Lonely star's little corner

Subscribe to RSS feed

Little happiness

Well, exam is coming, my last paper ... but I don't care.

I feel very happy now ... so I just want to note down this happy moment of my life.

Eating honeydew, drinking green tea, listening to classical music, enjoying reading the novel I love, thinking about someone I love ... I'm enjoying myself in my OWN world. I love this moment :x :x :x feeling extremely happy :x :x :x

------------------------------------

Monday learning from Mr. Ankur

'Pearl' strategy: Remember the oyster who converted an annoyance into a precious resource? As the oyster lay on the seabed, a grain of sand got into her shell. Although it was only a single grain, she was in much pain. The oyster deliberated as to what to do. She realized that she could complain about it all she wanted, but the problem wouldn't go away. She said to herself, "As I cannot remove it, I shall improve it." So, she went to work on the grain and a few years later, the small grain of sand that had bothered her so much had become a beautiful pearl, rich and glowing.

This week, lets remember that we may not have the power to remove an annoyance but we can always turn it into a rich resource.

Đừng vội, rồi anh sẽ yêu em...

Hôm nay đi lượn đọc blog của mọi người, vô tình đọc được bài này. Thấy hay quá nên cọp về blog bigsmile

***************************

Điện thoại
Reng, reng, reng, chuông điện thoại đổ liên hồi, đổ 3 lần rồi. Hạ vẫn không buồn nghe máy. Từ lúc nào không rõ,cô trở nên thờ ơ với chiếc ĐT, với cả những cuộc gọi của người mà cô từng mong chờ khắc khoải. Tất cả như khép lại, xinh tươi được thay thế bằng héo úa, bản ballad ngọt lịm To Love You More được thay bằng tiếng reng reng vô hồn.

