Skip navigation.

...My friends...!^_^!...

Posts tagged with "Truyện cười"

::Truyện cười::

1/ Tổng thống Nga Putin và tổng thống Mỹ G.Bush sang thăm VN, phía Việt Nam có Nông Đức Mạnh ra đón, cả 3 cùng bay diễu hành trên bầu trời thủ đô Hà Nội = trực thăng. Đang bay, Bush khoe: - Tôi mà thảy cái Rolex 60 000USD của tôi xuống là cả Hà Nội này sẽ xôn xao đấy! Putin cũng ko vừa, ông khoe:" Tôi mà thảy thùng tiền của tôi xuống là cả việtNam sẽ xôn xao đấy!" Nông Đức Mạnh nãy giờ im lặng, bi giờ mới lên tiếng: - 2 ông có im đi ko, tôi mà đạp..phi công xuống là cả....thế giới sẽ xôn xao đấy!!

2/ Chồng cãi nhau với vợ và bỏ nhà đi. Gần tối, thấy đói bụng, anh ta gọi điện về nhà hỏi vợ:

- Em nấu gì cho bữa tối đấy?

- Thuốc độc - vợ bực dọc đáp.

- Thế thì em nấu cho mình em thôi nhé. Anh sẽ không ăn tối đâu, anh bận chút việc, anh sẽ về khuya lắm.

3/ Trong một cuộc họp, phía Nga bảo dân VN mất vệ sinh toàn đái bậy ngoài đường, phía VN bảo: "làm đéo có chuyện đấy!". Phía Nga nói "Đêm nay bọn tao xách AK-47 đi quanh hồ Tây, thấy thằng nào đái bậy là xử luôn. Phía VN ok. Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng. Ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang Nga, vác colt đi quanh quảng trường đỏ và làm như bọn Nga. 2 chú đặc nhiệm đi cả đêm, vừa mệt vừa rét đến gần 2h sáng mới thấy 1 thằng tè đường, 2 chú mừng quá nã sạch đạn vào hắn. Sáng hôm sau, báo chí nga đưa tin:"Đêm qua, đại sứ VN ở Nga bị bọn khủng bố bắn chết khi đang làm nhiệm vụ."

4/ Một nhà thám hiểm đi vào rừng Amazone và bị một bộ tộc ăn thịt người bắt giữ. Nhà thám hiểm sợ quá kêu lên:
-Chết con rồi, Chúa ơi!
Bỗng từ trên Trời cao có tiếng vọng xuống:
- Không, con chưa chết đâu, hãy nghe lời ta: "Nhặt hòn đá lớn dưới chân lên và đập vào đầu tên thủ lĩnh đang đứng ngay trước mặt con ấy!
Nhà thám hiểm vội nghe theo: nhặt hòn đá lên và đập vào đầu tên thủ lĩnh trước mặt. Cả bộ tộc ăn thịt người ồ lên giận dữ. Từ trên Trời cao, tiếng vọng lúc nãy lại vang lên:
- Đấy, bây giờ con mới chết

5/ Trong một chuyến bay sắp bi tai nạn gồm có 3 người ! 1 người VN ,một người Pháp và 1 người Mỹ . Viên phi cơ trưởng yêu cầu mọi người vứt bỏ những gì không cần để chuyến bay khỏi bị rớt. Người Mỹ quăng ra ngoài 1 valy toàn là USD và nói : "Nước tao có nhiều USD nên tao không cần, nó là đồ thừa thãi" Người Pháp quăng ra ngoài một bì kim cương và nói :"Nước tao cũng có nhiều kim cương nên tao cũng chẳng cần" Người Việt Nam chẳng nói gì , bước ra ngoài quăng 2 tên Mỹ và Pháp xuống dưới . Viên Phi Cơ trưởng hỏi tại sao thì người VN nói rằng :"Ở nước tôi còn nhiều mấy thằng xạo như vầy lắm".

6/ Có một thằng bé chạy vào chùa nghịch ngợm.Thế là nó bị các nhà sư đánh cho một trận . Nó chạy về nhà khóc và gọi bố nó đến . Bố nó gặp nhà sư và nói: _Tại sao ông chửi con tôi _Thiện tai thiện tai bần tăng chưa chửi ai bao giờ , nhà sư nói _Thế tại sao ông đánh con tôi _Thiện tai thiện tai bần tăng chưa đánh ai bao giờ _Cái ông này, đã đánh con tôi tại sao lại ko nhận .Có giỏi thì đánh tôi đây này _Thiện tai thiện tai bần tăng chưa ngán ai bao giờ

7/ Trong một phòng chữa răng nọ, vị nha sĩ sửa soạn nhổ chiếc răng cho một nhà lực sĩ vô địch quyền Anh. Khi đưa kìm vào miệng lực sĩ, nha sĩ nhận thấy lực sĩ tỏ vẻ run sợ. Ông liền ngừng tay, sai người nữ y tá đem tới chai rượu Uýt ky để lực sĩ uống cho có can đảm. Sau khi lực sĩ uống cạn một ly rượu mạnh, nha sĩ hỏi:

Ông đã đủ can đảm để tôi nhổ chiếc răng đó chưa?

Lực sĩ lắc đầu tỏ vẻ còn run sợ lắm. Nha sĩ liền rót ly thứ hai. Uống hết ly thứ hai, lực sĩ vẫn tỏ vẻ run sợ. Anh ta được uống ly thứ ba, thứ bốn, nhưng vẫn còn run lắm, chưa dám cho nhổ răng. Sau cùng anh ta nốc cạn hết chai Uýt ky, nha sĩ hỏi:

Sao? Bây giờ hẳn ông đã đủ can đảm rồi chứ?

Lực sĩ khi đó đã thấm hơi men, trợn mắt trả lời:

Đủ chớ! Bây giờ thì tôi can đảm lắm, tôi sẽ đánh chết cha đứa nào dám đụng tới cái răng của tôi!? ...

