Skip navigation.

Log in | Sign up

♥♥♥LION DRAGON♥♥♥

...Story of the unbreakable hero...

Posts tagged with "My life"

STICKY POST

WELCOME TO MY BLOG

,

..:Welcome to my blog:..
Download

MY CITY'S WEATHER Today's weather
NOTE: Write your comments on my posts, leave your quick messages in the CHAT FIELD on the right, or just simply type a few lines in this box, thank you!
UYỂN CÔNG - Click here to have this chatbox! UYỂN CÔNG - Click here to GO LARGE

Contact me by clicking this smiley.
free counters

NOW LOOK AT THE TOP BUTTONS
-To view my blog generally, click Blog.
-To view my posts arranged by exact time, click Archive.
-To view my photos, click Photos.
-To view the links I've offered, click Links, but you can get access more easily by the identical ones I put on my sidebar.
-To view my Opera friends, click Friends.
-To know more about me and this blog (Uyển Công's blog), click About me.

25/12/2009...Christmas...and everything...

, ,

Cả một học kỳ dài chẳng có thêm post nào mới nhỉ... Khác hẳn với hồi cấp 2, hầu như chỉ thấy mình chơi không thôi...

Nói về cái con "Dê nhất" của tui trước, hehe!

Ngày mai sẽ đi chơi, xem trồng rau và "đua heo" :insane: :devil: với lớp... Hì... 10D1 thân iu của tui... Hahaha! Yêu tụi bây!... Cái đám vừa "dê" vừa "khùng" và "pờ rồ" nhất mà tui từng thấy... Mọi người hay gọi tui là "trưởng", uh thì tui hiểu tại sao lại gọi thế rồi, hì... Mới đầu chưa quen, nên để bây gọi mãi, bây giờ cứ nghe tiếng đó là hết hồn, dáo dác nhìn xem có chiện dzì lại xảy ra nữa đây... hì hì... Ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau nhé! Cùng nhau phá phách, khủng bố cho tan tành vùng đất Củ Chi nhá... Cùng nhau chọc ghẹo và "dẹo" hết những hot boys hot girls mà chúng ta "come across" nhá :lol: :angel: ... Thỏa hết nguyện ước của tụi bây rồi nhá (ai thì tự hiểu, hề hề)...

Mà nói thiệt là tui tự hào lém về cái lò "Dê nhất" này... Học rất giỏi, và phong trào thì cực kỳ sung mãn, đánh đâu thắng đó, cái gì cũng giành giải nhất không nhỉ... Đúng là... Nhưng chớ quên chữ Dê, hehehe!

@Thầy Nguyễn Phúc: Con cảm ơn thầy về tất cả những gì thầy đã dành cho con, và, bản thân con cũng rất yêu thương thầy! Thầy biết không, có đôi lúc, con cảm giác như mình đã không làm tốt cái nhiệm vụ mà thầy đã tín nhiệm giao cho... Con có lỗi thật, thầy nhỉ... Học kỳ 1 vừa qua, con đã học hành bê bết và kết quả thì xấu, làm cho mọi người thất vọng, trong đó có thầy... Nhưng thầy ơi... Qua học kỳ 2 này, con sẽ cố gắng nhiều hơn, con sẽ cho mọi người thấy được đâu là năng lực và khả năng thực sự của con!!! Sẽ cố gắng làm 1 leader thật sự thông minh, táo bạo và quyết đoán để mọi người không thất vọng nữa! CON HỨA ĐẤY!!!

Rồi bây giờ là nói về LHP đây...

@Sao la club: Mấy anh chị bạn bè trong đây vui tính và dễ thương lắm. Họ có chung chí hướng và mong ước với mình "Chinh phục và cứu giúp, cải tạo thiên nhiên"... Đây cũng như cái gia đình thứ 2 của mình, nơi mình có thể chia sẻ những ý tưởng điên rồ nhất từ trước đến giờ mà vẫn được lắng nghe và được thấu hiểu... Quen được nhiều bạn mới và dễ thương lắm nhé: Vy nè, anh Tín (mụp) nè, anh Minh (Hậu Môn :lol: ) nè và chị Minh nữa (Tiền Môn :D)... Ai cũng vui vẻ nhiệt tình với những chiếc áo xanh lá, truyền cho mình ngọn lửa nồng ấm cháy bỏng của tuổi trẻ và tình yêu thiên nhiên...

@Basketball club: Đây là nơi thực sự thú vị đây! Thật ra là mình đã có tập qua 1 chút hồi lớp 5, nhưng mà sau đó do quá bận nên không chơi tiếp nữa. Bây giờ chơi lại thì thấy vui thật... Nhìn quả bóng nảy qua nảy lại, bay lên rớt xuống... mới tuyệt vời làm sao... Cảm giác hạnh phúc khi nó đâm thủng lưới và những đường chuyền tuyệt hảo... Song nói gì đi nữa thì mình vần còn là 1 beginner, vẫn còn nhiều cái để học hỏi, trau dồi, nên cũng phải luôn cố gắng!!! Qua cái club dễ thương này, mình cũng gặp được nhiều người bạn mới, cực kỳ năng động và giỏi giang, nể lắm đấy nhen: Khánh, Thi, anh Lê Sơn, Sĩ Tú... Nói chung mình rất thích những con người năng động, hơi "điên" :jester: một chút và biết sắp xếp cuộc sống của mình để đạt đến đích cuối cùng, và câu lạc bộ bóng rổ đã giúp mình tìm được họ! GO TEAM! WE'RE THE BEST!!!

@Mấy đứa bạn cũ: Hehe, nhờ Minh, Vy, Thiệu mà tui cũng đã biết thêm nhiều bạn và "trò khỉ" mới, hì hì (cười đểu)! Mấy bồ làm tui nhận ra, ngày xưa tui cũng bình thường lắm, nhưng mà giờ đỡ roài, há há (đểu tập 2)!!! Và hơn thế nữa, mấy bồ giúp tui hiểu ra rằng: tui có đủ danh dự, nhân phẩm và khả năng để gia nhập Câu lạc bộ dành cho những người "bình thường" - founded by Thanh Minh và đồng bọn của hắn. Đồng nghĩa là tui sẽ thấy trình độ "bình thường" của tui chưa bằng ai cả (quê!)....Haiz... Mà nói mới nhớ! Sao mà mấy ông bà ban A... kỳ lạ quá! Lúc nào trong đầu cũng thủ sẵn chiêu này chiêu nọ để chọc phá tui, bất chấp... luật pháp cộng hành xã hẹ củ tỏi lờ hờ pờ... và làm tui quê mấy độ liền...:clown: rip ... E hèm... Tuy nhiên, (cái này quan trọng nè nha bây), tui nhận ra rằng tui đã có những đứa bạn thiệt là tuyệt vờ ời: Đông điên, Duy lùn, và cả đống nữa biết mặt những không nhớ tên! Hahaha!!! Đang khùng mà chơi với đám bạn này không "bình thường" lại liền là không ăn tiền đấy, hế hế!

