Em sẽ không nói anh sai, em cũng sẽ không nói rằng anh không yêu em, chỉ là em thấy anh đã không cho em được cái em cần, anh không thể đưa bờ vai cho em tựa, anh không thật sự hiểu em.
Lúc ấy, thứ em cần không phải trắng đen thế nào, ai đúng ai sai, em phải đối diện với người đó thế nào. Mà cái em cần nhất là sự tin tưởng, thấu hiểu của anh. Em cần anh che chở cho em, nói em với rằng người đó không đúng với em, làm tổn thương em, nhưng em hãy tập cách tha thứ, nói với em rằng em trong trắng, và anh phải hiểu rằng em mỏng manh đến nhường nào, danh tiết một người con gái lớn đến mức nào. Tất cả những điều đó đơn giản lắm anh à, không cao siêu như việc anh phải vắt óc tìm ra đủ thứ lý do để giải thích tại sao người đó lại làm vậy với em đâu.
Nhưng đến khi em tự mình cố gắng tin tưởng người đó một lần nữa, cố gắng để bản thân có thể tha thứ, thì anh - người em nghĩ sẽ đứng về phía em, lại bảo rằng em quá nhạy cảm, em đang làm phức tạp hóa mọi chuyện lên. Anh có biết điều đó khiến em đau đến mức nào không? Nó còn khiến em đau hơn những tin đồn mà người đó gây ra cho em, vì ít nhất trong tin đồn ấy, em và anh hạnh phúc bên nhau. Nhưng sự thật anh lại khiến em nghĩ rằng, em cần anh, còn anh, đã tự bao giờ không cần em nữa rồi...
Cơn mưa chiều nay lạnh lắm anh à. Lạnh buốt. Anh thì nghĩ em chỉ cần một chiếc dù để ra về, nhưng sao anh không nghĩ rằng, dù không có dù, nhưng được ở bên anh, dù là dưới mưa em cũng chấp nhận. Em đã vẫn ngồi đợi anh cùng về. Nhưng đến cuối cùng anh vẫn không hiểu tại sao em vẫn ngồi lại mà không về tự cả tiếng trước đó. Vì em yêu anh. Còn anh, anh vẫn còn yêu em chứ?
Có buổi tiệc nào lại không tàn, có người đến rồi cũng có kẻ đi, và có buổi chia tay nào lại không thấm đầy nước mắt. Hôm nay, hay chính xác là vừa bị đẩy lùi lại là ngày hôm qua, đã là ngày cuối cùng của tuổi học sinh, 12 năm cắp sách đến trường, 3 năm trung học đầy kỷ niệm. Tất cả đã kết thúc trong sự lặng lẽ...
Đau... vì chẳng ai ngờ chính giây phút này đây, còn được ngồi đây, học tiết sử cuối cùng lại trở thành những giờ phút sau cùng của lớp 12. Và bởi vì ai cũng ngỡ rằng sẽ còn có ngày mai, ngày mọi người đều đủ đầy bên nhau trong phút cuối - tiết của giáo viên chủ nhiệm - còn gì ý nghĩa hơn. Nhưng... tất cả đã trễ rồi. Nếu biết trước, những ngày qua mình đã không nghỉ học. Nếu biết trước, mình sẽ ôm các bạn nhiều hơn. Nếu biết trước, mình sẽ bộc lộ nhiều hơn tình yêu của mình. Nếu biết trước... Và nếu biết trước, mình đã không phải khổ sở như thế này đây, đau trong nỗi nhớ và tiếc nuối...
Có những nỗi đau, dù phải đau nhiều lần, dù rất sợ sệt nhưng chúng ta cũng đều phải đối mặt, không gì có thể tránh khỏi. Đó là nỗi đau chia ly. Ai cũng biết lúc này đây đang đùa vui thế này, đang hạnh phúc bên nhau đến thế nhưng bỗng chốc lại tiêu tan, vụt mất. Ai cũng hiểu rằng gặp nhau đi rồi cũng sẽ phải xa nhau. Dù chia tay sẽ là đau khổ nhưng ta vẫn cứ chọn lấy số mệnh ấy - được gặp nhau, được bên nhau dù chỉ là ngắn ngủi. Ai dám nói 3 năm là dài. Nó quá ngắn, quá ngắn so với 5 năm tiểu học, quá ngắn so với 4 năm cấp 2 và cũng là quá ngắn sao với hàng chục năm mãi về sau. Nhưng có lẽ, 3 năm ấy là 3 năm đẹp nhất. 3 năm ở cái tuổi sắp sửa trưởng thành, còn một chút ngô nghê, ngờ nghệch, một chút trong sáng, đáng iu của tuổi nhỏ nhưng đã vương tí chút nhạy cảm, bâng quơ của tuổi mới lớn. Là cái tuổi dễ dàng đến, dễ dàng đi nhưng đọng lại rất nhiều.
Lớp chúng ta CVP - chuyên Văn Pháp. Mỗi năm là một bước tiến. Lớp 10 đầy bỡ ngỡ, xa lạ, giận hờn, trách móc. Lớp 11 đã bắt đầu có những mối liên kết nhỏ, dần gần gũi nhau hơn. Đến bây giờ, lớp 12, chúng ta đã thực sự trở thành một. 29 cái tên trong một tình yêu lớn - CVP. Càng giận hờn ta càng hiểu nhau hơn và để có cái mà thương mà nhớ. Bắt đầu từ đây, chúng ta mỗi người giang đôi cánh của riêng mình và tập bay. Phải bay, bay thật cao, thật xa để đến được với vì sao mình mơ ước. Cứ bay đi, đừng lo ngại gì, vì mình tin, trái đất thật to nhưng lại hình tròn, đi một vòng mãi rồi cũng lại nhau.
Ta cứ sợ khi yêu thật nhiều để đến khi mất nhau, đau cũng thật nhiều. Nhưng ta vẫn cứ chọn yêu, vì trước khi nỗi đau ấy đến ta đã từng sống trong hạnh phúc.
Ta cứ sợ trên đường đời tấp nập, Ta vô tình đi lướt qua nhau...
2 năm - một khoảng thời gian không dài nhưng cũng không phải là ngắn. Chớp mắt đã qua, nhưng sao có quá nhiều đổi thay.
Cái cuộc sống quay cuồng từng ngày này khiến cho người ta khó có thể không thay đổi, biến mình ngày càng khác đi. Hay tại mình đang dần trưởng thành hơn, không còn ngây thơ, trong sáng như cái tuổi 15 ban đầu. Yêu lắm, nhớ lắm cái thời Louise XIV hôm qua vì nó quá khác so với Louise XVII và chuẩn bị XVIII ngày hôm nay. Có lẽ chững chạc lên không ít nhưng đổi lại phải chấp nhận những tính cách quá xa lạ của bản thân. Đâu rồi con bé giản đơn, cam phận ngày trước. Một hình ảnh thiên sứ, một sự trong trắng đến lạ kì và khó có thể xâm phạm. Ai đó đã nói về mình như thế - một Louise XV.
Trở về với Louise ngày hôm nay, thật tiếc đó là sự vấy bẩn. Màu trắng tinh khôi giờ đã bị những vệt màu đen làm ô uế đi phần nào. Mình đã ngày càng xa dần thiên đường trắng ngày ấy mà trở nên trần tục hơn, hay là tầm thường hơn? Tâm hồn thuần khiết đã dần chai sạn và đen tối đi. Điều gì đã xô đẩy mình đến bờ vực này? Mình không yêu, không thích mình hiện tại. Hay là ghét? Cũng không thể ghét. Đó là bản thân mình, mình chỉ có thể chấp nhận và ... nhắm mắt làm ngơ. Mình còn làm gì được hơn khi cuộc sống đã bắt mình thay đổi như thế. Cho đến ngày nào mình còn ở đây, nên thành phố xa hoa, tráng lệ, rộn ràng, tập nập và xô bồ này thì mình vẫn còn tiếp tục thay đổi. Chỉ khi được trở về Vĩnh Long, một cảm giác thanh bình xâm chiếm trọn tâm hồn, làm con người biến động của mình dần tìm được bến bình yên và trở lại là thiên sứ.
Nhưng mình biết có một thứ mãi mãi vẫn không hề thay đổi. Đó là tình yêu. Tình yêu với đất Vĩnh Long, với 9/12 và với gia đình là mãi mãi. Mình ngày càng cần chúng hơn chứ chẳng bao giờ vứt bỏ. Mình yêu họ, nơi tâm hồn mình đang nương náu chẳng chịu theo mình lên tận Thành Phố này. Xin gửi gắm lại chút tâm hồn nhỏ bé này, để mỗi khi về lại được như xưa...
