

Lê Vũ - Bình địa mộc. 5. February 2009, 04:48

Tôi rất cảm động bởi nhiệt huyết & sự quan tâm tới vận mệnh quốc gia của các bạn. Xin bàn góp đôi lời để diễn đàn của chúng ta đa dạng góc nhìn hơn.
Quy luật "Mạnh được - yếu thua", "Cá lớn nuốt cá bé".. là phổ biến với mọi quốc gia, mọi lĩnh vực cuộc sống bởi nó là 1 trong những thuộc tính của loài người. Giá trị đạo đức hầu như chỉ có ý nghĩa cho những ai rơi vào thế yếu. Nhìn lại mình mà xem? Nếu đúng 'chuẩn' thì 'biên giới' VN chỉ từ phía bắc dãy Tam Điệp (ranh Ninh Bình - Thanh Hóa) trở ra, còn từ Thuận Hóa, châu Hoan, châu Ái.. là của ai đó trước kia chứ ko là của người Việt (!) Mà chắc chắn dải đất đó ko hề vô chủ khi cha ông chúng ta đến 'khai phá'! Rồi sau này, những Champa, chiêm Thành.. xa hơn chút nữa về phương Nam là bóng dáng Khome. Ngày nảy ngày nay chúng ta được bề trên thủ thỉ rằng: "Cha ông chúng ta có công đi mở cõi!"
Bằng những tỉ tê kia, tôi muốn nhắn nhủ rằng: "Tiên trách kỷ - Hậu trách nhân" Muốn VN được toàn vẹn lãnh thổ & được sự kiêng dè, nể trọng thì trước tiên phải làm sao cho đất nước thực sự hùng cường. Chả ai dám cắn vào đá, mẻ răng ngay! Còn nếu chúng ta cứ mơn mởn như gái tơ nằm chõng ngoài hiên ko che chắn phòng bị gì cả thì sao trách anh hàng xóm 'động lòng yêu'? Trung Quốc ko bao giờ ngưng cơn thèm khát VN. Xin nhắc lại là KHÔNG BAO GIỜ! Nhưng có để họ đụng vào chân lân la lên bắp vế hay ko là hoàn toàn tùy thuộc vào bản lãnh, ý chí & ý muốn của ta. Khoan vội trách người.
Vậy chúng ta đã & đang làm gì cho đất nước VN này? Chúng ta đang nhiệt tình ráo riết đi vay, đi xin đi nài nỉ ODA.. Để làm gì? Tái thiết đất nước, xây dựng hạ tầng cho sự phát triển, đầu tư cho tương lai.. Kết quả?
Cầu Sài Gòn làm năm 1965, nay vẫn hiên ngang đứng đó còn cây cầu Văn Thánh kề sát bên thì lún sụt thảm hại. Lý do được chính phủ trả lời: "Tại cái túi bùn!" Xa lộ Đại Hàn bị khai tử ở tuổi 38 mà ko hề bong tróc, nứt vỡ để thay vào đó là đường Xuyên Á, sau 4 năm nó nát bấy tương bần. Sân bay quốc tế Nội Bài dột bởi Trời mưa, phí vận chuyển từ VN đi Sin đắt gấp 5 lần từ Sin đi Mỹ, kết quả 20 năm trồng rừng ở 9 tỉnh miền Trung dư sức phủ xanh cả châu Phi, vậy mà bi chừ??? Ai vạch ra đề án, ai phê duyệt thẩm định, ai giám sát - quyết toán & giải ngân? Người bề trên cả đấy. Tại sao lại ra nông nỗi ấy? Tại sao?
Các bạn thử nghĩ, có thể nào có sự bình đẳng giữa kẻ đi vay - đi xin với người cho vay - ban phát? Có người bảo rằng 20 - 25, thậm chí 40% số tiền đi vay đi xin kia chui vào túi bọn tham nhũng. Con số đó ko ai kiểm chứng được bởi chả có cơ chế nào cho phép kiểm tra. Họ thế chấp những khoản vay kia bằng thương hiệu Việt Nam, bằng máu xương cha ông đã đổ cho nền độc lập, thống nhất này, họ - là những kẻ ăn mày dĩ vãng & xả rác vào tương lai con cháu. Cứ thế này làm sao VN ta giàu mạnh hùng cường? Trước khi nghĩ đến chuyện 'xóa TQ ra khỏi bản đồ thế giới', xin hãy biết ngậm ngùi khi tướng Quắc bị bọn họ gọi là 'tội phạm' & biết căm phẫn khi Nguyễn Việt Tiến được phục hồi danh dự. Đất nước này bị cái ung thư tham nhũng ấy di căn & tàn phá nhức nhối lắm rồi. Sẽ có ngày nó ra đứng đường mà rao: "Ai mua tôi? Tôi bán Tôi cho!" chứ cần chi TQ động thủ. Với sự thăng trầm 4.000 năm lịch sử, xin đừng quên VN này luôn đứng vững trước ngoại xâm nhưng rất nao núng bởi nội thù, các bạn ạ. Hãy làm gì đi trước khi quá muộn. Hãy làm gì để Việt Nam ta giàu mạnh, hùng cường. Mong lắm, các bạn ơi!