Và những sự việc không-thể-xác-định-được-tên:
Trước hết và cũng là đặc biệt nhất có lẽ là phần nói về anh Vũ Luân! Gặp anh lần đầu tiên lúc mình đang đói khủng khiếp và lần mò vào căn tin để kiếm đồ ăn, nhưng mà cũng tại cái tật nhiều chiện :idea: :spock: :drunk:... Hôm ấy hình như là hội thảo du học Mỹ, chỉ dành cho mấy anh chị 12, nhưng, đầu tiên là một chú từ đại học Michigan! Chú hú mình tới bàn của chú, rồi, hello, hi, how do you do... và....:whistle: :right: :left: :D :idea: :devil: :wait: :zzz: ....cuộc nói chuyện bắt đầu diễn ra... (tất nhiên là theo 1 qui luật bất thành văn: cười rạng rỡ -> cười vừa vừa -> cười đủ xài -> hết cười -> nhếch mép -> ngáp :D!!!) Chán quá rồi, phải tìm lí do này nọ để... trốn! Tại vì chú này nói nhiều quá, mà sao toàn nói những cái... hơi... kỳ lạ: giả sử như vợ chú, rồi con chú, rồi tài năng của chú này nọ và chú đang mong ước điều gì (nói chung là không tập trung vào chuyên môn)... Tuy nhiên, ta vẫn có cách... Thế là... Xong! Trốn được ông đầu tiên :happy: :lol: ! Tiếp tục đi tám với rất nhiều bà này ông kia, mặc kệ cái bao tử đang "kêu gào", há há há!!! Rồi! Pause lại tí nào! Mình đi ngang qua bàn của một cô da màu! Và chợt thấy một điều "Chà chà, cái trường này cử tới 2 người nhé, ăn gian nhé!!!" khi nhìn từ phía sau "một gã mặc áo trắng, đeo kính đen"... Bụng cười khoái chí "Bà này ghê thiệt, đi mà còn dẫn theo boyfriend nữa chớ!"... Nhưng, tiếp nè, khi bước thêm 1 bước nữa, tức là khoảng 1 phần trăm giây sau cái ý nghĩ đầu tiên đó, thì mới bỡ ngỡ nhận ra... Anh ấy là người VIỆT NAM, và mang phù hiệu Lê Hồng Phong rõ ràng!!!:yikes: Anh đang ngồi an tọa trên ghế, đồng nghĩa với việc đang rất hào hứng và muốn tiếp tục cuộc nói chuyện!!! Yahoo!!! Thế là giống mình nhé! Ta có thể tha hồ tám nhé, tám tay ba nhé, hé hé hé!!! Và, tự dưng anh quay lại, cười tươi ơi là tươi (có lẽ đây là nụ cười dễ thương nhất mà mình từng gặp) rồi gật đầu 1 cái. Còn cái kính mà mình tưởng là đen thật sự ra không phải là đen, mà chỉ là gọng kính thôi... Hì! Và cái sự "đểu cán" trong lòng mình khi định đi tới chọc ghẹo 2 "ông bà" này biến mất, nhường chỗ cho sự quý mến và vui vẻ, vui vẻ thực sự, khi được nói chuyện cùng cô ấy, và anh! Thực sự cho đến bây giờ, mình vẫn chưa hiểu rõ về anh, nhưng mình cảm giác được rằng, cảm giác thôi nhé, anh là một con người tài năng, có sự thông cảm, sẻ chia, lãng mạn với cây đàn guitar cùng 1 chút bứt phá (thay vì gọi là 1 chút nổi loạn thì nghe ghê quá) trong tâm hồn, nên, anh giống như người bạn kết hợp đầy đủ những yếu tố mình yêu mến từ 2 câu lạc bộ trên. Nụ cười của anh, như mình đã nói rồi đó, rất dễ thương và rạng rỡ, phải chi mình cũng cười được như vậy...! Hì! ... Nếu chỉ gặp có như vậy thôi thì chắc có lẽ đoạn văn này sẽ không dài đến thế này đâu, hehe! Cái quan trọng là phần sau, những cuộc gặp gỡ bất ngờ và thú vị, cũng như lần đầu vậy! Về mình, có lẽ hầu hết những ai quen mình đều hiểu rằng, mình rất khó gặp gỡ và nói chuyện, với người lạ cũng như người quen, trừ khi mình thực sự thích thú hoặc giả vờ thích thú để người đối diện vui lòng, rồi sau đó sẽ tìm lí do khách quan để chuồn càng mau càng tốt :D. Mình cũng đâu phải extrovert lắm đâu, nếu không muốn nói là đôi khi rất "tâm trạng, sâu sắc" và cũng có phần nhát gan nữa... Thế mà sau những lần "Hi, hello, chào...", mình chẳng biết nhát là gì nữa, và cứ thế nói chuyện với anh như 1 người bạn rất thân, về đủ thứ trên đời, đến nỗi có người đến đón lúc nào cũng chẳng hay, đến nỗi giờ học của anh đến cũng chưa để anh đi... Để rồi, khi anh đã đi, thoạt đầu thì thấy tiếc, sau thì cười, sau nữa thì bắt đầu thấy quê... Vì rõ ràng mình là con gái, mà sao lúc gặp anh, là con trai, mà cứ như gặp bạn thân là con gái vậy! Tức là...nói sao đây nhỉ... háo hức và vui mừng quá đáng... Chắc là vì anh gentle, hoặc là tế nhị nên mới CỐ GẮNG nói chuyện với mình... Vậy mà lúc nói, mình chẳng chịu nhận ra gì cả, cứ thế mà nói nói nói nói y như con điên vậy!... Huhuhu! Tự trách sao mà mình vô duyên quá! Người ta có muốn nói chuyện với mình đâu mà cứ... một lần thì đang trên đường về, một lần thì anh đang định đi xem sách, một lần định vào phòng net....hix hix!!! Chẳng biết anh nghĩ thế nào về mình! Các bạn thấy đoạn trên đó, mình thường nghĩ gì khi nói chuyện với một người không hợp nào?! Sẽ cho người ta là dở hơi (chú Michigan, :D), kiếm cớ chuồn cho lẹ và sẽ cố gắng gặp lại người đó càng ít càng tốt... Haiz... đúng là mình ích kỷ và đáng ghét thiệt! Ngoài ra, với anh Luân, mình còn CHỦ ĐỘNG xin yahoo ID, phone number và facebook ID của anh, khủng bố anh đến nỗi "bombarded" nữa chứ, huhu!!! Rồi có rất nhiều comment, tin nhắn mình gửi (cũng tại nhiều chuyện đây, huhu) và anh chỉ reply cực kỳ ngắn ngủi... Đấy!...:worried: awww :cry: :cry: :cry: :cry: Haiz... đúng là vô duyên và mất nết quá đi thôi!!! Con gái gì đâu mà chẳng giống con gái gì cả!!! Mình nghĩ thế này, có 1 trong 2 điều sau đang xảy ra! Nếu anh thuộc dạng người "sở khanh" ngầm (tại mình chưa hiểu rõ về anh mà), thì anh sẽ đang cười khoái chí trong bụng (cái này là suy ra từ cái đểu cán phía trên của mình) và nói rằng con nhỏ này dở hơi thiệt... Cũng có thể là sẽ ghẹo mình vài cú rồi đột ngột làm một cái gì đó cho mình thật buồn và đau khổ rồi sau đó chẳng xem mình ra gì! Còn nếu như anh không phải như thế, thì có lẽ tuyệt quá nhỉ! Hì, vì sao? Vì anh sẽ đang sợ hãi mình, và sẽ phản ứng như mình hồi đó khi bị "phá phách" => Trốn, chạy! :frown:( Oaoaoaoaoa!!!! Và như vậy, để không phải bị coi là dở hơi và nhiều chuyện, phá phách, ngớ ngẩn a b c này nọ... Chỉ còn 1 cách cuối cùng thôi :frown:(!!!! Đó là: STOP!!! Đã bao nhiêu lần mình tự nhủ bản thân rồi mà chẳng chịu nghe gì cả... Cái tính của mình chẳng kết bạn với ai lâu được đâu, vì phá quá, họ sẽ rời xa mình không sớm thì muộn thôi! Mình đã quen với sự cô đơn không bạn bè từ lâu rồi, và mình đang cảm thấy thoải mái vì điều đó... ừ thì đúng là anh Luân rất gentle và tử tế, chịu nói chuyện với mình như 1 người bạn tốt vậy, nhưng mình chẳng muốn, chẳng muốn phá anh 1 tí nào cả! Bây giờ thì sẽ nhắc lại nhé, trừ những dịp đặc biệt, KHÔNG ĐƯỢC gửi tin, post facebook wall, gọi điện thoại, nói chuyện hay làm bất kỳ cái gì vớ vẩn khác nữa để làm phiền anh... Tốt nhất là nên chạy trốn anh trước khi anh chạy trốn mình, không nên để anh thấy mình, vì anh sẽ bị ám ảnh mất thôi, mình sẽ trở thành một nỗi kinh hoàng của anh...Huhuhu!!! Phải tập sống cô đơn, tự lập và lấy đó làm niềm vui, vì mình có đem được niềm vui đến cho ai bao giờ đâu...


