chưa bik ^^...
Saturday, January 24, 2009 7:59:16 AM
- Cảm giác đc bay lên thật là thích đấy...
- Nếu cậu thích, tớ sẽ đẩy xích đu cho cậu cả đời...
1 câu nói thật ngây ngô đáng iu, nhưng đối với con bé, đó lại là 1 lời nói dối thật ngọt ngào...
Đếm từng chiếc lá rơi...lại một mùa thu vội đi... năm tháng chờ đợi khoác cho chiếc xích đu một chiếc áo...màu của thời gian...màu của sự chờ đợi mỏi mòn...sự hoài vọng...khát khao... và có lẽ...có cả màu nước mắt của con bé nữa... Tận sâu thẳm trong đáy lòng nó...nó ước ao bên chiếc xích đu lại 1 lần nữa vang lên tiếng cười của 2 đứa nhỏ... dù biết ước mơ vẫn chỉ là ước mơ nhưng nó vẫn chờ...vẫn đợi...1 ngày nào đó, ánh sao mùa đông sẽ soi lối cho nó tìm thấy chàng hoàng tử của nó như trong cổ tích... Nó sẽ bước lên cầu vồng 7 màu... băng qua cánh đồng tuyết...dù nó có tan thành bọt biển như nàng tiên cá ... nó cũng sẽ kiếm tìm ng` mà nó ngày đêm nhớ nhung...chờ đợi...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó gọi tên thằng bé trong giấc mơ...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó tự hứa với lòng mình không được khóc... nhưng nó không thể làm đc...nước mắt nó cứ trào ra....
Không biết đã bao nhiêu lần... nó nhìn ra chiếc xích đu trước hiên nhà... tìm kiếm hình ảnh ngày xưa... và lúc nào hình ảnh trống vắng tàn nhẫn cũng kéo nó về với thực tại...

Không biết đã bao nhiêu lần... nó gửi lời nhắn của nó đến các thiên thần... mong chờ phép lạ sẽ xảy ra...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó nấc lên nghẹn ngào trong mưa... đôi mắt nó nhoè đi vì nước mắt của chính nó... mặn ...đắng...cay...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó muốn quên hết tất cả... nhưng... khó quá... nỗi nhớ trong nó càng sâu đậm hơn...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó đàn bản nhạc ngày xưa 2 đứa nó thích nhất 1 cách vô thức... có lẽ nó quá nhớ thằng bé, nhớ rất nhiều, nhiều lắm...hình ảnh ấy trong lòng nó chưa bao giờ phai nhạt... dù chỉ 1 phút... hay thậm chí chỉ là 1 giây... hình ảnh của thằng bé vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí nó...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó kiếm tìm bóng hình thằng bé trong những con đường mà nó đi qua... trong chiếc bóng xiêu vẹo cô đơn của nó... nó đang tìm 1 cơn mưa... cơn mưa chỉ riêng 2 đứa nó mà thôi...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó tự hỏi mình sao nó lại nhớ đến thế... nhớ đến quặn lòng... và lúc nào câu trả lời của nó cũng là... chính nó cũng chẳng biết nữa... chưa bao giờ nó cảm thấy 1 ng` thật sự quan trọng đối với nó đến nhường vậy... và giờ đây... nó đã mất ng` ấy rồi...
Thằng bé ra đi mang theo bao nhiu hồi ức của 2 đứa , nó thầm mong thằng bé chỉ mang theo những kỉ niệm đẹp, còn kỉ niệm đau buồn hãy để lại nơi đây với nó, chỉ 1 mik` nó đau đớn là đủ. Nếu có thể, nó mong mọi chuyện đã qua chỉ là 1 giấc mơ... 1 giấc mơ ngọt ngào và yên bình...
Nó thầm trách cuộc sống sao lại mang thằng pé đến... rồi lại mang thằng bé đi... nhanh như 1 cơn gió mà nó chỉ như ngọn cỏ không thể nào đuổi kịp, chỉ có thể bất lực nhìn gió rời xa, nhìn gió đi đến một nơi khác... xa lắm, xa tận phía chân trời, một nơi nó chưa đến bao giờ, cỏ chỉ là 1 điểm dừng chân của gió, tạm thời chứ không phải là mãi mãi,cỏ không thể giữ chân đc gió, bởi gió luôn luôn tự do tự tại, cỏ chỉ có thể khẽ rung mình chào đón gió, thì thầm với gió đôi điều, và đó là tất cả những j cỏ có thể làm cho gió...
Định mệnh... gió ra đi... dù đã biết trước sẽ có 1 ngày như thế... 1 ngày gió sẽ rời xa... nhưng cỏ vẫn thấy nhói đau... Dù gió không nói trước sẽ quay lại... nhưng cỏ vẫn chờ...vẫn đợi... mỏi mòn... Rồi cỏ già đi theo năm tháng... vàng úa... mưa cũng không làm cỏ tràn đầy sức sống như ngày xưa... rồi cỏ cũng ra đi... cỏ đã không chờ được đến ngày gió quay về...
Có thể sẽ đến một lúc nào đó, con bé cũng giống ngọn cỏ kia, không được nhìn thấy cơn gió của nó quay trở lại...
chàng hoàng tử ngày xưa của con bé....