Cho phép tớ một lần xưng hô như thế để thấy rằng chúng ta thân thiết hơn những cái tên gọi hằng ngày. Và cũng vì tớ xem cậu như một người bạn gái thân mặc dù ... cậu là con trai chính gốc!
Cậu cao to, sừng sững, một trụ cột vững vàng. Khác hẳn với tớ - một con bé choắt nhỏ xíu. Đứng bên nhau, hai chúng ta như đôi đũa lệch. Tớ vẫn hay ngại và dỗi rằng: Nhìn cái bóng kìa, T đâu có cao hơn V đâu, chỉ đơn thuần là dài hơn V thui, Napoléon đã nói thế!. Nhưng dẫu thế tớ vẫn thích đi bên cạnh cậu. Người bạn to lớn của tớ ạh.
Tớ đã từng nghe ở đâu đó, và bây giờ thì đến lượt tớ nhiều lần tự hỏi. Sao con trai lại có bờ vai rộng đến thế? Và khi cậu đến, tớ đã biết câu trả lời. Bờ vai con trai rộng là để con gái có thể dựa vào mỗi khi quỵ ngã (như Cry on my shoulder đó thôi) và riêng tớ thì để tớ có thể núp sau lưng cậu mỗi lần phạm lỗi. Cứ như cậu có thể che được cả bão ấy nhỉ! Tớ hạnh phúc vì điều đó. Như cậu cũng từng bảo đó thôi, rằng đi chung nguyên nhóm tớ luôn là người sướng nhất vì được che nắng che mưa bởi các cậu, và nhất là cậu Mr.Kao ạh.
Cậu rất đặc biệt. Cậu không như những tên con trai khác. Cậu chẳng bao giờ nói nhiều, chỉ nhìn thôi nhưng cậu như đọc hết trái tim của tớ vậy. Đó là lần đầu tiên tớ khóc. Tớ ngạc nhiên là sao mình không khóc với những người bạn nữ khác, mà lại là cậu. Đến giờ thì tớ vẫn chưa biết được câu trả lời. Bởi có ai nói cho tớ biết đâu, nhưng tớ cảm nhận được. Cậu ngồi đó, lặng im, nhìn tớ. Cũng vì cậu lặng câm mà tớ mới khóc, khóc như vỡ oà, tan nát. Trước đó tớ đã sợ biết bao, nhưng nhờ có cậu, lặng lẽ nhưng tiếp cho tớ biết bao là sức mạnh. Cậu không an ủi tớ đâu, cậu chỉ toàn trách mắng tớ thôi. Nhưng tớ biết, trong giọng nói của cậu, sự quan tâm sâu sắc. Lúc ấy, giữa sân trường, tớ như người tìm được thiên thần áo trắng. Và dù mặt mũi vẫn tèm lem vì nước mắt tớ cũng có thể nở nụ cười thật tươi. Tươi đến nỗi những người đi ngang chỗ chúng ta cứ nghĩ chắc hẳn tớ bị 'bệnh'. Và lại một lần nữa tớ nhận ra, cậu là viên thuốc an thần của tớ.
Cậu còn là đồng hành của tớ nữa. Những hôm thi cử mệt nhọc, nhưng bởi vì tớ tham lam, tớ muốn tranh giành điểm số, cũng là cậu - dù được miễn thi, dù không học kĩ bài - vẫn ngồi làm bài cạnh tớ. Để tớ biết tớ không bị bỏ rơi vì tham vọng. Cậu ở đó, như một niềm tin vững chắc. Và tớ lại có thể tự tin bước tới thành công. Cậu là vũ khí bí mật của tớ.
Nhưng rồi bỗng cậu nói cậu sẽ đi. Tớ biết tớ là người đầu tiên cậu thông báo. Tớ trân trọng điều đó chứng tỏ ít nhất tớ cũng có vị trí nào trong lòng cậu. Nhưng tớ không thể không hoảng hốt. Tớ sợ lắm. Có một điều cậu chưa biết. Con bé thích ở một mình là tớ lại rất sợ cô đơn. Một mình độc thoại, một mình tìm kiếm niềm vui thật sự rất mệt mỏi. Ngày cậu bước vào thế giới của tớ, tớ không đơn độc nữa. Tớ đã có cậu. Những lúc tớ buồn hay vui, cậu cũng là người chia sẻ nó cùng những cây kem ốc quế mà tớ thích nhất. Cậu vẫn luôn nhớ rằng tớ thích kem. Cậu đi rồi, không hẳn là tớ còn lại một mình. Tớ còn 'chuyên Pháp' đấy chứ, nhiều người lắm. Nhưng trong số họ ... lại không có cậu. Tớ biết tìm đâu ánh mắt cảm thông, chia sẻ bây giờ, tìm đâu niềm đồng cảm mỗi khi ngồi bàn chuyện đời vu vơ, tìm đâu tiếng nói chung cho một bài thuyết trình nghị luận, và biết tìm đâu người đóng vai Roméo khi tớ tình cờ là Juliette?
Cậu không phải người bạn duy nhất của tớ, nhưng cậu là soulmate độc nhất. Không ai thay thế được cậu. Tớ nhớ lắm lần tình cờ cậu nắm tay tớ vì tớ cứ than tay lạnh cóng. Lúc đó có phải tụi mình quen thân lắm đâu, chỉ mới biết nhau thôi. Tớ cũng sẽ nhớ như in ánh mắt cậu thẳng thắn, lắng nghe tớ mỗi khi thuyết trình, bọn họ có bao giờ lắng nghe như cậu? Có bao giờ ghi chép lại những điều tớ nói như cậu? Cậu là niềm sưởi ấm cho tớ trong suốt khoảng thời gian đầu tập làm quen nơi mới, hoàn cảnh mới. Và có lẽ, khi tớ đã có thể tự mình đi tiếp con đường đầy thử thách này thì cũng là lúc cậu quyết định buông tay tớ và để tớ có thể bay. Cậu là một người bạn, một người anh, và là cả một người thầy. Cậu khiến tớ có đủ tự tin như ngày hôm nay vì trong lớp Pháp cậu là người đầu tiên đã bắt chuyện với tớ. Vì những điều đó, tớ sẽ nhớ cậu nhiều lắm. Cảm ơn cậu!
Pourquoi tu me prends par la main? ... Parce qu'avec toi je suis bien!
Từ lúc nào mình đã thôi không mong chờ ngày sinh nhật? Nhưng đó không hẳn rằng mình bỏ quên nó. Chỉ đơn giản là xem đó như những ngày bình thường khác, và những người nhớ đến nó là những người thật sự quan tâm, yêu mến mình. Hãy tin đi, đó là cách tốt nhất để đo mức độ yêu mến của bạn.
Quả thật mình không cần gì nhiều, chỉ cần những câu chúc mừng sinh nhật thật đơn giản xuất phát từ trái tim để mình biết mình vẫn được yêu thương. Vẫn là bạn, những thành viên trong đại gia đình lớp Pháp dấu iu, là những người luôn nhớ đến mình dù giờ mình ở nơi đâu. Cảm ơn bạn nhiều lắm, tình iu lớn của mình àh.
Má Zoi mang hơi ấm đầu tiên đến với mình với dòng tin nhắn:Pé Chuột, sinh nhật vui vẻ. Yêu pé nhất nhà. Về VL có quà nha. Muah... Má còn viết hẳn một entry chúc mừng sinh nhật cho mình nữa, bảo sao con không iu má nhất
Kế đến là những lời dịu dàng của pé Duyên nhá: Bonne anniversaire! Sinh nhật zui zẻ nhe cưng. Chúc mày ăn mau chóng lón, hehe. Mí cái kia mì good hít ùi, tao chúc nữa thì thừa. Haha
Tối tối thì nhận được tin của 'Dượng Tài', mới quen mừh em íh thía này cũng được nhở: Happy birthday chị. Hihi lúc nãy đọc entry Tr mới biết.
Cả pé Gấu mẹ vĩ đại nữa: Happy birthday m nghe chuột, sorry chúc hơi trễ ... sn m tao chúc m ngày càng xinh đẹp học giỏi và ăn mau chóng lớn nha ^^, nhớ m nhìu (tao cũng nhớ tui bây lắm lắm, các tình iu àh )
Pé Tomor thì 'đơn giản' hơn: Saengil chukha hamnita ~ Saengil chukha hamnita Vũ Chuột. Là lá la! Yoongwoni ~ Saranghae!