Hì, xem lại cái post hôm nay thì quả phần dành cho anh Luân là dài nhất! Nhưng có lẽ phải buộc bản thân đây là cái post cuối mình nói về anh, bother anh, phá phách anh để mai này không làm thế nữa... Cảm ơn anh Luân về những ngày tuyệt đẹp vừa qua, "that's my pleasure to meet you"... Good...bye...

......

Vẫn còn muốn viết nhiều lắm, nhưng chắc phải đi ngủ thôi, mai phải dậy sớm đi chơi rồi... Chúc mọi người ngủ ngon, và mơ những giấc mơ thật đẹp nhá!

.....(muốn nói tiếp)....

.....(thôi!!!).....

Bye!
bye

Entry for Sunday, 20/9/2009


Haya!
Lâu rồi cũng không viết lách, chẳng biết giờ phải nói gì đây... Chuyện để kể thì quá nhiều, mà thời gian cũng chẳng bao nhiêu...
Khoảng 1 tháng học tập ở LHP đã trôi qua... Chỉ 1 tháng thôi mà sao lại dài đến thế... Thôi thì giờ ta điểm lại vài cái nhỏ...
  • Đã làm lễ ra trường...Tạm biệt thầy cô, bạn bè thân thương ở Nguyễn Văn Trỗi... Chuẩn bị cho hành trang mới để thi tuyển sinh lớp 10... Viết 1 post nhỏ để tâm sự đôi điều với thầy cô, bạn bè...Nhưng làm mãi vẫn chưa xong, vì cái dòng thời gian, sao nó cứ trôi hoài, trôi hoài...
  • Vào được Lê Hồng Phong - ngôi trường mà ta đã ước mong được vào từ thuở mẫu giáo. Ngôi trường mà ông ta đã từng học, ngôi trường của miền Nam thân thương...
  • Tham dự diễn đàn Chắp cánh ước mơ
  • Khai giảng năm học mới. Làm tiếp tân chào đón đại biểu...