Thuở ấy...
từ nhỏ, bên cạnh con pé đã có 2 thằng pé lớn hơn nó mấy tháng, vì thế, nó lun cảm nhận đc sự che chở của 2 thằng nhóc đó hì hì. Tụi nó thân đến nỗi cả tên ở trường cũng hok bik, chỉ gọi nhau = những biệt danh mà con bé tự đặt cho 2 thằng nhóc đó thôi, 1 thằng là mắt kiếng còn 1 thằng là kẹo giấy
, cả 2 thằng cùng gọi nó là pé kem, 2 thằng nhóc với 2 tính cách khác nhau, chiếm 2 vị trí khác nhau nhưng lun lun quan trọng trong lòng nó ko thay đổi đc.
Mắt Kiếng lun lun chăm chỉ học bài,( vì thía mới gọi là Mắt Kiếng chứ, học nhìu đến cận lun oy ) mà công nhận nó pro thiệt, những bài khó mà con pé bó tay nó đều giải đc tuốt, hok bik nó ăn j mà giỏi thế, nó cũng ăn kơm như mình thoy mà
) nhưgn cũng có lúc nó chăm chỉ quá khiến con pé phát bực, đi chơi cũng chẳng chịu đi, công nhận con pé shương nó thiệt nhưng mà ghét nó nhất những lúc nó vì học bài mà hok đi chơi >"< rủ rê ng` khác đi chơi đâu phải là tội đâu hi hi
Còn thằng Kẹo Giấy hik` như đã đc ông trời cho nó 1 sứ mệnh cực kỳ quan trọng là bảo vệ con pé mọi nơi mọi lúc, dù con pé đúng hay sai, chỉ cần ai dám ăn hiếp con pé là nó bay ra cứu
) dễ shương thiệt ha, nó còn bik cách an ủi con pé nữa, nó thg` làm những viên kẹo giấy đủ màu tặng con pé,từ nhỏ đến lớn, người đẩy xích đu cho pé Kem chính là Kẹo Giấy, và câu nói quen thuộc của nó là: “ Nếu Kem thik, Kẹo Giấy sẽ đẩy xích đu cho Kem cả đời…” ở bên Kẹo Giấy con pé cảm thấy an toàn và ấm áp, chính Kẹo Giấy đã làm cho con bé cảm thấy nó là ng` hạnh phúc nhất thế gian này...
Rồi 1 ngày...
1 thằng nhóc chuyển đến, lại ngay sát nhà con pé mới chết chứ ( 2 thằng Mắt Kiếng và Kẹo Giấy cứ ghen tị vs thằng nhóc đó hoài :"> ) nhưng phải công nhận thằng pé đó chảnh thiệt, mỗi lần gặp mặt là sinh sự, vì thế con pé ghét nó kinh khủng, ghét lắm lắm ấy. Vì thế, con bé cứ hay hỏi Kẹo Giấy về thằng nhỏ đágn ghét đó để bày trò chọc phá nó( hok hỉu sao mà Kẹo Giấy có thể thân vs thằng nhok quỷ sứ ),nhưng mà mỗi lần pé Kem hỏi, mặt Kẹo Giấy lại xịu xuống:
- sao Kem quan tâm đến Minh thế ( thằng nhỏ đó tên Minh mà )
vô tình con pé làm Kẹo Giấy buồn...
- hok có đâu, sao Kem quan tâm đc, chỉ là thấy nó đáng ghét thôi.
Kẹo Giấy cười hì hì,
- vậy mà Kẹo Giấy cứ tưởng...
- Tưởng sao ?
- Tự hỉu mà
Con pé tròn mắt ngạc nhiên trước nụ cười thật đáng ghét của thằng nhóc Kẹo Giấy, từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên con pé hỏi mà Kẹo Giấy hok trả lời >"<
Bây giờ Mắt Kiếng còn có thêm 1 biệt danh nữa là Lá, bởi vì, Lá hok còn là của riêng pé Kem, Gió đã đến và mang Lá bay đi, bây h Kem chỉ như 1 đứa em gái dễ shương thoy àh
Kem đem chuyện của Kẹo Giấy kể vs Mắt Kiếng, Mắt Kiếng nằm lăn ra mà cười khiến Kem phát bực:
- He he chẳng lẽ Kem hok nhận ra là Kẹo Giấy đang ghen àh ?
)
- Ghen áh? Kẹo Giấy cũng bik ghen àh? :O hok hỉu sao trong lòng con pé cảm thấy vui vui...
- Mà Kem có thik Kẹo Giấy hok chứ?