Nam Anh
Tôi đi lang thang trên phố vào một đêm mưa tầm tã, vâng tôi đi bộ, kẽ tay lạnh cóng vì không được những ngón tay thon của em đan vào. Đèn vàng hai bên đường sáng choang mà vẫn không đủ để tôi đi vững bước và đúng lối, tôi đi cứ loạng choạng như người say sau một cơn ốm triền miên bởi men rượu, em có hiểu vì sao tôi nói là "như" bởi vì thực tế tôi chưa bao giờ uống rượu, thế mà tôi lai đang bước đi trong tình trạng say khướt, nói như Nam Cao là tôi đang say em.
*
* *
Rầm, rầm, rầm... Hạ chạy như điên vào lớp, cô muộn giờ học, vừa chạy vừa lẩm nhẩm rủa thầm "chết tiệt cái gã chủ quán, bóc lột sức lao động của mình,muộn rồi". Quái đản là khi người ta đang gặp khó khăn này thì những khó khăn khác cứ nối nhau ập đến, đã muộn lại gặp phải cái cầu thang cao hơn đỉnh Everest, vừa chạy vừa thở hồng hộc mà mãi vẫn chưa thấy bậc thang cuối cùng.
-Đi đứng cẩn thận chứ cô bé!
Hả, ai vừa gọi mình là cô bé - Hạ mở to mắt sau khi nhắm tịt 30 giây, hóa ra không phải trời sập, cô va phải một chàng trai.
-Xin lỗi anh tôi vội quá - cô rối rít.
-Không sao, em có sao không? - chàng trai dịu dàng.
Hạ bối rối bước nhanh lên cầu thang, không phải vì sợ muộn nữa mà sợ ánh mắt của chàng trai cô vừa va phải, ánh mắt ấy ấm áp làm sao, như những gì mà cô mong đợi. Hạ cố đi thật nhanh, như tránh để anh nhìn thấy những cảm xúc cô đang cố dìm nén xuống trong lòng.
-Này bé, cho anh hỏi tí!
Tim Hạ run lên, cô có nghe nhầm không, là tiếng chàng trai khi nãy, anh ta muốn hỏi gì, mình đã quay mặt đi rất nhanh cơ mà, hít một hơi thật sâu, cô qquay lại, cố gắng bình tĩnh hết mức có thể.
-Anh muốn hỏi gì tôi à?
-Ừ,anh hỏi nhé-chàng trai lém lỉnh.
-Vâng, anh cứ nói đi,và không cần hỏi lại tôi rằng "anh nói nhé" đâu.
-Ha ha, hay thật đấy, em bắt bẻ anh à?
-Xin anh đi vào vấn đề chính cho - Hạ kiên nhẫn
-Ok em muộn giờ học à?
-Nếu như san trường không còn ai khác ngoài tôi và anh thì điều đó đúng, và lẽ ra tôi vẫn kịp vào lớp để điểm danh thì bây giờ đã hỏng tất.
-Ôi anh xin lỗi, hóa ra là lỗi tại anh à.
-Không tôi chỉ thắc mắc một điều... Anh gọi tôi lại chỉ để hỏi thế thôi sao ?
-Ồ không, bé ạ, anh muốn mời em đi ăn kem vì đã phá hỏng một buổi học của em.
-Thực tế là trước cuộc trò chuyện quái gở và lời mời lạ lùng này...anh không hề là nguyên nhân khiến tôi muộn học.Nhưng dù sao...thôi được,ok.
Hai người đèo nhau trên con wave đỏ, xe chạy êm ru và rất đúng tốc độ, không quá chậm để thời gian bị vứt lại bên đường, cũng không quá nhanh để hai bên tìm hiểu về đối phương.
-Anh là Anh,còn em?
-Tôi ư,tôi là tôi chứ còn gì nữa.
-Ha ha, anh không đùa em đâu,anh tên Nam Anh, em tên gì vậy bé?
-Phương Hạ - cô trả lời ngắn gọn.
-Tên hay nhỉ, em học gì ở trường ĐH thế?
-Thưa anh, tôi là SV năm 2 báo chí, và tôi đang rất thắc mắc tại sao anh lại cứ luôn miệng xưng hô với tôi kiểu đó rất trơn miệng và càng không hiểu tại sao anh có mặt ở trường tôi?
-Tuyệt,anh đoán không sai, cùng lắm là năm 2 thôi, anh là cựu sinh viên của trường, hiện giờ anh đang hành nghề lang thang đi tìm kiếm giá trị đích thực của cuộc sống.Và theo những gì anh được học ở ái trường được gọi là nhân văn thì trong giao tiếp, trước tiên phải xưng hô cho đúng lễ nghĩa.
-Nói hay lắm, OK, anh có nghề rất thú vị, và phải chăng em chính là giá trị đích thực của cuộc sống mà anh đang tìm - Hạ vặn vẹo.
-Nếu em cho là như thế thì nó là như thế.
Sau câu nói đó thì hai người không kịp nói thêm gì nữa vì động tác phanh gấp của Nam Anh, quán kem đã hiện ra trước mắt. Hạ gọi kem vani, hương vani bay lên thật nhẹ, len lỏi vào giữa khoảng cách vô hình 2 người, họ ăn kem và không nói thêm gì nữa ngoài những câu nói xã giao bình thường và có phần gượng gạo từ phía chàng trai.

Nam Anh
Đã lâu lắm rồi kể từ ngày Linh ra đi, tôi không đến quán kem đó nữa-nơi mà trước đây tôi và cô ấy thường hay đến, tôi sợ những kỉ niệm, sợ hình bóng Linh lại về. Tôi không hiểu nổi vì sao Linh đi vì sao cô từ bỏ tình yêu vun vén gần 5 năm ròng, mất Linh rồi, cuộc sồng của tôi như chết lặng đi,mọi giá trị đều nhạt nhòa. Thế mà hôm nay, không hiểu vì lí do gì,tôi chạy xe đến trường ĐH-nơi mà tôi từng cùng Linh ngồi chung 1 dãy bàn. Và, như 1 định mệnh, tôi gặp em; ngay từ giây phút em đâm sầm vào tôi,ánh mắt ngay thơ của em đã khiến những áng mây đen trong tôi tan biến đi. Em bé nhỏ và mong manh quá, như cần 1 người đàn ông để bảo vệ, trong thoáng qua, tôi nghĩ rằng người đó chính là mình-suy nghĩ đó khiến tôi như tìm thấy chính mình, không phải là 1 gã trai bi lụy vì bị người yêu bỏ rơi. Tôi chở em đến quán kem ấy,như 1 thói quen khó bỏ, thật lạ lùng, em gọi ngay món kem vani-món ngày xưa tôi và Linh vẫn thường hay ăn.Ly kem vì thế mà nhạt thếch, khoảng cách giữa em và tôi rộng hơn, tôi không chạm vào em được nữa, vì tôi, xin lỗi em.