Rồi cả những cư dân ảo nữa: có ox nè, chị Purplepig nè, pé Len, 'bác' Vỹ... còn cả lời mời đi ăn kem của Gõ Kiến. Ấm áp đến lạ.
Quả thật khi nhận được những tin nhắn này, tao mới biết tao nằm ở vị trí nào trong lòng tụi bây, không biết nói sao hết tình iu và nỗi nhớ của tao, nhưng tao chỉ muốn nói: Tao yêu mày lắm, tình iu lớn của tao!!!
Nào, cùng ăn bánh sinh nhật nhá!
[/ALIGN]
P.S: Tiệc sinh nhật muộn vào ngày 9/5 nhá cùng zí Ti và anh 2 nữa, hoan hô 2F
Stress, mệt mỏi, căng thẳng, áp lực, lo nghĩ... làm mình trở nên điên loạn thật rồi. Cứ nghĩ sẽ có chuyến đi Đà Lạt để giảm bớt cái tảng đá đè nặng này, nhưng sự thật luôn bất ngờ và khắc nghiệt hơn nhiều so với những gì ta cứ tưởng. Và khi đã quá mệt mỏi, không còn chút sức lực để chịu đựng thêm được nữa thì tất cả đã vỡ oà dù chỉ một cái chạm nhẹ hay cả một lời trêu đùa vô hại.
Mình khóc, khóc thật nhiều, khóc trong sự điên cuồng, rồ dại. Chẳng vì cái gì. Vì anh 2 chọc ư, đó chỉ là chất xúc tác thôi. Vì bị bỏ rơi, quên lãng? Vẫn chỉ là một phần nhỏ, chính mình là người đã bỏ đi cơ mà. Vì sự ngang trái, éo le của giờ giấc? Do mình tự ép mình học quá nhiều đấy thôi. Chẳng phải lỗi của ai cả, tất cả là do mình. Mình đau khổ, mệt mỏi, khóc trong bất lực ... tất cả đều chính mình tự gây ra. Nhưng bây giờ không còn chỉ mỗi mình phải chịu đựng cái đau ấy giằng xé nữa, mà còn có nỗi đau, sự mệt mỏi của anh 2, sự bất lực của mẹ. Và tất cả những tổn thương ấy cũng đều do mình tạo nên.
Mình sai thật rồi. Đâu rồi con bé nhút nhát, ít nói, đáng yêu của lúc trước? Đâu rồi hình ảnh vô tư không lo lắng? Đâu rồi gương mặt ngây thơ? Tất cả chỉ còn lại là sự lãnh đạm, bất cần, những câu nói sắc nhọn, gai góc. Điều gì đang xảy ra với mình? Mình trở thành điên loạn như thế từ bao giờ? Nó đang ngấm ngầm xảy ra mà không tuôn trào một lượt, chỉ đến những lúc đau khổ nhất...
Khóc tơi bời để làm gì? Có phải mày bị hàm oan đâu, có phải người khác trách sai mày đâu. Là do mày đấy chứ, mày đã làm tổn thương bao nhiêu người. Chút nước mắt này chỉ được hiểu là mày ấm ức chứ nào có phải sự hối hận, yêu thương của mày đã trở lại. Thế thì khóc làm gì, mày chẳng đáng được thương xót mà. Nhưng đến cuối cùng, lời xin lỗi vẫn là lời khó nói nhất. Sorry seems to be the hardest word?
Con bạn vừa buộc miệng rằng "Vũ, mày thật cầu toàn quá". Mình đang làm bài nhưng cũng dừng tay lại vài giây nghĩ ngợi. Có lẽ nó nói đúng, mình không phủ nhận. Mình thật cầu toàn, muốn mọi việc mình làm đều phải tốt đẹp. Mình đã từng bảo mình tham vọng rất nhiều mà, nên điều đó có thể hiểu được. Phải chăng vì vậy mà mình luôn dồn nhiều năng lượng, sức lực cho những gì mình muốn gặt hái, hay chỉ đơn giản chỉ là những bài tập, những bài kiểm tra?
Dạo này trong lòng mình thật có rất nhiều dấu lặng. Chắc tại mình quá nhạy cảm, hay suy nghĩ vẩn vơ thôi. Và cũng là tâm lý tuổi trẻ bồng bột, muốn khẳng định mình. Vị trí, tài năng của mình, mình muốn nó được toả sáng. Không phải mình nói mình giỏi giang gì nhiều, chỉ là mình cố hết sức để đạt được kết quả tốt hết mức có thể, để không phải nuối tiếc dẫu có sai lầm và vấp ngã. Nhưng nhiều lúc sự cố gắng của mình vẫn còn thiếu một chút gì đó. Nhiệt huyết, hay quyết tâm? Quyết tâm thì có rồi, là bằng mọi cách phải hoàn thành xong công việc cơ mà. Nhưng còn nhiệt huyết? Có lẽ giống như cô Đức nói, mình thiếu mất mục tiêu, cái đích mình phải đạt đến trong tương lai gần và xa hơn nữa. Nếu chúng được đặt ra rõ ràng có lẽ mình sẽ có nhiều nỗ lực hơn nữa. Hì, nói vậy thôi, chứ đến giờ mình vẫn chưa hối hận, nuối tiếc gì về những cố gắng của mình vì chúng đem lại kết quả quá tuyệt rồi. Nhưng vấn đề là tâm lý mình, hết cái tuyệt này mình lại muốn cái tuyệt cao hơn dẫu nó vẫn còn quá xa so với tầm với của tay mình. Nhưng không sao, một cái đích xa. Có lần mình đã nói, chỉ cần đặt ra những chặn đường ngắn, từng chặn đường, từng cột mốc dừng lại để co thể đi xa hơn mà. Rồi cái đích ấy cũng phải nằm trong tay mình thôi. Cố lên!
P/S: entry này chỉ cốt động viên chính mình, tiếp cho mình thêm niềm tin và quyết tâm nhiều hơn vào công việc để đạt được thứ mình muốn. Vì mình không tin khi đã cố gắng hế sức lại không thể gặt hái được thành công.
Hum nay tổ chức sinh nhật sớm 1 ngày cho pé Mond nhé, sướng thật. Đây là lần họp mặt mà phủ phê như thía này đấy (ôi, áo dài sáng mai của tui, chít mất >"<). Nhưng không sao, vui là chính, ăn hết mình, thả ga, thả phanh lun. Này nhé, đầu tiên là 2 cái pizza tuyệt hảo này, thêm 1 con gà nướng + 10 cái cánh, tiếp đến là kem (hình như ly của mình to nhất thì phải, toàn chocolate ko thui), cuối cùng là ... bánh kem. Ợ, đầy bụng òi, nhét đâu nữa bi h???
Mond đợt này sướng không ngủ được nhé, buổi tiệc của 2F đầu tiên trong năm 2009, hay ta cùng HAPPY BIRTHDAY & HAPPY NEW YEAR nào
Pé Giấm tự sướng này!
Nhỏ ui, chưa khai tiệc mừh
Mất mặt Minh zí mẹ Nhỏ òi
Lần này thì mất mặt mình >"<
... thôi đành tự sướng riêng zí pé Giấm vậy ^^
]Cho mượn cái bánh tí nhé, xinh wé
]Cái bánh đúng tuyệt lun (mình lựa mà lại, hờ hờ) Mừng sinh nhật Phúc Đức 05-01-2009
]Thổi nến nào ... 2...3
]
]
]
]keke, ham hố tí
]Designer Trần + Demond
]Anh em Bom + Mond
]Dưa Leo và Mond nà
]Cả Giấm và Mond nữa
]Mond và 'khổ chủ' Nhỏ nhé
]Ack, mình làm j` thía này, còn Bom nữa, trông y hệt con hippo
Cả 2 tháng nay tinh thần mình căng như dây đàn áh, cứ lo là nó sẽ đứt bất tử thì biết làm sao đây??? Hìhì, nửa đùa nửa thật. Dạo này mệt quá, mệt kinh khủng. Bắt đầu từ hồi đầu tháng 11 là hết thi rùi đến kiểm tra điên người. Đã thế còn thêm lịch thực hành dày đặc nữa chứ, mình chưa điên là còn may. Mai là bắt đầu bước vào tuần kế căng thẳng tột cùng rồi, thi từ từ dần dần mấy môn phụ rùi tuần sau ... Ôi cố lên!