  • Bibi thân yêu đã qua đời rồi...Tội nghiệp thằng nhỏ! Mới ngày nào đem nó về, bé xíu và đáng yêu. Ta thân thương gọi nó là cục bông màu đen... Nó quậy lắm, thông minh, đẹp trai và lớn mau nữa. Cứ mỗi lần đi kara về mệt là nó cứ nhảy lên, hai chân cào vào mình, mõm thì ngoạm lấy cái áo như muốn mình phải chơi với nó lâu hơn, lâu hơn nữa... Ngày nào cũng thấy nó, tròn trĩnh, đáng yêu, mong cho nó lớn lên, thật là lớn. Để bảo vệ cho chị Công thân thương, để giúp chị Công trông nhà, trông bọn chuột cứ lén lẻn vào, để chơi với bé con của chị Công khi chị Công sinh em bé, để phá vỡ kỷ lục anh Nanh trắng, là chú chó già nhất hoàng tộc Sư tử... Thế mà... Chỉ có 2 ngày chị Công đi vắng thôi, không biết Bibi đã ăn gì, uống gì, làm gì để mà bỏ ăn, bỏ uống... Để rồi, chợt sáng sớm ngày kia chị Công thấy máu Bi chảy đầy sân, tiêu máu rồi... Tội cho Bi... Lúc chị Công xuống Bi vẫn cố gắng lắc cái đuôi đen be bé để chào người chị thân yêu của mình. Nhưng chị Công phải đi học, vì đó là hôm thứ hai. Cả ngày hôm đó chị Công buồn lắm Bi à, lo lắm, lo không biết Bi có bị sao không... Lúc về nhà, ngay từ đầu xóm đã ngửi thấy mùi máu mà mình ngửi được từ buổi sáng, chạy vội về nhà, hỏi mẹ Bi đâu. Mẹ đang lau chùi vũng máu của Bi, Bi thì nằm trong nhà, bất động, chỉ có thể nhấc đầu lên thôi. Tội Bi lắm, thấy chị Công về vẫn mở đôi mắt to tròn trong sáng mà nhìn, có chăng đã quá yếu, không thể vẫy đuôi. Bác sĩ nói rằng, đây là căn bệnh làm 80% chó con phải chết, đặc biệt là giống chó lai như Bi, và cô cũng nói, Bi chỉ có thể sống nếu qua được tối hôm nay....Đau đớn thay.....Rõ ràng mẹ đã sấy khô cho Bi, không để Bi đụng nước....Thế mà Bi vẫn lì đầu, lúc chị Công đi ăn cơm lại bò ra dưới xe mẹ ngoài sân mà nằm...Trời mưa, Bi lạnh...Chị Công ẵm vào thì Bi lại ra máu, một hồi lại vẫn lủi ra chỗ ấy....Bi mất sức dần...Cục bông của chị Công ơi.....Tối đó, Bi lại ra máu, một vũng, hai vũng, rồi rất nhiều vũng..Chị Công và mẹ lót giấy cho Bi nằm, Bi quằn quại, đau đớn nhưng vẫn cố gắng nhìn chị Công, cái đầu tựa lên tay chị và cái đuôi thì để lên chân, như muốn nói điều gì...Chị Công ngồi đó, rồi khóc...Người Bi nặng dần, và rồi thì mềm nhũng. Chị Công ẵm Bi lên đưa vào nhà, lại một vũng máu...Cái đầu lanh lợi thông minh không còn ngẩng lên nữa, đôi mắt mở vô hồn...Ở khóe miệng Bi chảy ra một vũng nước. Lúc này chị Công lại khóc lớn hơn....Chị Công đắp chăn cho Bi ấm, cảm nhận từng hơi thở, nhịp đập cuối cùng của trái tim Bi....2 chị em ta ngồi đó, ngồi mãi...Bi ra đi lúc nào chị Công không hề biết...Vì Bi rất ngoan, có hiếu...Bi không la khóc, không trách hờn chị Công tiếng nào...Bi đi cứ như đang ngủ, nhẹ nhàng, êm ái...Sáng hôm sau, 25/8 - cái ngày mà 5 năm trước, anh Tô đã qua đời, mẹ, chị Công, chị Nhù, ông bà ngoại gọi mãi, Bi vẫn không dậy....Người Bi đơ cứng như một cục đá....Chị Công đau lắm, Bi à! Chị Công khóc nhiều lắm, đi học cũng khóc, lên xe cũng khóc, nằm ngủ lại khóc nhiều hơn....Chị Công nhớ Bi, Bi biết không? Mới ngày nào cái đuôi nhỏ xíu cứ chực chờ chị Công về lại lắc, 2 cái chân trước lanh lẹ khều chị Công cứ y như đứa trẻ con. Bi giống như 1 đứa em nhỏ của chị Công vậy, có gì ngon chị Công cũng chia Bi, ngày nào cũng hôn Bi 1 cái, Bi thì bao giờ cũng liếm chân chị Công....Thế mà bây giờ, Bi đi mất rồi....Cả tuần ấy, chị Công suy sụp, đau đớn....Cái cục bông nhỏ xíu ơi....Bibi ơi....Bi đi rồi, hãy cứ ngoan mãi Bi nhé. Phải trông nhà cho tốt, không được đi bậy lung tung, tối về, chị em chúng ta sẽ lại ra đường chơi, hen! Chị Công sẽ không bao giờ quên phần của bé Bi đâu. Yêu Bi, mãi mãi....

  • Tham gia hội trại Vươn lên - Pháo đài phòng chống AIDS. Chi Yêu thương đạt giải nhì...
  • Gia nhập Sao la...

Còn nhiều nhiều cái nữa mà không biết phải kể sao cho hết... Có lẽ sẽ có thêm nhiều kỷ niệm mới, đẹp cùng ngôi trường ước mơ... Sẽ hiểu được thế nào là gian truân, thử thách... Sẽ vượt qua những vũ môn mà ta đã từng nghĩ đến, sẽ thấy được sự trưởng thành của bản thân. Và có lẽ sẽ đặt chân đến những chân trời mới mà ta chưa biết đến bằng chính sức lực của mình. Nhưng ta chỉ trưởng thành, ta sẽ không thay đổi. Ta sẽ vẫn mãi là cô bé Uyển Công, một con sư tử nhỏ bé, thân thiện đáng yêu và nhiệt thành... Ta sẽ sống như cái cách mà ta đang nghĩ, và không bao giờ quên lời nói đầy tâm huyết của một người bạn tri kỷ đã dặn "Đừng đánh mất bản thân và tâm hồn mình dù cho cuộc sống có ra sao, đừng trở thành con người không phải là mình vì bất cứ ai...Hãy tận hưởng cuộc sống bằng chính trái tim nồng ấm em đang có và bay cao, bay xa cùng những ước mơ. Con người ta sinh ra là để yêu thương và được yêu thương...Và một ngày nào đó, em sẽ tìm thấy được tình yêu thương chân chính cho mình...Cố lên, em thân!"...
Vâng, ta sẽ mãi là ta...

3/9/2009

,

Haya....Lâu................................lắm rồi không đụng tới blog yêu của mình....
.........................................
.........................................
.........................................
Có QUÁ NHIỀU SỰ VIỆC XẢY RA mà chẳng biết phải kể như thế nào......................
...............................................
Chắc có lẽ phải để lại lúc khác, khi nào rảnh rỗi hơn (nhưng biết bao giờ?!)..........

Kế hoạch cho những ngày bận rộn sắp tới:

1/ 5/9/2009: Khai giảng ở Lê Hồng Phong yêu dấu. Nhưng ngặt 2 nỗi: một là, phải tới RẤT SỚM ĐỂ ĐÓN ĐẠI BIỂU; hai là, làm sao để VỀ THĂM NGUYỄN VĂN TRỖI đây....................??????

2/ Cả đống bài tập đang phênh mình chờ đợi Ngài Siêu thám tử kình ngư khoa học du hành gia môi trường học chủ tịch hội đồng quản trị tổng thống thất đẳng võ sư blah blah blah Uyển Công đến giải quyết ........................................................................