8/ Trung uý tập hợp đơn vị lại và hỏi:
- Trước khi nhập ngũ, trong số các anh, ai từng uống rượu?
- Tất cả im lặng. Rụt rè mãi, cuối cùng binh nhì Brarin mới bước ra khỏi hàng.
- Tốt lắm, trung uý nói - Anh đi uống rượu với tôi đi. Còn tất cả đi nhổ cỏ.

9/ Cô giáo bảo Tèo: Em lười học thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.
- Thưa cô, nhưng bố em lại bảo, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều, và thỉnh thoảng còn mất ngủ nữa.
- Thật vậy sao, - mắt cô giáo sáng lên - Em thử nói rõ hơn xem nào?
- Thì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em không làm xuể

10/ Giáo sư môn logic học bị mất kính. Ông bèn suy luận: Ai lấy cắp? Đương nhiên là kẻ cắp rồi. Và tên này có thể bị cận thị, có thể không. Có thể hắn đã có kính, có thể chưa có. Nhưng nếu chưa có làm sao hắn có thể trông thấy kính của mình? Điều này chứng tỏ hắn không bị cận thị. Mà không bị cận thị thì đâu cần tới kính. Từ những giả thuyết trên, có thể kết luận là không ai lấy kính của mình cả. Chắc chắn nó nằm ở đâu đây thôi. Nhưng mình đã nhìn khắp rồi, không thấy gì cả. Mà mình nhìn được như vậy có nghĩa là mình đang đeo kính.

Đơn xin việc chân thật nhất

Dưới đây là lá đơn xin việc có thật của một thiếu niên 17 tuổi gửi chi nhánh hãng McDonald’s ở Florida. Kết quả là họ đã tuyển dụng cậu vì cậu rất trung thực và hài hước.

Tên: Greg Bulmash

Giới tính: Chưa rõ, còn tùy thuộc vào đối tượng

Vị trí làm việc mong muốn: Chủ tịch hoặc phó chủ tịch công ty. Nhưng thực ra thì bất cứ vị trí nào có thể. Nếu tôi mà được kén cá chọn canh, tôi đã chẳng đâm đơn vào đây.

Mức lương mong muốn: 185.000 USD/năm cộng với cổ phần. Nếu không được thì hãy đưa ra đề nghị và chúng ta có thể trao đổi.

Trình độ học vấn: Có.

Công việc vừa qua: Mục tiêu trù yểm của cấp trên.

Mức lương: Ít hơn tôi xứng đáng được nhận.

Thành tích nổi bật: Bộ sưu tập những chiếc bút và giấy nhắn bị mất.

Lý do thôi việc: Vỡ mộng.

Giờ giấc làm việc thích hợp: Bất cứ lúc nào.

Những thời điểm thích nhất: 1h30-3h30 chiều, thứ hai, thứ ba và thứ năm.

Anh (chị) có sở trường nào không: Có, nhưng chúng thích hợp trong không khí thân mật, lãng mạn hơn.

Chúng tôi có thể liên hệ với ông chủ của anh (chị) hiện nay không? Nếu giờ tôi có ông chủ, tôi làm đơn này làm gì?

Có vấn đề sức khỏe nào khiến anh (chị) không thể nâng một vật nặng 22 kg hay không? 22 kg gì?

Anh (chị) có ôtô không? Tôi nghĩ câu hỏi thích hợp ở đây phải là "Anh (chị) có chiếc ôtô nào có thể chạy không?".

Anh (chị) có hút thuốc không? Khi làm việc thì không, lúc nghỉ ngơi thì có.

Bạn dự định làm gì sau 5 năm nữa? Sống ở Bahamas với một siêu mẫu tóc vàng giàu có nhưng bị câm, người luôn luôn nghĩ rằng tôi là tạo vật tuyệt vời nhất. Thực sự ra thì ngay lúc này tôi đã muốn thế rồi.

Bạn có xác nhận những điều khai trên là đúng sự thật? Dĩ nhiên là có.

::Truyện cười::

Ngày xửa ngày xưa, tại xứ sở nọ, có một vương quốc thịnh vượng và thanh bình. Mùa đông năm đó, tuyết rơi trắng như bông. Hoàng hậu của vương quốc ngồi đan bên cửa sổ...

"Ái dồi ôi" - Bổng hoàng hậu kêu thất thanh và vứt mạnh kim đan ra phía trước. Bà bị kim đâm vào tay. Cũng phải thôi, vì từ bé đến giờ, sống trong nhung gấm, người hầu kẻ hạ xung quanh, có bao giờ phải đan đâu. Bà đau, đau lắm. Một giọt máu từ tay bà rơi xuống tuyết, tuyết phủ che mất. Một giọt nữa, lại bị tuyết che. Tức mình, bà nặn máu cho ra. Máu hoà xuống tuyết, đỏ lòm. Hoàng hậu liền ước : “Sau này mà có một người con gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun thì sướng nhờ”.

Chín tháng sau, hoàng hậu sinh được một cô con gái giống y như mong ước. Da cũng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun, và răng thì vàng khè. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì bà mất, hưởng thọ 35 tuổi và an táng tại quê nhà.

Một năm sau, vua cha lấy vợ mới. Bà này đẹp, nhưng kiêu. Ngày nào bà cũng soi gương và hỏi:

“Gương kia ngự ở trên tường.
Nước ta ai đẹp được dường như ta.
Ta là hoàng hậu kiêu sa.
Gương mà nói xấu là ta đập liền”.
Gương đành trả lời: “Thưa hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất trần đời”. Nghe vậy, hoàng hậu sướng rơn.

Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, nhất là khi nàng không cười. Mỗi bước chân nàng đi, hoa trái như tươi hơn, chim chóc như hót hay hơn, và không gian tràn ngập tiếng vui cười. Năm lên bảy, Bạch Tuyết bắt đầu đẹp hơn hoàng hậu, giờ đã bước vào tuổi lục tuần.