Từ chối
Như trong cổ tích thời thơ bé, khi đã tìm thấy tình yêu của mình, các nhân vật chính sẽ nhanh chóng bắt lấy,vì có thể,tình yêu đó sẽ vụt mất.Hạ cầm điện thoại,danh bạ hiện lên tên mới "Warm eyes",cô nhấn biểu tượng call.
-Anh à,em đang ở trước cổng trường ĐH,anh đến đón em nhé!
-Ừ,anh đến ngay,em chờ tí nhé-đầu dây bên kia dịu dàng.
Hai người đèo nhau đi trên con đường cũ,không ai nói gì cả,họ im lặng chờ đối phương lên tiếng trước,và người đó là Hạ.
-Anh trở em đi ăn kem nhé, ở quán cũ ấy!
-OK, anh sẽ mời em một bữa kem ra trò,nhưng ở quán khác.
-Tại sao thế? Em thích quán hôm nọ cơ,yên tĩnh và lãng mạn.
-Đấy, chính vì những điều em nói,nó chỉ dành cho những đôi tình nhân hoặc chí ít cũng " sắp là tình nhân ".
Miệng Hạ cứng lại,không thốt ra được lời nào nữa,trong cô như vụn vỡ,câu nói của anh như 1 lời từ chối dịu dàng nhất có thể,anh không cho cô 1 chút hi vọng.
-Thôi,bỗng dưng em nhớ ra mình có việc ở nhà, anh chở em về nhé! hạ cố gắng nói bằng 1 giọng thản nhiên nhất mà cô có thể nói lúc này.
-Được,tùy em-Nam Anh không hỏi gì thêm,
Đã 2 tháng rồi,kể từ ngày hôm ấy,tôi không gặp lại em,không nghe giọng nói của em,phải thôi tôi đã từ chối em mà.Tôi yêu em nhưng chưa quên được Linh.Tôi không muốn làm em đau,tôi muốn yêu em thật trọn vẹn,vì thế mà tôi đã trốn tránh em.Nhưng, Hạ ơi, 2 tháng qua,tôi đã nhớ em biết dường nào,tôi như 1 kẻ say không biết đi về đâu.Hôm nay, hiểu rằng mình không thể thiếu vắng em, hiểu rằng mình rất cần em, tôi đã nhấc máy, nhưng sao em không nghe,lẽ nào tôi ngộ nhận,hay là em đã quên tôi? Tôi soạn 1 tin nhắn,chỉ 1 câu thôi, với niềm hi vọng nhỏ nhoi rằng em sẽ hiểu...
Anh đã gọi cho tôi 3 lần rồi,sâu thẳm trong lòng,tôi rất muốn nghe,nhưng sự kiêu hãnh của đứa con gái chưa từng bị từ chối đã ngăn tôi lại.Giờ thì anh nhắn tin,tay tôi run run, đọc hay không-tôi nhủ thầm,mình yêu anh thực sự và việc mình có đọc hay không anh không thể biết,chỉ cần không reply là ổn. Tôi nhấn ok,màn hình điện thoại hiện ra vỏn vẹn 1 câu mà tôi biết, vì câu nói đó của anh,tôi sẽ chờ đợi - dẫu cho bao lâu nữa. Vâng tin nhắn của anh là thế này "Đưng vội,rồi anh sẽ yêu em!".

*
* *

...

Well ... I'm back ... on my blog ...

I've "disappeared", according to some people, for a week, stayed in my own world mugging really hard for exams. And here I am ... feel released after 4 consecutive papers.

I'm not talking about those papers any more. Finished ... and not in my memory any more. If u know me well, please don't ask anything about my exams. It's not that I did bad, or good. It's just no use to think about them again =)

Well, I've been thinking a lot when not seeing anyone often any more. I can now remember how was me in the past, figure out why I did this and that, why mom and dad were strict on me. I can remember what were my hobbies in the past. It sounds weird, doesn't it?

"Disappearing" sometimes is good, coz u'll know who really cares about you =) Sorry friends for not replying ur SMS ur offline messages. I was just too lazy to do anything, except mugging and thinking. I was just too tired to talking to any body. I need some time for myself to balance as the past few days were really hard. Mugging the whole day in the library is really terrible, but I think I've learned a lot.