Anonymous 3. June 2009, 04:04

CSKiller writes:

Không đội trời chung với bọn Tàu Khựa(Trung Hoa), dòng máu Việt từ ngàn năm nay đã vậy rồi.

Anonymous 30. June 2009, 07:40

mohammah writes:

tai sao viet nam ko mua nhung vu khi tien bo de tu bao ve minh va thanh lap nhung lien minh quan su de danh lai nhung ke co y dinh dom ngo chung ta

Anonymous 27. July 2009, 17:00

Anonymous writes:

http://mil.news.sina.com.cn/2009-07-02/0844557400.html vao link nay coi TQ ha nhuc dan VN...thuong qua nhung nguoi dan ngheo. No da chiem mat Truong Sa va Hoang Sa

Anonymous 30. July 2009, 14:37

Anonymous writes:

lũ trung cộng đáng chết bỉ ổi. thật dáng khinh. vậy mà trên tv nhan nhản hình ảnh lãnh đạo 2 nước cùng hợp tác,phát triển, nâng cao quan hệ, cùng có lợi. tất cả là dối trá. tại sao chính fủ nước mình ko có biện fáp cứng rắn hơn mà cứ fải luồn cúi bọn chúng như vậy. quá nhu nhược. dể cuối cùng người chịu thiệt nhất là nhưng người dân nghèo việt nam. đau lòng quá đi thôi!!!

Anonymous 26. August 2009, 01:32

Anonymous writes:

toi da chap nhan dung sau tat ca de co su binh yen trong cuoc song / nhung cuoc song lai ko nhu vay /chung ta bi nhom ngo cung la chuyen bt thoi/ boi ke nguy quan tu dau co the bo qua mon loi du la nho nhat/ trungquoc noi tieng voi nhung haohan anh hung nhung gio bon chung se noi tieng voi danh hieu "cau tac xam lang" /"me kiep thu` nay ko cha? om han trong long" hannguoicongai_toiyeu244@yahoo.com

Anonymous 26. August 2009, 01:38

Anonymous writes:

qua khu da day cho lu cho dai rat nhieu va tuong lai roi se cung vay /vi chung ta mang dong mau lac hong ngan doi nay van vay / ke reo gio se gap bao~ va lan nay se la con bao xuat phat tu bien dong cac ban a`!!!???
hannguoicongai_toiyeu244@yahoo.com

Anonymous 21. October 2009, 14:07

Anonymous writes:

oi Viet Nam than yeu

Anonymous 23. October 2009, 06:34

shaiya writes:

hiện nay dân việt nam lúc tránh bão ở hoang sa đã bị dân trung quốc đánh đập và cướp bóc.Trung Quốc đã muốn thôn tính nước ta từ lâu và chúng đang từng bước thực hiện kế hoạch đó.Vậy chúng ta phải làm gi` hay chỉ biết dứng nhìn cho chúng muốn làm gi` thì làm.Chúng ta là con dân của Việt Nam là con rồng cháu tiên chúng ta phải làm gi` đó để bảo vệ tổ quốc chứ