- Hì :">
Lại nói về Minh, hem bik sao lại trùng hợp thía, nó học cùng luv vs con pé, lại ngồi cùng bàn nữa chứ,(thật ra là do nó ép đứa bạn bên cạnh Kem đổi chỗ), vậy là chuỗi ngày chiến tranh liên miên bắt đầu oy đây
Quả đúng như thía, hok ngày nào tụi nó hok cãi nhau, mà đa số là thằng pé thắng, mỗi lần vậy, nhìn vẻ mặt đắc thắng của nó, con pé tức hok chịu đc. Vì vậy đã ghét, con pé càng ghét nó thêm >"<
Vậy mà hok hỉu sao mấy đứa con gái trong luv chết mê chết mệt nó, nói nó là bạch mã hoàng tử đẹp zai lạnh lùng, hok bik tụi nó làm sao nữa, nhìn kĩ lại thì Minh kute thiệt, nhưng đâu tuyệt vời như tụi nó nói, dù j thì Kem vẫn rất ghét nó >"<
Nhưng mà dù j thì pé Kem cũng phải cám ơn Minh, hok hỉu sao từ khi nó đổi chỗ xuống ngồi gần Kem thì Kẹo Giấy qua luv thăm Kem nhìu hơn hẳn, quan tâm đến Kem nhìu hơn, tim pé Kem khẽ reo lên hạnh phúc... có lẽ đó là rung động đầu đời...
Kem lại đến nhờ Mắt Kiếng tư vấn
- Vậy là Kem thik Kẹo Giấy oy, 2 ng` xứng đôi nhắm áh ! =)) sắp tới valentine, Kem tặng Kẹo Giấy chocolate đi
)
- Uhm... có lẽ...:">
Nhưng chưa đến valentine, Kẹo Giấy đã tỏ tình vs Kem :"> ... Khỏi nói cũng bik Pé Kem đã vui mừng đến thế nào, pé khẽ gật đầu đồng ý, chưa bao h pé nghĩ là Kẹo Giấy sẽ thik pé ( dù Mắt Kiếng đã chắc chắn vậy ), Kẹo Giấy thuộc loại hot boy mà, pé cảm thấy mình là ng` hạnh phúc nhất trên thế gian này...
Từ hôm đó, pé Kem và Kẹo Giấy luôn luôn bên nhau, làm j cũng có nhau, Kẹo giấy chở kem đến trường, dẫn Kem đi xem phim... hì hì biết bao nhiu fan của Kẹo Giấy phải ghen tị vs Kem... Đc yêu đúng là thật hạnh phúc...
Đến ngày valetine, bọn bạn gái trong luv rủ nhau tập trung lại làm chocolate, pé Kem bối rối, từ pé đến h đã làm chocolate lần nào đâu
, nhưng mà nghĩ đến đêm 24/2 đc đi chơi vs kẹo Giấy là pé vui hẳn lên. Dù vậy, vụng về thì vẫn là vụng về đâu thay đổi đc, dù có vui cũng như thế…
Èo, trời tối nhanh thế hok bik, pé năn nỉ mãi bác bảo vệ mới cho mượn phòng công nghệ, làm sao đây, có thức hết đêm nay chưa chắc đã xong, nhưng chỉ đc mượn đến 7h thoy, ây da, thôi đừng than thở nữa, phải cố lên mới đc…
- Eh nàh! Pà định ở lại đến mấy h hả?
- Áh! -Chén chocolate pé đang cầm rơi xuống đất vỡ tan- Oh no! vỡ mất rồi, tại Minh bất ngờ kiu ng` ta quay lại đó!
- Tại tui sợ để pà ở đây có thể pà phá hoại trường hok chừng… mà sao h này pà chưa về nhà hả?
- Minh bik làm j…
có nói Minh cũng hok hỉu đâu…
. Tại Minh mà tui phải làm lại nàh…
Nói đoạn, con pé cúi xuống nhặt các mảnh vỡ, Minh cũng cúi xuống nhặt giúp:
- Hok phải tui mún giúp pà đâu, tại tui hok mún mắc nợ pà thôi…
Vẫn là cái giọng khó ưa ấy, nhưng con pé cảm thấy vui vui trong lòng: “ có lẽ Minh hok đáng ghét như mình nghĩ
”-con pé nhủ thầm với mik` như vậy
- Pà làm j mà nhìn tui chăm chú thế, thik tui rồi hả =))
- Làm j có chuyện đó >”< - con pé vội đứng dậy, có lẽ thằng pé hok bik mặt con pé lúc nãy đỏ bừng :”>
- Hok phải thì thôi, mà pà bik làm thiệt hok đó ;
- Coi thường tui hả, để đó tui sẽ làm chocolate tuyệt vời nhất thế giới cho Minh coi, hok có j làm khó đc pé Kem này hết áh …
- Há há đc đc, tui sẽ cố gắng giữ cho phòng này hok bị nổ khi pà đagn làm…
Minh cười hì hì… Nụ cười đágn ghét… nhưng nhìn Minh cười tươi vậy sao Kem lại chẳng còn thấy ghét nó , khó hỉu ghia
). Rồi bỗng dưng con pé cũng nhoẻn miệng cười, có lẽ đây là lần đầu 2 đứa nó cùng cười sau khi đốp chát vs nhau, tiếng cười ấy cứ vang mãi trong tâm hồn 2 đứa nhỏ…
- Á! Thôi chết! Đứt tay oy !
- Choy oy! Có ai vụng về như pà hok? Đưa tui coi nah… Vết thương hok sâu lắm, vậy mà cũng hét lên cho to…
Minh lấy băng cá nhân băng vết thương lại cho con pé…
- Đc roy, pà ngồi đó, tui làm cho, hok bik làm mà hok nói sớm, để tay bị thg oy thấy chưa…
- Hok đc, chocolate phải tự làm mới có ý nghĩa…
- Pà hok tin tưởng tui, sợ tui ăn vụng của pà hả? mà pà định tặng cho ai dzạ… Chắc là thằng nhỏ Kẹo Giấy của pà chứ j?