Bỏ qua thi cử chút xíu để trái tim, tinh thần mình trở về đúng nhịp yếu đuối và mỏng manh của nó nào. Muốn nói nhiều lắm nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Cứ muốn nói cho bằng hết, nói cho thoả lòng kiềm nén bao tháng nay. Mọi thứ có chút gì thay đổi. Mình chợt nghĩ, nếu đã biết hối hận và phải xin lỗi thì tại sao vẫn làm, hết lần này đến lần khác? Chỉ một người thì mình nghĩ đó là 'giang sơn dễ đổi bản tính khó dời', nhưng đến tận 2 người thì mình lại nghĩ khác. Phải chăng mình là người dễ dãi để bỏ qua và tha thứ như thế? Mình công nhận mình là người rất ghét ai hay giận, và cả mình cũng không tài nào giận được ai. Mình dễ mềm lòng lắm, và chẳng biết giận là gì đâu. Cái mình có thể làm là khóc. Việc anh 2, lần này là lần đầu tiên mình đứng trên quyền lợi của người khác mà cãi lại, người khác là Mẹ. Mình thấy mình không sai, hoàn toàn ko sai. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình đã bảo vệ mẹ. Mình đã lớn chưa nhỉ? Có lẽ đã trưởng thành hơn rồi, hay tại cuộc sống thiếu thốn cha mẹ đã khiến mình trở nên như thế, yêu thương ba mẹ hơn, cần ba mẹ luôn ở bên nhiều hơn. Dù sống với Nhỏ, vui đấy, nhưng cũng thật cô đơn, có lúc mình đã phát khóc vì nhớ ba mẹ, thế sao anh 2 lại không? Sao anh 2 lại làm thế? Hay tại anh 2 không như mình, không phải xa ba mẹ từ nhỏ? Sao anh 2 không chịu hiểu? Hay cố tình không muốn hiểu? Con xin lỗi, nhưng con không cần anh 2, con cần ba mẹ hơn. Và, mình đã không giận, dù anh 2 có không xin lỗi mình cũng đã không giận rồi. Mình chỉ ấm ức đến nghẹn lời thôi, mình không nói được.
Cả những đứa bạn nữa, có lẽ mình hiền quá chăng? Không lúc nào khác mà lại là lúc tâm trạng mình thật tệ lại 'đụng' đến mình. Và lại khóc. Sao thế nhỉ, đau có nhưng ... nó chỉ là cái cớ để mình được khóc. Không biết khóc vì lý do gì, nhưng khóc làm trôi đi hết buồn bực, mệt mỏi. Những giọt nước mắt giải toả nỗi đau. Mình biết rồi, khi đã kiềm nén quá và không thể chịu đựng hơn nữa, mình sẽ không làm gì nữa hết, chỉ khóc thôi, đó là cách tốt nhất. Và cứ thế, lại xin lỗi, mình cũng như trước đây, chưa bao giờ mình thôi tha thứ. Ôi, trái tim...
Kể tí những cảm xúc bâng khuâng nhỉ . Thể dục thầy cho chơi, cái trò đi chợ ấy mà. Nam 500 nữ 1000. Rồi lệnh 2500 vang lên, mình đang đứng cạnh M bỗng cảm thấy một lực từ một bàn tay kéo mình lại. 3 tên con trai '1500' đang lôi kéo mình vào tâm giữa, chúng nó dang tay che mình lại và gạt cả tay M đang níu kéo ^^. Ôi giành giật. Mình có giá quá nhở. Nhưng cái cảm xúc ở đây là được làm trọng tâm, cứ như được bảo vệ ấy. Mình còn cảm nhận rõ những cánh tay rắn chắc của tụi nó dang ra trước mình cơ mà. Người ngoài nhìn vào lại tưởng nhầm 3 tên mà ôm 1 đứa thì đến chết mất .
Tối qua, mình cứ nghĩ là mình đã kiệt sức và ngất ở giữa đường rồi ấy chứ. Thật khủng khiếp, rõ ràng bình thường nếu chạy như thế này thì mình vẫn còn đủ bình cơ mà. Thế mà nó lại hết bình khi chưa được 1/2 đoạn đường về nhà 2km. Phải dắt bộ đấy, là dắt bộ, cả một chút bình để 'tà tà' cũng không có, tay tê cứng cả, nhức mỏi vô cùng. Khốn đốn thật. Bỗng nhiên có 1 chú chạy sang hỏi 'nhà còn xa ko con, để chú kè cho', nhìn trông có vẻ là xe honda ôm, mình lại theo tiêu chí tiết kiệm, zí ... SAO NÃY GIỜ KHÔNG BẢO, ĐỢI CÒN KHOẢNG 200M NỮA ĐẾN NHÀ MỚI NÓI . Có dám cho đâu, phải đề phòng chứ. Cũng ngay lúc đó, có 1 anh (chở 1 chị ) chạy lại kêu mình 'Pé, pé ở chung cư Nguyễn Biểu đúng không? Lên xe đi, anh kè cho". Trời, mình ngỡ ngàng, 'người quen' àh? Sao mình không biết nhỉ? Mình mới lật đật hỏi lại 'Anh cũng ở Nguyễn Biểu àh?". Ảnh gật đầu mới mừng hết lớn chứ. Ôi, ông trời... Về đến nhà, cảm ơn anh íh rối rít lun, chắc tối nào 2 người này cũng đứng dưới sân 'gù' nhau nên thấy mình đi học zìa. Rã cả người, muốn nằm rệp xuống lun, đã vậy còn phải leo những 3 lầu. Trời, cứ tưởng hôm nay tay sẽ không còn sức để mà viết nữa ấy chứ. 'Anh' cũng phải thốt lên là: "Trên đời cũng còn nhiều người tốt nhỉ?" Mà Anh ơi, Em thấy thế nào chứ những lúc em nguy khó em toàn gặp người tốt cả thôi, chắc tại vì không ai nỡ gạt Em Anh ạh
Hum nay quyết chiến sinh tử với môn Toán òi. Thật không tin nổi cái đề, khó thì không khó, nhưng bản thân mình là đứa chúa ghét những bài liệt kê zậy mà 2/2 đều là liệt kê không mới đau chứ. Vậy có chút nào gọi là tư duy đâu, cho đề dở kinh dị. Mà cũng vì liệt kê nên ... thiếu hết vài trường hợp mỗi bài, trời ạh. Cuộc đời của tui, xong môn Toán thấy nó quay mòng mòng không phương hướng lun. Địa zí Sinh chả biết đã ghi gì vào bài nữa. Ôi, lạy Chúa tôi...
Èo, chỉ tại tháng này có vẻ có nhiều sinh nhật, mà của toàn những người chủ chốt trong 2F không mới chít chứ . Này nhá, 4/10 sinh nhật Nhỏ này, 20/10 happy birthday pé Giấm này, rùi cả 27/10 joyeux anniversaire của Mommy nữa cơ. Chà, phê thật. Cứ kéo cả lũ đi ăn một chầu no nê, xong lại rồng rắn lên mây đi ăn kem. Mà đợt nào cũng thế, nhà hàng chắc cảm ơn tụi này lắm lắm lun, ăn uống sạch trơn, láng bóng cái bàn mà lị . Àh há, đi ăn kem hát thật to Happy Birthday làm quán cũng chúc mừng mở lun nhạc đó nữa chứ, vui gì đâu. Chụp được cả lô hình 'tự sướng' zí cái bánh sinh nhật mà chưa đem zìa, đợi dịp sau up lun thể.
Mà thống kê sinh nhật mới thấy 'người iu' nằm viện lâu thật áh, cả tháng chứ ít ỏi gì. Mà cái thằng 'huyết áp', nó chả chịu xuống cho người ta nhờ, lúc thì thế này, lúc lại tăng vọt lên cao, chả biết đường mà lần >"<. Hehe, có một sự vụ vui lắm, CN tuần nào cũng vào chăm sóc 'người iu' thía mừh tuần rồi bị lệnh cấm. Hơ, lạ nhở, 'người iu của tui' tui vào chăm sóc, thăm nom không cho là thía nào . Trốn đi cho bằng được íh chứ, công nhận xa tít mù khơi, chạy mệt bở hơi tai, cứ tưởng lạc đường không lối thoát rồi, hú vía. Cái xe mới charge bình mà cũng sạch bách lun, ack, chạy vòng vòng cũng gần mấy chục cây chứ ít àh. Phải công nhận thêm một điều là mình cứng đầu thật. Mà cứng đầu gì chứ, nếu cấm cản đúng mình đã không làm, còn mình cảm thấy việc gì chính đáng thì có cấm đến tết Côngo cũng đừng hòng.