Vào một ngày nọ, như thường lệ, vừa tỉnh giấc, hoàng hậu hỏi ngay gương thần. Nhưng lần này, gương đã trả lời: “ Xưa kia bà đẹp nhất trần. Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn”. Nghe gương trả lời, hoàng hậu giận tím người. “ Này thì đẹp này, này thì đẹp này”, hoàng hậu vừa gào, vừa đập bôm bốp vào gương. Đập chán, bà liền cho gọi người thợ săn giỏi nhất của vương quốc đến và ra lệnh: “Nhà người hãy đem con Bạch Tuyết xấu xí vào rừng, treo nó lên cành cây, và moi tim gan của nó về đây cho ta xào cần tỏi. Mau!”.

Người thợ săn vâng lệnh và đem Bạch Tuyết vào rừng. Khi ông rút dao ra, Bạch Tuyết liền khóc lóc thảm thiết:

Bác tha cho cháu bác ơi
Cháu xin ở lại rừng chơi suốt đời
Bác về nói với bà ta.
Bác vừa giết cháu chẳng tha cho về.
Tim thì bác mổ lợn xề.
Gan, bác bắn hoẵng mang về lập công”.

Động lòng, người thợ săn tốt bụng liền thả cho Bạch Tuyết chạy đi, rồi ồng quay trở lại lâu đài với bộ lòng lợn rừng trên tay...

Lại nói về Bạch Tuyết. Được người thợ săn thương tình, cô chạy một mạch không thèm ngoái lại vì sợ ông đổi ý. Cô cứ chạy, chạy mãi. Thú rừng gào rú xung quanh cô. Gai rừng cứa khắp người cô. Không biết cô đã phải đau đớn thế nào, chỉ biết rằng sau này thì thân thể cô chằng chịt sẹo.

Chán nản, Bạch Tuyết bắt đầu khóc. Cô khóc thương người mẹ quá cố. Cô khóc giận người cha nhu nhược. Cô khóc hận mụ dì ghẻ độc ác. Và cuối cùng, cô khóc vì sợ. Không sợ làm sao được, khi bầy thú hoang chạy xung quanh cô cứ liếm mép quèn quẹt. Cô cứ chạy như vậy không biết đã bao xa, vượt qua bao con suối, leo qua bao ngọn đồi. Thế rồi, đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng trước mắt cô hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Mừng rơn, Bạch Tuyết hét to: "Y.a.h.o.o!!!!!!!, sống rồi".

Từ từ, thận trọng, Bạch Tuyết tiến lại gần ngôi nhà. "Cộc... Cộc...Cộc", cô gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. "Kịch...Kịch...Kịch", Bạch Tuyết gõ to hơn. Không gian vẫn im lặng như tờ. "Uỳnh...Uỳnh... Uỳnh", lần này, lấy hết sức bình sinh, Bạch Tuyết mắm môi mắm lợi đạp cửa. Chỉ có tiếng ẳng của một con chó hoang giật mình kinh hãi. Bạch Tuyết thử đẩy cửa. "Xời, thế mà cứ tưởng là có khoá", cô nói thầm vì cửa mở toang. Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng kỳ thú mà có nằm mơ cô cũng chẳng bao giờ hình dung ra được. Đồ vật trong nhà, cái gì cũng bé tẹo, mà loại nào cũng có 7 thứ...

Trong khu rừng này, không có một bóng dáng người qua lại, ngoại trừ 7 người đàn ông tí hon, hay còn gọi là 7 chú lùn. Thường ngày, cả 7 chú lùn đi làm từ sáng sớm, sau khi đã chuẩn bị cơm nước đầy đủ cho bữa tối. Họ làm cửu vạn tại một thị trấn cách đó không xa. Hôm nay, họ về muộn hơn thường nhật. Từ xa, cả 7 chú đã nhận thấy nhà mình có điều gì khác lạ so với mọi ngày. Cửa giả thì mở toang. Khói thôi toả lên từ mái bếp. Và chao ôi: thú dữ đứng xếp hàng trước cửa. Bước vào căn phòng, sự xáo trộn đầu tiên đập vào mắt các chú lùn là bàn ăn của họ.
" Ai đã uống chút nước của tôi vậy?" Chú lùn thứ nhất kêu to.
" Còn ai đã dùng chút cơm của tôi?" Đến lượt chú thứ hai ngạc nhiên.
" Ai đã ăn chút rau của tôi?" Chú lùn thứ ba thốt lên
" Và ai đã xơi hết thịt của tôi?" Cuối cùng chú thứ bảy cất tiếng.

Cả bảy chú lùn đứng đưa mắt nhìn nhau. Vậy là tối nay phải ăn mì tôm rồi. Bỗng một chú hét lên: " Phòng ngủ của tụi mình đang có người trong đó". Không ai bảo ai, tất cả cũng lao vào. Và cũng không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại trước cửa.
" Chả phải em sợ đâu, nhưng anh là anh cả, anh vào trước đi, bọn em đứng ngoài cảnh giới". Chú thứ bảy nhìn anh trai, đồng thời đẩy mạnh anh vào phòng... Người anh cả bước vào phòng với chiếc cời lò trên tay. Từng bước, từng bước, chú thận trọng đi vào. Không gian im lặng đến nghẹt thở... Bỗng uỳnh. Chuột chạy loạn xạ. Chiếc cời lò rơi từ trên tay chú xuống đất lúc nào. Cảnh tượng trước mắt làm chú sững sờ, quên cả đau đớn do bị cời lò rơi vào chân. Một cô bé đẹp như thiên thần, đang nằm ngủ trên 7 chiếc giường được nàng ghép lại. Khuôn mặt cô mới thánh thiện làm sao, nếu không để ý đến gợn thịt nhỏ còn vương trên mép. Nụ cười trên môi cô càng làm cho khuôn mặt của cô thêm phần rạng rỡ. Tuy nhiên hai nắm tay cô thì lại đập liên tiếp xuống giường. Có lẽ cô đang trải qua một giấc mơ đầy biến động.