- ……….
Con pé đỏ mặt, hok đáp. Minh cảm thấy buồn buồn… Có lẽ…hok bik từ bao h… nó đã thik pé Kem oy…
Minh làm chocolate còn vip hơn mấy đứa bạn con pé nữa, xét về mặt này thì nó đáng đc con pé tôn làm sư phụ
. Hoàn thành xong, Minh cười đắc thắng:
- Sao hả… phục tài tui chưa…
- Hì còn lâu nhá, nếu tay tui hok bị đau tay tui làm còn pro hơn-nói thế chứ trong lòng con pé phục Minh lắm…
Con pé thu dọn đồ đạc, trả phòng lại cho bác bảo vệ…
- Nèh sao Minh đi theo tui hả?
- Ai thèm đi theo pà, pà quên là nhà tui gần nhà pà hả, đi đg` này chứ đi đg` nào…
Ra đến cổng trường, Kẹo Giấy cũng vừa chạy đến, pé Kem vội bước đến bên Kẹo Giấy… Vẫn biết là vậy, vẫn biết pé Kem ko phải của Minh… nhưng sao nhìn Kem với ai kia mà lòng Minh thấy đau, thấy nhói… có lẽ đây chính là cảm giác ghen tuông mà ng` đời vẫn thường nói…
- Sao Kem ở lại trường tối vậy?
- Hì hì, bí mật
- Thôi tui về trứơc nhé ! Minh nói rồi quay đi, đi thật nhanh…
- Kem ở trường với Minh hả?
- Hì hì chỉ là tình cờ gặp thoy, Kẹo Giấy ghen hả … yên tâm, Kem chỉ iu mỗi mik` anh thôi
- Nhưng mừ anh lo cho Kem lắm
2 đứa vừa đi vừa nói chuyện, cười đùa… hạnh phúc :X
Tích tắc tích tắc… thời gian dần trôi…. Kem và Kẹo Giấy vẫn iu nhau, Mắt Kiếng vẫn là “ chuyên gia tư vấn tình cảm” và có cả 1 thằng nhóc đáng ghét tên Minh ngày nào cũng gây chiến với pé Kem
1 ngày kia…
- Anh xin lỗi, có lẽ chúng ta nên … kết thúc thôi…
Pé Kem ko nói j, pé đã biết trước… có 1 cô gái iu anh, khi bik Kem và anh ju nhau đã bỏ ăn bỏ ngủ… bây h phải nhập viện, chắc chắn là vì cô ấy .... Vì cô ấy… phải ko anh… pé mún hỏi nhưng pé hok dám lên tiếng… pé sợ câu trả lời sẽ thật phũ phàng đối vs pé… pé mún tin rằng trong trái tim anh vẫn còn pé, hãy để pé đc lưu lại những phút giây thật ngọt ngào bên anh
- Anh sẽ ju cô ấy, phải ko? – cúôi cùng pé cũng hỏi đc…
Anh cúi đầu, ko đáp, pé đã biết đc câu trả lời, pé bước ra khỏi quán nước, quán nước kỉ niệm… của Kem và anh ấy…
Bỗng trời đổ mưa, có lẽ sẽ là 1 cảnh lãng mạn như trong phim, nhưng pé chẳng thik thế, pé chạy ra giữa trời mưa… để chẳng ai thấy pé khóc… để pé gọi tên anh mà chẳng ai hay …
Kẹo Giấy nhìn ra ngoài trời mưa, mún ôm pé vào trong vòng tay như ngày xưa… nhưng ko thể… ko thể đc … vì chính Kẹo Giấy là ng` quyết định chia tay… ng` mà Kẹo Giấy nên nghĩ tới lúc này là 1 ng` khác, ko phải là Kem…
Nếu là ngày xưa, trong những ngày mưa thế này, pé và anh tay trong tay, dưới một chiếc ô màu xanh, anh sẽ hát cho pé nghe hoặc pé sẽ đặt vào tay anh chiếc máy MP4… Và mưa là những ngày hạnh phúc của pé… Những kỉ niệm ngọt ngào dưới cơn mưa… anh chở pé về dưới cơn mưa, nhưng xe đạp bị hỏng, anh dắt xe, pé đi bên anh, dừng lại dưới tấm che của 1 nơi sửa xe bên đường, anh mua áo mưa cho pé… Chỉ thế thôi, pé đã cảm thấy thật hạnh phúc…
Thế nhưng h đây, hạnh phúc ấy sao xa vời quá… một mình pé dưới mưa, 1 mình pé bước trong mưa… pé bùn, pé nhớ… liệu ng` ấy có hỉu đc nỗi lòng pé ko? tại sao pé phải tự dày vò mik` như thế? Nước mắt pé rơi, pé khóc ư? Ko đâu, hạt bụi bay vào mắt thôi mà, nhưng …. trời mưa thì làm sao có bụi hả pé… pé đúng là ngốc… ngốc đến mức ko bik nói dối… 1 lí do làm pé khóc thôi… chẳng lẽ pé ko bik sao…
- Nếu cậu thích, tớ sẽ đẩy xích đu cho cậu cả đời...