Anonymous 7. November 2009, 13:57

batking writes:

chỉ tại nó giảu hơn nên mình phải nhịn.Nhưng có cái gì mãi dc đâu dù bít nhịn là nhục nhưng VN ta suy kiệt vì chiến tranh dồn dập ,nay dc mấy chục năm phát triển chưa đủ sức thoát khỏi lớp nghèo thì sao đủ sức chống lại tụi tham lam kia. Tưỏng tưọng VN là một ngưòi nghèo khổ đang cầm nắm cơm ,còn TQ là bầy chó đang gầm gừ mún giành lấy......Tóm lại tẩy chay hàng "made in china",cảnh giác với nó và lúc nào làm đội quân phi tặc qua Triều Tiên mựon đỡ vài quả bom hạt nhân đem qua TQ thử nghiệm....

Anonymous 7. November 2009, 13:59

batking writes:

chỉ tại nó giảu hơn nên mình phải nhịn.Nhưng có cái gì mãi dc đâu dù bít nhịn là nhục nhưng VN ta suy kiệt vì chiến tranh dồn dập ,nay dc mấy chục năm phát triển chưa đủ sức thoát khỏi lớp nghèo thì sao đủ sức chống lại tụi tham lam kia. Tưỏng tưọng VN là một ngưòi nghèo khổ đang cầm nắm cơm ,còn TQ là bầy chó đang gầm gừ mún giành lấy......Tóm lại tẩy chay hàng "made in china",cảnh giác với nó và lúc nào làm đội quân phi tặc qua Triều Tiên mựon đỡ vài quả bom hạt nhân đem qua TQ thử nghiệm....

Anonymous 19. November 2009, 10:38

thanhtuyencnt writes:

Thật là đau lòng quá mọi nguời ơi, thằng trung quốc chó chết

Anonymous 25. November 2009, 05:39

Duy Phuong writes:

Dis con me. May` wa day thang` cho' China. Tao the` tao se~ doi troi` chung voi' may`, co' chet' se~ lam` ma theo may` suot doi`.

Anonymous 5. December 2009, 16:48

quanghuy writes:

Mình rất có cảm tình với Cách mạng thế giới, trong đó có cuộc Cách Mạng thành công ở Trung Quốc. Hồi Liên Bang Xô Viết cùng hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa còn tồn tại, thì việc hình thành nhà nước dân chủ ở một nước lớn (cả về dân số và diện tích trên thế giới) như Trung Quốc là một ưu thế lớn cho Cách mạng, và là sự đe dọa cho "chiến lược toàn cầu" của Mỹ.

Tình bằng hữu trong khối các nước xã hội chủ nghĩa thời đó thật tuyệt vời, đặc biệt là Liên Xô. Họ có thể viện trợ lượng tiền lớn không hoàn lại cho các nước bạn, giúp đỡ, chở che cho các nước bạn khỏi sự áp chế, dọa nạt của Mỹ...
... Thế nhưng những điều mà Trung Quốc làm với Việt Nam (một nước bạn Xã hội chủ nghĩa) thì thật đáng buồn. Các lĩnh vực khác thì tôi không dám bàn luận, nhưng về vấn đề này thì tôi có chính kiến của riêng tôi, và tôi thấy nó đúng.

- Đã là người Việt Nam thì ai cũng biết rằng đất nước nghìn năm văn hiến của chúng ta bị phong kiến Trung Quốc chiếm hơn 1000 năm, họ đô hộ chúng ta, đồng hóa chúng ta, biến nước ta thành một tỉnh của họ...

- Đến thế kỉ thứ 10, nước ta đã đứng lên dành độc lập, tự chủ. Thế nhưng phong kiến Trung Quốc vẫn liên tiếp công kích, xâm chiếm nước ta rất nhiều lần (mặc dù toàn thất bại).