Trong cơn mơ, Bạch Tuyết thấy mình đấm túi bụi vào mặt hoàng hậu. Chịu không nổi, hoàng hậu ngã cái rầm làm cô giật mình tỉnh giấc.

“A a a....... Mẹ ơi cứu con”. Bạch Tuyết hét lên hoảng loạn khi thấy 7 người đàn ông có bộ mặt cười đang ngó mình trân trân. Rồi tiếng hét cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại vút cao. Được một lát thì tắt hẳn. Lúc này, thay vì sợ hãi, cô bắt đầu thấy tò mò với 7 con người trước mặt. Hơn nữa, cả bảy chú lùn đều tỏ thái độ rất thân thiện khiến cô cảm thấy họ thậm chí còn đáng yêu nữa là đằng khác, nếu không kể tới đôi lúc có chú lại nghiến răng ken két vì quá đói. Dần dần họ đã làm quen được với nhau.

Cuộc sống êm ả cứ thế trôi qua. Hàng ngày, Bạch Tuyết làm Ô sin quét dọn nhà cửa, nấu cơm đun nước, giặt giũ quần áo trong khi 7 chú lùn đi làm cửu vạn ở làng bên. Tối đến, họ cùng đánh chắn. Cả 8 người đều cảm thấy rất hạnh phúc...

Về phần dì ghẻ, đinh ninh rằng mình đã được ăn tim gan Bạch Tuyết, bà ta không thèm ngó ngàng tới gương thần. Một hôm, nhân dịp sinh nhật lần thứ 70, bà mới lại lôi gương ra và bắt đầu hỏi:

“ Gương kia ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta...”

“ Xưa kia bà đẹp nhất trần
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn
Nàng ta ở khuất núi non
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa”
Gương thần trả lời. Và đây cũng là lần cuối cùng người ta nhìn thấy gương thần vì ngay sau câu trả lời đó, dì ghẻ vớ lấy gương và lẳng vèo ra ngoài cửa sổ vỡ tan tành.

Ngay sau đó, dì ghẻ nhằm hướng nhà của 7 chú lùn thẳng tiến, sau khi đã hoá trang thành người bán hoa quả rong với hai gánh táo trĩu nặng trên vai. Một ngày kia, trước cửa nhà của bảy chú lùn xuất hiện một bà lão với một quả táo duy nhất trong đôi quang gánh của mình. Để có thể đến được nơi, dì ghẻ phải chén dần chén mòn số táo mình mang đi. Còn quả cuối cùng, bà ta bơm thuốc độc vào một nửa rồi mang đến chỗ Bạch Tuyết:

- Hỡi con gái xinh đẹp của ta. Ta mang cho con quả táo này để con ăn cho thêm phần rạng rỡ.
- Thần kinh à? Dở hơi à? Điên à? Trời không mưa sao mặc áo mưa? Bạch Tuyết đáp. Ai là con gái bà? Còn táo thì thôi khỏi, bảy chú lùn dặn rằng không được ăn đồ của người lạ.
- Cô sợ táo có thuốc độc ư? Đừng nghĩ thế phải tội, cô gái. Bây giờ thế này nhé. Ta sẽ ăn một nửa, và đưa cho con một nửa. Vậy là OK rồi chứ gì?
- Thế thì quý hoá quá. Cho cháu nửa ngon ngon kia kìa.

Vừa ăn dứt miếng táo, Bạch Tuyết giật giật mấy cái rồi ngã lăn xuống đất, và dì ghẻ, bà ta cũng giật giật mấy cái vì đau khi bị Bạch Tuyết tóm lấy tóc trước khi ngã. Đau, nhưng dì ghẻ sung sướng lắm. Làm sao mà không sung sướng cho được, khi giờ đây bà đã không còn đối thủ về nhan sắc. Hạnh phúc tuyệt đỉnh, bà chạy một mạch về lâu đài, băng băng qua những con suối, nhảy vút qua các khóm bụi rậm, và giành giải nhất cuộc thi marathon vượt rào đang tình cờ được tổ chức trong vương quốc...

Hôm nay, khác với mọi ngày, bỗng nhiên cả bảy chú lùn đều cảm thấy trong lòng có điều gì bất ổn. Tình trạng vẫn không khá hơn, sau khi cả bảy chú đã xơi gọn 7 gói xôi to vì ngỡ rằng mình đói. Trên đường về, khung cảnh dường như khác thường hơn. Thú rừng chạy tung tăng khắp nơi vì không còn lo bị những viên đạn được bắn ra từ súng săn của một ai đó nấp trong nhà. Còn chim chóc thì đậu kín trước sân. Thường ngày lấy đâu ra chim do chúng sợ sập bẫy của Bạch Tuyết đặt trước cửa nhằm cải thiện bữa ăn. Bảy chú lùn linh cảm thấy một điều gì chẳng lành khi tiến đến gần ngôi nhà. Bỗng một tiếng rú vang lên, tiếp theo là 6 tiếng rú khác: Họ nhìn thấy Bạch Tuyết nằm sõng xoài bên cửa ra vào, và trong tay nàng là một nắm tóc...