2 years are not a short time, nor a long time ... I think I've found people who I really love to be around, and to talk here. I've learned a lot from them. They just match my personality perfectly ... Sometimes I find myself in them. The other times I think I've learned something new ... I seem to know what kind of person I want to be, and what kind of life I want to live. That may not be true in the future, but I know what I want right now. That's really sweet. Slowly I find myself on the right track ... The person I want to be right now ... is the one I wanted to be in the past bigsmile It's just too amazing to believe, isn't it? p I'm not changing ... Oh well, I've changed ... a bit. Or in another way, changed to be better ... but still me ^^

I hate "routine". I just can't force myself to do the same thing everyday. In the past no one could ask me to go to the library with them for more than 3 days, but now there is one who I really love to go for more than a week ... but it's just for exam only, hehe ... Sometimes routine is good, in some way. It's because you feel safe and things are predictable. However I don't like it much ... I want some challenges for myself ... I want some strange things happen ... I want something new.

Meeting someone everyday, honestly, is sometimes very very very boring, if you are not very close to them, or you two are not really "compatible". However, there are always exceptions =) This I must often remind me ... exceptions ... for close people ^^ Whenever you are with someone for a long time, if they one day disappear, you will feel your life is lacking something. I hate that feeling ... of lacking something ... and depending on someone. I've said this thousands of time ... I can't bear the fact that I feel missing someone desperately, except mom, dad and family, of course. I've controlled myself a lot, not to have this kind of feeling any more. Now I feel much much better ... I'd love to be with someone everyday bigsmile but I won't feel bad when he/she is not around. I still can be myself, enjoying my life, doing what I really like and want to do =)

If someday u realize I disappear, well, take out ur phone and call me. I'm reachable, just that you don't know how to find me p

I've watched the movie "Bedtime stories". I think it's more for children =)) And yes ... I'm still young :"> The whole movie taught me one thing: It's your own story, and you're gonna make a happy ending for it, don't stop believing and make the miracle happen =)

Pre-exam symptom :">

Can't concentrate on study, it's so boring.
Watching The Land Before Time and found this song ^^

"Boring"


So cute ^^ Love it so much :x Love Cartoons :X I think I'm still a child =))

This song is also very cute, but I can't embed it here: Link : http://www.youtube.com/watch?v=tXmLRHnoSAs

....

Well, chocolate will make people feel relax, I suppose. Yesterday I tried to kill my stress by chocolate, but I failed. It sounds funny and stupid, doesn't it? Me used food to relax ...

I realized I was too ... careless with my words. I just anyhow said out whatever I thought, without caring about others' feelings.

I saw somebody stuck in the same cycle... not knowing where to escape... I can't do anything about it. How sad it is ...

Foretell...

Mình ko có mê tín dị đoan gì, nhưng mà thấy cái này nói đúng ghê. Keke. Hôm nào gặp chuyện gì, về phòng mở mail thấy tâm hồn thoải mái hẳn bigsmile

"Career and business matters are likely to be very much on your mind today, alice. Perhaps a new opportunity has come your way, or perhaps you're thinking of becoming involved in a new enterprise on your own, or with a partner. This might not be a good day to make a decision, so don't rush it. Before you make any dramatic changes, think things through very carefully - otherwise you may regret it."

Đúng là ko nên rush, chuyện gì cũng phải suy nghĩ cẩn thận trước khi quyết định bigsmile Chả là hôm nay làm measurement, tán gẫu với mấy đứa về ngành nghề sau này, nói chặp cũng thấy lo lo. Mà bi h nghĩ đi nghĩ lại lo cũng chả làm gì. Học đã tính sau bigsmile Keke

Lesson for this week:

'Top Priorities' strategy: Remember the story of Charles Schwab paying $25,000 for a simple piece of advice? Schwab asked Lee, his consultant, how to get things done in a day. Lee handed Schwab a piece of paper, asked him to list down all the tasks to be done the next day. And then order them according to the importance. "Begin with no.1 tomorrow, it doesn't matter if it takes all day. Stick with it till it is done. And then move to task no.2. Once this works for you, share it with your men and mail me a check for what it is worth." Schwab sent a check of $25,000 a few weeks later. He went on and made a fortune of $100 million. Schwab always said that this was the best expenditure he ever made. This week, let's focus on the top priorities one at a time till they are finished.

