Cổ tích nghĩa là không thật đâu, nhóc ạh!!!!
Saturday, 28. April 2007, 06:26:48
Trong chúng ta ai cũng thuộc nằm lòng câu chuyện cổ tích " Cô bé lọ lem". Một câu chuyện cổ tích dễ thương đầy phép nhiệm mầu ta được nghe kể từ lúc ấu thơ, và theo ta cho đến lớn. Câu chuyện kể về một cô bé dễ thương đầy bất hạnh, cô phải chịu khổ cực ngay từ chính gia đình của mình , trong chính nhôi nhà mà cha mẹ cô dựng nên. Ngày qua ngày cô phải núp trong xó bếp, và làm việc như 1 đầy tớ đến nỗi lọ nồi dính đầy mặt và mọi người gọi cô là cô bé lọ lem. lâu dần thành quen không ai nhớ rõ tên họ của cô và cứ thế gọi cô là cô bé lọ lem. Cuộc sống của lọ lem cứ thế trôi qua, nếu không có một ngày "the king" mở tiệc dạ yến và niềm mơ ước thôi thúc lọ lem muốn đến dự dẫu chỉ là một lúc thôi, cô ngồi khóc, bắt đầu nghĩ về bản thân. Phép màu xuất hiên, bà tiên hiện ra, giúp lọ lem, bao nhiêu thứ nhỉ , mình không nhớ rõ. đại loại là 1 cỗ xe ngựa lông lẫy, một bộ váy kiêu xa, à đặc biệt là môt đôi giầy bằng thuỷ tinh, môt đôi giầy trong suốt như chính tâm hồn lọ lem vậy trong trắng không vấy bẩn, môt hình tương tuỵêt mỹ, và nó cũng chính là chứng nhân duy nhất, một manh mối duy nhất để hoàng tử có thể tìm và nhận ra lọ lem.
Mình rất thích câu chuyện này, ngay từ nhỏ đã rất thích. Mọi người cho rằng nó là một câu chuyện cổ tích, có phép nhiệm màu, có bà tiên phúc hậu và những ai trong trắng lương thiện sẽ luôn gặp điều tốt lành. Nhưng đối với mình nó lại rất thật, rất thật trong cụôc sống của chúng ta các ban ah!!! Các bạn thử nghĩ xem, lọ lem vẫn mãi là lọ lem nếu không có một ngày cô thay đổi các nhìn của mình: muốn dược ra ngoài, ra khỏi xó bếp nơi mà cô gắn bó bấy lâu, một môi trường quá đỗi quen thuộc của cô, bước ra cho dược như mọi người dù chỉ một chút thôi, một lúc ngắn ngủi. Và mình tin bất cư khi nào chúng ta cảm thấy cuộ sống mình đang phải chịu đựng khó khăn và vất vả thế nào thì hãy cứ ước mơ như lọ lem, phép màu chỉ xuất hiệ khi mỗi chúng ta co mơ ứôc và hoài bão thực hiện nó, cứ cố gắng hết mình, còn được hay không thì tính sau, dù thất bại thì chúng ta đã làm hết sức mình, khôg có gì phải hối tiếc phải không các bạn??? và còn một diều nứa mà theo mình nghĩ câu chuyện muốn nhắn gửi với chúng ta: không có chuyện một hoàng tử lấy một cô gái bình dân làm vợ cả, các bạn thử nghĩ xem, liệu một lọ lem suốt ngày chỉ quanh quẩn trong xó bếp thì hoàng tử có thèm chú ý đến hay chỉ khi cô bé lọ lem của chúng ta bỗng chốc trở thành 1 cô công chúa xinh đẹp lộng lẫy nổi bật nhất trong bữa tiệc ngày hôm đó thì hoàng tử mới chú ý đến và chỉ khi chú ý đến thi hoàng tử mới nhận thấy được vẻ đẹp của lọ lem, và theo mình nghĩ nó chỉ như 1 tình yêu sét đánh trogn một khoảnh khắc ngắn ngủi mà thôi. Sẽ chẳng có phép nhiệm màu nào để một hoàng tử từ trên cao thèm nhìn xuông đưới chân mình, và chỉ khi lọ lem trở nên ngang tầm với hoàng tử mà thôi, như vậy là rất đúng cả trong xã hội ngày nay.
và đúng trong tình huống của chúng ta nữa phải không a? Một tuần nhắn ngủi trôi qua, e bít trong số bao nhiêu con người thì chỉ có e và các bạn nhận ra a, còn a cắhc chỉ xem tụi e như một lũ nhóc. Khoá học này khép lại đã thay đổi nhận định của e về cuộc sống này rất nhiều, về mọi viêc xung quanh e và về cả bản thân e nữa. Như một phép nhiệm màu, e đã đậu và tham dự được vào khoá học này, được hợp tác với các bạn và gặp a. A không phải hoàng tử trong câu chuyện vì a rất gần gũi với chúng em, chia sẻ và dạy chúng em rất nhiều, và cả e nữa e không phải là lọ lem, e sống hạnh phúc trong gia dình của mình tuy đôi lúc nó cũng lâm vào tình trạng không được tốt lắm, em năng động và hoà đồng với mọi người, nhưng em không bao giờ tự tin khi đứng trước mặt a, không dám nói với a dù chỉ 1 câu chào hỏi bình thường. E cũng không bít mình bị làm sao nữa. Chắc có lẽ phép nhiệm màu chưa đén với e, và cuộc sống cho e gặp a chỉ để nhắc nhở e một điều, e còn nhiều thiếu xót lắm, còn nhiều thứ phải cố gắng và hoàn thiện...Em bít anh có công chúa của riêng mình, và cả em cũng sẽ có hoàng tử của riêng mình. Anh như 1 ngôi sao băng bay qua và không kịp để em có thể giữ lại, khoá học kết thúc đồng nghĩa với việc e sẽ không gặp lại a nữa, nhưng a ah, e sẽ cố gắng, cố gắng hơn trog cuộc sống để có thể tự tin hơn, và nếu 1 lúc nào đó vô tình gặp lại e có thể vui vẻ, điềm nhiên nhìn a, mỉm cười và hy vọng đến lúc ấy a vẫn còn nhớ e là ai!!!!Tam biệt a!!!!.