Biết rằng Bạch Tuyết đã bị dì ghẻ hãm hại, bảy chú lùn đau đớn lắm. Từ đây, cơm nước chẳng ai lo, áo quần không ai giặt. Họ khóc ròng rã ba ngày liền, đêm vẫn đi ngủ. Họ muốn chôn cô, nhưng khi thấy sắc mặt cô vẫn ửng hồng như lúc còn sống thì lại không nỡ. Họ đặt cô vào trong một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh trong suốt, khắc tên cô bằng chữ vàng, và ghi rõ cô là một nàng công chúa. Họ mang quan tài cô lên núi rồi thay phiên nhau ngày đêm trông giữ. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, Bạch Tuyết nằm trong quan tài vẫn tươi tỉnh như khi chưa nằm trong quan tài. Da nàng vẫn trắng như tuyết, tóc vẫn đen như gỗ mun, môi vẫn đỏ như máu, và răng thì vẫn vàng khè...

Một ngày nọ, có một hoàng tử tình cờ đi ngang qua. Biết được câu chuyện do các chú lùn kể lại, hoàng tử xin được mang nàng về để nhìn cho sướng. Được các chú lùn đồng ý, chàng bảo thị vệ khuân quan tài thuỷ tinh xuống núi. Bỗng nhiên, một người thị vệ vấp phải rễ cây khiến cho quan tài bị xóc mạnh. Miếng táo trong miệng Bạch Tuyết văng mạnh ra ngoài. Bạch Tuyết sống lại, và thay vào đó là một chú chó chết nhăn khi đớp phải miếng táo đó.

Nghe hoàng tử kể lại đầu đuôi câu chuyện, tất nhiên là sau khi đã thêm mắm thêm muối cho tăng phần sinh động, Bạch Tuyết liền đồng ý theo hoàng tử sang Đài Loan về ra mắt nhà bố mẹ chồng. Lễ cưới được tổ chức vô cùng sang trọng. Trong số khách mời, có cả mụ dì ghẻ độc ác. Vừa nhìn thấy Bạch Tuyết, cơn tức giận dâng trào, mụ liền ngã lăn ra chết

Tuy sống trong hạnh phúc bên hoàng tử, Bạch Tuyết vẫn không quên bảy chú lùn. Nàng xin phép chồng đón bảy chú về cung và tìm được bảy cô lùn giúp các chú an hưởng tuổi già. Họ đã cùng ở bên nhau cho đến cuối đời.

::Truyện cười::

1/ Trong giờ học sử, thày giáo hỏi: các em cho tôi biết ai là người đã lấy trộm nỏ thần của An Dương Vương?
- Cậu Ba nào:
- Dạ thưa thầy không phải em ạ!
Thầy giáo mất bình tĩnh, bực mình quá thầy quát to: tôi hỏi tất cả các cô cậu "Ai là người đã lấy trộm nỏ thần của An Dương Vương?
Thấy hiệu trưởng đi qua thấy vậy bèn vộ vàng vào trước lớp nói với thày dạy sử. Thầy giáo sử này thấy không nên nói như vậy với các em, để rồi tôi sẽ nói chuyện với thầy Vương về việc này, sẽ có cách giải quyết thôi!!!

2/ Hai người yêu nhau , nhưng bị papa and mama phản đối . Để bảo vệ tình yêu hai người rủ nhau đi nhảy cầu tự tử . Đi đến cầu , người con trai nói người con gái nhảy xuống , người con gái lại nói người con trai nhảy xuống trước , thế là anh ta nhảy xuống . Anh ta nói vọng lên , em ơi nhảy xuống đi , cô gái nói : Bố thằng ngu , cho mày chết . Chàng trai nói vọng lên : Bố mày biết bơi , bố mày đếch sợ . Heeeeeeeeeeee

3/ Bữa cơm trưa đang diễn ra rôm rả. Bố ngồi uống rượu, mẹ và con vừa ăn, vừa nói chuyện học hành.

Con khoe với mẹ:

- Mẹ ơi, hôm nay cô giáo chúng con dạy bài toán phân số khó ơi là khó, sợ ơi là sợ...

Ông bố nghe đến đấy liền phùng má quát con:

- Im ngay! Ðồ láo toét, học với chả hành, đang bữa cơm mà mày dám nói chuyện phân ra đây à. Tao lại đánh cho vọt cứt ra đằng mồm bây giờ.


4/ Hai ông bạn hàn huyên lâu ngày gặp nhau, chuyện đông chuyện tây rồi đến màn tán dốc những chuyện tình trong quá khứ:

_ Mày biết không, hồi đó có một cô gái xinh đẹp tự tử chết vì tao đó mày!

_ Xạo quá cha, xấu trai như mày mà có người đẹp chết vì mày hả
_ Uh, ba mẹ nàng bắt gả nàng cho tao, thế là cô ta nhảy lầu tự tử và nói "Tôi thà chết còn hơn lấy thằng cha đó"

5/ Người ta nói là tui điên... Nhưng mà ... tui đâu có điên ... Thế thì sao người ta lại nói tui điên... Nhìu khi người ta nói tui điên, mà tui không điên... thế mà người ta lại nói là tui điên... thế mới điên!!....... Mà tui Ðiên đâu phải vì ngườii ta nói tui Ðiên , tui Ðiên vì người ta nói tui Ðiên trong khi tui không có Ðiên nên tui mới Ðiên ..... Mà Ðiên đâu phải tại tui Ðiên đâu , tại ngườii ta cứ hay nói tui Ðiên nên tui phải Ðiên ... Ðiên .... Huhuh.. Mà tui ko bít tui có Ðiên ko nữa ..... Tui dâu có Ðiên .. tui Ðiên sao tui bít tui Ðiên , chắc người ta nói tui Ðiên nên tui tưởng tui Ðiên <=== đọc xong tui muốn điên theo

6/ Ngày xưa ở vương quốc nọ có 1 hoàng tu rất ư là đẹp chai, chàng yêu 1 nàng công chúa đẹp tuyệt trần. Nhưng khủng khiếp thay chàng phải chịu 1 lời nguyền của mụ phù thủy hung ác, chàng chỉ được nói 1 từ trong 1 năm, thế là chàng phải thầm thương trộm nhớ nàng trong suốt 8 năm để được nói lên 8 tiếng: "ANH YÊU EM, EM LÀM VỢ ANH NHÉ" cuối cùng sau bao năm chờ đợi chàng đã đến quỳ trước mặt nàng mà thốt lên 8 tiếng ấy. Nàng công chúa nhìn chàng bằng đôi mắt tròn xoe kinh ngạc, rồi nàng rút headphone ra khỏi tai rồi nói: " anh nói gì em nghe không rõ".