3/ May phù hiệu :@! Haiz..................................
4/ Dọn dẹp ................................haiz..........................
5/ Chỉnh sửa project cho nhóm.................
6/ Sưu tầm lu xu bu lù xù bù linh ta linh tinh vớ vẩn nhảm nhí.......................
7/ Và cuối cùng chỉ còn Nn công việc. Ít mà nhợ! (hị hị).........

Thôi mệt quá, đi ngủ! Rảnh nói tiếp!

1 chút thời gian để thở - A bit time to breathe

, , ,

Lâu lắm không đụng tới blog...không hẳn, có đụng, nhưng chỉ thăm thôi chứ chẳng viết gì mới.
Nhìn lại thì....thấy toàn là nhạc....đọc mỗi entry là lại tìm thấy hình ảnh của một thời điểm trong quá khứ.
Ừ, giờ thì ta đã hiểu được giá trị của việc viết nhật ký mỗi ngày. Có lẽ nó sẽ làm ta trưởng thành hơn.

It's been ages since I last went here - my blog. Actually, I did, but not in the aim of writing any new post..
Look back....so much music huh...every entry reminds me of its time...
Maybe now I eventually really know the valuable habit - writing my own diary everyday. It would help me to be more sensitive, right?

Vào lúc này đây, tụi bạn và mình đang học căng vô cùng. Mà thôi, liều 1 chiều hôm nay để chơi cho đã, và sau đó sẽ quyết chí không chơi bời gì nữa. Lịch ăn chơi cuối cùng
- Hôm nay 6/5/2009
- 20/6/2009: chờ tới ngày đó đi sẽ nói cho biết, hehe!

Và đây là mấy tấm hình hồi LỄ TỔNG KẾT cuối cùng (và sau nó là 1 chuỗi dài những ngày tháng miệt mài)....

Hôm đó là 1 ngày tổng kết buồn. Trời mưa tầm tã. Thầy hiệu trưởng đã dặn mình phải chuẩn bị kỹ càng cho tiết mục văn nghệ của mình. Và, A tới Z luôn (bởi vậy mới thấy cái mặt nó xanh xanh đỏ đỏ thế đấy, hix!). Kết quả? => CANCEL vì cái thời tiết lạ lẫm...Thế là mỗi lớp phải tự kéo nhau về mà làm.

Pose đầu tiên chụp với Bảo Châu. Ui "Trâu" yêu zấu (cái gì?) keke!


Còn đây là Hải Vân với Minh Phương


Nhân vật chính đây...bùm bùm bùm....Xin trân trọng giới thiệu với các bạn: UYỂN CÔNG CÔNG CHÚA!!!!!

Bạn Minh Duy thân thiết ngồi kế mình đây!














Thái Công Minh - bạn thân một thời...












Thầy chủ nhiệm













Bên trái là 2 con thằng không-rõ-giới-tính, bên phải là 1 cặp dzợ chồn.













Việt Hà "Wanbi" - keke!












Minh Tâm kute kute....












Lên ký giấy nhận học bổng...













Công chụp Nhân, Nhân chụp Công...ui...lỡn mợn biết peo!














Loa loa loa...Công chúa giá lâm!


Đôi bạn thân thiết....Cặp kè, ăn muối mè, tè ra......(ặc ặc)


Này là pợn Công Hiếu thân yêu chụp giùm đấy nhé. Ui, Momy xinh thật, mà sao mình thì lại xấu thía chẳng biết...(~.~)


Báo cáo trụ sở NASA! Chúng tôi vừa tìm thấy 2 con sinh vật lạ trên sao Hỏa ạ!


Tụi nó đang đú đa đú đởn và làm gì thì....!@%$^ERROR#&**$

Người tình trăm năm của đời tui....(hị hị)













Pợn Hân - kiêm dzợ của thằng chồng, í lộn thằng bồ, í lộn thằng bạn thân Huỳnh Công Hiếu...(kaka!!!!)












Mưa nó thế này đấy ạ!












Cô Chung - nàng ca sĩ xứ Huế thân yêu của Công....













>>>Và giáo viên kiêm đại siêu mẫu Trần Minh Phúc<<<













"Chàng" siêu mẫu ấy đang đứng kế một nàng công chúa xấu xí, bụi bặm, bù xù, kinh dị.....(:cry: :cry: :cry: :cry: :cry: )


>>>Cựu hoa khôi đại học sư phạm<<<


Bằng khen Giải Nhất học sinh giỏi cấp thành phố nhé, ôi, nghĩ lại vẫn còn sướng rung người!


Ngồi phá máy, ôi, công chúa quậy quá!!!! Hoàng tử chạy mất tiêu rầu!

Chạy theo bà dzợ của thằng chả...













Rồi lại tới cà khịa công chúa...chẹc chẹc...cái ông hoàng tử heo gà này!!!


Và mím môi ganh tị khi nàng được lãnh thưởng...crack!!! (á, gãy răng gùi!)


Những chàng trai cô gái...khỉ đột... Có 1 chiếc áo trắng lai xanh nổi bật không nhầm vào đâu được, ặc!




Sau kỳ luận kiếm gian khổ ở Hoa Sơn, công chúa và hoàng tử vẫn lại vô địch (đỏ chét, gớm!)

Có anh hoàng tử thế này thôi bỏ luôn người tình trăm năm cho rùi, hahahahah!


Phụ huynh yêu dấu của trường Nguyễn Văn Trỗi


Và cái ngày mà nàng công chúa đã chờ đợi từ 4 năm về trước....

End...
But to be continued if possible :D !

Love story - Taylor Swift

, ,

Found this song one day on channel V....
Hope you enjoy....!
Memorize my memories...
Make me feel happy....
A happy life...
Happy ending...

OFFICIALLY HATING YOU.

,

Today, as you broke my everything (not heart) again, I want to announce that:

FROM NOW, I OFFICIALLY CHOP OFF WITH YOU, HCH!

Thousands of times you make me hurt. Never has there ever been any guy whose job is to hurt females' feelings, like you do now!

I'm feeling like a fool and I can't do anything right whenver I'M WITH YOU!

You NEVER give me any happy time in my life, and ALWAYS be the one who is READY TO HURT ME.

You've already given me A PRESENT, and already mentioned that IT'S NOT A SPECIAL ONE.

You're willing to let me go if we're not suitable.

You're willing to ignore my feelings.

You NEVER care about me, just being selfish thinking about yourself all the time, ignoring whatever I say and share.

And

I'm too tired too exhausted and I just want to scream out loud immediately.

Why did I meet you?

Why am I so stupid so mad?

I'm crazy with all that I have to face now.

I can't stand the idea that I won't have a happy future if we're together. It's gross!

Now, just don't care about anything happens around.

Don't care whether in the future I/You will change my/your mind or not.