---------------------------------------------------------------------------


Edelweiss, Edelweiss
Every morning you greet me
Small and white, clean and bright
You look happy to meet me.

Blossom of snow may you bloom and grow
Bloom and grow forever
Edelweiss, Edelweiss
Bless my homeland forever.

... Suddenly I miss u

Loser...

Tình hình là không định viết blog, dạo này ca thán nhiều quá rồi ... Nhưng mừ mới nghe bài Lá Diêu Bông xong, hơi bị tâm trạng nên phải xả ra đây bigsmile



Bài này mình rất thích, lâu lắm mới nghe lại ... nhẹ nhàng mà sâu lắng ... Có pha lẫn 1 chút buồn và cô đơn ...

Đôi khi nghĩ cũng thật buồn ... Nhất là những lúc như thế này ... Ốm vật vã mà không dám kêu ca với pama, chả có ai làm nũng ... Cũng biết là lớn rồi ... Uh, cứ cho là đã lớn rồi, và phải biết tự lo cho mình thôi.

Tối hôm qua mất ngủ, nhắn tin cho mấy đứa bạn thân để kiếm 1 ng tâm sự, chả có ai trả lời. Uh, thì cũng biết khuya lắm rồi, nhưng mà vẫn muốn nhắn ... Gọi cho thằng Hũ, nó cũng đang nằm vật vã như mình. Tám được 1 lúc thì hết tiền, thế là chả gọi chả nt được nữa ... Buồn thế chứ. Mình ko cần $100 gọi nội địa, mình chỉ muốn gọi về nhà thôi. Nội địa thì có ai mà gọi cơ chứ, cho tiền lắm cũng chả làm gì được ...

Trời dạo này vẫn thất thường như bình thường, có nghĩa là sáng nắng, chiều âm u và tối mưa ầm ầm. Khoảng sấm chớp thì khỏi phải chê. Người như mình tự hào là không sợ sấm mà cũng phải chắp hai tay lạy sấm ở đây thì biết thế nào rồi. Cứ tưởng tượng trời nắng chang chang, đang đứng trong bếp, đùng 1 phát sấm chớp ầm ầm ... Chạy ra chả thấy giọt mưa nào cả down Nói chung là rất tệ hại, sau này 100% mình sẽ không ở lại cái đất này đâu T_T

Trời vẫn bình thường là thế, mưa nhiều hơn 1 ít. Nhưng mà cái 1 ít đó cũng làm 1 đứa yếu như mình chết lên chết xuống với nó. Hix. Bệnh cũ tái phát, sổ mũi viêm họng nhức đầu, không học được, đêm mất ngủ T_T Đời chả còn gì chán hơn T_T Lại sắp thi nữa chứ ... Haiz... Đằng nào thì cũng uống thuốc rồi, ăn uống cũng đầy đủ chả thiếu cái gì. Hi vọng mai mốt sẽ đỡ hơn, không thì UWC thẳng tiến thôi ... Sắp thi rồi, cái vấn đề chính là nó.

Cứ than thở mãi cũng chả ích gì, biết vậy mà vẫn cứ phải than thôi. Giữ mãi trong lòng nó cứ làm mình chết dần chết mòn thôi....

Mới nhận ra là lâu lắm không viết blog bằng tiếng Việt. Chẳng hiểu. Nhiều lúc muốn nói nhiều lắm, cũng cố viết bằng tiếng Việt, mà viết rồi lại xóa, cười nhạo cái tiếng Việt yếu kém của mình. Hôm qua đọc 1 cái email, nửa anh nữa việt, không ra thể thống gì cả ... thấy bực mình sao í ... Haiz, sắp thành bà già khó tính càm ràm đến nơi rồi ...

Đi học bài thôi ... Học cho đời nó tươi sáng tí nào ...

Monday Blue

Again, the weather, studying, CCA and many many small things in my life make me tired ... Again, I'm here, in my room, feeling blue, complaining on my blog. Again and again ... wonder why these things keep going on and on, make me so messy and blur. Pardon me if you feel I'm so weak, keeping complaining and complaining ...

Time passes by, and we grow older. We think that things are going around. Same things happen everyday. It's so boring, isn't it?