7/ Một chàng trai gửi tin nhắn SMS cho cô gái mình đang để ý với nội dung như sau: "Em ơi! Khi em đọc tin nhắn này, em nợ anh cuộc hẹn. Xóa tin nhắn này, em nợ anh cuộc tình. Lưu tin là em nợ anh 1 nụ hôn. Trả lời anh, em nợ anh tất cả. Còn nếu em không trả lời... thì em đã yêu anh!" . Mot luc sau anh chàng nhận lại tin từ 1 máy khác: "tao là bạn trai nó đây,đọc tin này mày phải gặp tao tối nay.xóa tin này mày sẽ ăn 100 cái đấm,lưu tin này mày ăn 200 cái đá,trả lời tao mày sẽ ăn tất cả,ko trả lời!?tối nay tao tới nhà mày”

8/ Bác sĩ dặn một bệnh nhân lớn tuổi: Mai mốt bác có ăn trái cây, bác đừng gọt vỏ hết nhé, vì trong vỏ cam vỏ quít đều có chất bổ rất cần cho cơ thể của bác đấỵ Khoảng tuầu sau bệnh nhân trở lại bác sĩ reo lên:

Dạo này trông bác khá hẳn lên. Thế trái cây không gọt vỏ có dể an không ạ?

Cũng dễ thôi, nho, cam, quít thì không saọ Chỉ mỗi quả dừa là hơi khó khăn.

9/ Lan đến nhà Tí chơi, đang học đàn nên Tí hí hửng lấy cây đàn guitar ra và hát biểu diễn mấy bài liền. Xong quay sang hỏi: Bạn thấy bài nào hợp với mình nhất?
Lan nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu:
Trong số này thì không những mình biết có một bài rất hợp với bạn...
Tí mừng húm:
Bài nào vậỷ
"Đập vỡ cây đàn".


10/ - Tôi cười con bé trong tờ báo này. Anh xem, nó lại đi lấy cái kim chọc vào trứng gà để cho gà thở, ngốc thế không không biết.

- Ừ, ngốc thật.

- Lẽ ra, nó phải lấy đũa chọc chứ. Cái kim nó nhỏ thế làm sao đủ oxy cho gà thở được. Đúng không.

::Truyện cười::

1/ Bệnh nhân than phiền với bác sĩ:

- Tôi ngủ không ngon giấc, suốt đêm cứ mơ thấy một đàn chuột chơi bóng đá ầm ĩ.

- Tối nay, ông uống hai viên thuốc này, sẽ khỏi thôi!

- Để tối mai uống được không ạ?

- Sao vậy?

- Vì tối nay là trận chung kết của bọn chúng.

2/ Vợ cằn nhằn:
Từ hồi lấy nhau tới bây giờ, tôi làm cái gì ông cũng cản, nào là: "Đừng mua đồ...", "Đừng ăn diện...", nào là "Đừng ngồi lê đôi mách với mấy người hàng xóm...", tôi chán mấy chữ "Đừng" đó lắm rồi. Sao chẳng bao giờ ông nói: "Ừ, mua đi em", "Ừ làm đi em..." Chắc tôi phải dọn về nhà ba mẹ tôi ở quá!
Chồng:
- Ừ, đi đi em!

3/ Một ông nhà giàu và một cô nguời mẫu đi đánh gôn. Cú đánh đầu tiên hụt, ông nhà giàu kêu lên:"Trời ơi, hụt!!!".Cô liền nói:"Ông chủ đừng kêu trời như vậy, sẽ bị thiên lôi đánh đấy a.".
Đến phát thứ hai hụt, ông lại kêu lên:"Trời ơi, hụt!!!".
Cô ta bèn can:"Ông chủ đừng kêu nữa, kêu lần nữa sẽ bị sét đánh đấy a.".Phát thứ ba hụt, ông kêu lên:"Trời ơi, lại hụt!!!".Đột nhiên có tiếng nổ rất to, mọi người quay lại thì thấy cô nguời mẫu bị sét đánh đen thui.Bỗng từ trên trời có tiếng nói rất to vọng xuống:"TRỜI ƠI, HỤT!!!"

4/ Có 1 vận động viên đua xe đạp đang đạp xe trên đường cao tốc thì mệt quá không đi được nữa bèn đứng lại để bắt xe đi nhờ về.
-Đúng lúc đó có 1 chiếc xe thể thao đi qua bảo buộc xe vào đây hắn kéo về nếu Thấy đi nhanh quá thì bóp chuông.
-Vừa đi được 1 đoạn thì có 1 con thể thao khác qua mặt anh này tức chí anh bèn nhấn ga vượt lên thế là 2 anh đua với nhau quên mất anh chàng vận động viên tội nghiệp
-Khi đi qua trạm CSGT bi tuýt còi nhưng 2 anh không đứng lại , anh CSGT bèn gọi báo cho chạm sau:
-Có 2 chiếc xe thể thao đang phóng về trạm anh vời vận tốc 250km/h và còn điều này anh không tin được đâu ở sau 2 xe đó có 1 chiếc xe đạp bóp chuông inh ỏi xin vượt.

