Happy birthday to my teacher - TRẦN MINH PHÚC
Saturday, 23. August 2008, 09:57:04
Hôm nay là một ngày đặc biệt
Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday dear my friend (teacher, to be honest
Happy birthday to you!
Hãy thổi bánh sinh nhật cùng những ước mơ
Con chúc thầy:
Ăn ngon chóng lớn
Dễ thương đáng yêu
Mau có baby with Xê hắc u nờ gờ...hehe (nụ cười nham hiểm, hehe..)
Thương con nhiều hơn
Đã đẹp giai nay càng đẹp
Càng ngày càng giỏi...
Và hổng được quên con!
Nếu mọi người thấy vui rồi thì cứ đi mua thêm bánh kem mà ăn cho đã đi nhé. Phần party nhiêu đó là đủ, phía dưới chỉ là những suy nghĩ của tui trong suốt thời gian cùng học với thầy thôi, không thích thì khỏi đọc cũng được, không sao hết á! Nếu thích thì click vào Read more để đọc nhé (nhắc lại là suy nghĩ của tui về thầy)! Enjoy bánh kem, quà và sô cô la nhé!
HAPPY BIRTHDAY TO YOU, MY SWEETEST TEACHER!
Tôi là một học sinh may mắn, phải nói là vậy! Từ khi được vào học trong trường THCS Nguyễn Văn Trỗi, tôi đã cảm thấy mình được bảo bọc, thương yêu, rất nhiều. Và, tôi lại càng may mắn hơn khi...được học với thầy...
Thầy là một người thầy trẻ, khá nhiều nhiệt huyết, và vô cùng yêu thương học sinh. Tôi là một đứa siêu quậy (theo người ta nói, hehe
Và, thầy - chính là người đã làm cho sự thích thú đó của tôi vươn cao hơn nữa. Theo kinh nghiệm ít ỏi của tôi (những người thầy trước của tui ở cấp 1) thì, những "ông" thầy dạy tin rất khó tính nè, xấu xí nè, dữ tợn nè, và đặc biệt là...rất chảnh chọe!
Nhưng...
Thầy không phải như vậy. Thầy rất thương yêu chúng tôi, tôi cảm nhận được điều đó. Thầy dạy chúng tôi bằng tất cả sự kiên nhẫn...thầy đã tích lũy từ nhỏ
Nhưng...
Tôi thì lại khác! Tôi chẳng hề có ý nghĩ gì khác về thầy ngoài việc: "ông" này cao ghê, tóc trông như "thằng cha" Đan Trường, răng trắng hơn cả tui (=>cà nanh), dạy dễ hiểu thiệt, hiền nữa. Thế đấy. Tôi đã không nghĩ là thầy dễ thương, hay đẹp trai gì cả. Chỉ đơn giản, tôi luôn chờ tới tiết học của thầy để được...gào thét (hehe
Nhưng...
Ngày tháng dần qua, tôi và những đứa bạn khác cảm thấy rất quý mến thầy. Tôi (không tính bạn tôi) có thể đọc được sự vất vả, khó khăn trong việc...khuất phục bầy chó em (tại thầy tuổi chó, giống tui
Và...