Tuần này vui lắm cơ, KT tập trung mỗi 3 ngày, 3 ngày được nghỉ, phè phởn. Học bài hết hồi tuần trước rồi mà. Sáng đi thi vẫn có quyền nướng khoai nữa cơ, 8h mới phải thi mà. Chà, xong tuần này tuần sau chắc không đi học nổi quá . Mà mới vượt vũ môn được 1 ngày thui, cũng tốt cả. Jia you, thừa thắng xông lên tiếp tục những trận sau nào. Đợt này phải thật tốt, quyết tâm lấy cho bằng được cái bằng khen học sinh giỏi cơ mà, mà phải là nhất lớp cơ. Oanh Vũ, cố lên!
Chả biết năm nay có được gọi là hè ko nhỉ??? Đây là một mùa hè ngắn nhất mà mình được hưởng. Tệ thật. Àh, mà cũng tại tâm trạng mình nữa. Bít trước là được nghỉ mỗi 2 tuần thui mừh sao thấy mún nhanh chóng đi học thêm thế ko biết. Chả hiểu sao chẳng muốn nhởn nhơ nữa. Chán... Có lẽ lên đây sống rùi, việc của bọn học sinh chỉ còn mỗi việc học, học và học. Ai nấy đều dồn đầu vào học, mình mà ko học chắc sẽ tuột lại phía sau mất. Mà mình thì từ lúc lên TP thì đã biết mình chẳng phải là đứa cam chịu. Cái gì cũng muốn ôm cho bằng hết, cái gì cũng phải biết, cái gì cũng phải chẳng thua ai. Gắng như thế làm gì ko biết, nhưng chỉ biết là phải như vậy thôi. Cứ chậm học vài ngày mà mình đã lo cuống cả lên . Ngốc thật. Nếu người khác chỉ phải lo học môn tự nhiên + AV, thì mình phải gồng mình gánh thêm PV, nặng gấp đôi. Người ta học chỉ mỗi một thứ tiếng, còn mình phải gồng mình học thêm thứ tiếng thứ 2. Mình ko biết tại sao mình muốn kiên quyết làm như vậy. Tiếng Pháp là niềm đam mê ko thể chối bỏ, còn tiếng Anh đã đeo đuổi để vươn lên tầm thế giới. 10 năm tiếng Pháp, 5 năm tiếng Anh. Mình ko thể bỏ, hay nói đúng hơn là ko mún bỏ. Mình tham vọng nhiều quá. Liệu mình có làm nỗi ko. Mình ko thể phí tiền của của ba mẹ được, học phí rất mắc, mọi người đã vì mình rất nhiều rồi để mình có tương lai sáng sủa hơn. Mình ko thể buông tay, phải cố vươn lên. Bây giờ học là niềm đam mê duy nhất, mình ko muốn phân tâm nữa. Lúc này đây, thứ mình quan tâm nhất là gia đình, bạn bè và tương lai.
Àh, những ngày đi bơi mình đã có thể rút ra được 'lý tưởng của cuộc sống'. Nghe có vẻ kiêu quá nhỉ. Chỉ là mình hay suy nghĩ quá nên liên tưởng đến thôi. Cuộc sống cũng giống như bơi lội. Mình có thể đứng từ giữa hồ bơi 1 hơi ra đến tận cuối hồ, nhưng khi từ tận ngoài xa lại ko thể quay thể vị trí đầu chỉ bằng 1 hơi được. Thứ 1, khi bơi ra mình có thể nhìn thấy thành bờ, như mục đích của mình. Còn khi bơi vào, mình ko thấy mục đích của mình ở đâu, mình cứ bơi loạn cả lên, chẳng biết khi nào là đến, mình mất phương hướng. Cũng giống như cuộc sống vậy, phải đặt ra cho mình lần lượt mục tiêu, đích đến này rồi mới đến đích tiếp theo, đừng để mình hụt hơi vì phải bơi một chặng đường quá dài mà ko có một trạm dừng tiếp sức và chẳng thấy đích đến nằm đâu. Thứ 2, lý do này có vẻ hơi mơ hồ, nhưng mình cũng lại mơ hồ cảm nhận, chỉ cảm nhận thôi, chứ ko thể nói rõ điều gì. Rằng bạn chỉ có thể tiến bước chứ không thể quay lại. Có thể bạn quay lại để xem mình đã đi được bao xa chứ không phải quay đầu lại để tìm trở về nơi xuất phát, vì thường ... bạn sẽ chẳng tìm thấy nó nằm đâu. Hãy để đằng sau quá khứ là tương lai.
Bonus nhỏ: hôm nay tan học gặp pé Thy, vui lắm, huyên thuyên đủ thứ. Rồi tiếp theo tình cờ gặp Trung Đức, mình zí nó cười tươi lắm kìa, nụ cười tươi đầu tiên khi gặp một người bạn trong trường thế này đấy. Công nhận một điều là nó cười trông dễ thương thật đó. Sau đó đánh liều đi đến Việt - Úc đăng ký học, ngồi nghe bà chị hướng dẫn xong ong ong cả đầu, toàn là thấy $$$, chóng mặt thật, tiền ở đâu ra mà lắm thế này, eo ơi. Một đứa ko xem trọng tiền như mình lại có thể ngốn bấy nhiêu tiền àh, kinh.
Tổ chức sinh nhật chung thật hoành tráng, tất cả là nhờ Nhỏ, Nhỏ ơi Nhỏ àh, nghe sao thấy ấm lòng nhỉ. Nhỏ... Chả biết kể làm sao cho hết cảm giác vui sướng, sảng khoái, hạnh phúc của ngày hôm đó, quả thật một sinh nhật ko thể nào quên (nói nhỏ, được Btaio & Demon tặng cho tấm poster anh Đạo nhưng có chữ ký ... của 2 anh và lời chúc, dễ xương lắm ).
[/IMG] Sao nào? Tất cả mọi người vui vẻ đây rồi! Hura, xuất phát nào!
[/IMG]
[/IMG]
[/IMG] Nhân vật chính của buổi tiệc hum nay xuất hiện òi, yeahhhh!
[/IMG]
[/IMG] Mờ mờ, ảo ảo, đẹp phết, đáng iu chớ!
[/IMG] Chà, 'ông trưởng đoàn' (có cái tu huýt) cũng chơi trò tự sướng nữa cơ àh ^^
[/IMG] Oài, ai cũng ăn khoai, khoai khoai khoai ...
[/IMG] Có vẻ nhà mình chiếm hơi bị nhiều diện tích trên phà áh
[/IMG] Nhân vật mới xuất hiện, NHỎ!
[/IMG] Chú ý, đã chuyển vị trí đến ngồi cạnh mình, sắp có sự kiện điên đảo, chờ xem
[/IMG]
[/IMG]
[/IMG] Bá cổ choàng vai, nào chúng ta cùng thực hiện công cuộc ... NHẬN NHỎ LÀM MẸ, hu yeah!
Thật nhẹ nhàng làm sao khi được nói những lời yêu thương. Trái tim như tan chảy ra như bờ biển mênh mông, lòng bình yên đến lạ lùng. Hãy thử nói hằng ngày những lời yêu thương, ai cũng cần yêu thương và được yêu thương, điều cơ bản của cuộc sống hiền hòa. Dù thật ngại nhưng rõ ràng bây giờ mình đang rất muốn nói những điều giản dị nhưng thật khó khăn đó. Thật muốn hét lên thật lớn...
MÌNH NHỚ CÁC BẠN ... MÌNH YÊU CÁC BẠN, MỌI NGƯỜI ƠI!!!!!!!!
Mình đã từng tựa đầu vào vai Anh, thỏ thẻ, nhẹ nhàng "Em yêu anh!", và câu nói nhận được làm tim mình hạnh phúc tràn đầy, yêu thương ngập lòng, chỉ muốn ôm anh mãi thôi, đó là "Anh cũng yêu em!" Em ước gì mỗi ngày đều được Anh nói với em như thế, giọng Anh thật ngọt ngào, ấm áp làm sao. Anh ơi, tim em cứ như muốn ôm chầm lấy anh không nỡ rời xa... Rất muốn thưởng thức lại âm hưởng đó, thật tuyệt vời! Ôi, muốn có người iu ngay để tận hưởng giây phút ấm nồng này, ngoài ... Anh, và ngoài bạn!