1 câu nói thật ngây ngô đáng iu, nhưng đối với con bé, đó lại là 1 lời nói dối thật ngọt ngào...
Đếm từng chiếc lá rơi...lại một mùa thu vội đi... năm tháng chờ đợi khoác cho chiếc xích đu một chiếc áo...màu của thời gian...màu của sự chờ đợi mỏi mòn...sự hoài vọng...khát khao... và có lẽ...có cả màu nước mắt của con bé nữa... Tận sâu thẳm trong đáy lòng nó...nó ước ao bên chiếc xích đu lại 1 lần nữa vang lên tiếng cười của 2 đứa nhỏ... dù biết ước mơ vẫn chỉ là ước mơ nhưng nó vẫn chờ...vẫn đợi...1 ngày nào đó, ánh sao mùa đông sẽ soi lối cho nó tìm thấy chàng hoàng tử của nó như trong cổ tích... Nó sẽ bước lên cầu vồng 7 màu... băng qua cánh đồng tuyết...dù nó có tan thành bọt biển như nàng tiên cá ... nó cũng sẽ kiếm tìm ng` mà nó ngày đêm nhớ nhung...chờ đợi...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó gọi tên thằng bé trong giấc mơ...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó tự hứa với lòng mình không được khóc... nhưng nó không thể làm đc...nước mắt nó cứ trào ra....
Không biết đã bao nhiêu lần... nó nhìn ra chiếc xích đu trước hiên nhà... tìm kiếm hình ảnh ngày xưa... và lúc nào hình ảnh trống vắng tàn nhẫn cũng kéo nó về với thực tại...

Không biết đã bao nhiêu lần... nó gửi lời nhắn của nó đến các thiên thần... mong chờ phép lạ sẽ xảy ra...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó nấc lên nghẹn ngào trong mưa... đôi mắt nó nhoè đi vì nước mắt của chính nó... mặn ...đắng...cay...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó muốn quên hết tất cả... nhưng... khó quá... nỗi nhớ trong nó càng sâu đậm hơn...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó đàn bản nhạc ngày xưa 2 đứa nó thích nhất 1 cách vô thức... có lẽ nó quá nhớ thằng bé, nhớ rất nhiều, nhiều lắm...hình ảnh ấy trong lòng nó chưa bao giờ phai nhạt... dù chỉ 1 phút... hay thậm chí chỉ là 1 giây... hình ảnh của thằng bé vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí nó...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó kiếm tìm bóng hình thằng bé trong những con đường mà nó đi qua... trong chiếc bóng xiêu vẹo cô đơn của nó... nó đang tìm 1 cơn mưa... cơn mưa chỉ riêng 2 đứa nó mà thôi...
Không biết đã bao nhiêu lần... nó tự hỏi mình sao nó lại nhớ đến thế... nhớ đến quặn lòng... và lúc nào câu trả lời của nó cũng là... chính nó cũng chẳng biết nữa... chưa bao giờ nó cảm thấy 1 ng` thật sự quan trọng đối với nó đến nhường vậy... và giờ đây... nó đã mất ng` ấy rồi...
Thằng bé ra đi mang theo bao nhiu hồi ức của 2 đứa , nó thầm mong thằng bé chỉ mang theo những kỉ niệm đẹp, còn kỉ niệm đau buồn hãy để lại nơi đây với nó, chỉ 1 mik` nó đau đớn là đủ. Nếu có thể, nó mong mọi chuyện đã qua chỉ là 1 giấc mơ... 1 giấc mơ ngọt ngào và yên bình...
Nó thầm trách cuộc sống sao lại mang thằng pé đến... rồi lại mang thằng bé đi... nhanh như 1 cơn gió mà nó chỉ như ngọn cỏ không thể nào đuổi kịp, chỉ có thể bất lực nhìn gió rời xa, nhìn gió đi đến một nơi khác... xa lắm, xa tận phía chân trời, một nơi nó chưa đến bao giờ, cỏ chỉ là 1 điểm dừng chân của gió, tạm thời chứ không phải là mãi mãi,cỏ không thể giữ chân đc gió, bởi gió luôn luôn tự do tự tại, cỏ chỉ có thể khẽ rung mình chào đón gió, thì thầm với gió đôi điều, và đó là tất cả những j cỏ có thể làm cho gió...
Định mệnh... gió ra đi... dù đã biết trước sẽ có 1 ngày như thế... 1 ngày gió sẽ rời xa... nhưng cỏ vẫn thấy nhói đau... Dù gió không nói trước sẽ quay lại... nhưng cỏ vẫn chờ...vẫn đợi... mỏi mòn... Rồi cỏ già đi theo năm tháng... vàng úa... mưa cũng không làm cỏ tràn đầy sức sống như ngày xưa... rồi cỏ cũng ra đi... cỏ đã không chờ được đến ngày gió quay về...
Có thể sẽ đến một lúc nào đó, con bé cũng giống ngọn cỏ kia, không được nhìn thấy cơn gió của nó quay trở lại...
chàng hoàng tử ngày xưa của con bé....
