Đừng vội, rồi anh sẽ yêu em...
Sunday, 3. May 2009, 11:47:59
Hôm nay đi lượn đọc blog của mọi người, vô tình đọc được bài này. Thấy hay quá nên cọp về blog
***************************
Điện thoại
Reng, reng, reng, chuông điện thoại đổ liên hồi, đổ 3 lần rồi. Hạ vẫn không buồn nghe máy. Từ lúc nào không rõ,cô trở nên thờ ơ với chiếc ĐT, với cả những cuộc gọi của người mà cô từng mong chờ khắc khoải. Tất cả như khép lại, xinh tươi được thay thế bằng héo úa, bản ballad ngọt lịm To Love You More được thay bằng tiếng reng reng vô hồn.
Nam Anh
Tôi đi lang thang trên phố vào một đêm mưa tầm tã, vâng tôi đi bộ, kẽ tay lạnh cóng vì không được những ngón tay thon của em đan vào. Đèn vàng hai bên đường sáng choang mà vẫn không đủ để tôi đi vững bước và đúng lối, tôi đi cứ loạng choạng như người say sau một cơn ốm triền miên bởi men rượu, em có hiểu vì sao tôi nói là "như" bởi vì thực tế tôi chưa bao giờ uống rượu, thế mà tôi lai đang bước đi trong tình trạng say khướt, nói như Nam Cao là tôi đang say em.
*
* *
Rầm, rầm, rầm... Hạ chạy như điên vào lớp, cô muộn giờ học, vừa chạy vừa lẩm nhẩm rủa thầm "chết tiệt cái gã chủ quán, bóc lột sức lao động của mình,muộn rồi". Quái đản là khi người ta đang gặp khó khăn này thì những khó khăn khác cứ nối nhau ập đến, đã muộn lại gặp phải cái cầu thang cao hơn đỉnh Everest, vừa chạy vừa thở hồng hộc mà mãi vẫn chưa thấy bậc thang cuối cùng.
-Đi đứng cẩn thận chứ cô bé!
Hả, ai vừa gọi mình là cô bé - Hạ mở to mắt sau khi nhắm tịt 30 giây, hóa ra không phải trời sập, cô va phải một chàng trai.
-Xin lỗi anh tôi vội quá - cô rối rít.
-Không sao, em có sao không? - chàng trai dịu dàng.
Hạ bối rối bước nhanh lên cầu thang, không phải vì sợ muộn nữa mà sợ ánh mắt của chàng trai cô vừa va phải, ánh mắt ấy ấm áp làm sao, như những gì mà cô mong đợi. Hạ cố đi thật nhanh, như tránh để anh nhìn thấy những cảm xúc cô đang cố dìm nén xuống trong lòng.
-Này bé, cho anh hỏi tí!
Tim Hạ run lên, cô có nghe nhầm không, là tiếng chàng trai khi nãy, anh ta muốn hỏi gì, mình đã quay mặt đi rất nhanh cơ mà, hít một hơi thật sâu, cô qquay lại, cố gắng bình tĩnh hết mức có thể.
-Anh muốn hỏi gì tôi à?
-Ừ,anh hỏi nhé-chàng trai lém lỉnh.
-Vâng, anh cứ nói đi,và không cần hỏi lại tôi rằng "anh nói nhé" đâu.
-Ha ha, hay thật đấy, em bắt bẻ anh à?
-Xin anh đi vào vấn đề chính cho - Hạ kiên nhẫn
-Ok em muộn giờ học à?
-Nếu như san trường không còn ai khác ngoài tôi và anh thì điều đó đúng, và lẽ ra tôi vẫn kịp vào lớp để điểm danh thì bây giờ đã hỏng tất.
-Ôi anh xin lỗi, hóa ra là lỗi tại anh à.
-Không tôi chỉ thắc mắc một điều... Anh gọi tôi lại chỉ để hỏi thế thôi sao ?
-Ồ không, bé ạ, anh muốn mời em đi ăn kem vì đã phá hỏng một buổi học của em.
-Thực tế là trước cuộc trò chuyện quái gở và lời mời lạ lùng này...anh không hề là nguyên nhân khiến tôi muộn học.Nhưng dù sao...thôi được,ok.
Hai người đèo nhau trên con wave đỏ, xe chạy êm ru và rất đúng tốc độ, không quá chậm để thời gian bị vứt lại bên đường, cũng không quá nhanh để hai bên tìm hiểu về đối phương.
-Anh là Anh,còn em?