Tôi cũng có nhiều mâu thuẫn về việc thương và ghét thầy (đôi khi). Tôi là người hơi bị ích kỷ (ít khi), nên khi thương ai, tui chỉ muốn người đó thương tui mà thôi. Trong lớp học của tui, có thể nói tui và Hiếu là hai học trò tương đối. Và tôi nhận ra, thầy rất thương..."cái thằng" kia qua nhiều biểu hiện như: thường nhờ nó làm mấy việc vặt (thay vì tui), hỏi thăm nó tùm lum (thay vì tui), hay lại 8888 với nó ở bàn cuối (thay vì tui), vỗ đầu nó (thay vì tui), khoe phần mềm phần miếc với nó (thay vì tui), cho nó vào phòng máy một mình (thay vì tui)....(cả ngàn "tội lỗi", kể không hết). Nên tui buồn và ganh tị với nó lắm. Thế là đâm ra...không thương (=ghét) thầy sometime. Tôi thường nghĩ, thầy thiên vị con trai, thầy nghĩ tôi lanh chanh lách chách, thầy không thương tôi nên tôi buồn lắm. Và cũng vì tui là con gái, nên có lắm chuyện để mít ướt. Nhiều lúc, thầy không mời tôi khi tôi phát biểu rất nhiều lần, tôi đã buồn và úp mặt xuống bàn khóc. Đó là lý do vì sao trong các tiết học, thường thì lúc đầu tui hăng, nhưng sau thì cứ im re ôm cuốn tập. Hỡi thầy, thầy biết chăng, niềm hạnh phúc lớn nhất của con khi vào lớp học là được phát biểu. Nhưng tôi nghĩ thầy không hề biết điều đó, chỉ nghĩ tôi rằng "Đúng là con khùng!", và cứ thế mời thằng Hiếu suốt. Huhu. Theo như mọi người trong trường nói (chứ tui thì không rõ), thì thầy rất thân và "mến" cô Chung. Và tôi luôn luôn hiểu rõ, cô Chung không bao giờ thương tôi bằng Bảo Châu, cho dù tôi có cố gắng đến đâu đi nữa. Đúng, cô sẽ luôn phủ nhận tôi, và cũng giống như thầy, cô thường xuyên "quên" tôi và "nhớ" Bảo Châu nhiều lắm. Haizz...nhưng, trong sâu thẳm lòng tôi, tôi vẫn cứ thương yêu cô, tôi cũng chẳng biết vì sao. Thú thật rằng, đã có lúc tôi nghĩ, có khi nào, họ "đồng tâm" ghét bỏ tôi không??? Tôi buồn lắm. Tôi đã khóc, nhiều lắm
Nhưng...
Thời gian đã làm tôi "nhớn" hơn tí, hehe. Năm tôi học lớp 8, tôi biết được yahoo ID của thầy. Tất nhiên là, tôi add. Lúc đó, tôi cũng chỉ xem thầy là một e-tutor khi add vào nhóm Teacher. Và thỉnh thoảng, tôi thấy nick thầy sáng với hình ảnh của mấy đứa bé đáng yêu hay đơn giản là phần cắt ra của một tấm hình lớn có thầy. Tôi chẳng quan tâm lắm đến điều đó, vì lúc bấy giờ, tôi có "ưa" thầy đâu...
Và chắc từ lúc đó, tôi thương thầy nhiều hơn. Tôi cảm thấy rất vui khi được vào phòng tin học và "quậy" thầy. Nhưng có nhiều lúc, thầy mệt quá, cứ úp mặt xuống bàn và nằm lăn lộn lên ghế, tôi nhìn mà...tội nghiệp quá. Trông thầy cứ như trẻ con ấy. Và lúc đó tôi cảm thấy mình như chị thầy, hehe, phải có bổn phận dỗ dành cho...đứa em
Một thời gian sau đó, tôi nhận thấy thầy có khá nhiều "fan hâm mộ". Mấy chị lớp 9 (nói thế thôi, giờ tới phiên tôi lớp 9 nè) cứ đua nhau đưa lưu bút cho thầy kí và theo linh cảm của một "người chị", tôi thấy hình như "tụi chị" kia còn muốn nhiều hơn kia
Và...
Sau khi học xong lớp 8, vào hè, tôi vô cùng phấn khởi chờ đợi những chuỗi ngày dài sẽ được tám tám với người thân, trong đó, tất nhiên, có thầy. Nhưng thầy đã làm cổ tôi dài ra...