And

There are always bunches of guys who can DO THINGS YOU CAN'T DO FOR ME, dear wicked boy HCH!

So

Since then, IT'S ALL OVER!

Con đường....thơ văn....của ta......

, ,

Hôm nay, vừa đi kiểm tra bù xong một bài tập làm văn mình thiếu lúc đi thi học sinh giỏi Homer: Doh!Homer: Doh! Homer: Doh! ........ Phải nói là úi giời ơi, chưa thấy cái bài nào mình làm tệ làm hại thế này. Anyway, chờ đợi kết quả trước mắt xem sao vậy.......

Hôm qua buồn lắm, tưởng Hóa của mình nó "ò í e" rồi. Cái gì mà este hóa lại thiếu H2SO4 và to, đúng là điên!:insane: Hên xui may rủi sao ấy, khi phát ra mình lại 10. Hết sức ngạc nhiên, nhìn lại thì úi giời, ta có ghi mà:yes: :rolleyes: :jester: ! Thế mà điên cuồng suốt cả đêm qua. Thôi kệ, còn Toán với Sử nữa, và cái bài kinh dị chiều nay..... Để xem cái điểm nó sẽ còn khủng khiếp thế nào.............awww :zip:

Btw, trở lại chủ đề chính!

Vì sao ta lại đến với văn nhỉ:confused: ? Đó là 1 quá trình dài, mà đã gọi là dài thì sẽ chẳng giấy bút nào kể hết nổi, thậm chí là cái máy này đây. Tóm tắt thì may ra.

Hồi còn nhỏ, chính xác là cấp 1, ta yêu Toán 1 cách điên loạn. Chắc là cái gen ông ngoại truyền lại. Ta tối ngày chỉ toán toán toán toán và toán toán............... một niềm yêu thích không thể nào rứt ra nổi. Dzui 1 cái là mê toán đến nỗi quên hết vụ làm bài tập mấy môn khác nữa chớ :lol: ! Mà phải nói là mình rất tưng! Có bài toán nào được giao là cứ phải làm ngay tại lớp cho xong mới về. Được cái là ông thương, ông hiểu nên chịu chờ mình hôm có bài khó. Hihihi! (ké luôn 1 câu ở đây nhé! ÔNG NGOẠI ƠI CON YÊU ÔNG LẮM!!!!) Lúc đó với mình, Toán hầu như là tất cả. Các môn khác cũng có phần thích thú và học cũng được tuy rất lười, mà, chả hiểu sao, hehe p: ! Còn môn văn ý hỉ!!!!!! Trùi ui!!! Ta không phải là dốt văn, chắc chắn là vậy. Nhưng bị cái là ta lười, với cái tính của ta thì việc ngồi yên tại chỗ, ngẫm nghĩ, quan sát, phân tích, bình luận a b c này nọ là một việc không thể! Làm sao lại bắt một con quậy như ta ngồi yên mà viết chứ? Đôi khi mẹ cũng có khen làm hay, nhưng nó cũng không đủ lực để hút ta vào được... Nói chung là, hồi đó, tư chất nghệ sĩ tí hon cũng có, song, ta lại vô cùng không thích phát huy nó....:whistle: Biết sao được, tánh người thôi......

Qua cấp 2, hehe, cái này mới dzui đây! Lớp 6, ta làm quen với văn. Lúc đầu, với ta văn là cái gì đó rất mới mẻ và thú vị. Ta thích cái cách dạy mới của cấp 2, học thập cẩm đủ thứ môn, mà môn nào cũng hay, nên thích lắm! Tuy nhiên, nỗi ám ảnh hồi nhỏ vẫn còn đeo bám. Và theo định kiến cũ của bản thân, ta không thích văn cho lắm. Ta có học chung với Bảo Châu, haha, bà bạn này giỏi văn gớm, cũng đi thi thành phố như ta đấy nhé. Lúc nào bả cũng làm văn được 8 9 8 9, ta nhìn mà thấy tức luôn ấy. Nhưng, chắc vì thế mà cô văn của ta thương Ch hơn ta. Và, ta buồn lắm! Cứ mỗi lần ta phát biểu, cô chỉ nghe như để lấy lệ là nghe mà không BIẾT được ta nói gì. Buồn lắm chứ! Cái cảm giác khi hiểu rằng, cho dù ta cố gắng đến đâu đi nữa, ta vẫn bị phủ nhận... Ta giơ tay mặc ta, nói gì mặc ta, Ch vẫn luôn luôn là người đúng. Cũng vì vậy, khi đến hồi quyết định, cô không bao giờ kêu ta mà luôn luôn kêu Ch. Cô ít khi nào chê ta sai, nhưng KHÔNG BAO GIỜ NÓI "ĐÚNG RỒI" như cái cách cô hay nói với Ch. Không ai hiểu ta cả! Có người thì bảo tại bà giỏi toán nên trả lời văn cụt lủn, không được khen là phải. Cũng có người nói, tại bà giỏi quá rồi, kêu làm gì!!! Trời ơi!!!! Sao trên đời này chẳng ai hiểu ta thế hở? Ta cũng như mọi người thôi, thích được khen lắm chứ. Nhưng lúc này, ông ngoại lại là người đỡ ta dậy một phần nào đó, ta đoán vậy, khi ông dạy ta:

Nếu bạn khen tôi, tôi xin cảm ơn bạn
Và nếu bạn chê tôi, tôi lại càng cảm ơn bạn hơn nữa!


....Hì, ông thì lúc nào cũng bảo cháu vô tư thế đấy. Mà cái con cháu này làm sao vô tư nổi khi cái tính nó không thể điềm tĩnh và dày dạn kinh nghiệm như ông....Hix! Thôi kệ, chắc mưa dầm thấm lâu thôi, từ từ cũng sẽ áp dụng được :rolleyes: :zip: !