-Tôi ư,tôi là tôi chứ còn gì nữa.
-Ha ha, anh không đùa em đâu,anh tên Nam Anh, em tên gì vậy bé?
-Phương Hạ - cô trả lời ngắn gọn.
-Tên hay nhỉ, em học gì ở trường ĐH thế?
-Thưa anh, tôi là SV năm 2 báo chí, và tôi đang rất thắc mắc tại sao anh lại cứ luôn miệng xưng hô với tôi kiểu đó rất trơn miệng và càng không hiểu tại sao anh có mặt ở trường tôi?
-Tuyệt,anh đoán không sai, cùng lắm là năm 2 thôi, anh là cựu sinh viên của trường, hiện giờ anh đang hành nghề lang thang đi tìm kiếm giá trị đích thực của cuộc sống.Và theo những gì anh được học ở ái trường được gọi là nhân văn thì trong giao tiếp, trước tiên phải xưng hô cho đúng lễ nghĩa.
-Nói hay lắm, OK, anh có nghề rất thú vị, và phải chăng em chính là giá trị đích thực của cuộc sống mà anh đang tìm - Hạ vặn vẹo.
-Nếu em cho là như thế thì nó là như thế.
Sau câu nói đó thì hai người không kịp nói thêm gì nữa vì động tác phanh gấp của Nam Anh, quán kem đã hiện ra trước mắt. Hạ gọi kem vani, hương vani bay lên thật nhẹ, len lỏi vào giữa khoảng cách vô hình 2 người, họ ăn kem và không nói thêm gì nữa ngoài những câu nói xã giao bình thường và có phần gượng gạo từ phía chàng trai.
Nam Anh
Đã lâu lắm rồi kể từ ngày Linh ra đi, tôi không đến quán kem đó nữa-nơi mà trước đây tôi và cô ấy thường hay đến, tôi sợ những kỉ niệm, sợ hình bóng Linh lại về. Tôi không hiểu nổi vì sao Linh đi vì sao cô từ bỏ tình yêu vun vén gần 5 năm ròng, mất Linh rồi, cuộc sồng của tôi như chết lặng đi,mọi giá trị đều nhạt nhòa. Thế mà hôm nay, không hiểu vì lí do gì,tôi chạy xe đến trường ĐH-nơi mà tôi từng cùng Linh ngồi chung 1 dãy bàn. Và, như 1 định mệnh, tôi gặp em; ngay từ giây phút em đâm sầm vào tôi,ánh mắt ngay thơ của em đã khiến những áng mây đen trong tôi tan biến đi. Em bé nhỏ và mong manh quá, như cần 1 người đàn ông để bảo vệ, trong thoáng qua, tôi nghĩ rằng người đó chính là mình-suy nghĩ đó khiến tôi như tìm thấy chính mình, không phải là 1 gã trai bi lụy vì bị người yêu bỏ rơi. Tôi chở em đến quán kem ấy,như 1 thói quen khó bỏ, thật lạ lùng, em gọi ngay món kem vani-món ngày xưa tôi và Linh vẫn thường hay ăn.Ly kem vì thế mà nhạt thếch, khoảng cách giữa em và tôi rộng hơn, tôi không chạm vào em được nữa, vì tôi, xin lỗi em.
Từ chối
Như trong cổ tích thời thơ bé, khi đã tìm thấy tình yêu của mình, các nhân vật chính sẽ nhanh chóng bắt lấy,vì có thể,tình yêu đó sẽ vụt mất.Hạ cầm điện thoại,danh bạ hiện lên tên mới "Warm eyes",cô nhấn biểu tượng call.
-Anh à,em đang ở trước cổng trường ĐH,anh đến đón em nhé!
-Ừ,anh đến ngay,em chờ tí nhé-đầu dây bên kia dịu dàng.
Hai người đèo nhau đi trên con đường cũ,không ai nói gì cả,họ im lặng chờ đối phương lên tiếng trước,và người đó là Hạ.
-Anh trở em đi ăn kem nhé, ở quán cũ ấy!
-OK, anh sẽ mời em một bữa kem ra trò,nhưng ở quán khác.
-Tại sao thế? Em thích quán hôm nọ cơ,yên tĩnh và lãng mạn.
-Đấy, chính vì những điều em nói,nó chỉ dành cho những đôi tình nhân hoặc chí ít cũng " sắp là tình nhân ".
Miệng Hạ cứng lại,không thốt ra được lời nào nữa,trong cô như vụn vỡ,câu nói của anh như 1 lời từ chối dịu dàng nhất có thể,anh không cho cô 1 chút hi vọng.