Lessons from life, I don't dare to claim that I have learnt enough ... It'll never be enough for everybody. However, I dare to say that I have learnt a lot, but I always forget some, here and there. Today I learnt a new lesson, but it might be taught to me before, just that I forgot...

Life is so complicated. People always have their own problems, always have to manage to put up with so many things in their life. So do I. Sometimes I feel quite down, deadly lonely with a burden on my shoulder. Sometimes I just want to have somebody to rely on, to cry when I feel sad, to hug when I feel lonely. I know I would never be able to find such a person. More importantly, I know I would never want to rely on anybody. Yes! No one! I'm the only one who go along with me for my whole life. I'm the only who knows exactly what happens to me. Rely on me... Yeah! I like to do things by myself. That's me. At the end of the day I can find myself again ...

Story for this week:
Drop Old Baggage strategy: Remember the story of two monks approached by a young girl to help her cross a stream?
One monk smiled and took her on his back and dropped her across the stream and resumed the journey. The other monk was shocked - "A girl on his back! Ridiculous!" Thinking thus, he continued walking silently. The next day, he exploded, "How could you carry a girl on your back?"
"I dropped her on the bank yesterday. It seems to me you are still carrying her" the wise monk replied.
Often we are plagued by an issue that is long passed but still occupies our mind and prevents us from moving on.

我的大学

大家好!

我的名字叫Van.我是国立大学的学生。
我的大学很大, 有十四个学院和三万个学生。国大也有很多教授。
国大有八个餐厅。可是我不太喜欢国大的食物。
在大学我住rvr宿舍,租了一间房间。我的宿舍很方便
在大学我有很多外国朋友, 有中国人,马来西亚人。他们都是我的好朋友。我要跟他们一起说汉语,所以我选修汉语。

Review for this week =)


Exam is coming ... I'm becoming slacker and slacker ... Lolz
More than ever, I'm becoming sleep-addicted, which means that I can sleep whenever I want
bigeyes Haiz ... In this life the two most enjoyable things are sleep and eat up But now I'm having problems with sleeping. For example, the past seven days I sleep almost 12hours per day alien like a pig. After lunch, sleep; after dinner, sleep; feel sleepy?, sleep; tired?, sleep. Wanna kill this pig already.

Feel like I lack of sleep and exercise for the past few months, I know I need to do something about this, but now is not the time for me to sleep. I'm sure some people are jealous with me coz I sleep so well, hehe...

Must adjust my life style, too too unhealthy to be continued, lolz.

Goals for the time being:
  • Sleep 8hrs/day

  • Eat 2 meals/day

  • Exercise 1hr/day

  • practice harmonica 1hr/day

  • Lose two more kgs flirt

The rest is eat more and more fruit, more and more vege. Hehe.
Oh, forgot the most important thing
  • Study for exam


Cannot be slacking like that any more ... Com'on girl, u can do it bigsmile o

----------------------------------------------------------------------------------------------
Jogging

Just come back to my room. Wonder why my mind is always full of thoughts? A busy day-dreaming girl!

I saw someone jogged without shoes ... He ran faster and faster around the field ...
I saw someone jogged with a long pant ... Nah ... Not only one, several lah ... Wonder how hot it is if I wear such a long pant when jogging.
I saw some people jogged alone like me.
I saw some couples jogged together.
I saw some people jogged together.
I saw someone was tired and walked for a little while.
I saw someone rested outside the running lane.
I saw someone ran in the opposite direction.
I saw some people jogged super slowly ... They are quite old, from what I observed.
Life is much like a running competition.
Whoever run fast will win.
When we are young, we run quite fast. When we become older and older, we run more and more slowly, we rather enjoy life in our own way.
Everybody runs in the same direction, we hardly face each other and look at each other clearly. Unless we stop for a while ... Unless we run in the opposite direction ...
In a competition, you can't stop, you can't wait for each other. You will be even crazy when you run backward...
However, in life, you can do what you want. It's just about choice. Life is about choice. It's true that the world will not wait for anyone. If you stop, the world just moves, and moves. Life is not simply a competition. Life is to be enjoyed. Don't run until you die, as you will realize there is no one beside you. Sometimes you need to wait, you need to rest for a while, you need to run backward. Somebody will always be there waiting for you. I believe...
February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29