Thuở ấy...
từ nhỏ, bên cạnh con pé đã có 2 thằng pé lớn hơn nó mấy tháng, vì thế, nó lun cảm nhận đc sự che chở của 2 thằng nhóc đó hì hì. Tụi nó thân đến nỗi cả tên ở trường cũng hok bik, chỉ gọi nhau = những biệt danh mà con bé tự đặt cho 2 thằng nhóc đó thôi, 1 thằng là mắt kiếng còn 1 thằng là kẹo giấy
, cả 2 thằng cùng gọi nó là pé kem, 2 thằng nhóc với 2 tính cách khác nhau, chiếm 2 vị trí khác nhau nhưng lun lun quan trọng trong lòng nó ko thay đổi đc.
Mắt Kiếng lun lun chăm chỉ học bài,( vì thía mới gọi là Mắt Kiếng chứ, học nhìu đến cận lun oy ) mà công nhận nó pro thiệt, những bài khó mà con pé bó tay nó đều giải đc tuốt, hok bik nó ăn j mà giỏi thế, nó cũng ăn kơm như mình thoy mà
) nhưgn cũng có lúc nó chăm chỉ quá khiến con pé phát bực, đi chơi cũng chẳng chịu đi, công nhận con pé shương nó thiệt nhưng mà ghét nó nhất những lúc nó vì học bài mà hok đi chơi >"< rủ rê ng` khác đi chơi đâu phải là tội đâu hi hiCòn thằng Kẹo Giấy hik` như đã đc ông trời cho nó 1 sứ mệnh cực kỳ quan trọng là bảo vệ con pé mọi nơi mọi lúc, dù con pé đúng hay sai, chỉ cần ai dám ăn hiếp con pé là nó bay ra cứu
) dễ shương thiệt ha, nó còn bik cách an ủi con pé nữa, nó thg` làm những viên kẹo giấy đủ màu tặng con pé,từ nhỏ đến lớn, người đẩy xích đu cho pé Kem chính là Kẹo Giấy, và câu nói quen thuộc của nó là: “ Nếu Kem thik, Kẹo Giấy sẽ đẩy xích đu cho Kem cả đời…” ở bên Kẹo Giấy con pé cảm thấy an toàn và ấm áp, chính Kẹo Giấy đã làm cho con bé cảm thấy nó là ng` hạnh phúc nhất thế gian này...Rồi 1 ngày...
1 thằng nhóc chuyển đến, lại ngay sát nhà con pé mới chết chứ ( 2 thằng Mắt Kiếng và Kẹo Giấy cứ ghen tị vs thằng nhóc đó hoài :"> ) nhưng phải công nhận thằng pé đó chảnh thiệt, mỗi lần gặp mặt là sinh sự, vì thế con pé ghét nó kinh khủng, ghét lắm lắm ấy. Vì thế, con bé cứ hay hỏi Kẹo Giấy về thằng nhỏ đágn ghét đó để bày trò chọc phá nó( hok hỉu sao mà Kẹo Giấy có thể thân vs thằng nhok quỷ sứ ),nhưng mà mỗi lần pé Kem hỏi, mặt Kẹo Giấy lại xịu xuống:
- sao Kem quan tâm đến Minh thế ( thằng nhỏ đó tên Minh mà )
vô tình con pé làm Kẹo Giấy buồn...
- hok có đâu, sao Kem quan tâm đc, chỉ là thấy nó đáng ghét thôi.
Kẹo Giấy cười hì hì,
- vậy mà Kẹo Giấy cứ tưởng...
- Tưởng sao ?
- Tự hỉu mà

Con pé tròn mắt ngạc nhiên trước nụ cười thật đáng ghét của thằng nhóc Kẹo Giấy, từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên con pé hỏi mà Kẹo Giấy hok trả lời >"<
Bây giờ Mắt Kiếng còn có thêm 1 biệt danh nữa là Lá, bởi vì, Lá hok còn là của riêng pé Kem, Gió đã đến và mang Lá bay đi, bây h Kem chỉ như 1 đứa em gái dễ shương thoy àh
Kem đem chuyện của Kẹo Giấy kể vs Mắt Kiếng, Mắt Kiếng nằm lăn ra mà cười khiến Kem phát bực:
- He he chẳng lẽ Kem hok nhận ra là Kẹo Giấy đang ghen àh ?
)- Ghen áh? Kẹo Giấy cũng bik ghen àh? :O hok hỉu sao trong lòng con pé cảm thấy vui vui...
- Mà Kem có thik Kẹo Giấy hok chứ?