Và rồi thì ngày thi nghề đã đến. Tôi đã tự nói với mình bao nhiêu lần rằng hãy cố gắng đạt 40 điểm
Cũng chẳng biết nói gì nữa đây, thôi kể những kỷ niệm (có đẹp có xấu có bình thường) ra cho nó "lỡn mợn" đi ha
-Một ngày thầy bị bụi bay vào mắt sau khi giảng bài, thầy kêu cứu. Tôi và bạn chạy lên, thầy bảo thổi vào mắt thầy giùm. Thế là 2..3.. "nước mưa" văng tùm lum vô mặt thầy. Hic hic! Quê chết được. Mà không biết bọn nó có đánh răng chưa, mình thì...hên xui. Nhưng ngại dễ sợ, con gái mà cứ đi chu chu cái mỏ vào mặt thầy mình, kì quá!
-Một ngày thầy mệt, nằm lăn lóc lên ghế. He he.. Thấy thầy như em bé í, yêu quá đi thôi.
-Một tiết thầy phạt cả lớp đứng, trong đó có tui, hic hic...
-Một lần thầy than là mình già. Tôi chẳng thích điều đó tí nào. Với tôi, những con người trẻ, khỏe, đầy sức sống mà cứ chây lười, rồi rượu bia, thuốc lá =>cái bụng phình ra, quên cạo râu xong than mình già là tâm điểm ghét số một. Họ đã giúp được gì cho mình, xã hội mà đã bảo già? Một người uyên bác đã bảo tôi "tuổi trẻ sợ nhất là đánh mất nhiệt huyết, nếu anh thực sự có mục đích sống cho mình, anh không bao giờ già", và tôi rất tâm đắt! Tôi đã nhắc khéo thầy điều đó, nhưng không biết thầy có hiểu không?
-Một lần tôi bảo sợ ma. Xong thầy nói lại "Có ma nó sợ con chứ con mà sợ ma cái gì!", vui ghê! Giống như mình có thể làm hù tất cả mọi thứ ấy! Hehe!
-Một lần, thầy ngọt ngào nói "Con là học trò cưng của thầy đó nha", vui lắm cơ
-Nhưng, khi hỏi tiếp "Thế thầy thương Hiếu hay con hơn?", thầy lại "biến", huhu! Tôi không bắt thầy chỉ thương mình tôi, nhưng không hiểu sao, tôi chẳng thể chịu nổi nếu cứ thấy thầy thân thiện với "thằng" Hiếu mập! Hứ
-Một lần, thầy bảo "Thầy tin chắc con sẽ đạt loại giỏi". Niềm tin trong tôi bừng bừng trỗi dậy. Tôi quyết tâm làm sao cho điều thầy tin thành hiện thực, thậm chí còn muốn "thủ khoa" nữa cơ...Nhưng hình như, có điều gì đó đã không đúng ở đây...
-Một lần, thầy bị gãy tay và phải đi băng bó và khâu nhiều mũi ở cánh tay. Thương thầy quá đi! Mấy người đi đường kỳ quá, họ dám đụng thầy yêu của tôi thế đấy hở? Bác sĩ nữa, khâu gì đâu mà xấu thấy rõ! Hứ! Lúc đó, con chỉ muốn được là cô tiên, giúp thầy khỏi đau thôi...

...Còn biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp, không đẹp, bình thường khác nữa...nhưng có vẻ như tôi phải dừng ở đây...đã tới giờ cơm và tất nhiên là...tôi phải ăn....hehe...Nhưng dù sao, tôi cũng muốn nói một câu cuối cùng:
I LOVE YOU, MR.PHÚC AND I ALWAYS DO!
HAPPY BIRTHDAY TO YOU, MY SWEETIE!














Anonymous # 23. August 2008, 15:57
I'm sorry
lovelylions # 23. August 2008, 16:03
Captivevet # 10. September 2008, 14:18
lovelylions # 12. February 2009, 13:57
Well, be nice!
Hope you have a wonderful year!!!! Cheerx!!!!
(well, sorry for the late reply)
Captivevet # 17. February 2009, 03:15