5/ Một người đàn ông lái xe trên đường. Một người phụ nữ cũng lái xe trên đường đó nhưng theo chiều ngược lại. Khi họ vượt qua nhau, người phụ nữ mở cửa sổ ô tô và hét lên:" Con lợn!". Người đàn ông cũng lập tức mở cửa kính ô tô và hét trả:" Đồ ngu!". Họ tiếp tục con đường của mình. Khi người đàn ông đi qua đoạn rẽ kế tiếp, anh ta đâm phải một con lợn to ở ngay giữa đường và bay thẳng xuống địa ngục
Bài học ở đây là: Giá mà người đàn ông biết lắng nghe lời cảnh báo một cách thành tâm nhỉ !

6/ Một chiếc xe ô tô đang chạy nhanh trên đường thì mất lái, đâm sầm vào gốc cây, xe gần như bẹp dúm..
Một người đi xe đạp gần đấy chạy đền hỏi :
- anh còn sống không?
- còn...cứuuu tôôôi...người trong xe trả lời.
- thế xe anh có mua bảo hiểm không?
- có! ...cứuuu tôôôi...
- thế anh có mua bảo hiểm cho người ngồi trong xe không?
- có! ...cứuuu
- thế để tôi vào ngồi với nhé!!!!!

7/ 2 tên cao bồi ngồi uống rượu trong quá. Bỗng 1 tên hỏi bạn mình:

- mày có biết thằng ngồi ở bàn đằng kia không?

- có nhưng tao thấy ở đó có 4 thằng

- tao nói cái thằng mặc quần jeans đó?

- mẹ kiếp cả 4 thằng đều mặc quần jeans

- nó vừa châm thuốc xong kìa?

- thôi đi mày cả 4 thằng vừa châm xong mày

tên kia bực mình rút súng ra bắn chết 3 tên rồi nói:

- giờ thì mày nhận ra nó rồi chứ?

- ok! nhưng mà mày quen nó à

- mẹ kiếp tao ghét nhất thằng đó!


8/ Một nhân viên tuần tra bãi biển đang đi tuần thì nhìn thấy một người đang ngụp lặn tắm dưới biển. Anh nhân viên tuần tra liền kêu lên:

- Anh không trông thấy tấm biển: " Cấm bơi " to tướng trên kia hay sao?

Người đàn ông vừa trồi lên hụp xuống vừa la lên :

- Tôi có bơi đâu, cứu tôi với, tôi sắp chìm đây nè!

Anh nhân viên tuần tra bãi biển :

- Ồ ! chìm chứ không phải bơi hả , vậy thì được , vì chỗ này chỉ cấm bơi chứ không cấm chìm cứ tiếp tục chìm đi nhé!

9/ Một anh chàng kia sau khi chết bị dẫn xuống âm phủ. Vì anh ta ăn ở cũng có chút hiền lành, nên được quỷ sứ dẫn đi tham quan 1 vòng trước khi chọn khu vực để vào "định cư"
Ở khu thứ nhất, tội nhân bị tra tấn trong vạc dầu,thiêu đốt trên ngọn lửa hừng hực, tiếng la hét rân trời.
Ở khu thứ 2 : TỘi nhân được ăn uống no say, được uống bia ôm, có các cô gái khỏa thân phục vụ tới Z.
Anh ta mừng quýnh vội xin vào phòng này. Quỷ sứ hỏi :
- Quyết định kỹ chưa?
- OK, rồi, ngon lành, sướng quá mà, sao không vào được
Quỷ sứ liền dẫn ngay anh ta vào, lập tức, anh ta được đưa ngay vào phí sau và bỏ vào chảo dầu để tra tấn, hoảng quá, anh ta hét toáng lên :
- Ê, sao kỳ vậy, chết tui rồi, lộn rồi, sao tra tấn tui, tui đâu có chọn phòng nầy
Quỷ sứ nheo mắt bỏ đi :
- Quảng cáo đó mà

10/ Nghe được từ một hội đua xe chuẩn bị đua quanh bờ Hồ ..

Thằng chủ xướng : đã đua là đua đến cùng !

Cả bọn : đến cùng! đến cùng! đến cùng !

Chủ xuớng : đã lên xe là ko sợ chết !

Cả bọn : Sợ chết ! sợ chết ! sợ chết ! ................ ???

::Truyện cười::

1/ Trong cuộc thi vấn đáp, ban giám khảo hỏi thí sinh:
- Em tên gì?
- Em tên là Hà. - Cô gái nói xong thì cười rất rạng rỡ.
Ban giám khảo hỏi:
- Tại sao em lại cười.
Cô gái trả lời:
- Dạ, tại vì đề của câu 1 dễ quá!
Ban giám khảo:!!!!

2/ Trên xe buýt, một người đàn ông cho đứa con trai 4 tuổi ngồi trên lòng. Một cô gái xinh đẹp bước lên xe. Thấy vậy, ông bố bảo con trai:

- Con hãy tỏ ra lịch sự nhé! Hãy đứng lên nhường chỗ cho cô đi!

3/ Cô giáo dặn mỗi học sinh mang theo một đồ dùng hiện đại trong gia đình đến lớp để minh họa cho buổi học sắp tới mang chủ đề: "Cuộc sống hiện đại".
Hôm sau, cô giáo đề nghị từng em giới thiệu vật dụng mà mình mang theo.
Wendy mang đến máy Sony Walkman. Kendy mang theo cái mở đồ hộp chạy điện và biểu diễn với một hộp thịt.
- Còn Jonny, em mang gì đến vậy? - cô giáo hỏi.
- Em mang máy trợ tim của ông nội ạ!
- Thôi chết, thế ông có mắng em không?
- Không ạ, ông em chẳng nói gì, chỉ "ặc... ặc" hai tiếng thôi rồi vẹo đầu sang một bên.

4/ Một ông lão ốm rất nặng phải nằm điều trị nội trú trong bệnh viện. Một hôm, con trai ông đến thăm và họ chỉ có thể nói chuyện với nhau qua ánh mắt ấm tình cha con. Đột nhiên, người cha bỗng thở gấp rồi vồ lấy cây bút và mảnh giấy bên giường.

