mat hi's blog >>_<<

dung thuong tiec hom qua , dung doi ngay mai va dung lang tranh hom nay !

Subscribe to RSS feed

Con đường có lá me bay..........

Em có còn nhớ đến hàng me xưa
Vừa độ nay đã đang mùa thay lá
Bao rắc lá khiến lòng anh nhớ quá
Thuở chúng mình ngập lối bước chân quen

Bao buổi chiều cửa gió quên gài then
Ta lặng lẽ đếm từng hàng lá úa
Vương trên tóc trên vai em là lụa
Và ngập trời trong đáy mắt trong veo

Và hồi ấy nắng cũng úa vàng theo
Theo câu hát và lời thơ anh viết
Để chiều buông gió thì thầm tiễn biệt
Bao phiến tròn lá chấp chới chao nghiêng

Còn nhớ không hồi ấy một lối riêng
Của chúng mình qua hàng me say giấc
Cứ mãi hoài ước sao dài dằng dặc
Để bước mình cứ mãi sánh bên nhau…..

Và độ ấy lá me cũng thắm màu
Xanh mơn mởn như tình mình thuở ấy
Và cứ ngỡ lá xanh hoài mãi vậy
Nhưng trái mùa hiu hắt mãi vàng oi

Đã bao mùa thay lá mới em ơi !
Hàng me kia vẫn tỉ tê hoài nhắc
Dấu chân xưa trên đường quen vẫn khắc
Mà bóng người chỉ mãi một liêu xiêu

Về đi em….cho chiều hoang thôi sẽ hết cô liêu….
Cho thắm hơn những màu xanh lá mới
Và cho anh hết ngóng trông hoài đợi
Những buổi chiều sánh bước lối me bay….…

xot xa !


past


xoe ban tay va nhin vao ke~ la
em thay gi lap lanh anh sao roi
hay co chang khe vo~ tinh ta do
anh trang vao da^m nat nhung yeu thuong!!!!

bong chieu nga~ xuong nhung suy tu
dem da^`n o^m no^~i nie`m trong tri nho'
ngay` da qua nhung va^n~ con` luu giu
chut nang' ho^ng` mo` nhat buo^~i chia tay.....

To^i mit anh oi , troi de^m sao chang~ to ~
trang sao dau ma` chi~ thay ma^y mo`
hay chi~ rieng em dam' chim` trong ao~ tuong
De^~ ma^t' anh roi ma` cu ngo~ dau da^y...

entry for love


Đã lâu rồi mình k viết một entry nào dành cho tình cảm cả, sống trong cuộc đời, nếu không có tình yêu chắc là khó sống lắm, có người đã đi tìm cả đời cho đến lúc cuối cùng mới nhận ra rằng mình đã tìm nhầm, còn có người thì hằng ngày vẫn sống vẫn tồn tại bên cạnh nó mà không hề nhận ra, với bản thân tôi, tôi cũng đang đi tìm kiếm, tìm một cái gì đó mà đôi lúc thật mơ hồ đôi lúc lại thật rõ ràng, đi tìm nhịp đập cho trái tim mình, tôi vui và hạnh phúc cho những gì tôi trãi qua và cho những người tôi đã gặp trong đời, tôi hạnh phúc vì những gì tôi mong muốn đã đến bên cạnh họ, mối tình đầu sắp bước lên xe hoa, tình yêu thời học trò nồng nàn, da diết đã vui bên chân trời mới.Cuộc sống vẫn cứ trôi và tôi vẫn tìm kiếm trong cái mớ hỗn độn cuộc đời, có thể tôi sẽ không bao giờ tìm thấy nhưng tôi sẽ không mất hy vọng và không thôi tìm kiếm...

Tôi không gục ngã !



Tôi từng khóc cho nỗi đau của mình, từng tuyệt vọng trước những bế tắc gặp phải, từng cô đơn, hoang mang và có lúc tưởng chừng mình đang rơi tự do xuống vực thẳm không đáy tự tạo. Và dĩ nhiên tôi buông lời trách móc, than phiền cho những gì cuộc sống mang đến mà tôi cảm thấy không hài lòng.

Phan Thụy Uyên Hân

Cho đến một ngày, khi ánh bình minh làm tôi thức giấc, tôi biết mình còn sống, nghĩa là tôi đã không gục ngã cho tất cả những gì cuộc sống mang đến.

Bạn, tôi hay tất cả mọi người đều có một lúc nào đó, niềm tin yêu vào cuộc sống bị lung lay. Nhiều người vội vã nghĩ đến cái chết như một giải thoát khỏi những phiền toái, đau đớn, mất mát... Nhưng có đáng phải hy sinh mạng sống mà hàng triệu người khác, những bệnh nhân ung thư, những con người xấu số gặp tai nạn... khao khát không? Chẳng lẽ không còn sự lựa chọn nào tốt hơn sao?