Mình đã gởi hết off cho các bạn chưa nhỉ? Mình nhớ bạn lắm. Bạn có cảm nhận được tình iu này của mình không? Đã bao ngày không gặp các bạn rồi nhỉ. Iu thương ngập lòng. TUI NHỚ PÀ WÁ, NHÁI LÙN ÀH? Có ai đã từng nhận tin nhắn thế này chưa, iu thật. Cứ như muốn bay đến bên Page Noir để có một cái siết chặt, thật chặt. Cả Anh nữa, Table nữa. Quả thật mới sáng nghe giọng Anh trong điện thoại, dù em rất muốn cáu với đứa nào phá giấc ngủ em, nhưng em không làm thế được với Anh, giọng Anh ấm quá!
BA, CON YÊU BA! MUM, CON YÊU MẸ! ...............
Trái tim thật bình yên!
Những cái siết chặt
Những cảm xúc, sẻ chia, chỉ cần một cái siết chặt sẽ cảm thấy ấm sực lòng. Trong những ngày buốt giá này, bỗng mình thèm ... ôm . Mình đã từng đọc, mỗi ngày chỉ cần ... 12 cái ôm sẽ sống thọ thêm 1 năm. Chưa thực thi lần nào, vì đâu có nhiều người để ... s'embrasser . Nhưng mấy ngày nay, gió lạnh quá, ôm Lu nhé! Mềm mại, cảm thấy trước ngực không trống trải nữa, có chỗ để dựa vào, ấm quá. Hai tay siết thật chặt, đó là điều kỳ diệu của cuộc sống, da có thể dãn ra hết cỡ để ôm bằng hết. Trái tim đã có nơi để áp vào, bình yên, hạnh phúc lạ kỳ.
Không chỉ ôm trước ngực, được cõng trên lưng cũng là một điều kỳ diệu. 'Ký sự Cần Giờ' được ở trên lưng các anh, được vòng tay ôm lấy cổ các anh, thật nhẹ nhàng, thật chặt (để khỏi tuột >"<). Một bờ vai rộng để mình có thể dựa vào bất kỳ lúc nào, sao mình có những người anh tuyệt vời đến thế nhỉ?!? Bờ vai của người đàn ông thật quan trọng quá. Vai ba cũng rất rộng, êm ái nữa. Tất cả mọi người đều cần một bờ vai như thế trên đời để nhiều khi ... Cry on my shoulder...
Một cụm từ chỉ có 10P mới hiểu là gì (keke, cười gian ). Ban đầu chỉ là mấy cô giáo sinh Pháp văn (giáo sinh nhí nhảnh thấy ớn luôn >"<). Có ông anh cựu học sinh về trường hát nhân 8/3 mà bà cô xuýt xoa mãi, "Trời ơi sao đẹp quá zậy". Mình bứt đại 1 nhánh hoa đưa cô kêu cô lên tặng đi, thế mà cũng ko dám, thiệt ... bó chân lun.
Tiếp đến là con Thủy Nguyên dụ dỗ cô mấy cái MV Super Junior, công nhận có hiệu quả thiệt, cô mê tít. Giờ thì đúng là tay chân bị trói òi. Mà nói Thủy Nguyên thì mới nói nhá. MTĐ số 1. Ban đầu là Trung Đức (giờ thì vẫn mê tít thò lò), tiếp đến là lăn tăn về Hồng Đức, dạo gần đây còn đòi dẫn mình đi xem mặt thằng lớp 10D nghe đâu cũng baby lắm. Ack, may mà mình ko chạy đi xem, nếu ko còn gì nhân cách của tui hả trời (hờ hờ, có mới nói).
Giờ thì mình bị con Nguyên lây nhiễm mất òi, bắt đền đó. Nó làm riết mình cũng mến Trung Đức lun (mà thằng đó thì trong lớp ai chả mến, đáng yêu thế mừh). Chỉ có thêm điểm riêng là ... hèm, mình sắp ko điều khiển được trái tim mình nữa rồi. Dạo này cứ đập liên hồi và cảm thấy hưng phấn hẳn ra, chuyện gì thế trời. Sau buổi thi Hội thi kiến thức đó àh? Hay đã từ rất lâu rồi? Không biết nữa, chỉ biết hình ảnh đó đã ở trong tâm trí mình từ rất lâu rồi nhưng đến bây giờ thì nó bắt đầu vùng dậy. Sao lại đúng lúc này chứ? Thủy Nguyên nhìn mình ánh mắt lạ lắm, hỏi mình, "Pà cũng biết những điều này của cuộc sống sao? Tui cứ tưởng bà chỉ có ... thôi chứ". AHHHHHHHH, chuyện đó là quá khứ mà, sao cứ nhắc mãi thế. Phải cho người ta thay đổi chứ, đúng ko nào, nó ngoài Trung Đức còn lén phén zí Hồng Đức thì tại sao mình lại ko được chứ? Đang tìm mọi cách để làm quen đây (lần đầu tiên có cảm giác đó, lạ thật), nhưng chỉ là bạn thôi nhé, nhấn mạnh rồi đấy, đơn thuần chỉ muốn kết bạn thôi, anh chàng cũng thú vị lắm, một người bạn tuyệt vời thế còn tội gì ko kết bạn nào? Yeah, can đảm lên LOUISE.
Vì mình sống ở đây, mình đang dần hòa nhập vào nơi này, nên mình cũng dần cảm thấy iu và muốn khám phá, vì có rất nhiều điều kỳ lạ, để từng ngày một ghi chép lại cẩn trọng cho đàn em mới được ^^.
Thứ 1: dạo này đi học, ngang qua mấy đường phố Tây (hay chẳng phố Tây cũng chả ăn nhằm gì, haha) có rất nhiều người Tây (chuyện, thế cũng nói). Đương nhiên, đó không phải là vấn đề chính. Cái chính ở đây là trên tay họ có cái máy chụp hình. Mình không bàn bạc về độ kỹ thuật số, độ xịn gì gì đó, muốn thì liên hệ với họ mà hỏi, mình chẳng biết đâu. Chuyện là họ đưa máy lên và ... tách tách. Chụp cảnh đường phố SG. Có gì đáng để chụp nhỉ? Àh, chắc đang cố thưởng thức hương vị khói bụi SG, xe cộ đông như kiến, chật kín cả đường (họ thì chỉ biết đứng nép vào lề đường thui chứ biết sao). Một điều có lẽ không có ở nước ngoài nhỉ? Chà, có thể liệt kê nó trở thành điều 'kỳ diệu' hay đáng ghi vào sử sách nhỉ, khà khà. Riêng mình chỉ thấy toàn khói bụi. Mà khói bụi thì làm giảm trí nhớ, không tốt cho trí óc kẻ phải mài quần trên ghế nhà trường như mình, ghét cay đắng. Àh, còn nữa chứ, là ai cũng như ai. Hì, không phải mắt mình thẩm mỹ kém, nhìn ai cũng giống ai. Cái giống ở đây là tất cả đều đeo khẩu trang, bịt mặt, đeo găng tay, àh còn cả cái nồi cơm điện trên đầu nữa. Cứ đứng từ lầu cao mà nhìn xuống thử xem, chà, nhiều màu sắc nhỉ, trông cũng vui vui
Thứ 2: chuyện đi xe bus. Ôi giờ là chuyện cỏn con. Mấy tuần lễ lo cho cô Hai ở Vĩnh Long, chả ai lo cho mình trên này, bỏ con bé bù lăn bù lóc tự lo hết mọi chuyện, từ ăn uống, giặt giũ đến việc xe cộ tự đi. Mà tội nỗi cái xe đạp điện từ trước Tết đến giờ đố có chạy được. Biện pháp cuối cùng, là xe bus. Cứ nghĩ mà xem, nào là phải canh đúng giờ tuyến xe bus này. Không thì cứ mà vắt giò lên cổ mà chạy theo xe nhé, ngửi bụi xe mù trời (lạy chúa, con không điên). Mà thôi, có phương tiện khác là xe honda ôm, nhưng nghĩ mà xem, giá ở trên trời ấy, đố tìm được đi đâu bằng xe honda ôm mà không tốn dưới 10k. Cho xin đi, từ đây đến THTH ĐHSP là 15k, còn đến 218 ấy hả, cùng lắm là 10k, nhưng kéo dài cả tháng thì đủ giết chết mình rồi. Biện pháp cuối cùng vẫn là xe bus. Có mỗi 3k thui mừh, nhưng tội một nỗi em phải gồng mình đi bộ từ bến xe đến trường nhé, cỡ khoảng 20 đến 50 met gì đó. Thôi, coi như tập thể dục vậy. Nhưng có 1 điểm không iu xe bus tẹo nào là ... định luật I Newton - quán tính. Mỗi lần bước lên xe là y như rằng bị chao đảo. Chán thế cơ chứ. Có lần mặc áo tay ngắn, lên xe cũng bị chao sắp ngã đây. Ông bảo vệ xe bus nắm lấy tay mình, ngay chỗ bắp tay (cái phần mình hãnh diện nhất là nó trắng mịn nhất ấy). ARHHHHHH, ĐỪNG CÓ ĐỤNG VÀO DA TÔI. Muốn hét lên quá. Trời ơi, nhạy cảm cực kỳ, không chịu nổi, ôi, bức xúc quá. Tôi còn chưa 'bị' bạn trai nắm tay lần nào đấy nhé. Đừng có làm càng >"<.