-Thôi,bỗng dưng em nhớ ra mình có việc ở nhà, anh chở em về nhé! hạ cố gắng nói bằng 1 giọng thản nhiên nhất mà cô có thể nói lúc này.
-Được,tùy em-Nam Anh không hỏi gì thêm,
Đã 2 tháng rồi,kể từ ngày hôm ấy,tôi không gặp lại em,không nghe giọng nói của em,phải thôi tôi đã từ chối em mà.Tôi yêu em nhưng chưa quên được Linh.Tôi không muốn làm em đau,tôi muốn yêu em thật trọn vẹn,vì thế mà tôi đã trốn tránh em.Nhưng, Hạ ơi, 2 tháng qua,tôi đã nhớ em biết dường nào,tôi như 1 kẻ say không biết đi về đâu.Hôm nay, hiểu rằng mình không thể thiếu vắng em, hiểu rằng mình rất cần em, tôi đã nhấc máy, nhưng sao em không nghe,lẽ nào tôi ngộ nhận,hay là em đã quên tôi? Tôi soạn 1 tin nhắn,chỉ 1 câu thôi, với niềm hi vọng nhỏ nhoi rằng em sẽ hiểu...
Anh đã gọi cho tôi 3 lần rồi,sâu thẳm trong lòng,tôi rất muốn nghe,nhưng sự kiêu hãnh của đứa con gái chưa từng bị từ chối đã ngăn tôi lại.Giờ thì anh nhắn tin,tay tôi run run, đọc hay không-tôi nhủ thầm,mình yêu anh thực sự và việc mình có đọc hay không anh không thể biết,chỉ cần không reply là ổn. Tôi nhấn ok,màn hình điện thoại hiện ra vỏn vẹn 1 câu mà tôi biết, vì câu nói đó của anh,tôi sẽ chờ đợi - dẫu cho bao lâu nữa. Vâng tin nhắn của anh là thế này "Đưng vội,rồi anh sẽ yêu em!".
*
* *
***************************
Điện thoại
Reng, reng, reng, chuông điện thoại đổ liên hồi, đổ 3 lần rồi. Hạ vẫn không buồn nghe máy. Từ lúc nào không rõ,cô trở nên thờ ơ với chiếc ĐT, với cả những cuộc gọi của người mà cô từng mong chờ khắc khoải. Tất cả như khép lại, xinh tươi được thay thế bằng héo úa, bản ballad ngọt lịm To Love You More được thay bằng tiếng reng reng vô hồn.
Nam Anh
Tôi đi lang thang trên phố vào một đêm mưa tầm tã, vâng tôi đi bộ, kẽ tay lạnh cóng vì không được những ngón tay thon của em đan vào. Đèn vàng hai bên đường sáng choang mà vẫn không đủ để tôi đi vững bước và đúng lối, tôi đi cứ loạng choạng như người say sau một cơn ốm triền miên bởi men rượu, em có hiểu vì sao tôi nói là "như" bởi vì thực tế tôi chưa bao giờ uống rượu, thế mà tôi lai đang bước đi trong tình trạng say khướt, nói như Nam Cao là tôi đang say em.
*
* *
Rầm, rầm, rầm... Hạ chạy như điên vào lớp, cô muộn giờ học, vừa chạy vừa lẩm nhẩm rủa thầm "chết tiệt cái gã chủ quán, bóc lột sức lao động của mình,muộn rồi". Quái đản là khi người ta đang gặp khó khăn này thì những khó khăn khác cứ nối nhau ập đến, đã muộn lại gặp phải cái cầu thang cao hơn đỉnh Everest, vừa chạy vừa thở hồng hộc mà mãi vẫn chưa thấy bậc thang cuối cùng.
-Đi đứng cẩn thận chứ cô bé!
Hả, ai vừa gọi mình là cô bé - Hạ mở to mắt sau khi nhắm tịt 30 giây, hóa ra không phải trời sập, cô va phải một chàng trai.
-Xin lỗi anh tôi vội quá - cô rối rít.
-Không sao, em có sao không? - chàng trai dịu dàng.
Hạ bối rối bước nhanh lên cầu thang, không phải vì sợ muộn nữa mà sợ ánh mắt của chàng trai cô vừa va phải, ánh mắt ấy ấm áp làm sao, như những gì mà cô mong đợi. Hạ cố đi thật nhanh, như tránh để anh nhìn thấy những cảm xúc cô đang cố dìm nén xuống trong lòng.