Khi bạn cảm thấy hạnh phúc tột cùng bạn có muốn chết không? Tôi dám chắc là không.
Con người ta luôn như vậy. Khi hạnh phúc, may mắn hay được đón nhận thì cảm thấy cuộc sống tươi đẹp đến thế. Còn lúc gặp trở ngại, đau khổ... thì than thở sao cuộc sống bất công với mình như vậy. Ai chẳng có lúc mong manh, yếu đuối và dễ vỡ. Bởi đó là một bản năng tồn tại tự nhiên trong một con người, giống như việc bạn muốn ăn khi cảm thấy đói, muốn uống khi khát, và có đứa trẻ nào lúc đòi mẹ mà không khóc đâu.

Hãy coi những yếu đuối, mỏng manh của mình như một bài học để mạnh mẽ và vững chãi hơn. Nếu từng một lần vào bệnh viện, đi ngang qua khoa điều trị cho bệnh nhân ung thư, hẳn bạn sẽ thấy những giọt nước mắt, thấy nỗi đau thân xác dày vò vì những lần hóa trị, và hơn bao giờ hết bạn sẽ thấy ranh giới mong manh giữa cái chết và sự sống. Với họ sống và được sống là một hạnh phúc tột cùng mà họ khao khát. Họ muốn được sống bên cạnh những người thân yêu của mình dù phải chịu bất cứ nỗi đau nào trên thân xác.

Dù có xấu xí hay bị người yêu ruồng bỏ, gặp khó khăn hay mất việc... tất cả chẳng là vấn đề gì cả, chỉ cần được sống.

Đôi lúc bạn muốn tìm đến cái chết chỉ vì một điều... hiển nhiên tồn tại mà ai cũng phải trải qua trong cuộc đời mỗi con người. Hãy nhắm mắt lại, để tâm trí bạn được nghỉ ngơi trong giây lát, lắng nghe nhịp đập con tim mình, tâm hồn bạn đã thôi đau đớn chưa?

Bạn có thể tiếp tục vượt qua được trở ngại của mình. Bạn thật sự ổn. Đừng gục ngã mà hãy tiếp tục bước về phía trước nhé! Tôi tin bạn làm được điều đó, bởi tôi cũng từng như thế đấy. Hãy đón nhận tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình, và đừng gục ngã cho đến khi nào cái chết đến với bạn như một quy luật của sự trở về nơi bạn đã được sinh ra.

Biển Đêm.......

biển đêm......
mênh mông vời vợi
chì hai người.....lặng lẽ..
biển........ mênh mông
hai tâm hồn....trống....
sóng quấn quít sóng vỗ về..
bóng rạp mình trên sóng...
ngày mai....
hai người......hai ngả...
bước song song theo năm tháng.
chỉ còn lại....mình biển.
và....
bóng hai người in dài trên cát.
2.00.15.06.09 gửi T .

1000 va` 1

Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải cǎn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Trong tình yêu chẳng còn gì tồi tệ hơn để nhớ thương một người là ngồi cạnh họ và lo sợ rằng sẽ mất họ.

Hoathuytinh.com

dạ khúc......


Có những hôm chỉ mới lưng chừng chiều mà trời đã đen như đêm mực. Có những hôm bước chân lang thang trên một con đường xa lạ, lại thấy cái cô đơn vây quanh bình lặng! Tâm tưởng lại vang lên Dạ khúc đêm...
Đôi lần chợt băn khoăn, những khoảng lặng trong tôi đôi khi kéo dài trong đêm mùa đông nơi xa xôi. Những bản dạ khúc đêm thường ngân hòa dịu trong những suy tư bất chợt. Đã bao lần nghiền ngẫm mình trong cơn hiu quạnh. Đã bao lần nhắm đôi mắt này lại để xoa dịu đời điên dại, quẩn quanh những kí ức chứ không còn là suy nghĩ.


Vẫn mong muốn tìm ra lời đáp cho nhiều câu nghi vấn hóc búa về cuộc đời. Một lần nữa nghi vấn về số phận...?





Đêm, lại đứng mà nhìn ra xa xăm khung cửa, khao khát một tự do vô định. Nhìn vào đêm tĩnh lặng, không gió, không trăng, không có chuyển động nào trong tầm mắt, không có âm nào vọng lại... Chỉ là đêm dài .. mà thôi.

Không nhìn vào đêm, nhắm mắt lại mới thấy đêm dài và đẹp.

Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc.
Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm.
Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là viển vông.
Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là nuối tiếc.

Secret Garden là một thế giới êm đềm và bình lặng. Những giai điệu da diết, khi ngân cao rực rỡ, lúc trầm xuống run rẩy và lặng lẽ. Mỗi khi mỏi mệt tôi lại chìm trong những dòng âm thanh rất có hồn ấy. Trong khu vườn bí mật, tôi loanh quanh giữa những nhớ thương, giữa những suy nghĩ đan chéo và phức tạp, giữa những niềm đồng cảm khôn nguôi. Loanh quanh trong khu vườn bí mật, tôi nhận ra chiều sâu của chính mình...