- Hì :">
Lại nói về Minh, hem bik sao lại trùng hợp thía, nó học cùng luv vs con pé, lại ngồi cùng bàn nữa chứ,(thật ra là do nó ép đứa bạn bên cạnh Kem đổi chỗ), vậy là chuỗi ngày chiến tranh liên miên bắt đầu oy đây

Quả đúng như thía, hok ngày nào tụi nó hok cãi nhau, mà đa số là thằng pé thắng, mỗi lần vậy, nhìn vẻ mặt đắc thắng của nó, con pé tức hok chịu đc. Vì vậy đã ghét, con pé càng ghét nó thêm >"<
Vậy mà hok hỉu sao mấy đứa con gái trong luv chết mê chết mệt nó, nói nó là bạch mã hoàng tử đẹp zai lạnh lùng, hok bik tụi nó làm sao nữa, nhìn kĩ lại thì Minh kute thiệt, nhưng đâu tuyệt vời như tụi nó nói, dù j thì Kem vẫn rất ghét nó >"<
Nhưng mà dù j thì pé Kem cũng phải cám ơn Minh, hok hỉu sao từ khi nó đổi chỗ xuống ngồi gần Kem thì Kẹo Giấy qua luv thăm Kem nhìu hơn hẳn, quan tâm đến Kem nhìu hơn, tim pé Kem khẽ reo lên hạnh phúc... có lẽ đó là rung động đầu đời...
Kem lại đến nhờ Mắt Kiếng tư vấn
- Vậy là Kem thik Kẹo Giấy oy, 2 ng` xứng đôi nhắm áh ! =)) sắp tới valentine, Kem tặng Kẹo Giấy chocolate đi
)- Uhm... có lẽ...:">
Nhưng chưa đến valentine, Kẹo Giấy đã tỏ tình vs Kem :"> ... Khỏi nói cũng bik Pé Kem đã vui mừng đến thế nào, pé khẽ gật đầu đồng ý, chưa bao h pé nghĩ là Kẹo Giấy sẽ thik pé ( dù Mắt Kiếng đã chắc chắn vậy ), Kẹo Giấy thuộc loại hot boy mà, pé cảm thấy mình là ng` hạnh phúc nhất trên thế gian này...
Từ hôm đó, pé Kem và Kẹo Giấy luôn luôn bên nhau, làm j cũng có nhau, Kẹo giấy chở kem đến trường, dẫn Kem đi xem phim... hì hì biết bao nhiu fan của Kẹo Giấy phải ghen tị vs Kem... Đc yêu đúng là thật hạnh phúc...
Đến ngày valetine, bọn bạn gái trong luv rủ nhau tập trung lại làm chocolate, pé Kem bối rối, từ pé đến h đã làm chocolate lần nào đâu
, nhưng mà nghĩ đến đêm 24/2 đc đi chơi vs kẹo Giấy là pé vui hẳn lên. Dù vậy, vụng về thì vẫn là vụng về đâu thay đổi đc, dù có vui cũng như thế…
Èo, trời tối nhanh thế hok bik, pé năn nỉ mãi bác bảo vệ mới cho mượn phòng công nghệ, làm sao đây, có thức hết đêm nay chưa chắc đã xong, nhưng chỉ đc mượn đến 7h thoy, ây da, thôi đừng than thở nữa, phải cố lên mới đc…
- Eh nàh! Pà định ở lại đến mấy h hả?
- Áh! -Chén chocolate pé đang cầm rơi xuống đất vỡ tan- Oh no! vỡ mất rồi, tại Minh bất ngờ kiu ng` ta quay lại đó!
- Tại tui sợ để pà ở đây có thể pà phá hoại trường hok chừng… mà sao h này pà chưa về nhà hả?
- Minh bik làm j…
có nói Minh cũng hok hỉu đâu…
. Tại Minh mà tui phải làm lại nàh…Nói đoạn, con pé cúi xuống nhặt các mảnh vỡ, Minh cũng cúi xuống nhặt giúp:
- Hok phải tui mún giúp pà đâu, tại tui hok mún mắc nợ pà thôi…
Vẫn là cái giọng khó ưa ấy, nhưng con pé cảm thấy vui vui trong lòng: “ có lẽ Minh hok đáng ghét như mình nghĩ
”-con pé nhủ thầm với mik` như vậy- Pà làm j mà nhìn tui chăm chú thế, thik tui rồi hả =))
- Làm j có chuyện đó >”< - con pé vội đứng dậy, có lẽ thằng pé hok bik mặt con pé lúc nãy đỏ bừng :”>
- Hok phải thì thôi, mà pà bik làm thiệt hok đó ;

- Coi thường tui hả, để đó tui sẽ làm chocolate tuyệt vời nhất thế giới cho Minh coi, hok có j làm khó đc pé Kem này hết áh …
- Há há đc đc, tui sẽ cố gắng giữ cho phòng này hok bị nổ khi pà đagn làm…
Minh cười hì hì… Nụ cười đágn ghét… nhưng nhìn Minh cười tươi vậy sao Kem lại chẳng còn thấy ghét nó , khó hỉu ghia
). Rồi bỗng dưng con pé cũng nhoẻn miệng cười, có lẽ đây là lần đầu 2 đứa nó cùng cười sau khi đốp chát vs nhau, tiếng cười ấy cứ vang mãi trong tâm hồn 2 đứa nhỏ…- Á! Thôi chết! Đứt tay oy !
- Choy oy! Có ai vụng về như pà hok? Đưa tui coi nah… Vết thương hok sâu lắm, vậy mà cũng hét lên cho to…
Minh lấy băng cá nhân băng vết thương lại cho con pé…
- Đc roy, pà ngồi đó, tui làm cho, hok bik làm mà hok nói sớm, để tay bị thg oy thấy chưa…
- Hok đc, chocolate phải tự làm mới có ý nghĩa…
- Pà hok tin tưởng tui, sợ tui ăn vụng của pà hả? mà pà định tặng cho ai dzạ… Chắc là thằng nhỏ Kẹo Giấy của pà chứ j?