-Này bé, cho anh hỏi tí!
Tim Hạ run lên, cô có nghe nhầm không, là tiếng chàng trai khi nãy, anh ta muốn hỏi gì, mình đã quay mặt đi rất nhanh cơ mà, hít một hơi thật sâu, cô qquay lại, cố gắng bình tĩnh hết mức có thể.
-Anh muốn hỏi gì tôi à?
-Ừ,anh hỏi nhé-chàng trai lém lỉnh.
-Vâng, anh cứ nói đi,và không cần hỏi lại tôi rằng "anh nói nhé" đâu.
-Ha ha, hay thật đấy, em bắt bẻ anh à?
-Xin anh đi vào vấn đề chính cho - Hạ kiên nhẫn
-Ok em muộn giờ học à?
-Nếu như san trường không còn ai khác ngoài tôi và anh thì điều đó đúng, và lẽ ra tôi vẫn kịp vào lớp để điểm danh thì bây giờ đã hỏng tất.
-Ôi anh xin lỗi, hóa ra là lỗi tại anh à.
-Không tôi chỉ thắc mắc một điều... Anh gọi tôi lại chỉ để hỏi thế thôi sao ?
-Ồ không, bé ạ, anh muốn mời em đi ăn kem vì đã phá hỏng một buổi học của em.
-Thực tế là trước cuộc trò chuyện quái gở và lời mời lạ lùng này...anh không hề là nguyên nhân khiến tôi muộn học.Nhưng dù sao...thôi được,ok.
Hai người đèo nhau trên con wave đỏ, xe chạy êm ru và rất đúng tốc độ, không quá chậm để thời gian bị vứt lại bên đường, cũng không quá nhanh để hai bên tìm hiểu về đối phương.
-Anh là Anh,còn em?
-Tôi ư,tôi là tôi chứ còn gì nữa.
-Ha ha, anh không đùa em đâu,anh tên Nam Anh, em tên gì vậy bé?
-Phương Hạ - cô trả lời ngắn gọn.
-Tên hay nhỉ, em học gì ở trường ĐH thế?
-Thưa anh, tôi là SV năm 2 báo chí, và tôi đang rất thắc mắc tại sao anh lại cứ luôn miệng xưng hô với tôi kiểu đó rất trơn miệng và càng không hiểu tại sao anh có mặt ở trường tôi?
-Tuyệt,anh đoán không sai, cùng lắm là năm 2 thôi, anh là cựu sinh viên của trường, hiện giờ anh đang hành nghề lang thang đi tìm kiếm giá trị đích thực của cuộc sống.Và theo những gì anh được học ở ái trường được gọi là nhân văn thì trong giao tiếp, trước tiên phải xưng hô cho đúng lễ nghĩa.
-Nói hay lắm, OK, anh có nghề rất thú vị, và phải chăng em chính là giá trị đích thực của cuộc sống mà anh đang tìm - Hạ vặn vẹo.
-Nếu em cho là như thế thì nó là như thế.
Sau câu nói đó thì hai người không kịp nói thêm gì nữa vì động tác phanh gấp của Nam Anh, quán kem đã hiện ra trước mắt. Hạ gọi kem vani, hương vani bay lên thật nhẹ, len lỏi vào giữa khoảng cách vô hình 2 người, họ ăn kem và không nói thêm gì nữa ngoài những câu nói xã giao bình thường và có phần gượng gạo từ phía chàng trai.
Nam Anh
Đã lâu lắm rồi kể từ ngày Linh ra đi, tôi không đến quán kem đó nữa-nơi mà trước đây tôi và cô ấy thường hay đến, tôi sợ những kỉ niệm, sợ hình bóng Linh lại về. Tôi không hiểu nổi vì sao Linh đi vì sao cô từ bỏ tình yêu vun vén gần 5 năm ròng, mất Linh rồi, cuộc sồng của tôi như chết lặng đi,mọi giá trị đều nhạt nhòa. Thế mà hôm nay, không hiểu vì lí do gì,tôi chạy xe đến trường ĐH-nơi mà tôi từng cùng Linh ngồi chung 1 dãy bàn. Và, như 1 định mệnh, tôi gặp em; ngay từ giây phút em đâm sầm vào tôi,ánh mắt ngay thơ của em đã khiến những áng mây đen trong tôi tan biến đi. Em bé nhỏ và mong manh quá, như cần 1 người đàn ông để bảo vệ, trong thoáng qua, tôi nghĩ rằng người đó chính là mình-suy nghĩ đó khiến tôi như tìm thấy chính mình, không phải là 1 gã trai bi lụy vì bị người yêu bỏ rơi. Tôi chở em đến quán kem ấy,như 1 thói quen khó bỏ, thật lạ lùng, em gọi ngay món kem vani-món ngày xưa tôi và Linh vẫn thường hay ăn.Ly kem vì thế mà nhạt thếch, khoảng cách giữa em và tôi rộng hơn, tôi không chạm vào em được nữa, vì tôi, xin lỗi em.