Bây giờ thì hãy để những nốt nhạc ấy ngân vang, len lỏi trong từng ý nghĩ của con người để gợn lên những cảm xúc tinh tế và trong sáng nhất...

Thai Hoa

mưa và nỗi buồn !

AT - Tôi lang thang trên những con đường mới được nhựa hóa của thành phố đang phát triển này với một nỗi lòng trĩu nặng. Cuộc sống giờ đây đối với tôi dường như chẳng còn có ý nghĩa gì.

Bố mẹ tôi cãi nhau kịch liệt và không còn muốn nhìn mặt nhau. Từ ngày bố tôi được thăng chức lên tỉnh, cuộc sống gia đình mất dần không khí yên bình của một miền quê. Tôi sống trong nỗi cô đơn và thất vọng. Không còn ai là chỗ dựa cho tôi trong cuộc đời này. Tôi cứ đi mà không biết mình đang trôi về đâu... Chiều cuối tuần, người người tất bật đông vui. Những âm thanh, sắc màu sôi động cứ như một dòng chảy bất tận băng qua tôi, cuốn lấy tôi. Nhưng tôi biết rất rõ mình chỉ như cơn gió vô định loay hoay giữa dòng đời...

Bất chợt trời đổ cơn mưa, một cơn mưa không hề hẹn trước. Ừ, thì trời cứ mưa. Tôi đâu có một cuộc hẹn nào, còn có ai chờ đợi trông mong tôi ở nhà nữa mà sợ mưa cản ngăn! Tôi cũng không cần chú ý một nơi chốn nào để đến để đi, thì ngại gì mưa làm chậm bước chân? Dòng nước cứ ầm ào trút xuống từ trời xanh. Nhưng mưa ơi, có trôi được nỗi buồn tôi?

Tôi đi ngang một cửa hàng băng đĩa. Tiếng nhạc vui tươi, rộn rã vang ra: ...Khát khao mái nhà, ấm êm với nhau tháng ngày... Hai cha con người sửa xe bên hè đường đang vội vã thu dọn đồ nghề. Đứa bé trai cẩn thận đút cái bánh nhỏ vào sâu trong túi áo lấm lem dầu mỡ, giục bố: "Nhanh lên kẻo mẹ mong mình, bố ơi!"...

Tôi thấy có hai bạn trẻ dìu nhau đi trong mưa. Cô gái nép đầu vào vai người yêu tin cậy, còn chàng trai thì ân cần nắm lấy những ngón tay nhỏ bé xinh xinh. Hạnh phúc ngời ngời trong mắt họ. Cơn mưa trôi qua ướt đẫm tiếng cười. Nhớ một bộ phim đã xem ngày nào: Chỉ có cái chết mới chia lìa lứa đôi. Chợt thấy lòng rưng rưng. Người ta có thể yêu nhau đến như vậy sao?

Tôi ghé vào bệnh viện. Người bạn đã qua cơn thập tử nhất sinh, nằm trang nghiêm nhìn mưa rơi ngoài khung cửa, cất giọng bồi hồi: "Mười ngày qua, mê mê tỉnh tỉnh trong phòng kính, gần như đã chết giữa tĩnh lặng tường trắng... Đến hôm nay được nghe tiếng mưa, nhìn mưa, thấy lòng hả hê quá! Cứ tưởng như cảnh đời vừa hồi sinh. Muốn ào ra sân hứng lấy thiên nhiên, ào ra đường nhìn ngắm con người. Cuộc sống đáng yêu quá!".

Trở về nhà, tôi đã thấy gì trong cơn mưa chiều? Một đóa hoa dại xinh tươi nép mình bên tường rào. Hoa nhỏ nhoi quá, cứ run lên theo mưa gió tơi bời, đám lá xanh không che chở nổi. Nhưng những cánh vàng mỏng mảnh vẫn cố vươn ra hết mình, sung sướng góp chút hương sắc cho đời trong chiều mưa ảm đạm. Hoa thì thế, còn tôi?

Khi người ta đau khổ, tất cả mọi thứ xung quanh như đã trở nên xám xịt một nỗi buồn tuyệt vọng, người ta những tưởng mình có thể chết đi được. Nhưng không phải thế. Cuộc sống vẫn còn rất nhiều những gì tốt đẹp mà con người muốn dành cho nhau. Đó mới là niềm tin, là hi vọng, là cứu cánh để dắt dìu ta vượt qua những thăng trầm dâu bể. Đó mới đích thực là tình yêu, là cuộc sống... Và cơn mưa sẽ tan trong đời đầy nắng gió.

NGUYỄN THANH TRÚC LOAN

now and then

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29