- ……….
Con pé đỏ mặt, hok đáp. Minh cảm thấy buồn buồn… Có lẽ…hok bik từ bao h… nó đã thik pé Kem oy…
Minh làm chocolate còn vip hơn mấy đứa bạn con pé nữa, xét về mặt này thì nó đáng đc con pé tôn làm sư phụ
. Hoàn thành xong, Minh cười đắc thắng:- Sao hả… phục tài tui chưa…
- Hì còn lâu nhá, nếu tay tui hok bị đau tay tui làm còn pro hơn-nói thế chứ trong lòng con pé phục Minh lắm…
Con pé thu dọn đồ đạc, trả phòng lại cho bác bảo vệ…
- Nèh sao Minh đi theo tui hả?
- Ai thèm đi theo pà, pà quên là nhà tui gần nhà pà hả, đi đg` này chứ đi đg` nào…
Ra đến cổng trường, Kẹo Giấy cũng vừa chạy đến, pé Kem vội bước đến bên Kẹo Giấy… Vẫn biết là vậy, vẫn biết pé Kem ko phải của Minh… nhưng sao nhìn Kem với ai kia mà lòng Minh thấy đau, thấy nhói… có lẽ đây chính là cảm giác ghen tuông mà ng` đời vẫn thường nói…
- Sao Kem ở lại trường tối vậy?
- Hì hì, bí mật
- Thôi tui về trứơc nhé ! Minh nói rồi quay đi, đi thật nhanh…
- Kem ở trường với Minh hả?
- Hì hì chỉ là tình cờ gặp thoy, Kẹo Giấy ghen hả … yên tâm, Kem chỉ iu mỗi mik` anh thôi

- Nhưng mừ anh lo cho Kem lắm

2 đứa vừa đi vừa nói chuyện, cười đùa… hạnh phúc :X
Tích tắc tích tắc… thời gian dần trôi…. Kem và Kẹo Giấy vẫn iu nhau, Mắt Kiếng vẫn là “ chuyên gia tư vấn tình cảm” và có cả 1 thằng nhóc đáng ghét tên Minh ngày nào cũng gây chiến với pé Kem

1 ngày kia…
- Anh xin lỗi, có lẽ chúng ta nên … kết thúc thôi…
Pé Kem ko nói j, pé đã biết trước… có 1 cô gái iu anh, khi bik Kem và anh ju nhau đã bỏ ăn bỏ ngủ… bây h phải nhập viện, chắc chắn là vì cô ấy .... Vì cô ấy… phải ko anh… pé mún hỏi nhưng pé hok dám lên tiếng… pé sợ câu trả lời sẽ thật phũ phàng đối vs pé… pé mún tin rằng trong trái tim anh vẫn còn pé, hãy để pé đc lưu lại những phút giây thật ngọt ngào bên anh
- Anh sẽ ju cô ấy, phải ko? – cúôi cùng pé cũng hỏi đc…
Anh cúi đầu, ko đáp, pé đã biết đc câu trả lời, pé bước ra khỏi quán nước, quán nước kỉ niệm… của Kem và anh ấy…
Bỗng trời đổ mưa, có lẽ sẽ là 1 cảnh lãng mạn như trong phim, nhưng pé chẳng thik thế, pé chạy ra giữa trời mưa… để chẳng ai thấy pé khóc… để pé gọi tên anh mà chẳng ai hay …
Kẹo Giấy nhìn ra ngoài trời mưa, mún ôm pé vào trong vòng tay như ngày xưa… nhưng ko thể… ko thể đc … vì chính Kẹo Giấy là ng` quyết định chia tay… ng` mà Kẹo Giấy nên nghĩ tới lúc này là 1 ng` khác, ko phải là Kem…
Nếu là ngày xưa, trong những ngày mưa thế này, pé và anh tay trong tay, dưới một chiếc ô màu xanh, anh sẽ hát cho pé nghe hoặc pé sẽ đặt vào tay anh chiếc máy MP4… Và mưa là những ngày hạnh phúc của pé… Những kỉ niệm ngọt ngào dưới cơn mưa… anh chở pé về dưới cơn mưa, nhưng xe đạp bị hỏng, anh dắt xe, pé đi bên anh, dừng lại dưới tấm che của 1 nơi sửa xe bên đường, anh mua áo mưa cho pé… Chỉ thế thôi, pé đã cảm thấy thật hạnh phúc…
Thế nhưng h đây, hạnh phúc ấy sao xa vời quá… một mình pé dưới mưa, 1 mình pé bước trong mưa… pé bùn, pé nhớ… liệu ng` ấy có hỉu đc nỗi lòng pé ko? tại sao pé phải tự dày vò mik` như thế? Nước mắt pé rơi, pé khóc ư? Ko đâu, hạt bụi bay vào mắt thôi mà, nhưng …. trời mưa thì làm sao có bụi hả pé… pé đúng là ngốc… ngốc đến mức ko bik nói dối… 1 lí do làm pé khóc thôi… chẳng lẽ pé ko bik sao…