Từ chối
Như trong cổ tích thời thơ bé, khi đã tìm thấy tình yêu của mình, các nhân vật chính sẽ nhanh chóng bắt lấy,vì có thể,tình yêu đó sẽ vụt mất.Hạ cầm điện thoại,danh bạ hiện lên tên mới "Warm eyes",cô nhấn biểu tượng call.
-Anh à,em đang ở trước cổng trường ĐH,anh đến đón em nhé!
-Ừ,anh đến ngay,em chờ tí nhé-đầu dây bên kia dịu dàng.
Hai người đèo nhau đi trên con đường cũ,không ai nói gì cả,họ im lặng chờ đối phương lên tiếng trước,và người đó là Hạ.
-Anh trở em đi ăn kem nhé, ở quán cũ ấy!
-OK, anh sẽ mời em một bữa kem ra trò,nhưng ở quán khác.
-Tại sao thế? Em thích quán hôm nọ cơ,yên tĩnh và lãng mạn.
-Đấy, chính vì những điều em nói,nó chỉ dành cho những đôi tình nhân hoặc chí ít cũng " sắp là tình nhân ".
Miệng Hạ cứng lại,không thốt ra được lời nào nữa,trong cô như vụn vỡ,câu nói của anh như 1 lời từ chối dịu dàng nhất có thể,anh không cho cô 1 chút hi vọng.
-Thôi,bỗng dưng em nhớ ra mình có việc ở nhà, anh chở em về nhé! hạ cố gắng nói bằng 1 giọng thản nhiên nhất mà cô có thể nói lúc này.
-Được,tùy em-Nam Anh không hỏi gì thêm,
Đã 2 tháng rồi,kể từ ngày hôm ấy,tôi không gặp lại em,không nghe giọng nói của em,phải thôi tôi đã từ chối em mà.Tôi yêu em nhưng chưa quên được Linh.Tôi không muốn làm em đau,tôi muốn yêu em thật trọn vẹn,vì thế mà tôi đã trốn tránh em.Nhưng, Hạ ơi, 2 tháng qua,tôi đã nhớ em biết dường nào,tôi như 1 kẻ say không biết đi về đâu.Hôm nay, hiểu rằng mình không thể thiếu vắng em, hiểu rằng mình rất cần em, tôi đã nhấc máy, nhưng sao em không nghe,lẽ nào tôi ngộ nhận,hay là em đã quên tôi? Tôi soạn 1 tin nhắn,chỉ 1 câu thôi, với niềm hi vọng nhỏ nhoi rằng em sẽ hiểu...
Anh đã gọi cho tôi 3 lần rồi,sâu thẳm trong lòng,tôi rất muốn nghe,nhưng sự kiêu hãnh của đứa con gái chưa từng bị từ chối đã ngăn tôi lại.Giờ thì anh nhắn tin,tay tôi run run, đọc hay không-tôi nhủ thầm,mình yêu anh thực sự và việc mình có đọc hay không anh không thể biết,chỉ cần không reply là ổn. Tôi nhấn ok,màn hình điện thoại hiện ra vỏn vẹn 1 câu mà tôi biết, vì câu nói đó của anh,tôi sẽ chờ đợi - dẫu cho bao lâu nữa. Vâng tin nhắn của anh là thế này "Đưng vội,rồi anh sẽ yêu em!".
*
* *












Anonymous # 3. May 2009, 14:00
Có vẻ như tình yêu của 2 người đến khá là nhanh (chắc tại truyện ngắn). Chàng trai yêu cô gái vì cô gái mang hình bóng của bạn gái cũ (khá phổ biến hén). Nhưng mà việc chàng trai từ chối cô gái ngay từ vài lần gặp nhau thì dường như hơi vội, chưa biết được tình cảm của mình ntn mà đã chặn đầu người ta lại rồi --> bởi vậy mới có đoạn đi như say rượu khúc đầu truyện.
If I were him, I'd have told her the story about my ex.