Thứ 3: sách ạh. Muốn kiếm sạp báo trên đường thì cứ đi khoảng 10m là có một sạp báo dạo. Nhưng đó là ban ngày nhé, còn về đêm, có mà giở tung từng milimet vuông cũng đừng hòng có sạp báo nào. Toàn là đồ ăn với đồ uống. Chán thế cơ chứ. Cứ như người VN coi trọng việc ăn hơn việc đọc ấy, hèn chi không khá lên nổi. E hèm, nếu nói hoàn toàn không có thì cũng không đúng. Có đấy, bán sách (chứ không phải báo), cái dạng sách gói sẵn trong bao, dạng tiểu thuyết ấy, bày la liệt trong phạm vi 2 met vuông. Ghét nhất phải lựa sách kiểu này, đã tối lại còn bày sách thế thì đố ai mua được vì có xem được sách đâu. Nhưng lại có điểm đáng yêu về sách khác mà ở SG là mình thix nhất. Đó là hội chợ sách, lâu lâu khoảng 1, 2 tháng lại có hội chợ sách tổ chức ở các công viên lớn. To lớn gấp 2, 3 lần nhà sách nhé, tha hồ mà xem, mà lựa, mà mua. Còn được giảm những 10% nữa cơ, sướng đến thế là cùng (ít nhất là đối với con bé mê sách như vàng như mình ^^). Nhưng cũng sợ lắm, bước vào thế nào bước ra cũng rỗng túi, mua nhiều quá mà. Thấy sách mà không mua bứt rứt không chịu nổi.
Il était vraiment plus âgé que moi Je suis tout bêtement tombée dans ses bras Par lui, j'ai découvert ce que je ne connaissais pas Il semblait sincère, je l'aimais pour ça Ce qui m'a toujours dérangée, est que rarement Le soir je pouvais le capter Mais dès qu'il me parlait, je la fermais
{Refrain:} Il avait les mots, m'a rendue accro Je voyais déjà l'avenir dans ses bras Il avait les mots, m'a rendue accro Je ne savais pas que je ne le connaissais pas Il avait les mots
Je n'avais plus de vie. Je ne pensais qu'à lui Même si j'ai cramé que souvent il mentait Il se perdait dans ce qu'il me racontait Se trompait de nom quand il disait qu'il m'aimait Et je supportais, je pardonnais Dans sa caisse, j'ai trouvé des jouets J'ai grillé que son ex continuait de l'appeler Mais qu'est-ce qu'il cachait ? Je le découvrais
{au Refrain}
Je l'ai suivi chez lui, bête de jardin et chien de compagnie Putain de maison On s'imagine tout de suite la vie de famille Pendant tout ce temps, j'étais dans le faux J'étais dans le faux
Sa femme m'a surprise Elle est tout de suite venue m'avouer Que je n'étais pas la première conne avec qui il s'amusait Pendant tout ce temps, j'étais dans le faux J'étais dans le faux
Ce qui m'a toujours dérangé, est que rarement Le soir je pouvais le capter Mais je m'en doutais, mais je la fermais
Elle est mon âme, elle est mon cœur, Elle est ma flamme, mon bonheur, C'est celle qui m'a donné la vie, Elle fait partie de moi.
Elle est mon sang, elle est mes yeux, Elle est mon ange le plus précieux, C'est celle qui m'a donné la vie, Elle fait partie de moi.
{Refrain:} Elle est tout ce que j'ai de plus cher au monde, Ma raison d'être, ma raison de vivre, Près d'elle je serai jusqu'à la dernière seconde, C'est elle que j'aime, elle est ma vie.
Elle est mon ombre, elle est ma voie, Elle est mon or, elle est ma voix, C'est elle qui m'a donné la vie, Elle fait partie de moi.
Elle est ma chance, elle est mon souffle, Mon existence et plus que tout, C'est elle qui m'a donné la vie, Elle fait partie de moi.
{au Refrain}
Elle est mon âme, elle est mon cœur, Elle est ma flamme, mon bonheur, C'est celle qui m'a donné la vie Elle fait partie de moi.
Elle est mon sang, elle est mes yeux, Elle est mon ange le plus précieux, C'est celle qui m'a donné la vie, Elle fait partie de moi {x6}
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Mọi thứ xung quanh mình cứ quay cuồng. Mình chưa kịp cảm nhận hết. Nhanh quá. Thật sự rất nhanh, có ai có thể giải thích không. Hay cứ tát cho mình một cái thật đau để nhận ra đây là sự thật.
Cô Hai đã đi rồi, rời xa mình vĩnh viễn. Mình nghe tin đó như một câu chuyện cười, cuộc sống đang chọc cười mình đấy àh. Xin đừng đùa nữa, mình không tin đâu, nhất định không tin. Cô Hai còn khỏe thế cơ mà...
Chủ nhật 17/2: Trong bệnh viện, cô Hai vẫn nhớ mình là Oanh Vũ, thật hạnh phúc. Thấy không, cô Hai vẫn nhớ con cơ mà, con mà làm sao có thể quên được, cô Hai nhỉ. Cô Hai cười...
Cô Hai há miệng cho con đút cháo nào, cô Hai nuốt đi, đừng nhơi... Ah cô Hai giỏi thật, xong chén cháo rồi. Ơ, cô Hai ngủ mất rồi. Cứ như trẻ con ấy dù rằng lúc ấy mình rất muống khóc, cô Hai đã chẳng còn có thể kiểm soát ý nghĩ nữa. Cô Hai vừa nắm tay mình, ấm lắm, và mềm mại nữa, lần đầu tiên mình cảm nhận rõ bàn tay cô Hai.
Thứ hai 18/2: - Con vào bệnh viện ngay đi kẻo không kịp, cô Hai hấp hối rồi. Nhanh thế sao, mới hôm qua ... Đúng rồi, đêm qua, giấc mơ đó, trắng xóa, nhạt nhòa. Cô Hai mất. Mình đã mơ thấy như vậy. Đó là giấc mơ đầu tiên mà sau khi tỉnh dậy mình có thể nhớ rõ, rõ đến từng phân màu trắng xóa. Con không tin đâu, cô Hai tỉnh dậy đi, mở mắt ra nhìn con này, dù chỉ một lần cũng được, con xin cô Hai... Cô Hai đợi con nhé. Nhất định phải đợi con, đợi con về với cô Hai, về Vĩnh Long ...
00.00: ổn rồi, tất cả đều ổn. Cô Hai rơi vào hôn mê, vâng cảm ơn 'mọi người' đã không phụ lòng con cầu xin, đã giữ lại cô Hai cho con. Con yên tâm rồi, nhưng cô Hai, cô Hai nhất định phải đợi con đấy, nhất định, cô Hai hứa đi...
Chủ nhật 24/2: - Oanh Vũ, về Vĩnh Long ngay, cô Hai tắt thở rồi.
Mình vừa nghe gì nhỉ? 'Tắt thở' phải mình nghe thế không? Ai, ai cơ? Không đâu, không nhanh đến thế đâu mà. Lại thêm một giấc mơ thứ 2 về cô Hai, rõ ràng cô Hai nhìn con, vẫn đứng đó, cười với con, cô Hai khỏe rồi, khỏe rồi cơ. Không thể như thế được. Mọi người gạt con, không thể. Con cầu xin người, nếu đã giữ cô Hai lại cho con lần đó thì chỉ xin người giữ cô Hai thêm lần này nữa thôi, chỉ lần này, cho con được nhìn thấy cô Hai, cho cô Hai có thể mở mắt, nhìn thấy con, Oanh Vũ.