Rồi lớp 7. Khoảng hè lớp 6 là lúc ta đọc rất nhiều sách, nên khi học văn thấy cũng đỡ ngán ngẩm hơn. Nào Anh hùng xạ điêu, Harry Potter, Dạy con làm giàu, The speed reading book,............ Và hên hơn nữa, ta gặp một cô giáo mới dạy văn cũng khá hay. Cô nhiệt tình lắm. Nhiều khi tội cô ghê! Có khi cô phải thức tới 3 giờ sáng để chấm bài cho học sinh kịp biết lỗi sai mà tránh khi thi học kỳ. Rồi sáng hôm sau, vẫn phải dậy lúc 5 giờ để đến trường dạy tiếp. Cô ơi, cô nghỉ ngơi cho khỏe đi nhé! Nhiều khi sáng vào, thấy cô đói, thầy Phúc (our blog's famous character) cũng có mua vài hộp cơm hay mì cho cô, cảm động thật! Thầy Phúc và cô đều là 2 người ngoài gia đình mà tôi yêu và sẽ mãi yêu thương nhất trên đời này. Lãng mạn, đáng yêu và cũng rất chân thành :yes: :up: ! Cô dạy phải nói rằng rất ư là khoa học và thú vị. Cô và thầy thân lắm, nên nhiều khi cô kêu thầy đem projector lên chiếu phim tài liệu về những tác phẩm văn học xưa cho tụi tui coi. Phải nói là vui hết biết. Cô mà chơi chung với thầy thì quả tuyệt. Ta thích thế đó. Sự kết hợp hoàn hảo giữa khoa học nghệ thuật và khoa học kỹ thuật - tuyệt vời :yes: ! Lúc đó cả lớp đóng cửa hết lại, rồi tắt đèn. Vui lắm cơ! Giờ nghĩ lại thấy yêu cô quá! Tuy nhiên, cũng có đôi lúc cô làm ta buồn. Đâu phải ai cũng hoàn hảo đâu, cô cũng vậy. Cô cũng có những khuyết điểm của cô giáo dạy văn cũ của tôi, và làm tôi chán nản. Nói thật, đôi khi ta nghĩ việc học văn chỉ còn là một nhiệm vụ chứ không còn là một niềm hứng khởi say mê nữa. Thậm chí, có lúc ta đã khóc khi cô không mời ta, hoặc có mời và cho dù ta nói gì đi nữa cũng là sai. Nghĩ lại mà buồn. Tại sao không ai hiểu ta hết thế này!!!! Ta cũng muốn được khen "Giỏi! Đúng rồi!", hay "Tốt lắm!" khi ta trả lời, nhất là khi ta đã cố gắng hết sức. Mà nếu có sai thì cũng động viên ta 1 tí chứ....:cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry: Nhưng mà thôi kệ, phải có 1 cái đầu lạnh thì mới làm việc được. Anyway, cô ơi, con vẫn yêu cô nhiều lắm...... Bằng chứng là lá thư mà con đã cùng lớp gửi cho cô hồi cuối năm ấy. Cô đã khóc, cô nhớ không? I STILL LOVE YOU, FOREVER MISS CHUNG!

Lớp 8!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Ôi!!!!!! Thuở huy hoàng của ta!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Không hiểu lúc này ta ăn cái gì mà lại học văn tốt thế. Và chính cô HIỀN! Cô Hiền yêu dấu của ta đã vực lên niềm đam mê tiềm ẩn trong ta. Ta yêu cô nhiều lắm! Cô rất biết lắng nghe và thấu hiểu ta, với mọi học trò khác. Nhờ cô mà hầu như mấy con nghiện toán trong lớp cũng phải hớn hở khi nghe tới tiết văn rồi. Bất cứ khi nào ta phát biểu gì, cô cũng cố gắng nghe rõ nghe ràng và đưa ra nhận xét tận tình chứ không phải ba loa để ta ngồi xuống cho lẹ. Cô biết cách khơi dậy ý tưởng trong ta. Cô làm cho ta yêu cô, và yêu văn hơn nữa. Vâng! Dấu ấn cách mạng chính là đây! Ta siêng học văn hơn, thích làm văn hơn, thích viết blog hơn. Chẳng hiểu sao cô giảng gì ta cũng nhớ, cô nói gì ta cũng nghe, cô khuyên sao ta cũng làm theo, câu chuyện hài nào cô kể ta cũng thuộc, tất cả bài thơ nào cô cho ta đều khắc xương khắc tủy của mình. Đó là khoảng thời gian ta giỏi văn nhất từ trước đến nay, ta nghĩ vậy. Và ta cũng có cảm giác cô rất thương ta. Cô không phân biệt đối xử giữa ta với Châu như từ trước đến nay ta vẫn bị. Học với cô, cảm giác buồn bã, đớn đau và chán nản quen thuộc khi tới tiết Văn không còn nữa. Cô hài hước lắm, cô hay kể chuyện về anh hai của cô - một con người quái đản. Nhưng mắc một nỗi là thế này, hồi đầu năm ta học cô lại có thai. Hix, thế là đến học kỳ 2 ta không được học với cô nữa, chán quá đi!!!!!!!!!!!!!!! Cô phải nghỉ để dưỡng thai và đi sanh nữa :cry: :cry: :cry: :cry: . Phải nói là chưa bao giờ ta thấy buồn và suy sụp đến như vậy! Tự lúc nào không biết, ta chỉ muốn được cô dạy văn mà thôi. Cảm giác của ta là chẳng ai dạy văn hay bằng cô cả! Ta yêu cô vô cùng và ta biết chắc cô cũng buồn khi không dạy bọn ta nữa. Và thật là vậy đấy, cho đến bây giờ cô là giáo viên dạy văn tuyệt vời nhất mà ta biết. Học kỳ 2 ta học với cô khác. Cô dạy cũng hay lắm. Phải nói là cả 2 cô đều rất tuyệt. Cô cũng thương ta lắm, ta biết, ta cũng thế. Và chắc là dư âm còn lại của HK1, hay cũng có thể là khả năng của ta, mà bài văn nào ta điểm cũng cao. Chỉ 8 và 9 mà thôi. Cuối cùng thì, ta đã thắng, nói thế nhé! Hehe! Lần đầu tiên trong đời ta được 9.0 văn. Vui ơi là vui! Cô nói với ta là năm sau hãy thi văn nhé. Ta cũng muốn lắm, nhưng tính cho tới lúc đó, môn ta thực sự giỏi nhất là Anh chứ không phải Văn.....Vì anh ta được 9.9 cơ....