Bằng chút sức tàn, người bệnh viết vội dòng chữ rồi đánh rơi giấy bút và gục xuống, qua đời. Người con trai sầu thảm đến nỗi không để ý đã nhét di ngôn của cha vào túi áo khoác như thế nào.

Trong đám tang, người con tình cờ thọc tay vào túi áo và thấy mẩu giấy. Run run xúc động, anh rút nó ra đọc.

Mảnh giấy có hàng chữ: "Đồ khốn kiếp! Nhấc ngay cái mông khỏi ống ôxy của tao!".

5/ Một tay cao bồi lần đầu đến thành phố lớn và nhìn thấy một chiếc máy xem bói tự động. Anh ta tò mò bước vào cabin và nhét vào đó đồng xu. Sau 2 giây, máy in ra tờ giấy như sau: “Anh tên là John Bill, cao 1m85, nặng 105 kg. Anh chuẩn bị đi chuyến tàu 8h30 và anh sắp có hạn lớn".

Tay cao bồi còn đang kinh ngạc thì một người da đỏ bước đến, ông ta quả quyết chiếc máy này hoàn toàn nói láo. Hai người bàn nhau thử trao đổi quần áo xem cái máy sẽ phản ứng ra sao. Thay đồ xong, John lại bước vào cabin, nhét đồng xu vào và đọc tờ giấy vừa in ra:

"Anh vẫn là John Bill, cao 1m85, nặng 105 kg, nhưng hiện nay anh đã:

- Lỡ chuyến tàu lúc 8h 30’

- Bị mất quần áo cùng ví tiền và khẩu súng ngắn

- Lây bệnh ghẻ của tên lừa đảo".

6/ Hai mẹ con nhà lạc đà trò chuyện với nhau.

- Mẹ ơi, sao chân mình chỉ có ba ngón?

- Ðể khi đi trên sa mạc không bị lún xuống cát.

- Mẹ, thế sao lông mi của mình dài thế?

- Ðể giữ cho cát khỏi bay vào mắt.

- Thế sao lại có cục bướu nặng ì trên lưng?

- Bướu giúp dự trữ nước khi đi trên sa mạc. Con có thể đi hàng tuần lễ mà không cần uống nước.

- Mẹ ơi, mình có chân để không bị lún xuống cát, có lông mi dài để ngăn cát, có bướu để dự trữ nước khi đi trên sa mạc, vậy tại sao mẹ con mình lại ở trong vườn bách thú San Diego?

7/ Một giáo sư côn trùng học ,VIDU, nghiên cứu tâm sinh lý của loại cào cào . VIDU bắt một con, để trên giấy và hô to :
- Cào cào, nhẩy .
Cào cào nhảy tung rồi lại rơi xuống tờ giấy . VIDU bèn lấy kéo cắt hai cẳng cào cào, để lại trên giấy và hô to :
- Cào cào, nhảy .
Lần này cào cào đứng im, không nhảy, nó nhìn láo lơ . VIDU lấy giấy bút ghi một cách thận trọng : " Khi ta cắt hai căng của cào cào, nó sẽ trở nên ... ĐIẾC"

8/ Một đoàn du khách Mỹ tới Ireland tham quan. Trong số đó có một bà rất khó tính, suốt ngày phàn nàn đủ thứ: Nào là ghế xe quá cứng, thức ăn quá tệ, thời tiết quá nóng, quá lạnh, khách sạn thiếu tiện nghi...

Khi nhóm khách du lịch tới thăm tảng đá Blarney nổi tiếng, hướng dẫn viên giới thiệu:

- Theo truyền thuyết, bất kỳ ai, khi thành kính hôn lên tảng đá thiêng này, người đó sẽ gặp may mắn trong suốt quãng đời còn lại. Thật không may cho quý vị, hôm nay là ngày người ta lau chùi nó và không ai được đặt môi lên đó cả. Có lẽ chúng ta nên trở lại đây vào ngày mai.

- Chúng tôi không thể quay lại vào ngày mai được! - Nữ du khách khó tính gào lên - Còn phải đi nhiều điểm khác trên cái đất nước chán ngắt này nữa chứ. Chắc là chúng tôi không được hôn tảng đá chết tiệt này rồi.

- Nếu vậy vẫn còn cách khác - Người hướng dẫn nói - Tương truyền, khi hôn một người đã từng hôn tảng đá, ta vẫn có được may mắn tương tự...

- Và tôi cho rằng, anh đã từng hôn tảng đá đó. Đúng vậy không? - Bà khách háo hức.

- Không, thưa bà! - Anh hướng dẫn viên đáp. - Nhưng tôi đã từng ngồi lên nó.


9/ Một ông lão là Shiny từng là cua-rơ chạy đua khoe với các cua-rơ cháu chắt về thời vàng son oanh liệt của mình:

- Ta còn nhớ hồi còn trẻ, ta đã chạy bộ 50 cây số để cho cái thằng cướp người tình ta một cái bợp tai.

- Thế sau đó, ông cũng lại chạy bộ về à?

- Không! Ta về bằng... xe cứu thương.

10/ John là một giáo sư môn logic học bị mất kính. Ông bèn suy luận: Ai lấy cắp? Đương nhiên là kẻ cắp rồi. Và tên này có thể bị cận thị, có thể không. Có thể hắn đã có kính, có thể chưa có. Nhưng nếu chưa có làm sao hắn có thể trông thấy kính của mình? Điều này chứng tỏ hắn không bị cận thị. Mà không bị cận thị thì đâu cần tới kính. Từ những giả thuyết trên, có thể kết luận là không ai lấy kính của mình cả. Chắc chắn nó nằm ở đâu đây thôi. Nhưng mình đã nhìn khắp rồi, không thấy gì cả. Mà mình nhìn được như vậy có nghĩa là mình đang đeo kính. A đúng rồi, kính đang nằm trên mũi mình đây..