Cô Hai nằm đó, nhưng một bức tượng, bất động. Cô Hai vẫn còn rất ấm mà, không đâu, cô Hai đang đùa con đúng không. Cô Hai đã hứa với con rồi cơ mà, nhất định sẽ đợi con, sao cô Hai không thực hiện, tại sao. Con còn chưa về sao cô Hai có thể ra đi như thế, không, cô Hai... Đây là lần cuối cùng con trang điểm cho cô Hai, cô Hai đẹp lắm, sống mũi cao, thanh tú biết nhường nào. Ba bảo làm vệ sinh cho cô Hai. Con làm nhẹ nhàng. Ba bảo sao con không làm mạnh tay lên chút nữa, còn sợ đau gì. Đau chứ ba, cô Hai sẽ đau mà, hình như trong tiềm thức con luôn tin cô Hai vẫn chưa mất, cô Hai vẫn có thể sống mà. Họ đặt cô Hai vào quan tài. Vĩnh biệt cô Hai, lần cuối cùng con được nhìn cô Hai như thế này. Cô Hai nằm thanh thản quá, nhưng cũng thật ác. Hình như cô Hai có cười, nụ cười mỉm, đúng không cô Hai? Cô Hai an lòng rồi nhỉ, nhưng con không chịu đâu, cô Hai còn chưa kịp đợi con Nhí, nó sẽ giận lắm đấy, con không biết đâu, cô Hai giải thích cho nó đi.
Để con nhìn cô Hai lần cuối, lần cuối cùng trong đời con, sau này sẽ không được nữa. Cô Hai ngủ ngoan nhé, con sẽ luôn ghi nhớ gương mặt này, gương mặt thanh thản nhất mà con đượ thấy.
Suốt cuộc đời còn lại này, con sẽ mãi mãi mất đi người con yêu quý, sẽ chẳng còn có người thứ 2 như cô Hai, yêu thương chúng con hơn cả mạng sống của mình. Chỉ có cô Hai thôi, đó là cô Hai của chúng con. Cô Hai yên nghĩ nhé, vĩnh biệt cô Hai.
Mọi người, tại sao đã xảy ra mọi chuyện mới kể cho con rằng cô Hai yêu con biết nhường nào. Cứ như lần đó, lúc Lu đi rồi cô Hai mới nói với con rằng Lu đã đợi con rất lâu, rằng nó vẫn rất trung thành. Lần này cũng thế, con cứ luôn nghĩ con chỉ đứng vị trí thứ 3, sau anh Hai và Nhí. Nhưng như thế con cũng đủ để thật sự yêu thương. Nhưng bây giờ mẹ mới nói, cô Hai vẫn rất yêu con, rất yêu con... Mẹ có biết đây là lần thứ 2 con cảm thấy mình sửng sốt như thế. Con còn chưa kịp thể hiện nhưng đã quá trễ rồi, không còn cơ hội nữa... Tất cả đã quá trễ...
Những mảng ký ức rời rạc, bỗng nhiên lại ùa về trong giây phút mình chưa hề nghĩ tới. Hình ảnh Lu, người bạn thân thiết nhất, iu quý nhất lại hiện về trong trí nhớ. Mình còn nhớ nhiều hơn thế nữa, hơn cả lần khóc đẫm nước mắt tại lớp, chẳng hiểu sao kỷ niệm lại trở về nhiều đến vậy. Nhớ cả từng việc từng chi tiết nhỏ. Mình khóc. Đây là lần cuối cùng mình cho phép mình yếu đuối như thế khi nhớ về Lu. Lu còn sống cơ mà, mãi mãi còn sống ... trong tim mình.
Mình khóc, khóc nhiều lắm. Chẳng biết, nhưng bỗng nhiên nước mắt lại ùa ra không báo trước. Ướt đẫm cả chiếc gối nằm, từng dòng lệ theo từng dòng ký ức. Mình nhớ Lu ghê gớm. Có lẽ đó là những gì còn sót lại về tình bạn sau những ngày tháng sống ở đây. Nó khơi gợi cho mình sự thiếu thốn tình bạn tất yếu đó. Hụt hẫn vô cùng. Không phải như mẹ nói, mình sẽ có nhiều bạn hơn ở VL và cả ở đây. Mình chỉ cảm thấy có một sợi đây vô hình nào đó đang ngăn cách chúng tôi. Vĩnh Long không còn chỗ cho mình, nó dần dần trở nên xa lạ. Mẹ cũng từng nói, khi đã rời xa thì nhất định phải bước đi tiếp, không có con đường quay lại cũng như mẹ đã rời xa Mỹ Tho. Mình về VL, mình nhớ VL vô cùng, nhớ từng ngõ ngách thân thương, từng con đường hằng ngày vẫn đi học. Nhưng bây giờ khác quá, tất cả đều thay đổi. Mình ngỡ chỉ cần 1 tháng thôi, 1 tháng không về ắt hẳn VL sẽ chẳng còn là VL trong trái tim mình nữa. Như có bàn tay đẩy mình rời xa, ngày càng xa. Mình không thuộc về nơi này nữa sao? Trước đây mình đã từng bảo, VL nhỏ lắm, chỉ cần bước ra đường sẽ gặp người quen. Nhưng bây giờ đây, mình lang thang cả tối, bước qua từng con đường thân thuộc ấy, nhưng chẳng ai, chẳng một ai mình quen thuộc. Mình cứ như một vị khách tham quan, đi dạo để rồi trở về căn phòng nhỏ. Mẹ từng vu vơ hỏi: "Nếu cho con thêm 1 ngày ở VL con có ở không?" mình đã phá lên cười mà bảo "Không ạh!". Cười đấy, nhưng đau lắm. Vì mình vẫn muốn như trước đây, không muốn bị gạt ra như thế này. Đau vô cùng. Cô đơn ngay chính trong căn nhà của mình, còn gì đau đớn hơn?
Cả bạn nữa, những ánh mắt như nhìn kẻ xa lạ. Mình là phần tử của tập hợp này, thế nhưng bây giờ muốn bước vào phải xin phép, giải trình. Mình đã không còn là thành viên được ưu ái nữa, thăm lớp nhưng vẫn còn những lời bàn tán. Bạn thân ơi, 9 năm qua chỉ dừng lại ở đây thôi sao?
Đó là tất cả những kỷ niệm của Lu có thể gợi lại cho mình. Khi bạn thiếu thốn điều gì đó, tất yếu bạn sẽ nghĩ về thời oanh liệt, huy hoàng ấy. Ở nơi đây, mình không giải nghĩa được tình bạn thật sự là gì? Tất cả đều có sự giả tạo, đều lừa dối, sống với nhau bằng 2 mặt. Cuộc sống thật đúng là muôn màu muôn vẻ. Mình phải bắt đầu từ màu đen tối nhất của cuộc sống để tìm những mảnh màu sáng hơn?
Tối nay, trời lạnh lắm, mình vẫn đứng đó. 45' là khoảng thời gian lâu nhất mình có thể đợi một người. Ba không đến, 5'... 10' rồi 20' và cả là 45'. Trong ý nghĩ của mình, chưa có lời trách móc, chỉ còn là những nỗi lo sợ. Tai nạn, bỏ rơi... Mình bỗng sợ những điều đó. Mình bỗng nhận ra khi đã mất Lu rồi, bạn học mình có được là khi bất cứ ai bảo mình chờ, mình nhất định sẽ chờ, dù lâu cách mấy, vì mình chỉ an tâm khi thấy được người đó bình an. Và cũng vì mình đã không kịp nhìn Lu trước khi chết. Cái chết ấy ám ảnh mình, dai dẳng. Đêm đó, mình đã kêu lên hàng trăm lần câu: "Chị nhớ cưng lắm, Lu ơi!" nhưng rồi cũng rơi vào khoảng không gian tối lặng không một tiếng đáp, nhưng mình vẫn nói, như một thói quen ... vì đã lâu rồi mình không được kêu tên Lu, không được xưng chị như thế. Thật sự rất nhớ Lu.
Khi đã từng có nỗi đau, người ta thường tránh va chạm đến nỗi đau ấy khiến trái tim thêm một lần rỉ máu. Và mình đã thật sự sợ khi những ý nghĩ sẽ nuôi thêm bất cứ con vật nào. Mình sợ sẽ dành tình thương cho nó và lại thêm một lần bị tổn thương khi nó ra đi. Một lần thôi mình đã đủ đau, đau lắm. Liệu đến bao giờ mình mới can đảm đối diện với nỗi đau để có thể tiếp tục yêu thương?