Mình rất thích câu chuyện này, ngay từ nhỏ đã rất thích. Mọi người cho rằng nó là một câu chuyện cổ tích, có phép nhiệm màu, có bà tiên phúc hậu và những ai trong trắng lương thiện sẽ luôn gặp điều tốt lành. Nhưng đối với mình nó lại rất thật, rất thật trong cụôc sống của chúng ta các ban ah!!! Các bạn thử nghĩ xem, lọ lem vẫn mãi là lọ lem nếu không có một ngày cô thay đổi các nhìn của mình: muốn dược ra ngoài, ra khỏi xó bếp nơi mà cô gắn bó bấy lâu, một môi trường quá đỗi quen thuộc của cô, bước ra cho dược như mọi người dù chỉ một chút thôi, một lúc ngắn ngủi. Và mình tin bất cư khi nào chúng ta cảm thấy cuộ sống mình đang phải chịu đựng khó khăn và vất vả thế nào thì hãy cứ ước mơ như lọ lem, phép màu chỉ xuất hiệ khi mỗi chúng ta co mơ ứôc và hoài bão thực hiện nó, cứ cố gắng hết mình, còn được hay không thì tính sau, dù thất bại thì chúng ta đã làm hết sức mình, khôg có gì phải hối tiếc phải không các bạn??? và còn một diều nứa mà theo mình nghĩ câu chuyện muốn nhắn gửi với chúng ta: không có chuyện một hoàng tử lấy một cô gái bình dân làm vợ cả, các bạn thử nghĩ xem, liệu một lọ lem suốt ngày chỉ quanh quẩn trong xó bếp thì hoàng tử có thèm chú ý đến hay chỉ khi cô bé lọ lem của chúng ta bỗng chốc trở thành 1 cô công chúa xinh đẹp lộng lẫy nổi bật nhất trong bữa tiệc ngày hôm đó thì hoàng tử mới chú ý đến và chỉ khi chú ý đến thi hoàng tử mới nhận thấy được vẻ đẹp của lọ lem, và theo mình nghĩ nó chỉ như 1 tình yêu sét đánh trogn một khoảnh khắc ngắn ngủi mà thôi. Sẽ chẳng có phép nhiệm màu nào để một hoàng tử từ trên cao thèm nhìn xuông đưới chân mình, và chỉ khi lọ lem trở nên ngang tầm với hoàng tử mà thôi, như vậy là rất đúng cả trong xã hội ngày nay.
và đúng trong tình huống của chúng ta nữa phải không a? Một tuần nhắn ngủi trôi qua, e bít trong số bao nhiêu con người thì chỉ có e và các bạn nhận ra a, còn a cắhc chỉ xem tụi e như một lũ nhóc. Khoá học này khép lại đã thay đổi nhận định của e về cuộc sống này rất nhiều, về mọi viêc xung quanh e và về cả bản thân e nữa. Như một phép nhiệm màu, e đã đậu và tham dự được vào khoá học này, được hợp tác với các bạn và gặp a. A không phải hoàng tử trong câu chuyện vì a rất gần gũi với chúng em, chia sẻ và dạy chúng em rất nhiều, và cả e nữa e không phải là lọ lem, e sống hạnh phúc trong gia dình của mình tuy đôi lúc nó cũng lâm vào tình trạng không được tốt lắm, em năng động và hoà đồng với mọi người, nhưng em không bao giờ tự tin khi đứng trước mặt a, không dám nói với a dù chỉ 1 câu chào hỏi bình thường. E cũng không bít mình bị làm sao nữa. Chắc có lẽ phép nhiệm màu chưa đén với e, và cuộc sống cho e gặp a chỉ để nhắc nhở e một điều, e còn nhiều thiếu xót lắm, còn nhiều thứ phải cố gắng và hoàn thiện...Em bít anh có công chúa của riêng mình, và cả em cũng sẽ có hoàng tử của riêng mình. Anh như 1 ngôi sao băng bay qua và không kịp để em có thể giữ lại, khoá học kết thúc đồng nghĩa với việc e sẽ không gặp lại a nữa, nhưng a ah, e sẽ cố gắng, cố gắng hơn trog cuộc sống để có thể tự tin hơn, và nếu 1 lúc nào đó vô tình gặp lại e có thể vui vẻ, điềm nhiên nhìn a, mỉm cười và hy vọng đến lúc ấy a vẫn còn nhớ e là ai!!!!Tam biệt a!!!!.

