- Trong thế chiến thứ hai, Việt Nam ta bị TP Pháp đô hộ. Nhưng chính quyền Tưởng Giới Thạch cũng chả khác gì thực dân, đế quốc phương Tây, luôn nhăm nhe Việt Nam. Sau khi Nhật(nước thua cuộc) bị đẩy ra khỏi Việt Nam, thì nào Pháp, Mỹ, Anh, Trung Quốc (Quốc Dân Đảng) đều bộc lộ rõ âm mưu xâm lược Việt Nam. Trung Quốc kéo sang nước ta, giết chóc, bắt người,hãm hiếp, cậy từng viên gạch đem về nước họ. Chính vì sự khát máu này mà Bác Hồ buộc phải thỏa hiệp với Pháp để đuổi TQ ra.

- Trong cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam, Trung Quốc chính là nước cố vấn cho chúng ta. Nhưng đây là một cuộc cải cách sai lầm, mà hậu quả của nó là quá lớn, gây ảnh hưởng cả về kinh tế, chính trị và niềm tin vào Cách mạng. Cuộc cải cách có rất nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân đầu tiên đó là do quá tin tưởng và chịu sức ép của các cố vấn Trung Quốc. Quả thực, khác biệt giữa nông thôn Trung Quốc và Việt Nam quá lớn. Vậy mà tại sao những nhà cố vấn Trung Quốc lại không nhận ra điều đấy? Họ có thể nhận biết, áp dụng rất thành công cho nước họ, nhưng với nước ta thì họ đã tạo nên một cuộc thảm sát rất lớn. Tất nhiên còn nhiều nguyên nhân, nhưng đây là nguyên nhân tôi cho là tất yếu nhất.

- Sau năm 1975, miền Nam nước ta được thống nhất với miền Bắc. Khi đó nước ta còn giúp nhân dân Campuchia đánh đuổi nốt đế quốc Mỹ, giúp Campuchia giải phóng. Thế nhưng tập đoàn PônPốt lại phản Cách mạng, phản bội lại sự hy sinh của bộ đội Việt Nam,... Chúng coi Việt Nam là kẻ thù cần tiêu diệt !!? Hơn 2 triệu người Campuchia( bị coi là thân với người Việt) đã bị giết. Chúng kéo sang nước ta mà bắn, mà giết. Và ai đã giúp chúng? Rất nhiều, nhưng trong đó là Trung Quốc(cung cấp vũ khí, khó hiểu là TQ lại khuyến khích đánh Việt Nam)!

- Và bây giờ, những năm của thế kỉ 21. Thế kỉ hòa bình đang phần lớn diễn ra trên Trái Đất, các nước yên bình tập trung phát triển kinh tế. Vậy mà sau khi trở thành một cường quốc(có thể coi Trung Quốc là một "cực" trong xu thế "đa cực" của thế giới ngày nay), họ quay sang bắt nạt các nước khác, tất nhiên là cả Việt Nam. Hoàng Sa, Trường Sa chỉ là một mục tiêu nhỏ trong những mục tiêu tham vọng của Trung Quốc. Hiện này xu thế rõ ràng mà Trung Quốc đang muốn ở Việt Nam đó là chiếm, kiểm soát vùng biển Đông. Rất nhiều hành động đã được Trung Quốc thực hiện, lộ liễu có, lén lút có, bành trướng có,... bất chấp luật pháp Quốc tế.

Anonymous 23. December 2009, 02:58

Anonymous writes:

tieu djet b0n ma dein china di hay~ mua vu~ khi de tui djet b0n chung n0 toi se` la g` di tien phong tieu diet b0n chung

Anonymous 23. December 2009, 03:00

Anonymous writes:

hay nh0 rang ng` dan viet nam k0 pai? la bon so chet

Anonymous 26. December 2009, 16:28

melefree writes:

Các bạn hãy bình tỉnh đi .việc chúng ta cần làm trước tiên là tạo lập một hệ thống liên kết với nhau, phải có số đt, yahoo, mail. Bên cạnh đó mình cần phải biết nêu lên ý tưởng của mình một cách tích cực không dùng lời lẻ tục, mà phải nêu lên những việc trước mắt mổi bản thân chung ta có thể làm, hãy liên lạc với tôi nếu bạn muốn chia sẽ về vấn đề trường sa hoàng sa ( baladin_caydenthan@yahoo.com )

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies

Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31