Lớp 9 - tức bây giờ........................................................................................
...........................................................................................................
Hì, thế đấy. Chắc đây là một cái hỗn hợp của cả 3 lớp. Mà hình như lớp 6 nhiều hơn :cry:!!!! Ta học với Mr.Sơn.....Khó tả thật! Có đôi lúc ta thương thầy nhưng cũng có lúc....ta thấy thầy kỳ kỳ sao ấy. Nhưng....biết nói làm sao bây giờ.... Không hiểu do cách dạy của thầy hay do tâm lý của ta vốn chỉ tôn vinh cô Hiền mà ta không thấy hứng thú lắm khi học với thầy. Hồi đó thì cô Hiền phân tích đủ hết, đến những phần nhỏ nhặt nhất, từng từ nhỏ nhất cũng lôi ra giảng cho thật rõ để ta và tụi bạn hiểu. Nên ta nhớ lâu lắm. Cái gì cũng đưa ý kiến, cái gì cũng ồn ào cãi lộn nên thuộc bài mau mà nhớ lâu ghê. Cô không ngừng chạy qua chạy lại trên bục phân tích đủ thứ lên bảng trong khi cái bụng thì cứ phình ra. Còn thầy thì....... Ừ, chắc là cách dạy mới. Hầu như lớp tự biên tự diễn từ đầu đến cuối. Thầy ngồi đó, lâu lâu đứng lên nói vài cái rồi lại ngồi xuống. Ta thuộc luôn quá trình rồi nhé! Đầu tiên 1 2 đứa hay thầy sẽ đọc chú thích và tác phẩm mới; thầy hỏi chia làm mấy phần, nội dung; phân tích toàn diện........:confused: . Với một đứa ngu dốt đần độn như ta thì làm sao mà hiểu nổi cơ chứ:wait: :insane: !!!! Nên cứ học trước là quên sau. Từ đầu năm đến giờ làm bài cũng không đến nỗi, nhưng mà......................... bực quá, nói sao bây giờ!!!!!!!!!!!!!!!!! Ta dám thề ta không phải thuộc tuýp người "thích suy nghĩ quá nhiều" và lố bịch. Nhưng cứ lúc gặp mặt thầy là chữ trong đầu ta chạy loạn đi đâu hết, nói thì cứ lắp ba lắp bắp, không hề tự tin và bùng nổ như 3 năm trước ta làm. Những câu trả lời khi phát biểu của ta cũng nhảm nhí và lủng củng hơn bao giờ hết. Cái vẻ "nam tính" mà mấy đứa bạn nói là ta có thừa khi học văn hồi đó cũng mất hết. Điên cái là ta luôn cảm thấy ta không phải là ta khi đối diện với thầy. Chỉ là một con khùng quái đản ngớ ngẩn và ngu dốt đần độn, chắc vậy! Trong khi lúc cô khác vào dạy, ta lại lấy lại được phong cách của 1 UC "lừng ranh, kiên cường, bản lĩnh và cá tính" (bạn ta nói) từ trước đến giờ. Chẳng bao giờ ta "khủng bố" được thầy như ta đã làm được với hầu hết tất cả các thầy cô khác, mà ai cũng biết rồi đó, có khủng bố được ta mới hiểu bài được! Hix! Mà hầu như cứ gặp thầy là ta lại đâm ngớ ngẩn. Hồi chiều nay khi làm văn, thầy đứng nhìn, cảm xúc ta đang tuôn ra dạt dào bỗng bay đâu hết trơn. Chẳng biết viết cái gì nữa, thầy lại trừng mắt nhìn, chỉ biết cười trừ. Tức chết thôi! Ta không có ý rằng thầy là 1 người không tốt. Thầy dạy cũng hay lắm, thầy có 1 chất giọng tốt, cao (nhưng sao bằng ta, hahaha!) và thầy cũng rất nhiệt tình khi cần thiết. Nhưng có lẽ đàn ông sinh ra sẽ rất khó khăn khi làm nghệ thuật, như con gái mà yêu IT nhỉ.......Anyway, Mr.Sơn cũng đã cố gắng hết sức để chiều bọn "khỉ gió" lớp ta, ta biết điều đó từ chính cảm giác của ta. Và đó chính là lí do vì sao ta vẫn rất thương thầy.

Nói túm lại, bạn có thể kết luận về khả năng thơ văn điên khùng của ta khi đọc xong post này!

Mệt mỏi!

,

1 ngày mệt mỏi....quá tải....điên loạn..................

Chán quá đi!
Chẳng có gì gọi là vinh quang và thương yêu hay ưu ái cho ta cả!
1 NGÀY KT1T 4 MÔN: TOÁN, GDCD, SỬ, HÓA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
HỎI CÓ ĐIÊN LÊN KHÔNG CHỨ?

TOÁN thì sai ngay câu mình chưa được học!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
SỬ thì làm sai vớ vẩn vì quá mệt mỏi đêm trước đó!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
HÓA thì sai một câu độc ác!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


THỬ HỎI NẾU KHÔNG CHẾT THÌ TA PHẢI LÀM SAO ĐÂY? CÁI GIẢI THƯỞNG KIA LÀM ĐƯỢC CÁI GÌ KHI TA LẠI PHẢI CHỊU NHỮNG THỨ NHƯ THẾ NÀY???????? CHẲNG LẼ TA PHẢI TRẢ GIÁ ĐẮT ĐẾN THẾ HAY SAO?????????

Back to class, back to my mess!!!

, ,

Now, that 2-week training course of all the competitors has broken up. I'm getting back to my class again, to where I used to sit on everyday, to the place where I belong, my memory, maybe.

Last night, all that I hope is just to be welcomed warmly by friends and teachers, but maybe, it's not lived up to my expectations. Seems like they're not really concerned about what I'm doing. Just carefree looking at me with their unconscious eyes, without getting noticed: SHE'S BACK.

My "controller", he really really doesn't think much of me! Just the morning, he gave me a horrible hurt in my arm while I'm trying to play a small joke with the chick beside me. How dense he is. Of course he always hopes me to win the competition, so as to make up his face, isn't that? I'm going to be a knighterrant than, maybe. He looked at me as if I did anything so wrong. He said I had gotten fatter after the training, not any thinner. What does he mean? Do I do anything crazy like that? I've just got back from Nguyễn Du, got back from all the mess I had to face when studying there. I want to stay healthy, isn't that a good job to follow? Why doesn't anybody understand me?

My friends, especially H, are absolutely not happy when seeing me home. You see, he even doesn't smile at me. He accused me of something silly and said that I'm not worth anything. What does he think? He's the one who always makes me hurt. BUT, HOW DENSE, DULL, STUPID AM I! Why do I have to be a friend of his, as alway??? It is him that said I was one of his wives in class. But, when I asked him and reminded him not to look at me like "the one" he sees in his eyes, he made up thousands of accusations against me: I had behaved as if I had been his main wife. Hey H, what do you mean? Are you crazy? I'M FED UP WITH ALL THAT I HAVE TO FACE WITH YOU NOW. Do you really need to make me hurt all the time, wicked boy? If only I hadn't met you, if only we weren't good friends. But now, we are, don't say all things have to end up as a crazy ending now, friend! I don't want that. You're the one who set it up, and make me hurt, so you mustn't be the one who end it up, wicked boy!

How dull this world is! Why isn't there anybody who wants to spend just a second to understand this girl? Why do they ALL think I'm a bad girl? Do I deserve them? Do I need to be a friend to somebody?


OK now, I have to be patient, right? Just like what I said: I was born to be lonely.
Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31